Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 117:

Bầu không khí trong phòng bệnh cơ hồ có chút đóng băng, Hoắc  Duẫn Anh nhìn tất cả mọi người giằng co một chỗ, chậm rãi đi đến bên người Ấn Sư Mân, ôm nàng. Cảm giác được Hoắc  Duẫn Anh run rẩy, Ấn Sư Mân hơi sững sờ, dù Hoắc  Duẫn Anh không nói gì, nhưng chỉ một cái ôm, cũng đã truyền đạt hàng vạn lời nói. Nàng minh bạch, Hoắc  Duẫn Anh không có ý định truy cứu đến cùng, cũng sẽ không cho phép mình tổn thương Hoắc Sở Lan.

Ở trong lòng thở dài một hơi, Ấn Sư Mân cất súng vào, mà Ninh Tử Man cũng thu súng, làm nhân vật trung tâm là Hoắc  Duẫn Anh đứng ở chính giữa, đúng là có cảm giác  khó nói nên lời. Tất cả mọi chuyện bởi vì nàng mà xảy ra, nàng nhất định phải cho mọi người một cái công đạo. Nhìn Ninh Tử Man chờ xem kịch vui, còn có Chung Tử Thanh  một mặt Chung Tử Thanh, Hoắc  Duẫn Anh để các nàng đi ra ngoài trước, ở trong phòng chỉ còn Hoắc Sở Lan cùng nàng, còn có  Ấn Sư Mân.

“Em…” nhìn Ấn Sư Mân đứng đối diện, Ấn Kỷ Tuyền, còn có Diệp Lê San, dù là trước đó nghĩ rất nhiều lời, nhưng đến loại thời điểm này, Hoắc  Duẫn Anh lại khó mà mở miệng. Nàng nên giải thích chuyện mình mất tích thế nào ? Như nói thật nàng bị Hoắc Sở Lan  bắt đi ? Cùng cô cô ruột lên giường ? Hay nên nói là…nàng cùng Hoắc Sở Lan đã từng có một mối quan hệ không trong sạch.

“Xin chào,  tôi là Hoắc Sở Lan,  là cô cô của Hoắc  Duẫn Anh, đương nhiên cũng là người Duẫn Anh thích “ ngay lúc Hoắc  Duẫn Anh còn đang trù trừ, Hoắc Sở Lan ngược lại mở miệng đầu tiên. Nghe cô nói như vậy, Ấn Sư Mân trầm mặt, Ấn Kỷ Tuyền cười như có điều suy nghĩ, liền ngay cả Diệp Lê San tính tình tốt cũng có chút nheo mắt lại, nụ cười trên mặt hoàn toàn không tức giận chỉ có cười  lạnh.

“Hoắc tiểu thư, cô là cô cô của Duẫn Anh, Duẫn Anh đương nhiên sẽ thích cô” Diệp Lê San thấp giọng trả lời, nàng nhìn gầy đi rất nhiều, yếu đuối đến mức gió thổi qua tựa hồ bay mất, đau lòng ôm chặt nàng, vỗ nhẹ phía sau lưng nàng.

“Thế nhưng mà, tôi nói thích, cũng không phải loại thích của thân nhân. Quan hệ giữa tôi và  Duẫn Anh, các người đều biết đúng không ?”

“Hoắc tiểu thư, hoặc là nói, tôi cũng nên gọi cô là một tiếng cô cô, Duẫn Anh lần này bị cô cưỡng ép bắt đi, bất luận thời gian vừa qua cô làm gì với nàng, chuyện cô làm với nàng sẽ tổn thương nàng, thậm chí vào cả bệnh viện, cô cảm thấy cô có tư cách nói thích nàng sao ?” Ấn Kỷ Tuyền không buông tha ép hỏi, nghe nàng nói, Hoắc Sở Lan một mặt vẻ áy náy, nhưng nàng không có ý định từ bỏ.

“Đích xác, tôi đối với Duẫn Anh tạo  ra rất nhiều tổn thương, nhưng tôi sẽ dùng toàn bộ quãng đời còn lại bù đắp cho nàng, coi như Duẫn Anh đuổi tôi đi, tôi cũng sẽ không rời đi, huống chi là các người” Hoắc Sở Lan trầm mắt nhìn sang Ấn Sư Mân đang lặng lẽ quan sát mình, nàng có thể cảm giác được sát ý trong mắt Ấn Sư Mân, mà nàng cũng vững tin, nếu như mình không phải cô cô của Hoắc  Duẫn Anh, không có sự bảo vệ của Ninh Tử Man, đã sớm Ấn Sư Mân giết chết rồi.

“Cô cô nói lời này không khỏi buồn cười, cô muốn Duẫn Anh phải gánh vác trách nhiệm thân phận sao ?” Diệp Lê San  lúc này vô cùng hối hận, nàng lúc trước nhìn thấy Hoắc Sở Lan, đã cảm thấy ánh mắt cô ta nhìn Hoắc  Duẫn Anh không đúng, nhưng khi đó ngại quan hệ của bọn họ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, nếu như đề phòng sớm một chút, có lẽ liền sẽ không như hiện tại

“A…quan hệ huyết thống, tôi với Duẫn Anh đã sớm không còn quan tâm. Ba người xoắn xuýt với tôi làm gì, không bằng xoắn xuýt vị bác sĩ kia, các người biết tên của vị bác sĩ kia không ? Không biết tôi liền nói cho các người biết, cô ta tên là Chung Tử Thanh “ Hoắc Sở Lan nói xong, Hoắc  Duẫn Anh chậm rãi nhắm nghiền hai mắt, kỳ thật nàng cũng không định che giấu chuyện của Chung Tử Thanh, bây giờ Hoắc Sở Lan  nói ra, tựa hồ giúp nàng một tay.

“Cô ta và Duẫn Anh chia tay rồi” Ấn Sư Mân cũng bất vi sở động, mà nhìn Hoắc  Duẫn Anh bị Diệp Lê San ôm vào trong ngực, phát hiện lưng nàng gầy gò, mặt mũi tràn đầy đau lòng.

“Các người đã không quan tâm, vậy coi như tôi chưa nói” Hoắc Sở Lan không nói gì thêm nữa, mà Hoắc  Duẫn Anh  từ đầu đến cuối không mở miệng. Nàng thoát khỏi cái ôm của Diệp Lê San, chậm rãi đến vào  chính giữa. Nội tâm của nàng vào lúc này, nàng chỉ có thể dùng từ dày vò để hình dung.

“Thật xin lỗi…thật rất kém cỏi….em…” ánh mắt Hoắc  Duẫn Anh đảo qua  Ấn Sư Mân, Ấn Kỷ Tuyền, cuối cùng rơi  trên người Diệp Lê San. nàng cố gắng muốn đem hai chữ chia tay nói ra, lại không biết nên nói với ai, nói thế nào. Nghĩ đến mình cùng bọn họ dây dưa qua, lại cùng Chung Tử Thanh và Hoắc Sở Lan không sạch sẽ. Hoắc  Duẫn Anh chưa từng chán ghét mình như vậy, nàng gấp rút thở hổn hển, tiếp đó thống khổ che ngực, chỉ cảm thấy hít thở càng ngày càng khó,  toàn thân không khỏi đau đớn để nàng quỳ trên mặt đất, đau đến muốn ngất đi. Nhưng đại não càng lúc càng thanh tỉnh.

“Duẫn Anh! Duẫn Anh!” nàng nghe được bên tai mấy người gọi tên, cũng giương mắt nhìn thấy Hoắc Sở Lan từ trên giường phóng xuống, Diệp Lê San biểu lộ chưa bao giờ bối rối, ngay sau đó, nàng nhìn thấy Chung Tử Thanh bị gọi đến, bọn họ đỡ mình lên giường, Chung Tử Thanh tay run run đem thuốc an thần tiêm vào người mình. Nhìn dáng vẻ của bọn họ khẩn trương, Hoắc  Duẫn Anh trong lòng càng khó chịu hơn.

Dựa vào cái gì…Mình dựa vào cái gì muốn bọn họ lo lắng cho mình như vậy, dựa vào cái gì đều thích bọn họ.

Hoắc  Duẫn Anh, mày nếu mà chết rồi, liền tốt. Người chân chính đáng chết nhất là mày mới đúng.

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 116:

“cô  nói chuyện gì với chị ấy vậy ?” Chung Tử Thanh sau khi đi làm việc, Hoắc  Duẫn Anh ngồi ở bên giường bệnh của Hoắc Sở Lan, nhẹ giọng hỏi. Hoắc Sở Lan tự nhiên sẽ không nói thật, tùy ý nói dối, bầu không khí liền lâm vào an tĩnh khó hiểu. Hoắc Sở Lan kỳ thật cũng không có làm tốt chuẩn bị gặp mặt Hoắc  Duẫn Anh, dù sao cô thật sự muốn chết, không có tâm lý sống sót. Thế nhưng Duẫn Anh không chỉ trở về cứu cô, còn truyền máu , nghĩ đến trong người mình có máu của Hoắc  Duẫn Anh, Hoắc Sở Lan trở nên hưng phấn không thôi, lại cũng không biết nên xin lỗi Hoắc  Duẫn Anh thế nào.

“Duẫn Anh, xin lỗi, cô cô lại làm chuyện khiến con khó chịu, thế nhưng trừ khi cô cô chết đi, cô cô thật không biết có cách nào  đền bù tổn thương của con” Hoắc Sở Lan thấp giọng nói, đem hết thảy luống cuống viết lên mặt, thấy Hoắc Sở Lan luống cuống khẩn trương xoay ngón tay, muốn nhìn mình lại không dám ngẩng đầu, Hoắc  Duẫn Anh thở dài, kỳ thật khi nàng nhìn Hoắc Sở Lan cả người toàn máu nằm trên đất, nàng liền đã không còn trách cô ta.

Nàng biết Hoắc Sở Lan bởi vì tâm lý mà rời khỏi mình, mà Chung Tử Thanh…cũng không có chết. Vô luận nói như thế nào, Hoắc  Duẫn Anh quá rõ ràng, mình không có cách nào oán trách Hoắc Sở Lan, cho dù cô làm nhiều chuyện khiến mình khó xử cùng khó chịu. Chỉ là….không trách, nhưng mình có thể  tiếp nhận cô ấy sao ? Mình cùng ba người kia dây dưa không rõ,  hiện tại lại liên quan đến Chung Tử Thanh và Hoắc Sở Lan, Hoắc  Duẫn Anh nhíu chặt lông mày, mờ mịt không biết nên nói gì cho phải.

“Duẫn Anh, có thể để cô ở bên cạnh con không ? Không phải lấy thân phận cô cô” Hoắc Sở Lan đại khái nhìn ra nội tâm Hoắc  Duẫn Anh xoắn xuýt, nhưng cô không có ý định nhượng bộ, mà đem suy nghĩ trong lòng nói ra.

“Hoắc Sở Lan, cô biết không được…con….”

“Cô biết, Duẫn Anh dây dưa với ba người kia, cô cũng biết con buông bỏ Chung Tử Thanh không được. Không sao, hiện tại cô không ngại có người đến giành giật với cô, cô chỉ là muốn ở bên cạnh con mà thôi “

“Hoắc Sở Lan đừng như vậy” cảm thấy Hoắc Sở Lan ôm mình thật chặt, Hoắc  Duẫn Anh nhíu mày nói. Nàng cảm thấy mình tựa như người xấu tội ác tày trời, làm nhiều chuyện xấu như vậy có nhiều người muốn cứu rỗi nàng.

“Duẫn Anh, thân thể còn khó chịu không ?” thấy Hoắc  Duẫn Anh không muốn nói tiếp, Hoắc Sở Lan thông minh đổi câu chuyện, nghe tới câu hỏi của cô ấy, Hoắc  Duẫn Anh biết cô ấy nói không khỏe chỗ nào, bởi vì Hoắc Sở Lan làm càn đưa tay sờ lên,  cách quần bệnh nhân rộng rãi, sờ lấy chân tâm của nàng.

“Đừng đụng vào” tối hôm qua cùng Chung Tử Thanh làm một lần,  thân thể này cho tới bây giờ không có vấn đề gì, chỉ là Hoắc  Duẫn Anh không biết  sau này còn xảy ra chuyện gì nữa không.

“Con cùng cô ta, làm hả? lâu như vậy không gặp, mà dáng vẻ của con như thế, không có ai cự tuyệt nổi” Thông minh như Hoắc Sở Lan, đã nghĩ  đến cái gì, thấy cô ấy nói chắc chắn, Hoắc  Duẫn Anh cũng không có ý định giấu cô ta, gật đầu thừa nhận.

“Ách…cô liền biết, Chung Tử Thanh cũng không phải đèn đã cạn dầu, Duẫn Anh, cô thật hối hận lúc trước rời khỏi con, nếu không con sẽ luôn thuộc về cô cô, sẽ không có nhiều người như vậy đến giành với cô.”

“Hoắc Sở Lan, những điều đó đã qua hết rồi” thấy Hoắc Sở Lan lộ vẻ đau thương, Hoắc  Duẫn Anh đưa tay vỗ sau lưng cô.

“ừm đều qua, cho nên cô hiện tại nhất định phải xem trọng Duẫn Anh, không thể để con đi”

“Điện thoại di động của con đâu ? Con nghĩ gọi cho bọn họ báo bình an” Hoắc  Duẫn Anh nghĩ nghĩ, hay là báo trước cho nhóm Diệp Lê San tình huống của mình, nàng biến mất lâu như vậy, ba người kia nhất định lo lắng.

“Duẫn Anh, điện thoại lúc cô đưa con đi không có cầm theo. Mặc dù không nghĩ để Duẫn Anh liên hệ với bọn họ, bất quá…dùng của cô đi”

Hoắc Sở Lan cầm điện thoại đưa cho Hoắc  Duẫn Anh, nhìn thấy phản ứng của cô cô, Hoắc  Duẫn Anh tiếp nhận bấm số, nàng gọi chính là Ấn Sư Mân, dù sao ba người kia, nàng đoán được Ấn Sư Mân chính là người nhận trách nhiệm tìm kiếm mình, nhưng gọi thật lâu không ai nhận, nàng lúc này mới gọi cho Ấn Kỷ Tuyền, mà lần này điện thoại kết nối.

“ Xin chào” nghe tiếng của Ấn Kỷ Tuyền, Hoắc  Duẫn Anh bỗng nhiên có cảm giác nghẹn ở cổ họng, nàng nghĩ thật lâu, mới dự định mở miệng, thế nhưng đối diện đã nhanh chóng nói trước.

“Là Duẫn Anh đúng không ? Tụi chị đang trên đường tới, chị đã biết em ở đâu, yên tâm tụi chị sẽ nhanh đến”

Hoắc  Duẫn Anh còn chưa nói xong, điện thoại đã tắt kết nối, nàng kinh ngạc mà nhìn điện thoại, thấy Hoắc Sở Lan lo lắng nhìn mình, không biết nên nói cái gì. Nàng không nghĩ bọn họ nhanh như vậy liền tới, mà mình cũng chưa chuẩn bị sẽ nói gì với họ khi gặp mặt, nên chuẩn bị giải thích thế nào, đang lúc Hoắc  Duẫn Anh nghĩ tới, cửa lớn của phòng bệnh bỗng nhiên bị đẩy ra, tiến vào chính là ba người kia.

Nhìn bọn họ ba người một mặt tiều tụy, nhìn thấy mình khó nén được sự hưng phấn, Hoắc  Duẫn Anh đỏ vành mắt, nhịn không được đi qua, muốn ôm chặt các nàng, chỉ là nàng vừa đứng dậy, đã bị ba người bao lấy ôm chặt, lực đạo lớn đến mức thân thể cảm thấy đau đớn, lại không nguyện ý mở miệng để các nàng nhẹ nhõm một chút.

“Duẫn Anh, thật xin lỗi, tụi chị đến muộn” Ấn Sư Mân sẽ ít có cảm xúc chấn động lớn, mà lần này, toàn thân nàng đều đang phát run. Thấy tay nàng băng bó băng gạc, còn có vết thương trên trán, Hoắc  Duẫn Anh không biết lúc mình rời đi tên quỷ này  lại bị thương rồi, mà Diệp Lê San lại yên tĩnh trầm mặc chảy nước mắt, nói mình gầy quá. Ấn Kỷ Tuyền ở trên người nàng sờ tới sờ lui, không thể đem toàn thân nàng kiểm tra một lượt.

“Các người a, em không sao, thật xin lỗi, là em để các chị lo lắng như vậy…em…” Hoắc  Duẫn Anh còn chưa nói xong, mà Ấn Sư Mân một bên bỗng nhiên rút súng ra,  nhắm ngay Hoắc Sở Lan đang nằm trên giường, lần này để Hoắc  Duẫn Anh sững sờ, nàng vội vàng nhìn Diệp Lê San cùng Ấn Kỷ Tuyền, liền phát hiện hai người này không có ý định ngăn cản Ấn Sư Mân.

“Ấn Sư Mân, chị….”

“Duẫn Anh, là cô ta bắt em đi đúng không ? Cô ta là cô cô của em, lại đối với em làm những chuyện kia, hiện tại còn hại em ở bệnh viện” Ấn Sư Mân lạnh lùng nhìn Hoắc Sở Lan, mà Hoắc Sở Lan bị súng nhắm ngay người lại không có dáng vẻ thất kinh.

Cùng lúc đó, cửa phòng lần nữa bị mở ra, cầm đầu là một cô gái mặc áo trắng, hai bên cạnh là cô gái cao gầy tóc vàng, rõ ràng còn ở mùa thu mà đã mặc quần sóc ngắn. Hai người không phải đến đơn độc, sau lưng còn có một đám áo đen cầm súng, mè kẻ đến tự nhiên là Ninh Tử Man.

“Chậc chậc, là người ngoại quốc, thế nào dám ở địa bàn của tôi động tay động chân với bạn bè đáng yêu của tôi, vị tiểu thư áo khoác đen, bỏ súng xuống rồi bình tĩnh nói chuyện”

“Tôi thấy cô mới là nên bình tĩnh nói chuyện, tôi ghét cô cầm súng nhắm vào người em gái của tôi” Ấn Kỷ Tuyền cũng bỗng nhiên rút súng trong ngực, nhắm ngay Ninh Tử Man.

Không khí trong phòng trở nên yên tĩnh nghiêm túc, một đám cầm súng nhét vào chung một chỗ, Hoắc  Duẫn Anh đã gấp đến nỗi không biết nên làm gì mới tốt. Ngay lúc này hết lần này đến lần khác gây ra phiền phức, nhìn Chung Tử Thanh một mặt mờ mịt đẩy xe lăn tiến vào, cầm bệnh án trong tay, sắc mặt Hoắc  Duẫn Anh đã kém đến cực hạn.

“Các người….đây đang làm cái gì ? Ninh viện trưởng, cô tại sao cầm súng đến? Duẫn Anh, em biết mấy người này hả?”