Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 119:

Hoắc  Duẫn Anh trả lời để gian phòng lâm vào yên tĩnh, nhìn nàng hồi lâu, Chung Tử Thanh bỗng nhiên nắm lấy tay nàng, kéo nàng ra khỏi phòng bệnh, Hoắc  Duẫn Anh không có cự tuyệt, đi theo nàng xuống lầu, đây là lần đầu tiên nhìn thấy toàn cảnh bệnh viện. Nàng rất kinh ngạc bệnh viện này là do Ninh Tử Man xây dựng, chỉ là bệnh viện này khác bệnh viện khác có quá nhiều điều đặc biệt.

Bệnh viện không nhìn thấy bầu trời, ngẩy đầu như là đang trôi dạt trên biển lớn, trần nhà bệnh viện là kính trong suốt, xung quanh là nước xanh thẳm, trong nước còn có cá đang bơi lội. Mặc dù đã sớm nghe được Hoắc Sở Lan nói Ninh Tử Man đối với cá không phải bình thường yêu thích, nhưng đích thân nhìn thấy, vẫn không khỏi cảm khái, Ninh Tử Man mặc dù là đồ biến thái, thế nhưng ngoài ý muốn lại có  trái tim lãng mạn.

Hai người tùy tiện tìm một chổ an tĩnh, ngồi trên ghế dài, Chung Tử Thanh từ đầu đến cuối không có buông tay mình, Hoắc  Duẫn Anh tự nhiên cũng không có ý rút ra. Mấy ngày nay họ đã trải qua quá nhiều chuyện, nhất là chuyện khiến nàng kinh hỉ cùng kinh ngạc, đương nhiên vẫn là chuyện Chung Tử Thanh xuất hiện. Nàng có rất nhiều điều muốn nói với Chung Tử Thanh, thật đến lúc có thể nói, mới phát hiện mình không nói ra miệng.

“Lúc ấy….chị rời khỏi em, chắc em rất khó chịu” trầm mặc kéo dài thật lâu, Chung Tử Thanh rốt cuộc mở miệng trước, nghe chị ấy hỏi như vậy, Hoắc  Duẫn Anh không ngừng lắc đầu, hốc mắt nóng ướt đến đau. Khó chịu sao ? Đâu chỉ là khó chịu, đó là lúc nàng thống khổ nhất.

Người yêu, người nhà, trong nháy mắt đều biến mất khỏi cuộc đời nàng, nàng không phải cô nhi, chỉ là một người cô độc, không có ai kề bên.

“Duẫn Anh, coi như em có lắc đầu, chị cũng biết chị thiếu em một lời xin lỗi. Là chị cố chấp để chúng ta mất nhau, cũng làm em khó chịu  lâu như vậy. Hôm nay thấy có rất nhiều người quan tâm em, chị rất vui, thế nhưng ngoài vui vẻ, nói không đố kỵ, là giả. Dù sao chị từng có em trong đời, chị biết em rất tốt, càng biết càng hối hận”

“Những năm tháng này, chị vẫn luôn đè ép tâm tư muốn đi tìm em, chị sợ hãi, lại tự ti,  cũng như giận chính bản thân chị. Chị sợ em có người thích, tự ti mọi thứ chỉ có hiện tại đều là sự vô dụng của bản thân. Em trước kia luôn luôn nói. Chung Tử Thanh rất hoàn mỹ, kỳ thật…. Chung Tử Thanh cho tới bây giờ đều không hoàn mỹ. Chỉ vì có em tồn tại, mới có thể đem mấy khuyết điểm che dấu đi”

“Chị không ôn nhu, đối với em chị cũng có một mặt cố chấp riêng, cho nên ngày hôm đó nhìn thấy em và Hoắc Sở Lan làm loại chuyện đó, mới bị mất khống chế như vậy. Chị cũng không đủ kiên cường, nếu không chị tỉnh lại sẽ ngay lập tức đi tìm em. Cho nên nói Chung Tử Thanh không có gì hơn cả, chị muốn quên em, thế nhưng chị cả ngày lẫn đêm đều nhớ em”

“Chị ghen tuông Hoắc Sở Lan có thể ở bên cạnh em, ganh tị những người kia ở bên cạnh em, rõ ràng chị không có tư cách đố kỵ, bởi vì chị…” tiếng của Chung Tử Thanh đến đây, dần dần nghẹn ngào, cảm thấy bàn tay chị ấy nắm tay mình càng chặt hơn, Hoắc  Duẫn Anh không ngừng mở miệng hít thở, chỉ có như thế, nàng mới có thể ngừng sự đau đớn ở mũi.

“Duẫn Anh, chị vĩnh viễn mất đi em, đúng không ?” Chung Tử Thanh bỗng nhiên quay đầu, vừa cười vừa nói. Trong mắt của chị ấy tràn đầy nước mắt, nhưng vẫn không che được sự quyến luyến trong đó. Hoắc  Duẫn Anh không ngừng lắc đầu, thế nhưng nàng biết, mình cùng Chung Tử Thanh, không có cách nào tiếp tục tới đích.

Chị ấy không thể quay trở lại, mà mình cũng không thể tuân thủ lời ước hẹn năm đó, một mực chờ đợi chị ấy. Các nàng đã bỏ lỡ thời gian tốt nhất, rõ ràng đã từng có nhau vô cùng tốt đẹp, bây giờ gặp lại, chật vật như vậy.

“Cái này….là năm đó chị tới tìm em, kỳ thật lúc đó chị đi qua, chính là muốn nói với em, chị tìm được biện pháp để cha mẹ đồng ý chuyện của chúng ta, cho nên chị đi mua chiếc nhẫn. Lúc đầu mua hai cái, thế nhưng cái kia chị đã làm mất, chị chỉ có thể đưa cho em đeo lên người, xem như tưởng niệm” Chung Tử Thanh nói xong, cởi xuống dây chuyền, ở dưới đáy là chiếc nhẫn kim cương lấp lóe.

“A Thanh, xin lỗi….thật xin lỗi….” Hoắc  Duẫn Anh không ngừng nói xin lỗi, khóc như một đứa trẻ. Nàng chui vào trong ngực Chung Tử Thanh, giống như hận không thể đem tất cả ủy khuất khóc ra toàn bộ, nhìn thấy Hoắc  Duẫn Anh như thế, để Chung Tử Thanh không khỏi hoài niệm thời điểm hai người mới quen.

Mình là học tỷ của nàng, mà lúc đó Hoắc  Duẫn Anh trương dương mỹ lệ, câu người, nàng đối với người nào đều mỉm cười, thích kết bạn với rất nhiều người, thế nhưng lúc một mình, nàng lại an tĩnh gần như lạnh lùng. Hoắc  Duẫn Anh ngụy trang đến mức có thể lừa gạt, đến mức Chung Tử Thanh từng không phân biệt được nàng là người thế nào.  Cho đến khi hai người thích nhau, nhìn nàng nũng nịu với mình, đưa ra yêu cầu bốc đồng, hận không thể giờ giờ phút phút bên cạnh mình, lúc đó Chung Tử Thanh mới hiểu được, Hoắc  Duẫn Anh chân chính có  hình dạng thế nào.

Giống như một đứa trẻ sợ an tĩnh.

“Duẫn Anh, sau khi về nước, sống cho thật tốt, đừng nghĩ tới những chuyện không vui kia. Còn có, ba người kia đều rất ưu tú, so với Hoắc Sở Lan tốt hơn nhiều. Em đó, đều khiến người khác không an lòng, muốn em ăn thật ngon miệng, không được kén ăn. Nếu như chúng ta còn có cơ hội gặp lại, để chị thấy em béo một chút có được không ?”

Chung Tử Thanh cười lớn, nhưng trên mặt toàn là nước mắt, thấy chị ấy cố gắng cười, Hoắc  Duẫn Anh không ngừng lắc đầu, nàng hiện tại ngoại trừ khóc, đều không làm gì được. Chung Tử Thanh trước mặt nàng mãi mãi là người không có được. Tựa hồ đối mặt với Chung Tử Thanh, tất cả năng lực của nàng đều hóa hư vô.

“A Thanh…A Thanh….”

“ừm, chị đây “

“A Thanh….”

“Chị đây”

Hoắc  Duẫn Anh không ngừng gọi tên Chung Tử Thanh, mà Chung Tử Thanh cũng không ngại phiền phức mà đáp lại, đây là trò chơi nàng từng ham chơi nhất, Hoắc  Duẫn Anh rất thích trước khi ngủ nghe giọng của Chung Tử Thanh. Không phải để Chung Tử Thanh kể chuyện cổ tích cho nàng, chính là không ngại phiền đáp lại lời nàng.

“Duẫn Anh, nếu như…nếu như em không gặp bọn họ, sẽ vẫn quay lại với chị chứ?” sau một lát, Hoắc  Duẫn Anh an tĩnh lại, Chung Tử Thanh thấp giọng hỏi. Nghe tới câu hỏi của nàng, Hoắc  Duẫn Anh hơi sững sờ, nếu như không gặp Ấn Sư Mân, Ấn Kỷ Tuyền, còn có Diệp Lê San, nàng đến cùng có thể hay không ở lại với Chung Tử Thanh, đáp án này, không thể nghi ngờ là lời khẳng định.

Chung Tử Thanh, là nàng từ trước đến giờ đều nhớ nhung, Hoắc  Duẫn Anh cũng tin tưởng, nếu như không gặp người khác, nàng sẽ một mực nhớ thương Chung Tử Thanh đến chết. Thế nhưng mà….giả thiết này quá tàn nhẫn, đối với ba người kia cũng không công bằng. Hoắc  Duẫn Anh  trầm mặc, lựa chọn không trả lời, mà dạng trầm mặc này càng rõ ràng là sự thật, cô lại càng hối hận bản thân, đến tột cùng đã bỏ lỡ bao nhiêu lần cơ hội ở bên cạnh Hoắc  Duẫn Anh.

Gió thổi qua, lá rụng thổi lên người các nàng, lại từ từ rơi xuống, nhìn xem lá cây rơi xuống chân mình, Chung Tử Thanh chậm rãi nhặt lên, đặt ở bên miệng, thổi từ khúc trước kia từng thổi cho Hoắc  Duẫn Anh nghe. Lần nữa nghe thấy giai điệu quen thuộc, nước mắt Hoắc  Duẫn Anh chưa ngừng rơi lại càng thêm chảy nhiều hơn, mà Chung Tử Thanh đứng lên, vỗ vai của nàng, để nàng trở về.

Các nàng đều rõ ràng, tối này là  lần gặp mặt cuối cùng của họ, mà Chung Tử Thanh lựa chọn dùng cách này để tiễn đưa mình. Hoắc  Duẫn Anh không có mở miệng, mà quay người đi vào bệnh viện. Nàng có thể nghe được từ khúc nhỏ dần nhỏ dần rồi biến mất. Nhìn thân ảnh của nàng biến mất không thấy nữa, Chung Tử Thanh chậm rãi bỏ  lá cây xuống, chậm rãi quỳ trên mặt đất.

“Duẫn Anh, hẹn gặp lại”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 118:

“Nàng thế  nào ?” thấy tình trạng của Hoắc  Duẫn Anh ổn định lại, dần dần mê man đi, Ấn Sư Mân nhìn Chung Tử Thanh ở bên  cạnh, thấp giọng hỏi.

“Thân thể của nàng quá hư nhược, tinh thần căng thẳng kéo dài, vừa rồi quá mức kích động, thỉnh thoảng bị sốc tính. HIện tại nàng không tiện chịu đựng bất kỳ kích thích nào, để nàng nghỉ ngơi nhiều”

Chung Tử Thanh nhìn Ấn Sư Mân, lại nhìn Ấn Kỷ Tuyền cùng Diệp Lê San, cuối cùng đem ánh mắt rơi trên người Hoắc Sở Lan đang trầm mặc không nói gì. Sớm trước đó nàng đã đoán được, có lẽ ba người này tới, chính là ba người mà Hoắc Sở Lan  nói Hoắc  Duẫn Anh có quan hệ. Mặc dù đã sớm biết Hoắc  Duẫn Anh rất  câu người, nhưng tận mắt thấy ba người ưu tú xuất hiện, Chung Tử Thanh trong lòng ít nhiều cũng có chút không thích ứng.

Nàng cúi đầu nhìn hai chân của mình, khẽ nhíu mày, không muốn lại quấy rầy, đẩy xe lăn rời khỏi phòng.

Hoắc  Duẫn Anh ngủ một giấc rất dài, cũng là khó  được an ổn, có lẽ nàng thật mệt mỏi, vô luận là ai nửa đường tiến tới nhìn nàng, nàng đều không có phản ứng gì, tới tận đêm khuya, thân thể đói lả đánh thức nàng tỉnh dậy, lúc này nàng mới khôi phục ý thức.

“Duẫn Anh, em tỉnh rồi hả ? Trước uống nước, A Mân cùng A Tuyền đi mua cháo, em bây giờ vẫn nên ăn thanh đạm chút” Diệp Lê San sờ mặt Hoắc  Duẫn Anh, êm ái nói, nhìn thấy chỉ có một mình nàng ở lại, Hoắc  Duẫn Anh xem như nhẹ nhàng thở ra, nàng hiện tại không có dũng khí cùng khí lực đối mặt với quá nhiều người, bởi vì nàng hổ thẹn với tất cả mọi người.

“Duẫn Anh, em có phải lại đang nghĩ mênh mang không ?” Diệp Lê San rất hiểu rõ Hoắc  Duẫn Anh, cho nên ngay lúc này, một mình mình ở lại đây là lựa chọn tốt nhất, Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền đều hiểu rõ điều này, cho nên bọn họ  dù có không  nỡ, vẫn là rời đi một hồi.

“A San, em…em không có suy nghĩ lung tung, em chỉ là…chẳng qua cảm thấy bản thân em ….rất buồn nôn, em cùng cô cô của mình, kỳ thật…. Hoắc Sở Lan….em đối với Hoắc Sở Lan….”

Hoắc  Duẫn Anh nghĩ hết cách muốn nói rõ ràng mối quan hệ giữa nàng và Hoắc Sở Lan, thế nhưng lời vừa đến khóe miệng, nàng phát hiện mình năng lực ngôn ngữ đã không còn nữa. Nàng ngẩng đầu, mắt đỏ nhìn về phía Diệp Lê San, cuối cùng nghĩ một câu đơn giản tàn nhẫn nhất nói với nàng.

“A  San, em lên giường với Hoắc Sở Lan, một tháng qua, mỗi ngày đều làm loại chuyện đó, về sau gặp Chung Tử Thanh, em cũng làm với chị ấy. Em rất buồn nôn, thật rất buồn nôn, em không dám nói với mọi người, thế nhưng em nhất định phải  nói rõ ràng…thật xin lỗi” Hoắc  Duẫn Anh cuộn thành một đoàn, bất lực ôm đầu, nghe nàng nói, mặc dù trong lòng khổ sở, nhưng Diệp Lê San lại phát hiện mình không hề nổi giận.

Nàng có thể giận Hoắc  Duẫn Anh sao ? Hoặc là trách Hoắc  Duẫn Anh sao ? Không thể, nàng không thể, mà Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân cũng không thể, chính bởi vì không thể, cho nên bọn họ mới xuất hiện ở đây. Trên thực tế, sớm tiếp nhận mối quan hệ bốn người, tâm cảnh của bọn họ cũng đã sớm thay đổi, so với mất đi Hoắc  Duẫn Anh, các nàng đều lựa chọn ở bên cạnh nàng. Dù muốn cùng người khác chia sẻ nàng, nhưng cũng không muốn rời đi, không muốn từ bỏ. Dù  dạng thời gian này sẽ không mãi mãi đến cuối cùng, các nàng cũng không muốn tiếp nhận đau đớn mất nàng ở hiện tại.

“Duẫn Anh, đừng nghĩ như vậy, cũng đừng nói về bản thân mình như vậy, hiện tại chỉ muốn hỏi em, đối với Hoắc Sở Lan, em không trách cô ta đúng không ?” Diệp Lê San biết, hiện tại Hoắc Sở Lan mới là vấn đề cơ bản, ba người bọn họ mấy người nay, cơ hồ tìm tất cả mọi nơi có thể, nếu như không phải Hoắc  Duẫn Anh đưa Hoắc Sở Lan đến bệnh viện, sợ là hiện tại bọn họ vẫn chưa tìm thấy người. Các nàng căn bản không nghĩ tới Hoắc Sở Lan có năng lực đem hành tung ẩn tàng, đến mức này, khả năng duy nhất…. Diệp Lê San nghĩ đến, đó chính là người phụ nữ lúc nãy trợ giúp Hoắc Sở Lan, thế lực của cô ta, tuyệt không phải bình thường.

“A San, em trách cô cô, cũng oán cô cô, thậm chí hận không thể giết chết cô cô, thế nhưng mà….đó là cô cô của  em, là thân nhân duy nhất em dựa vào, cũng là người đầu tiên em thích. Thấy cô cô cả người toàn là máu, em thật sự rất sợ, rất sợ một ngày cô cô sẽ rời khỏi em, em…em không thể nhìn cô cô xảy ra chuyện…” Hoắc  Duẫn Anh biết mình nói những lời này để nhóm Diệp Lê San không vui vẻ gì, thế nhưng nàng càng không muốn nhìn thấy Diệp Lê San cùng Hoắc Sở Lan xảy ra kích thích.

“Duẫn Anh, chị minh bạch, đợi ngày mai, chúng ta đi máy bay trực thăng của A Mân về nhà, về phần cô cô, chắc hẳn không mang cô ta đi, thì cô ta cũng sẽ đi theo. Mặc dù cô ta là cô cô của em, thế nhưng cô ta muốn gia nhập nhóm vui vẻ với Duẫn Anh, thì cô ta sẽ là lão tứ” Diệp Lê San cười nhẹ nói, mà Hoắc  Duẫn Anh hoàn toàn bị nàng làm cho bất ngờ, cái gì lão tứ ? Chờ một chút, nàng ngay cả lần trước lão nhị lão tam còn chưa quyết định, làm sao lòi ra lão tứ rồi ?

“A San, chờ một chút, em….còn….”

“Duẫn Anh, đây là kết quả mà tụi chị đã thảo luận qua, A Mân còn có A Tuyền, bao gồm cô cô, cũng đều đồng ý “

“Các người lúc nào….”

“Đương nhiên là lúc Duẫn Anh ngủ mà bàn bạc, chỉ bất quá…đối với Duẫn Anh mà nói, có một việc quan trọng hơn “

Diệp Lê San có ý riêng mà nhìn Hoắc  Duẫn Anh, nhìn thấy ánh mắt của nàng, Hoắc  Duẫn Anh trong nháy mắt minh bạch đang nói tới ai. Ngày mai sẽ rời đi, nói cách khác, bọn họ sẽ từ biệt chổ nào mà chia xa, Hoắc  Duẫn Anh biết, mình sẽ không lại đến tìm Chung Tử Thanh, các nàng sẽ không liên hệ, mà biện pháp xử lý tốt nhất chính là vào đêm nay, đem hết thảy nói cho rõ ràng.

Tốt hay không tốt, cần để hồi ức, ký ức kia lãng quên, các nàng cũng phải đi đối mặt.

“A San, thật có thể chứ? Em…em thật không cách nào cho mọi người cái gì, em….ô!” Hoắc  Duẫn Anh còn chưa nói xong, Diệp Lê San cũng đã hôn nàng, cảm thấy khí tức ôn nhu của nàng quẩn quanh mình, thậm chí ở eo cùng cổ cũng cho nàng nụ hôn thoải mái nhất, Hoắc  Duẫn Anh mông lung mà nhìn Diệp Lê San, mà lúc này đây Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân cũng mua đồ trở về.

“A San, thừa dịp chúng ta không có ở đây lại lén lút vui vẻ sao?” thấy Diệp Lê San hôn Hoắc  Duẫn Anh còn liếm liếm khóe miệng, Ấn Kỷ Tuyền trêu ghẹo nói

“Lúc Duẫn Anh ngủ mấy người hôn rất nhiều lần, tôi chỉ hôn có một lần mà thôi “

“Nhưng bây giờ là lúc Duẫn Anh tỉnh giấc rồi”

Thấy ba người kia ngồi tranh cãi xem hôn trộm mình mấy lần, lại có người phản đối chỉnh lại số lần chính xác, Hoắc  Duẫn Anh luôn cảm thấy một tháng không gặp, quan hệ ba người quả thực tốt đến không tưởng tượng nổi. Nếu như Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân có quan hệ tốt thì không nói, mấu chốt là Diệp Lê San cũng hoàn toàn thân thiết với hai người kia.

“A, đúng, cô cô trở về, cũng không thể cho cô ta có cơ hội một mình chung đụng với Duẫn Anh” Diệp Lê San bỗng nhiên mở miệng nói

“Còn cần cô nói sao ? Tôi sớm đã chuẩn bị tốt, làm sao để cô ta một mình ở chung với Duẫn Anh được” Ấn Kỷ Tuyền một mặt tính toán, mà Ấn Sư Mân trầm mặc không nói gì cũng gật đầu. Nhìn thấy ba người ở trước mặt mình công nhiên xa lánh Hoắc Sở Lan, Hoắc  Duẫn Anh bĩu môi, cảm giác Hoắc Sở Lan về sau đại khác sẽ bị giáo huấn rất ác rất thảm.

“Duẫn Anh, em ăn chút gì không ?”

“Nha…tốt,  các người  đây là làm gì hả ?” Nhìn thấy ba người này mỗi người bưng một bát cháo ngồi ở nơi này, một bộ phi tử chờ hoàng thượng sủng hạnh, Hoắc  Duẫn Anh nhịn không được cười lớn, nếu như bộ dáng này của bọn họ bị người ngoài nhìn thấy, đại khái đều sẽ giật mình. Chỉ là, Hoắc  Duẫn Anh đương nhiên sẽ không cho người khác nhìn thấy, cũng yêu thương các nàng quá lâu, khó mà không ăn nhiều.

Sau khi ăn xong, ba người ăn ý rời phòng bệnh, nói là chuẩn bị đồ cho ngày mai, mà Hoắc  Duẫn Anh biết, thời gian này là lúc bác sĩ đi kiểm tra bệnh nhân. Nhìn Chung Tử Thanh đẩy cửa đi vào, nàng lúc này không có đẩy xe lăn đi vào, mà chậm rãi đi tới, nhẹ nhàng ngồi bên cạnh mình.

“Em mai  về nước rồi hả ?”

“ừm”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 117:

Bầu không khí trong phòng bệnh cơ hồ có chút đóng băng, Hoắc  Duẫn Anh nhìn tất cả mọi người giằng co một chỗ, chậm rãi đi đến bên người Ấn Sư Mân, ôm nàng. Cảm giác được Hoắc  Duẫn Anh run rẩy, Ấn Sư Mân hơi sững sờ, dù Hoắc  Duẫn Anh không nói gì, nhưng chỉ một cái ôm, cũng đã truyền đạt hàng vạn lời nói. Nàng minh bạch, Hoắc  Duẫn Anh không có ý định truy cứu đến cùng, cũng sẽ không cho phép mình tổn thương Hoắc Sở Lan.

Ở trong lòng thở dài một hơi, Ấn Sư Mân cất súng vào, mà Ninh Tử Man cũng thu súng, làm nhân vật trung tâm là Hoắc  Duẫn Anh đứng ở chính giữa, đúng là có cảm giác  khó nói nên lời. Tất cả mọi chuyện bởi vì nàng mà xảy ra, nàng nhất định phải cho mọi người một cái công đạo. Nhìn Ninh Tử Man chờ xem kịch vui, còn có Chung Tử Thanh  một mặt Chung Tử Thanh, Hoắc  Duẫn Anh để các nàng đi ra ngoài trước, ở trong phòng chỉ còn Hoắc Sở Lan cùng nàng, còn có  Ấn Sư Mân.

“Em…” nhìn Ấn Sư Mân đứng đối diện, Ấn Kỷ Tuyền, còn có Diệp Lê San, dù là trước đó nghĩ rất nhiều lời, nhưng đến loại thời điểm này, Hoắc  Duẫn Anh lại khó mà mở miệng. Nàng nên giải thích chuyện mình mất tích thế nào ? Như nói thật nàng bị Hoắc Sở Lan  bắt đi ? Cùng cô cô ruột lên giường ? Hay nên nói là…nàng cùng Hoắc Sở Lan đã từng có một mối quan hệ không trong sạch.

“Xin chào,  tôi là Hoắc Sở Lan,  là cô cô của Hoắc  Duẫn Anh, đương nhiên cũng là người Duẫn Anh thích “ ngay lúc Hoắc  Duẫn Anh còn đang trù trừ, Hoắc Sở Lan ngược lại mở miệng đầu tiên. Nghe cô nói như vậy, Ấn Sư Mân trầm mặt, Ấn Kỷ Tuyền cười như có điều suy nghĩ, liền ngay cả Diệp Lê San tính tình tốt cũng có chút nheo mắt lại, nụ cười trên mặt hoàn toàn không tức giận chỉ có cười  lạnh.

“Hoắc tiểu thư, cô là cô cô của Duẫn Anh, Duẫn Anh đương nhiên sẽ thích cô” Diệp Lê San thấp giọng trả lời, nàng nhìn gầy đi rất nhiều, yếu đuối đến mức gió thổi qua tựa hồ bay mất, đau lòng ôm chặt nàng, vỗ nhẹ phía sau lưng nàng.

“Thế nhưng mà, tôi nói thích, cũng không phải loại thích của thân nhân. Quan hệ giữa tôi và  Duẫn Anh, các người đều biết đúng không ?”

“Hoắc tiểu thư, hoặc là nói, tôi cũng nên gọi cô là một tiếng cô cô, Duẫn Anh lần này bị cô cưỡng ép bắt đi, bất luận thời gian vừa qua cô làm gì với nàng, chuyện cô làm với nàng sẽ tổn thương nàng, thậm chí vào cả bệnh viện, cô cảm thấy cô có tư cách nói thích nàng sao ?” Ấn Kỷ Tuyền không buông tha ép hỏi, nghe nàng nói, Hoắc Sở Lan một mặt vẻ áy náy, nhưng nàng không có ý định từ bỏ.

“Đích xác, tôi đối với Duẫn Anh tạo  ra rất nhiều tổn thương, nhưng tôi sẽ dùng toàn bộ quãng đời còn lại bù đắp cho nàng, coi như Duẫn Anh đuổi tôi đi, tôi cũng sẽ không rời đi, huống chi là các người” Hoắc Sở Lan trầm mắt nhìn sang Ấn Sư Mân đang lặng lẽ quan sát mình, nàng có thể cảm giác được sát ý trong mắt Ấn Sư Mân, mà nàng cũng vững tin, nếu như mình không phải cô cô của Hoắc  Duẫn Anh, không có sự bảo vệ của Ninh Tử Man, đã sớm Ấn Sư Mân giết chết rồi.

“Cô cô nói lời này không khỏi buồn cười, cô muốn Duẫn Anh phải gánh vác trách nhiệm thân phận sao ?” Diệp Lê San  lúc này vô cùng hối hận, nàng lúc trước nhìn thấy Hoắc Sở Lan, đã cảm thấy ánh mắt cô ta nhìn Hoắc  Duẫn Anh không đúng, nhưng khi đó ngại quan hệ của bọn họ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, nếu như đề phòng sớm một chút, có lẽ liền sẽ không như hiện tại

“A…quan hệ huyết thống, tôi với Duẫn Anh đã sớm không còn quan tâm. Ba người xoắn xuýt với tôi làm gì, không bằng xoắn xuýt vị bác sĩ kia, các người biết tên của vị bác sĩ kia không ? Không biết tôi liền nói cho các người biết, cô ta tên là Chung Tử Thanh “ Hoắc Sở Lan nói xong, Hoắc  Duẫn Anh chậm rãi nhắm nghiền hai mắt, kỳ thật nàng cũng không định che giấu chuyện của Chung Tử Thanh, bây giờ Hoắc Sở Lan  nói ra, tựa hồ giúp nàng một tay.

“Cô ta và Duẫn Anh chia tay rồi” Ấn Sư Mân cũng bất vi sở động, mà nhìn Hoắc  Duẫn Anh bị Diệp Lê San ôm vào trong ngực, phát hiện lưng nàng gầy gò, mặt mũi tràn đầy đau lòng.

“Các người đã không quan tâm, vậy coi như tôi chưa nói” Hoắc Sở Lan không nói gì thêm nữa, mà Hoắc  Duẫn Anh  từ đầu đến cuối không mở miệng. Nàng thoát khỏi cái ôm của Diệp Lê San, chậm rãi đến vào  chính giữa. Nội tâm của nàng vào lúc này, nàng chỉ có thể dùng từ dày vò để hình dung.

“Thật xin lỗi…thật rất kém cỏi….em…” ánh mắt Hoắc  Duẫn Anh đảo qua  Ấn Sư Mân, Ấn Kỷ Tuyền, cuối cùng rơi  trên người Diệp Lê San. nàng cố gắng muốn đem hai chữ chia tay nói ra, lại không biết nên nói với ai, nói thế nào. Nghĩ đến mình cùng bọn họ dây dưa qua, lại cùng Chung Tử Thanh và Hoắc Sở Lan không sạch sẽ. Hoắc  Duẫn Anh chưa từng chán ghét mình như vậy, nàng gấp rút thở hổn hển, tiếp đó thống khổ che ngực, chỉ cảm thấy hít thở càng ngày càng khó,  toàn thân không khỏi đau đớn để nàng quỳ trên mặt đất, đau đến muốn ngất đi. Nhưng đại não càng lúc càng thanh tỉnh.

“Duẫn Anh! Duẫn Anh!” nàng nghe được bên tai mấy người gọi tên, cũng giương mắt nhìn thấy Hoắc Sở Lan từ trên giường phóng xuống, Diệp Lê San biểu lộ chưa bao giờ bối rối, ngay sau đó, nàng nhìn thấy Chung Tử Thanh bị gọi đến, bọn họ đỡ mình lên giường, Chung Tử Thanh tay run run đem thuốc an thần tiêm vào người mình. Nhìn dáng vẻ của bọn họ khẩn trương, Hoắc  Duẫn Anh trong lòng càng khó chịu hơn.

Dựa vào cái gì…Mình dựa vào cái gì muốn bọn họ lo lắng cho mình như vậy, dựa vào cái gì đều thích bọn họ.

Hoắc  Duẫn Anh, mày nếu mà chết rồi, liền tốt. Người chân chính đáng chết nhất là mày mới đúng.

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 116:

“cô  nói chuyện gì với chị ấy vậy ?” Chung Tử Thanh sau khi đi làm việc, Hoắc  Duẫn Anh ngồi ở bên giường bệnh của Hoắc Sở Lan, nhẹ giọng hỏi. Hoắc Sở Lan tự nhiên sẽ không nói thật, tùy ý nói dối, bầu không khí liền lâm vào an tĩnh khó hiểu. Hoắc Sở Lan kỳ thật cũng không có làm tốt chuẩn bị gặp mặt Hoắc  Duẫn Anh, dù sao cô thật sự muốn chết, không có tâm lý sống sót. Thế nhưng Duẫn Anh không chỉ trở về cứu cô, còn truyền máu , nghĩ đến trong người mình có máu của Hoắc  Duẫn Anh, Hoắc Sở Lan trở nên hưng phấn không thôi, lại cũng không biết nên xin lỗi Hoắc  Duẫn Anh thế nào.

“Duẫn Anh, xin lỗi, cô cô lại làm chuyện khiến con khó chịu, thế nhưng trừ khi cô cô chết đi, cô cô thật không biết có cách nào  đền bù tổn thương của con” Hoắc Sở Lan thấp giọng nói, đem hết thảy luống cuống viết lên mặt, thấy Hoắc Sở Lan luống cuống khẩn trương xoay ngón tay, muốn nhìn mình lại không dám ngẩng đầu, Hoắc  Duẫn Anh thở dài, kỳ thật khi nàng nhìn Hoắc Sở Lan cả người toàn máu nằm trên đất, nàng liền đã không còn trách cô ta.

Nàng biết Hoắc Sở Lan bởi vì tâm lý mà rời khỏi mình, mà Chung Tử Thanh…cũng không có chết. Vô luận nói như thế nào, Hoắc  Duẫn Anh quá rõ ràng, mình không có cách nào oán trách Hoắc Sở Lan, cho dù cô làm nhiều chuyện khiến mình khó xử cùng khó chịu. Chỉ là….không trách, nhưng mình có thể  tiếp nhận cô ấy sao ? Mình cùng ba người kia dây dưa không rõ,  hiện tại lại liên quan đến Chung Tử Thanh và Hoắc Sở Lan, Hoắc  Duẫn Anh nhíu chặt lông mày, mờ mịt không biết nên nói gì cho phải.

“Duẫn Anh, có thể để cô ở bên cạnh con không ? Không phải lấy thân phận cô cô” Hoắc Sở Lan đại khái nhìn ra nội tâm Hoắc  Duẫn Anh xoắn xuýt, nhưng cô không có ý định nhượng bộ, mà đem suy nghĩ trong lòng nói ra.

“Hoắc Sở Lan, cô biết không được…con….”

“Cô biết, Duẫn Anh dây dưa với ba người kia, cô cũng biết con buông bỏ Chung Tử Thanh không được. Không sao, hiện tại cô không ngại có người đến giành giật với cô, cô chỉ là muốn ở bên cạnh con mà thôi “

“Hoắc Sở Lan đừng như vậy” cảm thấy Hoắc Sở Lan ôm mình thật chặt, Hoắc  Duẫn Anh nhíu mày nói. Nàng cảm thấy mình tựa như người xấu tội ác tày trời, làm nhiều chuyện xấu như vậy có nhiều người muốn cứu rỗi nàng.

“Duẫn Anh, thân thể còn khó chịu không ?” thấy Hoắc  Duẫn Anh không muốn nói tiếp, Hoắc Sở Lan thông minh đổi câu chuyện, nghe tới câu hỏi của cô ấy, Hoắc  Duẫn Anh biết cô ấy nói không khỏe chỗ nào, bởi vì Hoắc Sở Lan làm càn đưa tay sờ lên,  cách quần bệnh nhân rộng rãi, sờ lấy chân tâm của nàng.

“Đừng đụng vào” tối hôm qua cùng Chung Tử Thanh làm một lần,  thân thể này cho tới bây giờ không có vấn đề gì, chỉ là Hoắc  Duẫn Anh không biết  sau này còn xảy ra chuyện gì nữa không.

“Con cùng cô ta, làm hả? lâu như vậy không gặp, mà dáng vẻ của con như thế, không có ai cự tuyệt nổi” Thông minh như Hoắc Sở Lan, đã nghĩ  đến cái gì, thấy cô ấy nói chắc chắn, Hoắc  Duẫn Anh cũng không có ý định giấu cô ta, gật đầu thừa nhận.

“Ách…cô liền biết, Chung Tử Thanh cũng không phải đèn đã cạn dầu, Duẫn Anh, cô thật hối hận lúc trước rời khỏi con, nếu không con sẽ luôn thuộc về cô cô, sẽ không có nhiều người như vậy đến giành với cô.”

“Hoắc Sở Lan, những điều đó đã qua hết rồi” thấy Hoắc Sở Lan lộ vẻ đau thương, Hoắc  Duẫn Anh đưa tay vỗ sau lưng cô.

“ừm đều qua, cho nên cô hiện tại nhất định phải xem trọng Duẫn Anh, không thể để con đi”

“Điện thoại di động của con đâu ? Con nghĩ gọi cho bọn họ báo bình an” Hoắc  Duẫn Anh nghĩ nghĩ, hay là báo trước cho nhóm Diệp Lê San tình huống của mình, nàng biến mất lâu như vậy, ba người kia nhất định lo lắng.

“Duẫn Anh, điện thoại lúc cô đưa con đi không có cầm theo. Mặc dù không nghĩ để Duẫn Anh liên hệ với bọn họ, bất quá…dùng của cô đi”

Hoắc Sở Lan cầm điện thoại đưa cho Hoắc  Duẫn Anh, nhìn thấy phản ứng của cô cô, Hoắc  Duẫn Anh tiếp nhận bấm số, nàng gọi chính là Ấn Sư Mân, dù sao ba người kia, nàng đoán được Ấn Sư Mân chính là người nhận trách nhiệm tìm kiếm mình, nhưng gọi thật lâu không ai nhận, nàng lúc này mới gọi cho Ấn Kỷ Tuyền, mà lần này điện thoại kết nối.

“ Xin chào” nghe tiếng của Ấn Kỷ Tuyền, Hoắc  Duẫn Anh bỗng nhiên có cảm giác nghẹn ở cổ họng, nàng nghĩ thật lâu, mới dự định mở miệng, thế nhưng đối diện đã nhanh chóng nói trước.

“Là Duẫn Anh đúng không ? Tụi chị đang trên đường tới, chị đã biết em ở đâu, yên tâm tụi chị sẽ nhanh đến”

Hoắc  Duẫn Anh còn chưa nói xong, điện thoại đã tắt kết nối, nàng kinh ngạc mà nhìn điện thoại, thấy Hoắc Sở Lan lo lắng nhìn mình, không biết nên nói cái gì. Nàng không nghĩ bọn họ nhanh như vậy liền tới, mà mình cũng chưa chuẩn bị sẽ nói gì với họ khi gặp mặt, nên chuẩn bị giải thích thế nào, đang lúc Hoắc  Duẫn Anh nghĩ tới, cửa lớn của phòng bệnh bỗng nhiên bị đẩy ra, tiến vào chính là ba người kia.

Nhìn bọn họ ba người một mặt tiều tụy, nhìn thấy mình khó nén được sự hưng phấn, Hoắc  Duẫn Anh đỏ vành mắt, nhịn không được đi qua, muốn ôm chặt các nàng, chỉ là nàng vừa đứng dậy, đã bị ba người bao lấy ôm chặt, lực đạo lớn đến mức thân thể cảm thấy đau đớn, lại không nguyện ý mở miệng để các nàng nhẹ nhõm một chút.

“Duẫn Anh, thật xin lỗi, tụi chị đến muộn” Ấn Sư Mân sẽ ít có cảm xúc chấn động lớn, mà lần này, toàn thân nàng đều đang phát run. Thấy tay nàng băng bó băng gạc, còn có vết thương trên trán, Hoắc  Duẫn Anh không biết lúc mình rời đi tên quỷ này  lại bị thương rồi, mà Diệp Lê San lại yên tĩnh trầm mặc chảy nước mắt, nói mình gầy quá. Ấn Kỷ Tuyền ở trên người nàng sờ tới sờ lui, không thể đem toàn thân nàng kiểm tra một lượt.

“Các người a, em không sao, thật xin lỗi, là em để các chị lo lắng như vậy…em…” Hoắc  Duẫn Anh còn chưa nói xong, mà Ấn Sư Mân một bên bỗng nhiên rút súng ra,  nhắm ngay Hoắc Sở Lan đang nằm trên giường, lần này để Hoắc  Duẫn Anh sững sờ, nàng vội vàng nhìn Diệp Lê San cùng Ấn Kỷ Tuyền, liền phát hiện hai người này không có ý định ngăn cản Ấn Sư Mân.

“Ấn Sư Mân, chị….”

“Duẫn Anh, là cô ta bắt em đi đúng không ? Cô ta là cô cô của em, lại đối với em làm những chuyện kia, hiện tại còn hại em ở bệnh viện” Ấn Sư Mân lạnh lùng nhìn Hoắc Sở Lan, mà Hoắc Sở Lan bị súng nhắm ngay người lại không có dáng vẻ thất kinh.

Cùng lúc đó, cửa phòng lần nữa bị mở ra, cầm đầu là một cô gái mặc áo trắng, hai bên cạnh là cô gái cao gầy tóc vàng, rõ ràng còn ở mùa thu mà đã mặc quần sóc ngắn. Hai người không phải đến đơn độc, sau lưng còn có một đám áo đen cầm súng, mè kẻ đến tự nhiên là Ninh Tử Man.

“Chậc chậc, là người ngoại quốc, thế nào dám ở địa bàn của tôi động tay động chân với bạn bè đáng yêu của tôi, vị tiểu thư áo khoác đen, bỏ súng xuống rồi bình tĩnh nói chuyện”

“Tôi thấy cô mới là nên bình tĩnh nói chuyện, tôi ghét cô cầm súng nhắm vào người em gái của tôi” Ấn Kỷ Tuyền cũng bỗng nhiên rút súng trong ngực, nhắm ngay Ninh Tử Man.

Không khí trong phòng trở nên yên tĩnh nghiêm túc, một đám cầm súng nhét vào chung một chỗ, Hoắc  Duẫn Anh đã gấp đến nỗi không biết nên làm gì mới tốt. Ngay lúc này hết lần này đến lần khác gây ra phiền phức, nhìn Chung Tử Thanh một mặt mờ mịt đẩy xe lăn tiến vào, cầm bệnh án trong tay, sắc mặt Hoắc  Duẫn Anh đã kém đến cực hạn.

“Các người….đây đang làm cái gì ? Ninh viện trưởng, cô tại sao cầm súng đến? Duẫn Anh, em biết mấy người này hả?”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 115:

Hoắc Sở Lan nhìn thấy Hoắc  Duẫn Anh xuất hiện, tâm tình kích động rốt cuộc bình ổn xuống một chút. Nhưng mà, khi nhìn thấy Chung Tử Thanh đứng ở cửa, dáng vẻ bình phục trở nên càng thêm phức tạp. Cô ôm lấy Hoắc  Duẫn Anh, tay nắm thật chặt, nhưng trong mắt kinh ngạc không hề kém Hoắc  Duẫn Anh. Dù sao lúc trước  Chung Tử Thanh xảy ra chuyện cũng liên quan tới cô, nhưng hôm nay, người kia vẫn lành lạnh đứng ở đó.

“Duẫn Anh, thật xin lỗi, cô cô thất bại, không đưa con đi được nữa…cũng không thể thiếu vắng con mà còn tồn tại” Hoắc Sở Lan áy náy nói, nếu như có thể, cô không muốn sống, cho dù tỉnh lại liền thấy Hoắc  Duẫn Anh không còn ở đây, nhưng tình huống như vậy, căn bản không phải cô mong muốn.

Nếu là chết, cô liền không dây dưa với Hoắc  Duẫn Anh, cũng sẽ không tổn thương nàng. Cái tên Hoắc Sở Lan, sự sống còn của Hoắc Sở Lan, tình cảm Hoắc Sở Lan đối với Hoắc  Duẫn Anh đều sẽ kết thúc theo cái chết của mình. Thế nhưng mà…mình thất bại, lại một lần nữa sống sót. Cô nên làm thế nào mới có thể khống chế được sự thương nhớ trong lòng dành cho Duẫn Anh ? Rõ ràng sống lại nhưng không chiếm được Duẫn Anh, đây mới là sự trừng phạt thống khổ hơn là cái chết

“Hoắc Sở Lan, con biết cô đang suy nghĩ cái gì, con cũng biết cô nghĩ đến cái chết. Khốn nạn, vì sao lại có loại khốn nạn như cô. Cô đã nhiều lần rời khỏi con, lần này cô vẫn muốn chạy trốn đúng không ? Con chỉ có mình cô là người thân, cô nếu không còn nữa, con nên làm thế nào đây ? Hoắc Sở Lan, con thật chán ghét cô”

Hoắc  Duẫn Anh nghẹn ngào nói, rõ ràng hốc mắt đỏ lên, nhưng nước mắt không chảy ra được. Thấy được dáng vẻ sính cường của nàng, Hoắc Sở Lan không biết nên làm gì mới tốt. Cô chưa kịp nói cái gì, Hoắc  Duẫn Anh bỗng nhiên ôm lấy cô, há miệng cắn vai của cô. Lần này Hoắc  Duẫn Anh dùng sức rất mạnh, cũng muốn đem tất cả bất mãn đối với Hoắc Sở Lan phát tiết ra ngoài

Chỉ có nàng biết, khi nàng nhìn thấy Hoắc Sở Lan be bét máu khắp người nằm trên ghế, nàng sợ hãi đến mức nào. Nàng sợ Hoắc Sở Lan rời khỏi nàng, sợ trên thế giới này, Hoắc gia cuối cùng chỉ có mình nàng thừa tự. Hoắc Sở Lan là cô cô của nàng, thế nhưng xảy ra những chuyện này, bọn họ làm sao có thể chỉ đơn giản làm người thân được. Tất cả oán thán, tất cả tức giận , tựa hồ bởi vì sinh mệnh của Hoắc Sở Lan mà không còn quan trọng nữa. Hoắc  Duẫn Anh chỉ muốn cô cô khỏe mạnh, nàng không nghĩ để bất kỳ người nào bên cạnh mình, bởi vì mình mà khó chịu.

Cho đến khi nếm được mùi máu tanh trong miệng, Hoắc  Duẫn Anh mới thả ra. Nàng nhìn sắc mặt Hoắc Sở Lan trắng bệch, lại không có nửa điểm oán giận. Lúc này ới cười lên. Nụ cười này rất xinh đẹp, là Hoắc Sở Lan nhiều năm đều chưa từng thấy qua. Hoắc  Duẫn Anh nở nụ cười thế này, mới thật sự là nàng, mà không phải người muốn lấy lòng cô mà mỉm cười với cô.

“Duẫn Anh, cô cô sau này không rời khỏi con nữa” Hoắc Sở Lan vỗ nhẹ sau lưng Hoắc  Duẫn Anh, ngẩng đầu nhìn Chung Tử Thanh đứng ở cửa. Ánh mắt hai người tương giao, cô nhìn thấy sự đố kỵ trong mắt đối phương, đã từng, mình cũng từng nhìn Chung Tử Thanh cùng Hoắc  Duẫn Anh ôm nhau với ánh mắt như vậy, đố kỵ cơ  hồ muốn nổi điên.

“Chung tiểu thư, tôi có mấy lời muốn nói riêng với cô” lúc này Hoắc Sở Lan bỗng nhiên mở miệng, yêu cầu này làm cho Hoắc  Duẫn Anh sững sờ, thấy nàng muốn nói gì đó, Hoắc Sở Lan vỗ vỗ sau lưng nàng, ra hiệu mình không làm loạn gì đâu,  Hoắc  Duẫn Anh lúc này mới cúi đầu, đi ra khỏi phòng.

Phòng bệnh chỉ còn Hoắc Sở Lan cùng Chung Tử Thanh, thấy Chung Tử Thanh chậm rãi đi tới, từ trên cao nhìn xuống mình, địch ý trong mắt sau khi Hoắc  Duẫn Anh rời đi càng thêm rõ ràng.

“Chung tiểu thư, tôi cho là cô nhiều năm không liên lạc với nàng, đã từ bỏ nàng, nhưng bộ dạng của cô bây giờ, không giống như tôi nghĩ” Hoắc Sở Lan thấp giọng nói, cô dùng tay sờ  chỗ bị cắn trên vai, mặc dù đau, có thể nghĩ đến là Hoắc  Duẫn Anh lưu lại tổn thương, để trái tim cô ấm áp.

“Đúng vậy a, tôi cho là có thể từ bỏ em ấy, mấy năm nay tôi đều cho rằng như thế, nhưng hiện nay tôi nhìn thấy em ấy, phát hiện tất cả chỉ là tự huyễn, đều là tự tin tưởng mà thôi”

“Cho nên ? Cô định sẽ đoạt lấy Duẫn Anh sao ?”

“Không có nói là đoạt hay không đoạt, tôi chỉ  là nghĩ muốn tranh thủ hết sức, dù sao đối với em ấy, tôi làm quá nhiều chuyện sai, nhưng cô cũng tổn thương em ấy, so với tôi nhiều hơn. Cô không hợp với em ấy, tôi không muốn nhìn thấy Duẫn Anh ở bên cạnh cô”

“Ồ ? Nếu như Chung tiểu thư cảm thấy hiện giờ chỉ có mình tôi là tình địch, vậy cô đã sai mười phần rồi,  Duẫn Anh ưu tú như vậy, người thích nàng rất nhiều, cô có lẽ không biết, hiện tại…”

“Tôi biết, tôi cũng rõ ràng Duẫn Anh sẽ thu hút rất nhiều người. Bất quá không sao, coi như em ấy không thuộc về tôi, tôi cũng muốn tranh thủ cơ hội được ở bên cạnh em ấy một chút”

“A….lời nói ra thì dễ dàng, về mặt tình cảm không ai sẽ không tự tư, Chung Tử Thanh, cô cũng giống như vậy “

“Hoắc Sở Lan, nếu như nói ai cũng tự tư, cô chính là người tự tư nhất”

“Chung Tử Thanh, cô có tư cách gì nói tôi ? Cô rõ ràng không có việc gì nhưng không thấy được Duẫn Anh, nàng vì cô mà khổ sở những năm qua cô thì ở nơi nào ? Hiện tại gặp được nàng, muốn một lần nữa ở bên cạnh nàng ? Tôi nói cho cô biết, Duẫn Anh đã không còn cần cô nữa”

“Coi như em ấy không cần tôi, cũng không cần loại người như cô”

“Ồ ? Vậy chúng ta rửa mắt chờ , nhìn xem Duẫn Anh cần ai, ai là người khiến cho Duẫn Anh vui vẻ”

“Hoắc Sở Lan…cô…”

“Hai người chưa nói xong nữa hả ?” Đang lúc Chung Tử Thanh còn muốn tiếp tục mở miệng, Hoắc  Duẫn Anh bỗng nhiên đẩy cửa đi vào, thấy mặt nàng có chút tái nhợt, Chung Tử Thanh vội vàng nở nụ cười nhẹ, cầm bệnh án trên tay, ra vẻ nghiêm túc đọc.

“Tôi chính đang hỏi thăm xem Hoắc tiểu thư còn chỗ nào không khỏe, cũng may, độc tố trong người cô ấy đã được thanh trừ, tổn thương trên tay cũng không gây quá nhiều vấn đề, phải chú ý đừng chạm vào nước, đừng dùng sức quá mạnh”

“Ừm, tất cả đều nghe theo Chung bác sĩ “

Nhìn thấy nụ cười của Chung Tử Thanh, Hoắc Sở Lan cũng cười theo, hai người nhìn nhau, trên mặt là nụ cười nhu hòa yếu ớt. Thấy bọn họ không có ầm ĩ, Hoắc  Duẫn Anh lúc này mới thở phào.

“A, vậy hai người cứ tiếp tục nói, em về phòng trước” Hoắc  Duẫn Anh vốn không muốn vào, nhưng đợi đã lâu không thấy Chung Tử Thanh ra, cho là hai người rùm beng, mới đi vào, ngược lại không như nàng nghĩ, bọn họ vẫn có thể tâm bình khí hòa nói chuyện. Thấy Hoắc  Duẫn Anh rời đi,  nụ cười trên mặt Chung Tử Thanh cùng Hoắc Sở Lan trong chớp mắt biến  mất không còn.

“Chung tiểu thư, đó đâu phải bệnh án của tôi đúng không ?”

“Không phải”

“Biết ngay mà…”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 114:

“Ngô…Hoắc…. Hoắc Sở Lan….không muốn….A Thanh !” bỗng nhiên từ trên giường ngồi dậy, lập tức chính là một trận hoa mắt trời đất quay cuồng. Hoắc  Duẫn Anh ngã lại trên giường, thống khố nôn khan, lại phát hiện mình không ói ra được bất cứ thứ gì. Nàng nằm trên giường mấy giây, nắm tay thò vào trong chăn bông, nhẹ nhàng sờ bụng dưới cùng đùi, lại lần nữa sờ lên vai mình, nhắm mắt lại hít thở một hơi sâu.

Nguyên lai, nàng thật cùng Chung Tử Thanh làm, không phải ở nơi nàng nghĩ là mộng, mà trong hiện thực, thật sự cùng chị ấy làm loại chuyện đó. Mặc dù các nàng trước kia là người yêu, nhưng như bây giờ, đến cùng là coi là gì ? Hoắc  Duẫn Anh a, thân thể của mày, rốt cuộc tiếp nhận bao nhiêu người mới đủ đây ?

“Cô tỉnh rồi hả ? Nửa đêm hôm qua cô phát sốt cao, tôi đo nhiệt độ cho cô trước” lúc này cửa phòng bị đẩy ra, Chung Tử Thanh ngồi trên xe lăn đi vào. Không biết mình có nhớ lầm không, Hoắc  Duẫn Anh mơ hồ cảm thấy Chung Tử Thanh tựa hồ không phải là không thể đi đường, hôm qua giống như chị ấy đỡ nàng lên giường, nhưng nghi vấn là vậy, nếu như không xác định mà hỏi chính là thất lễ, Hoắc  Duẫn Anh không có cách nào hỏi ra lời.

“Làm phiền chị” Hoắc  Duẫn Anh thấp giọng nói, không biết làm sao đối mặt với Chung Tử Thanh mới tốt. Nàng hiện tại có quá nhiều chuyện muốn suy nghĩ, cùng Chung Tử Thanh ở chung trước đây vô cùng mỹ hảo giờ biến thành xấu hổ, mà Hoắc Sở Lan còn hôn mê ở bên phòng khác. Còn có ba người kia, thế nhưng mà…mình bây giờ bộ dạng này, còn có thuốc trong thân thể, gặp ba người họ, mình nên giải thích thế nào?

Quá nhiều câu hỏi đặt trên thân Hoắc  Duẫn Anh, nặng nề cơ hồ nàng không cách  nào hô hấp, nàng nằm trên giường ngây ngốc nhìn trần nhà, Chung Tử Thanh đã đi rồi quay lại, trong tay cầm một bát cháo nóng hổi. Thấy được chị ấy cầm cháo đặt lên bàn, sau đó không quá linh xảo từ xe lăn đứng lên, ngồi xuống mép giường, Hoắc  Duẫn Anh trong lòng chua xót, nàng nhẹ nhàng vươn tay, kéo lấy vạt áo Chung Tử Thanh.

“Chân của chị…”

“Không sao, tai nạn xe năm đó để lại di chứng, kỹ thuật y học ở nơi này rất tân tiến, hai chân lúc đầu không chịu nổi, nhưng cuối cùng vẫn lưu lại được cho tôi. Bình thường đi đường hơi mệt nhọc, tôi mới  dùng xe lăn”

“Thật xin lỗi “ Hoắc  Duẫn Anh vô thức nói ra ba chữ này, nàng nhìn thấy động tác của Chung Tử Thanh có chút cứng nhắc, tựa hồ cảm thấy mình nói sai gì đó.

“Duẫn Anh, em không cần xin lỗi tôi, hoặc là nói, người nói xin lỗi phải là tôi mới đúng. Tôi biết em nhất định sẽ tò mò tự  hỏi sao tôi không đi tìm em, cũng chắc chắn trong lòng có bao nhiêu oán hận tôi. Kỳ thật em nghĩ không hề sai, tôi sau khi khỏe lại sau tai nạn xe, đã  là chuyện của hai năm sau. Tôi trở lại Hải Gia Thị thì  cha mẹ không còn, lúc đó, tôi đích xác tự trách mình đã liên lụy đến em”

“Nhưng về sau, khi tôi muốn quay về tìm em, tôi phát hiện em không cần tôi nữa rồi. Mà tôi không có tư cách gì nói muốn bên em lần nữa. Duẫn Anh, Chung Tử Thanh cho tới bây giờ không phải là người tốt như em đã nghĩ” Chung Tử Thanh có chút nói nhỏ, nói như đang tự nói với bản thân mình, càng giống như là lẩm bẩm

“Tốt, đến ăn chút cháo, em trước kia không  hề thích ăn uống gì cả, hiện tại ngay lúc này cũng nên ăn nhiều một chút” Chung Tử Thanh nói, dùng thìa múc ít cháo, nhẹ nhàng thổi, đưa đến bên miệng mình. Nhìn thấy động tác của chị ấy, hốc mắt Hoắc  Duẫn Anh phiếm hồng, lời Chung Tử Thanh vừa nói lúc nãy, nàng hiểu cũng rất minh bạch. Bất luận trước kia hai người có yêu nhau thế nào, nhưng bây giờ….bọn họ đã bỏ lỡ quá nhiều thứ, liền như chính mình giống như Hoắc Sở Lan, cố gắng liều mạng thế nào, đều rất khó trở lại như ban đầu.

“A Thanh, em không có hẹn hò với Hoắc Sở Lan, chỉ là….em đã cho rất nhiều người, nhiều đến mức chị không có cách nào tưởng tượng nổi, mà hiện tại em, cũng đồng thời dây dưa với rất nhiều người” Hoắc  Duẫn Anh lấy hết dũng khí, nhỏ giọng nói. Nghe nàng nói, Chung Tử Thanh trong mắt lóe lên chút kinh ngạc, sau đó dần dần nhạt đi. Chung Tử Thanh bất đắc dĩ cười cười, thay Hoắc  Duẫn Anh chỉnh lại tóc loạn.

“Duẫn Anh, em kỳ thật không cần nói với tôi những chuyện này. Tôi biết em làm điều gì cũng có lý do riêng, người có thể được em nhìn trúng, chắc chắn không kém cỏi” Chung Tử Thanh cố gắng để tiếng nói của mình nghe như ổn định, thế nhưng hai tay run rẩy lại bán đứng chị ấy. Nhìn thấy phản ứng của chị ấy, Hoắc  Duẫn Anh lắc đầu, nhịn không được ôm lấy Chung Tử Thanh.

“A Thanh, em cảm thấy mình rất bẩn, không phải thân thể, mà là lòng của em. Trái tim con người nhỏ như vậy, thế nhưng em chứa rất nhiều người trong đó. Em trước đó luôn nghĩ, nếu như chị còn sống, vậy thì tốt rồi. Nhưng bây giờ chị thật sự còn sống, nhưng em căn bản không có tư cách gì, nói với chị câu này” Hoắc  Duẫn Anh im lặng chảy nước mắt, Chung Tử Thanh cười, lại đỏ mắt. Ngay lúc này, y tá bỗng nhiên chạy vào, một bộ hốt hoảng.

“Chung bác sĩ, không ổn rồi, bệnh nhân bên cạnh đã tỉnh, thế nhưng cảm xúc rất kích động, còn muốn tự sát, tụi tôi đã chích thuốc an thần cho cô ấy, cô nhanh đi xem một chút” y tá nói tới bên cạnh, chính là phòng của Hoắc Sở Lan, nghe tới câu này, Chung Tử Thanh nhìn Hoắc  Duẫn Anh, thấy đối phương một mặt bất an, Chung Tử Thanh vội vàng đỡ Hoắc  Duẫn Anh, để nàng ngồi lên xe lăn, tự mình đẩy nàng sang phòng bên.

Quả nhiên, vừa bước vào cửa, liền thấy Hoắc Sở Lan không ngừng giãy dụa, bên trong miệng cứ nói xin lỗi. Bộ dáng của cô ấy chật vật, đầu tóc rối bời, ánh mắt cũng mờ mịt trống rỗng, Nhìn thấy biểu hiện của Hoắc Sở Lan, trong lòng Hoắc  Duẫn Anh tê rần, nàng gấp vội vàng tới gần ôm lấy Hoắc Sở Lan, nhẹ nhàng sờ lên mặt cô ấy.

“Cô cô, con đây, con ở đây”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 113:

Hoắc  Duẫn Anh  vạn vạn không nghĩ tới Chung Tử Thanh sẽ nói những lời này, nếu lúc trước nàng tự nhiên xem là một loại tình thú, nhưng bây giờ, các nàng nhiều năm không gặp, lại có dạng chuyện này xảy ra, Duẫn Anh trên thực tế không cách  nào thản nhiên đối mặt với loại câu này khiến cho nàng suy nghĩ nhiều. Huống chi, nàng bây giờ căn bản không có cách lựa chọn ở bên riêng một người nào.

“A Thanh, em…chỉ là  thân thể em không thoải mái mà thôi…” Hoắc  Duẫn Anh kẹp chặt hai chân, dùng sức che giấu sự chật vật của mình, nhưng Chung Tử Thanh hiển nhiên sẽ không mắc lười, cô bỗng nhiên vươn tay, kéo  quần rộng của Hoắc  Duẫn Anh. Tốc độ nhanh chóng, để Hoắc  Duẫn Anh ngay cả thời gian phản ứng cũng không có, chỉ có thể kinh ngạc dựa vào tường.

Thân thể sớm bị tác dụng của thuốc châm lửa nóng, trong lúc nói chuyện với Chung Tử Thanh càng thêm trầm trọng. Quần ngoài vừa bị kéo xuống, không có quần lót che chắn, nhiệt lưu róc rách  thuận khe hở chân tâm rơi xuống, lộ rõ sự chật vật của mình, càng không có chỗ trốn chạy. Bị Hoắc Sở Lan cạo đi  cỏ dại, còn chưa mọc ra, chỗ tư mật không chút nào che đậy, để Hoắc  Duẫn Anh cực khó xử.

Nàng đỏ vành mắt cúi đầu, không nghĩ vào lúc này gặp Chung Tử Thanh, vào lúc mình chật vật nhất, lúc bất lực nhất, gặp chị ấy, mà chị ấy không còn an ủi mình, mỗi một giây ánh mắt rơi xuống người, đều để Hoắc  Duẫn Anh như kim đâm vào xương.

“Cô cùng cô ta, khẩu vị biến chất rất nặng…” Chung Tử Thanh không có xem nhẹ sự ướt át trong mắt Hoắc  Duẫn Anh, đương nhiên cũng nhìn thấy chỗ bóng loáng kia. Hoắc  Duẫn Anh lúng túng kéo quần muốn rời đi, nhưng Chung Tử Thanh bỗng nhiên đẩy xe lăn tới. Hoắc  Duẫn Anh hai chân vốn nhũn ra, khí lực thân thể cũng đang xói mòn. Tay vịn xe lăn lập tức đâm vào đầu gối, nàng kém chút bị đụng ngã, vẫn là  Chung Tử Thanh đỡ nàng,  đem nàng kéo lên xe lăn, để nàng  quỳ gối ở vị trí trống của xe lăn, ngồi  trên chân của mình.

“A Thanh, đừng như vậy, không được….” Hoắc  Duẫn Anh thấp giọng nói, nhưng nhiệt khí thở ra càng lúc càng nóng, nàng vô thức ở trên thân Chung Tử Thanh cọ nhẹ, mấy năm nay, mùi trên người chị ấy vẫn giống như trước đây. Trước kia nàng thích nhất chui vào trong ngực chị ấy, liền tính không làm gì, cũng có thể làm cho mình vốn khó ngủ tìm được một giấc ngủ ngon.

“Duẫn Anh, tôi không nghĩ nhiều, thế nhưng cô…một mực đang câu dẫn tôi không phải sao, không cần phải ngại, tôi sẽ không phá hư tình của người khác, đêm nay, coi như tôi giúp cô” Chung Tử Thanh thấp giọng nói, sờ lấy chân tâm đã sớm  ướt đẫm của Hoắc  Duẫn Anh, căn bản không cần làm bất kỳ tiền hí gì, hai ngón tay rất nhẹ nhàng liền dung nạp đi vào. Lại cũng bởi vì tư thế ngồi của Hoắc  Duẫn Anh, khiến cho tiến vào càng sâu hơn

“A…A Thanh…không muốn….ngô”

“Duẫn Anh, cô nói không muốn tôi đã nghe quá nhiều lần rồi, không tính trước kia  tới  hiện tại, tôi đều không có ý định từ bỏ. Mà cô cảm thấy lời cô nói không muốn, có thể lừa người từng ở chung với cô mấy năm như tôi sao ?”

Cảm giác được Hoắc  Duẫn Anh giãy dụa, Chung Tử Thanh dứt khoát trực tiếp đẩy xe lăn, khiến cho hai người cùng lui về phía sau. Hoắc  Duẫn Anh dựa lưng vào tường. Bởi vì tác dụng của thuốc, Hoắc  Duẫn Anh vốn không có khí lực, xe lăn lay động càng làm cho thân thể hai người đều không ngừng rung lắc trước sau, thân thể bất lực để Hoắc  Duẫn Anh không nhịn được muốn ngồi xuống, mê hoặc nuốt lấy ngón tay Chung Tử Thanh, nuốt lấy thứ làm cho nàng khoái cảm. Hoắc  Duẫn Anh mờ mịt nhìn mặt Chung Tử Thanh, ý thức mơ hồ làm cho nàng sinh ra ảo giác.

Tựa hồ  tất cả  mọi chuyện cũng chưa từng xảy ra, nàng cùng Chung Tử Thanh chưa từng xa nhau, bọn họ vẫn là người yêu từ đầu đến cuối hạnh phúc bên nhau. Chung Tử Thanh rất ôn nhu, làm bất kỳ chuyện gì cũng rất hoàn mỹ. Đối với Hoắc  Duẫn Anh mà nói, chị ấy tựa như thượng tiên tặng bảo vật cho mình. Chị ấy nhìn qua rất trầm lặng, nhưng ở với mình lại không hề tẻ nhạt. Chị ấy lạnh lùng, nhưng lại dùng giọng vô cùng ôn nhu bình dị gần gũi gọi mình thức dậy. Mỗi ngày chuẩn bị đồ ăn ngon để mình vui vẻ, liền ngay cả lên giường, chị ấy cũng mang niềm vui mới cho mình. Tất cả mọi người nói chị ấy lạnh lùng, nhưng duy chỉ có mình cảm nhận được sự ấm áp của chị ấy, đây chính là Chung Tử Thanh.

“A Thanh, A Thanh….đừng đi…đừng rời bỏ em…Không cần quan tâm người nhà của chị có được không? Đừng từ bỏ, xin chị” Hoắc  Duẫn Anh ở thời điểm này, rốt cuộc nói ra  lời năm đó nàng không dám nói, lúc đó, Chung Tử Thanh vì cha mẹ của chị ấy mà chia tay mình. Hoắc  Duẫn Anh từ đầu đến cuối, tìm không được chút tư cách để lên lên tiếng, bởi vì vô luận có nói cái gì, nàng cũng đều là người xấu.

Ngà luôn luôn nũng nịu với Chung Tử Thanh, để chị ấy thỏa mãn yêu cầu bốc đồng của mình, nhưng vào lúc đó, nàng không làm được. Những lời này làm sao có thể nói, làm sao dám nói. Nàng không có tư cách tự tư bảo Chung Tử Thanh đừng quan tâm chuyện sức khỏe của mẹ chị ấy, ở bên cạnh nàng. Mà coi như nàng có nói, A Thanh cũng sẽ không đồng ý. Những lời khẩn cầu giấu trong lòng, Hoắc  Duẫn Anh đến tận bây giờ mới dám nói ra

Hoắc  Duẫn Anh nằm ở trên người Chung Tử Thanh, giãy dụa eo nghênh hợp Chung Tử Thanh, hai người ăn ý từ đầu  đến cuối vẫn như vậy, dù xa cách nhiều năm. Chung Tử Thanh vẫn biết chỗ nào của Hoắc  Duẫn Anh mẫn cảm nhất, nơi nào thích đau, nơi nào thích nhột. Tay trống Chung Tử Thanh dùng cởi bỏ nút áo của Hoắc  Duẫn Anh, theo nút áo được cởi bỏ, nửa người trên của nàng bại lộ trước mắt

Nhìn vết đỏ ở trên đó, Chung Tử Thanh hơi cau mày, in lên đúng vị trí nhưng dùng sức mạnh hơn, lưu lại dấu vết của mình. Hoắc  Duẫn Anh ôm chặt Chung Tử Thanh, như là vùng vẫy giãy chết trong nước, ôm lấy cây khô. Chung Tử Thanh cũng không yếu thế, dùng sức nắm ngực của nàng, dùng khe hở giữa các ngón tay mài cọ lấy đỉnh ngực của Hoắc  Duẫn Anh, không biết có phải ảo giác hay không, Chung Tử Thanh luôn cảm thấy nơi này so với trước kia lớn hơn một chút.

“A Thanh….làm hỏng em…dùng sức….làm hỏng em…” Hoắc  Duẫn Anh hoảng hốt hô lớn, có lẽ  liền ngay cả chính nàng cũng không biết đang nói cái gì. Nhưng dạng này kêu gọi, đối với Chung Tử Thanh  đang thanh tỉnh chính là dụ hoặc cực hạn. Chung Tử Thanh buông tay đang vịn eo Hoắc  Duẫn Anh, mặc cho nàng vô lực ngồi xuống, nhưng ngón tay trong thân thể lại dùng sức đâm vào.

Hoắc  Duẫn Anh bị đâm đến tê dại da đầu, không thể không dùng tay vịn lấy hai bên xe lăn, lấy dạng này phụ trợ để bảo trì sự cân bằng, lập tức bởi vì động tác của Chung Tử Thanh mà trở nên phí công. Thân thể bị Chung Tử Thanh đẩy lên tường, phần lưng nóng hổi chạm vào vách tường, dẫn tới Hoắc  Duẫn Anh một trận run rẩy, mà Chung Tử Thanh tựa hồ rất muốn cướp đoạt tự do của nàng. Chung Tử Thanh không ngừng đem xe lăn xê dịch trên mặt tường, đem nàng chăm chú ép lên tường, Hoắc  Duẫn Anh không có chỗ nào né tránh, mà bàn tay Chung Tử Thanh còn dùng sức cọ lấy tiểu hạch nóng hổi mẫn cảm của nàng, Hoắc  Duẫn Anh thoải mái nói không nên lời, chỉ là ôm chặt Chung Tử Thanh, dùng toàn lực nhảy nhót trên người cô.

Chung Tử Thanh luôn muốn thừa nhận, Hoắc  Duẫn Anh thật sẽ để cho người ta bị nghiện. Nếu như nói nàng đã từng có những ngây ngô, vậy lần này gặp lại, Chung Tử Thanh mặc dù ngoài miệng nói xa lánh, nhưng dáng vẻ của Hoắc  Duẫn Anh, đích đích xác xác so với trước kia càng thêm mê người, cũng càng thêm thành thục.

Tuổi tác đã khiến nàng lắng đọng, nàng từ đầu đến cuối đều là dụ hoặc, chỉ là trước kia dụ hoặc mang chút ngây ngô, mà bây giờ ngây ngô đã không còn xuất hiện ở trên người nàng nữa, dụ hoặc trí mạng chính là bên trong nuốt lấy ngón tay mình, đang vặn vẹo eo dùng bụng dưới bằng phẳng lề mề mình, nàng sẽ hơi ngẩng đầu lên, lộ ra đường cong chiếc cổ. Hoắc  Duẫn Anh hiện tại bất kỳ cử động nào cũng rất mê người, để cho mình mê muội. Cho dù xe lăn bởi vì hai người quá mức kịch liệt mà phát ra tiếng kêu ken két, nhưng ngay tại lúc này, Chung Tử Thanh đã sớm không thèm để ý cái xe lăn là cái gì, dù  là hư mất cũng không sao.

“A Thanh…muốn….Ân…đừng ngừng….” Cảm thấy hai chân bắt đầu phát run, Hoắc  Duẫn Anh nhẹ giọng ngân nga, Chung Tử Thanh càng rõ ràng hơn nàng nhanh thoải mái đến hòa tan. Nếu như là bình thường, cô sẽ giở trò xấu để Hoắc  Duẫn Anh không lên tới được đỉnh phong, lại kéo dài thời gian một chút. Chỉ bất quá,  bây giờ mình chỉ giúp nàng dập lửa, đã như vậy, nên ngừng một chút mới đúng, nghĩ như vậy Chung Tử Thanh liền tăng tốc độ trên tay, mỗi một lần đều dùng sức xuyên qua người Hoắc  Duẫn Anh. khi thân thể bị đưa đến đỉnh phong, Hoắc  Duẫn Anh ý thức so với trước kia còn muốn hoảng hốt hơn. Nàng giống như kiểu trước đây gọi tên Chung Tử Thanh, xụi lơ trong ngực chị ấy, đem thân thể cùng nước ấm nhiệt tình chảy lên đùi Chung Tử Thanh. Mà Chung Tử Thanh, cũng thản nhiên tiếp nhận.

Đại khái hôm nay quá mệt mỏi, mà thân thể của nàng đã sớm tới cực hạn, Hoắc  Duẫn Anh rất nhanh liền ngủ đi, cho dù trong người còn nuốt lấy ngón tay Chung Tử Thanh, nàng cũng an ổn thiếp đi. Nhìn thấy mình cùng Hoắc  Duẫn Anh ôm nhau cùng một chỗ. Chung Tử Thanh nhíu nhíu mày, nghĩ nghĩ, vẫn là ôm lấy nàng, bỗng nhiên Chung Tử Thanh đứng lên khỏi xe lăn, đỡ nàng đặt lên giường.

Nhìn khóe mắt Hoắc  Duẫn Anh có vệt nước, Chung Tử Thanh cười cười, phủ phục giúp nàng hôn lên.

“Duẫn Anh, ngủ ngon”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 112:

Hoắc  Duẫn Anh không cách nào chìm vào giấc ngủ, nhất là ở nơi xa lạ. Nàng nhìn đồng hồ, bảy giờ tối, hẳn là còn có thể  quan sát. Nàng xuống giường, đặt chân xuống đất chính là trời đất quay cuồng, may mắn kịp thời đỡ lấy bên giường mới không đến mức quỳ xuống đất. Sau khi ổn định, nàng chậm rãi đi ra ngoài, hỏi y tá phòng bệnh của Hoắc Sở Lan, phát hiện mình nằm ở sát vách, vịn tường đi tới.

Hoắc Sở Lan vượt qua thời kỳ nguy hiểm, trong lòng Hoắc  Duẫn Anh tự nhiên mừng rỡ. Cô cô là người thân duy nhất trên đời của nàng, cho dù cô cô làm rất nhiều chuyện với mình, Hoắc  Duẫn Anh nói qua, nàng không cách nào hận cô cô, mà gút mắt  lớn nhất giữa hai người cũng chính là Chung Tử Thanh.

Hoắc Sở Lan ngủ rất yên tĩnh, nhìn qua yếu ớt cùng nhẹ nhàng như lông vũ. Cô cô an tĩnh nằm ở chỗ kia, thường xuyên để Hoắc  Duẫn Anh nghĩ tới chuyện của hai người. Nhưng trong hồi ức, cũng trộn lẫn quá khứ của nàng và  Chung Tử Thanh. Hoắc  Duẫn Anh càng nghĩ càng hỗn loạn, nàng đến cùng làm thế nào mới tốt ? Chung Tử Thanh không có chết, nhưng mình lại có những người khác.

Nghĩ đến Ấn Sư Mân, Ấn Kỷ Tuyền còn có Diệp Lê San. Ba người  bọn họ hiện tại nhất định tìm mình như điên, nàng hẳn phải nhanh chóng liên lạc với bọn họ mới đúng, thế nhưng mà..tình huống hiện tại, nàng nên nói như thế nào ? Lại nên làm như thế nào ? Nghĩ tới những thứ này, Hoắc  Duẫn Anh ôm mình ngồi xổm dựa tường, khó chịu co ro thân thể. Nàng cảm thấy mình rất bẩn, rõ ràng chỉ là một người mà dung nạp năm người cùng một lúc, đến cùng có cái  gì để tiếp tục chịu đựng ?

“Thân thể cô không khỏe hả ?” đang lúc Hoắc  Duẫn Anh vẫn còn xoắn xuýt, thanh âm quen thuộc vang lên, ngẩng đầu nhìn thấy Chung Tử Thanh cầm bệnh án ở trước mặt mình, bởi vì chị  ấy ngồi xe lăn, Hoắc  Duẫn Anh ngẩng đầu liền  đối mặt với đầu gối của Chung Tử Thanh. Kỳ thật Hoắc  Duẫn Anh hơn phân nửa có thể đoán được chân của Chung Tử Thanh là  do di chứng của tai nạn xe hơi, lại rất muốn biết có điều trị tốt hay không. Nhưng như vậy, nàng cũng không có tư cách gì để hỏi cả.

“không có…không có” Hoắc  Duẫn Anh khó khăn đứng dậy, tận lực để mình biểu hiện không quá yếu ớt, nhưng nàng lại quên, Hoắc Sở Lan khiến cho thân thể nàng quen thuộc, mà quen thuộc chính là thứ đáng sợ. Nhất là thói quen tiêm thuốc, dù chỉ là ngắn hạn, không có cách nào xóa  đi. Bỗng nhiên đứng dậy, chân tâm nhận kích thích nhất định, hai chân Hoắc  Duẫn Anh mềm nhũn, kém chút ngã vào người Chung Tử Thanh, còn may nàng ngã người về bức tường mới có thể đứng vững.

“Tình trạng của cô nhìn qua không có gì, tôi giúp cô kiểm tra, cô vào phòng đi” Chung Tử Thanh không nói gì xoay người đi vào phòng, Hoắc  Duẫn Anh hiểu rất rõ Chung Tử Thanh, đối với chuyện sức khỏe bệnh tình, Chung Tử Thanh vô cùng nghiêm túc, cho tới bây giờ đều nói một không nói hai. Nàng kẹp chặt chân, thấp thỏm đi sau lưng Chung Tử Thanh, lại cảm thấy càng đi, thân thể càng khó chịu.

“Gần đây  có cảm thấy choáng đầu, tay chân tê dại không ?” đi vào phòng, Chung Tử Thanh tựa ở bên cạnh bàn, xoay bút trong tay, thấy Chung Tử Thanh thỉnh thoảng nghiêm túc viết cái gì trên giấy, ngẫu nhiên đưa tay vén tóc ra sau tai. Hoắc  Duẫn Anh lăng lăng nhìn chữ viết đẹp mắt phía trên, so với mấy năm trước càng thêm có phong cách. Chung Tử Thanh cho  tới bây giờ đều là học sinh xuất sắc, trước kia cùng hiện tại, không hề thay đổi.

“Có chóng mặt, nhưng không bị tê dại” Hoắc  Duẫn Anh nói dối, nàng trước đó đích thật toàn thân đau nhức, nhưng nàng cảm thấy cũng không phải bị bệnh mà do Hoắc Sở Lan làm ra.

“Cởi quần áo, nằm xuống đi”

“A?”

Nghe Chung Tử Thanh  muốn mình cởi quần áo, Hoắc  Duẫn Anh kinh ngạc mở to hai mắt, chẳng lẽ hiện tại kiểm tra đều cởi mở thế sao ? Còn muốn cởi quần áo? Mà đến cùng kiểm tra cái gì cởi quần áo. Ở trong lòng Hoắc  Duẫn Anh không ngừng tự hỏi, kỳ thật cũng không phải nàng nhăn nhó, thế nhưng mà…. Chung Tử Thanh không giống a,  mà trên người mình còn nhiều dấu vết  do Hoắc Sở Lan lưu lại.

Trong lúc do dự, thời gian từng chút trôi qua, thế mà giằng co không  xong, nhìn Chung Tử Thanh một mực cúi đầu viết gì đó, Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy bầu không khí cực xấu hổ. Nàng xoắn xuýt một hồi, chậm rãi nằm dài trên giường, cởi bỏ nút áo, nhưng không cởi toàn bộ. Nàng vốn muốn đi ngủ, tự nhiên không có mặc đồ lót, bộ đồ đồng phục bệnh nhân được cởi ra, lộ da thịt trắng noãn, nửa che nửa lộ bộ ngực,  còn có bụng dưới bằng phẳng.

Thấy Hoắc  Duẫn Anh cởi đồ, Chung Tử Thanh lấy ra một thứ nhìn như bút máy, lướt qua quần áo nàng, ở trên người nàng hoạt động,  dạng dụng cụ này Hoắc  Duẫn Anh chưa từng thấy qua, nghĩ đây là đồ đặc biệt chỉ  có riêng nước này mới có. Rõ ràng chỉ là kiểm tra mà thôi, lại làm cho Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy khắp nơi đều không thích hợp.

Trong suốt quá trình Chung Tử Thanh biểu lộ  bình tĩnh, để nàng nhìn không ra có bất kỳ gợn sóng gì, liền dường như trên người mình không có những dấu hôn mập mờ kia. Hoắc  Duẫn Anh nhắm mắt lại, muốn tránh né phần xấu hổ này, cảm giác không có gì đáng nhìn, nàng vẫn cảm thấy bút máy ở trên người nàng  hoạt động nhiều hơn. Cảm giác đồ vật lành lạnh ở trên ngực mình vòng qua  vòng lại, Hoắc  Duẫn Anh hơi thở dồn dập một chút, vốn cho là do tác dụng của thuốc, mà thân thể khó chịu càng không thoải mái. Nàng cảm thấy chân tâm mình dính dính không chịu nổi, nếu như không kẹp chặt chân, rất có thể quần lót cùng quần ngoài đều thấm ướt.

“Giữa hai người tựa hồ có vấn đề rất lớn” Chung Tử Thanh bỗng nhiên mở miệng, trong miệng gọi là hai người, Hoắc  Duẫn Anh đoán được chính là nàng cùng Hoắc Sở Lan, kỳ thật Hoắc  Duẫn Anh từ đầu  đến cuối cảm thấy lần này gặp mặt không đúng lúc, dù  sao quan hệ giữa ba người, rất loạn.  Chung Tử Thanh hẳn là chán ghét mình cùng Hoắc Sở Lan, bởi vì chuyện đêm đó….

“A Thanh, chuyện năm đó, thật xin lỗi, lúc ấy em uống sau, cho nên nhìn lầm cô cô thành chị, em….”

“hiện tại thế nào ? Bây giờ không phải cô cũng đang ở bên cạnh chị ta đó sao ? Cùng cô cô của cô” thanh âm Chung Tử Thanh có chút lạnh, cũng  không biết có phải ảo  giác hay không, Hoắc  Duẫn Anh nhìn thấy trong mắt cô hiện lên một tia lãnh ý. Mà loại ánh mắt kia của Chung Tử Thanh, là nàng chưa từng thấy qua.

“A Thanh, chuyện không phải như chị nghĩ, em…”

“Kiểm tra xong, cô về đi, kết quả tôi sẽ đưa cho cô sau”

Chung Tử Thanh  hiển nhiên không muốn tiếp tục đề tài này, thấy chị ấy đẩy xe lăn rời đi, Hoắc  Duẫn Anh lẳng lặng về phòng bệnh, vừa mới đi vào, nàng liền đẩy cửa vào phòng tắm, đem người ngâm xuống nước lạnh, thân thể hơi làm dịu một chút. Thế nhưng mà, phương pháp như vậy nàng trước đó từng thử qua, nàng biết không bao lâu nữa, thân thể  sẽ lại có cảm giác, còn không bằng…dùng tay tự giải quyết.

Nghĩ xong, Hoắc  Duẫn Anh đi ra ngoài, nằm ở trên giường, nàng thật lâu chưa làm qua loại chuyện này, trước kia bỗng nhiên rất mong muốn sẽ được có thời khắc này, nàng mới có thể nghĩ tới Chung Tử Thanh, tự mình vuốt ve nơi đó. Thế nhưng gần đây tạo nợ thân tình, nàng căn bản không cần tự mình động thủ.

“ừm….” Hoắc  Duẫn Anh chạm nhẹ nơi vừa tắm rửa qua đã đột nhiên ướt đẫm, êm ái vuốt ve. Nàng cảm thấy mình cực xấu hổ, dưới sự điều khiển của thuốc tựa như dâm phụ, thế nhưng nàng không cách nào ngừng lại động tác trên tay. Ngay sắp lên tới đỉnh, cửa phòng bỗng nhiên bị nhẹ nhàng xao động, Hoắc  Duẫn Anh  vội vàng dùng bông vải che lại chính mình, mặc quần áo vào, lại không kịp mặc đồ lót, chỉ có thể rối  ren mặc quần ngoài vào, mới đi ra ngoài mở cửa.

Chung Tử Thanh nghi hoặc nhìn Hoắc  Duẫn Anh, tựa hồ  không rõ vì sao nàng khóa cửa, dù sao bệnh viện lúc nào cũng xảy ra những chuyện đột ngột, rất ít  người bệnh sẽ khóa cửa.

“Đây là báo cáo lúc nãy của cô” Chung Tử Thanh đẩy cửa đi vào, đem báo cáo đặt ở trên giường Hoắc  Duẫn Anh, lại phát hiện mặt Hoắc  Duẫn Anh rất đỏ, nàng thở dốc rất nặng, ẩm ướt nước mắt. Bộ dáng này, Chung Tử Thanh từng nhìn qua nhiều lần, cũng đã quen thuộc lúc nào Hoắc  Duẫn Anh lại có vẻ mặt này.

“Cô…” Chung Tử Thanh khẽ nhíu mày, nói một chữ xong, vẫn không mở miệng  nói tiếp. Ngược lại là Hoắc  Duẫn Anh, nàng đã khó chịu nằm trên giường, cuộn tròn rúc vào một chỗ, đưa lưng về phía Chung Tử Thanh. Đang làm giữa chừng nên chổ kia vô cùng khó chịu, nơi đó đã đau đến muốn hư mất. Hoắc  Duẫn Anh dùng sức ôm chặt mình, thân thể không ngừng phát run. Nàng nhịn không được, nàng thật nhịn không được, nàng muốn đi tắm, rửa sạch thân thể khô nóng, nàng thật không biết mình sẽ ở trước mặt Chung Tử Thanh làm ra những chuyện thất thố nào.

Nhưng mà, khi Hoắc  Duẫn Anh xuống giường, chuẩn bị đi phòng tắm, Chung Tử Thanh bỗng nhiên đẩy xe lăn, giữ lấy chân nàng, ép nàng lên tường.

“Duẫn Anh, tôi biết rõ hiện giờ cô cần gì, nước lạnh không giúp được cô”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 111:

Hoắc  Duẫn Anh không biết hiện tại này nên có biểu lộ thế nào, hoặc là kinh hỉ, hoặc là kinh ngạc, nhưng vô luận loại nào, nàng đều không tránh khỏi chật vật. Nàng không có  lạc quan như vậy, cho nên chưa từng nghĩ còn sống, trừ ký ức cùng trong mơ, còn có thể nhìn thấy gương mặt của Chung Tử Thanh. Cho nên, khi đối phương nói đã lâu không gặp, giống như có thứ gì kẹt ở cổ họng mình, không có cách nào nuốt xuống không cách nào nhả ra.

Trong đầu hiện lên rất nhiều ký ức, nghĩ đến mộ bia của Chung Tử Thanh, những năm này nhớ nhung Chung Tử Thanh, quanh quẩn  áy náy  dưới đáy lòng. Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy máu toàn thân đều bị đình chỉ, cho dù nàng vừa mới bị rút đi  nhiều máu, nhưng nàng vẫn có thể cảm giác được thân thể mình trở nên cứng nhắc, tốc độ máy chảy giảm bớt một chút. Khi trước mắt hiện lên bóng đen, nàng đã không nói gì được nữa mà trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

“Chung bác sĩ, bệnh nhân này rất kích động, liền trực tiếp chạy ra” y tá đuổi tới thấy Chung Tử Thanh, vội vàng giải thích, Chung Tử Thanh  để cô đỡ lấy Hoắc  Duẫn Anh, lại lần nữa đưa nàng lên giường nằm. Trong quá trình vận động, Quần áo bệnh nhân của Hoắc  Duẫn Anh rộng rãi đến mức trượt đến bờ vai, nhìn xem da thịt nõn nà mập mờ ẩn hiện mảng lớn vết đỏ, Chung Tử Thanh né tránh ánh mắt, lại đẩy xe  lăn, chậm rãi ra  gian phòng

Hoắc  Duẫn Anh lúc tỉnh lại, sắc trời đã từ trắng biến thành đen, mà phòng bệnh tư nhân tràn ngập mùi thuốc sát trùng, chính là nguyên nhân khiến nàng đau đầu. Nàng mở mắt ra, cho là những thứ mình nhìn thấy lúc nãy đều là trong mơ, cho đến khi cửa phòng bị mở ra, nhìn Chung Tử Thanh cùng y tá ở phía sau tiến vào, nàng mới hiểu, nguyên lai tất  cả đều là sự thật.

Vậy là cô ấy còn sống, một lần nữa nhìn thấy khuôn mặt này. Thế nhưng ngay tại lúc này, đến tột cùng là ban ân nàng, hay là trừng phạt nàng?

“Cô ra ngoài trước đi” nhìn thấy Hoắc  Duẫn Anh nhìn mình chằm chằm, dường như có chuyện muốn nói, Chung Tử Thanh phất phất tay, để y tá đi ra ngoài, trong phòng bệnh cũng chỉ có hai người họ.

“Chị…A Thanh….vì cái gì…”

Trong lòng có rất nhiều điều muốn hỏi, Hoắc  Duẫn Anh muốn hỏi Chung Tử Thanh vì sao không chết, chân của chị ấy là bị gì, chị vì sao lại chạy tới nước Tiệp Khắc. Nhưng mà, nàng muốn biết nhất chính là, vì cái gì….chị không chết lại không đi tìm mình. Nhưng nhiều câu hỏi như vậy, nàng vẫn không hỏi ra thành lời.

“Hoắc tiểu thư sức khỏe đã vượt qua thời kỳ nguy hiểm, chỉ là cô ấy uống nhiều thuốc kích thích trí não, nên lúc nào tỉnh tôi cũng không chắc chắn. Bất quá cô có thể yên tâm, thời gian tỉnh lại cũng sẽ không quá lâu” Hoắc  Duẫn Anh ngu ngơ nghe Chung Tử Thanh nói về bệnh tình của Hoắc Sở Lan một cách rập khuôn, chị ấy một mức cúi đầu đọc bệnh án, lại không nhìn mình, Hoắc  Duẫn Anh tay run run, nhẹ nhàng thăm dò, cực kỳ cẩn thận, từng li từng tí sờ lên cánh tay chị ấy. Phát giác được động tác của nàng, Chung Tử Thanh cứng ngắt, ngẩng đầu nhìn nàng.

“A Thanh,  chị không có chuyện gì, vì cái gì không nói với em” Đắn đo hồi lâu, Hoắc  Duẫn Anh vẫn là hỏi ra điều mình muốn hỏi, nàng không hiểu, cũng không hiểu, vì cái gì Chung Tử Thanh không quay về.

“Duẫn Anh, xin lỗi, tôi nghĩ sự xuất hiện của tôi đã khiến cho cuộc sống của cô trở nên hỗn loạn. Lúc ấy tôi lái xe rơi xuống vách núi, trong quá trình rơi thì bị văng ra ngoài, rơi xuống biển, lúc tỉnh lại, tôi phát hiện mình ở nơi này, người cứu tôi nói lúc nhìn thấy tôi. Mặc dù nhặt một cái mạng về cho tôi, thế nhưng sau khi tôi tỉnh dậy mới phát hiện, mình hôn mê đã hơn hai năm”

“Tôi sau khi bình phục, lập tức về Gia Hải Thị, mẹ đã không còn, mà cha tôi…bởi vì tôi mà cũng qua đời theo mẹ, hai năm sau vì sức khỏe mà cũng mất. Tôi đi tế bái hai người, rồi về đây luôn” thanh âm của Chung Tử Thanh rất nhẹ, giống như đang kể về một chuyện không liên quan tới mình. Nhưng Hoắc  Duẫn Anh lại dị thường trầm mặc.

Nàng biết chuyện của Chung gia, cũng biết chuyện Chung ba ba qua đời, chỉ là nàng không nghĩ tới, Chung Tử Thanh có trở về. Thế nhưng từ đầu đến cuối chị ấy không có  nói tới mình, chỉ nói tình huống của chị ấy. Chị ấy đã về Gia Hải Thị, vì cái gì…Không đến tìm mình ?

“A Thanh, chị trách em đúng không?” Nghĩ hồi lâu, Hoắc  Duẫn Anh rốt cuộc mở miệng. Nàng chưa quên lần cuối cùng hai người nói chuyện với nhau, nếu không phải do mình. Chung Tử Thanh cũng sẽ không gặp những chuyện kia, cha mẹ của chị  ấy….có lẽ đến giờ vẫn còn ở nhân thế. Hoắc  Duẫn Anh nắm chặt tay, trong lòng giấu đi một tia tuyệt vọng, nhưng lời Chung Tử Thanh đáp lại, khiến cho nàng cảm thấy đó mới là thế giới tàn khốc nhất.

“Trách cô? Duẫn Anh, sao tôi lại trách cô. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, lúc trước không có lý trí lại quá xúc động, vốn là do tôi, lại làm cho cô thống khổ, mà lúc đó chúng ta đã chia tay, không phải sao ? Cô chọn ở bên cạnh ai, tôi không có tư  cách trách móc, mọi chuyện xảy ra là do tôi. Xin lỗi, tôi không báo tin tức với cô, bởi vì tôi cảm thấy chúng ta không có gì liên quan tới nhau”

Chung Tử Thanh thấp giọng nói, khóe miệng nhếch lên, ý cười nhợt nhạt, thấy chân của chị ấy, Hoắc  Duẫn Anh không biết nên nói thế nào. Cho dù Chung Tử Thanh nói uyển chuyển như vậy, thế nhưng mà….chị ấy thật sự không trách mình sao ? nếu quả thực không trách, vì cái gì không nói với mình chuyện chị ấy còn sống ? Vì cái gì….tại sao phải để cho mình tin là chị ấy đã mất, đau lòng day dứt mà sống đến tận bây giờ ?

Nếu như hôm nay mình không phát hiện ra chị ấy, chị ấy liền cả đời không xuất hiện.

Tâm tư của Hoắc  Duẫn Anh so với bề ngoài tinh tế hơn nhiều, nàng từng nói Chung Tử Thanh là người hiểu rõ mình nhất, mà nàng lại không hiểu rõ Chung Tử Thanh. Tính cách của chị ấy quá ôn nhu, lúc ở bên nhau, chị ấy tựa như ánh trắng thời thời khắc khắc quấn quanh mình. Nếu như chị ấy không trách nàng, vô luận là thật hay muốn phủi sạch quan hệ, chị ấy đều sẽ xuất hiện, mà không phải trực tiếp cắt đứt quan hệ giữa hai người. Không phải vậy sao ?

“Duẫn Anh, tôi xin lỗi, vào lúc đó tôi không có cách nào đối mặt với cô. Sau khi tôi trở về, tôi cũng dần nghĩ thoáng một chút, không để cho bản thân đi quấy rầy cuộc sống của cô. Cô vẫn là người rất chói mắt, xinh đẹp tự tin, cái gì cũng có thể tùy tiện đến đi. Tôi luôn cảm thấy sự bình thản của tôi không phù hợp với cô, mà đến bây giờ càng không thích hợp”

Chung Tử Thanh cúi đầu nhìn chân của mình, thấp giọng nói, mà lời này của chị ấy lại khiến Hoắc  Duẫn Anh cười khẽ. Nàng cười, lại khóc đến kịch liệt. Nàng không nghĩ tới chỉ là lý do này, Chung Tử Thanh liền đuổi mình đi. Cho nên nói, chị ấy làm sao có thể không oán trách mình được ? là mình hại chị ấy xảy ra chuyện, gián tiếp hại chết cha mẹ chị ấy. Chị ấy oán trách mình cũng đúng, nên trừng phạt tàn nhất nhất.

Năm năm, ròng rã năm năm, mình sống mà áy náy với chị ấy, luôn suy nghĩ phải chi mình cũng rơi xuống vực cùng chị ấy liền tốt rồi. Nàng cũng rất khó chịu, nếu như có thể nàng chấp nhận trả bất cứ giá nào để đền bù sai lầm đêm hôm đó. Thế nhưng nàng không có cách, nàng chỉ là người bất lực mà thôi. Cho nên năm năm sau vào hôm nay, nàng tự nhủ, chỉ là một câu, đã lâu không gặp.

“Tôi còn có việc bận, cô nghỉ ngơi đi” Chung Tử Thanh nhìn Hoắc  Duẫn Anh cúi đầu, từng giọt nước mắt rơi xuống chăn của nàng, hốc mắt nàng ửng đỏ, nhưng vẫn chăm chú nắm chặt xe lăn, quay người rời đi. Nghe cửa phòng đóng kín, Hoắc  Duẫn Anh co ro nằm trên giường, dùng sức cắn cổ tay, dùng tất cả khí lực nhịn xuống nức nở.

Nàng rất mệt mỏi, thế nhưng ngay lúc này, người có thể ôm lấy nàng cũng chỉ có mình nàng.

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 110:

Hoắc  Duẫn Anh sau khi rời đi, luôn cảm thấy có gì đó không đúng, Hoắc Sở Lan thả nàng rời đi, nàng đích xác hẳn là cao hứng, thế nhưng mà….trong lòng có một loại cảm giác  nói không nên lời, để nàng  lo lắng bất an. Cuối cùng nhịn không được, Hoắc  Duẫn Anh mở miệng để lái xe quay đầu, lái  xe giống như không nghe thấy, tiếp tục lái về hướng sân bay

“Lái xe trở về đi”

“Thật ngại quá, Hoắc tiểu thư, bà chủ có phân phó, nhất định phải đưa cô ra sân bay, hy vọng cô đừng làm khó tôi”

“nếu như bây giờ anh không lái về, tôi liền nhảy xuống khỏi xe, tự mình quay về, đến lúc đó anh càng khó xử hơn”

Hoắc  Duẫn Anh làm bộ đặt tay lên nắm cửa xe, chuẩn bị mở ra, đại khái bị bộ dáng của nàng hù dọa, lái xe  không nói hai lời lái xe quay về. Lần nữa trở lại nơi giam cầm mình hơn một tháng, Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy mình hơn phân nửa là điên, rõ ràng Hoắc Sở Lan đã thả nàng đi, nàng thế mà còn chủ động trở về.  Thế nhưng nàng không cách nào xem nhẹ lòng bất an cùng thấp thỏm của mình, nàng vội vàng chạy lên lầu, còn chưa tiến vào phòng khách, đã nghe được mùi máu tươi nồng nặc.

Nhịp tim trong thời khắc này phanh phanh đập mạnh, Hoắc  Duẫn Anh hai tay run run, đẩy cửa đi vào, nàng nhìn thấy Hoắc Sở Lan ngồi  trên ghế, máu tươi nhuộm đỏ váy trắng của cô một mảnh lớn, mà trên mặt cô biểu lộ mang theo nụ cười. Cô an tường ngồi ở kia, dường như tất cả đau đớn đều không liên quan gì tới cô. Hốc mắt Hoắc  Duẫn Anh ẩm ướt, nàng dùng tốc độ bình sinh  nhanh nhất lao tới, dùng sức vỗ mặt Hoắc Sở Lan.

“Hoắc Sở Lan, cô tỉnh! Cô gạt tôi, cô lại gạt tôi! Hoắc Sở Lan , cô vì cái gì luôn muốn như vậy, vì cái gì cô muốn cướp đi người bên cạnh tôi . Đừng chết, Hoắc Sở Lan ! Tôi không phép cho cô chết!” so với Hoắc Sở Lan yên tĩnh, Hoắc  Duẫn Anh càng thêm kích động, nàng gấp rút thở hổn hển, tròng mắt che kín tơ máu. Mà lúc này đây,  Hoắc Sở Lan bỗng nhiên mở mắt ra, nhìn thấy mặt Hoắc  Duẫn Anh, trong mắt lóe lên một tia không thể tin.

“Duẫn Anh, cô chết rồi sao ? Thế nhưng mà….thế giới sau khi chết, vì cái gì còn có thể nhìn thấy con. Con đang khóc sao? Có phải bạn học lại khi dễ con, cô cô giúp con dạy dỗ bọn chúng” thanh âm Hoắc Sở Lan rất suy yếu, mới mở miệng liền có thể đem máu đen nhánh thuận khóe miệng chảy ra. Hoắc  Duẫn Anh dùng sức ôm chặt cô, ở thời khắc này nàng mới phát hiện, nguyên lại nàng đối với Hoắc Sở Lan thật không hận nổi. Dù cô lần lượt cướp đi những vui vẻ mà mình vất vả có được, thế nhưng mà….nàng không cách nào hận cô, cũng không có cách nào không để ý cô.

“Hoắc Sở Lan, đừng chết, cha mẹ đã rời bỏ con, con không thể để cho cô cũng rời đi. Cầu xin cô, đừng bỏ lại con một mình. Ở lại được không ? Ở lại bồi con !” Hoắc  Duẫn Anh đỡ Hoắc Sở Lan lên, cùng lái xe đưa cô nàng lên xe, nhanh chóng đưa đi bệnh viện. Nhìn đèn phòng phẫu thuật vẫn luôn sáng, Hoắc  Duẫn Anh ôm đầu ngồi xổm trên đất, cảm giác lo sợ đã lâu lần nữa trỗi dậy.

Buổi tối đó, nàng nhận điện thoại, cùng Hoắc Sở Lan đến sân bay, nghe danh sách người gặp nạn từ nhân viên hàng không. Mỗi cái tên nhân viên đọc lên, đều giống như kim đâm trong lòng. Nhìn những người xung quanh nghe đến tên người thân qua đời đều bi thương, Hoắc  Duẫn Anh nhỏ xíu ôm chặt Hoắc Sở Lan, cho đến khi nghe thấy tên Hoắc cha, Hoặc mẹ, một khắc đó trở đi, hai người sống nương tựa lẫn nhau.

Về sau, Hoắc Sở Lan đi, Chung Tử Thanh cũng đi. Ở cổng nghĩa trang, Chung gia cản nàng không cho vào trong, liền ngay cả đưa tiễn Chung Tử Thanh lần cuối, nàng đều không được nhìn thấy. Có thể làm gì, nàng có thể làm gì đây ? Vì cái gì nàng đưa tiễn nhiều người nàng yêu thương như vậy, hiện tại ngay cả Hoắc Sở Lan cũng muốn rời khỏi. Hoắc  Duẫn Anh quỳ trên đất, nàng thà rằng mình dùng tất cả sinh mệnh của chính mình để Hoắc Sở Lan sống sót. Nàng không nghĩ lại chịu đựng nhìn người yêu thương rời đi, nàng chịu không được loại cảm giác này.

“Thân nhân của bệnh nhân đây sao?” lúc này bác sĩ bỗng nhiên từ phòng bệnh đi ra, Hoắc  Duẫn Anh gấp vội vàng đi tới.

“Là tôi, tôi ở đây, cô ấy là cô cô của tôi”

“Ừm, bệnh nhân dùng thuốc kịch độc, cần rửa ruột, mặt khác cô ấy mất quá nhiều máu nhưng loại máu của cô ấy rất đặc thù, trong kho máu không có loại máu của cô ấy, cô….”

“Lấy của tôi đi, tôi và cô ấy cùng nhóm máu”

“Ừm, đi vào chuẩn bị “

Hoắc  Duẫn Anh tiến hành sát trùng, mặc đồ phòng hộ, tiến vào phòng cấp cứu. Đây không phải lần đầu tiên nàng ở nơi này, cũng từng được người cứu vào trong đây. Nhìn thấy khuôn mặt Hoắc Sở Lan  tái nhợt, nàng nhắm mắt lại, nằm ở trên giường, nhìn xem máu của mình từng chút truyền qua ống, Hoắc  Duẫn Anh có chút mệt mỏi nhắm mắt lại, nàng cảm thấy trên thân không có nửa điểm khí lực, hết thảy cũng quanh đều không cảm giác được, tựa hồ so với Hoắc Sở Lan, chính mình mới giống như người đang hấp hối.

“Chung bác sĩ, chị đến xem, nơi này có giải phẫu khẩn cấp chị thay ca, thân nhân bệnh nhân đã hoàn tất truyền máu, tình huống trước mắt đã ổn định.”

“ừm, giao cho tôi đi”

Trong thoáng chốc, Hoắc  Duẫn Anh tựa hồ nghe đến tiếng nói quen thuộc, nàng mờ mịt mở mắt, nhìn thân ảnh mặc áo trắng. Bóng lưng của cô gái đó có chút quen thuộc, tóc dài màu đen buộc thành đuôi ngựa để ở một bên vai, tiếng nói tinh tế mà êm tai kia, để Hoắc  Duẫn Anh thất thần một lát. Ngay sau đó, một bàn tay sờ lên đầu mình, nhu hòa sờ ba lần. Dạng động tác này….Dạng hương vị này…..

“Chung Tử Thanh !” Hoắc  Duẫn Anh bỗng nhiên từ trên giường bệnh nhảy xuống trước ánh mắt kinh ngạc của nhân viên y tế đang băng bó vết thương cánh tay cho mình

“Vị tiểu thư này, sức khỏe của cô rất yếu, còn không thể xuống giường”

“Chung Tử Thanh… Chung Tử Thanh đâu ? Cô ấy ở đâu….tôi muốn gặp cô ấy”

“Chung Tử Thanh ? thế nhưng mà…..chổ chúng tôi không có bác sĩ  nào tên Chung Tử Thanh, chỉ  có bác sĩ Chung Doãn Vong”

“Chung….Doãn Vong*…” Hoắc  Duẫn Anh nhẹ giọng nhắc lại cái tên này, không để ý y tá ngăn cản, vội vàng chạy ra ngoài, ở một bên khác hành lang, nàng nhìn thấy bóng lưng  quen thuộc kia. Chỉ là không có  thẳng tắp như trước kia, giờ phút này ngồi trên xe lăn. Hoắc  Duẫn Anh nhanh chóng chạy tới, nhưng cách vài mét lại dừng lại.

“Chung Tử Thanh….là chị sao ? Nếu như là chị….liền….liền quay đầu nhìn em” toàn thân Hoắc  Duẫn Anh đều đang phát run, ngay cả âm thanh cũng run rẩy. Nghe nàng nói, cô gái đẩy xe lăn dừng lại, tiếp theo xe lăn chậm rãi quay đầu. Gương mặt này cùng trước kia không có gì khác biệt, chỉ là thành thục hơn rất nhiều, hai đầu lông mày có chút bén nhọn. Nàng nhìn thấy mình, nở nụ cười hữu lễ xa cách.

“Đã lâu không gặp, Duẫn Anh”

*Doãn Vong: nghĩa là Chấp nhận quên đi.