Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Phiên Ngoại Lật Công Ấn Sư Mân

Hoắc  Duẫn Anh sáng sớm liền bị cơn đói kháng nghị đánh thức, nàng lần theo mùi thức ăn xuống lầu, quả nhiên liền thấy trong nhà bếp, Ấn Sư Mân đang bưng dĩa đi ra. Tay phải của nàng đeo băng gạc, rõ ràng có chút không tiện lắm, tóc đen tản ra, chỉnh chỉnh tề liền tán ở trên vai. Dáng người thon dài, phối cùng quần dài đơn giản và áo sơ mi, chân trần giẫm trên đất, nhìn qua  rất sạch sẽ.

“Tay chị bị thương,, làm sao còn bưng đồ, nói với em phụ là được rồi” Hoắc  Duẫn Anh thấy Ấn Sư Mân lại không thành thật, gấp vội đi tới. Trước mấy ngày bởi vì  dạng này, Ấn Sư Mân ra ngoài xử lý chuyện Ấn gia kết quả một bên tay bị thương, dẫn tới tay phải bị trật. Ấn Kỷ Tuyền đương nhiên phải đi đòi công đạo, mà Hoắc Sở Lan nhàn rỗi không có việc gì cũng đi theo hỗ trợ.

Đúng lúc Chung Tử Thanh đang xử lý ca giải phẫu khó xử lý, Diệp Lê San ở lại quê, cho nên trong nhà liền chỉ có mình cùng bệnh nhân là Ấn Sư Mân . Hoắc  Duẫn Anh lúc đầu đưa lời thề son sắt phải chiếu cố Ấn Sư Mân, kết quả, nàng trừ quét dọn phòng, tựa hồ ba bữa cơm sáng trưa tối không phải đặt mang về chính là do Ấn Sư Mân làm.

“Duẫn Anh, chị cũng không có yếu ớt như vậy, chỉ làm điểm tâm mà thôi, không có gì đáng ngại”

“Vậy cũng không được, vạn nhất làm vết thương nặng thêm sẽ không tốt” Hoắc  Duẫn Anh vội vàng tiếp nhận cái đĩa, ngồi một bên, nàng không để ý mình ăn cái gì, mà cầm bát, gắp chút đồ ăn đưa đến bên miệng Ấn Sư Mân, còn làm cái hành động a…

Trong ấn tượng, ngoại trừ Ấn Sư Mân còn nhỏ, nàng liền không có ai đút cơm cho nàng, Hoắc  Duẫn Anh dùng phương thức chiếu cố trẻ con để chăm sóc mình, thực tế chịu không nổi. Mặc dù rất đáng yêu, thế nhưng mà…nàng không quen a.

“Không cần, chị tự mình làm được rồi” mặc dù Ấn Sư Mân nhìn qua bá khí, cũng thường có lời nói bá đạo, nhưng có một số việc, da mặt đích xác vô cùng mỏng, tính tình cũng mạnh mẽ vô cùng. Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy, nếu như là những người khác, mình nếu có đút cho các nàng ăn gì, các nàng nhất định sẽ không kjp chờ đợi há mồm đợi ăn, bất quá so ra, Ấn Sư Mân chưa từng là người tỏ ra yếu thế.

“Đúng, có phải chị muốn tắm không ? Tay có tiện không ?” chợt nhớ tới cái này, Hoắc  Duẫn Anh nhấc lên, nàng biết Ấn Sư Mân ghét mùi khói dầu, mỗi lần nấu cơm xong nhất định sẽ tắm rửa. Mấy ngày hôm trước Ấn Kỷ Tuyền giúp nàng tắm. Hôm nay Ấn Kỷ Tuyền không có ở đây, Hoắc  Duẫn Anh tự nhiên muốn gánh vác chức trách lớn này.

Thấy Ấn Sư Mân bởi vì lời của mình mà có chút sửng sốt, sau đó lắc đầu bảo tối tắm là được, Hoắc  Duẫn Anh không có phản bác, một ngày hai người ở bên cạnh nhau tựa vào nhau trò chuyện, đến đêm, Hoắc  Duẫn Anh không kịp chờ đợi giúp Ấn Sư Mân tắm rửa.

“Duẫn Anh, kỳ thật một mình chị cũng làm được….em”

“Cái gì a, làm sao ? Chị sợ em nhìn thấy người chị hả? Đường đường là Ấn đại tỷ lại sợ bị người yêu nhìn thấy thân thể mình sao ?” Hoắc  Duẫn Anh chưa quên ngoại hiệu mình đặt cho Ấn Sư Mân lúc hai người mới quen nhau, nói đến câu xưng hô Ấn đại tỷ, mình cũng lâu rồi không dùng.

“Không phải, kia…vậy Duẫn Anh giúp chị tắm đi” Ấn Sư Mân do dự một chút, còn theo chân Hoắc  Duẫn Anh lên bồn tắm cực lớn ở lầu ba. Nơi này từng được Hoắc  Duẫn Anh dùng để ngâm mình, về sau bọn họ ở cùng nhau, tầng lầu này biến thành nơi không thể mô tả. Hoắc  Duẫn Anh thả một bồn tắm ấm, nhìn Ấn Sư Mân cúi đầu mở nút áo sơ mi, hơi híp mắt nhìn xem.

Nàng vẫn luôn cảm thấy Ấn Sư Mân lúc mở nút áo nhìn rất xinh đẹp, bởi vì làn da của nàng rất trắng, tay cũng như thế, ngón tay nhỏ dài lại vặn vẹo mở nút, đem từng cái nút mở ra từ từ. Nhất là lúc ngửa đầu, mặt bên càng thêm đẹp mắt. Hoắc  Duẫn Anh trong lúc nhất thời nhìn có chút ngây người, cho đến khi Ấn Sư Mân nhìn nàng, nàng mới lấy lại tinh thần.

“Cái kia…em giúp chị” Hoắc  Duẫn Anh đi qua, đầu tiên đem tay  áo bên phải của Ấn Sư Mân kéo ra, mới cởi tay trái không có bị thương. Sau khi cởi áo sơ mi xong, nửa người trên của Ấn Sư Mân đều bại lộ. Trên người nàng có rất nhiều vết thương, Hoắc  Duẫn Anh  từng nghe Ấn Kỷ Tuyền nói hy vọng làm giải phẫu xóa đi, nhưng chính Ấn Sư Mân ngược lại không có  để ý, nói không cần phiền phức như vậy.

Nàng mặc áo lót màu đen, đại khái ngoại trừ ngực, chỗ nào cũng có vết thương lớn nhỏ, Hoắc  Duẫn Anh nhẹ nhàng sờ lấy vết tích trên vai Ấn Sư Mân, trong lòng có thương yêu cùng  chua xót không nói nên lời. Nàng bỗng nhiên có chút may mắn vì Ấn Sư Mân còn sống, bởi vì trước kia có quá nhiều thứ khiến nàng không cách nào bình an đứng trước mặt mình. Chính là bởi vì có khả năng đó, mới thể hiện hiện tại mọi thứ đều rất trân quý.

“Duẫn Anh, thật xin lỗi, kỳ thật chị không nghĩ muốn em nhìn thấy, chính là như vậy, chị sợ em sẽ không thoải mái” Ấn Sư Mân nhẹ nhàng ôm Hoắc  Duẫn Anh, trên mặt lạnh lùng là nàng cố gắng biểu hiện sự ôn nhu. Kỳ thật Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy, so với Chung Tử Thanh cùng Diệp Lê San, nội tâm Ấn Sư Mân, cũng không như bề ngoài của nàng lạnh lùng.

Nàng ép buộc mình quá lâu, cho nên mới tạo thành bộ dáng bây giờ. Hoắc  Duẫn Anh lắc đầu, ở trên môi  Ấn Sư Mân đặt lên một nụ hôn, khom người cởi quần của nàng. Ấn Sư Mân chân rất dài, mà nàng ít mặc váy cùng quần đùi, một đôi chân dài thẳng tắp trắng nõn, nhìn qua cực kỳ mê người. Hoắc  Duẫn Anh nhịn không được nuốt nước bọt, khẩn trương cởi tầng che chắn cuối cùng của Ấn Sư Mân, áo cùng quần lót.

Hai thứ này sau khi lột bỏ, sợ không phải lần đầu tiên nhìn thấy Ấn Sư Mân lõa thể, Hoắc  Duẫn Anh vẫn là đỏ mặt như trước. Mà nàng chú ý tới, ám cũng là một bộ không biết nhìn nơi nào, ánh mắt còn né tránh hơn cả mình. Nhìn thấy Ấn Sư Mân như thế, Hoắc  Duẫn Anh tựa hồ nghĩ đến cái gì. Trong những người nàng hẹn hò, mình chạm qua Ấn Kỷ Tuyền, chạm qua Diệp Lê San, chạm qua Chung Tử Thanh, cũng sớm chạm qua Hoắc Sở Lan, thế nhưng Ấn Sư Mân nàng chưa từng chạm qua.

Nghĩ đến Ấn Kỷ Tuyền thỉnh thoảng sẽ đùa giỡn chọc Ấn Sư Mân là lão xử nữ, Hoắc  Duẫn Anh nhìn thấy bộ ngực đỉnh kiều của nàng cùng cơ bụng bên dưới, dáng người như vậy, đối với mình mà nói, thật có chút mê người, hai người cùng ở chung một bồn nước, Hoắc  Duẫn Anh nghiêm túc giúp Ấn Sư Mân tắm rửa, mặc dù là hỗ trợ tắm rửa, nhưng hai người là người yêu, cũng đều không có mảnh vải che thân, khó tránh sẽ đụng chạm lẫn nhau. Cảm thấy Ấn Sư Mân nhìn trên người mình, hơi thở có chút gấp rút, Hoắc  Duẫn Anh biết nàng đang suy nghĩ cái gì, nhưng hôm nay…tựa hồ ngay cả ông trời cũng giúp nàng. Tay phải bị thương cái gì, nghỉ ngơi một chút cũng không có sao.

“Muốn em không ?” Hoắc  Duẫn Anh bỗng nhiên mở miệng nói, nàng dạng chân ngồi trên đùi Ấn Sư Mân, cười yếu ớt nhìn nàng. Hoắc  Duẫn Anh dụ hoặc lúc nào cũng là trí mạng. Ấn Sư Mân gật gật đầu, nhưng lại nở nụ cười.

:Thế nhưng mà, hôm nay em cũng rất muốn A Mân nè. Chị cho tới bây giờ không cho em chạm vào người chị, là không vui hả?” Hoắc  Duẫn Anh cẩn thận từng li từng tí sờ lên ngực Ấn Sư Mân, nơi đó mặc dù không lớn, lại rất co dãn, sờ tới sờ lui tròn trịa sung mãn, tựa như bóp một trái bóng da.

“Không phải, Duẫn Anh…chị chỉ là….” Ấn Sư Mân phát giác được ý đồ của Hoắc  Duẫn Anh, trên mặt thanh lãnh xuất hiện sơ hở, thấy nàng cúi đầu, không biết đang suy nghĩ gì. Hoắc  Duẫn Anh cúi người gặm cắn xương quai xanh của nàng, trên tay nắm lấy ngực đỉnh của nàng, một chút xíu nặn kéo. Nàng có thể cảm giác được Ấn Sư Mân rất khẩn trương, lại không phải hoàn toàn không có cảm giác, nếu không phải nơi đó sẽ không sung mãn nhiều như thế.

“Chị chỉ là…sợ…Duẫn Anh không thích chị như thế” Ấn Sư Mân nhỏ giọng đáp lại, mà câu trả lời của nàng khiến cho Hoắc  Duẫn Anh không nghĩ tới. Nàng lắc đầu, tay ở trên thân Ấn Sư Mân vuốt lên vuốt xuống. Nàng có thể đoán được suy nghĩ của Ấn Sư Mân, người này cho tới bây giờ đều quen sính cường, cũng thật quen mạnh bạo. Nàng cảm thấy mình chỉ thích nàng cường đại, mà chán ghét nàng mền yếu, cho nên cho dù loại chuyện đó, cũng sẽ là đồ đần tưởng tượng, Ấn Sư Mân dù sao chị cũng là đại tỷ hắc bang, đừng có đần như thế có được không ?

“Ấn Sư Mân, em cho tới bây giờ không hề nghĩ như vậy, vô luận chị có thế nào, em đều rất thích. Ngẫu nhiên, em cũng muốn nhìn thấy bộ dáng nhu nhược của chị, cũng muốn chị thuộc về em. Nói cho em biết, chị nguyện ý không ?” Hoắc  Duẫn Anh bỗng nhiên nâng cằm Ấn Sư Mân, từ lúc chào đời cho tới bây giờ, lần đầu tiên bị người khác nâng cằm, Ấn Sư Mân ngơ ngẩn rất lâu, sau đó mới ngơ ngác gật đầu.

Thấy nàng đồng ý, Hoắc  Duẫn Anh chậm rãi đưa tay tìm kiếm phía dưới, nàng ở trong làn nước ấm sờ lên chân tâm Ấn Sư Mân, nơi này là lần đầu tiên nàng sờ vào, lại phát hiện không gioowsng với chất lỏng sền sệt bình thường, mà tuyệt đối nhiều hơn cả tưởng tượng. Hoắc  Duẫn Anh liền đứng dậy, đỡ Ấn Sư Mân từ trong bồn tắm ra, để nàng dựa vào thành bồn tắm.

Ấn Sư Mân dù cho bảo trì bình tĩnh, nhưng ở thời điểm này, khuôn mặt đạm mạc kia rốt cuộc nhìn thấy biểu lộ mà bình thường khó xuất hiện. Nàng nghiêng đầu, khuôn mặt tinh xảo mang theo chút bối rối, cố gắng bình ổn hơi thở nhưng trái lại càng bại lộ sự khẩn trương của nàng.

  “Sẽ không làm chị đau” Hoắc  Duẫn Anh nhẹ nói, chậm rãi nhắm mắt lại, đem đầu hướng về phía chân tâm Ấn Sư Mân thăm dò qua. Cho tới bây giờ đều là chỗ bị động, đây là lần đầu tiên Hoắc  Duẫn Anh đối đãi với Ấn Sư Mân như vậy. Nàng cũng là người yêu nàng, cũng muốn đối phương thể nghiệm sự vui vẻ mà mình cảm nhận được. Hoắc  Duẫn Anh quỳ trong bồn tắm, nghiêm túc mà tỉ mỉ khẽ liếm đóa hoa non nớt không được tự nhiên kia.

Nơi đó so với trước kia ẩm ướt hơn một chút, lại như cũ cấm dục, cực giống cảm giác Ấn Sư Mân cho mọi người. Lạnh lùng tự kiềm chế, xưa này sẽ không bởi vì chuyện gì mà nôn nóng hành động. Hoắc  Duẫn Anh có thể cảm giác được hơi thở của Ấn Sư Mân trở nên rất loạn, nàng cố gắng khống chế chính mình, lại vẫn không nhịn được sờ đầu mình, nhu hòa ấn xuống.

Lần đầu tiên bị đối xử như thế, Ấn Sư Mân nói không xấu hổ là giả, coi như nàng biến mình thành cường đại, nàng rốt cuộc vẫn là phụ nữ. Mà bây giờ người yêu của nàng đang vì nàng làm loại sự tình này, vẫn là quỳ trong bồn tắm, Ấn Sư Mân lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác này, dù là trước kia lúc muốn Hoắc  Duẫn Anh, chính nàng cũng sẽ lên chút cảm giác, nhưng nàng tuyệt không làm chuyện sờ soạng, cũng chỉ là tắm rửa liền xong.

Nhưng giờ bị Hoắc  Duẫn Anh ngậm vào, Ấn Sư Mân cảm thấy da đầu đều trở nên tê dại, nàng dùng sức cắn cổ tay, tay phải vốn không có sức nhẹ nhàng sờ tóc dài Hoắc  Duẫn Anh. nàng cố gắng không phát ra âm thanh, bởi vì nàng cảm thấy loại âm thanh kia, thật rất xấu hổ.

Hoắc  Duẫn Anh lại làm sao không biết suy nghĩ của Ấn Sư Mân, nhưng nàng cũng rõ ràng, cái người này tính tình bướng bỉnh không chịu được. Nàng nhanh chóng liếm láp viên tiểu hạch mẫn cảm kia. Cảm thấy Ấn Sư Mân không bị khống chế mà giãy dụa thân thể để nghênh hợp với mình, đầu nàng bị mất khống chế nên bị kẹp mạnh, Hoắc  Duẫn Anh biết người này bị mình đưa lên đỉnh một lần, mà nàng chỉ mới dùng miệng, Ấn Sư Mân liền đến. Thế nhưng từ đầu đến cuối, người này không phát ra nửa tiếng rên rỉ.

“A Mân cảm thấy không thoải mái sao ? Vì cái gì không có tiếng ?” Hoắc  Duẫn Anh nhíu mày hỏi nàng, dùng tay mò chân tâm Ấn Sư Mân, nơi đó trải qua một lần đỉnh phong, giờ phút này trở nên rất ướt át. Nàng dùng ngón tay vén cửa ra vào, thăm dò một đốt ngón tay vào bên trong, đồng thời ôm chặt Ấn Sư Mân.

“Không có…” Ấn Sư Mân nhíu chặt lông mày, hiển nhiên còn nghỉ bảo trì phong độ, đáng tiếc tiếng nói khàn khàn cùng lỗ tai đỏ bừng bại lộ ngụy trang của nàng. Hoắc  Duẫn Anh đột nhiên cảm giác được, Ấn Sư Mân không phải không mẫn cảm, thân thể của nàng ngược lại rất mẫn cảm, nhưng chính nàng cưỡng ép để cảm giác kia đè nén xuống. Hoắc  Duẫn Anh cẩn thận nghĩ nghĩ, đây là lần đầu tiên của Ấn Sư Mân a, rõ ràng đều ba mươi, kết quả mới gặp lần đầu, mà nàng tin tưởng với tính tình của Ấn Sư Mân, tuyệt sẽ không làm hành động tự sướng kia, cho nên…không mẫn cảm mới là lạ.

“ Ấn Sư Mân, em muốn nghe âm thanh của chị, không cho phép chịu đựng. Bình thường các chị đối với em như vậy, em đều không có chịu đựng, chị một hồi nếu không có tiếng, liền đừng đụng vào em một tháng.” Hoắc  Duẫn Anh bất đắc dĩ ra sát chiêu, nghe nàng nói như vậy, Ấn Sư Mân vừa muốn phản bác, nhưng Hoắc  Duẫn Anh đã dũng mãnh đưa ngón tay thăm dò vào trong thân thể của nàng, đâm vào chỗ sâu nhất.

Ngón tay Hoắc  Duẫn Anh cũng rất dài và nhỏ, mà Ấn Sư Mân quen đau đớn cũng không cảm thấy nơi nào khó chịu. Chỉ có loại cảm giác dị vật xâm lấn quái dị. Nhưng mà khi Hoắc  Duẫn Anh chậm rãi động đậy, nàng mới hiểu được, nguyên lai cảm giác bị xâm lấn là như vậy. Tay Hoắc  Duẫn Anh rất tinh xảo, dù cho nàng bình thường là cái thụ, nhưng kỹ thuật cũng không hề kém cỏi.

Nàng ôm Ấn Sư Mân, lần đầu tiên cảm thấy cho tới bây giờ đều là người con gái mạnh mẽ, cũng sẽ có một mặt nhu nhược. Nàng nhẹ nhàng hừ hừ, thanh âm rất nhỏ, vui thích ẩn nhẫn, nhưng lại tràn ngập kiềm chế. Nàng cho tới bây giờ đều là tóc dài chỉnh tề giờ thì rối loạn, khuôn mặt đạm mạc tỉnh táo, giờ vỡ vụn không chịu nổi, trở thành bộ dáng có thể gọi là câu người.

Nàng hơi híp mắt, hưởng thụ sự chiếm hữu của nàng, lông mày nhíu thật chặt, khó được bất lực ôm chính mình. Thanh âm của nàng quá êm tai, không còn lạnh lùng như bình thường, mà nhiễm tình sắc cùng mềm mại, nàng kiềm chế hừ nhẹ, không ngừng hít sâu để bình ổn hơi thở. Rõ ràng rất vui vẻ, nhưng vẫn cực lực khống chế chính nàng.

Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy Ấn Sư Mân hiện tại vô cùng xinh đẹp, rõ ràng bình thường là cái dạng kia, nhưng ngay lúc này, thế mà như chó con yếu ớt. Nàng đỏ mắt, không ngừng vặn vẹo, nương theo mình tiến vào mà khẽ động. Hoắc  Duẫn Anh đột nhiên cảm thấy được, ngẫu nhiên công một lần, thật sự không hề tệ.

“Ừm….Duẫn Anh…đừng…” lúc đang sắp cao trào, Hoắc  Duẫn Anh rốt cuộc đã được như nguyện nghe thanh âm mềm yếu cầu xin của Ấn Sư Mân, đương nhiên, nàng cũng giống như Ấn Sư Mân bình thường không nhìn mình mà cầu khẩn, đã không nhìn mình mà cầu khẩn, nàng lại một lần đem ngón tay tiến vào bên trong. Ấn Sư Mân chưa bao giờ có cảm giác thân thể bị khống chế như bây giờ, trừ phi phát ra âm thanh xấu hổ, tựa hồ khí quan khác không còn do mình khống chế.

Khi nơi đó chân tâm tê dại làm cho người nổi điên, nhẹ nhàng vui vẻ lâm li truyền đến toàn thân. Ấn Sư Mân buồn bực hừ một tiếng, xụi lơ trong ngực Hoắc  Duẫn Anh. Đã được như nguyện nhìn thấy Ấn Sư Mân yếu ớt hiếm khi, Hoắc  Duẫn Anh ngược lại ở trên đến nghiện. Nàng cười đem Ấn Sư Mân đỡ lên giường, nhìn xem người kia đỏ mặt chui vào trong chăn, Hoắc  Duẫn Anh đột nhiên cảm giác được.

Cảm giác đôi khi công một chút, cũng rất tốt nha.

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Phiên Ngoại Lật Công Hoắc Sở Lan

“ Xin chào, là Hoắc tiểu thư ạ ? Chổ này có bưu kiện chuyển phát nhanh làm phiền cô nhận” Ban đêm, Hoắc  Duẫn Anh một mình nhàm chán nằm trên ghế salon, xem bộ phim nhàm chán, bỗng nhiên có hàng tới khiến nàng một mặt mờ mịt. Nhìn hộp chuyển phát nhanh cao gần nửa người, Hoắc  Duẫn Anh nhớ mình chưa từng đặt trên mạng món đồ nào lớn như thế, nếu như là người khác mua, cũng không có khả năng ghi tên của mình a?

Nàng nhận bưu kiện để một bên, tiếp tục ngồi trên ghế salon xem phim, đêm nay Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân tham gia tiệc rượu, còn mang Diệp Lê San theo, nói là muốn giới thiệu quán cà phê của nàng cho mọi người, Chung Tử Thanh dạo này điên cuồng công việc ở bệnh viện, gần đây nửa đêm mới trở về. Hoắc  Duẫn Anh cảm giác  đến nhàm chán, hết lần này đến lần khác Hoắc Sở Lan cũng không biết chạy nơi nào. Nghĩ hôm nay là ngày 24 tháng 12, mặc dù không phải lễ giáng sinh, nhưng dẫu gì cũng là đêm giáng sinh, thế mà ném mình ở trong nhà, đồ mấy người xấu xa.Đang lúc Hoắc  Duẫn Anh không ngừng phàn nàn, cái  hộp nàng để một bên bỗng nhiên có động tĩnh. Hoắc  Duẫn Anh vội vàng từ trên ghế salon, nhìn chằm chằm vào hộp chuyển phát giống như có người không ngừng đập vào trong hộp, chậm rãi đi tới. Nàng rất xác định, chính là tiếng vang phát từ cái hộp kia, chẳng lẽ bên trong có gì còn sống sao ?

Hoắc  Duẫn Anh nghĩ một lát, vẫn là cầm súng Ấn Sư Mân cho nàng ngang nhiên xông qua, chậm rãi mở hộp. Lúc băng dán bị xé mở, một bóng người từ trong hộp chui ra ngoài, Hoắc  Duẫn Anh bị dọa đến giơ súng lên, khi nhìn thấy mặt Hoắc Sở Lan, Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy nét mặt của mình bây giờ chỉ có thể dùng từ lặng im để hình dung.

“Duẫn Anh, kinh hỉ đêm giáng sinh, cô cô là quà giáng sinh của con” Hoắc Sở Lan hiển nhiên không có giác ngộ mình vừa hù người, dù Hoắc  Duẫn Anh cầm súng, nàng cũng mười phần dụ hoặc cười. Hoắc  Duẫn Anh ném súng đi, nhìn Hoắc Sở Lan ở trong hộp ăn mặc không tầm thường, chuẩn xác mà nói là rất không bình thường. Nàng đôi sừng hưu, trên cổ treo dây lưng bệnh linh đang. Trên thân lại mặc quần áo ông già Noel lộ vai, nửa người giấu trong gương,  có quỷ mới biết nàng mặc gì

“Hoắc Sở Lan, cô bao lớn rồi hả ?” Hoắc  Duẫn Anh xấu hổ nói

“Hửm….cô bao lớn ? Vừa  đúng.. 37”

“Cho nên, làm được chuyện này luôn, cô không cảm thấy mình quá ngây thơ sao ?”

Hoắc  Duẫn Anh cười nhìn Hoắc Sở Lan, không biết chuyện gì xảy ra, nàng đột nhiên cảm giác được dáng vẻ của Hoắc Sở Lan cũng rất đáng yêu.

Mấy năm qua, thời gian không lưu lại vết tích trên mặt người này, dáng vẻ nàng vẫn như vậy, chỉ là tính cách càng lúc càng ngây thơ. Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy, Hoắc Sở Lan căn bản không phải là cô cô của mình, mà là muội muội  mới đúng.

“Duẫn Anh không thích cô vậy hả?” Bị Hoắc  Duẫn Anh nói kiểu này, Hoắc Sở Lan có chút thất lạc, nàng từ trong hộp chui ra, tới gần Hoắc  Duẫn Anh. Đến đây mới phát hiện, thân dưới Hoắc  Duẫn Anh cũng không có  mặc đồ của ông già Noel, mà là mặc tất chân liền quần cực kỳ gợi cảm, tất chân là dạng mạng nhện, che giữa hai chân chính là một miếng lụa đỏ nhỏ nhắn, mà….ở trên miếng vải, thế mà còn có…một sợi dây thừng, một khi cởi ra, nhất định có thể chạm vào u kính

“Không phải không thích, chỉ là hiếu kỳ cô làm sao biến thành dạng này” Hoắc  Duẫn Anh ngồi trên ghế salon, mà Hoắc Sở Lan dạng chân ngồi trên đùi nàng. Cảm thấy Hoắc Sở Lan đang dùng chân tâm cọ lấy chân của mình, hơi thở Hoắc  Duẫn Anh có chút nặng nề. Ở tình hình bình thường, Hoắc  Duẫn Anh cùng mấy người nàng ở chung, đa số là bị muốn cái kia, mà Hoắc Sở Lan ngược lại dục cầu rất nhiều dạng.

Mỗi lần đơn độc làm cùng Hoắc Sở Lan, Hoắc  Duẫn Anh đều cảm thấy giống như đánh trận mấy ngày mấy đêm rất mệt mỏi. Bởi vì hai người họ sẽ không biết mệt mỏi mà muốn nhau, cô tới con đi, căn bản không dừng được.

“không có, chỉ là muốn mặc như vậy cho Duẫn Anh xem. Cô biết đêm nay bọn họ không có ở nhà nên muốn chơi trò đặc thù một chút. A, đêm nay cô chính là con nai nhỏ của con”  Hoắc Sở Lan  nói, lấy từ trong hộp một cái roi da  đưa cho Hoắc  Duẫn Anh. Nhìn thấy loại đạo cụ này, Hoắc  Duẫn Anh đã biết Hoắc Sở Lan muốn chơi gì. Nàng nuốt ngụm nước bọt, mặc dù cảm thấy xấu  hổ, nhưng trong lòng lại không kháng cự trò chơi này được.

“Sẽ không, bọn họ rất lâu mới về, ngay chỗ này đi, đồng ý nha, cô cô ướt rồi, con vừa mới nhìn một cái, liền khiến cô ướt nhẹp” Hoắc Sở Lan nói chuyện luôn luôn lớn mật, nhất là còn thích tự xưng cô cô, mỗi lần làm tình hai chữ cô cô này, đều khiến Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy cực xấu  hổ, nhưng hết lần này đến lần khác nghe tới, thân thể ngược lại càng mẫn cẩm.

“Ừm, vậy cô cô nằm xuống đi” Hoắc  Duẫn Anh dùng giọng ra lệnh nói, nhưng Hoắc Sở Lan cũng không có nằm xuống, ngược lại quỳ trên đất, nhìn nàng lung lay linh đang quỳ trên mặt đất liếm láp bắp chân của mình, Hoắc  Duẫn Anh có chút chịu không được run một cái. Nàng giơ tay lên, dùng sức vung roi, quất lên lưng Hoắc Sở Lan, loại roi này đánh người có chút đau, nhưng Hoắc Sở Lan liền ưa thích cảm giác đau đớn này. Chỉ cần Hoắc  Duẫn Anh cho nàng, nàng đều yêu muốn chết.

“Ừm….Duẫn Anh….thật thoải mái….dùng sức…. Dùng sức đánh con nai nhỏ của con….Ân….” Hoắc Sở Lan không chút nào che giấu ngâm khẽ, mặt dài nhỏ có chút nhăn lại, tóc dài màu đen cũng theo đó mà tán loạn. Hoắc  Duẫn Anh từ mặt bên nhìn lại, kém chút nhận nhầm Hoắc Sở Lan là chính mình. Mặt bên các nàng đích xác giống nhau, ngay lúc này  nhìn sang, Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy càng thêm kỳ quái.

“Duẫn Anh, đánh cô, đừng ngừng….thích….rất thích  Duẫn Anh đánh cô” Hoắc Sở Lan si mê liếm láp chân Hoắc  Duẫn Anh, không  ngừng cầu xin Hoắc  Duẫn Anh đánh nàng, trên thân thể đau đớn để Hoắc Sở Lan cực hưng phấn, dù Hoắc  Duẫn Anh căn bản không có chạm vào nàng, nàng cũng có thể cảm giác được giữa hai chân một mảnh ẩm ướt.

“Hoắc Sở Lan….cô…cô thực sự là….” Hoắc  Duẫn Anh bị Hoắc Sở Lan làm cho thân thể phát nhiệt, nhất là ngón chân bị nàng ngậm trong miệng, Hoắc  Duẫn Anh biết quần lót của mình nhất định ẩm ướt, đều là Hoắc Sở Lan sai.

“Ừm, Duẫn Anh nhịn không được đúng không ? Cô cô cũng không nhịn được, hôm nay muốn cô cô trước có được không? Nơi này vì con mà chuẩn bị”

Hoắc Sở Lan đẩy vai Hoắc  Duẫn Anh, dạng chân ngồi trên người nàng, chậm rãi cởi quần lót, trước là cởi dây thừng ra, Hoắc  Duẫn Anh thấy rõ ràng, vải vóc bên trong đã ướt một mảnh, chất lỏng sáng lóng lánh dính ở phía trên, giống như cố ý  dụ hoặc, phát ra lời mời mê người. Hoắc  Duẫn Anh đưa tay cởi xuống áo choàng ở thân trên Hoắc Sở Lan, quả nhiên từ áo choàng ông già Noel, nàng không mặc gì bên trong, nhìn bộ ngực trắng nõn đầy đặn từ bên trong nhảy ra, Hoắc  Duẫn Anh nuốt một ngụm nước bọt, chậm rãi dùng tay vò bóp.

“Ừm….Duẫn Anh…thật thoải mái….vào đi….hai ngón tay, vào liền đi” Hoắc Sở Lan bất mãn chỉ bị vò ngực, nên nắm kéo tay Hoắc  Duẫn Anh đặt ở chân tâm của mình. Nhìn nàng nâng mông lại chầm chậm ngồi xuống, nuốt ngón tay của mình. Hoắc  Duẫn Anh trước kia không rõ vì cái gì Ấn Sư Mân rất thích để mình làm động tác này, bây giờ nhìn thấy Hoắc Sở Lan, mới biết nguyên lai động tác này…đẹp mắt như vậy.

“Duẫn Anh….Ân….Duẫn Anh tiến vào thật sâu, cô cô cảm giác….con đều đem cô cô….đâm xuyên qua” Hoắc Sở Lan phóng đãng hô hào, không kjp chờ đợi ở trên thân Hoắc  Duẫn Anh vọt động. Thấy được biểu lộ vui thích của nàng, nghe nàng kêu gọi mình, Hoắc  Duẫn Anh chỉ cảm thấy chân tâm mình ướt át nóng hổi một mảnh, nàng cũng nghĩ xong…cũng rất muốn bị tiến vào.

“ Hoắc Sở Lan…chậm một chút….” cảm thấy Hoắc Sở Lan càng lúc càng nhanh, Hoắc  Duẫn Anh nhịn không được nói, nàng cảm giác ngón tay của mình không theo kịp, Hoắc Sở Lan có chút quá nhanh.

“Không muốn, cô cô muốn Duẫn Anh hung hăng chơi cô cô…Ân….nhanh….Duẫn Anh, gọi cô cô là Lan, gọi tên của cô cô, dùng sức chơi cô cô…”

Hoắc Sở Lan bỗng nhiên đứng dậy đẩy Hoắc  Duẫn Anh ngã lên ghế salon, ôm vòng eo Hoắc  Duẫn Anh giãy dụa, giống như muốn đem tất cả nhiệt tình của mình tỏa ra. Nhìn bộ dáng của nàng, Hoắc  Duẫn Anh luôn cảm thấy nhìn thấy một “ chính mình khác. Ngũ qua các nàng rất giống nhau, nhất là Hoắc Sở Lan hiện tại tóc tai rối bời, ngẫu nhiên nhảy nhót lộ mặt, để Hoắc  Duẫn Anh sinh chút ảo giác.

“Ừm…Lan….Anh….” 

Hoắc  Duẫn Anh thật kẹp lấy chân, hai con ngươi bởi vì dục vọng mà nhiễm một tầng ẩm khí. Thấy được khát vọng của nàng, Hoắc Sở Lan giống như biết cái gì, nàng nhanh chóng kéo váy ngủ của Hoắc  Duẫn Anh, bỗng nhiên xoay chuyển thân thể, đem đầu tiến vào chỗ xấu hổ giữa hai chân Hoắc  Duẫn Anh, mà chân tâm của nàng cũng bại lộ trước mặt Hoắc  Duẫn Anh, tư thế cố nhiên xấu hổ như thế nhưng lại khiến cả hai cùng thỏa mãn. Nhìn quần lót trắng của Hoắc  Duẫn Anh đã ướt đẫm, vải vóc  vốn mỏng manh vì ẩm ướt mà trở nên trong suốt, khiến cho màu đen cỏ dại bên trong càng dễ nhìn thấy hơn. Hoắc Sở Lan cười cởi xuống miếng vải mỏng manh kia, nhìn nơi đó của Hoắc  Duẫn Anh dinh dính không thôi, há miệng hôn lên.

“A….Lan….Anh….Ân…” 

Mặc dù nhìn bằng mắt thường không thấy, nhưng Hoắc  Duẫn Anh có thể rõ ràng cảm thấy nơi yếu ớt của mình bị Hoắc  Duẫn Anh ngậm toàn bộ trong miệng. Nàng không ngừng giãy dụa thân thể, đồng thời mở miệng ngậm chặt chân tâm Hoắc Sở Lan. Hương vị của nhau truyền vào miệng, hai người đều thở  dốc gấp rút cùng lộn xộn, mà Hoắc  Duẫn Anh lại nhịn không nổi đút ngón tay vào trong, Hoắc Sở Lan bỗng nhiên bị kích thích, hơi dùng sức cắn hạch tâm Hoắc  Duẫn Anh.

Nơi đó mẫn cảm sưng đỏ, đau nhẹ khiến Hoắc  Duẫn Anh kích động thân thể lắc một cái, trên tay cũng mất khả năng, không cẩn thận thẳng tắp xâm nhập vào trong thân thể Hoắc Sở Lan. Các nàng xâm chiếm lẫn nhau, không biết mệt mỏi trộm duyệt đối phương.

“Duẫn Anh, cô cô muốn tới, ân….con….cũng….đúng hay không…” Hoắc Sở Lan nhẹ nói, thanh âm bên trong mang theo nghẹn ngào, nghe lời nàng, Hoắc  Duẫn Anh gật gật đầu, nàng kỳ thật đã sớm nhịn không nổi, lại một mực không chịu đến. Điều này khiến cho Hoắc Sở Lan cảm thấy không ngừng co rút lại, nhiều lần kẹp chặt phun ra nuốt vào ngón tay mình, Hoắc  Duẫn Anh hơi dùng sức cắn lên tiểu hạch mẫn cảm của nàng, theo ngón tay Hoắc Sở Lan xâm nhập mà cả hai đều lên đỉnh phong. Đồng thời  cao trào mang tới dư vị để hai người thỏa mãn ôm lấy nhau, nhưng Hoắc Sở Lan cảm thấy cứ như thế thật thiếu rất nhiều. Nàng ôm lấy Hoắc  Duẫn Anh, để nàng ngồi vào giữa chân của mình, đem chỗ ẩm ướt của hai người dính vào nhau, dùng sức cọ xát.

“Ừm….Lan….A”

“Duẫn Anh, Con thích dạng này đúng không ? Thích cô cô dạng này muốn con, cô cô cũng thích như thế này cọ lấy nơi đó….Ân…thật thoải mái”

Hoắc Sở Lan ôm chặt Hoắc  Duẫn Anh, hai người quên mình hôn một chỗ, châm tâm cũng điên cuồng mài cọ nơi trơn mềm ướt át. Các nàng hoàn toàn không có phát hiện thời điểm này, cửa lớn bị mở ra. Diệp Lê San, Ấn Sư Mân, Ấn Kỷ Tuyền, cùng Chung Tử Thanh vừa mới làm giải phẫu xong đồng thời trở về, nhìn thấy hai người ở trên ghế salon làm việc này, không khỏi nhíu mày.

Chung Tử Thanh : giống như….về không đúng lúc thì phải.

Ấn Sư Mân : ân, bị cướp trước.

Diệp Lê San : hai người bọn họ, đến cùng là  ai ở trên ?

Ấn Kỷ Tuyền: kỳ thật tôi cảm thấy, chúng ta có thể gia nhập đúng không ?

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Phiên Ngoại : Thú Nhân Tộc

Di tích hoang nha là bộ lạc quần cư lớn nhất, nhiều chủng tộc ở đây an cư, mà thống lĩnh khu di tích này là hai tộc lớn, một là thu nạp lòng người vì lợi khí, thành viên phân gia đông đảo gọi là Diệp tộc, tiếp theo là thế lực cùng tài lực to lớn mà thành danh gọi là Ấn tộc. Hai gia chủ của hai nhà đều là thú nhân cực kỳ lợi hại, hôm nay, bọn họ vẫn như cũ tụ tập một chỗ, tra xét tế phẩm người dưới dâng lên.

“Các vị tộc trưởng, tế phẩm hôm nay đều ở đây, thịt thượng đẳng, vàng bạc tài bảo, còn có con người đi lạc vào, cùng một ít thú nhân lang thang” mặt mũi đầy lông tóc, nam thú nhân thân cao tay dài quỳ trên đất, nhưng đối mặt với nữ thú nhân trên đài,  hắn lại cảm thấy  hết thảy điều kiện có lợi đều là hư cấu.

Hắn ngẩng đầu, dùng ánh mắt kính sợ nhìn ba nữ thú nhân kia. Diệp Lê San bây giờ là tộc trưởng của Diệp tộc. Rõ ràng là thú nhân, lại trùng hợp lông tóc trên người cơ hồ ít đến thương cảm, đại đa sô da thịt đều ở  hình dạng con người. Nhưng cái lỗ tai dài trên đầu kia, sau lưng là đuôi dài màu đỏ hồng, nói rõ đích xác cô là thú nhân, không phải con người.

Mà so với Diệp Lê San mặt tràn đầy ý cười,  hiền lành, hai vị tộc trưởng nhà Ấn gia nhìn càng thêm đáng sợ. Ấn Sư Mân, bấy giờ là thú nhân mạnh nhất của Hoang Gia di tích, rõ ràng dáng người mảnh mai, nhưng năng lực vượt mức bình thường

Nàng có móng vuốt bén nhọn của sói, trên thân lông tóc cũng thưa thớt, đôi mắt màu đỏ lúc bắt giữ con mồi, luôn sẽ lạnh lùng quan sát, cùng nàng đối mặt chính là cần dũng khí cực lớn

Mà chị của nàng, Ấn Kỷ Tuyền, mặc dù nhìn qua như vô hại, nhưng có thể xác định, thân thủ của nàng không tầm thường, móng vuốt bén nhọn là lợi khí, mà phía sau nàng đuôi báo thật dài, thường xuyên có thể cuốn lấy địch nhân, tươi sống đem nói dìm chết.

“Đó là cái gì?” đúng lúc này Ấn Sư Mân bỗng nhiên mở miệng, chỉ về một hướng, mấy thú nhân không hẹn mà cùng quay đầu lại, ở góc vắng tầm thường nhất, nhìn thấy một chiếc lồng bằng sắt. Trong lòng chỉ nhìn thấy một sinh vật nhu nhược co quắp bên trong.

Đỉnh đầu nàng là đôi tai thỏ dài phấn nộn, trên cổ mọc lông tóc màu trắng xù, hai cánh tay trắng nõn bị buộc lại một chỗ. Trên mông có cái đuôi thỉnh thoảng vụng trộm động đậy, nàng sau khi bị bọn họ chú ý, liền bị dọa đến không dám động đậy.

“Đây là thú nhân thỏ tộc hôm qua ở vùng ngoại ô săn được, nên tính là loại hình lang thang, nghe nói bộ lạc gần đây thích ăn, liền bắt tới cho thủ lĩnh chế biến thành thức ăn” nam thú nhân thấp giọng nói, mà Ấn Sư Mân nghe hắn nói, hơi có chút hứng thú, mở chiếc lồng ra, ở khoảng cách gần đánh giá sinh vật nhỏ nhắn nhu nhược.

Nàng nhìn quả chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi, cũng là thú nhân lông tóc thưa thớt, nhưng lông tóc không quá dày, không khiến người ta khó chịu, ngược lại rất đáng yêu. Mái tóc dài màu đen của nàng nhu thuận rủ ở phía sau lưng, trên thân y phục rách rưới không che đẩy hết thân thể của nàng, lộ ra da thịt trắng nõn bóng loáng….trên thân còn có mùi thơm không sao hiểu thấu, dạng thú nhân này, đích xác là tinh phẩm, nhưng….tuyệt đối không phải dùng để nhắm rượu.

“Trở về đi, truyền đạt với thủ lĩnh của ngươi, ta rất hài lòng tế phẩm lần này”

“Dạ”

Nam thú nhân sau khi rời đi, trong lều vải chỉ còn các nàng cùng thú nhân kia. Ấn Sư Mân lôi nàng từ trong lồng ra, đối với  thú nhân cường đại, thú thở cơ hồ không đứng vững, đi chưa được mấy bước đã té lăn trên đất.

“Biết nói chuyện không ?” Ấn Sư Mân thấp giọng hỏi, dù sao ở trong bộ lạc thú nhân, có thể phát dục mà vẫn có thể nói chuyện rất hiếm, mà bọn họ là thống lĩnh, chính là loại phát dục này.

“Có thể “

“Ngươi tên gì?”

“Hoắc…Hoắc Thỏ”

Nghe con thú nhân nơm nớp lo sợ nói, mấy người đều lộ ra nụ cười tự tiếu tự phi. Ấn Kỷ Tuyền nhíu mày lại nhìn Diệp Lê San, sau đó gật gật đầu, Ấn Sư Mân liền biết bọn họ sẽ cùng nhau làm.

“Đưa nàng đi tắm rửa sạch sẽ” Ấn Sư Mân nói xong, lập tức có mấy nữ thú nhân tới mang Hoắc Thỏ đi, qua thật lâu mới đem trở về. Chỉ là sau khi tắm rửa, Hoắc Thỏ vừa rồi có chút bẩn lại chật vật, liền giống như người khác. Lỗ tai nàng trắng nõn kích động lúc lắc, tắm rửa qua trên mặt  hồng nhuận, mặc trên người áo cỏ đơn giản, sợ hãi đứng ở chỗ kia.

“Tới” Ấn Sư Mân thấp giọng ra lệnh, nhưng Hoắc Thỏ chợt quỳ xuống đất.

“Thủ lĩnh, xin người thả ta đi, ta không phải thú nhân lang thang, cô cô ta có bệnh, ta đi tìm đồ ăn cho cô cô, cô cô…cô cô đang ở nhà chờ ta, các người đừng ăn ta, ta không thể ăn được” Hoắc Thỏ khẩn cầu nói, nhưng mấy vị tộc trưởng cũng không hứng thú nghe những lời này của nàng, mà trực tiếp kéo nàng xuống giường.

“Ngươi ăn có ngon hay không, nên do chúng ta định đoạt” Ấn Kỷ Tuyền không có hảo ý cười cười, cái đuôi dài nhỏ nhẹ nhàng tảo động lấy chân dài lộ ra bên ngoài của Hoắc Thỏ, mà Diệp Lê San đã dùng móng vuốt bén nhỏ xé rách áo cỏ của nàng.

“Đừng….tộc trưởng…đừng….” Hoặc Thỏ mặc dù không có trải qua chuyện này, nhưng luôn cảm thấy bọn họ trước khi ăn sẽ làm nghi thức này, nàng nhớ kỹ rất rõ ràng, nam thú nhân bắt được mình nói muốn chế biến mình thành đồ nhắm. Hoắc Thỏ cực kỳ sợ hãi, nếu mình chết rồi, cô cô ở nhà một mình phải làm sao.

“Nơi này, còn chưa tới phiên ngươi nói không” Ấn Sư Mân khinh thường nói, duỗi bàn tay nhỏ dài vuốt ve thân thể Hoắc Thỏ, trên tay của nàng cũng không nhiều lông tóc, chỉ là móng vuốt rất bén nhọn, mỗi ngón tay lại cực kỳ thon dài. Hoắc Thỏ lúc nãy liền phá thiện, mấy tộc trưởng này cao hơn mình không chỉ chút xíu, bọn họ nếu ăn mình, nhất định sẽ ăn sạch, lại còn không ăn no.

“Xin các người, chớ ăn ta, ta ăn không được đâu “ Hoắc Thỏ gấp nhanh muốn khóc lên, mà nàng cũng đích xác đỏ vành mắt. Lúc này Ấn Sư Mân đã không kịp chờ đợi tách đôi chân nhỏ gầy của nàng, nhìn chỗ non mềm kia, đem ngón tay đi vào.

Thú nhân không có đạo lý nói không, cũng không nói đến giới tính, cường đại mới là tiêu chuẩn. Mà ở trong nơi thất lạc văn minh này, những chuyện này, cũng thường xảy ra, nhưng Hoắc Thỏ lần đầu tiên gặp phải, nàng vốn cho rằng bị thợ săn bắn bị thương đã là chuyện thương tâm nhất, lại không nghĩ rằng còn chuyện đau đớn hơn xảy ra ở trên người mình. Nàng không biết Ấn Sư Mân tại sao dùng móng vuốt cắm vào nơi bài tiết của nàng, nhưng thật rất đau, đau đến mức nàng muốn chết đi

“Tộc trưởng….đau quá….A…không muốn…” Hoắc Thỏ không ngừng giãy dụa, nhưng phản ứng này không thể nghi ngờ càng khiến thú nhân càng thêm hưng phấn. Diệp Lê San có chút đau lòng sờ lấy gương mặt Hoắc Thỏ, tràn đầy phấn khởi vuốt ve lông tóc ở phần cổ nàng. Nơi đó rất mềm mại, sờ tới sờ lui rất dễ chịu. Mà Ấn Kỷ Tuyền xoa chính là bộ ngực đầy đặn của Hoắc Thỏ, yêu thích không buông tay

“ A Mân, thú nhân này thật không tệ, nhìn phản ứng của nàng đi, cực đáng yêu” Ấn Kỷ Tuyền qua sát phản ứng của Hoắc Thỏ, thấy được nàng đau chảy nước mắt, không ngừng giãy dụa, nhưng thân thể bé nhỏ này làm sao thoát khỏi được bọn họ. Ấn Kỷ Tuyền không ngừng dùng đuôi quét tới quét lui trên thân thể nàng, cuối cùng nhìn thấy cửa hang nhỏ nhắn ở chân tâm Hoắc Thỏ, liền dùng đuôi thăm dò quét tới.

“Tỷ muốn làm chỗ nào ? Lần trước tỷ thế nhưng chơi chết một con, nàng còn quá nhỏ “ Ấn Sư Mân nhìn thấy hành động của Ấn Kỷ Tuyền, thấp giọng cảnh cáo nói, nhưng Ấn Kỷ Tuyền ngược lại không dừng.

“A Mân sao lại lo lắng cho đồ nhắm rồi ? Có sao đâu, dù sao chơi chết thì còn có con khác, không phải sao ? Ấn Kỷ Tuyền vừa cười vừa nói, mà Ấn Sư Mân cân nhắc một hồi, cũng gật gật đầu, nàng đem móng vuốt rút ra thấy máu nhuốm đỏ ngón tay, nhìn hạ thể Hoắc Thỏ chật vật không chịu nổi, trong mắt lóe lên hưng phấn khát máu

“Không muốn….tộc trưởng, thả ta đi đi….đau quá…chớ ăn ta” Hoắc Thỏ hư nhược nói, nhưng đồ nhắm dâng tới miệng, tự nhiên không có ai thả đi. Ấn Kỷ Tuyền cười đem Hoắc Thỏ ôm ngồi trong ngực mình, đuôi dài nhỏ nhắm ngay cái miệng động nhỏ hẹp, dùng sức đâm sâu vào.

“A….Đau quá…không muốn….chết rồi….sẽ chết….” Hoắc Thỏ bất lực kêu gào, mà phản ứng của nàng làm cho Ấn Kỷ Tuyền hưng phấn không thôi. Nàng lắc lư cái đuôi, hai tay đưa ra phía trước, xoa lấy bộ ngực đầy đặn đáng yêu của Hoắc Thỏ. Nhìn thấy bọn họ hung ác, Diệp Lê San khẽ nhíu mày, mắt thấy  Ấn Sư Mân còn muốn đem ngón tay tiến vào, nàng vội vàng giành trước, ngăn nàng lại

“Ngươi mới đi vào, giờ đến phiên ta”

“Ồ? Ngươi hôm nay…rất không giống bình thường, bình thường ngươi không phải đều khinh thường làm loại chuyện này sao ?” Thấy Diệp Lê San chủ động yêu cầu gia nhập, Ấn Sư Mân cười hỏi ngược lại, nhưng Diệp Lê San đã dùng tay thăm dò đi vào thân thể Hoắc Thỏ, nhu hòa ra vào. Kỳ thật nói là ra vào, Diệp Lê San chính là đang vuốt ve bên trong, điều tra vết thương của Hoắc Thỏ. ngón tay Ấn Sư Mân dài nhỏ, nhưng móng vuốt rất là bén nhỏ Vừa mới tiến vào như vậy, nhất định  ở bên trong bị chà đạp rất thê thảm.

“Không muốn…cầu xin các người…thả ta đi đi” Hoắc Thỏ giờ phút này ngay cả khí lực khóc cũng không có, thấy nàng duỗi móng vuốt lông xù ra, bưng lấy cánh tay mình, Diệp Lê San ngu ngơ giằng co ở chỗ kia. Không biết nên phản ứng thế nào, đợi nàng lấy lại tinh thần, chỉ có thể đi qua, nhu hòa  hôn hôn nàng.

“Ta đáp ứng nàng, làm xong sẽ thả nàng đi, sẽ không ăn nàng” Diệp Lê San nói, chậm rãi động ngón tay, chỉ là không có đi vào, mà là vuốt ve viên mẫn cảm ở chân châm Hoắc Thỏ. Trong cơ thể bị A Mân làm cho tổn thương, tiếp tục đi vào sẽ không khiến bé con này cảm thấy dễ chịu, chẳng bằng ở bên ngoài càng thực tế một chút. ngón tay Diệp Lê San vây quanh đằng sau, xoa cái đuôi lông xù của Hoắc Thỏ, mà phía sau nàng, Ấn Kỷ Tuyền đã sớm cắn lên lỗ tai nàng, vừa đi vừa về gặm cắn.

“A….Ân…kỳ quái…đừng…chạm vào chỗ kia…” Hoắc Thỏ bất lực nhìn Diệp Lê San, nàng có thể cảm giác trong ba người, người duy nhất có thể bảo vệ mình chỉ là người này. Nàng dùng móng vuốt mềm mại ôm lấy Diệp Lê San, không ngừng khẽ thở. Có lẽ bất mãn với việc Diệp Lê San thân cận, Ấn Kỷ Tuyền dùng sức cắn cái tai dài nhỏ của nàng, dùng cái đuôi trong thân thể Hoắc Thỏ ra sức va chạm.

Hoắc Thỏ thống khổ kêu rên, mà Ấn Sư Mân cũng không có tính nhẫn nại mà xem tiếp, nàng dùng răng cắn đứt móng vuốt bén nhọn, một lần nữa đem ngón tay đi vào thân thể Hoắc Thỏ. Trước sau đều bị xỏ xuyên, Hoắc Thỏ bất lực khẽ rên rỉ, nhưng dần dần cảm thấy cảm giác giống như thoải mái dễ chịu

Cô cô vẫn luôn nắm lấy cái đuôi sờ sờ nàng, mà cảm giác lần này, lúc cô cô sờ cái đuôi  nàng cũng giống như vậy. Hoắc Thỏ nghĩ như thế, nương theo cảm giác thư thích mở rộng, chỉ cảm thấy toàn thân phát run lên, trực tiếp hôn mê bất tỉnh

“Cái này liền choáng rồi sao ?” Nhìn tiểu gia hỏa bất tỉnh nhân sự trong ngực, ba người đều nghi ngờ, đương nhiên cái gọi là đồ nhắm kia, bao gồm thả đi  gì đó đều là lời nói dối.

“Cái gì a, cố sự thật vô vị, Ấn cầm thú, chị làm gì lại viết ra thứ này vậy “ xem hết đoản văn trên máy vi tính, Hoắc  Duẫn Anh đỏ mặt, thấp giọng hỏi, ở trong lòng mắng thầm. Ấn Kỷ Tuyền đáng chết, viết cái quỷ gì đây, chính mình ở trong tiểu thuyết, thế mà còn là thụ, ba người kia còn có móng vuốt cùng đuôi, là muốn làm chết mình sao ?

Hoắc  Duẫn Anh bất mãn nói, chân dấu dưới chăn kẹp chặt mấy lần, có chút bất mãn bĩu môi, chính mình thế mà…nhìn ba cái cẩu huyết mà cũng ẩm ướt, thật chẳng lẽ vì mình là nhân vật chính sao? Chờ một chút, tên giả Hoắc Thỏ là ý gì, dựa vào cái gì chính mình lại dùng tên giả

“Duẫn Anh, hôm nay là 419, tụi chị chỉ muốn cho em niềm vui bất ngờ thôi” Ấn Kỷ Tuyền bất đắc dĩ nói.

“Kinh hỉ ? Em thấy là kinh hãi mới đúng, các chị…” Hoắc  Duẫn Anh còn chưa nói xong, lại bị hai người khác tiến vào làm cho cả kinh sững sờ, chỉ thấy Ấn Sư Mân không hiểu thấu mang vuốt sói,  sau lưng còn có một cái đuôi, mà Diệp Lê San cũng mặc trang phục giống như tiểu thuyết. Nhìn nhìn lại Ấn Kỷ Tuyền, tên này lấy ra từ ngăn kéo một cái đầu báo cùng đuôi, giả vờ giả vịt lắc lắc, sau cùng lấy ra một bộ…rõ ràng là nội y tình thú hình thỏ lang

“Duẫn  Anh, mặc  vào đi, đây là quà lễ tình nhân nha”

“Hôm nay rõ ràng là  ngày 419 mà”

“không sao a, ở bên cạnh Duẫn Anh thì ngày nào cũng là ngày lễ tình nhân”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Phiên ngoại: Tranh Giành Vị Trí

“Ngô…” ở trong ổ chăn ấm áp dễ chịu thoải mái cực, để người nhịn không được phát ra tiếng hừ vui vẻ, trước ngực ấm, bụng dưới cũng ấm, nếu như bỏ qua trên mặt có nụ hôn, còn có mấy cái tay du dị ở giữa chân, Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy mình nhất định có thể thư thái ngủ ngon giấc. Nhưng mà, bên dưới quần bị kéo xuống, nàng rốt cuộc nhịn không được nhảy lên, bất đắc dĩ nhìn năm người bên cạnh.

“Các người đủ rồi, không phải tối qua mới làm hay sao” Hoắc  Duẫn Anh bất đắc dĩ nhìn Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền mặt mũi tràn đầy dục vọng, nhìn Diệp Lê San giả bộ vô tội, cùng Hoắc Sở Lan đang cầm máy quay, cảm thấy mình đến cùng đã tạo nghiệp gì, có tài năng gì tập hợp được mấy người này tụ họp lại với nhau. Rõ ràng tối hôm qua giống như cầm thú làm nàng hơn nửa đêm,  kết quả sáng nay lại bắt đầu phát tình.

Hoắc  Duẫn Anh đột nhiên cảm giác được mình nhất định sống không qua ba mươi tuổi, nhất định là có nguyên nhân, mà kẻ chủ mưu là mấy người này. Mình sớm muộn một ngày sẽ bị bọn họ làm chết trên giường.

“Tốt, Duẫn Anh đã quá mệt mỏi, liền tản đi đi, chị đi làm điểm tâm, Duẫn Anh hôm nay muốn làm gì ?” Vẫn là Diệp Lê San mở miệng trước, nàng tiến tới hôn Hoắc  Duẫn Anh một cái lên mặt, cười nói.

“Gì cũng được, dù sao  chị làm gì cũng giỏi mà”

“Ồ ? Duẫn Anh khen chị hả, chị rất vui vẻ”

Bị Hoắc  Duẫn Anh nói như vậy, Diệp Lê San giống như đắc ý, mà Hoắc  Duẫn Anh hoàn toàn không ý thức được, những lời này của nàng bị những người khác xuyên tạc. Làm gì cũng đều tốt, mấy người còn lại đưa mắt nhìn nhau, bọn họ nhớ kỹ tối hôm qua giống như Diệp Lê San là người đầu tiên đi vào, chính là nói, Duẫn Anh khen nàng làm tốt nhất, mà bọn họ thì chưa đủ tốt ? Hiểu lầm kia thế nhưng rất lớn

“Duẫn Anh, tối hôm qua lần thứ mấy là thoải mái nhất hả?” Ấn Kỷ Tuyền tiến tới, cánh tay vung lên liền ôm Hoắc  Duẫn Anh vào trong lòng. Nghe nàng hỏi như vậy, Hoắc  Duẫn Anh hơi sững sờ, lập tức biết nàng hỏi chuyện kia. Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy những người này thật sự là càng ngày càng biến thái, loại chuyện đó làm sao nhận xét lần thứ mấy là thoải mái nhất được, nàng đều cảm thấy rất dễ chịu a. Nhất là bây giờ Hoắc Sở Lan cùng Ấn Sư Mân, đều một bộ đói khát nhìn mình, Ấn Kỷ Tuyền càng một bộ muốn nhào lên, Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy, mình nếu như không cho bọn họ đáp án hài lòng, tuyệt đối sẽ bị làm thêm lần nữa.

“Trời…các chị….các chị làm đều rất dễ chịu, đúng, em muốn đi toilet, em nhịn không được” Hoắc  Duẫn Anh biết đùa nghịch xíu không thoát khỏi tâm nhãn, nàng ngẩn đầu thành khẩn nhìn bọn họ, chân dài trắng nõn có chút khép lại, hai tay đặt ở giữa chân, hoàn toàn một bộ bị khi phụ không dám nói. Thấy mấy người ngây ngốc nhìn, Hoắc  Duẫn Anh vội vàng nhìn xuống giường, nhanh như chớp chui vào nhà vệ sinh, đóng cửa khóa trái, rốt cuộc mới có thể thở ra một hơi yên lòng.

Mở ra nước ấm, Hoắc  Duẫn Anh chui vào bồn tắm, bỗng nhiên nhớ tới suối nước nóng ở lầu ba. Thế nhưng ngay lúc này, nàng  tuyệt ! Không! Thể! Nào! Đi suối nước nóng, nếu như đi nàng có khả năng sẽ không thể nào xuống giường nổi. Nước nóng ngâm thân thể, đem vết đỏ trên thân lộ ra rõ ràng. Trên cổ tay Hoắc  Duẫn Anh có vết dây thừng, là mấy ngày trước Hoắc Sở Lan làm ra, Hoắc Sở Lan ở trên giường hoàn toàn không có dáng vẻ trưởng bối, luôn yêu thích chơi bời vài thứ….như đồ chơi đặc biệt, hoặc ghi hình lại…hoặc là loại trói buộc tình thú này nọ.

“Ài… Mình tại sao phải cùng những kẻ biến thái này ở chung” Hoắc  Duẫn Anh rên lên tựa người vào bồn tắm, hai tay nhẹ nhàng lau rửa thân thể. Chỉ là ngẫu nhiên chạm vào đỉnh ngực, xẹt qua chân tâm, cảm xúc tối hôm qua lưu lại trong nháy mắt tràn lan. Tối hôm qua đến bao nhiêu lần, chính nàng cũng không đếm hết.

Nàng chỉ biết mấy người kia không ngừng tiến đến, đem toàn bộ điểm mẫn cảm trên thân nàng đoạt đi. Nàng tựa như con rốt bị bọn họ điều khiển, bọn họ chạm vào nơi nào, nơi đó liền biến thành vật hy sinh của bọn họ. Không ngừng điên cuồng, không ngừng sụp đổ. Mặc dù túng dục quá độ, về sau cũng rất mệt mỏi, nhưng lúc đó đích xác rất dễ chịu. Mà loại cảm giác thoải mái kia, hiện tại vẫn tồn tại như cũ.

Nhẹ nhàng kẹp hai chân, Hoắc  Duẫn Anh ma sát một hồi, liền mặc áo ngủ vào đi ra phòng tắm. Trong phòng đã không còn ai, ngược lại đều đi vào phòng khách, Hoắc  Duẫn Anh vốn cho rằng bọn họ đã được đánh thức lương tâm, không có ý định lại theo dõi mình, ai biết vừa đi tới bậc cầu thang, liền nghe tiếng bọn họ thảo luận

Ấn Sư Mân : đêm nay tôi là người đầu tiên đi vào

Ấn Kỷ Tuyền: A Mân, em đoạt trước như vậy là không đúng, hôm qua em cũng là người đầu tiên mà ?

Ấn Sư Mân: Hôm qua là đằng sau, hôm nay là phía trước.

Hoắc Sở Lan: Duẫn Anh rõ ràng  thích tôi vào đầu tiên.

Diệp Lê San: cô cô, cô mỗi lần đi vào rất lâu Duẫn Anh mới lên đỉnh,  dạng này quá lãng phí thời gian. Mà cô luôn để nàng hôn cô cô, nàng sẽ xấu hổ mà thất thố.

Ấn Kỷ Tuyền: Kỹ thuật của tôi tốt nhất, hẳn là tôi trước mới đúng, đến một lần xong, thân thể Duẫn Anh liền càng thêm mẫn cảm

Hoắc Sở Lan: Kỹ thuật của cô cũng có kém tôi bao nhiêu, huống chi, Duẫn Anh thích thô lỗ một chút, hơi làm đau nàng, nàng mới cảm thấy thoải mái.

Ấn Kỷ Tuyền : A? Trách không được cổ tay Duẫn Anh có dấu vết dây hằn, nguyên lai là cô làm

Ấn Sư Mân : A…chúng tôi không dám làm nàng bị thương một cọng tóc, cô thế mà dám dùng dây thừng trói nàng ?

Diệp Lê San : cô cô, con nhớ món cô không thích, hình như có rất nhiều phải không ?

Mấy người cười yếu ớt nhìn về phía Hoắc Sở Lan, bị bọn họ nhìn vậy  hồi lâu, Hoắc Sở Lan chỉ cảm thấy phía sau lưng mát lạnh, cắn cắn môi dưới, đầu hàng vô điều kiện.

Hoắc Sở Lan: đêm nay tôi vào cuối….

Mắt thấy mấy người trong phòng khách thảo luận hôm nay  ai là người tiến vào mình như lửa như trà, Hoắc  Duẫn Anh đầu tiên là xấu hổ đỏ mặt, sau đó khí sắc trắng bệch. Thật sự là đủ rồi, loại sự tình này cướp tới cướp lui, hơn nữa còn cẩn thận phân trước phân sau. Hoắc  Duẫn Anh nhíu mày nhìn bọn họ, hận không thể bắt từng cái ném đi. Nhưng cuối cùng vẫn nghĩ, vẫn coi như thôi đi, định dùng phương thức khác  đến trừng phạt bọn họ là được rồi.

Ban đêm đến, Hoắc  Duẫn Anh cố ý lên giường thật sớm, còn cố ý trang điểm hung dữ một chút. Quả nhiên thời gian đến, mấy người liền đến, Hoắc  Duẫn Anh nhìn bọn họ tới, khẽ nhíu mày, nhẹ nhàng cuộn tròn thân thể.

“Đến hơi sớm, có chút khó chịu” Hoắc  Duẫn Anh luôn luôn đều biết, mấy người này căm thù kỳ kinh nguyệt của nàng đến tận xương tủy, bởi vì nhìn thấy,  ăn không được mùi vị đó, há có thể hình dung là dục cầu bất mãn hay sao ? Nhưng hôm nay bọn họ lại không tỏ ra khó chịu, ngược lại ân cần đến bên giường.

“Rất khó chịu sao ? Chị giờ gọi điện thoại cho bác sĩ riêng của Ấn gia tới nha” Ấn Sư Mân nói, đã gọi điện thoại đặt ở bên bàn. Mà Ấn Kỷ Tuyền thì leo lên giường, dùng tay xoa bụng cho nàng. Hoắc Sở Lan vội vàng cầm tới một ly nước ấm, mà Diệp Lê San trù nghệ tốt nhất đi nhà bếp nấu nước đường đỏ.

Nhìn thấy hành động của bọn họ, Hoắc  Duẫn Anh đột nhiên cảm giác có chút áy náy, dẫn tới cái mũi có chút ê ẩm

Những người này vậy mà như thế, bất quá đến tháng mà thôi, bọn họ khẩn trương cái gì, huống chi mình chỉ là….giả vờ. Hoắc  Duẫn Anh nhìn thấy bọn họ nghiêm túc, dần dần thấy có chút mê mẩn. Mắt thấy bốn người vây quanh bên cạnh mình, Hoắc  Duẫn Anh vươn tay, mà bọn họ theo thói quen đem tay ôm lấy nàng.

Ấn Sư Mân yêu đương luôn luôn bá đạo, trầm mặc. Nàng làm so với nói mãi mãi nhiều hơn, mà nàng rất thích trầm mặc, luôn sẽ lộ ra ôn nhu không tưởng tượng được, Ấn Kỷ Tuyền mặc dù là chị em với nàng, hai người tính cách lại khác nhau hoàn toàn, Ấn Kỷ Tuyền suy nghĩ nhiều, luôn nghĩ toàn diện, cùng nàng ở chung, dễ chịu, mãi mãi sẽ không xấu hổ.

Diệp Lê San là nước, lãnh đạm thích nghi chính là thể hiện tính cách của nàng. Nàng có thể là mùa xuân, là mùa thu, lại không phải mùa hè cùng mùa đông. Vừa mắt nàng, nàng sẽ ôn nhu để mình trầm luân không thôi.

Hoắc Sở Lan, từ lúc còn nhỏ tới giờ, là người nàng ỷ lại nhất, dù về sau nàng khiến mình đau đớn vô tận, nhưng Hoắc  Duẫn Anh biết, người đầu tiên nói muốn bảo vệ mình, chính là nàng.

Tính cách của bọn họ khác biệt, lại vẫn đều thích mình. Bị bọn họ bảo vệ, Hoắc  Duẫn Anh bỗng nhiên có cảm giác trái tim bị bao trùm vây quanh. Để nàng nhịn không được muốn ôm chặt các nàng, mà nàng cũng thật làm như vậy. Bởi vì Hoắc  Duẫn Anh chỉ mặt một bộ váy ngủ, vì động tác của nàng mà váy đơn bạc bị tuột xuống, nàng không có tâm tư đi chỉnh lý, ngược lại chủ động kéo váy xuống, khát vọng nhìn xem bọn họ.

“Thật có lỗi, em nói dối. Kỳ thật vẫn chưa tới kỳ, tóm lại, muốn trừng phạt, đêm nay tùy ý các chị” Hoắc  Duẫn Anh nói xong, đã nhận mệnh nằm trên giường. Nhìn bộ ngực nàng đứng thẳng, còn có quần lót hơi ẩm ướt. Mấy người đưa mắt nhìn nhau, ở sau lưng giơ ngón tay

Ân, kế hoạch thành công !