Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 102:

“Duẫn Anh, nên a, hôm nay Trương a di không còn ở đây, cô cô làm cơm trưa cho con có được không ?” trong nháy mắt kéo cửa sổ, ánh nắng thuận theo cửa sổ chiếu vào, cũng chiếu lên người đang ngủ say trên giường. Mái tóc dài màu đen của nàng tản ra trên gối, khuôn mặt non nớt nhỏ nhắn còn chưa phát triển, cũng đã xinh đẹp cực kỳ tinh xảo, trên thân là mùi sữa nhàn nhạt, khắp nơi đều là sự dụ hoặc của thiếu nữ. Hoắc Sở Lan cười xoa khuôn mặt nhỏ của Hoắc  Duẫn Anh, đối phương rốt cuộc nhận biết bị làm phiền, mà mở to mắt.

“Cô cô, hôm nay không cần lên lớp, dậy sớm làm gì” Hoắc  Duẫn Anh chút chu miệng  nói, khó được ngày chủ nhật nghỉ học, nhưng cô cô còn đánh thức nàng tỉnh.

“Bởi vì cô cô  muốn xuống bếp nấu ăn cho  Duẫn Anh, chẳng lẽ cô cô tự mình làm, lại không bằng giấc ngủ của Duẫn Anh sao?” Hoắc Sở Lan tỏ vẻ khó chịu nói, mà Hoắc  Duẫn Anh nghe thấy, lập tức từ giường nhảy dựng lên

“Cô cô muốn tự tay nấu ăn cho con sao ? Con muốn ăn”

“Duẫn Anh mau dậy đi phụ nào” Nhìn thân thể Hoắc  Duẫn Anh chui từ chăn bông ra, Hoắc Sở Lan vẫn biết Hoắc  Duẫn Anh không có thói quen mặc  quần áo khi ngủ, hiện tại trên dưới chỉ mặc đồ lót mỏng manh. Thân thể nhỏ tuổi có chút chưa hoàn toàn phát dục, nhưng phần non nớt ngây ngô lại mang cảm giác ấm áp ở bụng dưới của Hoắc Sở Lan, cảm thấy giữa hai chân ướt át, nàng vội vàng rời đi,  đi  ra khỏi phòng. Sau một lát, Hoắc  Duẫn Anh đã mặc  xong quần áo ra tới.

Mà Hoắc Sở Lan  lần đầu tiên xuống bếp, kỳ thật không thuận lợi, nhìn cô có chút vụng về cắt thức ăn, Hoắc  Duẫn Anh cười từ phía sau ôm lấy cô, vì thế mà giật mình, Hoắc Sở Lan  sơ ý liền cắn chảy máu tay, cô hít một hơi, ngược lại Hoắc  Duẫn Anh không bị thương lại đỏ cả vành mắt.

“Cô cô,  thật xin lỗi, con hù làm cô bị thương, thật xin lỗi” Hoắc  Duẫn Anh thấp giọng nói, đem sự đau lòng cùng áy náy bày lên hết trên mặt, cho dù Hoắc Sở Lan hung hăng nói không có gì, nhưng vẫn bộ lo lắng, thấy ngón tay Hoắc Sở Lan còn đang chảy máu, Hoắc  Duẫn Anh nắm chặt bàn tay cô, há miệng ngậm lấy ngón tay của Hoắc Sở Lan. Có lẽ, tim đập thình thịch chỉ xảy ra trong chốc lát. Ngắn ngủi  rồi dừng lại, yêu đương xưa nay không có mới nới cũ. Yêu, trong nháy mắt, cũng đã qua mười năm.

“Duẫn Anh, nơi này chắc khó chịu lắm hả ? Nói với cô cô, để cô cô giúp con được không ?” Hoắc Sở Lan từ trong trí nhớ trở về, nhìn khuôn mặt đã chảy mồ hôi của Hoắc  Duẫn Anh. Con mắt của nàng phiếm hồng, không phải bởi vì yếu đuối mà vì đang khóc, trên thân thể chịu đựng khó chịu để nàng cũng khó chịu chảy nước mắt. Hoắc  Duẫn Anh biết được tác dụng của thuốc như thế nào, bởi vì cô cũng từng tự mình tiêm qua, mê ly qua mấy ngày, cô chính là dùng dạng thuốc này, nhìn ảnh chụp Hoắc  Duẫn Anh, ngày đêm vuốt ve mình, thu hoặc cực hạn vui vẻ trên thân thể.

Hoắc  Duẫn Anh có nhiều khó chịu cô cũng vô cùng rõ ràng, vốn là đã ngủ say vì bị hạt đậu nhỏ cưỡng ép tỉnh lại, sưng đỏ, trướng cao, nó từ cánh hoa thò đầu ra, cái đầu nhỏ xinh đẹp nở rộ đỏ hồng. Như là trân châu đã qua mài dũa, để người nhịn không được trìu mến. Mà chỗ kia trước đó còn khô khốc, giờ phút này rốt cuộc bị nước cọ rửa, trở nên vô cùng ướt át, lối vào cái miệng nhỏ khát khao, không ngừng khép mở, hấp dẫn muốn mình tiến vào.

“Hoắc Sở Lan, vì cái gì…không nên như vậy….cô làm sao…” Hoắc  Duẫn Anh hoảng hốt nhìn Hoắc Sở Lan, nàng cảm thấy đối phương tiêm thuốc cho mình không chỉ khiến thân thể trở nên mẫn cảm còn khát vọng, thậm chí mất đi lý trí. Nàng dùng sức nắm chặt ga giường, thân thể lại  không bị khống chế dùng sức ma sát lên giường, nàng cố gắng muốn kẹp chặt chân, hơi an ủi chỗ không chịu đựng nổi, thế nhưng nàng không làm được.

Hoắc  Duẫn Anh rất sợ mình sẽ nhịn không được cầu xin Hoắc Sở Lan, giống như dâm phụ cầu khẩn cô cô của mình nằm trên mình. Không được….nàng không thể làm vậy…như thế, Diệp Lê San cùng Ấn Kỷ Tuyền, còn có Ấn Sư Mân…bọn họ sẽ nghĩ gì về mình. Bọn họ nhất định sẽ cảm thấy mình thật buồn nôn, tựa như Chung Tử Thanh năm đó.

“Duẫn Anh, cô cô luôn như vậy, chỉ là cô không có nói cho con biết. Từ khi con còn bé, cô liền thích con. Con không phải không biết cô từng làm những chuyện kia với con, nhưng con vẫn ngầm đồng  ý, không phải sao ? Còn có đêm đó, con như vậy thích cô tiến vào bên trong con, mỗi một lần như vậy con đều ẩm ướt rất nhanh, con còn dám nói con không thích cô cô

“Không….Không phải….tôi thích chính là sự ôn nhu của cô đối với tôi, vào ban đêm sẽ ôm chặt tôi, nói cô sẽ luôn ở bên cạnh tôi, cô không phải Hoắc Sở Lan…cô không phải cô cô…” Hoắc Sở Lan có chút ngây người, sau đó cười lớn.

“Đúng a, Duẫn Anh, con nói không sai, cô ngay từ lúc đầu tiên đã không phải là Hoắc Sở Lan. Cô yêu con, yêu con yêu đến mức biến mình thành tên điên. Con biết không ? Cô cô trước kia cũng cố gắng muốn quan hệ chúng ta trở lại bình thường, thế nhưng cô cô làm không được, cô cô thật không làm được. Duẫn Anh, con nói cô nên làm thế nào, cô yêu con mười năm, không ngừng nói với mình phải nhẫn nại, muốn chúng ta duy trì mối quan hệ hiện tại, thậm chí còn chạy tới nơi quỷ quái này, để những người kia xem cô là người điên mà điều trị, chẳng lẽ  cô làm không đủ  nhiều sao ?” Hoắc Sở Lan thấp giọng nói, mà Hoắc  Duẫn Anh cũng chú ý tới trọng điểm của cô, chữa trị, là có ý gì…

“Duẫn Anh, cô không muốn đợi thêm, cũng không nghĩ lại khắc chế. Đúng, con nhất định không biết bản thân mình có bao nhiêu đẹp ? Con tuyệt đối sẽ không biết, con lúc đắm chìm trong tình dục có bao nhiêu đẹp mắt. Nơi này cô có rất nhiều bảo vật, đều là tính mạng của cô, cô chính là xem những thứ này, tưởng tượng cô cùng con ân ái, sau đó cô dùng ngón tay của mình tiến vào thân thể của chính mình, liền sẽ có cảm giác”

Hoắc Sở Lan nói, bỗng nhiên lấy ra laptop, mở một cái video, mà ở trong đó, đúng là mình cùng Diệp Lê San còn có Ấn Sư Mân và Ấn Kỷ Tuyền. Bọn họ bốn người ở trong phòng khách, trên ghế salon, làm loại chuyện đó…. Hoắc  Duẫn Anh làm sao cũng không nghĩ tới, Hoắc Sở Lan thế mà quay được.

“Cô….cô điên rồi sao ? Hoắc Sở Lan” Hoắc  Duẫn Anh không tin nhìn Hoắc Sở Lan, nàng nhắm mắt lại không nhìn tới hình ảnh, nhưng thanh âm của mình không ngừng phát ra từ laptop. Hoắc  Duẫn Anh toàn thân đều đang run rẩy, nàng hận mình không cách  nào chống cự, càng hận thân thể mình, thế mà so với lúc nãy càng ướt hơn. Sau khi bị tiêm thuốc, dù là tùy tiện kích thích một điểm, nàng đều sẽ sụp đổ.

“Duẫn Anh, con a, thật rất nhận người, ba người này đều yêu con như vậy, thế nhưng tình yêu của cô đối với con so với họ không hề kém cạnh. Con có thể chấp nhận bọn họ, vì cái gì không chấp nhận cô ?” Hoắc Sở Lan sờ lên ngực Hoắc  Duẫn Anh, bởi vì động tình, nơi này căng tràn muốn mạng. Hoắc Sở Lan si mê xoa nắn, giống như là không đủ, tự mình đè ép, dùng bộ ngực của mình đè xuống.

“Ừm, Duẫn Anh, thật thoải mái…con cũng thoải mái đúng không, rất ẩm ướt….Duẫn Anh, con rất ẩm ướt” Hoắc Sở Lan không e dè nói lời xấu hổ, Hoắc  Duẫn Anh gấp rút thở hào hển, dường như chỉ có như vậy, nàng mới có thể chịu đựng.

“Duẫn Anh, nơi này của cô cô còn rất nhiều thứ tốt, con nhất định sẽ thích” Hoắc Sở Lan nói xong, bỗng nhiên lấy một vật thể màu hồng ở ngăn kéo đầu giường. Hoắc  Duẫn Anh tự nhiên biết đó là cái gì, vừa mở chốt, một chuỗi viên cầu màu hồng liền nhảy ra, mỗi viên đều to cỡ hai ngón tay song song. Bờ mông bị Hoắc Sở Lan nâng lên, hang bí ẩn bị vật kia đẩy ra  mở rộng, từng cái từng cái chui vào, Hoắc  Duẫn Anh đau đến không ngừng phát run, toàn thân đều co quắp.

“Hoắc Sở Lan, đừng để tôi hận cô, đừng….”

“Duẫn Anh, chỉ là lúc bắt đầu hơi đau chút thôi, con lập tức liền dễ chịu. Cô cô còn nhiều thứ khác, sẽ để con vui  vẻ”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 101:

Ống kính camera phản chiếu sáng ngời, điểm sáng màu đỏ không ngừng lóe  lên chỉ  rõ nó đang quay phim lại. Hoắc  Duẫn Anh lần đầu tiên cảm thấy luống cuống kinh hoảng, bởi vì nàng làm sao cũng không nghĩ tới, Hoắc Sở Lan sẽ bỗng nhiên làm loại chuyện này. Thân thể không có cái gì che chắn, bất luận là thân trên hay thân dưới đều bị Hoắc Sở Lan nhìn rất rõ ràng, cũng ống kính máy quay phim ghi lại. Hoắc  Duẫn Anh xấu hổ đỏ mặt, răng cắn chặt môi dưới.

“Duẫn Anh, thật đẹp, bộ dáng con bây giờ, nhìn thật sự xinh đẹp. Con biết không, cô khát vọng con thật lâu.  Nơi này của Duẫn Anh, xinh đẹp như vậy, cô a, mỗi lần cô nhìn con cùng người khác làm, nhìn thấy bọn họ tiến vào thân thể con, cô đều có cảm giác rất tốt” Hoắc Sở Lan ở thời điểm này cũng cởi quần áo ra, thân thể trần truồng đi tới mình.

Hoắc  Duẫn Anh nhắm mắt lại, không muốn nhìn thấy màn này, phát  giác được nàng im lặng kháng cự, Hoắc Sở Lan hít một hơi sâu, bò lên giường một lần nữa nằm trên người nàng. Không có quần áo ngăn trở, Hoắc  Duẫn Anh có thể cảm thấy được thân thể Hoắc Sở Lan bỏng như lửa. Cô cô không tị hiệm dùng thân dưới cọ lấy đầu gối mình, ở giữa ướt át để toàn thân Hoắc  Duẫn Anh giống như quả  táo chín, đỏ bừng lên.

“Duẫn Anh, cô cô yêu con, cô cô thật yêu con, chỉ là cần nhìn thân thể con, cô liền ẩm ướt. Con có biết không, mấy năm nay cô vẫn nghĩ  đến con để tự an ủi. Cô đem ngón tay của mình tưởng tượng thành của con, sau đó hung hăng dùng sức cắm vào thân thể của cô. Chỉ cần nghĩ đến người làm cô là con, cô liền rất nhanh đạt cao trào. Thế nhưng, nếu tự cô làm, vô luận thế nào cũng không đến được.”

“Ừm…Con xin đi…chỗ này của cô cô, vì con mà mở ra nè” Hoắc Sở Lan nói, tách ra chân quỳ trên giường, đem thân thể lơ lửng trên đầu Hoắc  Duẫn Anh. Từ góc độ của Hoắc  Duẫn Anh, nàng có thể nhìn rõ nơi đó của Hoắc Sở Lan, chỗ tư mật nhất của phụ nữ. Nơi đó rất ẩm ướt, sáng óng ánh long lanh, chất lỏng thuận theo cửa hang không nhìn thấy đáy mà chảy xuôi, lại dọc theo đùi trượt xuống.

“Hoắc Sở Lan, đừng như vậy” Hoắc  Duẫn Anh nhắm mắt lại, nghiêng mặt sang một bên, nhưng Hoắc Sở Lan cũng không thèm để ý đến sự kháng cự của nàng, ngược lại dùng tay vuốt ve nơi ẩm ướt đó, để cả phòng đều tràn ngập thanh âm uể oải. Cô không ngừng vỗ về chơi đùa nơi đó, mà lần này, Hoắc  Duẫn Anh chân chân chính chính ở trước mặt cô, mà không phải mình ảo giác.

Hsa cảm giác hạ thể của mình đều muốn hòa tan, dù sao phía dưới kia chính là mặt của Hoắc  Duẫn Anh, miệng của Hoắc  Duẫn Anh. Cô tưởng tượng thấy Hoắc  Duẫn Anh đang ngậm âm cho mình, nghĩ đến nếu hạ thể bị Hoắc  Duẫn Anh hôn sẽ có cảm giác thế nào. Chỉ là vọng tưởng như thế, cô liền cảm thấy mình muốn chết mất.

“A….Duẫn Anh, thật thoải mái….miệng của con nóng quá….sắp ngậm tan chỗ đó của cô cô” Ở một số chỗ đích xác Hoắc Sở Lan cùng Hoắc  Duẫn Anh có chút tương tự, cũng tỷ như…chuyện giường chiếu vô cùng cởi mở.

“Đủ rồi, đừng nói nữa…”

Hoắc  Duẫn Anh cho dù nhắm mắt lại, nhưng thanh âm Hoắc Sở Lan vẫn sẽ chảy vào trong tai nàng,  tứ chi của nàng căn bản không cách nào động đậy, ngay cả che lỗ tai cũng không được. Nghe tiếng thở dốc uể oải còn bị tiếng nước khuấy động, Hoắc  Duẫn Anh gắt gao cắn môi dưới, nhưng Hoắc Sở Lan hiển nhiên không chỉ thỏa mãn nơi đó. Nàng cảm thấy mình muốn tới, rõ ràng mới vài phút thôi, nàng cũng nhanh chịu không nổi. Nháy mắt cao trào rồi. Hoắc Sở Lan không khống chế nổi bưng lấy mặt Hoắc  Duẫn Anh, đem chân tâm đặt trên miệng nàng, chậm rãi ngồi xuống.

Đôi môi bị hai mảnh khác sung mãnh ép xuống, mùi vị lạ lẫm quen thuộc xông vào miệng có chút chua, có chút mặn, Hoắc  Duẫn Anh không ngừng bặm môi, nhưng căn bản không có cách nào né tránh. Nàng lại không dám dùng sức cắn chỗ đó của Hoắc Sở Lan, dù sao loại chó kia….cắn không được. Hoắc  Duẫn Anh không dám thật dùng sức, chỉ có thể không ngừng xoay đầu né tránh, nhưng dạng ma sát thế này, hiển nhiên để Hoắc Sở Lan càng thêm hưng phấn, cô không ngừng thở dốc, cảm thấy hạch tâm sắp bị bạo chết, trên thực tế, cũng đích xác bị chà đạp.

Hoắc Sở Lan cảm thấy bên hông bỗng nhiên bị rút đi toàn bộ khí lực, lập tức xụi lơ xuống dưới, dịch nóng mãnh liệt trào ra, so mỗi một lần mãnh liệt nhanh chóng hơn. Cảm thấy nhiệt lưu không ngừng trôi vào trong miệng mình, Hoắc  Duẫn Anh nhíu mày, không ngừng muốn né tránh, nhưng Hoắc Sở Lan dùng sức ôm đầu nàng, đem nhiệt lưu nóng hổi kia chảy vào trong miệng nàng, trên mặt nàng.

“Duẫn Anh….A…uống hết…uống hết nước của cô cô….Ân…thật thoải mái….” Hoắc Sở Lan giống như điên rồi, dùng sức ôm đầu Hoắc  Duẫn Anh hướng về chân tâm của mình. Cái này so với bình thường cao trào đến nhanh hơn mười lần lại tiếp tục dài dằng dặc,  cho đến khi hạ thể triệt để thỏa mãn, thỉnh thoảng run rẩy hai cái, Hoắc Sở Lan mới hài lòng nằm trên người Hoắc  Duẫn Anh, hưởng thụ dư vị cao trào.

“Duẫn Anh, cô cô yêu con, cô cô yêu con….” Sau khi  cảm xúc khôi phục một chút, Hoắc Sở Lan ngẩng đầu, thưởng thức dáng vẻ chật vật của Hoắc  Duẫn Anh. Giờ phút này, trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng đều là nước đọng trong suốt, không cần nghĩ cũng biết là cái gì. Hai con ngươi nàng đỏ bừng, có chút thống khổ nhắm chặt lại, nhìn thấy bộ dáng của nàng, Hoắc Sở Lan đưa tay dò xét, sờ sờ chân tâm của nàng, lại phát hiện chỗ đó chỉ hơi ướt át, dùng tay chạm vào liền khô đi, đừng nghĩ tới còn muốn làm gì.

Phát hiện này làm Hoắc Sở Lan vô cùng thất vọng, người người đều nói, dục vọng của phụ nữ cùng yêu đương là không cách nào tách rời, cho nên nói, mật huyệt hiện tại đối với mình không nổi lên phản ứng, là thật không yêu cô sao ? Không công bằng, thật không công bằng, vì cái gì Duẫn Anh có thể tiếp nhận ba người kia lại không tiếp nhận mình ? Vì cái gì không ẩm ướt…vì cái gì mình cũng đã cao trào, nhưng vẫn không ẩm ướt ? Nàng thật chán ghét mình như vậy sao ?

“Duẫn Anh, phía dưới của con còn chưa ẩm ướt, nên làm gì bây giờ “ Hoắc Sở Lan nhẹ giọng  hỏi, trong lời nói có chút hoảng hốt. Nhưng Hoắc  Duẫn Anh hiểu nhiên không để ý tới ý tứ của cô, từ đầu đến cuối không nói một lời cứ nhắm mắt, nhìn thấy phản ứng của nàng, Hoắc Sở Lan đỏ tròng mắt, cô chán ghét Hoắc  Duẫn Anh lạnh lùng với mình, rõ ràng mình thích nàng như vậy, nhưng nàng sẽ không còn ỷ lại mình như trước đây, dán mình, nằm dưới thân thể mình nói nàng còn muốn.

“Duẫn Anh, đừng ép cô có được không ? Cô có rất nhiều biện pháp khiến con ẩm ướt, thế nhưng cô không muốn dùng, con liền ẩm ướt đi, có được không ? Để cô cô muốn con, để cô cô được con can tâm tình nguyện có được con” Hoắc Sở Lan có chút khẩn cầu nói, Hoắc  Duẫn Anh nghe thấy, mở mắt nhìn về phía cô.

Hoắc  Duẫn Anh không thể nào hiểu được, hoặc là nói cảm thấy Hoắc Sở Lan thế này nàng rất lạ lẫm. Kỳ thật đã từ rất lâu nàng phát hiện, Hoắc Sở Lan trở nên có chút kỳ quái, mà dấu hiệu này, cũng là trước mấy năm cô rời khỏi nàng liền có rồi. Lúc ấy Hoắc  Duẫn Anh vẫn không cảm thấy nghiêm trọng như vậy, nhưng bây giờ Hoắc Sở Lan tựa như người điên. So với người cô cô khi còn bé yêu thương mình, luôn luôn ôn nhu tưởng như hai người.

“Hoắc Sở Lan, tôi nói qua, tôi sẽ không thích cô, cô bây giờ làm những chuyện này, cũng khiến tôi không cách nào thích cô. Cô biết cô đang làm gì sao ? Cô là cô cô của tôi, cô sao có thể làm những chuyện này”

Trong mắt Hoắc  Duẫn Anh tràn đầy tuyệt vọng cùng lạnh lùng, để tâm Hoắc Sở Lan cũng bị đau đớn theo. Duẫn Anh, cô cô biết a, cô biết con không thích cô, cho nên cô chỉ có thể làm những chuyện này. Thế nhưng cô cô không hiểu, con đã không thích cô cô, vì cái gì còn mềm lòng, trực tiếp tổn thương cô cô, không phải tốt hơn sao ?

Cho nên….con vẫn để tâm cô đúng không ?

“Duẫn Anh a, cô sẽ không tin con nói những lời này, con đã nguyện ý đem thân thể của con cho ba người kia, vì cái gì không thể cho cô  hả ? Con là của cô, con từ lúc nhỏ đã thuộc về cô, hiện tại không giống như vậy, cô cô không cho phép con không nghe lời, cho nên phải phạt con. Con sau này chỉ cho phép vì cô mà ẩm ướt thôi, thân thể của con chỉ có thể bị cô chiếm hữu

Hoắc Sở Lan nghĩ ra cái gì, bỗng nhiên đứng dậy, từ trong ngăn kéo lấy ra một bình thuốc cùng dao cạo, thấy được đồ vật trong tay cô ta. ánh mắt Hoắc  Duẫn Anh lóe lên chút bối rối, nhất là khi Hoắc Sở Lan đem thuốc bôi lên nửa người dưới của nàng, lại dùng dao cạo sạch cỏ dại nơi đó. Hoắc  Duẫn Anh lần đầu tiên cảm thấy mình nguyên lai sẽ sợ những chuyện thế này, lại làm cho nàng sợ hơn so với cái chết, bởi vì lớn lên không được thì chết một lần. Thế nhưng mà…chuyện Hoắc Sở Lan đang làm, để nàng sợ hơn là cái chết.

“Hoắc Sở Lan…không muốn…đừng tiếp tục….” Hoắc  Duẫn Anh lắc đầu, không ngừng lui về sau, thế nhưng diện tích giường cũng có giới hạn, nàng lại bị dây thừng cột, căn bản trốn không thoát, thậm chí ngay cả khép chân bảo hộ bản thân cũng không làm được.

“Duẫn Anh, đừng sợ, sẽ không đau, thuốc  này là do Ninh làm, không có nhiều tác dụng phụ, chỉ là mới bắt đầu hơi đau, thế nhưng sau đó sẽ không còn. Nó rất dễ chịu, sẽ khiến con bị nghiện. Con sẽ rất mẫn cảm, chạm vào con sẽ liền ẩm ướt, con nhất định sẽ thích”

Hoắc Sở Lan trên tay cầm ống chích, bên trong là thuốc màu trắng, Hoắc  Duẫn Anh không ngừng lắc đầu, nhưng hai con mắt của Hoắc Sở Lan đã sớm trống rỗng giống như mất hồn. Mắt thấy cô tách ra hai chân của mình, Hoắc  Duẫn Anh không ngừng giãy dụa, đáng tiếp giãy dụa vào lúc này không hề có tác dụng khi viên tiểu hạch mẫn cảm nhất của chân tâm bị kim tiên bén nhọn đâm rách, chất lỏng lạnh buốt truyền vào trong đó, phần bén nhọn đâm đau mà từ lúc mới ra đời cho tới nay lần đầu Hoắc  Duẫn Anh biết được. Hoắc  Duẫn Anh mở to hai mắt nhìn, bởi vì quá mức đau đớn, tròng trắng của mắt chảy ra chút tơ máu. Nàng dùng hai tay bắt chặt ga giường, đem ga giường trắng bóc kéo ra mấy vết cào. Nhưng ống tiêm đầy thuốc kia vẫn truyền vào trong.

“Duẫn Anh, có phải rất đau không? Vừa mới bắt đầu sẽ có một chút, về sau liền tốt. Cái này một mũi sẽ kéo dài nhiều ngày, không có sao, không sợ, có cô cô ở đây” Hoắc Sở Lan ôm chặt Hoắc  Duẫn Anh, nhưng Hoắc  Duẫn Anh chỉ  an tĩnh nhìn trần nhà ngẩn người. Nàng có thể cảm nhận được cơ thể  dần dần biến hóa, nhất là nơi đó….chỗ kia vốn mẫn cảm, hiện tại giống như bị mở rộng ra vô hạn, thật nóng…nóng quá….đau…thật đau quá.

Sắp….sắp nổ chết.

“Hoắc Sở Lan, giết tôi đi…cô nếu muốn có toàn bộ tôi thì giết tôi đi…tôi đã….không nghĩ lại tiếp tục….từ lúc cha mẹ rời đi, các người đã không còn cần tôi nữa…”