Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 122:

“ Duẫn Anh, đêm nay muốn ăn cái gì ?” thu xếp mọi chuyện xong xuôi, mấy người ngồi ở ghế salon, tự nhiên chú ý tới nhân vật chính là Hoắc  Duẫn Anh, thấy bọn họ mỗi người đều nhìn mình với con ngươi tỏa sáng, thật giống như chờ đợi mình trả lời không phải là muốn ăn cái gì, mà tối nay sẽ ngủ phòng này.

“Ấy….cái gì cũng tốt,  thanh đạm chút là được”

“Tốt, vậy tụi chị đi mua đồ ăn” Diệp Lê San nói xong, cùng Ấn Kỷ Tuyền còn có Ấn Sư Mân cùng rời đi, trong phòng chỉ có Hoắc  Duẫn Anh cùng Hoắc Sở Lan, đương nhiên còn có Chung Tử Thanh vẫn luôn an tĩnh đang đọc sách.

Hoắc  Duẫn Anh miễn cưỡng nằm trên ghế salon,  không bao lâu liền ngủ mất, ngược lại Hoắc Sở Lan nhìn nàng ngược lại, cuối cùng đi đến trước mặt  Chung Tử Thanh, đem cuốn sách chỉ toàn tiếng anh trên tay nàng giật đi.

“Tôi có thể hiểu hành động này là muốn gây hấn ?” Sách bị giật mất, Chung Tử Thanh ngẩng đầu nhìn Hoắc Sở Lan, mà Hoắc Sở Lan lại lơ đễnh cười.

“Chung tiểu thư, tôi biết giữa tôi với cô  có hiểu lầm rất lớn, bất quá…. Mục tiêu của chúng ta đều hy vọng điều tốt nhất cho Duẫn Anh. Cô cũng nhìn thấy, ba người kia rõ ràng cùng phe, hai chúng ta quen biết cũng xem như lâu, chuyện tình năm đó, không bằng hòa giải đi”

Hoắc Sở Lan đương nhiên biết mình là người không được chào đón nhất, mặc dù nàng cảm thấy không nhất thiết cùng tình địch có mối quan hệ tốt, thế nhưng một  mình nàng chiến đấu, cũng ít nhiều bất lợi. Nàng không thể nào chủ động cùng ba người kia nói cái gì, thế nhưng mâu thuẫn với Chung Tử Thanh, nàng cảm thấy cần thiết phải cởi bỏ, huống chi tình huống năm đó, nàng cũng nợ Chung Tử Thanh một lời xin lỗi.

“Thật có lỗi, tôi cảm thấy so với cô, tôi càng muốn làm bạn tốt với ba người kia hơn” Chung Tử Thanh đương nhiên cũng chán ghét  Hoắc Sở Lan, dù sao suy nghĩ cùng hành động của Hoắc Sở Lan quá mức cực đoan, nàng rất xác định, không ai trong bọn họ có thể chiếm hữu Hoắc  Duẫn Anh, mặc dù biết tức giận khó chịu, lại tuyệt sẽ không làm những chuyện cực đoan. Nhưng Hoắc Sở Lan khác biệt, suy nghĩ cùng cách yêu của cô ta quá cực đoan, nhất là khi cô ta bắt Hoắc  Duẫn Anh đi, về sau lại thả Hoắc  Duẫn Anh đi nhưng lại tự sát liền có thể nhìn ra.

Lòng tham chiếm hữu của cô ta quá lớn, một khi không chiếm được, cô ta liền sẽ mất khống chế lựa chọn hủy hoại người khác, hoặc là hủy hoại chính bản thân cô ta.

“Chuyện năm đó tôi biết trách nhiệm là ở  tôi, nếu như cô còn ghi hận, tôi xin lỗi cô. Tôi biết tôi là người  tổn thương Duẫn Anh nhiều nhất, thế nhưng tôi chính là đang khống chế chính mình. Tôi không muốn tổn thương nàng, cũng không muốn cùng người nàng để ý có bất kỳ xung đột nào. Cho nên thật xin lỗi.”

Hoắc Sở Lan nói xong, vậy mà chậm rãi quỳ gối trước mặt mình, nhìn thấy hành động của cô ta, Chung Tử Thanh có chút ngạc nhiên. Dù sao Hoắc Sở Lan cũng lớn tuổi, nếu như không liên quan tới Hoắc  Duẫn Anh, căn bản chính là trưởng bối của bọn họ. Mà người này lại quỳ trước mặt mình. Chung Tử Thanh vội vàng từ  xe lăn đến đỡ cô ta lên.

“Hoắc Sở Lan, cô không cần thiết phải làm như vậy với tôi, tôi đã nguyện ý trở về, tôi không còn để ý chuyện năm đó. Mà cô, chỉ cần cô không tổn thương Duẫn Anh nữa, tôi có thể trút bỏ thành kiến đối với cô”

Chung Tử Thanh nhíu mày nói, nàng biết người đầu tiên Hoắc  Duẫn Anh thích chính là Hoắc Sở Lan, mặc dù nàng không thể chắc chắn địa vị năm người trong lòng Hoắc  Duẫn Anh, nhưng chí ít, Hoắc  Duẫn Anh để ý Hoắc Sở Lan. Chung Tử Thanh cũng không nguyện ý huyên náo cứng nhắc với mấy người còn lại để Hoắc  Duẫn Anh khó chịu, bây giờ Hoắc Sở Lan đã đi bước đầu tiên, nàng cũng không thể không tiếp nhận.

“Tử Thanh, cảm ơn cô” nghe Chung Tử Thanh nguyện ý tha thứ cho mình, Hoắc Sở Lan cười nói, nghe cô ta gọi mình như thân quen, Chung Tử Thanh nhịn không được cắn môi dưới, bỗng nhiên có chút hối hận sao có thể nhanh chóng hòa giải với Hoắc Sở Lan.

“Không cần cám ơn tôi, tôi cũng vì muốn tốt cho Duẫn Anh”

“Tôi cũng giống vậy”

Hoắc Sở Lan vươn tay về phía Chung Tử Thanh, Chung Tử Thanh rõ ràng do dự, thấy nàng một mực không nhận lấy, Hoắc Sở Lan dứt khoát trực tiếp nắm lấy. Hoắc  Duẫn Anh tỉnh lại, nhìn thấy hai người nghiêm túc chăm chú nhìn đối phương, còn nắm chặt tay nhau, biểu tình kia quả thực so với lần trước Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân quần áo không chỉnh tề ôm nhau còn đáng kinh ngạc hơn.

Nàng vẫn cảm thấy  những người này, ai cũng có thể tạo dựng mối quan hệ, nhưng chính là Chung Tử Thanh cùng Hoắc Sở Lan thì không thể. Nhưng nhìn thấy một màn này, Hoắc  Duẫn Anh không ngừng dụi mắt, cho là mình nhìn nhầm, ai ngờ hai người còn nở nụ cười với nhau.

“Các người….các người không có sao chứ?” Hoắc  Duẫn Anh vốn muốn hỏi, các người chắc không bệnh chứ, nhưng lời vừa tới  khóe miệng, lại bị sửa đi.

“ừm? tụi chị đương nhiên không có việc gì,  Duẫn Anh, em tỉnh rồi sao ?” Hoắc Sở Lan nói, vội vàng tiến tới, mà Chung Tử Thanh thì đi phòng bếp rót một ly nước, đi tới đưa cho Hoắc  Duẫn Anh.

“Ừm, bọn họ còn chưa trở lại hả?”

“Ra ngoài hồi lâu rồi “ Chung Tử Thanh  sờ sờ mặt Hoắc  Duẫn Anh sau khi tỉnh giấc có chút phiếm hồng, nhẹ nhàng hôn một cái…

“Nha…kia…kia…” Hoắc  Duẫn Anh luôn cảm thấy không khí bây giờ dị thường xấu hổ, nhất là Hoắc Sở Lan vẫn còn ở đây, Chung Tử Thanh ở trước mặt nàng hôn mình, đúng lúc ấy, mấy người cầm nguyên liệu nấu ăn cũng lục tục trở về, nhìn thấy các nàng thân mật ngồi bên nhau, quả nhiên sắc mặt không tốt.

“Chậc chậc, Duẫn Anh thật sự rất hạnh phúc, có tụi chị mua thức ăn, trong nhà có người bồi chuyện” Ấn Kỷ Tuyền có chút ê ẩm nói, Ấn Sư Mân một mặt địch ý nhìn Hoắc Sở Lan, Diệp Lê San  cười cười với Chung Tử Thanh, sau đó cũng nhận về một nụ cười. Hoắc  Duẫn Anh nhìn thấy bọn họ tương tác, cảm thấy về sau nhất định càng thêm ầm ĩ, cái cảnh tượng này…đại khái mỗi ngày đều sẽ diễn ra.

Thời gian kế tiếp mấy người bận bịu làm món ăn trong bếp, còn Ấn Kỷ Tuyền không nấu ăn cùng Hoắc Sở Lan, đương nhiên còn có Hoắc  Duẫn Anh, ở trong phòng khách xem tivi. Trong nhà bếp, Diệp Lê San nhìn Chung Tử Thanh rất nhuần nhuyễn cắt khoai tây, nhịn không được đứng ở bên cạnh nàng.

“Chung tiểu thư, kỳ thật sau khi cô xuất hiện, tôi vẫn luôn đố kỵ cô. Cô và tôi có tính cách gần giống nhau, đều khiến tôi cảm thấy, lúc trước Duẫn Anh chọn tôi, là trên người tôi tìm được hình bóng của cô. Cô là người mà Duẫn Anh để ý nhất, cũng là người nàng nhớ nhung lâu nhất, tôi từng nghĩ cô có gì tốt, có thể khiến nàng nhớ nhung lâu như vậy, để nàng ở trong mứa, quỳ gối trước mộ cô ròng rã một ngày, bất quá chính mình nhìn thấy cô, tôi đại khái hiểu rõ vì sao Duẫn Anh để ý cô như vậy”

Diệp Lê San nói xong, chỉ là nàng, khiến Chung Tử Thanh dừng lại động tác cắt khoai tây “ Diệp tiểu thư, cô rất ưu tú, trái lại, so với cô,  tôi có nhiều thứ không bằng. Tôi còn chưa hiểu rõ mọi người, thế nhưng ánh mắt Duẫn Anh nhìn cô, so với người khác chan chứa nhiều tin tưởng. Tôi bởi vì chính mình bỏ lỡ nàng rất lâu, tôi cũng không cho rằng trong lòng nàng xem cô là tôi, Diệp tiểu thư rất xuất sắc “

Chung Tử Thanh nói xong, cười cười với Diệp Lê San, mà Diệp Lê San cũng hiểu ý cười lại “ A, tôi hiện tại minh bạch, Duẫn Anh vì cái gì chọn cô. Chung tiểu thư, về sau tôi có thể gọi cô là Tử Thanh không ?”

“Xưng hô gì cũng được, gọi thế nào cũng có thể, dù sao cô cũng đã gọi tôi rồi mà” Chung Tử Thanh nghĩ đến Hoắc Sở Lan vừa rồi xưng hô gần gũi, nhịn không được ở sau lưng mát lạnh. Toàn bộ quá trình, Ấn Sư Mân mặc mặc lắng nghe bọn họ đối thoái, từ đầu đến cuối không có xen vào, trên mặt biểu  lộ rất nhu hòa. Cả bàn đồ ăn đều làm xong, Hoắc  Duẫn Anh còn chưa ngồi lên bàn, đồ ăn trong chén đã chất chồng thành núi nhỏ.

Nàng nhìn năm người ngồi đối diện, cười xấu  hổ.

Ấn Kỷ Tuyền : Duẫn Anh, quả cà nướng chị nướng cho em nhớ ăn hết.

Ấn Sư Mân: Chị có nấu chút canh sườn thanh đạm, em uống trước rồi hãy ăn.

Diệp Lê San: khoai tây này là chị cùng Tử Thanh làm, Duẫn Anh nếm thử đi.

Chung Tử Thanh: Duẫn Anh, ăn nhiều một chút.

Hoắc Sở Lan: Duẫn Anh, mặc dù cô cô không có làm gì hết, thế nhưng phần lớn thức ăn trong chén là do cô cô gắp cho con.

Hoắc  Duẫn Anh : Các người đang nuôi heo sao?

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 121:

Một lần nữa trở lại nhà mình, Hoắc  Duẫn Anh tự nhiên là người vui vẻ nhất, chỉ bất quá nàng phát hiện mình mới đi có một tháng, trong nhà giống như đang sửa chữa, tỉ như nhà để xe cùng cổng. Nàng thích ý nằm trên ghế salon, nhìn Diệp Lê San phân phối phòng ở cho Chung Tử Thanh cùng Hoắc Sở Lan, bỗng nhiên nhảy lên. Sao  ? Chờ  một chút, hai người kia làm sao ngầm thừa nhận tiến vào ở rồi ?

“A San…các nàng…cũng muốn ở đây sao ?” Hoắc  Duẫn Anh nhỏ giọng hỏi, không nghĩ để Hoắc Sở Lan ở cùng Chung Tử Thanh, ai ngờ  Diệp Lê San nghe xong, một mặt vui vẻ nhìn nàng.

“Duẫn Anh  hỏi như vậy là có ý gì ? Em không hy vọng cùng cô cô và Chung Tử Thanh ở nơi này sao ?” cũng không biết là vô tình hay cố ý, tiếng của Diệp Lê San  rất lớn, cơ hồ hai người kia cũng nghe rõ ràng.

Nghe những lời này, Chung Tử Thanh quay đầu xe lăn, mà Hoắc Sở Lan bày ra một mặt đáng thương “ Duẫn Anh, con không muốn ở chung với cô cô sao ? Thế nhưng không nhìn thấy con, cô cô sẽ rất lo lắng, Duẫn Anh” Hoắc Sở Lan rõ ràng đã hơn ba mươi tuổi, có thể bán manh đến nghiêm túc như vậy, thấy nàng một bộ ủy khuất, dùng hai tay ôm mặt, Hoắc  Duẫn Anh im lặng ngưng nghẹn, mà Chung Tử Thanh ngược lại một mặt bình tĩnh cười yếu ớt.

“Duẫn Anh, nếu như em thấy không tiện, chị ở tạm mấy ngày liền tìm nhà “ Chung Tử Thanh ngược lại dễ nói chuyện vô cùng, nhưng Hoắc  Duẫn Anh đều để Hoắc Sở Lan ở lại, làm sao cho Chung Tử Thanh dọn ra ngoài, nàng trực tiếp co quắp trở về giường, thôi thôi, dù sao nhà này là của Diệp Lê San, chính mình mới mặc kệ, người nào thích ở thì cứ  ở.

Nghĩ như vậy, Hoắc  Duẫn Anh cũng nhẹ nhõm, nàng tìm một vòng, phát hiện Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân không có ở đây, nàng ở trong phòng dọn một vòng, lại đi qua bể bơi ở vườn sau, quả nhiên nhìn thấy hai người mặt mày nghiêm túc nói gì đó. Hoắc  Duẫn Anh cũng không muốn nghe trộm, chỉ là thanh âm của các nàng, không nhỏ, giống như đang tranh cãi cái gì.

“A Mân, việc này chị không thể để em giải quyết một mình “

“Chuyện này chỉ có mình em làm được, huống chi mọi người còn phải chăm sóc Duẫn Anh, căn bản không tiện. Chưa diệt trừ Ngô gia, chuyện Thanh Đường vĩnh viễn không thể kết thúc. Thù của cha mẹ, em không quên được, huống chi hắn hiện tại giẫm lên mặt em mà khiêu khích, sao có thể bỏ qua cho Ngô Bắc”

“Tốt, chị biết chị không thể khuyên em nổi, tóm lại em nhất định phải cẩn thận”

“ừm, em đã phái rất nhiều người bảo vệ xung quanh nhà, sẽ không xảy ra chuyện như trước kia”

“Đồ ngốc, là chị lo lắng cho em”

Sau đó bọn họ  nói cái gì, Hoắc  Duẫn Anh lo sợ bị phát hiện cũng không tiếp tục nghe, chỉ là chuyện liên quan tới Thanh Đường, nàng vẫn có chút ấm tượng, nàng nhớ lần trước mình bị bắt cóc, tựa hồ cũng bị hỏi đến Thanh Đường, nàng biết đây là thành phố nhỏ, thế nhưng vì cái gì Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân lại gây chú ý như vậy ? Hoắc  Duẫn Anh nghĩ nửa ngày, vẫn là nhắn tin wechat cho An Thất Thất báo mình trở về, đồng thời để cô ấy tìm mấy người điều tra chuyện Thanh Đường.

Hoắc  Duẫn Anh cất điện thoại, mà Chung Tử Thanh cũng từ trên lầu đi xuống, nàng đi rất chậm, nhìn mình một hồi, lại quay người ngồi xuống ghế salon.

“Hai người kia đâu ?” Hoắc  Duẫn Anh hỏi tự nhiên là Hoắc Sở Lan cùng Diệp Lê San, Chung Tử Thanh chỉ chỉ phía trên.

“Bọn họ còn đang chọn phòng,  chị chọn xong rồi nên đi xuống “ Chung Tử Thanh cho tới bây giờ đều là người không nói nhiều, trước kia ở với mình thì có chút nghịch ngợm một chút, nhưng bây giờ hai người xa nhau như vậy, tự nhiên sẽ có chút xa cách.

“A Thanh, chân của chị…” Hoắc  Duẫn Anh lúc này có thể đem nghi vấn trong lòng nói ra, nàng biết chân Chung Tử Thanh không phải không có cách đi lại bình thường, chỉ là nàng đa phần ngồi xe lăn, để cho mình có chút đau lòng.

“Kỳ thật không có vấn đề gì, chị là bác sĩ, rất rõ ràng tình trạng của mình. Không phải là không thể đứng được, chỉ là đi lâu sẽ bị đau, cho nên bình thường không có gì đặc biệt, chị dùng xe lăn thay đi bộ”

Thanh âm của Chung Tử Thanh rất nhỏ, thấy nàng cúi đầu, nhẹ nhàng sờ lấy đầu gối, Hoắc  Duẫn Anh cẩn thận nhìn nàng, tựa hồ là từ lúc gặp lại đến nay, lần đầu tiên nghiêm túc như  vậy. Chung Tử Thanh lớn hơn mình ba tuổi, nhưng nhiều năm không gặp, bộ dáng này của nàng luôn khiến mình quen thuộc. Nàng thích tết tóc rồi vén sang một bên vai, dùng nút buộc lên, màu tóc của nàng rất hợp với khuôn mặt trắng nõn của nàng.

Ngũ quan của nàng phi thường nhu hòa, cho dù không phải loại kinh diễm liếc mắt khiến người điêu đứng, nhưng đặt chung một chỗ lại cho người cảm thấy càng nhìn càng dễ chịu, chỉ là nhìn xem liền sẽ cho người cảm thấy yên tĩnh. Mùi trên người nàng giống như là quýt thanh thanh đạm đạm, hương vị rất sạch sẽ. Lúc nói chuyện, mí mắt luôn sẽ hạ xuống, lộ ra mười phần nhu hòa.

Hoắc  Duẫn Anh nhịn không được ngồi xuống cạnh, nhẹ nhàng tựa lên vai nàng, phát giác hành động của nàng, Chung Tử Thanh hơi sững sờ, sau đó đưa tay sờ đầu nàng.

“Duẫn Anh, có lẽ em không tin, chị cảm giác hiện tại rất tốt. Ở Tiệp Khắc mấy năm, chị luôn mơ về cảnh này, nghĩ đến em có thể như trước đây đòi ôm chị, nũng nịu với chị. Kỳ thật chị rất sợ nhiều năm như vậy, giữa chị và em sẽ tồn tại rất nhiều vấn đề, nhưng bây giờ, đại khái chị nghĩ quá nhiều.”

“A Thanh, thật xin lỗi, em…em không chờ đợi chị” Hoắc  Duẫn Anh nhắc đến Chung Tử Thanh minh bạch, nàng cũng từng nghĩ mình sẽ đố kỵ, sẽ nổi điên, chán ghét những người tranh đoạt Duẫn Anh với mình. Thế nhưng mà….nhìn bọn họ ở bên cạnh nàng, Chung Tử Thanh biết, mấy người khác cũng thật lòng thật tâm thích Hoắc  Duẫn Anh, những người đáng lẽ chán ghét, lại bởi vì bọn  họ đối tốt với Hoắc  Duẫn Anh, để Chung Tử Thanh cảm thấy, cũng không có gì không chấp nhận nổi. Đương nhiên, trừ Hoắc Sở Lan.

“Đồ ngốc, nói gì mấy lời ngốc nghếch vậy, em không chờ chị là đương nhiên, đù sao cũng là chị đánh mất em. Hoắc  Duẫn Anh chính là Hoắc  Duẫn Anh, em quyết định bất kỳ chuyện gì, đều không cần người khác cân nhắc cho em. Vô luận em như thế nào, mọi chuyện em làm, thúc đẩy em biến thành người hiện tại, chị cũng thích em”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 120:

Rạng sáng ngày hôm sau, Hoắc  Duẫn Anh đã ngồi lên xe, lái về phía sân bay. Trên đường đi, cảm xúc của Hoắc  Duẫn Anh không cao hứng, cho dù nàng một mực miễn cưỡng nở nụ cười, thế nhưng thần thái tiều tùy  còn có con mắt sưng đỏ, vẫn lộ ra cái gì. Nhìn Diệp Lê San ôm nàng, Hoắc Sở Lan  ngồi ở phía sau mặt mũi tràn đầy lo lắng, Ấn Sư Mân an tĩnh lái xe, Ấn Kỷ Tuyền ngồi ghế phụ  nhìn nhau, hai người đều ngầm hiểu, cho dù bọn họ không hy vọng lại có thêm đối thủ cạnh tranh, nhưng Chung Tử Thanh có tồn tại, và Hoắc  Duẫn Anh không thể xua được tâm ma.

“Duẫn Anh, đến sân bay, em muốn ăn vài thứ trước hoặc là về rồi ăn ?”  Xe ngừng bên trong phi trường, Hoắc  Duẫn Anh nhìn máy bay trực thăng đậu ở đó, trầm mặc lắc đầu. Nàng không nghĩ kéo dài  thời gian làm gì, có lẽ ở đây lâu một giây, nàng đều sẽ nhớ tới cuộc nói chuyện đêm hôm qua với Chung Tử Thanh, nếu cứ dây dưa, không bằng an tĩnh rời đi.

“ừm, vậy thì đi thôi” thấy Hoắc  Duẫn Anh không muốn lưu lại, mấy người nhanh chóng lên máy bay, phi công cũng đi theo lên, tiến hành điều chỉnh trước khi bay. Một người đứng ở góc khuất  phi trường, an tĩnh nhìn tất cả mọi thứ, mặt  Hoắc  Duẫn Anh, nhất cử nhất động của Hoắc  Duẫn Anh, còn có  nụ cười miễn cưỡng của nàng. Chung Tử Thanh biết mình có lẽ không nên tới nơi  này, thế nhưng mà…Nàng biết lần này từ biệt, đại khái không thể gặp lại Hoắc  Duẫn Anh, đã như vậy, lưu lại một kỷ niệm, có lẽ cũng tốt.

Đứng ở đằng xa, nhìn xem máy bay trực thăng khẽ khởi động, lại dần dần rời khỏi mặt đất, Chung Tử Thanh cố gắng khống chế cái mũi đau nhức, nhưng con mắt không tự chủ được chảy nước mắt. Nàng biết mình không nên thế này, rõ ràng nàng chủ động từ bỏ Hoắc  Duẫn Anh, từ bỏ mọi thứ giữa các nàng, vậy liền không nên tiếp tục dây dưa tiếp, huống chi bên người nàng còn có người tốt hơn.

Cho nên, đưa mắt nhìn máy bay trực thăng dâng bay xa,  cho đến khi không còn thấy nữa, Chung Tử Thanh lúc này mới lảo đảo chạy ra, quỳ trên mặt đất. Nàng cho tới bây giờ đều là tỉnh táo tự kiểm soát, hiếm khi sẽ vì cái gì mà sụp đổ khóc lớn, mà lần này, nàng không có cách nào khống chế, loại cảm xúc muốn khóc kia. Hoắc  Duẫn Anh thật đã đi, không có nhớ nhung, không có khả năng gặp lại, bọn họ cũng chỉ có thể bỏ  lỡ, không thể gặp lại nhau.

“Duẫn Anh, thật xin lỗi…thật xin lỗi…” Chung Tử Thanh thấp giọng thì thầm, mà lúc này đây, từng đợt tạp âm từ trên không truyền xuống, nàng ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện máy bay trực thăng kia lại quay về, sau đó từ từ đậu ở trước mặt mình. Chung Tử Thanh còn không kịp nói cái gì, một bóng người đã từ máy bay nhảy xuống, chạy tới ôm chặt mình.

Chung Tử Thanh ngây ngốc nhìn xem người trong ngực, ngửi mùi thơm nhàn nhạt  trên người nàng, cảm nhận được sự run rẩy cùng thút thít của nàng, mình cũng không nhịn được mà khóc lên.

“Đồ khốn, Chung Tử Thanh chính là đồ khốn nạn, đã đến vì cái gì không ra, chị…chị rõ ràng nói qua muốn luôn luôn ở bên cạnh em, cũng bởi vì loại chuyện đó mà nuốt lời sao ?” Hoắc  Duẫn Anh khóc đến kịch liệt, nói năng cũng lộn xộn, thấy nàng không ngừng dùng tay lau mặt, mấy người trong máy bay cũng một mặt đau lòng.

“Các người thật hào phóng vậy sao ?” Hoắc Sở Lan ngược lại không nghĩ Ấn Sư Mân sẽ chủ động lái máy bay trực thăng trở về, dù sao nếu như là nàng, sợ không có cách nào nhìn Duẫn Anh chui vào trong ngực người khác, nhất là người có khả năng uy hiếp lớn nhất như Chung Tử Thanh. Chỉ là, nàng cũng sẽ mềm lòng, cũng sẽ khó chịu, nhìn xem dáng vẻ Hoắc  Duẫn Anh sa sút, Hoắc Sở Lan tin tưởng nếu như quyền lựa chọn ở mình, có lẽ nàng cũng sẽ đưa Hoắc  Duẫn Anh quay lại.

“Duẫn Anh, thật xin lỗi… Chị sẽ không lại trốn tránh, sẽ không vứt bỏ em, thật xin lỗi… chị vẫn yêu em, chưa từng có một khắc nào quên em. Thế nhưng chị áy náy, chị hận mình không có lập tức trở về tìm em, hận mình để em khó chịu lâu như vậy. Chị sợ hãi mình tổn thương em, cho nên không có cách nào đem tình yêu của mình nói ra với em, Duẫn Anh…thật xin lỗi”

“Khốn nạn! Chị làm như vậy chính là tổn thương em, đồ ngốc, Chung Tử Thanh, chị làm sao có thể ngốc đến vậy hả!” Hoắc  Duẫn Anh không ngừng đánh lên vai Chung Tử Thanh, nhìn thấy các nàng nói ra mọi chuyện, mấy người từ trên máy bay xuống tới, đem hai người khóc không còn sức lực kéo đi lên.

“U, lão ngũ, lần này tôi đến sớm hơn cô “ Hoắc Sở Lan  một mặt đắc ý, mà nhìn Chung Tử Thanh giơ bàn tay năm ngón lên, nàng lớn tuổi nhất nhóm, làm ra hành động ngây thơ như vậy, khóe miệng Chung Tử Thanh có chút giật giật, mặc kệ nàng.

“Duẫn Anh, hy vọng đây là nợ tình sau cùng của em “ Diệp Lê San nhìn Chung Tử Thanh, có chút ý vị thâm trường nói, liếc nhìn Hoắc  Duẫn Anh, nhưng nàng lại chọn làm con rùa đen, đem đầu rụt vào trong ghế không lên tiếng.

Máy bay trực thăng lần nữa cất cánh, lần này thật sẽ không quay về nữa.

“Có thể  chứ ? Cứ như vậy để bọn họ rời đi sao ? Cô chẳng phải sẽ bị giảm đi ít nhiều sự vui thú sao ?” ở trong biệt thự Tả Hi Xuyên mặc bikini màu hồng chói chang, nhìn Ninh Tử Man ở một bên không biết loay hoay cái gì, cười hỏi

“Không sao, niềm vui thú đi mất, lại tìm cái khác là được, huống chi, tôi cũng đâu có rảnh rỗi như vậy “

“Mẹ, mẹ ôm con với “ Ninh Tử Man vừa nói xong, ở trong hồ xuất hiện một đứa trẻ, cô bé tóc dài màu lam, hai con ngươi như bầu trời xanh thẳm xinh đẹp tựa ngọc thạch. Thấy cô bé muốn ôm, Ninh Tử Man vội vàng ngồi xổm bên hồ nước, nâng cô bé lên. Cô bé cười hì hì giãy dụa, đuôi dài màu lam lắc lư hài lòng.

“Tiểu Ngư, má con đâu ?”

“Không biết…lúc nãy còn ở đây…” người cá tên là Tiểu Ngư quay đầu, giơ  tay nói, thấy được dáng vẻ khả ái của cô bé, trái tim Ninh Tử Man đều mềm nhũn ra. Nhưng vào lúc này, một người khác lại từ trong nước trồi lên, dần dần bơi tới.

Mái tóc dài của nàng ướt  nước, có một chút dính trên trán. Gương mặt tinh xảo, giống như búp bê được dốc lòng điêu khắc, con mắt xinh đẹp nhìn mình một chút, lại rơi vào đứa trẻ nằm trong ngực mình, hiện lên một tia bất mãn. Nàng bơi tới, nhỏ giọng gọi mình.

“Man Man…”

“ừm, chị đây”

Ninh Tử Man biết nhân ngư của mình ghét nhất là mình đáp lời nàng chậm trễ, cho nên bị gọi liền lập tức trả lời. Chỉ thấy mình đáp xong, đối phương dùng bàn tay hơi lạnh nhẹ nhàng vỗ vỗ mình. Ninh Tử Man hiểu ý, đem Ninh Tiểu Ngư đưa cho Trạm Lam, nhưng sau khi nhận lấy Tiểu Ngư, Trạm Lam liền quay người bơi đi, đem Ninh Tiểu Ngư bỏ vào bên trong lưới cá  ở xa xa. Tiểu Ngư còn nhỏ tuổi, sẽ không cắn đứt lưới đánh cá, chỉ có thể tội nghiệp nhìn Trạm Lam rời đi.

Ninh Tử Man không rõ vì cái gì Trạm Lam muốn đem con của các nàng bở ở trong kia, vừa định hỏi, liền thấy Trạm Lam lệch đầu, yên tĩnh mà nhìn mình. Đôi mắt xinh đẹp giống như muốn hút người vào trong, cho dù nàng không nói gì, nhưng Ninh Tử Man có thể cảm giác được, nàng đang nói với mình, chỉ được nhìn nàng, trong mắt chỉ có thể có mình nàng, không cần nhìn ai khác.

“Man Man, không cho phép không nhìn tới em “

“ừm, chị chỉ nhìn em mà thôi, vĩnh viễn chỉ nhìn thấy em, công chúa nhân ngư của chị”

“Ghê…” nghe cuộc đối thoại buồn nôn của bọn họ, Tả Hi ở phía sau không ngừng nổi da gà, cô ngẩng đầu nhìn Ninh Tiểu Ngư ở trong lưới đánh cá tội nghiệp muốn khóc to mà không dám, chỉ có thể dùng tay che miệng, bất đắc dĩ nhún nhún vai.

Bé con, có những bà mẹ như vậy, con thật đáng thương