Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 119:

Hoắc  Duẫn Anh trả lời để gian phòng lâm vào yên tĩnh, nhìn nàng hồi lâu, Chung Tử Thanh bỗng nhiên nắm lấy tay nàng, kéo nàng ra khỏi phòng bệnh, Hoắc  Duẫn Anh không có cự tuyệt, đi theo nàng xuống lầu, đây là lần đầu tiên nhìn thấy toàn cảnh bệnh viện. Nàng rất kinh ngạc bệnh viện này là do Ninh Tử Man xây dựng, chỉ là bệnh viện này khác bệnh viện khác có quá nhiều điều đặc biệt.

Bệnh viện không nhìn thấy bầu trời, ngẩy đầu như là đang trôi dạt trên biển lớn, trần nhà bệnh viện là kính trong suốt, xung quanh là nước xanh thẳm, trong nước còn có cá đang bơi lội. Mặc dù đã sớm nghe được Hoắc Sở Lan nói Ninh Tử Man đối với cá không phải bình thường yêu thích, nhưng đích thân nhìn thấy, vẫn không khỏi cảm khái, Ninh Tử Man mặc dù là đồ biến thái, thế nhưng ngoài ý muốn lại có  trái tim lãng mạn.

Hai người tùy tiện tìm một chổ an tĩnh, ngồi trên ghế dài, Chung Tử Thanh từ đầu đến cuối không có buông tay mình, Hoắc  Duẫn Anh tự nhiên cũng không có ý rút ra. Mấy ngày nay họ đã trải qua quá nhiều chuyện, nhất là chuyện khiến nàng kinh hỉ cùng kinh ngạc, đương nhiên vẫn là chuyện Chung Tử Thanh xuất hiện. Nàng có rất nhiều điều muốn nói với Chung Tử Thanh, thật đến lúc có thể nói, mới phát hiện mình không nói ra miệng.

“Lúc ấy….chị rời khỏi em, chắc em rất khó chịu” trầm mặc kéo dài thật lâu, Chung Tử Thanh rốt cuộc mở miệng trước, nghe chị ấy hỏi như vậy, Hoắc  Duẫn Anh không ngừng lắc đầu, hốc mắt nóng ướt đến đau. Khó chịu sao ? Đâu chỉ là khó chịu, đó là lúc nàng thống khổ nhất.

Người yêu, người nhà, trong nháy mắt đều biến mất khỏi cuộc đời nàng, nàng không phải cô nhi, chỉ là một người cô độc, không có ai kề bên.

“Duẫn Anh, coi như em có lắc đầu, chị cũng biết chị thiếu em một lời xin lỗi. Là chị cố chấp để chúng ta mất nhau, cũng làm em khó chịu  lâu như vậy. Hôm nay thấy có rất nhiều người quan tâm em, chị rất vui, thế nhưng ngoài vui vẻ, nói không đố kỵ, là giả. Dù sao chị từng có em trong đời, chị biết em rất tốt, càng biết càng hối hận”

“Những năm tháng này, chị vẫn luôn đè ép tâm tư muốn đi tìm em, chị sợ hãi, lại tự ti,  cũng như giận chính bản thân chị. Chị sợ em có người thích, tự ti mọi thứ chỉ có hiện tại đều là sự vô dụng của bản thân. Em trước kia luôn luôn nói. Chung Tử Thanh rất hoàn mỹ, kỳ thật…. Chung Tử Thanh cho tới bây giờ đều không hoàn mỹ. Chỉ vì có em tồn tại, mới có thể đem mấy khuyết điểm che dấu đi”

“Chị không ôn nhu, đối với em chị cũng có một mặt cố chấp riêng, cho nên ngày hôm đó nhìn thấy em và Hoắc Sở Lan làm loại chuyện đó, mới bị mất khống chế như vậy. Chị cũng không đủ kiên cường, nếu không chị tỉnh lại sẽ ngay lập tức đi tìm em. Cho nên nói Chung Tử Thanh không có gì hơn cả, chị muốn quên em, thế nhưng chị cả ngày lẫn đêm đều nhớ em”

“Chị ghen tuông Hoắc Sở Lan có thể ở bên cạnh em, ganh tị những người kia ở bên cạnh em, rõ ràng chị không có tư cách đố kỵ, bởi vì chị…” tiếng của Chung Tử Thanh đến đây, dần dần nghẹn ngào, cảm thấy bàn tay chị ấy nắm tay mình càng chặt hơn, Hoắc  Duẫn Anh không ngừng mở miệng hít thở, chỉ có như thế, nàng mới có thể ngừng sự đau đớn ở mũi.

“Duẫn Anh, chị vĩnh viễn mất đi em, đúng không ?” Chung Tử Thanh bỗng nhiên quay đầu, vừa cười vừa nói. Trong mắt của chị ấy tràn đầy nước mắt, nhưng vẫn không che được sự quyến luyến trong đó. Hoắc  Duẫn Anh không ngừng lắc đầu, thế nhưng nàng biết, mình cùng Chung Tử Thanh, không có cách nào tiếp tục tới đích.

Chị ấy không thể quay trở lại, mà mình cũng không thể tuân thủ lời ước hẹn năm đó, một mực chờ đợi chị ấy. Các nàng đã bỏ lỡ thời gian tốt nhất, rõ ràng đã từng có nhau vô cùng tốt đẹp, bây giờ gặp lại, chật vật như vậy.

“Cái này….là năm đó chị tới tìm em, kỳ thật lúc đó chị đi qua, chính là muốn nói với em, chị tìm được biện pháp để cha mẹ đồng ý chuyện của chúng ta, cho nên chị đi mua chiếc nhẫn. Lúc đầu mua hai cái, thế nhưng cái kia chị đã làm mất, chị chỉ có thể đưa cho em đeo lên người, xem như tưởng niệm” Chung Tử Thanh nói xong, cởi xuống dây chuyền, ở dưới đáy là chiếc nhẫn kim cương lấp lóe.

“A Thanh, xin lỗi….thật xin lỗi….” Hoắc  Duẫn Anh không ngừng nói xin lỗi, khóc như một đứa trẻ. Nàng chui vào trong ngực Chung Tử Thanh, giống như hận không thể đem tất cả ủy khuất khóc ra toàn bộ, nhìn thấy Hoắc  Duẫn Anh như thế, để Chung Tử Thanh không khỏi hoài niệm thời điểm hai người mới quen.

Mình là học tỷ của nàng, mà lúc đó Hoắc  Duẫn Anh trương dương mỹ lệ, câu người, nàng đối với người nào đều mỉm cười, thích kết bạn với rất nhiều người, thế nhưng lúc một mình, nàng lại an tĩnh gần như lạnh lùng. Hoắc  Duẫn Anh ngụy trang đến mức có thể lừa gạt, đến mức Chung Tử Thanh từng không phân biệt được nàng là người thế nào.  Cho đến khi hai người thích nhau, nhìn nàng nũng nịu với mình, đưa ra yêu cầu bốc đồng, hận không thể giờ giờ phút phút bên cạnh mình, lúc đó Chung Tử Thanh mới hiểu được, Hoắc  Duẫn Anh chân chính có  hình dạng thế nào.

Giống như một đứa trẻ sợ an tĩnh.

“Duẫn Anh, sau khi về nước, sống cho thật tốt, đừng nghĩ tới những chuyện không vui kia. Còn có, ba người kia đều rất ưu tú, so với Hoắc Sở Lan tốt hơn nhiều. Em đó, đều khiến người khác không an lòng, muốn em ăn thật ngon miệng, không được kén ăn. Nếu như chúng ta còn có cơ hội gặp lại, để chị thấy em béo một chút có được không ?”

Chung Tử Thanh cười lớn, nhưng trên mặt toàn là nước mắt, thấy chị ấy cố gắng cười, Hoắc  Duẫn Anh không ngừng lắc đầu, nàng hiện tại ngoại trừ khóc, đều không làm gì được. Chung Tử Thanh trước mặt nàng mãi mãi là người không có được. Tựa hồ đối mặt với Chung Tử Thanh, tất cả năng lực của nàng đều hóa hư vô.

“A Thanh…A Thanh….”

“ừm, chị đây “

“A Thanh….”

“Chị đây”

Hoắc  Duẫn Anh không ngừng gọi tên Chung Tử Thanh, mà Chung Tử Thanh cũng không ngại phiền phức mà đáp lại, đây là trò chơi nàng từng ham chơi nhất, Hoắc  Duẫn Anh rất thích trước khi ngủ nghe giọng của Chung Tử Thanh. Không phải để Chung Tử Thanh kể chuyện cổ tích cho nàng, chính là không ngại phiền đáp lại lời nàng.

“Duẫn Anh, nếu như…nếu như em không gặp bọn họ, sẽ vẫn quay lại với chị chứ?” sau một lát, Hoắc  Duẫn Anh an tĩnh lại, Chung Tử Thanh thấp giọng hỏi. Nghe tới câu hỏi của nàng, Hoắc  Duẫn Anh hơi sững sờ, nếu như không gặp Ấn Sư Mân, Ấn Kỷ Tuyền, còn có Diệp Lê San, nàng đến cùng có thể hay không ở lại với Chung Tử Thanh, đáp án này, không thể nghi ngờ là lời khẳng định.

Chung Tử Thanh, là nàng từ trước đến giờ đều nhớ nhung, Hoắc  Duẫn Anh cũng tin tưởng, nếu như không gặp người khác, nàng sẽ một mực nhớ thương Chung Tử Thanh đến chết. Thế nhưng mà….giả thiết này quá tàn nhẫn, đối với ba người kia cũng không công bằng. Hoắc  Duẫn Anh  trầm mặc, lựa chọn không trả lời, mà dạng trầm mặc này càng rõ ràng là sự thật, cô lại càng hối hận bản thân, đến tột cùng đã bỏ lỡ bao nhiêu lần cơ hội ở bên cạnh Hoắc  Duẫn Anh.

Gió thổi qua, lá rụng thổi lên người các nàng, lại từ từ rơi xuống, nhìn xem lá cây rơi xuống chân mình, Chung Tử Thanh chậm rãi nhặt lên, đặt ở bên miệng, thổi từ khúc trước kia từng thổi cho Hoắc  Duẫn Anh nghe. Lần nữa nghe thấy giai điệu quen thuộc, nước mắt Hoắc  Duẫn Anh chưa ngừng rơi lại càng thêm chảy nhiều hơn, mà Chung Tử Thanh đứng lên, vỗ vai của nàng, để nàng trở về.

Các nàng đều rõ ràng, tối này là  lần gặp mặt cuối cùng của họ, mà Chung Tử Thanh lựa chọn dùng cách này để tiễn đưa mình. Hoắc  Duẫn Anh không có mở miệng, mà quay người đi vào bệnh viện. Nàng có thể nghe được từ khúc nhỏ dần nhỏ dần rồi biến mất. Nhìn thân ảnh của nàng biến mất không thấy nữa, Chung Tử Thanh chậm rãi bỏ  lá cây xuống, chậm rãi quỳ trên mặt đất.

“Duẫn Anh, hẹn gặp lại”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 118:

“Nàng thế  nào ?” thấy tình trạng của Hoắc  Duẫn Anh ổn định lại, dần dần mê man đi, Ấn Sư Mân nhìn Chung Tử Thanh ở bên  cạnh, thấp giọng hỏi.

“Thân thể của nàng quá hư nhược, tinh thần căng thẳng kéo dài, vừa rồi quá mức kích động, thỉnh thoảng bị sốc tính. HIện tại nàng không tiện chịu đựng bất kỳ kích thích nào, để nàng nghỉ ngơi nhiều”

Chung Tử Thanh nhìn Ấn Sư Mân, lại nhìn Ấn Kỷ Tuyền cùng Diệp Lê San, cuối cùng đem ánh mắt rơi trên người Hoắc Sở Lan đang trầm mặc không nói gì. Sớm trước đó nàng đã đoán được, có lẽ ba người này tới, chính là ba người mà Hoắc Sở Lan  nói Hoắc  Duẫn Anh có quan hệ. Mặc dù đã sớm biết Hoắc  Duẫn Anh rất  câu người, nhưng tận mắt thấy ba người ưu tú xuất hiện, Chung Tử Thanh trong lòng ít nhiều cũng có chút không thích ứng.

Nàng cúi đầu nhìn hai chân của mình, khẽ nhíu mày, không muốn lại quấy rầy, đẩy xe lăn rời khỏi phòng.

Hoắc  Duẫn Anh ngủ một giấc rất dài, cũng là khó  được an ổn, có lẽ nàng thật mệt mỏi, vô luận là ai nửa đường tiến tới nhìn nàng, nàng đều không có phản ứng gì, tới tận đêm khuya, thân thể đói lả đánh thức nàng tỉnh dậy, lúc này nàng mới khôi phục ý thức.

“Duẫn Anh, em tỉnh rồi hả ? Trước uống nước, A Mân cùng A Tuyền đi mua cháo, em bây giờ vẫn nên ăn thanh đạm chút” Diệp Lê San sờ mặt Hoắc  Duẫn Anh, êm ái nói, nhìn thấy chỉ có một mình nàng ở lại, Hoắc  Duẫn Anh xem như nhẹ nhàng thở ra, nàng hiện tại không có dũng khí cùng khí lực đối mặt với quá nhiều người, bởi vì nàng hổ thẹn với tất cả mọi người.

“Duẫn Anh, em có phải lại đang nghĩ mênh mang không ?” Diệp Lê San rất hiểu rõ Hoắc  Duẫn Anh, cho nên ngay lúc này, một mình mình ở lại đây là lựa chọn tốt nhất, Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền đều hiểu rõ điều này, cho nên bọn họ  dù có không  nỡ, vẫn là rời đi một hồi.

“A San, em…em không có suy nghĩ lung tung, em chỉ là…chẳng qua cảm thấy bản thân em ….rất buồn nôn, em cùng cô cô của mình, kỳ thật…. Hoắc Sở Lan….em đối với Hoắc Sở Lan….”

Hoắc  Duẫn Anh nghĩ hết cách muốn nói rõ ràng mối quan hệ giữa nàng và Hoắc Sở Lan, thế nhưng lời vừa đến khóe miệng, nàng phát hiện mình năng lực ngôn ngữ đã không còn nữa. Nàng ngẩng đầu, mắt đỏ nhìn về phía Diệp Lê San, cuối cùng nghĩ một câu đơn giản tàn nhẫn nhất nói với nàng.

“A  San, em lên giường với Hoắc Sở Lan, một tháng qua, mỗi ngày đều làm loại chuyện đó, về sau gặp Chung Tử Thanh, em cũng làm với chị ấy. Em rất buồn nôn, thật rất buồn nôn, em không dám nói với mọi người, thế nhưng em nhất định phải  nói rõ ràng…thật xin lỗi” Hoắc  Duẫn Anh cuộn thành một đoàn, bất lực ôm đầu, nghe nàng nói, mặc dù trong lòng khổ sở, nhưng Diệp Lê San lại phát hiện mình không hề nổi giận.

Nàng có thể giận Hoắc  Duẫn Anh sao ? Hoặc là trách Hoắc  Duẫn Anh sao ? Không thể, nàng không thể, mà Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân cũng không thể, chính bởi vì không thể, cho nên bọn họ mới xuất hiện ở đây. Trên thực tế, sớm tiếp nhận mối quan hệ bốn người, tâm cảnh của bọn họ cũng đã sớm thay đổi, so với mất đi Hoắc  Duẫn Anh, các nàng đều lựa chọn ở bên cạnh nàng. Dù muốn cùng người khác chia sẻ nàng, nhưng cũng không muốn rời đi, không muốn từ bỏ. Dù  dạng thời gian này sẽ không mãi mãi đến cuối cùng, các nàng cũng không muốn tiếp nhận đau đớn mất nàng ở hiện tại.

“Duẫn Anh, đừng nghĩ như vậy, cũng đừng nói về bản thân mình như vậy, hiện tại chỉ muốn hỏi em, đối với Hoắc Sở Lan, em không trách cô ta đúng không ?” Diệp Lê San biết, hiện tại Hoắc Sở Lan mới là vấn đề cơ bản, ba người bọn họ mấy người nay, cơ hồ tìm tất cả mọi nơi có thể, nếu như không phải Hoắc  Duẫn Anh đưa Hoắc Sở Lan đến bệnh viện, sợ là hiện tại bọn họ vẫn chưa tìm thấy người. Các nàng căn bản không nghĩ tới Hoắc Sở Lan có năng lực đem hành tung ẩn tàng, đến mức này, khả năng duy nhất…. Diệp Lê San nghĩ đến, đó chính là người phụ nữ lúc nãy trợ giúp Hoắc Sở Lan, thế lực của cô ta, tuyệt không phải bình thường.

“A San, em trách cô cô, cũng oán cô cô, thậm chí hận không thể giết chết cô cô, thế nhưng mà….đó là cô cô của  em, là thân nhân duy nhất em dựa vào, cũng là người đầu tiên em thích. Thấy cô cô cả người toàn là máu, em thật sự rất sợ, rất sợ một ngày cô cô sẽ rời khỏi em, em…em không thể nhìn cô cô xảy ra chuyện…” Hoắc  Duẫn Anh biết mình nói những lời này để nhóm Diệp Lê San không vui vẻ gì, thế nhưng nàng càng không muốn nhìn thấy Diệp Lê San cùng Hoắc Sở Lan xảy ra kích thích.

“Duẫn Anh, chị minh bạch, đợi ngày mai, chúng ta đi máy bay trực thăng của A Mân về nhà, về phần cô cô, chắc hẳn không mang cô ta đi, thì cô ta cũng sẽ đi theo. Mặc dù cô ta là cô cô của em, thế nhưng cô ta muốn gia nhập nhóm vui vẻ với Duẫn Anh, thì cô ta sẽ là lão tứ” Diệp Lê San cười nhẹ nói, mà Hoắc  Duẫn Anh hoàn toàn bị nàng làm cho bất ngờ, cái gì lão tứ ? Chờ một chút, nàng ngay cả lần trước lão nhị lão tam còn chưa quyết định, làm sao lòi ra lão tứ rồi ?

“A San, chờ một chút, em….còn….”

“Duẫn Anh, đây là kết quả mà tụi chị đã thảo luận qua, A Mân còn có A Tuyền, bao gồm cô cô, cũng đều đồng ý “

“Các người lúc nào….”

“Đương nhiên là lúc Duẫn Anh ngủ mà bàn bạc, chỉ bất quá…đối với Duẫn Anh mà nói, có một việc quan trọng hơn “

Diệp Lê San có ý riêng mà nhìn Hoắc  Duẫn Anh, nhìn thấy ánh mắt của nàng, Hoắc  Duẫn Anh trong nháy mắt minh bạch đang nói tới ai. Ngày mai sẽ rời đi, nói cách khác, bọn họ sẽ từ biệt chổ nào mà chia xa, Hoắc  Duẫn Anh biết, mình sẽ không lại đến tìm Chung Tử Thanh, các nàng sẽ không liên hệ, mà biện pháp xử lý tốt nhất chính là vào đêm nay, đem hết thảy nói cho rõ ràng.

Tốt hay không tốt, cần để hồi ức, ký ức kia lãng quên, các nàng cũng phải đi đối mặt.

“A San, thật có thể chứ? Em…em thật không cách nào cho mọi người cái gì, em….ô!” Hoắc  Duẫn Anh còn chưa nói xong, Diệp Lê San cũng đã hôn nàng, cảm thấy khí tức ôn nhu của nàng quẩn quanh mình, thậm chí ở eo cùng cổ cũng cho nàng nụ hôn thoải mái nhất, Hoắc  Duẫn Anh mông lung mà nhìn Diệp Lê San, mà lúc này đây Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân cũng mua đồ trở về.

“A San, thừa dịp chúng ta không có ở đây lại lén lút vui vẻ sao?” thấy Diệp Lê San hôn Hoắc  Duẫn Anh còn liếm liếm khóe miệng, Ấn Kỷ Tuyền trêu ghẹo nói

“Lúc Duẫn Anh ngủ mấy người hôn rất nhiều lần, tôi chỉ hôn có một lần mà thôi “

“Nhưng bây giờ là lúc Duẫn Anh tỉnh giấc rồi”

Thấy ba người kia ngồi tranh cãi xem hôn trộm mình mấy lần, lại có người phản đối chỉnh lại số lần chính xác, Hoắc  Duẫn Anh luôn cảm thấy một tháng không gặp, quan hệ ba người quả thực tốt đến không tưởng tượng nổi. Nếu như Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân có quan hệ tốt thì không nói, mấu chốt là Diệp Lê San cũng hoàn toàn thân thiết với hai người kia.

“A, đúng, cô cô trở về, cũng không thể cho cô ta có cơ hội một mình chung đụng với Duẫn Anh” Diệp Lê San bỗng nhiên mở miệng nói

“Còn cần cô nói sao ? Tôi sớm đã chuẩn bị tốt, làm sao để cô ta một mình ở chung với Duẫn Anh được” Ấn Kỷ Tuyền một mặt tính toán, mà Ấn Sư Mân trầm mặc không nói gì cũng gật đầu. Nhìn thấy ba người ở trước mặt mình công nhiên xa lánh Hoắc Sở Lan, Hoắc  Duẫn Anh bĩu môi, cảm giác Hoắc Sở Lan về sau đại khác sẽ bị giáo huấn rất ác rất thảm.

“Duẫn Anh, em ăn chút gì không ?”

“Nha…tốt,  các người  đây là làm gì hả ?” Nhìn thấy ba người này mỗi người bưng một bát cháo ngồi ở nơi này, một bộ phi tử chờ hoàng thượng sủng hạnh, Hoắc  Duẫn Anh nhịn không được cười lớn, nếu như bộ dáng này của bọn họ bị người ngoài nhìn thấy, đại khái đều sẽ giật mình. Chỉ là, Hoắc  Duẫn Anh đương nhiên sẽ không cho người khác nhìn thấy, cũng yêu thương các nàng quá lâu, khó mà không ăn nhiều.

Sau khi ăn xong, ba người ăn ý rời phòng bệnh, nói là chuẩn bị đồ cho ngày mai, mà Hoắc  Duẫn Anh biết, thời gian này là lúc bác sĩ đi kiểm tra bệnh nhân. Nhìn Chung Tử Thanh đẩy cửa đi vào, nàng lúc này không có đẩy xe lăn đi vào, mà chậm rãi đi tới, nhẹ nhàng ngồi bên cạnh mình.

“Em mai  về nước rồi hả ?”

“ừm”