Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Phiên Ngoại Một: Suối Nước Nóng Tình Lữ Hạ

Một số thời khắc, huyết thống thật truyền lại một  loại thời cơ nào đó, tỉ như tướng mạo, tỉ như tính cách, hoặc  ở một số phương diện không nên quá ăn ý. Nơi này mấy người đều từng cùng Hoắc Duẫn Anh đơn độc phát sinh quan hệ không ít lần, thế nhưng duy chỉ có Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân, là cùng nhau nhiều nhất so với những người khác. Nghĩ đến lúc  ở  quán bar bị bọn họ cưỡng ép,  Hoắc Duẫn Anh lần đầu tiên có khoái cảm bị làm đến điên, mặc dù lấy ấy khó  mở miệng, nhưng hiện tại hồi tưởng đến, đích thật thoải mái sắp chết.

Ngón tay Ấn Sư Mân, Hoắc Duẫn Anh đã sớm biết, mình yêu thích ngón tay, nàng trước đó liền phát hiện ngón tay Ấn Sư Mân vừa dài lại vừa mảnh, khớp xương không có chút nào trúc trắc, nhìn qua như là cây tùng thẳng tắp. Người này luôn thích dùng hai ngón tay xuyên qua chính mình, một khắc cũng không cho nàng cơ hội thở dốc. mà Ấn Kỷ Tuyền liền càng thêm quá đáng, rõ ràng chỗ phía sau từng làm qua rất nhiều lần, còn muốn tiếp tục làm, còn có ý xấu cong ngón tay lên đỉnh.

“Ừm….các  người….quá đáng….Ấn cầm thú…đừng đâm…” Hoắc Duẫn Anh cảm thấy thần trí đều trở nên hoảng  hốt, nàng không biết ai đụng nơi nào của mình, là ai ở chỗ nào, ánh mắt phủ một tầng sương mù, cái gì cũng không biết. Nàng chỉ có thể mơ hồ đoán được, Chung Tử Thanh ở bên tai của nàng, nhẹ nhàng hôn vành tai nàng, mà Diệp Lê San, từ đầu đến cuối xoa ngực của mình.

Sức Diệp Lê San vòn nặn không mạnh, động tác cũng là quy củ, nhưng ở đâu bị nàng xoa, lại cho  Hoắc Duẫn Anh có cảm giác toàn thân đều bị vò toàn bộ, chạy qua bả vai trở nên cực kỳ dễ chịu. Động tác của nàng rất nhẹ, dùng miệng ngậm lấy đỉnh, làm cho nơi đó vừa nóng vừa ướt, mà Chung Tử Thanh  cũng đem đầu lưỡi thò vào tai của mình quét quanh, chậm rãi khuấy động, cái này, ngay cả thính giác đều trở nên trì độn.

“Ừm….đừng…không được….” Hoắc Duẫn Anh cảm thấy vẻn vẹn chỉ trong chốc lát, mình liền muốn được nghe thấy, trừ Chung Tử Thanh cùng Diệp Lê San, người còn lại đều ăn ý giảm tốc độ. Loại cảm giác này liền giống như chơi thang trượt bỗng nhiên bị kẹt lại, một chỗ, không thể đi lên, nhưng lại sượng sùng. Cảm giác nửa vời để Hoắc Duẫn Anh cực khó chịu, nàng mở mắt nhìn về phía Ấn Sư Mân, chủ động cong lên eo kẹp chặt ngón tay nàng ở trong thân thể mình.

Phản ứng như vậy để hơi thở của Ấn Sư Mân trở nên lộn xộn, Hoắc Duẫn Anh đối với bọn họ là độc dược trí mạng, nhất là ngay tại lúc này, Hoắc Duẫn Anh làm bất kỳ động tác nào đều có thể khiến lý trí của bọn họ sụp đổ. Nhìn con mắt ẩn chứa hơi nước, nàng hé môi, trên mặt phủ một tầng mồ hôi mỏng, khát vọng nhìn xem chính mình, đồng thời còn kẹp thật chặt ngón tay của mình. Dáng vẻ mê người như vậy, để Ấn Sư Mân toàn thân hưng phấn đến phát run. nàng không chịu nổi một lần nữa  động đậy ngón tay, mà Ấn Kỷ Tuyền cũng có chút ghen ghét.

“Duẫn Anh, thật giảo  hoạt,  thế mà sắc dụ A Mân” Ấn Kỷ Tuyền ngoài miệng nói như vậy, nhưng động tác trên tay cũng nhanh chóng. Dù sao Hoắc Duẫn Anh đều bày ra bộ dáng kia, các nàng làm sao có thể kiên trì được, một lần nữa bị đánh cho quân lính tan rã, Hoắc Duẫn Anh ôm chặt Chung Tử Thanh  bên cạnh, nằm ở trên vai nàng không ngừng thở  dốc khẽ ngâm. Nàng cảm thấy mình sẽ chết, bởi vì nhận quá nhiều khoái cảm đè ép sắp chết. Thân thể tích lũy quá nhiều vui vẻ, nàng tựa như cá vàng bị bắt trong sọt, rõ ràng đối phó với một con đã rất khó khăn, nhưng hết lần này đến lần khác  còn chạm mặt mấy gia  hoả không thành thật, tích luỹ vui vẻ cơ hồ muốn làm nàng  nổ tung.

“Ừm….thật sâu….nhanh….lại muốn…..Ân….” Hoắc Duẫn Anh thúc giục, nhiệt tình vặn vẹo vòng eo nghênh hợp hành động của bọn họ, mồ hôi theo bụng mà trượt xuống, dọc theo phần bụng chữ xuyên xinh đẹp chảy xuống tới. Hoắc Sở Lan nhịn không nổi  tiến tới liếm sạch, cuối cùng vẫn không quên khen một tiếng, nàng cảm thấy nơi nào của Duẫn Anh cũng ngọt ngào, không chỉ là mồ hôi,  cũng bao gồm…loại nước khác.

Đang lúc Hoắc Duẫn Anh cho là mình muốn sụp đổ lần nữa, Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân đồng thời ngừng động tác, mấy người khác thấy thế mà ngừng theo. Lần nữa bị bỏ rơi, Hoắc Duẫn Anh khó  chịu kẹp chặt bàn chân co lại trên đất, lòng bàn chân chua xót để nàng khóc lên, nàng khó  chịu nhìn bọn họ, không  hiểu vì sao mọi người phải làm như thế.

“Duẫn Anh, đây là một ít trừng phạt nho nhỏ vì em không tin tưởng tụi chị, vừa mới thế mà hỏi tụi chị có phải tìm người yêu rồi không, thật là làm cho người ta đau đớn” Ấn Kỷ Tuyền ra vẻ khó chịu nói, mà Hoắc Duẫn Anh đã gấp đến độ không biết nói gì cho phải, nàng…nàng cũng chưa từng hoài nghi bọn họ, chẳng qua cảm thấy mình có lỗi với bọn họ, hôn mê lâu như vậy thôi.

“Không phải, em không có hiểu lầm mọi người, em chỉ là…chẳng qua cảm thấy có lỗi với mọi người…em thật khó chịu” Hoắc Duẫn Anh kẹp chặt hai chân, bất lực ôm chặt chính mình. Nhìn thấy bộ dáng của nàng, mấy người  đương nhiên đau lòng, thế nhưng so  với đau lòng, các nàng hy vọng hôm nay đem tâm kết giải khai.

“Duẫn Anh đã thấy có lỗi với tụi chị, liền đền bù một chút thế nào ? tốt hay không tốt ? Duẫn Anh tự mình làm, đến  một lần, tụi chị liền sẽ có một người giúp em, người giúp cho em, đương nhiên là người em lựa chọn, nếu như em không thể  cao trào năm lần, nói thẳng ra em vứt bỏ những người còn lại”

Ấn Kỷ Tuyền đưa  ra yêu cầu, quả thực để Hoắc Duẫn Anh trợn mắt há mồm, nàng quay đầu nhìn Chung Tử Thanh cùng Diệp Lê San, phát hiện hai người kia  đồng ý trò chơi này. Hoắc Duẫn Anh vừa muốn khóc, nàng tại sao bị các nàng khi dễ a, thế nhưng mà hiện tại…nàng ở dạng này. lại không có cách nào lên đỉnh, mà thân thể…thật rất khó chịu

“Làm sao, Duẫn Anh có chuyện không muốn làm sao ? có phải là nói, con không muốn chúng tôi rồi đúng  không?” Hoắc Sở Lan cũng thêm mắm dặm muối,  thấy nàng bày ra biểu lộ khó chịu, Hoắc Duẫn Anh cúi đầu, qua hồi lâu, vẫn là chậm rãi sờ lên thân thể của mình. Kỳ thật chuyện từ sờ soạng, nàng trước kia còn làm nhiều lần, phụ nữ hiểu rõ nhất chỗ nào của mình dễ chịu, Hoắc Duẫn Anh cũng không ngoại lệ

Nàng co quắp trên nệm nho nhỏ, xoa  ngực biến lớn của mình, nơi đó sớm biết bóp đỏ lên, đỉnh ngực như cây lựu chín muồi. Nàng nhẹ giọng hừ, nhịn không được đưa tay dò xét phía dưới, xoa  hạt đậu nhỏ bị Hoắc Sở Lan cắn  gặm, nó đã sớm mẫn cảm nhô đầu ra nhuỵ hoa, vừa sưng vừa bỏng, Hoắc Duẫn Anh thở hổn hển dồn dập,  nàng có thể cảm giác được năm ánh mắt liền rơi trên người mình, trường hợp này cực kỳ mất mặt, thế nhưng mà….nàng nhất định phải….

“A….ân…ân….” Hoắc Duẫn Anh nhịn không được tách chân ra, nàng không lo được dáng vẻ của mình hiện tại phóng đãng sẽ bị mọi người nhìn thấy, bởi vì thân thể khát vọng, đã sớm đạt đến cực hạn. Nàng dùng sức xoa viên  cứng rắn nhưng lại yếu ớt nhất, mồ hôi lẫn hơi nóng, thuận khe mộng chậm rãi chảy xuống miếng nệm. Mấy người nhìn màn này, hốc mắt  đều nổi lên dục vọng ửng hồng, Hoắc Sở Lan không ngừng kẹp chặt chân, nàng chỉ là nhìn xem Duẫn Anh tự an ủi trước mặt mình, đều cảm thấy bản thân muốn lên đỉnh. Trái lại những người khác, cũng đều một bộ hận không thể xông đến ăn lấy Hoắc Duẫn Anh.

“Ừm…a ân…” Hoắc Duẫn Anh thấp giọng hô, hai chân không tự chủ được run rẩy lên, nhiệt lưu thuận khép mở mà chảy ra, đích thật đến một lần. Thấy nàng có chút mệt mỏi nằm ở chỗ kia, mấy người chờ nàng chọn ai, nhưng Hoắc Duẫn Anh làm sao tuỳ ý để các nàng bài bố, nàng trái lại không chọn bất cứ ai, mà nằm trên nệm, tiếp tục làm chuyện của mình. Thấy nàng dùng ngón tay tiến vào thân thể mình, mấy người đều không nghĩ tới Hoắc Duẫn Anh sẽ đánh trước một quân, cho dù Hoắc Duẫn Anh tiến vào thân thể của chính nàng, mấy người cũng sẽ có cảm giác ghen ghét.

“Tôi nhịn không được” Hoắc Sở Lan trước hết đánh vỡ  quy tắc trò chơi, nàng đi qua  ôm lấy thân thể mềm mại của Hoắc Duẫn Anh, trực tiếp rút ngón tay của nàng ra, thay bằng ngón tay của chính mình. Hoắc Duẫn Anh lúc đầu cũng không có khí lực, bị Hoắc Sở Lan trực tiếp xuyên qua như vậy, trực tiếp nằm trên đất. Thấy Hoắc Sở Lan hành động trước,  Ấn Sư Mân nhíu nhíu mày, cũng cùng đi qua.

Nàng ôm lấy Duẫn Anh để nàng ngồi trên chân của mình, ngón tay dài nhỏ trực tiếp thăm dò đi vào huyệt động tỉ mỉ đằng sau của Hoắc Duẫn Anh. Nơi đó từng bị Chung Tử Thanh cùng Ấn Kỷ Tuyền nông rộng ra, đã biến thành dễ dàng đi vào, mà với tư thế ngồi, lại sâu một tầng khác.

“A…đừng sâu như vậy….đừng…” Hoắc Duẫn Anh chịu không nổi nắm chặt khăn tắm trên người Ấn Sư Mân, mà Hoắc Sở Lan cũng ở thời điểm này, một lần này dùng ngón tay xuyên qua chính mình.

“Duẫn Anh, dễ chịu không ? cô cô tiến vào con đây này, cô cô đang yêu thương tiểu muội muội của con” Hoắc Sở Lan trong lúc ân ái thích nhất dùng những lời ô uế, Hoắc Duẫn Anh đã sớm quen thuộc, thế nhưng không nghĩ tới người này ở trước mặt nhiều người như vậy còn không biết xấu hổ mà nói ra.

“Câm miệng….không cho phép…ân….” Hoắc Duẫn Anh trong lòng dù xấu hổ nhưng nàng vẫn muốn tuân theo bản năng của cơ thể. tiếp nhận năm người cho nàng tất cả. Nàng nhìn Ấn Kỷ Tuyền cùng Diệp Lê San ở một bên, còn có Chung Tử Thanh bỗng nhiên nở nụ cười. Hoắc Duẫn Anh ôm lấy Hoắc Sở Lan ở trước mặt, dùng hết khí lực giãy dụa thân thể,  không ngừng nhảy nhót phun ra nuốt vào ngón tay của Hoắc Sở Lan cùng Ấn Sư Mân. Nàng giờ phút này đây tựa như hồ ly tinh không biết no bụng, muốn đem tất cả tinh lực của mọi người hút khô.

“Ừm…thật thoải mái….Mân…dùng sức…. Hoắc Sở Lan…nhanh lên nữa…mọi người…. làm hỏng em đi…cùng một chỗ làm hỏng em” Hoắc Duẫn Anh phát ra lời mời này, người còn lại làm sao có thể làm ngơ. Chung Tử Thanh quỳ một bên, nhẹ nhàng hôn bụng dưới Hoắc Duẫn Anh, lại chạy dọc xuống dưới, ngậm lấy tiểu hạch khiêu động của nàng. Mà Diệp Lê San cùng Ấn Kỷ Tuyền một người nắm giữ một viên mà khiêu động sung mãn, đến hết khả năng, nhào nặn gặm cắn Hoắc Duẫn Anh , đột nhiên cảm thấy được mình xoắn xuýt trước đó, có lẽ hơi làm quá. Nàng chưa từng chất vấn năm người tình cảm dành cho mình, sẽ hỏi như vậy, cũng chỉ là hy vọng các nàng có thật buông bỏ mình hay không. Lại không nghĩ rằng, thời gian ba năm, ngược lại càng khiến mọi người càng sâu nặng hơn.

Tất cả điểm mẫn cảm trên thân thể đều được chiếu cố tốt như vậy, Hoắc Duẫn Anh cho dù cố gắng chịu đựng khoái cảm, nhưng cũng dễ dàng bị đưa lên đỉnh phong. Lần này nàng không cách nào khống chế bản thân,  bên hông căn bản mềm không ra bộ dáng, nàng cố gắng để chính mình đừng quá chật vật, nhưng vẫn không chịu nổi mà tiết thân, xui xẻo nhất đại khái chính là Chung Tử Thanh, bị ép uống rất nhiều, nhưng Hoắc Sở Lan lại tỏ ra đố kỵ, Hoắc Duẫn Anh vô lực tựa ở trên thân Ấn Sư Mân, nhìn xem mấy người đều ôn nhu nhìn mình, nàng bỗng nhiên vươn tay, làm cái tư thế đòi ôm, rất nhanh, nàng bị các nàng ôm lấy. Dạng ôm ấp này vừa ấm áp vừa an tâm, để cảm giác tội lỗi trong lòng Hoắc Duẫn Anh, giảm đi rất nhiều.

“Em nghĩ, em vẫn luôn nợ mọi người lời xin lỗi.  Em không nghĩ để mọi người khó chịu, thế nhưng cuối cùng, vẫn không thể nào làm được. Em biết mình đưa ra rất nhiều yêu cầu bốc đồng, làm rất nhiều chuyện bốc đồng, thế nhưng mà…em còn nghĩ xin mọi người một thứ cuối cùng. Vĩnh viễn ở bên cạnh em, có được hay không ?” Hoắc Duẫn Anh nói xong, có chút sợ hãi nhắm mắt lại, nhưng chờ đợi nàng là năm nụ hôn không sâu không cạn.

“Duẫn Anh, em nhất định không biết, tụi chị chờ em nói câu này lâu lắm rồi, chờ rất lâu”

“Cuộc sống sau này, xin hãy chiếu cố nhiều”