Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Phiên Ngoại Một: Suối Nước Nóng Tình Lữ Trung

Trong hồ nước nóng nhiệt độ rất cao, mà phòng một người càng thêm nóng, thêm nữa hiện tại bọn họ vận động, quả thực đã nóng càng thêm nóng. Cũng không biết nhiệt độ quá cao hay là nguyên nhân thân thể. Hoắc Duẫn Anh cảm thấy đầu rất choáng, không phải  loại ảo giác mơ mơ màng màng, mà trên thân thể cảm nhận rất rõ ràng, thế nhưng nàng không cách nào suy nghĩ, thân thể mềm đến mức không thể động đậy gì được.

Hoắc Duẫn Anh  cảm thấy thân thể như cái chăn lót mì vắt, tuỳ năm người kia nhào nặn nàng. Xương quai xanh bị Ấn Sư Mân gặm nuốt đến hơi choáng, ở phía trên để lại một vết cắn, hoặc nhẹ hoặc nặng, giống như cố ý  muốn biểu hiện nàng có tồn tại. Mà dưới xương quai xanh, Ấn Kỷ Tuyền hoàn toàn chơi đến nghiện, cảm thấy bộ ngực nàng bị nhào nặn đến cực tăng vọt, nhất là đỉnh ngực, giống như sung khí, trướng đến không chịu được.

Chịu không nỗi cong người lên, đem chân lần nữa tách rộng ra. Nàng thật mong muốn, muốn hành động càng thêm kịch liệt, mấy người này hiện tại rõ ràng chỉ là phóng hoả chứ không dập lửa, Hoắc Duẫn Anh cảm thấy thân thể mình tựa như bị hoả thiêu. Chân tâm nơi đó căn bản là sắp hoà tan.

“Duẫn Anh, đừng chịu đựng, thử kêu ra tiếng đi,  có được hay không ?” Ấn Kỷ Tuyền dùng hay tay loạn xạ bắt ngực đỉnh của nàng, Hoắc Duẫn Anh không ngừng lắc đầu, hai con mắt tràn ra vui vẻ mà chảy nước mắt. Nhưng hết lần này đến lần khác, Hoắc Sở Lan còn dùng đầu lưỡi liếm láp lòng bàn chân của nàng, ngứa ngáy mang tới xúc cảm để Hoắc Duẫn Anh  cuộn ngón chân, cơ hồ lập tức như thế, nàng đều suýt nữa muốn tới.

Nàng lần đầu tiên cùng nhiều người làm như vậy, cùng một chỗ làm loại sự tình này còn chủ động, có thể thấy được nàng nhẫn nại có nhiều khó chịu.

“Đừng giày vò em, thật không được…thật khó chịu” Hoắc Duẫn Anh nhịn không được lên tiếng khẩn cầu

“Duẫn Anh, còn chưa đủ thành khẩn, em nghĩ muốn tụi chị làm thế nào, muốn rõ ràng hơn một chút”

Chung Tử Thanh trong lúc này rốt cuộc bộc lộ bản năng trong nàng, nghĩ đến  người này trước kia liền thích làm khó mình trong loại chuyện này, Hoắc Duẫn Anh khó chịu cơ hồ muốn khóc lên. Nàng nhìn mấy người khác chờ đợi, mà thân thể khó chịu đã để nàng hoàn toàn sụp đổ. Hoắc Duẫn Anh nửa chống đỡ thân thể, dùng hai tay run rẩy, nhẹ nhàng đẩy chân tâm ra, dùng ngón tay của mình, mò về nơi đã sớm nở rộ ẩm ướt.

Nơi đó đã trơn nhẵn đến không chịu nổi, bất kỳ cái đụng chạm nào cũng khiến người ta phải sụp đổ. Hoắc Duẫn Anh cắn chặt môi dưới, dùng ánh mắt quét nhìn tất cả mọi người mới phát hiện mọi người đều nhìn mình, nàng bỗng nhiên cười lên, đưa tay đem chỗ bí ẩn nhất của mình chậm rãi trêu chọc, đây là lời mời trực tiếp nhất, mà lực  sát thương cũng là kinh người.

“Muốn em…hiện tại liền tiến đến” Hoắc Duẫn Anh khói được thành khẩn nhận sai, mà bộ dáng của nàng bây giờ, cũng đích xác một mặt dụ người đối với năm người kia. Nàng vừa mới đem tóc dài đen ẩm ướt cộc cộc vén qua bờ vai, gương mặt trắng nõn lộ ra phấn hồng, mặt mũi tràn đầy ẩn nhẫn, nhưng lại lộ ra câu hồn dụ  hoặc.

Môi dưới của nàng sưng, nửa người trên tràn đầy vết đỏ ám muội, chỗ chết người nhất chính là thanh âm của nàng tràn đầy khẩn cầu cùng động tác sắc tình và khàn khàn. Hôn mê ba năm, nàng gầy quá nhiều, giờ phút này như một thiếu nữ vô hại, lại có khí chất phụ nữ trưởng thành gợi cảm. Hoắc Duẫn Anh như thế, đưa ra yêu cầu như vậy, không ai có thể cự tuyệt. Cân nhắc thân thể Hoắc Duẫn Anh vừa mới khoẻ, bọn họ không muốn dùng tư thế quá khó, Diệp Lê San đỡ Hoắc Duẫn Anh nằm xuống, vươn ngón tay dò xét, chậm rãi tiến vào thân thể Hoắc Duẫn Anh. Nơi đó mặc dù đầy đủ ẩm ướt, nhưng bởi vì ba năm không có người tiến vào, giờ phút này vô cùng chặt chẽ, mà lúc này đây Diệp Lê San xung phong, tự nhiên là lựa chọn chính xác nhất.

Nàng có tự tin sẽ không mất khống chế, càng sẽ không làm đau  Hoắc Duẫn Anh, nàng chậm rãi thăm dò vào trong, cho đến khi  mình tiến vào nơi quen thuộc, nhục bích bên trong bắt đầu co vào nhảy lên, mới chậm rãi rút ra.

“Ừm….A San….Ô…” Hoắc Duẫn Anh lắc lư vòng eo theo từng nhịp Chung Tử Thanh đi vào, mà hình ảnh này hiển nhiên khiến người xem đỏ mắt, cũng không phải bởi vì đố kỵ, mà bởi vì dục vọng. Chung Tử Thanh nhìn Hoắc Duẫn Anh không ngừng run run bờ mông, nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt, chậm rãi đưa tay thăm dò đi vào. nàng đã từng có lần thứ nhất của Hoắc Duẫn Anh, thế nhưng có một chỗ nàng xưa nay chưa từng thử qua, nhưng có một lần Hoắc Sở Lan lỡ miệng nói, nàng mới biết được…chỗ này cũng có thể…..

Sờ lấy miệng động nhỏ hẹp, Chung Tử Thanh nhìn về phía Hoắc Duẫn Anh, phát hiện nàng nhìn con mắt rưng rưng nhìn mình. Trong mắt không phải cự tuyệt, mà là ngầm đồng ý. Chung Tử Thanh gật gật đầu, dùng hai ngón tay dùng một ít lực tách  ra cửa hang, lại từ từ chui vào. Nàng đem chính mình tưởng tượng là kẻ trộm, mà nàng muốn làm, chính là ở hoàn cảnh gian nan như vậy, chậm chạp ôn nhu tiến vào địa đạo bảo tàng, đem tài bảo của Hoắc Duẫn Anh, cướp đi toàn bộ.

Sở dĩ  lựa chọn để Diệp Lê San cùng Chung Tử Thanh xung phong, ba người mặt khác cũng đều rõ ràng, các nàng muốn quá nhiều, động tác cũng quá cấp bách, coi như cố gắng ôn nhu nhất, chỉ sợ trong lúc vô tình làm đau Hoắc Duẫn Anh, mà Hoắc Duẫn Anh coi như đau cũng sẽ không nói. Nhưng Chung Tử Thanh cùng Diệp Lê San thì khác, tính cách của các nàng, cùng hành động, cũng sẽ không tạo ra sai lầm gì.

“Ừm…A Thanh…A San…” Hoắc Duẫn Anh không ngừng kêu tên hai người, sau đó liền bị hơi thở xốc xếch của mình cắt nàng. Nàng cảm thấy thân thể ngủ say quá lâu bị mở ra, hơn nữa có xu thế khó đóng lại. từ lúc trước bị Hoắc Sở Lan sử dụng loại thuốc kỳ quái kia xong, thân thể của nàng vẫn muốn mẫn cảm muốn mạng.

Trước đó không có cảm giác, chỉ khi dục vọng dâng lên đầu, liền khó mà thu hồi. Hoắc Duẫn Anh không tự biết lắc eo, nghênh hợp Diệp Lê San cùng Chung Tử Thanh. Các nàng một cái phía trước, một cái phía sau, một cái tiến một cái lùi. Hoắc Duẫn Anh lần đầu tiên cảm thấy được, nguyên lại đằng sau bị tiến vào sẽ thư thái như vậy. Mỗi một lần thân thể đều bị hai ngón tay của các nàng lấp đầy lại lề mề, loại khoái ý tê dại, để Hoắc Duẫn Anh cảm thấy đại não muốn nổ tung.

“Thật ghen tị, Duẫn Anh đều chỉ gọi tên các nàng” Hoắc Sở Lan có chút bất mãn, nàng cúi đầu gặm cắn chân Hoắc Duẫn Anh, Ấn Kỷ Tuyền cũng không có nhàn rỗi, mà sờ lên vết sẹo trên xương sườn Hoắc Duẫn Anh, nhu hoà sờ lấy làn da của vết sẹo, nơi đó vô cùng mẫn cảm cùng yếu ớt. Chỗ Hoắc Duẫn Anh mẫn cảm trừ một số chỗ khá thường gặp, chính là vết sẹo trên xương sườn kia.

Ấn Kỷ Tuyền rất có kỹ xảo sờ lấy, ngẫu nhiên còn dùng răng hơi ra sức gặm cắn, Hoắc Duẫn Anh thích cảm giác đau đớn, đột nhiên đau xuất hiện để nàng mãnh liệt lay động. Mà hết lần này đến lần khác ở thời điểm này, Diệp Lê San cùng Chung Tử Thanh, cùng nhau xuyên thật sâu vào nàng. Hoắc Duẫn Anh khống chế không nổi ôm lấy Ấn Sư Mân, cắn bờ vai của nàng.

Mấy người nhìn thấy bụng dưới Hoắc Duẫn Anh chập trùng co rút, Hoắc Sở Lan thấy chất lỏng oáng ánh long lanh thuận thân thể  Hoắc Duẫn Anh chảy ra, lại dọc theo tay Diệp Lê San trượt xuống dưới. Nàng lấy tinh thần giật mình, bắp đùi  của nàng sớm không biết từ lúc nào bị nước chảy ra làm cho ướt át.

“Duẫn Anh tới nhanh như vậy, thoải mái chảy nhiều nước, hai người có phải nên đổi hay không ?” Hoắc Sở Lan bất mãn nói, có chút không kịp chờ đợi, nàng cảm thấy mình rất muốn làm chuyện gì đó, nàng cũng muốn Duẫn Anh, cũng muốn đối với Duẫn Anh làm một số chuyện vui sướng.

“So với chuyện muốn làm gì với Duẫn Anh, cô vẫn nên xử lý chính mình thì tốt hơn” Ấn Kỷ Tuyền mắt sắc, đương nhiên nhìn thấy biến hoá của Hoắc Sở Lan, mắt thấy chân tâm người kia rõ ràng  ướt át, không khỏi nhíu mày  nói ra. mấy người các nàng những năm này đã quen thân, cũng thành khẩn với nhau không ít, Ấn Kỷ Tuyền trước kia hẹn hò đều là thiếu nữ, mặc dù có ở phía dưới vô số lần, vẫn là chủ động nhiều  hơn.

Mà A Mân….người em gái cô độc  này, nàng rõ ràng nhất, đến bây giờ, hơn ba mươi vẫn là xử nữ, chỉ sợ trừ Hoắc Duẫn Anh, nàng căn bản chưa từng cùng ai làm qua. Mà Chung Tử Thanh cùng Diệp Lê San hai người bình thường bề ngoài thanh tâm quả dục, dù hiện tại làm chuyện này, cũng là khí  định thần nhàn. Chỉ có Hoắc Sở Lan…thật sự là…dáng vẻ dục cầu bất mãn.

Ấn Kỷ Tuyền nhìn người rất chuẩn, nhìn phụ nữ càng chuẩn xác, nàng cảm thấy huyết thống Hoắc gia quả nhiên không sai biệt lắm, Duẫn Anh nhạy cảm như vậy, Hoắc Sở Lan cũng không kém bao nhiêu.

“Duẫn Anh, cô cô cũng khó chịu, để cô cô yêu Duẫn Anh có được không ?” Hoắc Sở Lan mượn cơ hội tiến đến bên cạnh Hoắc Duẫn Anh, ghé trên người nàng nũng  nịu, Hoắc Duẫn Anh hơi lo lắng, cảm thấy bộ dáng Hoắc Sở Lan bây giờ rất giống uống nhầm thuốc.

“Con…” Hoắc Duẫn Anh nhìn chân Hoắc Sở Lan, không có ý tứ mà đỏ mặt, Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân đã nhanh chóng tiếp nhận vị trí của Chung Tử Thanh cùng Diệp Lê San.

“Uy…” Hoắc Sở Lan nhìn thấy một màn này, sững sờ  nửa ngày, cảm thấy mình hoàn toàn bị xa lánh.

“Duẫn Anh, bọn họ khi dễ cô cô” Hoắc Sở Lan hôn lấy cánh môi của Hoắc Sở Lan, uỷ khuất nhỏ giọng nói, Hoắc Duẫn Anh dở khóc dở cười, đột nhiên cảm giác được, Hoắc Sở Lan mới là người ngây thơ nhất, cô bao nhiêu  tuổi rồi ?

“ Hoắc Sở Lan, cô….ân….” Hoắc Duẫn Anh vừa định bảo Hoắc Sở Lan đừng làm bộ dạng này nữa, nhưng Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân lại không ở yên, hai người này có vẻ chờ đợi  nôn nao lắm rồi, ngay cả tiền hí cũng giảm bớt, trực tiếp tiến vào.

“Ấn cầm thú, Ấn Sư Mân, hai người….A….chậm một chút….Ân….” Hoắc Duẫn Anh  thấp giọng nói, câu phía sau đã lộn xộn đến không ra bộ dáng, Hoắc Sở Lan nhìn xuống, liền thấy Chung Tử Thanh cùng Diệp Lê San, một người đang hôn Hoắc Duẫn Anh, một người cắn ngực nàng, còn mình thì  sao?

Hoắc Sở Lan cảm thấy cực uỷ khuất, rõ ràng đã chờ lâu đến như vậy, thế nhưng vẫn không có đoạt được vị trí tốt, nàng cau mày, tìm chỗ chui ra, nhẹ hôn bụng dưới Hoắc Duẫn Anh, chậm rãi lướt xuống dưới, hôn lên chân tâm của nàng, có chút cố ý dùng sức gặm cắn hoa hạch sưng đỏ của nàng. Cảm thấy hành động trả thù của Hoắc Sở Lan, Hoắc Duẫn Anh dở khóc dở cười. Lại không phải mình không cho nàng vị trí tốt, nàng đang nháo cái gì, khó chịu cái gì a

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Phiên Ngoại Một: Suối Nước Nóng Tình Lữ Thượng

“Duẫn Anh, chị đã dặn chủ quán chuẩn bị thuốc tắm cho em,  em vừa khôi phục, ngâm nhiều lâu chút rất tốt” tiếng Chung Tử Thanh nhàn nhạt từ bên ngoài truyền vào, Hoắc Duẫn Anh khẽ dạ, cũng mặc kệ đối phương có nghe được hay không, nàng hiện tại chỉ muốn uể oải ngâm trong suối nước nóng không muốn đi  ra.

Từ sau khi tỉnh lại, Hoắc Duẫn Anh liền bị mấy người này quấn lấy không thả, nói là nàng hôn mê đã ba năm, bọn họ chờ nàng ba năm, thật vất vả mới tỉnh lại, vô luận nói như thế cũng phải bồi các nàng nhiều một chút. Hoắc Duẫn Anh kỳ  thật không nghĩ mình có thể tỉnh lại, nàng lúc ấy liền đã hạ quyết tâm, cho dù mình chết đi, cũng không thể liên luỵ các nàng

Nhưng hôm nay, một lần nữa tỉnh lại sau ba năm hôn mê, tóc lúc trước cạo đi giờ dài tới hông, từ tay chân có chút không nhanh nhẹn, những chỗ khác tựa hồ không có quan hệ gì, chỉ bất quá lưu lại một vết sẹo ở xương sườn. Hoắc Duẫn Anh nhắm mắt lại, an tĩnh hít thở, hôm nay sinh nhật của nàng, đúng lúc 30 tuổi, một ngày không kém, kỳ thật Hoắc Duẫn Anh rất sợ ngày này, dù sao lời nói năm đó vẫn không thể thoát khỏi  lòng của nàng được,  sống không quá 30, nàng đã từng tin là thật, nhưng hôm nay, tựa hồ trải qua ba năm sau vụ tai nạn kia, ngược lại là bình ổn, mình không có bệnh gì, sau khi thương thế thân thể không có cải biến, mình vẫn cùng năm người kia dây dưa không rõ. Hoắc Duẫn Anh đã từng nghĩ nên xử lý mối quan hệ này thế nào, thế nhưng năm người kia ở ba  năm thay đổi quá nhiều, để cho mình không mò được thái độ của bọn họ là thế nào.

Từ khi tỉnh lại đến bây giờ đã qua ba tháng, các nàng ngoại trừ ngẫu nhiên hôn mình, không có làm hành động quá phận nào, có phải là  ba năm qua đi, quan hệ của mình với các nàng đã thành bằng hữu sao ? Hoắc Duẫn Anh suy nghĩ miên man, có chút vui mừng lại có chút thất lạc không nói nên lời. Nàng cúi đầu, ngâm mình trong suối nước nóng ngủ gật.

Cho nên nàng cũng không có phát hiện, ở  thời điểm này, cửa phòng bị lặng yên mở ra. Gian phòng này vốn chính là dành riêng cho nàng, cho nên cũng sẽ không có người vào, Hoắc Duẫn Anh không phá thiện tiếng bước chân làm nước lay động, Hoắc Duẫn Anh mở mắt ra, liền thấy Ấn Sư Mân, Ấn Kỷ Tuyền, Diệp Lê San, Hoắc Sở Lan, liền ngay cả Chung Tử Thanh cũng đi qua, mấy người quấn khăn tắm màu trắng, một mặt theo lẽ thường bởi vì ngâm suối nước nóng mà bước vào, hoàn toàn không để ý biểu lộ kinh ngạc của mình/

“Ủa…các chị? đây là làm gì ?” Hoắc Duẫn Anh đỏ mặt hỏi, bởi vì so với những người kia còn quấn khăn tắm, mình đang ở trạng thái không mặc gì, không khỏi có chút xấu hổ.

“Duẫn Anh rất quá đáng, một mình ở đây hưởng thụ. sao hả, làm sao, không để tụi chị tham gia hả?” Ấn Kỷ Tuyền nâng cằm Hoắc Duẫn Anh, một mặt  có cảm giác như em dám làm gì chị không, nghĩ đến hai người vừa mới quen nhau, mình còn cảm thấy  nàng là đứng đắn cấm dục, Hoắc Duẫn Anh hiện tại thật muốn tát chính mình một tay.

“A, vậy mọi người đi bar, em muốn đi ra ngoài” Hoắc Duẫn Anh cảm thấy mình lại tiếp tục chờ đợi, nhất định sẽ xảy ra chuyện, loai cảm giác này tựa như game xịt sâu trên điện thoại, một mình ở trên đường đi lại, coi là ở chỗ không người trong bụi cỏ bỗng nhiên xuất hiện năm người đem nàng bọc lấy.

“Duẫn Anh, em nên ngâm nước lâu một chút mới tốt, xương cốt trên người em quá lâu không hoạt động” Chung Tử Thanh lúc này ngược lại lên tiếng, thấy nàng nói như vậy, còn nhẹ nhàng nắm cổ tay của mình, Hoắc Duẫn Anh tự nhiên không có lý do rời đi. Nàng cẩn thận từng li từng tí cuộn thành một đoàn, chưa bao giờ nhu nhược như thế, thỉnh thoảng ngắm năm người vui vẻ trò chuyện, đột nhiên cảm thấy được chính mình có phải bị xem nhẹ rồi không ?

“Cái kia….các người…có tìm đối tượng mới không?” Hoắc Duẫn Anh mặc dù biết mình không nên hỏi như vậy, nhưng quan hệ hiện tại của nàng đối với bọn họ thực sự không nhìn rõ. Nàng cảm thấy chính mình hẳn là nói ra lời chia tay mà ba năm trước chưa kịp nói, thế nhưng là…vì cái gì nàng  hỏi xong, năm người đều dùng ánh mắt hung thần án sát nhìn mình.

“Duẫn Anh, em đây ý gì?” quả nhiên Diệp Lê San bình thường tính tình tốt nhất thật sự tức giận “ Duẫn Anh, sẽ không cho là tụi chị đi tìm người khác chứ ? nếu như em thật sự nghĩ như vậy, cô cô sẽ rất khó chịu”

Hoắc Sở Lan hiểu rõ Hoắc Duẫn Anh nhất, cũng biết vì sao nàng lại hỏi như vậy, kỳ thật bọn họ làm như vậy là cố ý. Dù sao có chút chuyện, nhất định phải để Hoắc Duẫn Anh tự mình nói ra mới tốt.

“Không phải, em chẳng qua là cảm thấy đối với mọi người không công bằng. em..em chỉ có một mình, nhưng mọi người lại không như vậy, moi người có rất nhiều cơ hội, em không muốn trễ nải mọi người” tiếng Hoắc Duẫn Anh càng nói càng nhỏ, thấy nàng áy náy cúi đầu, mấy người đưa mắt nhìn nhau, đột nhiên cảm giác được, so với ngoài miệng giải thích, có lẽ trực tiếp hành động có sức thuyết phục hơn.

“Duẫn Anh, có phải em lại suy nghĩ lung tung rồi không ? xem ra cần khiến em mệt mỏi một chút, không nghĩ lung tung mới tốt” Ấn Sư Mân thấp giọng nói, đã tiến tới trực  tiếp hôn cánh môi hé mở của Hoắc Duẫn Anh, nụ hôn sau ba năm, Hoắc Duẫn Anh đầu tiên là sững sờ, sau đó phát hiện những người khác còn ở đây, sắc mặt so với trước đây càng đỏ hơn. Nhưng Ấn Sư Mân hôn quá cường thế, nàng không ngừng dùng đầu lưỡi quét lấy trên dưới môi mình, Hoắc Duẫn Anh bị nàng hôn đến choáng váng, chờ lấy lại tinh thần, thân thể đã bị mấy người khiêng ra ao nước, đặt lên tấm nệm mềm mại.

“Không phải, mọi người…” Hoắc Duẫn Anh nhìn năm người, ngờ nghệch suy nghĩ cũng biết bọn họ muốn làm gì. Hoắc Duẫn Anh có chút sợ hãi nhìn bọn họ, Diệp Lê San lựa chọn làm như không thấy, ngón tay sờ bụng dưới của Hoắc Duẫn Anh, ở trên rốn nàng xoay mấy vòng, mà Chung Tử Thanh ghé bên một chân khác của nàng, sờ lấy vết sẹo  bên xương sườn, cúi đầu hôn lên.

“Ừm….đừng…mọi người….ô…” Hoắc Duẫn Anh còn nghĩ nói đừng như vậy, dù sao chơi tập thể cũng có chút xấu hổ một chút, nàng nhiều lắm chỉ xem ba cô gái cùng với nhau, số lần xem cảnh này chỉ hai lần…đây là hiện thực không  phải phim người lớn a.

“Duẫn Anh, đừng sợ sẽ không làm em đau” Ấn Kỷ Tuyền xoa ngực đầy đặn của Hoắc Duẫn Anh, thanh âm đã khàn khàn, nàng biết Hoắc Duẫn Anh có bao nhiêu mẫn cảm, dù ngoài miệng nói không muốn, nhưng đỉnh ngực đã cứng rắn.  Sờ lấy thịt châu khả ái nhỏ nhắn kia, Ấn Kỷ Tuyền luôn cảm thấy ngực Hoắc Duẫn Anh bởi vì ba năm hôn mê mà thu nhỏ lại, bất quả cảm giác sờ trong tay vẫn rất tốt.

“Duẫn Anh, tụi chị chỉ muốn em thật vui vẻ” Ấn Sư Mân nhìn thấy hai con ngươi của Hoắc Duẫn Anh vì quá xấu hổ mà phủ một tầng hơi nước, chậm rãi hôn lên mắt nàng, lại hôn lên bờ môi nàng. Nhìn thấy bọn họ thành thạo động thủ như thế, Hoắc Sở Lan nhìn trái xem phải phát hiện căn bản không có chỗ cho mình, nàng bậm bậm môi, cảm thấy mình chỉ nhìn cảnh này, chân tâm đã sớm ẩm ướt. Hoắc Sở Lan ngắm nhìn chân dài trắng nõn của Hoắc Duẫn Anh,  nhìn cánh tay thon dài, quỳ ở một bên hôn lên.

chân Hoắc Duẫn Anh thon dài cùng thân cao, không quá tương xứng, rõ ràng vóc dáng cao như vậy, thế nhưng chân lại rất nhỏ. Nhất là ngón chân, ngón chân của nàng không phải loại dài, mà là mượt mà nhỏ nhắn, như trẻ con. Ngậm từng cái trong miệng, giống như kẹo đường thật sự rất dễ chịu. Hoắc Duẫn Anh từ từ nhắm mắt say mê gặm cắn ngón chân Hoắc Duẫn Anh, thỉnh thoảng dùng tay sờ lòng bàn chân của nàng, Hoắc Duẫn Anh sẽ nức nở, dùng sức nắm chặt nệm dưới thân.

Nàng thật không nghĩ mọi người sẽ…sẽ cùng một chỗ làm mình. dù đã từng cùng Ấn Sư Mân, Ấn Kỷ Tuyền còn có Diệp Lê San đồng thời làm qua, thế nhưng mà… Chung Tử Thanh cùng Hoắc Sở Lan…vì cái gì…

Cho dù trong lòng có nhiều suy nghĩ như vậy, nhưng khoái cảm thân thể càng ngày càng mãnh liệt, cơ hồ nhắm mắt muốn đem ý chí của nàng nuốt chửng. Chân tâm đã sớm ngay từ đầu ướt đẫm, lại bởi vì ba  năm chưa làm qua, dường như dục vọng ngủ say trong nháy mắt bị đánh thức. Thân thể mẫn cảm không ra bộ dáng, hết lần này đến lần khác chỗ mẫn cảm đều bị chiếu cố đồng thời.

Hoắc Duẫn Anh cảm thấy mình tựa như cá nằm trên lò lửa, căn bản không có cách nào động đậy, chỉ có thể mặc bọn họ xâm lược. dục vọng giống như hồng thuỷ phá đê từ bốn phương tám hướng trào ra, cho dù không muốn thừa nhận, trong lòng Hoắc Duẫn Anh đang kêu gào.

Nàng muốn biết ba năm qua đi, mình đối với bọn họ có còn lực hấp dẫn hay không. Nghĩ cho bọn họ, để bọn họ hung hăng làm mình, dù bị làm hư cũng được, tốt nhất đem toàn bộ Hoắc Duẫn Anh cướp đi mới tốt.