Hoắc Duẫn Anh sau khi rời đi, luôn cảm thấy có gì đó không đúng, Hoắc Sở Lan thả nàng rời đi, nàng đích xác hẳn là cao hứng, thế nhưng mà….trong lòng có một loại cảm giác nói không nên lời, để nàng lo lắng bất an. Cuối cùng nhịn không được, Hoắc Duẫn Anh mở miệng để lái xe quay đầu, lái xe giống như không nghe thấy, tiếp tục lái về hướng sân bay
“Lái xe trở về đi”
“Thật ngại quá, Hoắc tiểu thư, bà chủ có phân phó, nhất định phải đưa cô ra sân bay, hy vọng cô đừng làm khó tôi”
“nếu như bây giờ anh không lái về, tôi liền nhảy xuống khỏi xe, tự mình quay về, đến lúc đó anh càng khó xử hơn”
Hoắc Duẫn Anh làm bộ đặt tay lên nắm cửa xe, chuẩn bị mở ra, đại khái bị bộ dáng của nàng hù dọa, lái xe không nói hai lời lái xe quay về. Lần nữa trở lại nơi giam cầm mình hơn một tháng, Hoắc Duẫn Anh cảm thấy mình hơn phân nửa là điên, rõ ràng Hoắc Sở Lan đã thả nàng đi, nàng thế mà còn chủ động trở về. Thế nhưng nàng không cách nào xem nhẹ lòng bất an cùng thấp thỏm của mình, nàng vội vàng chạy lên lầu, còn chưa tiến vào phòng khách, đã nghe được mùi máu tươi nồng nặc.
Nhịp tim trong thời khắc này phanh phanh đập mạnh, Hoắc Duẫn Anh hai tay run run, đẩy cửa đi vào, nàng nhìn thấy Hoắc Sở Lan ngồi trên ghế, máu tươi nhuộm đỏ váy trắng của cô một mảnh lớn, mà trên mặt cô biểu lộ mang theo nụ cười. Cô an tường ngồi ở kia, dường như tất cả đau đớn đều không liên quan gì tới cô. Hốc mắt Hoắc Duẫn Anh ẩm ướt, nàng dùng tốc độ bình sinh nhanh nhất lao tới, dùng sức vỗ mặt Hoắc Sở Lan.
“Hoắc Sở Lan, cô tỉnh! Cô gạt tôi, cô lại gạt tôi! Hoắc Sở Lan , cô vì cái gì luôn muốn như vậy, vì cái gì cô muốn cướp đi người bên cạnh tôi . Đừng chết, Hoắc Sở Lan ! Tôi không phép cho cô chết!” so với Hoắc Sở Lan yên tĩnh, Hoắc Duẫn Anh càng thêm kích động, nàng gấp rút thở hổn hển, tròng mắt che kín tơ máu. Mà lúc này đây, Hoắc Sở Lan bỗng nhiên mở mắt ra, nhìn thấy mặt Hoắc Duẫn Anh, trong mắt lóe lên một tia không thể tin.
“Duẫn Anh, cô chết rồi sao ? Thế nhưng mà….thế giới sau khi chết, vì cái gì còn có thể nhìn thấy con. Con đang khóc sao? Có phải bạn học lại khi dễ con, cô cô giúp con dạy dỗ bọn chúng” thanh âm Hoắc Sở Lan rất suy yếu, mới mở miệng liền có thể đem máu đen nhánh thuận khóe miệng chảy ra. Hoắc Duẫn Anh dùng sức ôm chặt cô, ở thời khắc này nàng mới phát hiện, nguyên lại nàng đối với Hoắc Sở Lan thật không hận nổi. Dù cô lần lượt cướp đi những vui vẻ mà mình vất vả có được, thế nhưng mà….nàng không cách nào hận cô, cũng không có cách nào không để ý cô.
“Hoắc Sở Lan, đừng chết, cha mẹ đã rời bỏ con, con không thể để cho cô cũng rời đi. Cầu xin cô, đừng bỏ lại con một mình. Ở lại được không ? Ở lại bồi con !” Hoắc Duẫn Anh đỡ Hoắc Sở Lan lên, cùng lái xe đưa cô nàng lên xe, nhanh chóng đưa đi bệnh viện. Nhìn đèn phòng phẫu thuật vẫn luôn sáng, Hoắc Duẫn Anh ôm đầu ngồi xổm trên đất, cảm giác lo sợ đã lâu lần nữa trỗi dậy.
Buổi tối đó, nàng nhận điện thoại, cùng Hoắc Sở Lan đến sân bay, nghe danh sách người gặp nạn từ nhân viên hàng không. Mỗi cái tên nhân viên đọc lên, đều giống như kim đâm trong lòng. Nhìn những người xung quanh nghe đến tên người thân qua đời đều bi thương, Hoắc Duẫn Anh nhỏ xíu ôm chặt Hoắc Sở Lan, cho đến khi nghe thấy tên Hoắc cha, Hoặc mẹ, một khắc đó trở đi, hai người sống nương tựa lẫn nhau.
Về sau, Hoắc Sở Lan đi, Chung Tử Thanh cũng đi. Ở cổng nghĩa trang, Chung gia cản nàng không cho vào trong, liền ngay cả đưa tiễn Chung Tử Thanh lần cuối, nàng đều không được nhìn thấy. Có thể làm gì, nàng có thể làm gì đây ? Vì cái gì nàng đưa tiễn nhiều người nàng yêu thương như vậy, hiện tại ngay cả Hoắc Sở Lan cũng muốn rời khỏi. Hoắc Duẫn Anh quỳ trên đất, nàng thà rằng mình dùng tất cả sinh mệnh của chính mình để Hoắc Sở Lan sống sót. Nàng không nghĩ lại chịu đựng nhìn người yêu thương rời đi, nàng chịu không được loại cảm giác này.
“Thân nhân của bệnh nhân đây sao?” lúc này bác sĩ bỗng nhiên từ phòng bệnh đi ra, Hoắc Duẫn Anh gấp vội vàng đi tới.
“Là tôi, tôi ở đây, cô ấy là cô cô của tôi”
“Ừm, bệnh nhân dùng thuốc kịch độc, cần rửa ruột, mặt khác cô ấy mất quá nhiều máu nhưng loại máu của cô ấy rất đặc thù, trong kho máu không có loại máu của cô ấy, cô….”
“Lấy của tôi đi, tôi và cô ấy cùng nhóm máu”
“Ừm, đi vào chuẩn bị “
Hoắc Duẫn Anh tiến hành sát trùng, mặc đồ phòng hộ, tiến vào phòng cấp cứu. Đây không phải lần đầu tiên nàng ở nơi này, cũng từng được người cứu vào trong đây. Nhìn thấy khuôn mặt Hoắc Sở Lan tái nhợt, nàng nhắm mắt lại, nằm ở trên giường, nhìn xem máu của mình từng chút truyền qua ống, Hoắc Duẫn Anh có chút mệt mỏi nhắm mắt lại, nàng cảm thấy trên thân không có nửa điểm khí lực, hết thảy cũng quanh đều không cảm giác được, tựa hồ so với Hoắc Sở Lan, chính mình mới giống như người đang hấp hối.
“Chung bác sĩ, chị đến xem, nơi này có giải phẫu khẩn cấp chị thay ca, thân nhân bệnh nhân đã hoàn tất truyền máu, tình huống trước mắt đã ổn định.”
“ừm, giao cho tôi đi”
Trong thoáng chốc, Hoắc Duẫn Anh tựa hồ nghe đến tiếng nói quen thuộc, nàng mờ mịt mở mắt, nhìn thân ảnh mặc áo trắng. Bóng lưng của cô gái đó có chút quen thuộc, tóc dài màu đen buộc thành đuôi ngựa để ở một bên vai, tiếng nói tinh tế mà êm tai kia, để Hoắc Duẫn Anh thất thần một lát. Ngay sau đó, một bàn tay sờ lên đầu mình, nhu hòa sờ ba lần. Dạng động tác này….Dạng hương vị này…..
“Chung Tử Thanh !” Hoắc Duẫn Anh bỗng nhiên từ trên giường bệnh nhảy xuống trước ánh mắt kinh ngạc của nhân viên y tế đang băng bó vết thương cánh tay cho mình
“Vị tiểu thư này, sức khỏe của cô rất yếu, còn không thể xuống giường”
“Chung Tử Thanh… Chung Tử Thanh đâu ? Cô ấy ở đâu….tôi muốn gặp cô ấy”
“Chung Tử Thanh ? thế nhưng mà…..chổ chúng tôi không có bác sĩ nào tên Chung Tử Thanh, chỉ có bác sĩ Chung Doãn Vong”
“Chung….Doãn Vong*…” Hoắc Duẫn Anh nhẹ giọng nhắc lại cái tên này, không để ý y tá ngăn cản, vội vàng chạy ra ngoài, ở một bên khác hành lang, nàng nhìn thấy bóng lưng quen thuộc kia. Chỉ là không có thẳng tắp như trước kia, giờ phút này ngồi trên xe lăn. Hoắc Duẫn Anh nhanh chóng chạy tới, nhưng cách vài mét lại dừng lại.
“Chung Tử Thanh….là chị sao ? Nếu như là chị….liền….liền quay đầu nhìn em” toàn thân Hoắc Duẫn Anh đều đang phát run, ngay cả âm thanh cũng run rẩy. Nghe nàng nói, cô gái đẩy xe lăn dừng lại, tiếp theo xe lăn chậm rãi quay đầu. Gương mặt này cùng trước kia không có gì khác biệt, chỉ là thành thục hơn rất nhiều, hai đầu lông mày có chút bén nhọn. Nàng nhìn thấy mình, nở nụ cười hữu lễ xa cách.
“Đã lâu không gặp, Duẫn Anh”
*Doãn Vong: nghĩa là Chấp nhận quên đi.