Bầu không khí trong phòng bệnh cơ hồ có chút đóng băng, Hoắc Duẫn Anh nhìn tất cả mọi người giằng co một chỗ, chậm rãi đi đến bên người Ấn Sư Mân, ôm nàng. Cảm giác được Hoắc Duẫn Anh run rẩy, Ấn Sư Mân hơi sững sờ, dù Hoắc Duẫn Anh không nói gì, nhưng chỉ một cái ôm, cũng đã truyền đạt hàng vạn lời nói. Nàng minh bạch, Hoắc Duẫn Anh không có ý định truy cứu đến cùng, cũng sẽ không cho phép mình tổn thương Hoắc Sở Lan.
Ở trong lòng thở dài một hơi, Ấn Sư Mân cất súng vào, mà Ninh Tử Man cũng thu súng, làm nhân vật trung tâm là Hoắc Duẫn Anh đứng ở chính giữa, đúng là có cảm giác khó nói nên lời. Tất cả mọi chuyện bởi vì nàng mà xảy ra, nàng nhất định phải cho mọi người một cái công đạo. Nhìn Ninh Tử Man chờ xem kịch vui, còn có Chung Tử Thanh một mặt Chung Tử Thanh, Hoắc Duẫn Anh để các nàng đi ra ngoài trước, ở trong phòng chỉ còn Hoắc Sở Lan cùng nàng, còn có Ấn Sư Mân.
“Em…” nhìn Ấn Sư Mân đứng đối diện, Ấn Kỷ Tuyền, còn có Diệp Lê San, dù là trước đó nghĩ rất nhiều lời, nhưng đến loại thời điểm này, Hoắc Duẫn Anh lại khó mà mở miệng. Nàng nên giải thích chuyện mình mất tích thế nào ? Như nói thật nàng bị Hoắc Sở Lan bắt đi ? Cùng cô cô ruột lên giường ? Hay nên nói là…nàng cùng Hoắc Sở Lan đã từng có một mối quan hệ không trong sạch.
“Xin chào, tôi là Hoắc Sở Lan, là cô cô của Hoắc Duẫn Anh, đương nhiên cũng là người Duẫn Anh thích “ ngay lúc Hoắc Duẫn Anh còn đang trù trừ, Hoắc Sở Lan ngược lại mở miệng đầu tiên. Nghe cô nói như vậy, Ấn Sư Mân trầm mặt, Ấn Kỷ Tuyền cười như có điều suy nghĩ, liền ngay cả Diệp Lê San tính tình tốt cũng có chút nheo mắt lại, nụ cười trên mặt hoàn toàn không tức giận chỉ có cười lạnh.
“Hoắc tiểu thư, cô là cô cô của Duẫn Anh, Duẫn Anh đương nhiên sẽ thích cô” Diệp Lê San thấp giọng trả lời, nàng nhìn gầy đi rất nhiều, yếu đuối đến mức gió thổi qua tựa hồ bay mất, đau lòng ôm chặt nàng, vỗ nhẹ phía sau lưng nàng.
“Thế nhưng mà, tôi nói thích, cũng không phải loại thích của thân nhân. Quan hệ giữa tôi và Duẫn Anh, các người đều biết đúng không ?”
“Hoắc tiểu thư, hoặc là nói, tôi cũng nên gọi cô là một tiếng cô cô, Duẫn Anh lần này bị cô cưỡng ép bắt đi, bất luận thời gian vừa qua cô làm gì với nàng, chuyện cô làm với nàng sẽ tổn thương nàng, thậm chí vào cả bệnh viện, cô cảm thấy cô có tư cách nói thích nàng sao ?” Ấn Kỷ Tuyền không buông tha ép hỏi, nghe nàng nói, Hoắc Sở Lan một mặt vẻ áy náy, nhưng nàng không có ý định từ bỏ.
“Đích xác, tôi đối với Duẫn Anh tạo ra rất nhiều tổn thương, nhưng tôi sẽ dùng toàn bộ quãng đời còn lại bù đắp cho nàng, coi như Duẫn Anh đuổi tôi đi, tôi cũng sẽ không rời đi, huống chi là các người” Hoắc Sở Lan trầm mắt nhìn sang Ấn Sư Mân đang lặng lẽ quan sát mình, nàng có thể cảm giác được sát ý trong mắt Ấn Sư Mân, mà nàng cũng vững tin, nếu như mình không phải cô cô của Hoắc Duẫn Anh, không có sự bảo vệ của Ninh Tử Man, đã sớm Ấn Sư Mân giết chết rồi.
“Cô cô nói lời này không khỏi buồn cười, cô muốn Duẫn Anh phải gánh vác trách nhiệm thân phận sao ?” Diệp Lê San lúc này vô cùng hối hận, nàng lúc trước nhìn thấy Hoắc Sở Lan, đã cảm thấy ánh mắt cô ta nhìn Hoắc Duẫn Anh không đúng, nhưng khi đó ngại quan hệ của bọn họ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, nếu như đề phòng sớm một chút, có lẽ liền sẽ không như hiện tại
“A…quan hệ huyết thống, tôi với Duẫn Anh đã sớm không còn quan tâm. Ba người xoắn xuýt với tôi làm gì, không bằng xoắn xuýt vị bác sĩ kia, các người biết tên của vị bác sĩ kia không ? Không biết tôi liền nói cho các người biết, cô ta tên là Chung Tử Thanh “ Hoắc Sở Lan nói xong, Hoắc Duẫn Anh chậm rãi nhắm nghiền hai mắt, kỳ thật nàng cũng không định che giấu chuyện của Chung Tử Thanh, bây giờ Hoắc Sở Lan nói ra, tựa hồ giúp nàng một tay.
“Cô ta và Duẫn Anh chia tay rồi” Ấn Sư Mân cũng bất vi sở động, mà nhìn Hoắc Duẫn Anh bị Diệp Lê San ôm vào trong ngực, phát hiện lưng nàng gầy gò, mặt mũi tràn đầy đau lòng.
“Các người đã không quan tâm, vậy coi như tôi chưa nói” Hoắc Sở Lan không nói gì thêm nữa, mà Hoắc Duẫn Anh từ đầu đến cuối không mở miệng. Nàng thoát khỏi cái ôm của Diệp Lê San, chậm rãi đến vào chính giữa. Nội tâm của nàng vào lúc này, nàng chỉ có thể dùng từ dày vò để hình dung.
“Thật xin lỗi…thật rất kém cỏi….em…” ánh mắt Hoắc Duẫn Anh đảo qua Ấn Sư Mân, Ấn Kỷ Tuyền, cuối cùng rơi trên người Diệp Lê San. nàng cố gắng muốn đem hai chữ chia tay nói ra, lại không biết nên nói với ai, nói thế nào. Nghĩ đến mình cùng bọn họ dây dưa qua, lại cùng Chung Tử Thanh và Hoắc Sở Lan không sạch sẽ. Hoắc Duẫn Anh chưa từng chán ghét mình như vậy, nàng gấp rút thở hổn hển, tiếp đó thống khổ che ngực, chỉ cảm thấy hít thở càng ngày càng khó, toàn thân không khỏi đau đớn để nàng quỳ trên mặt đất, đau đến muốn ngất đi. Nhưng đại não càng lúc càng thanh tỉnh.
“Duẫn Anh! Duẫn Anh!” nàng nghe được bên tai mấy người gọi tên, cũng giương mắt nhìn thấy Hoắc Sở Lan từ trên giường phóng xuống, Diệp Lê San biểu lộ chưa bao giờ bối rối, ngay sau đó, nàng nhìn thấy Chung Tử Thanh bị gọi đến, bọn họ đỡ mình lên giường, Chung Tử Thanh tay run run đem thuốc an thần tiêm vào người mình. Nhìn dáng vẻ của bọn họ khẩn trương, Hoắc Duẫn Anh trong lòng càng khó chịu hơn.
Dựa vào cái gì…Mình dựa vào cái gì muốn bọn họ lo lắng cho mình như vậy, dựa vào cái gì đều thích bọn họ.
Hoắc Duẫn Anh, mày nếu mà chết rồi, liền tốt. Người chân chính đáng chết nhất là mày mới đúng.