Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 115:

Hoắc Sở Lan nhìn thấy Hoắc  Duẫn Anh xuất hiện, tâm tình kích động rốt cuộc bình ổn xuống một chút. Nhưng mà, khi nhìn thấy Chung Tử Thanh đứng ở cửa, dáng vẻ bình phục trở nên càng thêm phức tạp. Cô ôm lấy Hoắc  Duẫn Anh, tay nắm thật chặt, nhưng trong mắt kinh ngạc không hề kém Hoắc  Duẫn Anh. Dù sao lúc trước  Chung Tử Thanh xảy ra chuyện cũng liên quan tới cô, nhưng hôm nay, người kia vẫn lành lạnh đứng ở đó.

“Duẫn Anh, thật xin lỗi, cô cô thất bại, không đưa con đi được nữa…cũng không thể thiếu vắng con mà còn tồn tại” Hoắc Sở Lan áy náy nói, nếu như có thể, cô không muốn sống, cho dù tỉnh lại liền thấy Hoắc  Duẫn Anh không còn ở đây, nhưng tình huống như vậy, căn bản không phải cô mong muốn.

Nếu là chết, cô liền không dây dưa với Hoắc  Duẫn Anh, cũng sẽ không tổn thương nàng. Cái tên Hoắc Sở Lan, sự sống còn của Hoắc Sở Lan, tình cảm Hoắc Sở Lan đối với Hoắc  Duẫn Anh đều sẽ kết thúc theo cái chết của mình. Thế nhưng mà…mình thất bại, lại một lần nữa sống sót. Cô nên làm thế nào mới có thể khống chế được sự thương nhớ trong lòng dành cho Duẫn Anh ? Rõ ràng sống lại nhưng không chiếm được Duẫn Anh, đây mới là sự trừng phạt thống khổ hơn là cái chết

“Hoắc Sở Lan, con biết cô đang suy nghĩ cái gì, con cũng biết cô nghĩ đến cái chết. Khốn nạn, vì sao lại có loại khốn nạn như cô. Cô đã nhiều lần rời khỏi con, lần này cô vẫn muốn chạy trốn đúng không ? Con chỉ có mình cô là người thân, cô nếu không còn nữa, con nên làm thế nào đây ? Hoắc Sở Lan, con thật chán ghét cô”

Hoắc  Duẫn Anh nghẹn ngào nói, rõ ràng hốc mắt đỏ lên, nhưng nước mắt không chảy ra được. Thấy được dáng vẻ sính cường của nàng, Hoắc Sở Lan không biết nên làm gì mới tốt. Cô chưa kịp nói cái gì, Hoắc  Duẫn Anh bỗng nhiên ôm lấy cô, há miệng cắn vai của cô. Lần này Hoắc  Duẫn Anh dùng sức rất mạnh, cũng muốn đem tất cả bất mãn đối với Hoắc Sở Lan phát tiết ra ngoài

Chỉ có nàng biết, khi nàng nhìn thấy Hoắc Sở Lan be bét máu khắp người nằm trên ghế, nàng sợ hãi đến mức nào. Nàng sợ Hoắc Sở Lan rời khỏi nàng, sợ trên thế giới này, Hoắc gia cuối cùng chỉ có mình nàng thừa tự. Hoắc Sở Lan là cô cô của nàng, thế nhưng xảy ra những chuyện này, bọn họ làm sao có thể chỉ đơn giản làm người thân được. Tất cả oán thán, tất cả tức giận , tựa hồ bởi vì sinh mệnh của Hoắc Sở Lan mà không còn quan trọng nữa. Hoắc  Duẫn Anh chỉ muốn cô cô khỏe mạnh, nàng không nghĩ để bất kỳ người nào bên cạnh mình, bởi vì mình mà khó chịu.

Cho đến khi nếm được mùi máu tanh trong miệng, Hoắc  Duẫn Anh mới thả ra. Nàng nhìn sắc mặt Hoắc Sở Lan trắng bệch, lại không có nửa điểm oán giận. Lúc này ới cười lên. Nụ cười này rất xinh đẹp, là Hoắc Sở Lan nhiều năm đều chưa từng thấy qua. Hoắc  Duẫn Anh nở nụ cười thế này, mới thật sự là nàng, mà không phải người muốn lấy lòng cô mà mỉm cười với cô.

“Duẫn Anh, cô cô sau này không rời khỏi con nữa” Hoắc Sở Lan vỗ nhẹ sau lưng Hoắc  Duẫn Anh, ngẩng đầu nhìn Chung Tử Thanh đứng ở cửa. Ánh mắt hai người tương giao, cô nhìn thấy sự đố kỵ trong mắt đối phương, đã từng, mình cũng từng nhìn Chung Tử Thanh cùng Hoắc  Duẫn Anh ôm nhau với ánh mắt như vậy, đố kỵ cơ  hồ muốn nổi điên.

“Chung tiểu thư, tôi có mấy lời muốn nói riêng với cô” lúc này Hoắc Sở Lan bỗng nhiên mở miệng, yêu cầu này làm cho Hoắc  Duẫn Anh sững sờ, thấy nàng muốn nói gì đó, Hoắc Sở Lan vỗ vỗ sau lưng nàng, ra hiệu mình không làm loạn gì đâu,  Hoắc  Duẫn Anh lúc này mới cúi đầu, đi ra khỏi phòng.

Phòng bệnh chỉ còn Hoắc Sở Lan cùng Chung Tử Thanh, thấy Chung Tử Thanh chậm rãi đi tới, từ trên cao nhìn xuống mình, địch ý trong mắt sau khi Hoắc  Duẫn Anh rời đi càng thêm rõ ràng.

“Chung tiểu thư, tôi cho là cô nhiều năm không liên lạc với nàng, đã từ bỏ nàng, nhưng bộ dạng của cô bây giờ, không giống như tôi nghĩ” Hoắc Sở Lan thấp giọng nói, cô dùng tay sờ  chỗ bị cắn trên vai, mặc dù đau, có thể nghĩ đến là Hoắc  Duẫn Anh lưu lại tổn thương, để trái tim cô ấm áp.

“Đúng vậy a, tôi cho là có thể từ bỏ em ấy, mấy năm nay tôi đều cho rằng như thế, nhưng hiện nay tôi nhìn thấy em ấy, phát hiện tất cả chỉ là tự huyễn, đều là tự tin tưởng mà thôi”

“Cho nên ? Cô định sẽ đoạt lấy Duẫn Anh sao ?”

“Không có nói là đoạt hay không đoạt, tôi chỉ  là nghĩ muốn tranh thủ hết sức, dù sao đối với em ấy, tôi làm quá nhiều chuyện sai, nhưng cô cũng tổn thương em ấy, so với tôi nhiều hơn. Cô không hợp với em ấy, tôi không muốn nhìn thấy Duẫn Anh ở bên cạnh cô”

“Ồ ? Nếu như Chung tiểu thư cảm thấy hiện giờ chỉ có mình tôi là tình địch, vậy cô đã sai mười phần rồi,  Duẫn Anh ưu tú như vậy, người thích nàng rất nhiều, cô có lẽ không biết, hiện tại…”

“Tôi biết, tôi cũng rõ ràng Duẫn Anh sẽ thu hút rất nhiều người. Bất quá không sao, coi như em ấy không thuộc về tôi, tôi cũng muốn tranh thủ cơ hội được ở bên cạnh em ấy một chút”

“A….lời nói ra thì dễ dàng, về mặt tình cảm không ai sẽ không tự tư, Chung Tử Thanh, cô cũng giống như vậy “

“Hoắc Sở Lan, nếu như nói ai cũng tự tư, cô chính là người tự tư nhất”

“Chung Tử Thanh, cô có tư cách gì nói tôi ? Cô rõ ràng không có việc gì nhưng không thấy được Duẫn Anh, nàng vì cô mà khổ sở những năm qua cô thì ở nơi nào ? Hiện tại gặp được nàng, muốn một lần nữa ở bên cạnh nàng ? Tôi nói cho cô biết, Duẫn Anh đã không còn cần cô nữa”

“Coi như em ấy không cần tôi, cũng không cần loại người như cô”

“Ồ ? Vậy chúng ta rửa mắt chờ , nhìn xem Duẫn Anh cần ai, ai là người khiến cho Duẫn Anh vui vẻ”

“Hoắc Sở Lan…cô…”

“Hai người chưa nói xong nữa hả ?” Đang lúc Chung Tử Thanh còn muốn tiếp tục mở miệng, Hoắc  Duẫn Anh bỗng nhiên đẩy cửa đi vào, thấy mặt nàng có chút tái nhợt, Chung Tử Thanh vội vàng nở nụ cười nhẹ, cầm bệnh án trên tay, ra vẻ nghiêm túc đọc.

“Tôi chính đang hỏi thăm xem Hoắc tiểu thư còn chỗ nào không khỏe, cũng may, độc tố trong người cô ấy đã được thanh trừ, tổn thương trên tay cũng không gây quá nhiều vấn đề, phải chú ý đừng chạm vào nước, đừng dùng sức quá mạnh”

“Ừm, tất cả đều nghe theo Chung bác sĩ “

Nhìn thấy nụ cười của Chung Tử Thanh, Hoắc Sở Lan cũng cười theo, hai người nhìn nhau, trên mặt là nụ cười nhu hòa yếu ớt. Thấy bọn họ không có ầm ĩ, Hoắc  Duẫn Anh lúc này mới thở phào.

“A, vậy hai người cứ tiếp tục nói, em về phòng trước” Hoắc  Duẫn Anh vốn không muốn vào, nhưng đợi đã lâu không thấy Chung Tử Thanh ra, cho là hai người rùm beng, mới đi vào, ngược lại không như nàng nghĩ, bọn họ vẫn có thể tâm bình khí hòa nói chuyện. Thấy Hoắc  Duẫn Anh rời đi,  nụ cười trên mặt Chung Tử Thanh cùng Hoắc Sở Lan trong chớp mắt biến  mất không còn.

“Chung tiểu thư, đó đâu phải bệnh án của tôi đúng không ?”

“Không phải”

“Biết ngay mà…”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 114:

“Ngô…Hoắc…. Hoắc Sở Lan….không muốn….A Thanh !” bỗng nhiên từ trên giường ngồi dậy, lập tức chính là một trận hoa mắt trời đất quay cuồng. Hoắc  Duẫn Anh ngã lại trên giường, thống khố nôn khan, lại phát hiện mình không ói ra được bất cứ thứ gì. Nàng nằm trên giường mấy giây, nắm tay thò vào trong chăn bông, nhẹ nhàng sờ bụng dưới cùng đùi, lại lần nữa sờ lên vai mình, nhắm mắt lại hít thở một hơi sâu.

Nguyên lai, nàng thật cùng Chung Tử Thanh làm, không phải ở nơi nàng nghĩ là mộng, mà trong hiện thực, thật sự cùng chị ấy làm loại chuyện đó. Mặc dù các nàng trước kia là người yêu, nhưng như bây giờ, đến cùng là coi là gì ? Hoắc  Duẫn Anh a, thân thể của mày, rốt cuộc tiếp nhận bao nhiêu người mới đủ đây ?

“Cô tỉnh rồi hả ? Nửa đêm hôm qua cô phát sốt cao, tôi đo nhiệt độ cho cô trước” lúc này cửa phòng bị đẩy ra, Chung Tử Thanh ngồi trên xe lăn đi vào. Không biết mình có nhớ lầm không, Hoắc  Duẫn Anh mơ hồ cảm thấy Chung Tử Thanh tựa hồ không phải là không thể đi đường, hôm qua giống như chị ấy đỡ nàng lên giường, nhưng nghi vấn là vậy, nếu như không xác định mà hỏi chính là thất lễ, Hoắc  Duẫn Anh không có cách nào hỏi ra lời.

“Làm phiền chị” Hoắc  Duẫn Anh thấp giọng nói, không biết làm sao đối mặt với Chung Tử Thanh mới tốt. Nàng hiện tại có quá nhiều chuyện muốn suy nghĩ, cùng Chung Tử Thanh ở chung trước đây vô cùng mỹ hảo giờ biến thành xấu hổ, mà Hoắc Sở Lan còn hôn mê ở bên phòng khác. Còn có ba người kia, thế nhưng mà…mình bây giờ bộ dạng này, còn có thuốc trong thân thể, gặp ba người họ, mình nên giải thích thế nào?

Quá nhiều câu hỏi đặt trên thân Hoắc  Duẫn Anh, nặng nề cơ hồ nàng không cách  nào hô hấp, nàng nằm trên giường ngây ngốc nhìn trần nhà, Chung Tử Thanh đã đi rồi quay lại, trong tay cầm một bát cháo nóng hổi. Thấy được chị ấy cầm cháo đặt lên bàn, sau đó không quá linh xảo từ xe lăn đứng lên, ngồi xuống mép giường, Hoắc  Duẫn Anh trong lòng chua xót, nàng nhẹ nhàng vươn tay, kéo lấy vạt áo Chung Tử Thanh.

“Chân của chị…”

“Không sao, tai nạn xe năm đó để lại di chứng, kỹ thuật y học ở nơi này rất tân tiến, hai chân lúc đầu không chịu nổi, nhưng cuối cùng vẫn lưu lại được cho tôi. Bình thường đi đường hơi mệt nhọc, tôi mới  dùng xe lăn”

“Thật xin lỗi “ Hoắc  Duẫn Anh vô thức nói ra ba chữ này, nàng nhìn thấy động tác của Chung Tử Thanh có chút cứng nhắc, tựa hồ cảm thấy mình nói sai gì đó.

“Duẫn Anh, em không cần xin lỗi tôi, hoặc là nói, người nói xin lỗi phải là tôi mới đúng. Tôi biết em nhất định sẽ tò mò tự  hỏi sao tôi không đi tìm em, cũng chắc chắn trong lòng có bao nhiêu oán hận tôi. Kỳ thật em nghĩ không hề sai, tôi sau khi khỏe lại sau tai nạn xe, đã  là chuyện của hai năm sau. Tôi trở lại Hải Gia Thị thì  cha mẹ không còn, lúc đó, tôi đích xác tự trách mình đã liên lụy đến em”

“Nhưng về sau, khi tôi muốn quay về tìm em, tôi phát hiện em không cần tôi nữa rồi. Mà tôi không có tư cách gì nói muốn bên em lần nữa. Duẫn Anh, Chung Tử Thanh cho tới bây giờ không phải là người tốt như em đã nghĩ” Chung Tử Thanh có chút nói nhỏ, nói như đang tự nói với bản thân mình, càng giống như là lẩm bẩm

“Tốt, đến ăn chút cháo, em trước kia không  hề thích ăn uống gì cả, hiện tại ngay lúc này cũng nên ăn nhiều một chút” Chung Tử Thanh nói, dùng thìa múc ít cháo, nhẹ nhàng thổi, đưa đến bên miệng mình. Nhìn thấy động tác của chị ấy, hốc mắt Hoắc  Duẫn Anh phiếm hồng, lời Chung Tử Thanh vừa nói lúc nãy, nàng hiểu cũng rất minh bạch. Bất luận trước kia hai người có yêu nhau thế nào, nhưng bây giờ….bọn họ đã bỏ lỡ quá nhiều thứ, liền như chính mình giống như Hoắc Sở Lan, cố gắng liều mạng thế nào, đều rất khó trở lại như ban đầu.

“A Thanh, em không có hẹn hò với Hoắc Sở Lan, chỉ là….em đã cho rất nhiều người, nhiều đến mức chị không có cách nào tưởng tượng nổi, mà hiện tại em, cũng đồng thời dây dưa với rất nhiều người” Hoắc  Duẫn Anh lấy hết dũng khí, nhỏ giọng nói. Nghe nàng nói, Chung Tử Thanh trong mắt lóe lên chút kinh ngạc, sau đó dần dần nhạt đi. Chung Tử Thanh bất đắc dĩ cười cười, thay Hoắc  Duẫn Anh chỉnh lại tóc loạn.

“Duẫn Anh, em kỳ thật không cần nói với tôi những chuyện này. Tôi biết em làm điều gì cũng có lý do riêng, người có thể được em nhìn trúng, chắc chắn không kém cỏi” Chung Tử Thanh cố gắng để tiếng nói của mình nghe như ổn định, thế nhưng hai tay run rẩy lại bán đứng chị ấy. Nhìn thấy phản ứng của chị ấy, Hoắc  Duẫn Anh lắc đầu, nhịn không được ôm lấy Chung Tử Thanh.

“A Thanh, em cảm thấy mình rất bẩn, không phải thân thể, mà là lòng của em. Trái tim con người nhỏ như vậy, thế nhưng em chứa rất nhiều người trong đó. Em trước đó luôn nghĩ, nếu như chị còn sống, vậy thì tốt rồi. Nhưng bây giờ chị thật sự còn sống, nhưng em căn bản không có tư cách gì, nói với chị câu này” Hoắc  Duẫn Anh im lặng chảy nước mắt, Chung Tử Thanh cười, lại đỏ mắt. Ngay lúc này, y tá bỗng nhiên chạy vào, một bộ hốt hoảng.

“Chung bác sĩ, không ổn rồi, bệnh nhân bên cạnh đã tỉnh, thế nhưng cảm xúc rất kích động, còn muốn tự sát, tụi tôi đã chích thuốc an thần cho cô ấy, cô nhanh đi xem một chút” y tá nói tới bên cạnh, chính là phòng của Hoắc Sở Lan, nghe tới câu này, Chung Tử Thanh nhìn Hoắc  Duẫn Anh, thấy đối phương một mặt bất an, Chung Tử Thanh vội vàng đỡ Hoắc  Duẫn Anh, để nàng ngồi lên xe lăn, tự mình đẩy nàng sang phòng bên.

Quả nhiên, vừa bước vào cửa, liền thấy Hoắc Sở Lan không ngừng giãy dụa, bên trong miệng cứ nói xin lỗi. Bộ dáng của cô ấy chật vật, đầu tóc rối bời, ánh mắt cũng mờ mịt trống rỗng, Nhìn thấy biểu hiện của Hoắc Sở Lan, trong lòng Hoắc  Duẫn Anh tê rần, nàng gấp vội vàng tới gần ôm lấy Hoắc Sở Lan, nhẹ nhàng sờ lên mặt cô ấy.

“Cô cô, con đây, con ở đây”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 113:

Hoắc  Duẫn Anh  vạn vạn không nghĩ tới Chung Tử Thanh sẽ nói những lời này, nếu lúc trước nàng tự nhiên xem là một loại tình thú, nhưng bây giờ, các nàng nhiều năm không gặp, lại có dạng chuyện này xảy ra, Duẫn Anh trên thực tế không cách  nào thản nhiên đối mặt với loại câu này khiến cho nàng suy nghĩ nhiều. Huống chi, nàng bây giờ căn bản không có cách lựa chọn ở bên riêng một người nào.

“A Thanh, em…chỉ là  thân thể em không thoải mái mà thôi…” Hoắc  Duẫn Anh kẹp chặt hai chân, dùng sức che giấu sự chật vật của mình, nhưng Chung Tử Thanh hiển nhiên sẽ không mắc lười, cô bỗng nhiên vươn tay, kéo  quần rộng của Hoắc  Duẫn Anh. Tốc độ nhanh chóng, để Hoắc  Duẫn Anh ngay cả thời gian phản ứng cũng không có, chỉ có thể kinh ngạc dựa vào tường.

Thân thể sớm bị tác dụng của thuốc châm lửa nóng, trong lúc nói chuyện với Chung Tử Thanh càng thêm trầm trọng. Quần ngoài vừa bị kéo xuống, không có quần lót che chắn, nhiệt lưu róc rách  thuận khe hở chân tâm rơi xuống, lộ rõ sự chật vật của mình, càng không có chỗ trốn chạy. Bị Hoắc Sở Lan cạo đi  cỏ dại, còn chưa mọc ra, chỗ tư mật không chút nào che đậy, để Hoắc  Duẫn Anh cực khó xử.

Nàng đỏ vành mắt cúi đầu, không nghĩ vào lúc này gặp Chung Tử Thanh, vào lúc mình chật vật nhất, lúc bất lực nhất, gặp chị ấy, mà chị ấy không còn an ủi mình, mỗi một giây ánh mắt rơi xuống người, đều để Hoắc  Duẫn Anh như kim đâm vào xương.

“Cô cùng cô ta, khẩu vị biến chất rất nặng…” Chung Tử Thanh không có xem nhẹ sự ướt át trong mắt Hoắc  Duẫn Anh, đương nhiên cũng nhìn thấy chỗ bóng loáng kia. Hoắc  Duẫn Anh lúng túng kéo quần muốn rời đi, nhưng Chung Tử Thanh bỗng nhiên đẩy xe lăn tới. Hoắc  Duẫn Anh hai chân vốn nhũn ra, khí lực thân thể cũng đang xói mòn. Tay vịn xe lăn lập tức đâm vào đầu gối, nàng kém chút bị đụng ngã, vẫn là  Chung Tử Thanh đỡ nàng,  đem nàng kéo lên xe lăn, để nàng  quỳ gối ở vị trí trống của xe lăn, ngồi  trên chân của mình.

“A Thanh, đừng như vậy, không được….” Hoắc  Duẫn Anh thấp giọng nói, nhưng nhiệt khí thở ra càng lúc càng nóng, nàng vô thức ở trên thân Chung Tử Thanh cọ nhẹ, mấy năm nay, mùi trên người chị ấy vẫn giống như trước đây. Trước kia nàng thích nhất chui vào trong ngực chị ấy, liền tính không làm gì, cũng có thể làm cho mình vốn khó ngủ tìm được một giấc ngủ ngon.

“Duẫn Anh, tôi không nghĩ nhiều, thế nhưng cô…một mực đang câu dẫn tôi không phải sao, không cần phải ngại, tôi sẽ không phá hư tình của người khác, đêm nay, coi như tôi giúp cô” Chung Tử Thanh thấp giọng nói, sờ lấy chân tâm đã sớm  ướt đẫm của Hoắc  Duẫn Anh, căn bản không cần làm bất kỳ tiền hí gì, hai ngón tay rất nhẹ nhàng liền dung nạp đi vào. Lại cũng bởi vì tư thế ngồi của Hoắc  Duẫn Anh, khiến cho tiến vào càng sâu hơn

“A…A Thanh…không muốn….ngô”

“Duẫn Anh, cô nói không muốn tôi đã nghe quá nhiều lần rồi, không tính trước kia  tới  hiện tại, tôi đều không có ý định từ bỏ. Mà cô cảm thấy lời cô nói không muốn, có thể lừa người từng ở chung với cô mấy năm như tôi sao ?”

Cảm giác được Hoắc  Duẫn Anh giãy dụa, Chung Tử Thanh dứt khoát trực tiếp đẩy xe lăn, khiến cho hai người cùng lui về phía sau. Hoắc  Duẫn Anh dựa lưng vào tường. Bởi vì tác dụng của thuốc, Hoắc  Duẫn Anh vốn không có khí lực, xe lăn lay động càng làm cho thân thể hai người đều không ngừng rung lắc trước sau, thân thể bất lực để Hoắc  Duẫn Anh không nhịn được muốn ngồi xuống, mê hoặc nuốt lấy ngón tay Chung Tử Thanh, nuốt lấy thứ làm cho nàng khoái cảm. Hoắc  Duẫn Anh mờ mịt nhìn mặt Chung Tử Thanh, ý thức mơ hồ làm cho nàng sinh ra ảo giác.

Tựa hồ  tất cả  mọi chuyện cũng chưa từng xảy ra, nàng cùng Chung Tử Thanh chưa từng xa nhau, bọn họ vẫn là người yêu từ đầu đến cuối hạnh phúc bên nhau. Chung Tử Thanh rất ôn nhu, làm bất kỳ chuyện gì cũng rất hoàn mỹ. Đối với Hoắc  Duẫn Anh mà nói, chị ấy tựa như thượng tiên tặng bảo vật cho mình. Chị ấy nhìn qua rất trầm lặng, nhưng ở với mình lại không hề tẻ nhạt. Chị ấy lạnh lùng, nhưng lại dùng giọng vô cùng ôn nhu bình dị gần gũi gọi mình thức dậy. Mỗi ngày chuẩn bị đồ ăn ngon để mình vui vẻ, liền ngay cả lên giường, chị ấy cũng mang niềm vui mới cho mình. Tất cả mọi người nói chị ấy lạnh lùng, nhưng duy chỉ có mình cảm nhận được sự ấm áp của chị ấy, đây chính là Chung Tử Thanh.

“A Thanh, A Thanh….đừng đi…đừng rời bỏ em…Không cần quan tâm người nhà của chị có được không? Đừng từ bỏ, xin chị” Hoắc  Duẫn Anh ở thời điểm này, rốt cuộc nói ra  lời năm đó nàng không dám nói, lúc đó, Chung Tử Thanh vì cha mẹ của chị ấy mà chia tay mình. Hoắc  Duẫn Anh từ đầu đến cuối, tìm không được chút tư cách để lên lên tiếng, bởi vì vô luận có nói cái gì, nàng cũng đều là người xấu.

Ngà luôn luôn nũng nịu với Chung Tử Thanh, để chị ấy thỏa mãn yêu cầu bốc đồng của mình, nhưng vào lúc đó, nàng không làm được. Những lời này làm sao có thể nói, làm sao dám nói. Nàng không có tư cách tự tư bảo Chung Tử Thanh đừng quan tâm chuyện sức khỏe của mẹ chị ấy, ở bên cạnh nàng. Mà coi như nàng có nói, A Thanh cũng sẽ không đồng ý. Những lời khẩn cầu giấu trong lòng, Hoắc  Duẫn Anh đến tận bây giờ mới dám nói ra

Hoắc  Duẫn Anh nằm ở trên người Chung Tử Thanh, giãy dụa eo nghênh hợp Chung Tử Thanh, hai người ăn ý từ đầu  đến cuối vẫn như vậy, dù xa cách nhiều năm. Chung Tử Thanh vẫn biết chỗ nào của Hoắc  Duẫn Anh mẫn cảm nhất, nơi nào thích đau, nơi nào thích nhột. Tay trống Chung Tử Thanh dùng cởi bỏ nút áo của Hoắc  Duẫn Anh, theo nút áo được cởi bỏ, nửa người trên của nàng bại lộ trước mắt

Nhìn vết đỏ ở trên đó, Chung Tử Thanh hơi cau mày, in lên đúng vị trí nhưng dùng sức mạnh hơn, lưu lại dấu vết của mình. Hoắc  Duẫn Anh ôm chặt Chung Tử Thanh, như là vùng vẫy giãy chết trong nước, ôm lấy cây khô. Chung Tử Thanh cũng không yếu thế, dùng sức nắm ngực của nàng, dùng khe hở giữa các ngón tay mài cọ lấy đỉnh ngực của Hoắc  Duẫn Anh, không biết có phải ảo giác hay không, Chung Tử Thanh luôn cảm thấy nơi này so với trước kia lớn hơn một chút.

“A Thanh….làm hỏng em…dùng sức….làm hỏng em…” Hoắc  Duẫn Anh hoảng hốt hô lớn, có lẽ  liền ngay cả chính nàng cũng không biết đang nói cái gì. Nhưng dạng này kêu gọi, đối với Chung Tử Thanh  đang thanh tỉnh chính là dụ hoặc cực hạn. Chung Tử Thanh buông tay đang vịn eo Hoắc  Duẫn Anh, mặc cho nàng vô lực ngồi xuống, nhưng ngón tay trong thân thể lại dùng sức đâm vào.

Hoắc  Duẫn Anh bị đâm đến tê dại da đầu, không thể không dùng tay vịn lấy hai bên xe lăn, lấy dạng này phụ trợ để bảo trì sự cân bằng, lập tức bởi vì động tác của Chung Tử Thanh mà trở nên phí công. Thân thể bị Chung Tử Thanh đẩy lên tường, phần lưng nóng hổi chạm vào vách tường, dẫn tới Hoắc  Duẫn Anh một trận run rẩy, mà Chung Tử Thanh tựa hồ rất muốn cướp đoạt tự do của nàng. Chung Tử Thanh không ngừng đem xe lăn xê dịch trên mặt tường, đem nàng chăm chú ép lên tường, Hoắc  Duẫn Anh không có chỗ nào né tránh, mà bàn tay Chung Tử Thanh còn dùng sức cọ lấy tiểu hạch nóng hổi mẫn cảm của nàng, Hoắc  Duẫn Anh thoải mái nói không nên lời, chỉ là ôm chặt Chung Tử Thanh, dùng toàn lực nhảy nhót trên người cô.

Chung Tử Thanh luôn muốn thừa nhận, Hoắc  Duẫn Anh thật sẽ để cho người ta bị nghiện. Nếu như nói nàng đã từng có những ngây ngô, vậy lần này gặp lại, Chung Tử Thanh mặc dù ngoài miệng nói xa lánh, nhưng dáng vẻ của Hoắc  Duẫn Anh, đích đích xác xác so với trước kia càng thêm mê người, cũng càng thêm thành thục.

Tuổi tác đã khiến nàng lắng đọng, nàng từ đầu đến cuối đều là dụ hoặc, chỉ là trước kia dụ hoặc mang chút ngây ngô, mà bây giờ ngây ngô đã không còn xuất hiện ở trên người nàng nữa, dụ hoặc trí mạng chính là bên trong nuốt lấy ngón tay mình, đang vặn vẹo eo dùng bụng dưới bằng phẳng lề mề mình, nàng sẽ hơi ngẩng đầu lên, lộ ra đường cong chiếc cổ. Hoắc  Duẫn Anh hiện tại bất kỳ cử động nào cũng rất mê người, để cho mình mê muội. Cho dù xe lăn bởi vì hai người quá mức kịch liệt mà phát ra tiếng kêu ken két, nhưng ngay tại lúc này, Chung Tử Thanh đã sớm không thèm để ý cái xe lăn là cái gì, dù  là hư mất cũng không sao.

“A Thanh…muốn….Ân…đừng ngừng….” Cảm thấy hai chân bắt đầu phát run, Hoắc  Duẫn Anh nhẹ giọng ngân nga, Chung Tử Thanh càng rõ ràng hơn nàng nhanh thoải mái đến hòa tan. Nếu như là bình thường, cô sẽ giở trò xấu để Hoắc  Duẫn Anh không lên tới được đỉnh phong, lại kéo dài thời gian một chút. Chỉ bất quá,  bây giờ mình chỉ giúp nàng dập lửa, đã như vậy, nên ngừng một chút mới đúng, nghĩ như vậy Chung Tử Thanh liền tăng tốc độ trên tay, mỗi một lần đều dùng sức xuyên qua người Hoắc  Duẫn Anh. khi thân thể bị đưa đến đỉnh phong, Hoắc  Duẫn Anh ý thức so với trước kia còn muốn hoảng hốt hơn. Nàng giống như kiểu trước đây gọi tên Chung Tử Thanh, xụi lơ trong ngực chị ấy, đem thân thể cùng nước ấm nhiệt tình chảy lên đùi Chung Tử Thanh. Mà Chung Tử Thanh, cũng thản nhiên tiếp nhận.

Đại khái hôm nay quá mệt mỏi, mà thân thể của nàng đã sớm tới cực hạn, Hoắc  Duẫn Anh rất nhanh liền ngủ đi, cho dù trong người còn nuốt lấy ngón tay Chung Tử Thanh, nàng cũng an ổn thiếp đi. Nhìn thấy mình cùng Hoắc  Duẫn Anh ôm nhau cùng một chỗ. Chung Tử Thanh nhíu nhíu mày, nghĩ nghĩ, vẫn là ôm lấy nàng, bỗng nhiên Chung Tử Thanh đứng lên khỏi xe lăn, đỡ nàng đặt lên giường.

Nhìn khóe mắt Hoắc  Duẫn Anh có vệt nước, Chung Tử Thanh cười cười, phủ phục giúp nàng hôn lên.

“Duẫn Anh, ngủ ngon”