Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 110:

Hoắc  Duẫn Anh sau khi rời đi, luôn cảm thấy có gì đó không đúng, Hoắc Sở Lan thả nàng rời đi, nàng đích xác hẳn là cao hứng, thế nhưng mà….trong lòng có một loại cảm giác  nói không nên lời, để nàng  lo lắng bất an. Cuối cùng nhịn không được, Hoắc  Duẫn Anh mở miệng để lái xe quay đầu, lái  xe giống như không nghe thấy, tiếp tục lái về hướng sân bay

“Lái xe trở về đi”

“Thật ngại quá, Hoắc tiểu thư, bà chủ có phân phó, nhất định phải đưa cô ra sân bay, hy vọng cô đừng làm khó tôi”

“nếu như bây giờ anh không lái về, tôi liền nhảy xuống khỏi xe, tự mình quay về, đến lúc đó anh càng khó xử hơn”

Hoắc  Duẫn Anh làm bộ đặt tay lên nắm cửa xe, chuẩn bị mở ra, đại khái bị bộ dáng của nàng hù dọa, lái xe  không nói hai lời lái xe quay về. Lần nữa trở lại nơi giam cầm mình hơn một tháng, Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy mình hơn phân nửa là điên, rõ ràng Hoắc Sở Lan đã thả nàng đi, nàng thế mà còn chủ động trở về.  Thế nhưng nàng không cách nào xem nhẹ lòng bất an cùng thấp thỏm của mình, nàng vội vàng chạy lên lầu, còn chưa tiến vào phòng khách, đã nghe được mùi máu tươi nồng nặc.

Nhịp tim trong thời khắc này phanh phanh đập mạnh, Hoắc  Duẫn Anh hai tay run run, đẩy cửa đi vào, nàng nhìn thấy Hoắc Sở Lan ngồi  trên ghế, máu tươi nhuộm đỏ váy trắng của cô một mảnh lớn, mà trên mặt cô biểu lộ mang theo nụ cười. Cô an tường ngồi ở kia, dường như tất cả đau đớn đều không liên quan gì tới cô. Hốc mắt Hoắc  Duẫn Anh ẩm ướt, nàng dùng tốc độ bình sinh  nhanh nhất lao tới, dùng sức vỗ mặt Hoắc Sở Lan.

“Hoắc Sở Lan, cô tỉnh! Cô gạt tôi, cô lại gạt tôi! Hoắc Sở Lan , cô vì cái gì luôn muốn như vậy, vì cái gì cô muốn cướp đi người bên cạnh tôi . Đừng chết, Hoắc Sở Lan ! Tôi không phép cho cô chết!” so với Hoắc Sở Lan yên tĩnh, Hoắc  Duẫn Anh càng thêm kích động, nàng gấp rút thở hổn hển, tròng mắt che kín tơ máu. Mà lúc này đây,  Hoắc Sở Lan bỗng nhiên mở mắt ra, nhìn thấy mặt Hoắc  Duẫn Anh, trong mắt lóe lên một tia không thể tin.

“Duẫn Anh, cô chết rồi sao ? Thế nhưng mà….thế giới sau khi chết, vì cái gì còn có thể nhìn thấy con. Con đang khóc sao? Có phải bạn học lại khi dễ con, cô cô giúp con dạy dỗ bọn chúng” thanh âm Hoắc Sở Lan rất suy yếu, mới mở miệng liền có thể đem máu đen nhánh thuận khóe miệng chảy ra. Hoắc  Duẫn Anh dùng sức ôm chặt cô, ở thời khắc này nàng mới phát hiện, nguyên lại nàng đối với Hoắc Sở Lan thật không hận nổi. Dù cô lần lượt cướp đi những vui vẻ mà mình vất vả có được, thế nhưng mà….nàng không cách nào hận cô, cũng không có cách nào không để ý cô.

“Hoắc Sở Lan, đừng chết, cha mẹ đã rời bỏ con, con không thể để cho cô cũng rời đi. Cầu xin cô, đừng bỏ lại con một mình. Ở lại được không ? Ở lại bồi con !” Hoắc  Duẫn Anh đỡ Hoắc Sở Lan lên, cùng lái xe đưa cô nàng lên xe, nhanh chóng đưa đi bệnh viện. Nhìn đèn phòng phẫu thuật vẫn luôn sáng, Hoắc  Duẫn Anh ôm đầu ngồi xổm trên đất, cảm giác lo sợ đã lâu lần nữa trỗi dậy.

Buổi tối đó, nàng nhận điện thoại, cùng Hoắc Sở Lan đến sân bay, nghe danh sách người gặp nạn từ nhân viên hàng không. Mỗi cái tên nhân viên đọc lên, đều giống như kim đâm trong lòng. Nhìn những người xung quanh nghe đến tên người thân qua đời đều bi thương, Hoắc  Duẫn Anh nhỏ xíu ôm chặt Hoắc Sở Lan, cho đến khi nghe thấy tên Hoắc cha, Hoặc mẹ, một khắc đó trở đi, hai người sống nương tựa lẫn nhau.

Về sau, Hoắc Sở Lan đi, Chung Tử Thanh cũng đi. Ở cổng nghĩa trang, Chung gia cản nàng không cho vào trong, liền ngay cả đưa tiễn Chung Tử Thanh lần cuối, nàng đều không được nhìn thấy. Có thể làm gì, nàng có thể làm gì đây ? Vì cái gì nàng đưa tiễn nhiều người nàng yêu thương như vậy, hiện tại ngay cả Hoắc Sở Lan cũng muốn rời khỏi. Hoắc  Duẫn Anh quỳ trên đất, nàng thà rằng mình dùng tất cả sinh mệnh của chính mình để Hoắc Sở Lan sống sót. Nàng không nghĩ lại chịu đựng nhìn người yêu thương rời đi, nàng chịu không được loại cảm giác này.

“Thân nhân của bệnh nhân đây sao?” lúc này bác sĩ bỗng nhiên từ phòng bệnh đi ra, Hoắc  Duẫn Anh gấp vội vàng đi tới.

“Là tôi, tôi ở đây, cô ấy là cô cô của tôi”

“Ừm, bệnh nhân dùng thuốc kịch độc, cần rửa ruột, mặt khác cô ấy mất quá nhiều máu nhưng loại máu của cô ấy rất đặc thù, trong kho máu không có loại máu của cô ấy, cô….”

“Lấy của tôi đi, tôi và cô ấy cùng nhóm máu”

“Ừm, đi vào chuẩn bị “

Hoắc  Duẫn Anh tiến hành sát trùng, mặc đồ phòng hộ, tiến vào phòng cấp cứu. Đây không phải lần đầu tiên nàng ở nơi này, cũng từng được người cứu vào trong đây. Nhìn thấy khuôn mặt Hoắc Sở Lan  tái nhợt, nàng nhắm mắt lại, nằm ở trên giường, nhìn xem máu của mình từng chút truyền qua ống, Hoắc  Duẫn Anh có chút mệt mỏi nhắm mắt lại, nàng cảm thấy trên thân không có nửa điểm khí lực, hết thảy cũng quanh đều không cảm giác được, tựa hồ so với Hoắc Sở Lan, chính mình mới giống như người đang hấp hối.

“Chung bác sĩ, chị đến xem, nơi này có giải phẫu khẩn cấp chị thay ca, thân nhân bệnh nhân đã hoàn tất truyền máu, tình huống trước mắt đã ổn định.”

“ừm, giao cho tôi đi”

Trong thoáng chốc, Hoắc  Duẫn Anh tựa hồ nghe đến tiếng nói quen thuộc, nàng mờ mịt mở mắt, nhìn thân ảnh mặc áo trắng. Bóng lưng của cô gái đó có chút quen thuộc, tóc dài màu đen buộc thành đuôi ngựa để ở một bên vai, tiếng nói tinh tế mà êm tai kia, để Hoắc  Duẫn Anh thất thần một lát. Ngay sau đó, một bàn tay sờ lên đầu mình, nhu hòa sờ ba lần. Dạng động tác này….Dạng hương vị này…..

“Chung Tử Thanh !” Hoắc  Duẫn Anh bỗng nhiên từ trên giường bệnh nhảy xuống trước ánh mắt kinh ngạc của nhân viên y tế đang băng bó vết thương cánh tay cho mình

“Vị tiểu thư này, sức khỏe của cô rất yếu, còn không thể xuống giường”

“Chung Tử Thanh… Chung Tử Thanh đâu ? Cô ấy ở đâu….tôi muốn gặp cô ấy”

“Chung Tử Thanh ? thế nhưng mà…..chổ chúng tôi không có bác sĩ  nào tên Chung Tử Thanh, chỉ  có bác sĩ Chung Doãn Vong”

“Chung….Doãn Vong*…” Hoắc  Duẫn Anh nhẹ giọng nhắc lại cái tên này, không để ý y tá ngăn cản, vội vàng chạy ra ngoài, ở một bên khác hành lang, nàng nhìn thấy bóng lưng  quen thuộc kia. Chỉ là không có  thẳng tắp như trước kia, giờ phút này ngồi trên xe lăn. Hoắc  Duẫn Anh nhanh chóng chạy tới, nhưng cách vài mét lại dừng lại.

“Chung Tử Thanh….là chị sao ? Nếu như là chị….liền….liền quay đầu nhìn em” toàn thân Hoắc  Duẫn Anh đều đang phát run, ngay cả âm thanh cũng run rẩy. Nghe nàng nói, cô gái đẩy xe lăn dừng lại, tiếp theo xe lăn chậm rãi quay đầu. Gương mặt này cùng trước kia không có gì khác biệt, chỉ là thành thục hơn rất nhiều, hai đầu lông mày có chút bén nhọn. Nàng nhìn thấy mình, nở nụ cười hữu lễ xa cách.

“Đã lâu không gặp, Duẫn Anh”

*Doãn Vong: nghĩa là Chấp nhận quên đi.

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 109:

Mặc dù thân thể mệt đến cực hạn, nhưng Hoắc  Duẫn Anh vẫn không thể nào ngủ ngon giấc, ngược lại nằm giấc mộng rất dài. Ở trong mơ, nàng còn rất nhỏ, còn cha mẹ, có Hoắc Sở Lan, hết thảy đều dừng lại ở  khoảng thời gian mỹ hảo, truyện cổ tích mỹ lệ  như thế, trên thực tế lại so với hiện thực còn tàn khốc hơn mộng cảnh, dù bên trong hình ảnh ấm áp, Hoắc  Duẫn Anh vẫn chảy nước mắt, mở mắt ra, xuất hiện trước mặt chính là khuôn mặt của Hoắc Sở Lan.

Tối hôm qua, bọn họ làm hết thảy, Hoắc  Duẫn Anh còn nhớ rõ,  trong thân thể còn lưu lại cảm giác vuốt  ve nàng tiến vào. Hoắc  Duẫn Anh cúi thấp mắt, mà Hoắc Sở Lan hôm nay không biết chạm dây thần kinh nào nữa, cô trang điểm tinh xảo, mặc lễ phục màu trắng xinh đẹp,  liền ngay cả tóc cũng tạo hình tỉ mỉ. Thấy cô đỡ mình lên, đổi quần áo cho mình, dùng son phấn che giấu sự tiều tụy của mình, Hoắc  Duẫn Anh cũng không cự tuyệt, chỉ là chất phác để mặc cô loay hoay mình.

“Duẫn Anh, hôm nay, bồi cô ăn một bữa cơm có được không ?” Hoắc Sở Lan vịn Hoắc  Duẫn Anh, ngồi trước bàn, mà trên bàn bày đầy đồ ăn mình thích, nhìn ánh mắt thành ý của Hoắc Sở Lan, Hoắc  Duẫn Anh không có phản đối, trầm mặc ngồi đối diện. Quá trình dùng cơm, hai người đều trầm mặc, Hoắc  Duẫn Anh có thể cảm giác được Hoắc Sở Lan có chuyện muốn nói, luôn đè nén không có mở miệng.

“Hôm nay, không cần tiêm sao ?” Hoắc  Duẫn Anh đột nhiên hỏi, trước mấy ngày, Hoắc Sở Lan mấy ngày đều muốn tiêm thuốc để thân thể mình không có chút khí lực nào, Hoắc  Duẫn Anh biết cô sợ mình chạy trốn, hôm nay tác dụng thuốc đã tan, Hoắc Sở Lan lại không tiêm thuốc cho nàng.

“hôm nay không cần, Duẫn Anh kỳ thật cũng không muốn cùng cô ăn cơm, hoặc là nói, con bấy giờ thấy mặt của cô, đều sẽ cảm thấy buồn nôn đúng không ?” Hoắc Sở Lan nở nụ cười khổ sở, mà Hoắc  Duẫn Anh im lặng, càng làm cho nội tâm cô khó chịu. Cô dứt khoát nắm tay Hoắc  Duẫn Anh, đưa nàng ra khỏi phòng, một đường ra đến phòng bên ngoài. Hít một hơi không khí ngoài trời, Hoắc  Duẫn Anh hít thật sâu mấy lần, nhìn thấy phản ứng của nàng, Hoắc Sở Lan cưng chiều nhìn mặt bên của Hoắc  Duẫn Anh, nắm càng chặt tay của nàng.

“Duẫn Anh, lúc con vừa ra đời, những người trong bệnh viện đều nói dung mạo của con xinh đẹp giống anh hai, con nít  khác đều có khuôn mặt hơi nhăn nhăn nhúm nhúm, nhưng mặt con rất đẹp. Con mắt rất lớn, lông mi rất dài. Lúc đó cô còn đi học,  nghe tin con vừa ra đời, ngay lập tức đi bệnh viện thăm con. Cho đến khi nhân viên y tế nhìn thấy cô, bọn họ mới nói, dung mạo của con rất giống cô”

“Lúc cô nhìn thấy con nho  nhỏ, lúc đầu cô không thích con nít, mà ở thời điểm đó cô bất quá cũng chỉ là trẻ con, nhưng cô lại có thôi thúc muốn ôm chặt con, hảo hảo muốn làm đau con” Hoắc Sở Lan nhớ lại chuyện quá khứ, mà Hoắc  Duẫn Anh cũng an tĩnh lắng nghe, chỉ là thấy ánh mắt nàng tràn ngập hồi ức, Hoắc Sở Lan liền biết, nàng cũng không ghét đề tài này

“Về sau con từ từ lớn lên, trở nên dễ nhìn hơn, cô thật rất vui vẻ, cô có thể ở bên cạnh con nhìn thấy biến hóa của con. Duẫn Anh,  cô không biết mình làm sao đối với con lại có tình cảm như vậy, rõ ràng là cô cô của con, thế nhưng cô lại….nhưng là….so với huyết thống, cô càng hận chính mình, bỏ lỡ cơ hội có được con”

nụ cười của Hoắc Sở Lan miễn cưỡng đắng chát, thấy được cô không ngừng hít sâu, hốc mắt vẫn là đỏ bừng, Hoắc  Duẫn Anh quay đầu sang chỗ khác, nhìn cửa lớn phía trước. Nàng biết mình cần phải trốn khỏi sự khống chế của Hoắc Sở Lan, lại đi ra ngoài, đại khái  liền có thể thoát khỏi nơi này, thế nhưng mà….thời khắc này, nàng lại không có suy nghĩ lao ra ngoài.

“Duẫn Anh, cô biết con trách cô, giận cô, nếu như cô không phải cô cô của con, chắc chắn bị con hận đến thấu xương, bây giờ cô cũng không có lập trường năn nỉ con ở lại. Đêm qua nhìn thấy con muốn tổn thương chính mình,  cô thật sự bị dọa sợ, cô sợ con bỏ đi vẫn không đáng sợ bằng con bị thương. Cô không có tư cách nói những lời này, rõ ràng cô mới là người khiến cho con đau đớn nhiều nhất”

“Cô…không muốn tổn thương con, cho tới tận bây giờ, đều không nghĩ như thế. Cô sợ Duẫn Anh một ngày sẽ chết, sợ Duẫn Anh vì tránh né tình cảm của cô, làm ra những chuyện tổn thương chính mình. Cô dù có dùng thủ đoạn cứng rắn đem con cướp về, con liền sẽ thuộc về cô. Thế nhưng cô đến cùng đã làm mọi thứ, cô cô vẫn khiến con khó chịu đúng không ?”

Hoắc Sở Lan nói, nước mắt đã làm nhòe lớp trang điểm của cô, nghe tới những lời này, Hoắc  Duẫn Anh không ngừng nắm chặt tay, nhưng vẫn không tự chủ mà khóc lên. Lúc này, Hoắc Sở Lan bỗng nhiên từ phía sau đẩy nhẹ nàng một chút, đưa nàng lên chiếc xe đậu ở trước cổng.

“Duẫn Anh, lái xe sẽ đưa con ra sân bay, sau đó đưa con trở về nhà con. Đi thôi, lần này là kết thúc thật sự” Hoắc Sở Lan cực lực  khắc chế đau đớn của mình, tựa hồ chỉ nói một câu kia, liền dùng rất nhiều khí lực của cô. Thấy cô không cẩn thận bị đau chân, té lăn ra đất, Hoắc  Duẫn Anh nhịn không được nghĩ đỡ cô, cửa xe đột nhiên bị Hoắc Sở Lan dùng sức đóng lại.

“Lái xe, không cho phép quay đầu” Hoắc Sở Lan bỗng nhiên nói lớn, lái xe nghe cô, khởi động chân ga, nhanh chóng đem xe lái ra ngoài. Hoắc  Duẫn Anh không nghĩ tới Hoắc Sở Lan sẽ làm như vậy, nàng vội vàng quay đầu nhìn lại, liền thấy Hoắc Sở Lan ngồi trên đất, thẳng tắp nhìn mình, cuối cùng xe chạy càng lúc càng xa,  mà mặt Hoắc Sở Lan, hơi thở của Hoắc Sở Lan, thân ảnh của Hoắc Sở Lan, hoàn toàn không thấy nữa.

“Duẫn Anh, đi thôi, chỉ có thế  này, cô có thể buộc được mình từ bỏ con” Hoắc Sở Lan nhìn chiếc xe chở Hoắc  Duẫn Anh  biến mất, vừa cười vừa nói, cô lảo đảo đi trở về, ngồi ở vị trí lúc nãy Hoắc  Duẫn Anh ngồi, móc một hộp thuốc từ trong ngực. Ở bên trong là thuốc Ninh Tử Man cho cô, nghe nói sau khi uống xong sẽ chết đi một cách không chút nào thống khổ.

Thật xin lỗi, Duẫn Anh, cô cô lại nói dối. Cô nói có thể từ bỏ con, nhưng loại chuyện đó, làm sao có thể  xảy ra với cô được. Chỉ có sinh mệnh này biến  mất, mới có thể dập tắt điên cuồng trong lòng cô, cũng chỉ có  nhịp tim dừng lại, mới có thể đình chỉ khát vọng mà cô dành cho con

Dạng yêu này, rất đáng sợ đúng không ?

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 108:

đại khái Hoắc Sở Lan hôm nay thật  mệt mỏi, ban đêm cô cũng không muốn làm cái gì, mà rất an ổn ôm mình ngủ, chỉ là Hoắc Duẫn Anh là người khó ngủ. Thân thể bị tác dụng thuốc thúc đẩy một hồi lâu, một lúc lâu, quần lót đã sớm lúc gặp Ninh Tử Man mà ướt đẫm, sẽ dinh dính dán ở chỗ mẫn cảm, để Hoắc Duẫn Anh khó chịu cơ hồ khóc lên.

Nàng không có khả năng đánh thức Hoắc Sở Lan để cô thượng mình, liền tính muốn nói ra lời gì, nàng cũng vô pháp thừa nhận quan hệ giữa mình và Hoắc Sở Lan, thế nhưng  mà….thân thể khô nóng càng lúc càng lợi hại, ngứa ngáy biến thành đau đớn, bất quá trong nháy mắt. Hoắc Duẫn Anh co ro thân thể, dùng sức cắn chặt góc gối, nắm chặt ga giường, nhưng loại cảm giác này vẫn không có dịu bớt.

Nàng nhớ kỹ lần đầu tiên Hoắc Sở Lan dùng thuốc cho mình, cố ý tra tấn mình, loại đau đớn kia thật khó chịu, không phải đau nhức mà là chỗ tư mật khát vọng buốt nhức. Hoắc Duẫn Anh bởi vì dùng răng cắn quá mức mà phát ra tiếng, tay nàng cũng run rẩy, quấn lấy chăn bông, có chút đem chân mở ra một chút. Khi  ngón tay đụng vào chỗ ẩm ướt kia, khoé mắt Hoắc Duẫn Anh chảy nước thấm xuống, cũng không biết uỷ khuất hay là khó chịu.

“Duẫn Anh, làm sao rồi?” Đại khái Hoắc Duẫn Anh gây ra động tĩnh đánh thức Hoắc Sở Lan, nàng lại nhẹ giọng hỏi, cảm giác  cô thở ra  nhiệt khí phun ở bên tai nàng, Hoắc Duẫn Anh nhịn không được phát run, bỗng nhiên ngồi dậy khỏi giường.

“Tôi đi toilet” Hoắc Duẫn Anh nói xong, đặt bàn chân đã nhũn ra xuống, nhanh chóng đi vào toilet, đem cửa khóa trái. Sau khi đi vào, Hoắc Duẫn Anh không ngừng dùng nước lạnh cọ rửa mặt nóng hổi của nàng, nhìn màu tóc đỏ trong gương, trong mắt đều là thuỷ quang, khó chịu ngồi xổm trên đất. Nàng cảm thấy không chỉ là đồ lót, liền ngay cả quần ngoài cũng thấm ướt. Nàng dứt khoát mở một bồn nước lạnh, cởi quần áo ra, trực tiếp ngâm mình vào nước lạnh.

Bỗng nhiên ý lạnh để thân thể khô nóng được dịu đi một chút, nhưng dạng này, căn bản không có giải quyết vấn đề. Nàng có thể cảm giác được hạ thân không ngừng nhảy lên, cửa vào, khát vọng có người lấp đầy. Thân thể của mình sớm bị thuốc đáng chết kia biến thành kỳ quái, dù bình thường Hoắc Sở Lan va vào ngực nàng, nàng đều ngay lập tức ướt đẫm.

“Ngô!” Hoắc Duẫn Anh không nghĩ mình biến thành dạng này, nàng dùng sức nắm bắt tay mình, ý đồ để đau đớn làm dịu khát vọng thân thể. Nhưng nước lạnh không có tác dụng, phương thức như vậy cũng không phát huy được tác dụng. Hoắc Duẫn Anh bỗng nhiên cười lên, nụ cười như thế chạm đến đáy mắt, không có chút nào ý cười, mà tuyệt vọng, tựa như lỗ đen. Nàng khó khăn leo ra khỏi phòng tắm lớn, nhìn dao cạo lông mày để trên kiếng trang điểm, chậm rãi cầm lên. Nàng cũng không phải muốn chết, thế nhưng mà….nơi đó đã thống khổ như vậy, làm nó hư liền tốt. Chỉ cần hư mất, Hoắc Sở Lan liền không tiếp tục tấn công. Nghĩ như vậy, Hoắc Duẫn Anh ngồi dưới đất, tách hai chân ra, cầm dao cạo lông mày hướng vào chân tâm tìm kiếm. Nàng biết mình làm như vậy sẽ thế nào, thế nhưng mà….nàng chịu đựng đủ rồi.

“Duẫn Anh…con đang làm cái gì hả?” thấy Hoắc Duẫn Anh quá lâu không quay về, Hoắc Sở Lan trong lòng nảy lên nghi ngờ, cô lấy chìa khoá, mở cửa phòng tắm ra, liền thấy hành động của Hoắc Duẫn Anh, bị dọa vội vàng chạy tới, đoạt lấy dao cạo lông mày. Lại vội vàng tách chân Hoắc Duẫn Anh, phát hiện không có bị thương, mới ngẩng đầu nhìn phía sau nàng.

Nhưng mà, nhìn thấy biểu lộ của Hoắc Duẫn Anh, những lời nói của Hoắc Sở Lan muốn nói trong lòng đều tan thành mây khói. Đèn phòng tắm chiếu lên mặt Hoắc Duẫn Anh, gương mặt của nàng mang theo chút đỏ ửng, môi dưới bị chính nàng cắn chảy máu, nước mắt từ hốc mắt đảo quanh, nhưng không nhịn được rơi xuống.

“Duẫn Anh…tại sao phải như thế này, vì cái gì….muốn tổn thương chính con” Hoắc Sở Lan đau lòng ôm chặt Hoắc Duẫn Anh, đến lúc này, cô bỗng nhiên có chút hối hận tự mình làm những chuyện này. Cô đã tổn thương Duẫn Anh đến tột cùng, thậm chí muốn dùng phương pháp này thoát khỏi mình. Hoắc Sở Lan, mày đến cùng làm cái gì….

“Đau…khó chịu…. Hoắc Sở Lan, có thể giúp tôi không ?” Hoắc Duẫn Anh ngu ngơ nhìn Hoắc Sở Lan, nắm kéo tay của nàng đặt ở dưới thân mình. Nơi đó ướt át  đến không ra bộ dáng, bỏng đến lửa thiêu đốt, rõ ràng là Hoắc Duẫn Anh nắm lấy tay mình đưa qua, nàng nắm chặt cổ tay của mình. không để nàng có động tác tiếp theo

“Duẫn Anh….” Hoắc Sở Lan cảm giác được, Hoắc Duẫn Anh không muốn làm loại chuyện này, thế nhưng nàng đang ráng chống đỡ cái gì.

“Hoắc Sở Lan, cô muốn làm gì với tôi ? hy vọng tôi giống như con rối ở bên cạnh cô, trở thành nô lệ tình dục của cô ? tuỳ tiện để cô  thượng hay sao ?”

“Duẫn Anh….cô không phải có ý này, cô chỉ là…chỉ là không nghĩ đánh mất con”

“Không nghĩ đánh mất tôi, nhưng là…là….cô bỏ rơi tôi trước, không phải sao? cô không nói tiếng nào liền bỏ rơi tôi, lại đột nhiên trở về. Lần đầu tiên trở về, cô huỷ hoại tất cả mọi thứ của tôi, hiện tại, cô còn muốn như thế nào nữa ? cô cảm thấy tôi thật sự có thể không hận cô hay sao? tôi thích cô đem toàn bộ cái của tôi trao cho cô, cô không nói tiếng nào rời đi, ngay cả cơ hội níu kéo cũng không có cho tôi, cô cảm thấy mất đi người mình thích là chuyện dễ dàng hay sao? cô để tôi mất đi rất nhiều lần, cô biết không ?”

Hoắc Duẫn Anh vừa cười vừa nói, nhưng trên mặt đã đầy nước mắt, cảm thấy nàng cầm ngón tay của mình, bỏ vào thân thể của nàng,  đây là lần đầu tiên, Hoắc Sở Lan không muốn tiếp tục nữa

“Tiến vào đi, không phải muốn tôi sao ? cứ vào đi, cũng không phải chưa làm qua, một lần, hai lần, một trăm lần, đều không có gì khác biệt”

“Duẫn Anh, đừng như vậy, thật xin lỗi…thật xin lỗi….” Hoắc Sở Lan nhìn Hoắc Duẫn Anh thế này, đau lòng cũng khóc theo. nhưng cô càng xin lỗi, Hoắc Duẫn Anh càng muốn cười.

“Xin lỗi có tác dụng không ? Hoắc Sở Lan, cô xem chuyện cô làm, cô nhìn cô biến tôi thành dạng gì. Cô biến tôi trở thành không là gì cả, một lần lại một lần, cướp đi những thứ tôi phải vất vả mới có được. Cô để tôi thống khổ, cô rất vui vẻ sao ?” Hoắc Duẫn Anh nắm lấy dao cạo lông mày, nhắm ngay con mắt Hoắc Sở Lan, nhìn thấy lưỡi dao bén nhọn trong gang tấc, Hoắc Sở Lan không có tránh né, ngược lại cô còn dùng sức ôm chặt Hoắc Duẫn Anh.

“Duẫn Anh, cô biết có xin lỗi thế nào cũng vô dụng, cô cũng biết….chúng ta không thể quay lại trước kia” Hoắc Sở Lan nhẹ nói, Hoắc Duẫn Anh ngẩn người, ném đi dao cạo lông mày trong tay, dùng hai tay sờ mặt Hoắc Sở Lan.

“Đúng vậy a, đã sớm không thể quay lại, Hoắc Sở Lan tôi muốn hận cô, hận không thể giết chết cô, đem những chuyện cô làm với tôi đòi lại tất cả, thế nhưng mà….tôi càng giận dữ chính là, tôi không cách nào làm như vậy”

“Duẫn Anh, hận cô đi, chí ít con sẽ nhớ kỹ cô” Hoắc Sở Lan nói, giật giật ngón tay đặt trong thể nội của Hoắc Duẫn Anh, chậm rãi rút ra. Hoắc Duẫn Anh hít một hơi, nàng không có phản kháng, mà ôm chặt Hoắc Sở Lan, bãi động vòng eo. Nàng biết mình hận không được Hoắc Sở Lan, khả năng cũng không quên được cô ta. Đêm nay, đại khái chính là lần cuối cùng.

“Ừm….” tiếng rên rỉ khẽ thuận miệng Hoắc Duẫn Anh tràn ra, vẻn vẹn chỉ là tiếng này, liền để Hoắc Sở Lan dị thường hưng phấn. Nàng mở ra nước nóng trong bồn tắm, ôm Hoắc Duẫn Anh ôm đặt vào, cũng cởi quần áo của mình. Ngón tay của cô non mềm tinh xảo ở trong thân thể nhiều lần xuyên qua, đây là lần đầu tiên, Hoắc Duẫn Anh không phản kháng, không cự tuyệt, không cố nén vui vẻ, mà ôm chặt mình, lắc eo nghênh hợp chính mình.

“Duẫn Anh, Duẫn Anh….” Hoắc Sở Lan không ngừng chiếm hữu Hoắc Duẫn Anh, nghe cô gọi mình, Hoắc Duẫn Anh  không trả lời, lại dùng sức ôm cô. Các nàng không ngại phiền phức quấn giao, từ phòng tắm cho đến lên giường, từ đêm đến hừng đông. Đến lúc bọn họ không còn khí lực cử động, Hoắc Duẫn Anh nhìn Hoắc Sở Lan nằm sấp trên người mình, nhẹ nhàng hôn lên tai của cô, tiếp đó là nhắm mắt lại. Hoắc Sở Lan, giữa cô và tôi, kết thúc.

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 107:

cuối cùng an ổn qua bảy ngày, Hoắc Duẫn Anh ngược lại hy vọng thời gian này có thể tiếp tục. thân thể vì châm cứu trở nên càng mẫn cảm, Hoắc Duẫn Anh mỗi ngày cũng chỉ có thể nằm hoặc ngồi, hơi đi lại, đều  sẽ để thân thể khô nóng không thôi. Nàng không biết thời gian này còn muốn tiếp tục bao lâu, hôm nay, Hoắc Sở Lan ngược lại không có ở đây, ngược lại là người khác đến.

“Xem ra khoảng thời gian này trôi qua không ổn, thuốc kia khiến cô rất vất vả hả?” Ninh Tử Man nhìn gương mặt Hoắc Duẫn Anh gầy gò không ít, nhẹ nói. Thấy Hoắc Duẫn Anh nghi hoặc mà nhìn mình, Ninh Tử Man cười cười, tiếp tục mở miệng “ Tôi biết cô hiện tại hiếu kỳ, vì cái gì tôi biết chuyện thuốc, trên thực tế, thuốc kia chính tôi điều chế”

“Cô tại sao phải làm thứ đó” nghe Ninh Tử Man trả lời, Hoắc Duẫn Anh hít một hơi, nàng từ đầu đến cuối đều cảm thấy khí tức trên thân Ninh Tử Man rất kỳ quái. Rõ ràng trên mặt cô ta có không ít nụ cười, khí chất cũng rất phát triển, nhưng trong ánh mắt của nàng luôn có chút tà ý.

“Vì cái gì ? bởi vì thú vị a, nhìn thấy người khác bị thuốc thao túng dễ như trở bàn tay rất thú vị. Huống chi tôi cũng dựa vào mấy thứ này kiếm tiền, không phải sao ?”

“Hoắc Sở Lan đâu ?” không muốn nói chuyện với Ninh Tử Man, Hoắc Duẫn Anh lái câu chuyện.

“Cô tìm cô ấy sao ? chắc phải chờ một chút, cô ấy đi thăm bác sĩ tâm lý, đại khái phải rất lâu mới trở về “

“Bác sĩ tâm lý ?”

“Làm sao ? nguyên lai cô ấy không nói với cô hả ? Hoắc Sở Lan a, là bị điên. Cô ta quá yêu một người, liền nhịn không được muốn tổn thương người kia. Loại tâm lý này đại khái gọi là lòng chiếm hữu quá lớn ? tóm lại, cô ta bệnh không nhẹ “

“Cô không định nói tốt về cô ấy sao?’

nghe Ninh Tử Man nói, Hoắc Duẫn Anh nhịn không được phản bác, dưới cái nhìn của nàng, nếu như Hoắc Sở Lan có vấn đề tâm lý, tâm lý của Ninh Tử Man cũng có vấn đề nghiêm trọng hơn. Nghĩ đến lúc trước Hoắc Sở Lan không từ mà biệt, còn  có những vết thương trên người cô ấy, Hoắc Duẫn Anh tựa hồ biết cái gì.

“Đích xác tôi không có quyền gì nói cô ta, chỉ bất quá cô ta là người rất tốt để tôi thí nghiệm thuốc, cô cho rằng những thứ cô ta có hiện tại là ai cho hả ? đương nhiên , tôi hiện tại xem cô ta là bạn bè, sẽ không lại dùng cô ta để thí nghiệm thuốc, nhưng vẫn hoài niệm thời gian kia” Ninh Tử Man dùng tay sờ cằm, bày ra bộ dáng tưởng niệm. Nhìn thấy nét mặt của cô ta, Hoắc Duẫn Anh nhắm mắt lại, không muốn nói chuyện với cô ta nữa, mà Hoắc Sở Lan lúc này trở về.

“Ninh, cô làm gì ở đây ?” nhìn sắc mặt Hoắc Duẫn Anh không tốt, Hoắc Sở Lan có chút lo lắng.

“Đừng bày ra biểu lộ phòng bị, tôi không có hứng thú với cô ta, bí mật của cô,  cô ta đều biết hết” Ninh Tử Man một bộ cười lên nỗi đau người khác, vỗ vỗ vai Hoắc Sở Lan, thấy cô ta rời đi. sắc mặt Hoắc Sở Lan có chút trầm xuống, đúng là không dám nhìn Hoắc Duẫn Anh.

“Hoắc Sở Lan, cô giấu tôi nhiều chuyện lắm” Hoắc Duẫn Anh nhìn Hoắc Sở Lan rõ ràng đang tránh né mình, nhưng bây giờ suy nghĩ một chút, đối phương hiểu rõ mình, nhưng mình không hiểu rõ đối phương. Liền giống như bây giờ, cô ấy biết mình không cách nào nhẫn tâm, mới mang mình tới đây. Mà mình lại không biết, cô ấy sẽ làm gì với mình.

“Duẫn Anh, cô chỉ là không nghĩ để con lo lắng”

“Không nghĩ để tôi lo lắng ? nhưng chuyện bây giờ cô làm với tôi, đã không chỉ khiến tôi lo lắng đơn giản như vậy, cô thật sự định nhốt tôi cả đời ở đây sao ?”

“Duẫn Anh,  cô không có ý định như vậy, cô chỉ là hy vọng con một lần nữa chấp nhận cô”

“A…cô ngay cả nói thật cũng không nói, tôi làm sao chấp nhận cô”

Nghe Hoắc Duẫn Anh nói, Hoắc Sở Lan hơi sững sờ, cô cúi đầu nghĩ thật lâu, giống như chuẩn bị làm cái gì, chậm rãi ngồi ở mép giường.

Hoắc Sở Lan cũng không biết mình lúc nào biến thành người khiến nàng không thích, nàng lúc nhỏ thường xuyên làm vài chuyện mình thích, trang trí  hoặc là đồ chơi, nhưng khi làm xong, nhìn món đồ chơi hoàn mỹ kia, lại nhịn không được muốn huỷ nó đi. Cô vốn cho rằng tâm tình như vậy không nghiêm trọng lắm, mà sau khi Hoắc Duẫn Anh trưởng thành, tâm tình như vậy, từ từ lớn dần lên, cuối cùng không cách nào ức chế.

Thích một người liền muốn làm đau nàng, tất cả vọng tưởng của cô, đều mạnh mẽ đến mức phải thành hiện thực, cô hoàn toàn là người duy nhất mà Hoắc Duẫn Anh dựa dẫm vào, mà cô cũng biết, Hoắc Duẫn Anh đối với tình cảm của mình, cũng không thể dùng ngôn ngữ bình thường mà hình dung. Vào đêm đầu tiên, cô đưa tay thò vào áo ngủ Hoắc Duẫn Anh, vuốt ve thân thể non nớt của nàng, cô biết Hoắc Duẫn Anh không có ngủ, cũng biết đối phương dung túng cho mình.

Nhưng chính cô, từ đầu đến cuối  không có cách, đột phá phòng tuyến cuối cùng, bởi vì cô sợ mình chân chính sau khi có được Hoắc Duẫn Anh, sẽ không đè nén được xúc động trong lòng….muốn huỷ đi nàng.

Mà dạng tình cảm này, theo tuổi tác của Hoắc Duẫn Anh dần dần mất khống chế. Một đêm nọ, cô nhìn bộ dáng Hoắc Duẫn Anh ngủ say, thậm chí muốn dùng dao rạch phá thân thể của nàng, muốn thấy nàng thống khổ, nàng vì mình mà chảy máu. Hoắc Sở Lan không có cách, cô chọn rời khỏi, đi đến một nơi có thể cứu rỗi mình. Ở nơi đó, cô tìm bác sĩ tâm lý. Thời điểm đó cô không đủ tiền, không sai, lần đầu tiên Hoắc Sở Lan vốn chưa từng thiếu tiền, lần đầu tiên cảm thấy tiền quan trọng, cô đem tất cả gia sản cho Hoắc Duẫn Anh, mà chính cô…lại rơi vào nghèo  khó.

Lúc đó, cô gặp Ninh Tử Man, đối phương dùng điều kiện tốt hấp dẫn cô, chỉ cần để cô ta thí nghiệm thử thuốc, thù lao phong phú, để cho mình thỏa mãn thể lực. Hoắc Sở Lan đồng ý, cũng nhận được tất cả những thứ cô cần. Từ đó về sau, đại k hái trên phương diện tâm lý tương hỗ cộng minh, nàng cùng Ninh Tử Man trở thành bạn bè, sau đó cô giúp Ninh Tử Man tìm người sống để thí nghiệm. Tìm kiếm những cô gái cần tiền, nguyện ý bán thân thể.

Hoắc Sở Lan cho rằng qua nhiều năm như vậy, vấn đề của mình đã được giải quyết, cô sẽ không nghĩ muốn tổn thương người cô yêu nữa, thế nhưng mà….một lần nữa nhìn thấy Hoắc Duẫn Anh, cô phát hiện tất cả cố gắng của mình đều là hư ảo. Cô còn muốn tổn thương Hoắc Duẫn Anh, thấy được dáng vẻ thê mỹ của nàng, thấy được dáng vẻ vì mình mà vỡ vụn, dạng dục vọng này, như là thú bị nhốt trên sa mạc, xúc động điên cuồng, lại….không cách nào khắc chế.

Hoắc Sở Lan ôm Hoắc Duẫn Anh hồi lâu, đem tất cả chuyện của mình kể cho nàng nghe, nghe hết những chuyện này, Hoắc Duẫn Anh trầm mặc. Trước kia nàng chưa từng phát hiện Hoắc Sở Lan có vấn đề tâm lý, nếu như mình phát hiện sớm một chút, có lẽ sẽ không đến mức này.

“Duẫn Anh, thật xin lỗi, cô cô cho tới bây giờ đều không muốn tổn thương con, cho tới bây giờ đều không nghĩ…” Hoắc Sở Lan ôm gối cuộn vào một chỗ, ống tay áo của cô bởi vì động tác mà bị kéo qua cổ tay, nhìn những vết sẹo kia, Hoắc Duẫn Anh là lần đầu tiên nhìn thấy Hoắc Sở Lan như thế. Người này, ở trước mặt mình luôn luôn kiên cường. vào ban đêm lúc nàng sợ hãi không ngủ được sẽ để mình ôm chặt cô ấy, sẽ vào lúc mình cảm thấy mình là kẻ gây hoạ sẽ luôn ở bên cạnh, mãi mãi an ủi mình.

Hoắc Sở Lan, nếu như ngày đó cô không rời đi thì tốt quá. Tôi thích cô, không phải thân phận người thân. Tôi tình nguyện tiếp nhận sự trừng phạt của luân lý thế tục, cũng không nguyện ý giữa cô và tôi phải có ép buộc mới có được nhau.

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 106:

Hoắc Duẫn Anh vốn định nhắm mắt dưỡng thần, thật không nghĩ đến Hoắc Sở Lan lại quay về, trên tay còn cầm đồ vật mà nàng nhất định không nghĩ tới. Hoắc Duẫn Anh đương nhiên biết đó là cái gì, chính nàng cũng không phải chưa từng dùng qua, thế nhưng giờ phút này lại cầm trên tay Hoắc Sở Lan, cho nàng cảm giác khủng hoảng không thôi.

“Duẫn Anh, cô cô tìm tampon cho con, dùng cái này tương đối dễ chịu” Hoắc Duẫn Anh lấy ra túi nhỏ đóng gói tinh xảo, Hoắc Duẫn Anh nhíu mày, đứng dậy rụt rụt ra đằng sau

“Không cần, tôi dùng băng vệ sinh là được rồi “

“Duẫn Anh, lát nữa còn đưa con ra ngoài, băng vệ sinh không tiện lắm, đổi cái này không tốt sao ?”

Hoắc Sở Lan nhìn chằm chằm mình, dáng vẻ đó để Hoắc Duẫn Anh cảm thấy có chút đáng sợ. Nàng đưa tay định nhận lấy, nhưng Hoắc Sở Lan lại rụt tay ra đằng sau “ Duẫn Anh, để cô cô giúp con thay, thân thể con không khỏe, đừng cố quá” lời này vừa nói ra, Hoắc Duẫn Anh ở trong lòng hiện ra vạn câu phản bác, nàng biết rõ đều là do Hoắc Sở Lan lấy cớ, cô ta chỉ là nghĩ….

“Hoắc Sở Lan, đừng như vậy” Hoắc Duẫn Anh cúi đầu, dùng tay ôm chặt hai gối, động tác này từ phản ứng tự vệ, thấy nàng chỉ mặc váy ngủ rộng rãi, hai chân trắng nõn thon dài lộ ra bên ngoài. Hoắc Sở Lan không tính nhượng bộ, mà đi qua, dùng sức kéo tay Hoắc Duẫn Anh.

“Duẫn Anh, cô cô cam đoan với con sẽ không loạn động, huống chi con khi còn bé lúc có kinh, chẳng phải đều cô cô giúp con sao ?”

“Lúc đó là còn bé”

“Hiện tại cũng giống như vậy, Duẫn Anh, chẳng lẽ chúng ta chẳng thể trở lại như trước kia sao?”

Hoắc Sở Lan nói, hốc mắt lại đỏ lên, Hoắc Duẫn Anh nhìn nàng hồi lâu, nàng quá rõ ràng Hoắc Sở Lan, người này một khi quyết định cái gì, tuyệt đối sẽ không thay đổi chủ ý. Nàng bất đắc dĩ tựa ở đầu giường, nhắm mắt lại không còn khí lực phản kháng.

“Cô làm đi” Hoắc Duẫn Anh nói xong, Hoắc Sở Lan biết nàng đồng ý, trên mặt nở nụ cười tươi. Hoắc Duẫn Anh chỉ mặc quần lót đơn bạc, Hoắc Sở Lan rất dễ dàng cởi ra. Cô tìm một cái khăn mặt mới đặt dưới mông Hoắc Duẫn Anh, lại dùng khăn tay sạch sẽ thay Hoắc Duẫn Anh lau đi vết máu.

Hoắc Duẫn Anh luôn luôn kẹp chặt hai chân, để Hoắc Sở Lan cảm thấy khó hoạt động, cô vỗ đầu muốn Hoắc Duẫn Anh tách chân ra một chút. liền thấy mặt đối phương đỏ lên như nhuộm máu, bộ dáng kia, mười phần đáng yêu.

“Duẫn Anh, tách chân ra một chút, muốn đi vào”

“Được”

Hoắc Duẫn Anh mặc dù đáp ứng, thế nhưng chỉ tách ra một chút mà thôi, nhìn thấy khe hở nhỏ hẹp, Hoắc Sở Lan không có cách, chỉ có thể tự mình cưỡng ép đẩy ra một chút không gian, nhẹ nhàng đem bông vải trắng nõn đặt lên lối vào.

Hoắc Duẫn Anh hôm nay là ngày đầu tiên, chảy ra cũng không quá nhiều, khiến cho tiến vào có chút khó khăn. Cảm thấy đầu bông vải khô khốc ma sát thân thể mình, thân thể Hoắc Duẫn Anh bởi vì lúc trước không ngừng bị Hoắc Sở Lan tiêm thuốc, ít nhiều có chút lưu lại cảm giác. Bị đối xử như thế,  lại là thời gian hành kinh đặc thù. Nàng nắm chặt ga giường, hai con ngươi dần trở nên ướt át.

“Duẫn Anh, quá chặt, rất khó đi vào, cô hơi dùng sức chút, có thể có chút đau” Hoắc Sở Lan nói, ngẩng đầu nhìn Hoắc Duẫn Anh từ từ nhắm hai mắt lại, hơi dùng sức một chút đi đưa đầu bông vải vào thông đạo.

“Ừm….” Hoắc Duẫn Anh nhẹ giọng hừ ra tiếng, đem ga giường kéo tới loạn thất bát tao. Mà hsa  lúc này thật vất vả đem cái kia đẩy vào, Hoắc Duẫn Anh giống như giải thoát, phí sức thở phì phò.

“Duẫn Anh nơi này giống như bị sưng” Hoắc Sở Lan rõ ràng nhất phản ứng của Hoắc Duẫn Anh, cô nhìn thấy hoa hạch trở nên sưng huyết sung mãn, nhịn không được nhéo một cái, Hoắc Duẫn Anh đã chịu không nổi kẹp chặt hai chân.

“Đừng đụng…. Hoắc Sở Lan, cô nói không loạn động, mà lại….không phải  muốn ra ngoài sao ?”

Hoắc Duẫn Anh khẩn cầu Hoắc Sở Lan hiện tại còn có chút lý trí, không đến mức mình vào lúc này còn làm chuyện đó, quả nhiên, mặt Hoắc Sở Lan lộ vẻ áy náy, nói tiếng xin lỗi, lại mặc quần lót lại cho mình, thay nàng tìm áo khoác phủ lên.

“Duẫn Anh, cô không muốn làm cái gì, cô hiện tại  liền đưa con xuống lầu, chỉ là con đừng hòng chạy trốn, chung quanh nơi này đều là người của cô, con chạy cũng không thoát” Hoắc Sở Lan nói xong, mở xích sắt trên cổ Hoắc Duẫn Anh, nhìn xem nơi đó lề mề bị ra máu, Hoắc Sở Lan có chút đau lòng thoa thuốc cho nàng, lại dùng bông quấn lại, lúc này mới đưa nàng ra khỏi phòng.

Lần đầu tiên từ gian phòng đi ra ngoài, Hoắc Duẫn Anh không phải là không có tâm tư chạy trốn, mà khi nàng nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, liền biết mình căn bản không có cơ hội. Nơi này không phải chỉ là biệt thự, mà kiến trúc lớn tựa như công viên. Mà chỗ ở của nàng cùng Hoắc Sở Lan, tựa như là bị lãng quên, rừng rậm bao quanh xung quanh. Hoắc Duẫn Anh có chút thất vọng, lại càng thêm hiếu kỳ Hoắc Sở Lan những năm trước đã làm cái gì, thế mà có thể mua được bất động sản lớn như vậy, lúc trước vì sao lại rời đi.

Ngồi trên ghế nằm trong vườn hoa, trên thân phủ ánh nắng ấm áp, để Hoắc Duẫn Anh có chút buồn ngủ. Nửa tháng nàng không thể nào ngủ được, ban đêm Hoắc Sở Lan luôn quấn lấy người nàng, ôm nàng, chỉ có lúc làm chuyện đó đến mỏi mệt không chịu nổi, mới có thể miễn cưỡng ngủ  một hồi. Hoắc Duẫn Anh tựa vào ghế nằm, mà lúc này đây, Hoắc Sở Lan đưa tay qua, đỡ nàng nằm lên đùi cô, Hoắc Duẫn Anh thật rất mệt mỏi, cũng không có cự tuyệt, mà theo thói quen cuộn một đoàn.

“Duẫn Anh, thói quen của con cũng không thay đổi, lúc ngủ cũng giống như trước đây” Hoắc Sở Lan nhẹ nhàng sờ mặt Hoắc Duẫn Anh, có chút đau  lòng nói. Nàng so với ai đều hiểu Hoắc Duẫn Anh hơn, cũng biết nàng cho tới bây giờ đều không có cảm giác an toàn.

“Vì cái gì năm đó muốn rời đi ?” Hoắc Duẫn Anh không có đáp lời Hoắc Sở Lan, ngược lại hỏi một câu hỏi luôn khiến mình hoang mang. Nàng cảm thấy mấy năm mất liên lạc, để Hoắc Sở Lan biến thành người khác, cũng chính là bộ dáng bây giờ.

“Duẫn Anh, cô biết có nói nhiều chuyện với con con cũng không tin. Cô chưa từng muốn rời khỏi con, chỉ là cô không muốn tổn thương con, mới nhất định phải rời đi. Cô lúc ấy không khống chế được mình, mà lúc đó con còn quá nhỏ. Bất quá cô thật sự có hối hận, cô không nên rời đi, hẳn là phải luôn ở bên cạnh con”

Hoắc Sở Lan ngửa đầu, nước mắt không ngừng từ hốc mắt trượt xuống, rơi trên mặt Hoắc Duẫn Anh, Hoắc Duẫn Anh không có nói gì thêm, mà nhìn rừng cây xa xa, một lần nữa nhắm mắt lại, dần dần ngủ thiếp đi. Nghe thấy hơi thở nàng đều đều, Hoắc Sở Lan lau nước mắt cởi áo khoác của mình đặt lên người Hoắc Duẫn Anh.

Duẫn Anh, coi như cô mất con nhiều năm như vậy, nhưng cô vẫn là người khiến con yên tâm chìm vào giấc ngủ ,đúng không ?

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 105:

“Thế nào, vẫn không có tin tức sao ?” ngồi trong phòng khách, Ấn Kỷ Tuyền nhìn Ấn Sư Mân mặt mày tuỳ tuỵ, vừa từ bên ngoài trở về, thấp giọng hỏi, Diệp Lê San nghe tiếng nói, cũng vội vàng từ bếp chạy ra. Nhìn thấy ánh mắt vội vàng của hai người, Ấn Sư Mân lắc đầu, biểu hiện không tra được cái gì.

Thời gian Hoắc Duẫn Anh biến mất đã qua nửa tháng, trong thời gian này bọn họ cơ hồ vận dụng tất cả thế lực mình có được trong nước để lật lên khắp mọi nơi, đừng nói tới tung tích của Duẫn Anh, ngay cả cái bóng đều không tìm được một phần. Bọn họ ngay lập tức hỏi An Thất Thất, An Thất Thất cũng không biết, lại đi điều tra xe Hoắc Duẫn Anh, phát hiện xe của nàng cuối cùng dừng ở cửa khu chung cư, mà Hoắc Sở Lan cùng Hoắc Duẫn Anh thế mà cùng lúc mất tích không thấy.

Dạng sự tình này không thể tưởng tượng, bọn họ không rõ đến cùng là Hoắc Sở Lan làm gì, vẫn có những người khác buộc hai người đưa đi. Cũng không bàn tới chuyện kia, thời gian kéo dài càng lâu, Hoắc Duẫn Anh càng nguy hiểm.

“Hiện tại, chúng ta không thể bối rối, hẳn là phải có người biết rõ ai đã bắt Duẫn Anh đi”

“A Mân, A San, có chuyện tôi cảm thấy khả nghi. Quan hệ giữa Duẫn Anh và cô cô nàng hình như không tốt lắm, thế nhưng chúng ta tựa hồ cũng không rõ ràng, vì cái gì không tốt”

“Cô nói là….”

“Ừm, tôi cảm thấy lần này Duẫn Anh mất tích, có liên quan tới Hoắc Sở Lan”

Diệp Lê San nghĩ đến ánh mắt Hoắc Sở Lan nhìn Hoắc Duẫn Anh, có chút nắm chặt tay, mặc dù dạng chuyện này không tưởng tượng, thế nhưng mà….nếu như Hoắc Sở Lan đối với Hoắc Duẫn Anh thật sự có loại ý nghĩ kia thật đáng sợ. Cô ta lần này mang Duẫn Anh đi, nhất định chuẩn bị hồi lâu, lại sẽ không dễ dàng để bọn họ tìm ra.

“Tôi liền đi điều tra bối cảnh Hoắc Sở Lan “ Ấn Sư Mân đứng dậy, dưới chân có chút bất ổn, Ấn Kỷ Tuyền thấy, vội  vàng chạy tới đỡ nàng.

“A Mân, mấy ngày nay em không có nghỉ ngơi nhiều, chuyện này để chị xử lý, em đi ngủ trước đi” Ấn Kỷ Tuyền đau lòng nhìn Ấn Sư Mân, từ khi Hoắc Duẫn Anh mất tích đến bây giờ, Ấn Sư Mân là bận rộn nhất. Nàng không chỉ gánh vác công việc gia đình, còn phải liều mạng đi tìm Hoắc Duẫn Anh.

“Chị, em không sao, sóng to gió lớn đều trải qua, trước khi tìm được Duẫn Anh, em cũng không cách nào nghỉ ngơi thật tốt, em đi trước” Ấn Sư Mân nói xong, quay người đi ra ngoài, khi nàng lên xe về, điện thoại bỗng nhiên vang lên. Thấy số lạ, Ấn Sư Mân do dự một chút, bấm nút nhận, không nói gì.

“Ấn tiểu thư, tôi muốn cùng cô chơi trò chơi” quả nhiên người bên kia thấy lâu Ấn Sư Mân không nói chuyện, người kia liền mở miệng nói trước.

“Thật ngại quá, tôi hiện tại không có tâm tình cùng kẻ hèn nhát không dám lộ diện chơi trò chơi  nhàm chán gì”

“Trò chơi có nhàm chán hay không, cô liền sẽ biết ngay. Trò chơi này, cô không chết thì tôi chết”

Đang nói chuyện thì cúp máy, Ấn Sư Mân hơi cau mày, sau một khắc, nàng bực mình mở cửa xe, nhảy ra ngoài, nàng vừa tiếp đất, một khắc không kịp chờ đợi mà chạy luôn, ngay sau đó xe đùng một tiếng nổ tung, đem nhà để xe hoàn hảo vỡ nát. Nghe tới tiếng Ấn Kỷ Tuyền cùng Diệp Lê San chạy ra, Ấn Sư Mân trầm mặt, đem bọn họ bảo vệ ra đằng sau, mà lúc này đây, số điện thoại kia lại gọi tới.

“Ấn tiểu thư, quà gặp mặt nho nhỏ, có chút không thành kính. Chúc mừng cô, vượt qua cửa thứ nhất”

“Duẫn Anh, cô cô làm cho con đồ ngọt, con có muốn ăn một ít ?” Một buổi sáng sớm, Hoắc Sở Lan cười nhẹ bưng đĩa tới, nhìn thấy nụ cười của cô ta, Hoắc Duẫn Anh nhắm mắt lại, thân thể co ro uốn trong chăn bông. Trên cổ nàng một vòng sắt, kết  nối với dây xích dài nhỏ, xích sắt rất dài, đủ để cho Hoắc Duẫn Anh ở trong phòng tự do hoạt động, lại không cách nào để nàng trốn thoát.

Hoắc Duẫn Anh biết, hiện giờ mình khó có thời gian an tĩnh. Thân thể vừa lui tác dụng thuốc, chỉ qua không bao lâu, Hoắc Sở Lan liền tiêm cho nàng loại thuốc đáng sợ kia. Hoắc Duẫn Anh quên không được cảm giác này, tựa như toàn thân đều bị đoạt đi điều khiển. lúc tác dụng thuốc phát tác, mỗi ngày mỗi đêm nàng cùng Hoắc Sở Lan làm loại chuyện đó, dù là hiện tại, hạ thể vẫn còn ẩn ẩn đau. Nếu như không phải mình tới kinh nguyệt, Hoắc Sở Lan cũng không có khả năng dừng lại.

“Duẫn Anh, đừng không để ý tới cô cô, thân thể của con yếu như vậy, không ăn một chút gì sao có thể đi lại” Hoắc Sở Lan không buông tha nói, nhưng Hoắc Duẫn Anh vẫn không để ý tới cô ta. Thấy nàng hoàn toàn bất vi sở động, Hoắc Sở Lan trầm mặt xuống, chậm rãi xích lại gần nàng.

“Duẫn Anh, cô cô không muốn tổn thương con, thế nhưng con nhất định phải ăn vài miếng. Nếu khong cho dù ngay lúc này, cũng không phải là không thể dùng thuốc. Con biết, cô cô không ghét bỏ con, coi như con bây giờ không tiện, cô cô cũng thích con bây giờ.”

Nghe Hoắc Sở Lan nói, Hoắc Duẫn Anh ngẩng đầu nhìn con ngươi nghiêm túc của cô ta. Biết cô ta không phải uy hiếp mình, mà thật có khả năng sẽ làm ra loại chuyện đó. Hoắc Duẫn Anh có chút bi thương cười, mình bây giờ, đừng nói là tự do, liền ngay cả lựa chọn ăn hay không ăn cũng không có quyền. Nàng cầm đũa, cứng đờ bỏ thức ăn vào trong miệng. Dù ăn có buồn nôn muốn nhả ra ngoài, nhưng nàng vẫn ép buộc mình nuốt vào trong bụng.

“Duẫn Anh thật ngoan” Hoắc Sở Lan thấy Hoắc Duẫn Anh an tĩnh ăn cái gì, nhịn không được nói. Cô ngồi một bên, đem bàn tay luồn vào trong chăn, cảm thấy cô ta sờ bụng của mình, thậm chí còn di chuyển phía dưới, Hoắc Duẫn Anh vô thức lui lại.

“Hoắc Sở Lan….để tôi nghỉ  ngơi mấy ngày”

Hoắc Duẫn Anh thấp giọng nói, cổ họng của nàng bởi vì kêu rên quá nhiều mà trở nên khàn đặc, nàng cảm thấy Hoắc Sở Lan hiện tại như người điên, có lẽ cũng đúng như thế. Đối với Hoắc Sở Lan làm những việc này, Hoắc Duẫn Anh từ đầu đến cuối không rõ, cô cô từng yêu thương mình rốt cuộc đã đi đâu.

“Duẫn Anh, cô cô không phải tính làm gì con, chỉ là lúc con có kinh nguyệt thường đau bụng, cô cô đều giúp con như vậy, con bây giờ còn đau không?” Hoắc Sở Lan nhẹ giọng hỏi, tay lại nhẹ nhàng vò nặn ở bụng Hoắc Duẫn Anh. Nghe cô ta hỏi, Hoắc Duẫn Anh ngẩng đầu nhìn về phía cô ta.

“Đau, Hoắc Sở Lan, tôi rất đau”

Hoắc Duẫn Anh trả lời, để Hoắc Sở Lan ngây người một lát, động tác trên tay cũng cứng ngắc. cô nhìn Hoắc Duẫn Anh, nhìn thấy mình trong mắt đối phương, cũng nhìn thấy biểu lộ Hoắc Duẫn Anh trở nên có chút hoang mang. khi Hoắc Sở Lan hoàn hồn, phát hiện mình thế mà không sao giải thích được lại khóc lên. Cô bối rối đứng dậy, chạy xuống lầu, thấy được bóng lưng cô hoảng hốt, Hoắc Duẫn Anh buông xuống đồ ăn, mệt mỏi nằm xuống giường.

“Hoắc Duẫn Anh, mày muốn làm gì cũng đều làm rồi…..Đáng chết….Duẫn Anh nói nàng rất đau,  là mày, đều là mày làm ra” Hoắc Sở Lan đứng ở trước gương phòng tắm, không ngừng thì thầm. Trước đó còn có thể nhịn giờ thút thít như vỡ đê, cô không cách nào khống chế mình, cô phân minh biết không thể nào làm như vậy, không thể tiếp tục sai lầm. Thế nhưng mà….có biện pháp nào sao….mình yêu Duẫn Anh như vậy, nếu như không thể chiếm được được nàng không phải quá đáng buồn sao ?

Thế nhưng mà, Duẫn Anh nói nàng đau, là mình làm nàng đau. Mình có thể làm gì sao ? mình chỉ là quá yêu nàng. Đúng, nếu như bởi vì quá yêu mà tổn thương thì đại khái không có gì. Mình yêu Duẫn Anh như vậy, làm nàng đau là chuyện không cách nào khác. Hoắc Duẫn Anh cười nhẹ, nhìn túi băng vệ sinh trong phòng tắm, cầm một gói, một lần nữa đi lên lầu.

Duẫn Anh lần đầu tiên có kinh đều là do mình giúp nàng vệ sinh, hiện tại mình cũng phải giúp Duẫn Anh thay đổi, như vậy mới là cô cô tốt.

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 104:

Hoắc Duẫn Anh cảm thấy toàn thân đều trở nên không thích hợp, vốn nên là đau, nhưng dần dần sinh ra khoái cảm quen thuộc. Nàng hừ nhẹ, nhẫn thụ lấy nụ hôn Hoắc Sở Lan không ngừng rơi xuống. Cô hôn rất dùng sức, muốn đem dấu vết thuộc về cô rơi đầy trên người mình. Hạ thể đau đớn bởi vì chạm vào mà đỡ hơn một chút, ngược lại để nàng càng thêm khó xử.

“Duẫn Anh, con nhất định không biết mình hiện tại có bao nhiêu  tốt đẹp, rất ẩm ướt, con ẩm ướt đến thật lợi hại, có phải là rất muốn không ?” Hoắc Sở Lan nhìn xem Hoắc Duẫn Anh  bị cái kẹp kẹp thân thể, hai viên đỉnh ngực phấn nộn đã biến thành màu hồng đào, mà viên trân châu ở giữa chân tâm, như trân châu sáng long lanh. Bởi vì bị kẹp, để nó trở nên càng thêm dễ thấy, Hoắc Sở Lan nhẹ nhàng đụng vào, vẻn vẹn đụng vào như vậy, Hoắc Duẫn Anh không chịu nổi cong lên vòng eo, gối dưới người lần nữa tiếp nhận nóng dịch càn quét.

“Duẫn Anh, quá tuyệt, phản ứng của con quá tuyệt. Cô cô cũng rất muốn muốn, bất quá cô cô thương con như vậy, nhất định phải làm con dễ chịu trước” Hoắc Sở Lan nói, chậm rãi cúi đầu, dùng răng cắn tâm sưng hạch Hoắc Duẫn Anh. Nơi đó không ngừng run run nhảy lên, giống như dã thú không an phận. Khi nó bị ngậm lấy, Hoắc Sở Lan có thể cảm giác được nó hôi hổi nóng rực, mà Hoắc Duẫn Anh phản ứng càng mãnh liệt.

“A…Không muốn….A…A….” Rốt cuộc không có cách nào chịu đựng, Hoắc Duẫn Anh ức chế không nổi khẽ gọi lên tiếng. Nàng cảm thấy trước mắt không nhìn rõ bất cứ thứ gì, chỉ là biết thân thể mình khát khao, không phải khát nước, mà là chỗ sâu nhất, là dục vọng đói khát. Hoắc Duẫn Anh mờ mịt nhìn lên trần nhà, hoàn toàn không biết lắc eo đi nghênh hợp Hoắc Sở Lan để cô ta cho nàng tất cả.

Chổ bị ngậm thật thoải mái, Hoắc Duẫn Anh cảm thấy mình tựa như nằm trên đám mây, toàn thân đều trở nên nhẹ nhõm. Không ngừng có hạt sương ấm áp văng lên người, chỗ mẫn cảm bị liếm vừa mềm vừa tê, liền ngay cả xương cốt thân thể cùng gân cứng đều như giãn ra. Đại não cũng ngừng suy nghĩ, trở thành tù binh của khoái cảm.

Hoắc Duẫn Anh không ngừng phát ra tiếng thở dốc dồn dập cùng ngâm khẽ, Hoắc Sở Lan nghe liền biết tác dụng thuốc đã lên tới mức cao nhất. Cô kìm nén không được đưa tay sờ chân tâm của mình, nơi đó ướt át không kém gì Hoắc Duẫn Anh. cảm thấy hai chân của Hoắc Duẫn Anh không ngừng run lên, tần suất vòng eo vặn vẹo cũng dần lộn xộn. Hoắc Sở Lan đưa tay nắm lấy cái kẹp, hơi dùng sức kéo dắt, đối với viên tiểu trân châu trong miệng hút lấy, ngay sau đó nghe được Hoắc Duẫn Anh thoả mãn ngâm dài.

Gối dưới thân đã không thể dùng từ ẩm ướt để mô tả, từ trong ra ngoài đều đẫm nước. Mắt thấy thân thể Hoắc Duẫn Anh không ngừng tuôn ra nhiệt lưu, Hoắc Sở Lan không muốn lãng phí, vội vàng tiến tới, uống hết toàn bộ. cô yêu hương vị Duẫn Anh đến điên dại, cho dù nước ở chỗ này, cô cũng không muốn bỏ qua.

“Duẫn Anh, dễ chịu không ?” sau khi cao trào, Hoắc Duẫn Anh thần trí khôi phục lại. Hoắc Sở Lan gỡ kẹp trên người nàng xuống, nhẹ nhàng nằm trên người nàng. Nhưng Hoắc Duẫn Anh chỉ nhắm mắt lại, giống như ngủ rồi không nói lời nào. Hoắc Sở Lan từ đầu đến cuối đều dùng đầu gối đặt giữa hai chân nàng, có thể rõ ràng cảm giác được chỗ đó còn đang phát run, còn đang tiếp tục khát vọng.

“Duẫn Anh, chúng ta tiếp tục có được hay không ? cô cô vẫn luôn muốn cùng con làm loại chuyện này, làm như vậy nhất định thoải mái” Hoắc Sở Lan thấy Hoắc Duẫn Anh đã không còn khí lực phản kháng, dứt khoát cởi trói hai chân nàng, dùng tay từ từ mở ra.

Phát giác được động tác của cô ta, Hoắc Duẫn Anh vô ý thức muốn phản kháng, nhưng nàng cảm thấy mình ngay cả đầu gối đều mềm, đâu còn sức lực chống cự Hoắc Sở Lan. Mắt thấy cô ta đem chân của mình tách ra đến cực hạn, lại kéo chuỗi hạt vẫn luôn trong thân thể mình ra. Tư thế xấu hổ để Hoắc Duẫn Anh một lần nữa nhắm mắt lại, một chỗ khác cũng nóng rực dán lên chỗ đó của mình, Hoắc Duẫn Anh mở mắt không ngừng giãy dụa.

“Hoắc Sở Lan, đừng có để xuống, không muốn….không muốn như vậy….cô muốn làm thế nào đều được, đừng như vậy “ Hoắc Duẫn Anh không thể nào tiếp nhận tư thế này, dưới cái nhìn của nàng, vì chỗ đó chỉ dành tiếp xúc với người mình yêu, mà hai chỗ kia dám lại với nhau chính là hành vi vô cùng thân mật, nhưng Hoắc Sở Lan lại…làm sao có thể….

“Duẫn Anh, đừng sợ, cái này sẽ không làm đau con. Cô cô cũng muốn con, nơi đó của con ẩm ướt như vậy, trước đó hai lần căn bản không đủ” Hoắc Sở Lan nói, bỗng nhiên kéo lên, khi hai nơi đều nóng rực ướt át dán lại với nhau, tựa như kẹp đường dính lên thân, cơ hồ muốn hòa thành một thể. Hoắc Sở Lan liền rên rỉ ra tiếng, nàng điên cuồng lắc eo, không ngừng mài cọ chân tâm Hoắc Duẫn Anh. Hoắc Duẫn Anh không ngừng trốn tránh, cũng đã bị va vào đầu giường. Nàng vốn không còn khí lực, mà Hoắc Sở Lan mỗi một lần chạm vào, đều  khiến nàng va chạm vào nơi đó của Hoắc Sở Lan, đều để người khác chạm vào hạch tâm mẫn cảm muốn mạng của mình. Hoắc Duẫn Anh gấp rút hít thở, nước mắt đảo quanh.

“ Hoắc Sở Lan đừng để tôi hận cô.”

“Hận đi, Duẫn Anh bất kể hận cô thế nào đều tốt, chỉ cần là con, cô cô đều chịu được. Duẫn Anh hận, chỉ thuộc về cô, cô cũng thoả mãn” Hoắc Sở Lan có chút điên cuồng mà cười lớn, cô đem thân thể đè ép xuống thấp hơn, dùng ngực của mình đè lên ngực Hoắc Duẫn Anh. Cảm giác tê dại mãnh liệt để đại não của Hoắc Duẫn Anh ông ông tác hưởng, nàng nhìn bả vai Hoắc Sở Lan gần trong gang tấc, dùng sức há miệng cắn lên.

“A….Duẫn Anh chính là như vậy, cắn cô, dùng sức cắn cô. Ân…cô cô thật thoải mái….Duẫn Anh hết thảy đều khiến cô cô thoải mái. Phía dưới của chúng ta, cùng dán vào nhau….A….Duẫn Anh….cô cô thích lắm Duẫn Anh”

Hoắc Sở Lan không chút nào ngăn cản mà nói lời quá đáng, Hoắc Duẫn Anh nghe xong đỏ mặt đến cơ hồ nhỏ máu. Nhưng Hoắc Sở Lan bị đau ngược lại ma sát càng nhanh càng dùng sức, cảm thấy cô ta không ngừng ôm eo mình, cưỡng ép mình vặn vẹo, Hoắc Duẫn Anh cảm thấy mình bị ép phát điên.

“Duẫn Anh, cô cô muốn tới, con cũng thế đúng không ? đừng tách ra, dạng này nước của cô cô có thể chảy vào cái miệng nhỏ nhắn bên dưới của Duẫn Anh” Hoắc Sở Lan bỗng nhiên đè chặt Hoắc Duẫn Anh, nắm lấy hai chân nàng, nhanh chóng mài cọ. Hoắc Duẫn Anh liền không thể hít thở, nàng cảm thấy phần eo bỗng nhiên bị người chặt đứt, bụng dưới cũng hạ xuống.

Khoái cảm quá phận để toàn thân nàng khắc chế không được mà phát run, nàng cảm giác nhiệt lưu của Hoắc Sở Lan chảy vào nơi đó của mình, lại chảy dọc theo khe hở trượt xuống mông của nàng. Hoắc Duẫn Anh tuyệt vọng  nhìn dáng vẻ thỏa mãn của Hoắc Sở Lan, dần dần nhắm mắt lại. Trong đầu đều là lời cuối cùng của Chung Tử Thanh nói với mình.

Hoắc Duẫn Anh, cô thật buồn nôn….

Đúng rồi đó…thật buồn nôn.

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 103:

Cho dù nhắm mắt lại, nhưng thanh âm vẫn vô cùng rõ ràng. Hoắc Duẫn Anh có thể nghe được tiếng mình phóng túng cùng hình ảnh đáng hổ thẹn. Nàng không biết Hoắc Sở Lan lúc nào đặt máy quay lén trong nhà bọn họ, khả năng duy nhất chính là cô ta đến thăm mình ngày đó, đã chuẩn bị kỹ càng. Nghĩ đến đây hết thảy đều là âm mưu của Hoắc Sở Lan, Hoắc Duẫn Anh buồn bã cười, đúng là đồ ngốc, vẫn là chính mình

“Duẫn Anh mở mắt nhìn dáng vẻ của con có được không ? mặc dù cô rất đố kỵ bọn họ chiếm hữu con, thế nhưng bộ dáng của con thật đẹp. Chỉ mới nhìn thôi, cô liền ướt rồi” Hoắc Sở Lan nằm ở bên người Hoắc Duẫn Anh, ở phần eo của nàng lót một cái gối, để cái mông của nàng nâng lên.

Nhìn miệng động nhỏ hẹp bị đồ chơi của mình lấp đầy, mà hạt sương trên cánh hoa đã sớm lặng yên nở rộ. Hoa hạch bị tiêm thuốc so với bình thường lớn hơn một chút, sưng đỏ chướng to, giống như hạt lựu tròn căng đầy. Từng tầng từng tầng cánh hoa bị mật hoa bên trong chảy ra làm ướt, giống như trải qua một trận mưa lớn, lại tựa như đứa trẻ tham ăn, không ngừng đói khát chảy nước miếng.

Nhìn cảnh đẹp như vậy, Hoắc Sở Lan rõ ràng cảm nhận được hạ thể của mình không ngừng co vào, thật giống như muốn cao triều. Cô có chút kìm nén  không sờ lên viên hoa hạch mẫn cảm kia, vẻn vẹn là nhẹ đụng, Hoắc Duẫn Anh tựa như bị phỏng điên cuồng giãy dụa, có thể thấy được nơi đó mẫn cảm cỡ nào.

“Con sao rồi ? Duẫn Anh có phải rất đau không ? cứ như vậy sẽ rất khó chịu đúng không ? con đến cùng  làm thế nào mới mở miệng van xin cô, nếu con thật sự không mở miệng, cô cô cũng rất khó chịu” Hoắc Sở Lan nhẹ nói, chậm rãi nhấn nút bên giường, cảm thấy chuỗi hạt bên trong thân thể điên cuồng chấn động. Hoắc Duẫn Anh rất  ít khi dùng vật dụng tình thú, trước kia ở bên cạnh Chung Tử Thanh hoàn toàn không cần. Lần này là lần đầu tiên thử nghiệm, còn là chỗ đặc thù kia.

Viên cầu không ngừng ở trong thông đạo nhỏ hẹp chuyển động tới lui, rõ ràng không nên có khoái cảm, nhưng Hoắc Duẫn Anh lại cảm thấy chấn động kia lan tràn thân thể khắp nơi, nhất là hạch tâm bị tiêm thuốc, cho dù dạng kích thích không có ý nghĩa gì, cũng đủ làm cho Hoắc Duẫn Anh sụp đổ.

“Không muốn…. Hoắc Sở Lan….cô rốt cuộc muốn tôi thế nào…A…Ân a….” Hoắc Duẫn Anh có chút thống khổ khẽ gọi, nàng cảm thấy chân cực đau  đớn, không phải bị làm tổn thương, mà là từ phía trong phát ra, trống rỗng, sưng, đau chua xót.

“Duẫn Anh, xin con cầu cô đi, nếu không cô vẫn phải kéo dài, đến khi con mở miệng mới thôi. Hiện tại chỉ là bắt đầu, tiếp theo con càng khó chịu đựng hơn nữa”

Hoắc Sở Lan có chút điên cuồng nói, nghe cô ta nói vậy, Hoắc Duẫn Anh có chút tuyệt vọng nhìn cô ta. Cầu xin người này muốn mình sao ? nếu là lúc trước, đại khái có thể. Trước kia Hoắc Duẫn Anh từ đầu đến cuối tưởng là mình sẽ mãi mãi ở bên cạnh Hoắc Sở Lan, nàng muốn Hoắc Sở Lan, không phải tình cảm người thân, mà là nàng thật sự rõ ràng hy vọng, Hoắc Sở Lan có thể  giống như người yêu luôn ở bên cạnh mình.

Thế nhưng mà…hiện tại thế nào ? vì cái gì cô lại trở về lúc này, cô tra tấn tôi như thế còn chưa đủ sao ?

“Hoắc Sở Lan, cô có biết hay không, cô làm như vậy để tôi cảm thấy mình rất bẩn, rất buồn nôn. A Thanh hiểu lầm tôi, nàng rời khỏi tôi, đều là lỗi của tôi, đều là lỗi của tôi a…hiện tại tôi…tôi không thể….không thể lại xin lỗi ba người kia”

Hoắc Duẫn Anh dùng sức cắn lưỡi, cơ hồ dùng lực đạo không thể nào khống chế. Tựa hồ cảnh giác được ý đồ của Hoắc Duẫn Anh, Hoắc Sở Lan vội vàng tìm đồ cưỡng ép nhét vào miệng nàng.

Có chút ít máu chảy ra từ khoé miệng nàng, Hoắc Sở Lan có chút đau lòng, cô không nghĩ tới Hoắc Duẫn Anh thế mà thà chết cũng không cầu xin mình. Nàng đã không muốn thỏa hiệp, mình lại có thể thế nào ? có thể có được nàng liền tốt, thời gian còn rất dài, cô có rất nhiều thời gian chờ Hoắc Duẫn Anh cầu xin mình.

Nghĩ tới đây, Hoắc Sở Lan cười lên, cô nằm lên người Hoắc Duẫn Anh, không hề có điềm báo trước duỗi hai ngón tay, đi vào đến tận cùng, xuyên qua thân thể nàng. Hoắc Duẫn Anh  mở to mắt nhìn, không ngừng chịu đựng, ngón tay cào ga giường ra vô số vết dài. Nàng thật hận,  thật  hận Hoắc Sở Lan, thế nhưng nàng….không có cách nào phản kháng.

“Duẫn Anh, thân thể của con thật chặt, thật nóng, con có thể cảm giác  đúng không ? thân thể của con dùng sức kẹp ngón tay của cô, không ngừng nuốt. Cô cô còn nói lần đầu tiên tiến vào con, con nhìn đi, cô cô đang đi vào con, không ngừng tiến vào thân thể con, Duẫn Anh nhất định rất thoải mái, đúng không ?”

Hoắc Sở Lan không ngừng bên tai Hoắc Duẫn Anh nói nhỏ, Hoắc Duẫn Anh nhắm mắt lại, chịu đựng cô ta va chạm lộn xộn. Rõ ràng trong lòng kháng cự như vậy, thế nhưng cỗ thân thể này, căn bản không cách nào chống cự lại cái thứ đáng chết kia. Khoái cảm cơ hồ đem  người làm đến điên để Hoắc Duẫn Anh ngay cả hít thở đều không thể nào thông thuận, nàng vô thức lắc éo, bị Hoắc Duẫn Anh không ngừng xâm chiếm. Một lần, hai lần, hung hăng tiến vào va chạm, đem thân thể mình nghiền nát.

“Ngô…Ngô….” Hoắc Duẫn Anh không ngừng nức nở, cảm thấy hạch tâm mẫn cảm bị Hoắc Duẫn Anh đè lại xoa nhẹ, dường như tất cả vui thích đều phát động vào lúc này. Hoắc Duẫn Anh không có cách nào khống chế cao trào, thế nhưng cảm giác trống rỗng căn bản không cách nào giảm bớt. Dạng sự thật này để Hoắc Duẫn Anh đỏ cả vành mắt, nàng muốn khóc,  cho dù nàng cho tới bây giờ đều không phải là người thích không, nhưng ngay lúc này, nàng hận không thể khóc lớn một trận.

“Duẫn Anh còn muốn đúng không ? nơi này còn rất ẩm ướt, còn đang không ngừng chảy nước. Cô cô còn rất nhiều đồ chơi rất vui, dùng sẽ rất thoải mái” Hoắc Sở Lan từ ngăn kéo lấy ra một cái kẹp, cái kẹp bằng gỗ, nhìn qua rất tinh xảo, nhưng đỉnh kẹp lại khác với những cái kẹp thông thường, mà hơi nhô ra một chút.

Hoắc Duẫn Anh không ngừng lắc đầu, thậm chí khẩn cầu nhìn Hoắc Sở Lan, nhưng cô ta cũng không chú ý tới mà đem cái kẹp, kẹp lên đỉnh ngực của Hoắc Duẫn Anh. Đỉnh mềm bị kẹp lấy, đau đớn để cả thân thể Hoắc Duẫn Anh mát lạnh, toàn thân đều căng cứng, nhưng Hoắc Sở Lan còn không chịu bỏ qua. Nhìn xem cô đưa tay tách chân tâm của mình, Hoắc Duẫn Anh có thể cảm thấy được đem kẹp kẹp lấy thịt mềm ra hai bên, 

“Ngô!” Hoắc Duẫn Anh không ngừng di chuyển thân thể, đáng tiếc căn bản không trốn thoát được sự đuổi theo của Hoắc Sở Lan. Khi thân thể tránh đến cực hạn, mà chỗ yếu ớt nhất lại bị kẹp lấy. Toàn chân tâm đau đến không thể miêu tả tựa như điện giật để Hoắc Duẫn Anh thẳng chân. Rõ ràng là đau, nhưng sau khi đau đớn, nhưng lại giải quyết đau nhức của nàng, đại khái  đau đớn bù lại đau buốt, mới có cảm giác này. Nghĩ kẹp chặt chân, bởi vì dùng sức quá mức, cổ chân bị dây thừng tạo ra mấy vết đỏ.

“Duẫn Anh, nhẫn nại một chút, rất nhanh liền xong, con lập tức sẽ dễ chịu”