Đại sự cải biến nhân sinh là chuyện bình thường, cũng bắt đầu bằng một ngày sáng sớm
Ngày đó, khó được chính phụ thanh nhàn, Thượng Quan Uyển Nhi tâm tình vui vẻ đi vào quốc sử quán biên tu bản sách, thuận đường giải quyết mấy vị chi sĩ uyên bác trong triều mới viết mấy chục thiên thơ văn cầu nàng bình giám. Từ vị trí bàn đọc sách nhìn lên, có thể nhìn thấy Thanh Hạ trên danh nghĩa đến giúp đỡ tra tìm sử sách tư liệu, bên người mở mấy cuốn sách, lại để nàng chìm vào trong biển văn chương
Thượng Quan Uyển Nhi không khỏi xúc động cười nhẹ. Thanh Hạ càng trưởng thành, nàng càng nhớ đến bản thân trước kia, bất quá so với ngâm thơ làm phú, Thanh Hạ nhiệt tình phần lớn nằm ở trong những cuốn văn chương trường kỳ, tác phẩm dù còn viết ngây ngô, lại lộ ra khí độ bất phàm, khiến người không tưởng tượng được người viết những dòng thơ văn này trước kia là một đứa trẻ với dáng vẻ bị tổn thương, vừa chạy vừa khóc đến phòng ngủ hậu cung, chính là phòng ngủ của Võ Chu hoàng đế cùng Chiêu Dung hô to “ Thượng Quan tỷ tỷ, Thanh Hạ sắp chết rồi !”
Lắc đầu, Thượng Quan Uyển Nhi lại chuyên chú vào văn thơ trong tay
Thế mà lại cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh, có chủng loại cảm khái như lão bà bà bảy mươi tuổi , cũng không phải là suy nghĩ của một thiếu nữ hai mươi tuổi
Gió nhẹ thổi chân trời, từ cửa truyền vào hương hoa tươi mát, ánh dương trải dài bệ cửa sổ, tắm rửa tẩy uế nhân gian
Vào thời gian nhàn nhã yên bình, Thượng Quan Uyển Nhi nhớ tới ở dưới ánh trăng muốn rời khỏi đi du lịch khắp nơi, liền nâng bút dung hợp cảm tưởng cảnh đẹp cùng cảnh nguyệt tương lai
“Ba Tần quý nguyệt Cảnh Long năm, nhưng thừa quan sát động tĩnh ra bá xuyên;
Nghiêng nhìn công tắc Kim Mã vọt, nước chúc sương nguyên ngọc làm ruộng.
Ẩn ẩn Ly Sơn mây bên ngoài đứng thẳng, xa xôi ngự trướng ngày bên cạnh mở;
Tuế tuế niên niên thường hỗ dịch, thật dài thật lâu vui thái bình.”
Bút còn chưa buông xuống, liền nghe thanh âm kim loại chạm nhau cắt ngang nhã hứng ngâm thơ của nàng. Thượng Quan Uyển Nhi ngẩng đầu, nhận ra lão giả cầm theo bình trà cùng chén trà là ai, môi mỹ lệ cũng thanh mục hắc bạch phân minh đồng thời nở nụ cười
“ Địch đại nhân, là trẻ con vụng về viết ra, để ngài chê cười “
“ Nương nương thế nhưng quá khiêm tốn, nếu nương nương trẻ thơ vụng dại, thì mặc khách chúng ta đều không thể lọt vào trong mắt “ Lão giả chính là tể tướng Đại Đường Địch Nhân kiệt “ Tuế tuế niên niên thường hỗ dịch, thật lâu thật dài vui thái bình… Nương Nương ở trong lúc thái bình thịnh thế, viết xuống tâm nguyện không còn thi từ huyết tinh chết chóc, lão thần không khỏi suy đoán, phải chăng nương nương đã biết tương lai sẽ có một đợt gió tanh mưa máu sao ?”
Chưa hiển lộ ra bất luận kinh ngạc hoặc bối rối, Thượng Quan Uyển Nhi trả lời vẫn là du dương nhu hòa “ Đại nhân ngược lại nhạy cảm, Bài thơ chẳng qua là tâm nguyện của ta muốn đi du lịch Ly Sơn, thế nhưng vẫn sẽ ảnh hưởng đến sự tình quan trường triều đình, há không phải là loại thơ văn tự ngục tù, khiến người đọc kinh hãi sao ?”
“Nương nương nói cực phải, lão thần thất ngôn, thể hiện áy náy…” Địch Nhân Kiệt đem ấm trà cùng cái chén đặt lên bàn “ Mời nhấm nháp nương nương “
“ Đây là…?”
“Danh trà Hồ Nam, quân sơn thần châm. Lão thần thưởng qua cảm thấy sắc trà cùng hương vị đều ngon, đang định tìm ngày góp lời với hoàng thượng, nạp làm cống trà”
“Đại nhân không tiếc đem trân phẩm để ta cùng hưởng, nếu ta chối từ sẽ là bất kính”
Thượng Quan Uyển Nhi vì chính mình cùng đối phương rót hai chén trà, hành động này không chỉ có nói rõ quyền hành triều chính lại như thế nào, nàng vẫn cẩn thủ lấy lễ tiết nhị phẩm đối với nhất phẩm, cũng vừa vặn thể hiện niên kỷ giữa hai người, chính kiến, mối quan hệ giữa quan cùng phi tử giao tình thâm hậu.
Kỳ thật ban sơ Địch Nhân Kiệt cùng Thượng Quan Uyển Nhi quan hệ cũng không tốt. Địch Nhân Kiệt tuy là vì Võ Chu tận tâm tận lực, khẩn khẩn miễn miễn, nhưng hắn chung quy vẫn là một lòng hướng về hoàng thất Lý Đường, cùng vì Võ Tắc Thiên sủng ái Thượng Quan Uyển Nhi, ở tư tưởng chính trị liền biến thành hai sự đối địch cực đoan. Nhưng mà, hai người đều là năng thần có gan có tài quản lý, mấy ngày này vì chính sự lớn nhỏ tấp nập hợp tác thương thảo, lúc đó sự ngăn cách ý thức giữa hai người dần dần biến mất, ngẫu nhiên chính kiến đối chọi gay gắt cũng chỉ làm sâu sắc chí hướng chung của nhau.. Quan trọng hơn chính là, Địch Nhân Kiệt cùng Thượng Quan Uyển Nhi đều gánh trách nhiệm liều chết thẳng thắn can gián Võ Tắc Thiên, bắt đầu sinh ra tình nghĩa đồng bào chiến hữu, tất nhiên là kết quả cuối cùng.
“ Trà này… Thể nhẹ, chất nhẹ, vị nhẹ, xuyết nhẹ, nước nhẹ, hương nhẹ, mà xuất thân từ tay đại nhân chế trà, dấu trà, phân trà cũng không thể không biến nó thành tinh xảo” Thượng Quan Uyển Nhi mở ra nắp ấm, nhìn thấy lá trà ở trên đầy lông nhung, màu lót hoàng kim, pha ra màu vàng lông vũ, giống như từng cọng dựng đứng “ Mầm mảnh, mạt mảnh, xuyết mảnh, khắp nơi thấy mảnh. Uống trà này chính là tình cảnh nhân sinh bé nhỏ, chỉ cần trải nghiệm tiểu nhạc thú, dù bình thường thiển cận cũng có thể tự giải trí… Địch đại nhân thật sự là vị giác phong phú, mà cảm giác khác biệt vi diệu, bội phục bội phục “
Địch Nhân Kiệt bị thổi phồng đến mức tươi cười nói “ Không nghĩ tới nương nương không chỉ có như văn sao khôi hạ phàm có thể bình giám thơ văn thiên hạ, đối với trà đạo cũng có một phen tạo nghệ, lão thần mới phải nói tiếng khâm phục”
“ Ta thấy, Thượng Quan tỷ tỷ cùng Địch tiên sinh không cần khen lẫn nhau, hai người đều rất lợi hại, đều làm cho người khác kính nể.. Nghe xong đối phương sẽ không đỏ mặt, Thanh Hạ thực sự quá bội phục” Chẳng biết lúc nào Thanh Hạ đã ôm đống quyển trục đứng ở bên cạnh bàn, tuy nói ra những lời mạo phạm, nhưng hết lần này đến lần khác có thể thoáng chốc trừ khử lửa giận, nét mặt tươi cười thanh diễm như hoa, mỗi lần cũng làm cho nàng trách cứ lớn nhỏ.
“Thanh Hạ, không thể đối với tể tướng đại nhân không có quy củ” Thượng Quan Uyển Nhi giả bộ trách, nhãn tuyến hơi cong, lại tiết lộ nụ cười của nàng.
Địch Nhân Kiệt cười phất tay “ Tiểu oa nhi nói không sai, lão thần cùng nương nương nói nói, tổng không khỏi phạm nhiều lời khách sáo”
“Người ta mới không phải là tiểu oa nhi…!” Thanh Hạ nhỏ giọng phàn nàn đáp
“ Rượu gặp tri kỷ ngàn chén ít, lời không hợp ý không hơn nửa câu” Thượng Quan Uyển Nhi lại vì hắn rót chén trà, lập tức nhìn về phía Thanh Hạ hỏi: “ Đống quyển trục muội ôm, tất cả đều dùng viết quốc sử sao?”
“A?” Thanh Hạ cúi đầu nhìn thoáng qua vật phẩm có thể cao hơn cả nàng “ Ờ, không, những thứ này Thanh Hạ định đem về đọc, ghi chép biên tu quốc sử đều để ở bên cạnh trong ngăn tủ”
“ Muội muốn trở về rồi sao?”
“Ừm, ngồi trên ghế nhìn rất dễ dàng mệt mỏi, cho nên muốn trở về uốn tại trong chăn mềm ấm áp liền xem hết !”
Thượng Quan Uyển Nhi dặn dò nói: “ Cảm thấy mệt mỏi liền không cần xem, sách sẽ không chạy đi, thân thể quan trọng “
“ Câu nói này Thanh Hạ y nguyên không thay đổi hoàn trả cho Thượng Quan tỷ tỷ. Lần trước ở trong thư phòng bởi vì mệt nhọc quá độ mà té xỉu, liền bị hoàng thượng không nói hai lời tiến đến bắt đi du lịch Ly Sơn năm ngày. Lần này cần lại té xỉu, thật không biết được hoàng thượng sẽ đưa Thượng Quan tỷ tỷ đến ngọn núi đó đi”
Bị đề cập đến thất sách ngày xưa, lúc Thượng Quan Uyển Nhi giơ lên nụ cười không có ý tứ “ tốt tốt, bớt lắm mồm, nói muốn về mà, mau về đi”
“ Tuân mệnh nương nương” Thanh Hạ không quên hành lễ với tể tướng “ Địch tiên sinh, Thanh Hạ cáo lui”
Địch Nhân Kiệt nhìn bóng lưng nàng rời đi, như có điều suy nghĩ se se chòm râu dê… Thượng Quan Uyển Nhi từng nói bộ râu đó khiến hắn trông như gian thần “Cô bé này cơ linh thông minh, rất có phong thái của nương nương… Nương nương muốn dìu dắt nàng vì mỗi ngày đều phải nơm nớp lo sợ nhân tài chính trị, vẫn có thể hưởng thụ cuộc sống bình thản toa nhân mặc khách sao ?”
“Nếu như Thanh Hạ tài học chân chính trí tuệ, nàng sẽ tự mình phát hiện chổ thiên mệnh”
Thượng Quan Uyển Nhi hớp nhẹ chén trà, nhiệt khí sương mù khiến ngũ quan nàng có chút mông lung, chỉ có khí chất hiền năng thong dong, thanh nhã thanh minh, vô luận sự vật nào bên ngoài cũng không che giấu được.
Địch Nhân Kiệt không khỏi thẹn nhưng nói: “ Nếu chúng ta nam tử, lão thần tử muốn đứng mũi chịu sào vì sắc lập nương nương phong hậu chờ lệnh quân chủ, đáng tiếc… Cũng là bất đắc dĩ, chỉ sợ trừ thánh thượng, không có người nào hiểu rõ tư chất tuyệt đỉnh trân quý nương nương như thế.”
Thượng Quan Uyển Nhi nhắm mắt lại, dường như chính là dùng ngũ giác toàn thân thưởng thức hương trà cùng tư vị “ Tể tướng đại nhân, dùng trà đi”
“…Nói cũng phải, lúc này vẫn là uống trà liền tốt”
Tuế tuế niên niên thường trôi qua, thật dài thật lâu vui thái bình…quá khó.
Cơ hồ lúc bộ não kết luận điều này, một thái giám quốc sử quán kinh hoảng chạy vào liền quỳ gối trước mặt hai người nói: “ Nương nương, Địch đại nhân, có chuyện lớn rồi!”
Thượng Quan Uyển Nhi phỏng đoán, cung nữ thái giám này trước hết học được ngôn ngữ trong cũng nhất định bốn chữ “ việc lớn không tốt” đã thành châm ngôn “ Phát sinh chuyện gì?”
“Thánh thượng ở Dương Cung, mở yến đại thần, không ngờ trong tiệc lại gặp chuyện, các ngự y hiện nay đều đến Bích Cung chẩn trị thương thế của thánh thượng…!”
Thượng Quan Uyển Nhi nghe đến “ gặp chuyện” , sớm đã trắng xanh mặt, đoạt lời nói của Địch Nhân Kiệt hỏi: “ hoàng thượng bị thương thế nào?”
“Cái này…nghe nói bị thương ở vai trái cùng eo”
“Ta phải đi” cho dù dưới tình huống lo lắng nguy cấp, vẫn duy trì lấy dáng vẻ để không làm mất mặt hoàng thất. Thượng Quan Uyển Nhi đứng người lên, hướng Địch Nhân Kiệt nói: “ Kẻ xấu tấn công hoàng cung, gia hại hoàng thượng, mời tể tướng chặt chẽ điều tra, không thể bỏ sót bất kỳ dấu vết nào để lại. Nếu có tin tức, bất cứ lúc nào, lập tức thông báo cho ta”
“Lão thần tuân mệnh” Địch Nhân Kiệt chắp tay thở dài “ Cung tiễn nương nương”
oOo
“ Hoàng thượng….! Tuyệt đối không thể a, ngài còn có thương tích trong người….!”
“Các ngươi tất cả lui ra, ai cũng đừng nghĩ cản trẫm!”
“Hoàng thượng!”
Thượng Quan Uyển Nhi nhanh chóng đi vào phòng ngủ của Bích Cung, liền nhìn thấy mấy cái ngự y cùng cung nữ bề bộn nhiều việc trị liệu thương thế cho Võ Tắc Thiên, tất cả đều quỳ dưới đất, liên tiếp gạt ra chí ít có thừa mười người, mà Võ Tắc Thiên đáng lẽ phải nghỉ ngơi trên giường, tay phải rút kiếm, giống như đang muốn đi vào luyện ngục. Trên người nàng mặc tiết sam màu trắng bởi vì bị các ngự y ngăn cản lôi kéo mà hơi lộn xộn, lộ ra băng vải chưa thắt nút ở vai trái, bả vai cùng thắt lưng rỉ máu, không biết được là vừa thụ thương hay là bởi vì thời khắc liều mạng mà bị động thương.
“Nương nương, ngài rốt cuộc đến rồi!” ngự y Thẩm Nam Cầu, một thư sinh nhã nhặn yếu đuối trắng tinh, lúc này như trên trời rơi xuống cam lâm mà quỳ gối trước mặt Thượng Quan Uyển Nhi “ Mau tới khuyên nhủ hoàng thượng, làm như vậy không được, không được a!”
“Hoàng thượng, bình tĩnh một chút! Bộ mặt tức giận, hai mắt sung huyết, Võ Tắc Thiên phẫn hận vung vẩy trường kiếm trong tay, mắt thấy nàng chưa nhận được trị liệu vết thương hoàn chỉnh , ở trên tiết sam vì lôi kéo gây hở miệng vết thương mà máu chảy róc rách, Thượng Quan Uyển Nhi không có thời gian rảnh rỗi hỏi tình hình kỹ càng với Thẩm Nam Cầu, cắn răng liều chết tiến đến, chạy vội đến bên người Võ Tắc Thiên “ hoàng thượng, ngài làm gì vậy? Mau buông kiếm xuống, lỡ làm thương bản thân thì sao!”
“Trò cười, Võ Tắc Thiên ta vẫn chưa từng cầm kiếm mà tự làm bị thương mình !” hoàn toàn mặc kệ vết thương, Thượng Quan Uyển Nhi ra sức ôm chặt nàng, Võ Tắc Thiên nhấc kiếm chỉ vào một tên ngự y xui xẻo “ Ngươi, gọi người đem thích khách đến đây! Dám can đảm ở trong yến hội đại thần hành thích, trẫm tuyệt đối không khinh suất tha thứ !”
“Hoàng thượng, xử phạt phạm nhân có Đại Lý Tự chấp hành, tuy là quân cao quý nhất quốc cũng không nên xem thường luật lệ, lạm quyền loạn chính” nàng đem âm điệu thả nhẹ, đem ngữ khí chậm dần, dùng tiếng nói bình thản chân thành khẩn khuyên “ xin buông kiếm xuống, hoàng thượng”
Võ Tắc Thiên trầm mặc nhìn Thượng Quan Uyển Nhi, các ngự y bị một màn này làm cho bóp nghẹt đổ mồ hôi lạnh….hoàng đế cầm kiếm chỉ về phi tần, đây là quang cảnh vô cùng dị thường a
Trùng điệp phun ra ngụm khí, Võ Tắc Thiên đem kiếm ném xuống đất, chủ động ngồi lại giường
Thượng Quan Uyển Nhi lập tức nhanh tiến tới, hằm hằm nhìn các ngự y vẫn còn ngơ ngác “ còn không mau tới trị liệu cho hoàng thượng?”
“A? Dạ, dạ, nương nương!”
Các ngự y cùng nhau tiến tới, ba chân bốn cẳng bắt mạch, chẩn bệnh, ép sờ, bôi thuốc, Võ Tắc Thiên nâng tay phải lên đem tóc vuốt về phía sau, vẻ ngưng trọng xem ra không chỉ giận dữ cũng tương đối uể oải “ thân thể trẫm chỉ bị vết thương nhỏ, nhưng lòng tự trọng bị tổn thương rất lớn. Trên yến hội có chư vị đại thần, cùng hưởng sự phồn vinh của Võ chu ta, hắn lại cải trang thành thái giám xông lại…lúc trẫm hăng hái lại bị đâm trúng vài đao, máu tươi làm bẩn yến hội được sắp đặt tỉ mỉ…Uyển Nhi, nàng nói trẩm làm sao có thể khinh suất tha thứ cho hắn?”
Thượng Quan Uyển Nhi vì nàng lau mồ hôi, trả lời với giọng điệu bởi vì thấy khuôn mặt không huyết sắc kia mà nghẹn ngào “ Ác đồ hành thích hoàng thượng tự nhiên không thể khinh suất tha thứ, nhưng coi như Uyển Nhi vì ngàn vạn thần dân Đại Chu mà cầu ngài….hoàng thượng, mời dưỡng thương làm trọng”
Ngự y hoàn thành băng bó lại quỳ xuống, đồng lòng nói: “ Hoàng thượng, xin ngài lấy dưỡng thương làm trọng !”
Võ Tắc Thiên quật cường mím chặt bờ môi, đã khôi phục sự tỉnh táo ngày thường bảy tám phần : “ Các ngươi hôm nay làm rất tốt, là trẫm thất lễ, mỗi người thưởng vạn ngân lượng”
So với ban thưởng, hoàng đế xin lỗi hiển nhiên càng thêm quý giá. Tất cả ngự y đều phát ra thanh âm không thể tin được “ Tạ chủ long ân!”
“Lui xuống đi”
“Chúng thần tuân chỉ”
Các ngự ý nối đuôi nhau rời đi, Thượng Quan Uyển Nhi cuối cùng có thể không bị cách trở mà ngồi xuống bên cạnh Võ Tắc Thiên, nàng dùng đầu ngón tay đẩy chút lọn tóc đen dính máu, trong hốc mắt cố nén nước mắt.
“….Đau lắm hả?”
“Bọn hắn có xức thuốc tê trên vết thương, tuyệt đối không đau” Võ Tắc Thiên tựa hồ không chú ý Thượng Quan Uyển Nhi đau lòng, ánh mắt nhìn ở bức tường phía trước, đầu óc đã chỉnh lý lấy lại khả năng người chủ sử sau màn.
Một lát sau, rốt cuộc phát giác Thượng Quan Uyển Nhi im lặng, nàng quay đầu, kinh ngạc thấy đối phương hai mắt đẫm lệ, nguyên nhân là vì áp chế tinh thần.
Nàng cảm thấy mình cũng muốn khóc theo.
“Uyển Nhi” Võ Tắc Thiên mỉm cười, gương mặt gác lên đầu vai nhỏ yếu của phi tử “ Tóc trẫm cùng thân thể đều bẩn, đợi lát nữa nàng đến giúp trẫm tắm rửa được không?”
Thượng Quan Uyển Nhi không có trả lời, không kị dơ bẩn cùng máu tươi, rưng rưng mà cúi đầu hôn lên tóc của nàng.
oOo
Võ hoàng gặp chuyện tuyệt không gây nên một gợn sóng quá lớn trong cung, bọn vệ binh nghiêm chỉnh huấn luyện cùng đại thần sau khi nhận được tin tức lập tức đi vào xử lý xong công việc thuộc về bổn phận của mình. Võ Tắc Thiên uống thuốc xong liền ngủ say, Lý Lệnh Nguyệt từng tới thăm nàng, không nhìn thấy Thượng Quan Uyển Nhi ở đây, cũng không có gì để nói liền quay người rời đi.
Đến giờ hợi, Địch Nhân Kiệt mang theo tin tức tiến cung. Thượng Quan Uyển Nhi một lần cuối cùng nhìn Võ Tắc Thiên ngủ trên giường say giấc, liền dẫn hắn đến phòng trước của Liên Bích Cung
“Thích khách nói cũng chưa từng gặp qua người chủ mưu,nhưng hắn là từ Trường An nhận lệnh”
“Trường An? Thế nhưng là cựu thần Lý Đường sao?”
“Có khả năng, còn có một chút, có thể trà trộn vào cung là bởi vì có người chỉ dẫn hiểu rõ kết cấu hậu cung”
“Là lính cai ngục chổ này “ Thượng Quan Uyển Nhi đưa ra kết luận,. Cung điện thiết kế tinh xảo phức tạp, cho dù là thái giám cung nữ cũng có thể lạc đường, duy nhất người quen thuộc nhất chỉ có thủ vệ tuần sát hậu cung, lính cai ngục.
“Này cũng khó nói. Lạc Dương cung là xây dựa vào bản gốc của Trường An Đại Minh cung, đường đi cấu tạo cơ bản giống nhau, lão thần cho rằng đã do Trường An phát ra chỉ thị, thì người này là lính cai ngục ở Trường An cung tựa hồ cũng có khả năng”
“Đại Minh cung…”
Trong đầu hiện ra bóng người.
Lúc nàng nhớ tới người này, nàng rất khẳng định Võ Tắc Thiên sau khi nghe được tin tức cũng sẽ lập tức nhớ tới.
“Nương nương, lão thần đã phái thần đến Trường An dò xét, vừa có thu hoạch…”
“Trước đừng thông tri hoàng thượng” Địch Nhân Kiệt nhướn mày, Thượng Quan Uyển Nhi liền giải thích thêm một chút: “ hoàng thượng hôm nay không để ý thương thế, chỉ muốn cầm kiếm đâm chết thích khách, vì để cho hoàng thượng hảo hảo dưỡng thương, ta cho rằng hiện tại không thích hợp nói với hoàng thượng”
Địch Nhân Kiệt tựa hồ tiếp nhận lời giải thích này “ Như vậy, lão thần sẽ thông báo cho nương nương”
Thượng Quan Uyển Nhi gật đầu “ Địch đại nhân, ghi nhớ tra ra manh mối chỉ có mình ta cáo tri cho hoàng thượng, tin tức này chỉ có hai người chúng ta biết”
“Lão thần minh bạch”
Cho đến khi Địch Nhân Kiệt rời đi, Thượng Quan Uyển Nhi vẫn là nhíu mày ngồi ở trước sảnh suy nghĩ sâu xa.
Trong óc nàng bóng người kia thật lâu không có tiêu tan
“An công công ?”
“Có tiểu nhân, nương nương có gì phân phó?”
“Muốn nhờ ngài đến Trường An làm một chút chuyện”
Thì thầm với tên thái giám kia, ở ban đêm gió mát cũng tan biến.
Thượng Quan Uyển Nhi cùng Võ Tắc Thiên đã có bí mật với nhau…nàng bắt đầu chuộc tội, chính là cầm hết thảy tình nghĩa làm tiền đặt cược bí mật.