Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 112:

Hoắc  Duẫn Anh không cách nào chìm vào giấc ngủ, nhất là ở nơi xa lạ. Nàng nhìn đồng hồ, bảy giờ tối, hẳn là còn có thể  quan sát. Nàng xuống giường, đặt chân xuống đất chính là trời đất quay cuồng, may mắn kịp thời đỡ lấy bên giường mới không đến mức quỳ xuống đất. Sau khi ổn định, nàng chậm rãi đi ra ngoài, hỏi y tá phòng bệnh của Hoắc Sở Lan, phát hiện mình nằm ở sát vách, vịn tường đi tới.

Hoắc Sở Lan vượt qua thời kỳ nguy hiểm, trong lòng Hoắc  Duẫn Anh tự nhiên mừng rỡ. Cô cô là người thân duy nhất trên đời của nàng, cho dù cô cô làm rất nhiều chuyện với mình, Hoắc  Duẫn Anh nói qua, nàng không cách nào hận cô cô, mà gút mắt  lớn nhất giữa hai người cũng chính là Chung Tử Thanh.

Hoắc Sở Lan ngủ rất yên tĩnh, nhìn qua yếu ớt cùng nhẹ nhàng như lông vũ. Cô cô an tĩnh nằm ở chỗ kia, thường xuyên để Hoắc  Duẫn Anh nghĩ tới chuyện của hai người. Nhưng trong hồi ức, cũng trộn lẫn quá khứ của nàng và  Chung Tử Thanh. Hoắc  Duẫn Anh càng nghĩ càng hỗn loạn, nàng đến cùng làm thế nào mới tốt ? Chung Tử Thanh không có chết, nhưng mình lại có những người khác.

Nghĩ đến Ấn Sư Mân, Ấn Kỷ Tuyền còn có Diệp Lê San. Ba người  bọn họ hiện tại nhất định tìm mình như điên, nàng hẳn phải nhanh chóng liên lạc với bọn họ mới đúng, thế nhưng mà..tình huống hiện tại, nàng nên nói như thế nào ? Lại nên làm như thế nào ? Nghĩ tới những thứ này, Hoắc  Duẫn Anh ôm mình ngồi xổm dựa tường, khó chịu co ro thân thể. Nàng cảm thấy mình rất bẩn, rõ ràng chỉ là một người mà dung nạp năm người cùng một lúc, đến cùng có cái  gì để tiếp tục chịu đựng ?

“Thân thể cô không khỏe hả ?” đang lúc Hoắc  Duẫn Anh vẫn còn xoắn xuýt, thanh âm quen thuộc vang lên, ngẩng đầu nhìn thấy Chung Tử Thanh cầm bệnh án ở trước mặt mình, bởi vì chị  ấy ngồi xe lăn, Hoắc  Duẫn Anh ngẩng đầu liền  đối mặt với đầu gối của Chung Tử Thanh. Kỳ thật Hoắc  Duẫn Anh hơn phân nửa có thể đoán được chân của Chung Tử Thanh là  do di chứng của tai nạn xe hơi, lại rất muốn biết có điều trị tốt hay không. Nhưng như vậy, nàng cũng không có tư cách gì để hỏi cả.

“không có…không có” Hoắc  Duẫn Anh khó khăn đứng dậy, tận lực để mình biểu hiện không quá yếu ớt, nhưng nàng lại quên, Hoắc Sở Lan khiến cho thân thể nàng quen thuộc, mà quen thuộc chính là thứ đáng sợ. Nhất là thói quen tiêm thuốc, dù chỉ là ngắn hạn, không có cách nào xóa  đi. Bỗng nhiên đứng dậy, chân tâm nhận kích thích nhất định, hai chân Hoắc  Duẫn Anh mềm nhũn, kém chút ngã vào người Chung Tử Thanh, còn may nàng ngã người về bức tường mới có thể đứng vững.

“Tình trạng của cô nhìn qua không có gì, tôi giúp cô kiểm tra, cô vào phòng đi” Chung Tử Thanh không nói gì xoay người đi vào phòng, Hoắc  Duẫn Anh hiểu rất rõ Chung Tử Thanh, đối với chuyện sức khỏe bệnh tình, Chung Tử Thanh vô cùng nghiêm túc, cho tới bây giờ đều nói một không nói hai. Nàng kẹp chặt chân, thấp thỏm đi sau lưng Chung Tử Thanh, lại cảm thấy càng đi, thân thể càng khó chịu.

“Gần đây  có cảm thấy choáng đầu, tay chân tê dại không ?” đi vào phòng, Chung Tử Thanh tựa ở bên cạnh bàn, xoay bút trong tay, thấy Chung Tử Thanh thỉnh thoảng nghiêm túc viết cái gì trên giấy, ngẫu nhiên đưa tay vén tóc ra sau tai. Hoắc  Duẫn Anh lăng lăng nhìn chữ viết đẹp mắt phía trên, so với mấy năm trước càng thêm có phong cách. Chung Tử Thanh cho  tới bây giờ đều là học sinh xuất sắc, trước kia cùng hiện tại, không hề thay đổi.

“Có chóng mặt, nhưng không bị tê dại” Hoắc  Duẫn Anh nói dối, nàng trước đó đích thật toàn thân đau nhức, nhưng nàng cảm thấy cũng không phải bị bệnh mà do Hoắc Sở Lan làm ra.

“Cởi quần áo, nằm xuống đi”

“A?”

Nghe Chung Tử Thanh  muốn mình cởi quần áo, Hoắc  Duẫn Anh kinh ngạc mở to hai mắt, chẳng lẽ hiện tại kiểm tra đều cởi mở thế sao ? Còn muốn cởi quần áo? Mà đến cùng kiểm tra cái gì cởi quần áo. Ở trong lòng Hoắc  Duẫn Anh không ngừng tự hỏi, kỳ thật cũng không phải nàng nhăn nhó, thế nhưng mà…. Chung Tử Thanh không giống a,  mà trên người mình còn nhiều dấu vết  do Hoắc Sở Lan lưu lại.

Trong lúc do dự, thời gian từng chút trôi qua, thế mà giằng co không  xong, nhìn Chung Tử Thanh một mực cúi đầu viết gì đó, Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy bầu không khí cực xấu hổ. Nàng xoắn xuýt một hồi, chậm rãi nằm dài trên giường, cởi bỏ nút áo, nhưng không cởi toàn bộ. Nàng vốn muốn đi ngủ, tự nhiên không có mặc đồ lót, bộ đồ đồng phục bệnh nhân được cởi ra, lộ da thịt trắng noãn, nửa che nửa lộ bộ ngực,  còn có bụng dưới bằng phẳng.

Thấy Hoắc  Duẫn Anh cởi đồ, Chung Tử Thanh lấy ra một thứ nhìn như bút máy, lướt qua quần áo nàng, ở trên người nàng hoạt động,  dạng dụng cụ này Hoắc  Duẫn Anh chưa từng thấy qua, nghĩ đây là đồ đặc biệt chỉ  có riêng nước này mới có. Rõ ràng chỉ là kiểm tra mà thôi, lại làm cho Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy khắp nơi đều không thích hợp.

Trong suốt quá trình Chung Tử Thanh biểu lộ  bình tĩnh, để nàng nhìn không ra có bất kỳ gợn sóng gì, liền dường như trên người mình không có những dấu hôn mập mờ kia. Hoắc  Duẫn Anh nhắm mắt lại, muốn tránh né phần xấu hổ này, cảm giác không có gì đáng nhìn, nàng vẫn cảm thấy bút máy ở trên người nàng  hoạt động nhiều hơn. Cảm giác đồ vật lành lạnh ở trên ngực mình vòng qua  vòng lại, Hoắc  Duẫn Anh hơi thở dồn dập một chút, vốn cho là do tác dụng của thuốc, mà thân thể khó chịu càng không thoải mái. Nàng cảm thấy chân tâm mình dính dính không chịu nổi, nếu như không kẹp chặt chân, rất có thể quần lót cùng quần ngoài đều thấm ướt.

“Giữa hai người tựa hồ có vấn đề rất lớn” Chung Tử Thanh bỗng nhiên mở miệng, trong miệng gọi là hai người, Hoắc  Duẫn Anh đoán được chính là nàng cùng Hoắc Sở Lan, kỳ thật Hoắc  Duẫn Anh từ đầu  đến cuối cảm thấy lần này gặp mặt không đúng lúc, dù  sao quan hệ giữa ba người, rất loạn.  Chung Tử Thanh hẳn là chán ghét mình cùng Hoắc Sở Lan, bởi vì chuyện đêm đó….

“A Thanh, chuyện năm đó, thật xin lỗi, lúc ấy em uống sau, cho nên nhìn lầm cô cô thành chị, em….”

“hiện tại thế nào ? Bây giờ không phải cô cũng đang ở bên cạnh chị ta đó sao ? Cùng cô cô của cô” thanh âm Chung Tử Thanh có chút lạnh, cũng  không biết có phải ảo  giác hay không, Hoắc  Duẫn Anh nhìn thấy trong mắt cô hiện lên một tia lãnh ý. Mà loại ánh mắt kia của Chung Tử Thanh, là nàng chưa từng thấy qua.

“A Thanh, chuyện không phải như chị nghĩ, em…”

“Kiểm tra xong, cô về đi, kết quả tôi sẽ đưa cho cô sau”

Chung Tử Thanh  hiển nhiên không muốn tiếp tục đề tài này, thấy chị ấy đẩy xe lăn rời đi, Hoắc  Duẫn Anh lẳng lặng về phòng bệnh, vừa mới đi vào, nàng liền đẩy cửa vào phòng tắm, đem người ngâm xuống nước lạnh, thân thể hơi làm dịu một chút. Thế nhưng mà, phương pháp như vậy nàng trước đó từng thử qua, nàng biết không bao lâu nữa, thân thể  sẽ lại có cảm giác, còn không bằng…dùng tay tự giải quyết.

Nghĩ xong, Hoắc  Duẫn Anh đi ra ngoài, nằm ở trên giường, nàng thật lâu chưa làm qua loại chuyện này, trước kia bỗng nhiên rất mong muốn sẽ được có thời khắc này, nàng mới có thể nghĩ tới Chung Tử Thanh, tự mình vuốt ve nơi đó. Thế nhưng gần đây tạo nợ thân tình, nàng căn bản không cần tự mình động thủ.

“ừm….” Hoắc  Duẫn Anh chạm nhẹ nơi vừa tắm rửa qua đã đột nhiên ướt đẫm, êm ái vuốt ve. Nàng cảm thấy mình cực xấu hổ, dưới sự điều khiển của thuốc tựa như dâm phụ, thế nhưng nàng không cách nào ngừng lại động tác trên tay. Ngay sắp lên tới đỉnh, cửa phòng bỗng nhiên bị nhẹ nhàng xao động, Hoắc  Duẫn Anh  vội vàng dùng bông vải che lại chính mình, mặc quần áo vào, lại không kịp mặc đồ lót, chỉ có thể rối  ren mặc quần ngoài vào, mới đi ra ngoài mở cửa.

Chung Tử Thanh nghi hoặc nhìn Hoắc  Duẫn Anh, tựa hồ  không rõ vì sao nàng khóa cửa, dù sao bệnh viện lúc nào cũng xảy ra những chuyện đột ngột, rất ít  người bệnh sẽ khóa cửa.

“Đây là báo cáo lúc nãy của cô” Chung Tử Thanh đẩy cửa đi vào, đem báo cáo đặt ở trên giường Hoắc  Duẫn Anh, lại phát hiện mặt Hoắc  Duẫn Anh rất đỏ, nàng thở dốc rất nặng, ẩm ướt nước mắt. Bộ dáng này, Chung Tử Thanh từng nhìn qua nhiều lần, cũng đã quen thuộc lúc nào Hoắc  Duẫn Anh lại có vẻ mặt này.

“Cô…” Chung Tử Thanh khẽ nhíu mày, nói một chữ xong, vẫn không mở miệng  nói tiếp. Ngược lại là Hoắc  Duẫn Anh, nàng đã khó chịu nằm trên giường, cuộn tròn rúc vào một chỗ, đưa lưng về phía Chung Tử Thanh. Đang làm giữa chừng nên chổ kia vô cùng khó chịu, nơi đó đã đau đến muốn hư mất. Hoắc  Duẫn Anh dùng sức ôm chặt mình, thân thể không ngừng phát run. Nàng nhịn không được, nàng thật nhịn không được, nàng muốn đi tắm, rửa sạch thân thể khô nóng, nàng thật không biết mình sẽ ở trước mặt Chung Tử Thanh làm ra những chuyện thất thố nào.

Nhưng mà, khi Hoắc  Duẫn Anh xuống giường, chuẩn bị đi phòng tắm, Chung Tử Thanh bỗng nhiên đẩy xe lăn, giữ lấy chân nàng, ép nàng lên tường.

“Duẫn Anh, tôi biết rõ hiện giờ cô cần gì, nước lạnh không giúp được cô”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 111:

Hoắc  Duẫn Anh không biết hiện tại này nên có biểu lộ thế nào, hoặc là kinh hỉ, hoặc là kinh ngạc, nhưng vô luận loại nào, nàng đều không tránh khỏi chật vật. Nàng không có  lạc quan như vậy, cho nên chưa từng nghĩ còn sống, trừ ký ức cùng trong mơ, còn có thể nhìn thấy gương mặt của Chung Tử Thanh. Cho nên, khi đối phương nói đã lâu không gặp, giống như có thứ gì kẹt ở cổ họng mình, không có cách nào nuốt xuống không cách nào nhả ra.

Trong đầu hiện lên rất nhiều ký ức, nghĩ đến mộ bia của Chung Tử Thanh, những năm này nhớ nhung Chung Tử Thanh, quanh quẩn  áy náy  dưới đáy lòng. Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy máu toàn thân đều bị đình chỉ, cho dù nàng vừa mới bị rút đi  nhiều máu, nhưng nàng vẫn có thể cảm giác được thân thể mình trở nên cứng nhắc, tốc độ máy chảy giảm bớt một chút. Khi trước mắt hiện lên bóng đen, nàng đã không nói gì được nữa mà trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

“Chung bác sĩ, bệnh nhân này rất kích động, liền trực tiếp chạy ra” y tá đuổi tới thấy Chung Tử Thanh, vội vàng giải thích, Chung Tử Thanh  để cô đỡ lấy Hoắc  Duẫn Anh, lại lần nữa đưa nàng lên giường nằm. Trong quá trình vận động, Quần áo bệnh nhân của Hoắc  Duẫn Anh rộng rãi đến mức trượt đến bờ vai, nhìn xem da thịt nõn nà mập mờ ẩn hiện mảng lớn vết đỏ, Chung Tử Thanh né tránh ánh mắt, lại đẩy xe  lăn, chậm rãi ra  gian phòng

Hoắc  Duẫn Anh lúc tỉnh lại, sắc trời đã từ trắng biến thành đen, mà phòng bệnh tư nhân tràn ngập mùi thuốc sát trùng, chính là nguyên nhân khiến nàng đau đầu. Nàng mở mắt ra, cho là những thứ mình nhìn thấy lúc nãy đều là trong mơ, cho đến khi cửa phòng bị mở ra, nhìn Chung Tử Thanh cùng y tá ở phía sau tiến vào, nàng mới hiểu, nguyên lai tất  cả đều là sự thật.

Vậy là cô ấy còn sống, một lần nữa nhìn thấy khuôn mặt này. Thế nhưng ngay tại lúc này, đến tột cùng là ban ân nàng, hay là trừng phạt nàng?

“Cô ra ngoài trước đi” nhìn thấy Hoắc  Duẫn Anh nhìn mình chằm chằm, dường như có chuyện muốn nói, Chung Tử Thanh phất phất tay, để y tá đi ra ngoài, trong phòng bệnh cũng chỉ có hai người họ.

“Chị…A Thanh….vì cái gì…”

Trong lòng có rất nhiều điều muốn hỏi, Hoắc  Duẫn Anh muốn hỏi Chung Tử Thanh vì sao không chết, chân của chị ấy là bị gì, chị vì sao lại chạy tới nước Tiệp Khắc. Nhưng mà, nàng muốn biết nhất chính là, vì cái gì….chị không chết lại không đi tìm mình. Nhưng nhiều câu hỏi như vậy, nàng vẫn không hỏi ra thành lời.

“Hoắc tiểu thư sức khỏe đã vượt qua thời kỳ nguy hiểm, chỉ là cô ấy uống nhiều thuốc kích thích trí não, nên lúc nào tỉnh tôi cũng không chắc chắn. Bất quá cô có thể yên tâm, thời gian tỉnh lại cũng sẽ không quá lâu” Hoắc  Duẫn Anh ngu ngơ nghe Chung Tử Thanh nói về bệnh tình của Hoắc Sở Lan một cách rập khuôn, chị ấy một mức cúi đầu đọc bệnh án, lại không nhìn mình, Hoắc  Duẫn Anh tay run run, nhẹ nhàng thăm dò, cực kỳ cẩn thận, từng li từng tí sờ lên cánh tay chị ấy. Phát giác được động tác của nàng, Chung Tử Thanh cứng ngắt, ngẩng đầu nhìn nàng.

“A Thanh,  chị không có chuyện gì, vì cái gì không nói với em” Đắn đo hồi lâu, Hoắc  Duẫn Anh vẫn là hỏi ra điều mình muốn hỏi, nàng không hiểu, cũng không hiểu, vì cái gì Chung Tử Thanh không quay về.

“Duẫn Anh, xin lỗi, tôi nghĩ sự xuất hiện của tôi đã khiến cho cuộc sống của cô trở nên hỗn loạn. Lúc ấy tôi lái xe rơi xuống vách núi, trong quá trình rơi thì bị văng ra ngoài, rơi xuống biển, lúc tỉnh lại, tôi phát hiện mình ở nơi này, người cứu tôi nói lúc nhìn thấy tôi. Mặc dù nhặt một cái mạng về cho tôi, thế nhưng sau khi tôi tỉnh dậy mới phát hiện, mình hôn mê đã hơn hai năm”

“Tôi sau khi bình phục, lập tức về Gia Hải Thị, mẹ đã không còn, mà cha tôi…bởi vì tôi mà cũng qua đời theo mẹ, hai năm sau vì sức khỏe mà cũng mất. Tôi đi tế bái hai người, rồi về đây luôn” thanh âm của Chung Tử Thanh rất nhẹ, giống như đang kể về một chuyện không liên quan tới mình. Nhưng Hoắc  Duẫn Anh lại dị thường trầm mặc.

Nàng biết chuyện của Chung gia, cũng biết chuyện Chung ba ba qua đời, chỉ là nàng không nghĩ tới, Chung Tử Thanh có trở về. Thế nhưng từ đầu đến cuối chị ấy không có  nói tới mình, chỉ nói tình huống của chị ấy. Chị ấy đã về Gia Hải Thị, vì cái gì…Không đến tìm mình ?

“A Thanh, chị trách em đúng không?” Nghĩ hồi lâu, Hoắc  Duẫn Anh rốt cuộc mở miệng. Nàng chưa quên lần cuối cùng hai người nói chuyện với nhau, nếu không phải do mình. Chung Tử Thanh cũng sẽ không gặp những chuyện kia, cha mẹ của chị  ấy….có lẽ đến giờ vẫn còn ở nhân thế. Hoắc  Duẫn Anh nắm chặt tay, trong lòng giấu đi một tia tuyệt vọng, nhưng lời Chung Tử Thanh đáp lại, khiến cho nàng cảm thấy đó mới là thế giới tàn khốc nhất.

“Trách cô? Duẫn Anh, sao tôi lại trách cô. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, lúc trước không có lý trí lại quá xúc động, vốn là do tôi, lại làm cho cô thống khổ, mà lúc đó chúng ta đã chia tay, không phải sao ? Cô chọn ở bên cạnh ai, tôi không có tư  cách trách móc, mọi chuyện xảy ra là do tôi. Xin lỗi, tôi không báo tin tức với cô, bởi vì tôi cảm thấy chúng ta không có gì liên quan tới nhau”

Chung Tử Thanh thấp giọng nói, khóe miệng nhếch lên, ý cười nhợt nhạt, thấy chân của chị ấy, Hoắc  Duẫn Anh không biết nên nói thế nào. Cho dù Chung Tử Thanh nói uyển chuyển như vậy, thế nhưng mà….chị ấy thật sự không trách mình sao ? nếu quả thực không trách, vì cái gì không nói với mình chuyện chị ấy còn sống ? Vì cái gì….tại sao phải để cho mình tin là chị ấy đã mất, đau lòng day dứt mà sống đến tận bây giờ ?

Nếu như hôm nay mình không phát hiện ra chị ấy, chị ấy liền cả đời không xuất hiện.

Tâm tư của Hoắc  Duẫn Anh so với bề ngoài tinh tế hơn nhiều, nàng từng nói Chung Tử Thanh là người hiểu rõ mình nhất, mà nàng lại không hiểu rõ Chung Tử Thanh. Tính cách của chị ấy quá ôn nhu, lúc ở bên nhau, chị ấy tựa như ánh trắng thời thời khắc khắc quấn quanh mình. Nếu như chị ấy không trách nàng, vô luận là thật hay muốn phủi sạch quan hệ, chị ấy đều sẽ xuất hiện, mà không phải trực tiếp cắt đứt quan hệ giữa hai người. Không phải vậy sao ?

“Duẫn Anh, tôi xin lỗi, vào lúc đó tôi không có cách nào đối mặt với cô. Sau khi tôi trở về, tôi cũng dần nghĩ thoáng một chút, không để cho bản thân đi quấy rầy cuộc sống của cô. Cô vẫn là người rất chói mắt, xinh đẹp tự tin, cái gì cũng có thể tùy tiện đến đi. Tôi luôn cảm thấy sự bình thản của tôi không phù hợp với cô, mà đến bây giờ càng không thích hợp”

Chung Tử Thanh cúi đầu nhìn chân của mình, thấp giọng nói, mà lời này của chị ấy lại khiến Hoắc  Duẫn Anh cười khẽ. Nàng cười, lại khóc đến kịch liệt. Nàng không nghĩ tới chỉ là lý do này, Chung Tử Thanh liền đuổi mình đi. Cho nên nói, chị ấy làm sao có thể không oán trách mình được ? là mình hại chị ấy xảy ra chuyện, gián tiếp hại chết cha mẹ chị ấy. Chị ấy oán trách mình cũng đúng, nên trừng phạt tàn nhất nhất.

Năm năm, ròng rã năm năm, mình sống mà áy náy với chị ấy, luôn suy nghĩ phải chi mình cũng rơi xuống vực cùng chị ấy liền tốt rồi. Nàng cũng rất khó chịu, nếu như có thể nàng chấp nhận trả bất cứ giá nào để đền bù sai lầm đêm hôm đó. Thế nhưng nàng không có cách, nàng chỉ là người bất lực mà thôi. Cho nên năm năm sau vào hôm nay, nàng tự nhủ, chỉ là một câu, đã lâu không gặp.

“Tôi còn có việc bận, cô nghỉ ngơi đi” Chung Tử Thanh nhìn Hoắc  Duẫn Anh cúi đầu, từng giọt nước mắt rơi xuống chăn của nàng, hốc mắt nàng ửng đỏ, nhưng vẫn chăm chú nắm chặt xe lăn, quay người rời đi. Nghe cửa phòng đóng kín, Hoắc  Duẫn Anh co ro nằm trên giường, dùng sức cắn cổ tay, dùng tất cả khí lực nhịn xuống nức nở.

Nàng rất mệt mỏi, thế nhưng ngay lúc này, người có thể ôm lấy nàng cũng chỉ có mình nàng.