Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 99:

Hoắc  Duẫn Anh lúc tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trên một cái giường xa lạ, một nơi hoàn toàn xa lạ. Nơi này giống như phòng ngủ, chỉ là phòng ngủ không phải kiểu hiện đại, mà có cảm giác thời Châu Âu phục hưng. Nàng giật giật tay, phát hiện toàn thân đều hư mềm bất lực, giống như bọt biển không cách nào điều khiển, nàng chưa quên Hoắc Sở Lan đã đánh mê nàng, chỉ là…nơi này là  nơi nào ?

“Cô tỉnh rồi, 3 ngày 7 giờ, 29 phút, thuốc lần này không tệ lắm. Cô bây giờ nhất định cảm thấy bất lực, yên tâm, không phải thuốc tê, chỉ là tác dụng phụ của thuốc mê” Hoắc  Duẫn Anh lúc này mới phát hiện ở góc phòng có một người  đang ngồi. Cô ta mặc áo khoác dài màu trắng, một tay đút túi, một tay khác cầm bút, ở trên bìa cứng viết gì đó. Dù là phụ nữ nhưng cô ta rất cao lại gầy, nhìn qua cũng rất văn tĩnh, nhưng Hoắc  Duẫn Anh luôn cảm thấy ánh mắt của cô ta, có loại khả năng nhìn thấu người khác.

“Cô là ai, tôi vì sao ở chỗ này, Hoắc Sở Lan đâu ?” Hoắc  Duẫn Anh nhíu chặt lông mày, nàng chống người muốn xuống giường, cô gái chậm rãi đi tới, cúi mắt nhìn nàng.

“Đừng nhúc nhích, cô bây giờ không cách nào xuống giường, về phần Hoắc Sở Lan, cô ta quá kích động, tôi chỉ là để cô ta ở bên ngoài yên tĩnh một lát. Tôi tên là Ninh Tử Man, cô có thể gọi tôi là Ninh”

“Ninh tiểu thư, làm phiền cô thả tôi đi, cô đã biết là thuốc mê, liền rõ ràng Hoắc Sở Lan là cưỡng ép đưa tôi tới đây” Hoắc  Duẫn Anh đỡ người, nàng hôn mê đã ba ngày, mấy người Ấn Sư Mân nhất định loạn thành một khối, dù sao mình cũng biến mất ba ngày, không có bất kỳ tin tức nào. Hoắc  Duẫn Anh lảo đảo phải đi ra ngoài, đúng lúc này, cô gái có vẻ văn tĩnh kia bỗng nhiên lấy con dao phẫu thuật từ túi áo ra, trực tiếp đặt lên cổ nàng, Hoắc  Duẫn Anh nhíu mày, lại giằng co không chịu lui bước.

“Cô sẽ không giết tôi” Hoắc  Duẫn Anh thấp giọng nói

“Đúng, tôi sẽ không giết cô, nhưng tôi có trăm loại phương pháp để cô sống khó hơn là chết”

“Cô…”

Hoắc  Duẫn Anh còn muốn nói gì đó, nhưng lúc này, điện thoại trong túi người phụ nữ kia bỗng nhiên sáng lên, nhìn cô ta nghe điện thoại giống như  biến thành người khác, vô cùng ôn nhu mà cười cười, liền tiếng nói cũng khác nhau. Hoắc  Duẫn Anh nghĩ thầm đây đại khái là cơ hội rời đi, nàng có chút chật vật nghĩ, muốn ra ngoài, nhưng cửa phòng lúc này lại bị mở ra, trùng hợp Hoắc Sở Lan đi vào.

Cô nhìn thấy mình liền hiện lên một tia mừng rỡ, mà Ninh Tử Man đã rời khỏi phòng, trong này cũng chỉ có hai người bọn họ.

“Hoắc Sở Lan, cô muốn làm gì ? Thả con đi” Hoắc  Duẫn Anh thấp giọng nói, nàng có chút tức giận, bởi vì bị Hoắc Sở Lan vô duyên vô cớ bắt tới nơi này.

“Duẫn Anh, cô sẽ không để con đi, cô đã mang con tới đây, liền không để cho con rời đi”

Hoắc Sở Lan sờ lấy mặt Hoắc  Duẫn Anh, cho dù nghĩ đẩy cô ta ra, nhưng Hoắc  Duẫn Anh hiện tại nửa khí lực cũng không có “ Hoắc Sở Lan, cô là cô cô của con, cô biết không ? Chúng ta không có khả năng, con cũng đã có người thích” Hoắc  Duẫn Anh hai tay phát run, nàng không biết nên nói những lời này thế nào, mà Hoắc Sở Lan lại có thể thả mình rời đi hay không.

“A ? Cô cô ? Duẫn Anh, vì cái gì cho tới bây giờ con còn nhấn mạnh thân phận làm gì ? Cô thừa nhận, trước kia cô rất để ý mình là cô cô của con. Cô để ý cơ hồ muốn nổi điên, cũng bởi vì để ý, cô trốn đến nơi này. Dùng thời gian mấy năm, mới có thể tiêu trừ chướng ngại trong lòng. Hiện tại, cô ngược lại bởi vì là cô cô của con mà rất vui vẻ. Bởi vì cô biết mọi chuyện của Duẫn Anh, chúng ta chảy cùng một dòng máu, mà Duẫn Anh là do cô nuôi lớn lên. Toàn thân cao thấp của con, cô đều nhất thanh nhị sở. Con cảm thấy cô cô sẽ làm loại sự tình này sao ? Duẫn Anh, con không cách nào giải thích đúng không ? Con cũng rất thích cô cô mà, đối với những việc cô từng làm với con, con cũng có cự tuyệt đâu. Toàn thân của con từ trên xuống dưới cô đều sờ qua, bao gồm cái này, cô cũng giúp con liếm qua. Con lúc đó thoải mái đến mức khóc ngực cô, chúng ta chỉ kém một bước cuối cùng không có làm, không phải sao ?” Hoắc Sở Lan nhẹ nhàng nằm trên người Hoắc  Duẫn Anh, tay thò vào chăn bông, cách quần ngủ đơn bạc sờ lấy chân tâm nàng. Hoắc  Duẫn Anh đem đầu xoay sang một bên, thống khổ nhắm mắt lại. Việc đã đến nước này, nàng biết mình trước mắt xem như bị Hoắc Sở Lan cầm tù. Nơi này cũng nhất định không  phải Hải Gia thị, mà là một nơi khác.

“Duẫn Anh, đừng rời khỏi cô, cô sẽ không để cho con rời đi” hơi thở của Hoắc Sở Lan có chút  gấp gáp, cảm thấy cô không ngừng sờ mình, Hoắc  Duẫn Anh lạnh lùng nhíu mày nhìn cô, mà Hoắc Sở Lan trong mắt rõ ràng có dục vọng.

“Hoắc Sở Lan, dừng lại, đừng làm chuyện cô đang làm”

Quần dài bên dưới bị cô ta cởi xuống, cho dù ở trên còn chăn bông, cũng làm Hoắc  Duẫn Anh buồn bực đến đỏ mặt. Nàng dùng sức nắm chặt ga trải  giường, muốn khôi phục chút khí lực, nhưng toàn thân vẫn mềm nhũn, căn bản không có chút sức phản bác.

“Duẫn Anh, đừng cự tuyệt cô, cô đã chờ không nổi, con biết không ? Ba ngày này, cô mỗi ngày ngắm khuôn mặt, cô nhiều lần vuốt ve con, hận không thể liền muốn con ngay lập tức. Thế nhưng cô  một mực chịu đựng, nhẫn cho tới bây giờ. Cô cô nhịn không nổi nữa” Hoắc Sở Lan si mê nhìn Hoắc  Duẫn Anh, cô quá yêu nàng, yêu người con gái mình nuôi lớn coi thường mình, đến tột cùng lúc nào lại nảy sinh suy nghĩ kỳ quái này, Hoắc Sở Lan cũng không biết.

Chỉ là lúc kia, bọn họ ngủ chung, nhìn thấy thân thể non nớt chậm rãi phát triển, ngũ quan ngày càng tinh xảo, một ngày nọ, nhìn thấy Hoắc  Duẫn Anh liếm kem, Hoắc Sở Lan nhìn đến thất thần, thế mà ẩm ướt. Đó là lần đầu tiên cô cảm nhận được sự động tình, lúc đó nắng chiều dào dạt, cô trốn trong phòng, bị bóng tối nuốt lấy, mơ mộng về cô và Hoắc  Duẫn Anh, vuốt ve chân tâm cấm địa. Từ đó về sau, cô mỗi lần phóng thích bản thân, đối tượng ảo tượng đều là Hoắc  Duẫn Anh.

Nhất là khi Hoắc  Duẫn Anh chậm rãi lớn lên, cô bé kia càng lúc càng xinh đẹp, dần dần cùng người xuất sắc  này trùng điệp dưới thân. Sao  có thể không thích ? Lại làm sao vì quan hệ huyết thống mà từ bỏ nàng ?

“Duẫn Anh, cô yêu con, cô cô thật rất yêu con, chúng ta trở lại như trước kia được không ?”

“Hoắc Sở Lan, chúng ta không thể quay về, con không còn là con lúc trước, cô cũng không còn là cô  lúc trước, không phải sao ?”

Hoắc  Duẫn Anh quay đầu nhìn Hoắc Sở Lan, cảm thấy quần lót của mình bị cởi xuống, chỗ tư mật yếu ớt nhất bị Hoắc Sở Lan vuốt ve, xấu hổ cùng khó chịu để Hoắc  Duẫn Anh dùng sức cắn môi dưới, cho đến khi chảy máu. Nhìn thấy phản ứng của nàng, lại sờ vào chỗ kia vô cùng khô ráo, Hoắc Sở Lan có chút khó chịu rút tay lại, giúp Hoắc  Duẫn Anh mặc lại lần nữa, lại dùng tăm bông xức thuốc trên môi của nàng, sờ mặt nàng.

“Duẫn Anh, thật xin lỗi, năm đó cô không nên rời khỏi con, nếu không người ở bên cạnh con, đại khái chính là cô” Hoắc Sở Lan cúi đầu đi ra ngoài, mà nụ cười trên mặt cô ta, sau khi rời đi rốt cuộc  hoàn toàn biến mất. Cô về phòng của mình, thân thể không ngừng phát run, thậm chí ở tình trạng khó hít thở.

Hoắc Sở Lan quỳ trên đất, thống khổ che đầu, vội vàng lấy ra túi thuốc, một mạch bỏ vào trong miệng. Cô ta co quắp trên đất, không ngừng nghĩ tới Hoắc  Duẫn Anh, cho đến khi đại não xuất hiện tạp âm nhỏ, không còn ầm ĩ như vậy nữa, cô mới chậm rãi giãn ra thân thể.

“Duẫn Anh, cô cô sai, nên làm thế nào để con không còn ghét cô cô”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 98:

“Bà chủ, hôm nay sao có thời gian đến quán bar ? Không cần ở bên cạnh những hồng nhan tri kỷ gì đó của chị hả?” An Thất Thất nhìn Hoắc  Duẫn Anh ngồi trong quán bar uống rượu, cẩn thận đếm, đối phương một thời gian không đến. Từ khi Tử Diệp Nam biến mất, Hoắc  Duẫn Anh mặc dù không đến quán bar, nhưng mỗi ngày đều sẽ gọi điện thoại cho cô.

Kỳ thật An Thất Thất đối với Tư Diệp Nam tình cảm không có sâu nặng đến mức đó, ngược lại là Hoắc  Duẫn Anh chuyện bé xé ra to. Nhưng mỗi ngày nghe Hoắc  Duẫn Anh gọi điện trêu chọc mình, nhưng thật ra là đang lo lắng cho mình, An Thất Thất nói không cảm động là giả. Cô cảm thấy mình có thể quen biết Hoắc  Duẫn Anh chính là gặp may. Lúc trước Hoắc  Duẫn Anh đem cái quán rượu này cho cô, cô nhiều lần cự tuyệt, lại không thể nào thay đổi được suy nghĩ của chị ấy.

“Tiểu An Tử, cô so sánh cái gì chứ, tôi đều xem cô là em gái, chị cho em gái đồ  thì có sao ? lại nói quán bar này cho cô, về sau cô miễn phí rượu cho tôi, tôi còn cám ơn cô không hết” Không sai, Hoắc  Duẫn Anh lúc ấy vân đạm phong khinh nâng ly tặng cho mình, tặng quán bar náo nhiệt nhất Gia Hải Thị, khu vực đất vàng, có giá trị không nhỏ, nhưng chị ấy lại nói giống như mình chỉ cho một viên kẹo không hơn không kém

“Bởi vì hôm nay A San đi quán cà phê, hai chị em Ấn gia đại khái có  chuyện phải xử lý, cũng không có ở nhà” Nói đến đây, Hoắc  Duẫn Anh có chút lười biếng duỗi người một chút. Quen thuộc là cảm giác đáng sợ, cùng ở chung với nhau mấy ngày, nàng dần dần mê thất bản thân, từ ban đầu kháng cự đến bây giờ thuận theo. Nàng biết Diệp Lê San đem giấu thẻ căn cước cùng hộ chiếu của mình, thế nhưng với năng lực của Hoắc  Duẫn Anh, ngược lại không phải không thể đi. Chỉ là….nếu như  nàng đi luôn, bọn họ sẽ khó chịu nổi giận đi. Đây cũng là lý do Hoắc  Duẫn Anh do dự.

Nàng không cách nào lựa chọn một người trong ba người, chỉ có thể không chọn,  lại ưa thích tất cả bọn họ, tham lam không muốn bọn họ bỏ rơi nàng. Mâu thuẫn mỗi ngày dày vò lấy Hoắc  Duẫn Anh, nàng từ đầu đến cuối đều cảm thấy dứt khoát là tốt nhất, đáng tiếc….nàng nhưng lại sợ bản thân hành động như vậy, tổn thương ba người kia.

“Tiểu An Tử, cô nói xem tôi có phải là dở người không ? Đồng thời quen một lúc ba người….Làm loại chuyện đó, liền ngay cả chính mình cũng cảm thấy, tôi nên sớm rời khỏi thế giới này mới tốt” Hoắc  Duẫn Anh bưng ly rượu, nâng ly uống một hơi cạn sạch, nghe cô còn nói những lời này, An Thất Thất cướp lấy ly rượu của cô, dáng vẻ tức giận.

“Bà chủ, chị tại sao nói như vậy, chị không có gì là không tốt, một chút cũng không có” An Thất Thất nói đến kích động, thậm chí tiến tới ôm chặt Hoắc  Duẫn Anh, bởi vì khoảng cách rất gần, An Thất Thất có thể ngửi được mùi thơm dễ chịu trên thân Hoắc  Duẫn Anh. thanh hương nhàn nhạt, nồng đậm lại không ngán. An Thất Thất không phủ nhận  cô từng có ảo tưởng tính dục với Hoắc  Duẫn Anh, có thể nói, bất kỳ người nào thích phụ nữ, sau khi nhìn thấy Hoắc  Duẫn Anh đều sẽ sinh ra chút suy nghĩ khác.

Nhìn vết hôn trên cái cổ trắng nõn mà cổ áo không thể nào che khuất, kỳ thật An Thất Thất cũng rất muốn lưu lại dấu vết của mình lên cỗ thân thể này, nhưng cô biết, cô không  xông vào thế giới của Hoắc  Duẫn Anh được, có thẻ mỗi ngày gọi cô là bà chủ, nhận điện thoại gọi đến ngẫu nhiên của cô, liền rất tốt rồi.

“Tốt  thôi, Tiểu  An Tử, biết cô trung thành nhất, tôi đi về đây” Hoắc  Duẫn Anh nhìn thấy An Thất Thất thất thần, đại khái đoán được tâm tư của cô, nhưng Hoắc  Duẫn Anh cũng biết, nàng cùng An Thất Thất vĩnh viễn là người nhà, không thể thay đổi. Nàng ra khỏi quán bar, định lái xe đi về nhà, lúc này điện thoại di động vang lên, nhìn tên Hoắc  Duẫn Anh trên màn hình, nàng bấm từ chối cuộc gọi, nhưng điện thoại một lần nữa lại gọi tới.

“Có chuyện gì sao?” Hoắc  Duẫn Anh thấp giọng hỏi, ngồi lên xe, mà thanh âm của Hoắc  Duẫn Anh bên kia có chút kỳ quái.

“Duẫn Anh, cô cô khó chịu quá” Hoắc Sở Lan thời khắc này có chút kỳ lạ, giống như đang phát run, lại giống như cực kỳ gắng sức kiềm chế gì đó.

“Cô bệnh rồi hả? Con gọi bác sĩ dùm cô” Hoắc  Duẫn Anh mặc dù muốn giữ khoảng cách với Hoắc Sở Lan, nhưng người kia rốt cuộc vẫn là cô cô của mình, nàng không thể thấy cô ấy bệnh mà không để ý đến.

“Duẫn Anh, đến thăm cô có được không? Đang ở nhà của con, cô rất nhớ con, nghĩ đến sắp chết mất…Ân…Duẫn Anh, đau…cô cô đau quá….” hơi thở Hoắc Sở Lan rất gấp, Hoắc  Duẫn Anh cau mày, nhiều lần suy tư, vẫn là lái xe đến chỗ đối phương, là nơi từng là nhà của nàng

Đã lâu mới trở về nơi này, Hoắc  Duẫn Anh phát hiện người gác cổng đã đổi sang người khác, nếu không phải còn giữ thẻ phòng, sợ là ngay cả cửa lớn cũng không vào được. Một đường đi tới thang máy, đến tới nhà, Hoắc  Duẫn Anh đang định nhấn chuông cửa, lại phải hiện cửa nhà căn bản là đang mở, nàng đẩy cửa đi vào. Phát hiện bên trong phòng tối đen dọa người, hoàn toàn không giống như có người ở, giữa phòng khách có một vũng máu, kéo dài đi đến phòng trong.

Hoắc  Duẫn Anh vội vàng đi vào, ở trong đó tối mực một mảnh, liền chỉ có thể nhìn thấy bóng người co quắp trên sàn nhà ở góc phòng. Người đó cầm điện thoại trong tay, đang phát video, Hoắc  Duẫn Anh nhìn thấy hình ảnh mình còn bé, mà ngày đó là sinh nhật năm 11 tuổi, Hoắc Sở Lan đưa nàng đi công viên chơi.

Ánh sáng từ điện thoại di động chiếu lên mặt Hoắc Sở Lan, nụ cười của cô có chút ôn nhu, ánh mắt hiện ra thủy quang. Hoắc Sở Lan thế này, Hoắc  Duẫn Anh đã lâu không có thấy qua, nàng chậm rãi đi qua, vỗ vai Hoắc Sở Lan.

“Cô chỗ nào không khỏe ? Con dẫn cô đi bệnh viện” Gian phòng quá tối, Hoắc  Duẫn Anh không nhìn rõ tình trạng của Hoắc Sở Lan, khẽ nói, nhưng lúc Hoắc Sở Lan tới gần nàng, đã không kịp chờ đợi ôm lấy nàng. Lực đạo mạnh đến kinh người, lúc đầu Hoắc  Duẫn Anh cũng không phải là người có sức mạnh, Hoắc Sở Lan rất dễ dàng có thể khống chế nàng.

“Duẫn Anh, con rốt cuộc đến, con rốt cuộc đến thăm cô. Cô vì con trở về, thế nhưng con  chỉ bỏ mặc cô một mình nơi này, cô cô rất nhớ con, rất nhớ con”  thanh âm Hoắc Sở Lan mang theo tiếng khóc nức nở, mà những lời này cũng làm cho Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy khó chịu trong lòng. Đã từng, nàng cũng đã từng bất lực như vậy, lúc Hoắc Sở Lan bỏ rơi nàng, một mình rời khỏi, nàng cũng giống như Hoắc Sở Lan bây giờ.

“Cô cô, thật có lỗi, con dẫn cô đi bệnh viện. Cô không nên trở về, cô tiếp tục ở lại nơi đó cũng không phải chuyện xấu” Hoắc  Duẫn Anh nhẹ nói, nhưng nàng không biết lời này nói ra tựa hồ chạm vào vảy ngược của Hoắc Sở Lan, cô bỗng nhiên đè ngã Hoắc  Duẫn Anh, từ trong quần lấy ra một cái khăn tay màu trắng, ché miệng cùng mũi của Hoắc  Duẫn Anh, Hoắc  Duẫn Anh mở to hai mắt nhìn, nhìn Hoắc  Duẫn Anh từ khuôn mặt bình thường biến thành nụ cười dữ tợn, cuối cùng, dần dần mất đi ý thức.

Nhìn Hoắc  Duẫn Anh hôn mê, Hoắc Sở Lan thấp giọng cười, cô mở điện thoại, bấm số.

“Ninh, chỗ này của tôi xong rồi, phái người tới đón tôi, tôi muốn trở về”

“Được, người đã tới dưới lầu”

Cúp điện thoại, Hoắc Sở Lan đem Hoắc  Duẫn Anh cất vào trong túi vải màu đen, nhìn khuôn mặt Hoắc  Duẫn Anh ngủ say, Hoắc Sở Lan cười nhẹ, chậm rãi hôn lên trán nàng.

“Duẫn Anh, con rốt cuộc thuộc về cô, cô cô hiện tại liền mang con đi chỗ này, đi một nơi con nhất định sẽ rất thích. Chúng ta ở nơi đó có thể kết hôn, không ai đến  quấy rầy chúng ta”