Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 37:

Ấn Sư Mân đã đem thời gian định vào đêm nay, đã tuyên bố thì chắc chắn có sự chuẩn bị kỹ càng mọi chuyện. Nàng nhìn tiền trong xe, lại quay  đầu nhìn Ấn Kỷ Tuyền mặt mũi lo lắng bên cạnh,  trái với  nàng hoàn toàn không có vấn đề gì.

“Ấn Kỷ Tuyền, tôi đi đây, mọi chuyện cứ dựa vào kế hoạch sẽ ổn thôi, Đái Thư Bạch, cậu chỉ cần khống chế cảnh sát không đi quấy rối là được, không muốn có thêm chuyện dư thừa. Về phần Diệp tiểu thư, tôi rất cảm ơn cô đã cung cấp thông tin có ích” Ấn Sư Mân đem mọi chuyện dàn xếp xong, lúc này mới quay người lên xe. Nàng biết mình hiện tại nhất cử nhất động đều sẽ bị đối phương nhìn thấy, bất quá cái này cũng không đáng kể, Ấn Sư Mân nàng, cho tới bây giờ chưa từng sợ ai.

Lái xe một đường đến địa chỉ trong điện thoại, Ấn Sư Mân vừa xuống xe, liền thấy hai tên bảo vệ đứng ở cửa nhà kho lớn, cố ý đứng chờ mình. Kho hàng này chỉ có một tầng, nhưng diện tích lớn, bên ngoài cũng rất rộng rãi. Điều kiện tốt chính là chỗ này ít có người tới, làm việc thêm thuận tiện.

“Tiền đâu?” tên bảo vệ mặc âu phục móc súng lục nhắm bắn Ấn Sư Mân, một kẻ khác muốn tới lục soát thân thể nàng, nàng thờ ơ giơ tay lên, ngón tay chỉ ra phía sau xe. Động tác này vốn rất bình thường, nhưng tên mặc âu phục lại khẩn trương thái quá, vội vàng chĩa súng vào đầu nàng. Bị Súng chĩa vào đầu, Ấn Sư Mân không những không giận mà còn cười.

“Đừng khẩn trương như vậy, tôi không có mang theo gì hết, huống chi tôi không có thói quen đánh chó” Ấn Sư Mân nói xong, đi lên con đường đất bước dài về phía nhà kho. Kho hàng này rất lớn, để đầy thùng xăng, nhìn thấy cách sắp xếp này, nàng không khỏi nhíu mày, nếu như đối phương muốn ở chỗ này hốt trọn ổ, cũng không phải chuyện buồn cười.

“Ấn đại tỷ quả nhiên có gan, thế mà một mình tới đây thật, chỉ bất quá, vì một cô gái có đáng giá không ?” Cũng không lâu lắm, một tên mặc âu phục màu xám đội mũ dạ đi ra. che khuất toàn bộ mặt. Nhìn thấy hắn một mình đi ra, Ấn Sư Mân không có ý định trả lời hắn

“Tiền đưa cho mày, thả Hoắc Duẫn Anh ra”

“Ha ha, Ấn đại tỷ quả thật là người cá tính, rõ ràng ốc không mang nổi mình ốc, còn vội vàng muốn đàn bà. Tiền tao thu, mạng của mày, tao cũng muốn. Ấn Sư Mân, tao lúc đầu không muốn đụng tới mày, nhưng mày hết lần này đến lần khác liên lụy đến Thanh Đường, không khỏi tự lượng sức mình”

“Lời này không đến lượt mày nói” Ấn Sư Mân con ngươi đen thẫm, thấp giọng nói.

“Ồ, vậy có cái gì tao có tư cách nói hả?” tên mũ dạ nói xong, phủi tay, cánh cửa kho hàng mở ra, liền nhìn thấy hai cô gái không giống người Trung Quốc kéo nàng đi ra.

Hoắc Duẫn Anh không ngừng ho khan, quần áo sạch sẽ của nàng bị dính không ít đất bùn, khoé miệng còn chảy máu, cũng có vết máu dính trên y phục của nàng. Nhìn tay trái của nàng vô lực rủ xuống vai. ánh mắt Ấn Sư Mân trở nên tĩnh mịch, gương mắt cũng giống như phủ một tầng băng đá, thời gian qua đi xuất hiện vết rạn.

“Tao từng nói qua, đụng vào nàng mày sẽ chết” Ấn Sư Mân nhíu mày nhìn Hoắc Duẫn Anh, mà lúc này Hoắc Duẫn Anh ngoại trừ ngẩng đầu nhìn nàng, căn bản không còn khí lực làm gì. Cuộc đời nàng lần đầu tiên bị đánh thảm như vậy. mặc dù vết thương đều ngoài da, nhưng vẫn đau chết nàng. tay trái bị bẻ gãy, để nàng biết nguyên lại gãy xương là như thế nào. bất quá còn may nàng bảo vệ mặt, đó mới là trọng yếu.

“Ấn Sư Mân, mày có gan, tao thừa nhận, mày lợi hại. Chỉ bất quá, hôm nay người phải chết là mày, ra tay” tên mũ dạ nói xong, trong kho hàng nhảy ra mười mấy tên cầm súng. Bọn hắn chĩa súng về hướng Ấn Sư Mân, chậm rãi kéo chốt bảo vệ

Trước kia vô cùng bình tĩnh, thấy cảnh này, Hoắc Duẫn Anh cũng không cách nào tỉnh táo lại. Nàng nhìn Ấn Sư Mân, mà Ấn Sư Mân lại lạ thường không thèm để ý mấy cây súng kia, ngược lại yên tĩnh nhìn nàng.

“Tao tuỳ ý để mày xử lý, mày có bằng lòng thả nàng ra không?” Chợt Ấn Sư Mân mở miệng, nói câu này, Hoắc Duẫn Anh nghe rõ ràng, căn bản không nghĩ tới kịch bản chỉ có tỏng phim hay tiểu thuyết lại xuất hiện ngoài đời thật. Nàng cảm thấy tên mũ dạ nhất định sẽ đáp ứng, kết quả vẫn sẽ giết mình, nàng không ngừng nháy mắt với Ấn Sư Mân, để nàng đừng quan tâm mình, nhưng đối phương…ngược lại không thèm nhìn đến nàng.

“Ấn Sư Mân, mày bây giờ làm gì có tư cách bàn điều kiện, hai người  chúng mày, đều phải chết!”

“Đáng tiếc , tao không có dự định chết” Ấn Sư Mân nói xong, bỗng nhiên xoay người móc trong túi một chai lưu trữ kích cỡ bằng ngón tay. Lúc cái chai vỡ ra, từng đợt sương mù nồng đậm cay mũi bỗng nhiên phủ đầy nhà kho. Tầm nhìn không rõ ràng, không ai dám nổ súng bậy để tránh làm bị thương người nhà, đúng lúc này, từng tiếng kêu thảm vang lên. Tên mũ dạ nhíu chặt lông mày, bắt mấy người đứng ở phía trước mình, không ngừng dùng tay xua khói mù.

Cửa lớn nhà kho bị đẩy ra, từng tiếng súng vang lên liên tiếp không ngừng. Đợi đến lúc khói mù tản ra, tên mũ dạ phát hiện người của mình bị hạ một nửa. Mà bên ngoài tiến vào lại là người của Ấn Sư Mân.

“Chuyện gì xảy ra, Ấn Sư Mân, mày là  đồ lừa bịp! mày mày tại sao tới đây, tao rõ ràng trang bị máy dò, vì cái gì mày vẫn có thể phái người tới!” tên mũ dạ tức hổn hển, căn bản quên quan hệ cùng thân phận đối địch. Nghe hắn hỏi, Ấn Sư Mân khinh thường nhếch miệng.

“Chỉ nhờ  nội ứng, tao cũng có mà”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 36:

Hoắc Duẫn Anh không nghĩ tới tình tiết trong phim lẫn tiểu thuyết cũng sẽ xuất hiện trước mặt mình, muốn nói về giá trị bản thân, mặc dù Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền cao hơn mình rất nhiều, nhưng dù sao mình cũng là người có tiền a, lần đầu tiên bị bắt cóc thế mà không phải vì mình có  tiền, ngược lại bị ngộ nhận là phụ nữ của Ấn Sư Mân, Hoắc Duẫn Anh cảm thấy mình lần này bị bắt cóc oan cực kỳ, cũng rất uỷ khuất.

Ngồi trong phòng nhỏ tối om, Hoắc Duẫn Anh giật giật cổ tay, phát hiện hai cánh tay đều bị dây kẽm buộc lại với nhau, buộc quá  chặt. Đây chính là dây kẽm hàng thật giá thật, mà cổ tay của mình thế nhưng là thịt a. Hoắc Duẫn Anh chỉ động đậy mấy lần đã cảm thấy đau đến chịu không nổi đành phải từ bỏ ý định mở trói, nàng vẫn đàng hoàng ở lại, hy vọng Ấn Sư Mân có lòng từ bị tới cứu mình.

Đang lúc Hoắc Duẫn Anh nghĩ như vậy, cửa lớn trong phòng bỗng nhiên mở ra, đèn trong phòng cũng trong chốc lát sáng lên. Nàng nhìn xem mấy người tiến vào, người đứng đầu mặc âu phục màu xám, bên ngoài  còn khoác lên một cái áo khoác, hắn đội mũ dạ lớn che mặt, Hoắc Duẫn Anh không nhìn rõ bộ dáng hắn. Mà sau lưng hắn còn đứng hai người phụ nữ mặc áo da màu đen.

“Cô cùng Ấn Sư Mân có quan hệ thế nào?” người đội mũ dạ nhìn chằm chằm Hoắc Duẫn Anh hồi lâu, mở miệng hỏi, nghe hắn  hỏi như vậy,  Hoắc Duẫn Anh cảm giác đối phương hơn phân nửa chính là người bắt cóc mình.

“Thật có lỗi, nếu như cô muốn dùng tôi để uy hiếp Ấn Sư Mân, tôi nghĩ  cô  tìm nhầm người, tôi cùng cô ấy không có quan hệ gì, ngược lại có chút dây dưa với chị cô ta. Cô ấy sẽ đến vì tôi, nếu như anh muốn tiền, kỳ thật tôi cũng không thiếu”

Hoắc Duẫn Anh cũng không có sợ hãi bị bắt cóc, lại nở nụ cười nhẹ, nghe nàng nói, tên đội mũ dạ không có phản ứng gì, ngược lại hai cô gái phía sau hắn đi tới, giữ chặt vai nàng, đè ép nàng xuống. Cánh tay bị dây kẽm quấn ở trên ghế, lúc này bị bọn họ đè ép, Hoắc Duẫn Anh đau chịu không nổi,  lại kiềm chế không có phát ra âm thanh.

“Tôi không có tâm tư cùng cô chơi trò bí hiểm, liên quan tới Thanh Đường, cô ít nhiều biết một chút” tên mụ dạ thấp giọng nói, Hoắc Duẫn Anh phát hiện cổ họng hắn rất khàn, không giống như vốn là vậy, hẳn là do hút thuốc lâu ngày mà tạo thành.

“Thanh Đường ? cái gì Thanh Đường, tôi chỉ biết ao cá” Hoắc Duẫn Anh ăn ngay nói thật, nàng còn không biết Thanh Đường đến cùng là gì, mà tên này dựa vào cái gì bảo mình rất thân với Ấn Sư Mân ? rõ ràng các nàng ngay cả lên giường còn chưa từng làm.

“Miệng cô rất cứng” tên mũ dạ nghe Hoắc Duẫn Anh nói, liếc mắt về phía hai cô gái ra  hiệu, bọn họ hiểu ý,một người bóp cổ Hoắc Duẫn Anh, một người khác dùng sức đánh một đấm vào bụng Hoắc Duẫn Anh. Hoắc Duẫn Anh từ nhỏ ăn sung mặc sướng, lớn lên hết ăn lại nằm, bình thường chỉ có đi tập thể dục để bảo trì thân hình, nhưng đối với đánh đấm thì không hề có kinh nghiệm

Nàng bị người ta đánh một cú, nàng kêu lên  đau đớn, cảm giác nội tạng của mình đều muốn bị đánh vỡ nát, rõ ràng là phụ nữ, thế mà dùng sức mạnh như vậy. Hoắc Duẫn Anh đau đến thở hổn hển, thái dương cũng rịn chút mồ hôi.

“Khục….khụ khụ khụ….” Hoắc Duẫn Anh khó chịu ho khan vài tiếng, thật vất vả mới có cơ hội thở dốc.

“Nói đi, nếu không tiếp theo  sẽ không chỉ một cú đấm đơn giản vậy đau”

“Vị tiên sinh này, anh đánh giá mối quan hệ của tôi và Ấn Sư Mân tốt đến mức có thể đem chuyện riêng tư kể cho tôi nghe sao ? tôi nói tôi không biết” Hoắc Duẫn Anh cảm thấy mình thật là thiên đại  oan uổng, nàng không có giống trong tiểu thuyết hay phim ảnh, anh hùng dù biết cũng không nói, mà là thật không biết.

“Cho nó chút giáo huấn, cho tới khi nó chịu khai cho ta” Tên kia quay người rời đi, nhìn hắn đi xong, Hoắc Duẫn Anh nhíu chặt lông mày, ngay sau đó cả người lẫn ghế đều bị xách lên. Nàng mặc dù cũng cao, vừa vặn  bên trên ngoài ngực cũng không có mấy lạng thịt, mắt thấy mình sắp bị ném xuống đất, Hoắc Duẫn Anh vội vàng ngẩng đầu, tránh để mặt bị thương, kết quả là cái ót va chạm muốn đầu rơi máu chảy

“Hai cô, hai người có thù  riêng với tôi sao ? tôi thật cái gì cũng không biết” Hoắc Duẫn Anh khó chịu co quắp trên mặt đất, nàng cảm thấy mình sau khi gặp Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền liền không có chuyện gì tốt, không phải bị tên cầm thú Ấn Kỷ Tuyền cưỡng bách, chính là bị Ấn Sư Mân liên luỵ những chuyện cả đời nàng cũng không nghĩ dính dáng vào.

“Mày còn mạnh miệng hả?” lúc này một trong hai cô gái lên tiếng, lại không phải tiếng phổ thông tiêu chuẩn, nghe nàng nói như vậy, Hoắc Duẫn Anh đã ngay cả giải thích cũng không còn sức. Đây là tổ chức thế nào hả, loại trí thông mình này sao lại biến mất hết rồi.

“Nói ra cô cũng có tin đâu…tôi đối với chuyện của Ấn Sư Mân, trừ cô ấy là xã hội đen ra, còn những cái khác hoàn toàn không biết…” Hoắc Duẫn Anh thấp giọng trả lời, nàng sau khi nói xong, vốn là căn phòng an tĩnh bỗng nhiên trở nên trầm mặc, nàng phát hiện hai người kia cởi trói cho nàng, càng dễ như trở bàn tay nâng mình lên, Hoắc Duẫn Anh đắc dĩ trong lòng thở  dài.

Đã nói không thể sống đến ba mươi tuổi, lời thầy bói nói quả nhiên không thể không tin.

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 35:

Ấn Kỷ Tuyền sau khi tỉnh táo lại một chút, Ấn Sư Mân mới gọi lái xe, cùng nàng đi đồn cảnh sát, lúc đầu hai người không muốn đi chỗ kia, cũng hoàn toàn muốn tự mình giải quyết, nhưng nghe nói có nhân chứng ở đồn cảnh sát, các nàng cảm thấy cần phải gặp mặt hỏi chuyện.

Lần đầu tiên đến đồn cảnh sát, Ấn Sư Mân biểu hiện tự nhiên, mà Ấn Kỷ Tuyền vẫn nghĩ tới Hoắc Duẫn Anh cũng không có tâm tình chú ý việc khác. Hai người đi vào, lập tức liền thấy Đái Thư Bạch ngồi cong vẹo chơi điện thoại. Thấy hai người tới, đối phương cũng không kinh ngạc, đặt di động xuống, đi tới trước mặt các nàng.

Đái Thư Bạch không thấp, thậm chí cao bằng Ấn Sư Mân, chỉ là chiều  cao không giúp nàng tăng thêm chút uy nghiêm nào, nàng cho người khác cảm giác không giống cảnh sát, ngược lại là một tên vô lại du côn tươi cười, thêm cái bịt mắt kia, liền không giống người đứng đắn

“Tôi biết hai người sẽ tới, đi vào phòng thẩm vấn trước đi. “Đái Thư Bạch thuận miệng nói, Ấn Sư Mân cũng không do dự  theo sau. Ba người tiến vào phòng thẩm vấn, nơi này so với phòng thẩm vấn lớn hơn một chút, còn có bàn thấp cùng ghế salon, nghĩ cũng biết là có người cố ý sắp xếp.  Bên trong không có ai, mà là một cô gái mặc váy trắng, nhìn thấy các nàng đi vào, nàng ngẩng đầu nhìn một chút, khi nhìn thấy Ấn Kỷ Tuyền, lại cười với nàng

“Không nghĩ tới lại gặp cô vào dịp này” Ấn Kỷ Tuyền hiển nhiên cũng nhớ kỹ Diệp Lê San, là chủ tiệm cà phê bánh , mà nếu như nhớ kỹ không sai, nàng cũng chính là hàng xóm của Hoắc Duẫn Anh

“Đích xác, tôi cũng không nghĩ chúng ta lại gặp ở tình huống này,  tiếp theo tôi chỉ có thể kể  hết những gì tôi nhìn thấy nói cho hai người biết” Diệp Lê San ngồi xuống ghế salon, Đái Thư Bạch ngồi bên cạnh nàng, Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền ngồi đối diện.

“Ấn Sư Mân,  cô đến xem náo nhiệt hả? nếu như tôi nhớ không sai, Hoắc Duẫn Anh kia hẳn là cô gái của Tiểu Tuyền Tuyền, bất quá làm sao mà cô cũng gấp như vậy ?” Đái Thư Bạch quen biết Ấn Sư Mân thật lâu, nàng năm nay 27 tuổi, quen biết Ấn Sư Mân khoảng chừng hơn hai mươi năm, nếu như vì không có tình thú với nhau, Đái Thư Bạch đúng là dự định sống hết đời với Ấn Sư Mân.

“Không phải của chỉ, cũng không nhất định của chỉ” Ấn Sư Mân mặc kệ Đái Thư Bạch, mà đem ánh mặt thả lên người Diệp Lê San, phát giác được tầm mắt của nàng, Diệp Lê San ngẩng đầu, an tĩnh đối mặt với nàng, như thế để Ấn Sư Mân hơi kinh ngạc. Nàng biết mình cũng không phải loại người có tính hiền hoà, Hoắc Duẫn Anh trước đó, xem như cho người ta cảm giác chút lạnh lẽo đáng sợ.

Hốc mắt Ấn Sư Mân rất sâu, tình cảm cũng luôn chôn dấu rất sâu, cẩn thận nhìn chằm chằm người  ta, tựa như muốn nhìn thấu đối phương, có rất ít người lần đầu tiên gặp mặt sẽ nhìn thẳng vào Ấn Sư Mân quá lâu, nhưng  Diệp Lê San lại là một trong số ít đó, mà còn không có biểu hiện sợ hãi.

“Diệp tiểu thư, có thể kể lại những gì cô thấy không ?” Ấn Kỷ Tuyền nhẹ giọng hỏi.

Buổi sáng hôm nay tôi cùng cô ấy đi ra ngoài, lúc vừa mới chia tay, một chiếc xe thể thao bỗng nhiên lao tới, bắt cô ấy lên xe, tôi chỉ nhớ được bản số xe, nghĩ muốn đuổi theo lại không kịp”

“Ừm,  tôi biết rồi” Ấn Kỷ Tuyền cúi đầu nghĩ nghĩ, nàng cảm thấy Hoắc Duẫn Anh bình thường rất ít liên hệ với hắc đạo, nếu có ai muốn tìm Hoắc Duẫn Anh gây phiền phức, sẽ không gióng trống khua chiêng, khả năng duy nhất chính là có người phát hiện mình, cùng Ấn Sư Mân có quan hệ với Hoắc Duẫn Anh, cho nên mới  bắt nàng…muốn….

Đang lúc gian phòng một mảnh trầm mặc, điện thoại Ấn Sư Mân bỗng nhiên vang lên, nàng cúi đầu nhìn số gọi đến vô cùng xa lạ,  vẫn là bấm kết nối,  vừa mới bắt đầu Ấn Sư Mân không nói gì, ngược lại người bên kia mở miệng trước

“Ấn  đại tỷ, biệt lai vô dạng nhỉ” Điện thoại kết nối, đối phương chỉ nói một câu, Ấn Sư Mân trong nháy mắt liền đoán được người bắt Hoắc Duẫn Anh đi là ai.

“Thả người”

“Ha ha ha, Ấn đại tỷ quả nhiên không bình thường, nói chuyện dáng vẻ một bộ cao  cao tại thượng, người thì tôi sẽ thả, nhưng cũng phải xem thành ý của cô thế nào. Nghe nói cô trước đây vẫn luôn nhúng tay vào chuyện của Thanh Đường, còn đến chỗ làm ăn của chúng tôi quậy phá khiến lão đại của chúng tôi không vui, phần tội này, có phải nên tính trên người của cô không ? cô gái này trước kia từng cứu cô, chắc cũng không phải người bình thường nhỉ?”

“Nói đi, muốn cái gì?” Ấn Sư Mân dựa vào ghế salon, bắt chéo chân, bộ dáng mặc dù nhẹ nhõm, nhưng tay nàng cầm điện thoại nổi lên gân xanh.

“Muốn cái gì? kỳ thật chúng ta cũng không nghĩ chơi lớn, chỉ cần Ấn đại tỷ trả lại địa bàn  làm ăn đáng lẽ thuộc về chúng tôi, còn thêm trăm ngàn tệ, cô gái này tự nhiên sẽ hoàn hảo không chút tổn hại trả lại cho cô”

“Tốt, cho tôi chút thời gian”

“Ài ài là sao ? Ấn đại tỷ, cô không phải có vậy mà không chơi nổi chứ, chút tiền như vậy, cô cần bao nhiêu thời gian hả? như vậy đi, kỳ hạn của tôi là tối hôm nay, một mình cô đến đưa tiền. Đến trễ mười phút thì tôi liền tìm anh em chơi đùa với cô ta, dù sao  dung mạo của cô ta cũng đẹp như vậy.”

“Không cần đêm mai, đêm nay liền có thể đưa cho ông, nếu như chạm vào một sợi tóc của nàng, tôi muốn ông chết ngay tức khắc”

“Ấn Sư Mân, đừng có phách lối như vậy, mày…”

Đối phương còn chưa nói xong, Ấn Sư Mân đã cúp điện thoại trước, thấy tư thái này của nàng, Đái Thư Bạch chép miệng, nàng cảm thấy người gọi điện thoại kia nhất định sẽ thảm, căn cứ vào việc hiểu rõ Ấn Sư Mân, người này hiện tại vô cùng tức giận, bởi vì từng cùng nhau lớn lên, đại khái chỉ  có lúc cha mẹ nàng gặp chuyện, Đái Thư Bạch mới lộ ra vẻ mặt này

“A Mân, đêm nay chị cùng em đi” Ấn Kỷ Tuyền nghe rõ ràng cuộc đối thoại, lo lắng nói, nàng không có cách nào để Ấn Sư Mân một mình mạo hiểm, mục đích của đối phương căn bản không phải vì tiền, mà là mạng Ấn Sư Mân. Chỉ là Ấn Sư Mân không có ý định trả lời Ấn Kỷ Tuyền, ngược lại trầm mặc suy nghĩ cái gì.

“A Mân, em đừng nói với chị em định đi một mình nha, chị sẽ không đồng ý” Ấn Kỷ Tuyền trầm mặt, nếu Ấn Sư Mân thật dám đánh liều đi một mình, nàng nói cái gì  mình cũng sẽ không đồng ý.

“Chị hai, chị không khỏi xem tôi quá lợi hại rồi. Chuyện này liên quan tới sự an toàn của  Hoắc Duẫn Anh, mà tôi cũng không phải là kẻ ngu muốn chịu chết. Tôi sẽ không đi một mình, trái lại, tôi  còn muốn đem theo rất nhiều người.”

“Ha ha ha, tôi nói rồi, Ấn Sư Mân là người cáo già, làm sao có thể đi một mình, cô ấy ghét nhận là người khác ra lệnh cho cô ấy, Tiểu Tuyền Tuyền, cô căn bản không hiểu rõ em gái cô” nghe Ấn Sư Mân nói, Đái Thư Bạch cười cười, với Ấn Kỷ Tuyền đang nhíu lông mày.

“Cho nên, em định làm cái gì ?” Ấn Kỷ Tuyền từ đầu đến cuối không nhìn tới Đái Thư Bạch, trực tiếp hỏi Ấn Sư Mân, nếu như nàng vừa rồi nghe không sai, người này giống như gọi mình là chị hai, xưng hô này, quả thật đã rất lâu không gọi

“Không định làm thế nào, quan trọng là phải giải quyết được”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 34:

“Hoắc tiểu thư, trùng hợp gặp lại rồi” Hoắc Duẫn Anh vào ban đêm chuẩn bị đi quán bar, vừa đóng cửa thật kỹ xoay người, liền đụng phải  cô gái nhà đối diện. Nàng trong ấn tượng hai người chỉ gặp một lần mà thôi, người này tên gọi là gì nàng cũng quên,  sẽ thấy đối phương chủ động tới chào hỏi, Hoắc Duẫn Anh có chút lúng túng nhìn gương mặt này  hồi lâu, vẫn không nhớ nổi tên

“Ách, cô là…Diệp…Diệp tiểu thư đúng không?” Hoắc Duẫn Anh có chút nghi ngờ  hỏi, thấy nàng rõ ràng không nhớ rõ tên mình, còn muốn mạnh mẽ che giấu, Diệp Lê San cười cười, hiển nhiên không ngại mình bị quên mất.

“Tôi gọi là Diệp Lê San, lần này may mà nhớ được một chút, không thì lần sau tôi sẽ không tặng cô bánh gato” Diệp Lê San vừa cười vừa nói, làm dịu đi xấu hổ, nghe nàng nói, Hoắc Duẫn Anh gật gật đầu, bánh gato gì, nàng muốn ăn đại khái có thể đi chỗ khác ăn mà.

“Cô muốn  đi làm hả?” Diệp Lê San cảm thấy Hoắc Duẫn Anh làm việc và nghỉ ngơi hoàn toàn không đúng quy luật, có đôi khi đi sớm về trễ, đôi khi đi muộn về sớm, nhiều lúc ở  trong phòng không ra ngoài.

“Chỉ làm quản lý quán bar, bất quá ra ngoài uống rượu mà thôi”

“Là như thế này ah, tôi cũng muốn ra ngoài, chúng ta cùng nhau đi xuống chung”

“Ừm”

Hoắc Duẫn Anh thấp giọng đáp ứng, mang giày cao gót đi trước, kỳ thật nàng mấy ngày nay không có đi ra ngoài ngược lại cũng không phải nàng lười, mà Ấn Kỷ Tuyền cầm thú kia trước mấy ngày trở về liền đè nàng xuống giường, làm ròng rã một ngày, tốt a, mặc dù toàn bộ quá  trình thoải mái đều là mình, thế nhưng sau khi túng dục quá độ thật sự quá mệt mỏi. Hoắc Duẫn Anh nghĩ nghĩ, nàng mới có 26, nhưng Ấn Kỷ Tuyền tựa như vừa ba mươi thì phải? phụ nữ ba mươi thật sự đói khát như vậy à? Thế nhưng người hưởng thụ rõ ràng là mình, nàng cũng không có chút nào thoải mái, chẳng lẽ không phải càng thêm khó chịu sao?

Hoắc Duẫn Anh nghĩ đến việc không thể tưởng tượng, hoàn toàn không chú ý dưới chân bước hụt. một chút mất tập trung liền bước vượt qua một bậc cầu thang, nàng ở trong lòng la lên không ổn, kết quả thân thể lại được người lôi kéo ngã vào lồng ngực mềm mại. Hoắc Duẫn Anh bị kinh sợ chưa kịp phản ứng, lại nghe được tràn đầy mùi sữa, mà lại….còn là loại sữa tắm đang rất được hâm mộ.

“Cám ơn cô, nếu không phải nhờ cô, kém chút liền huỷ bát cơm của tôi” một trận kinh hãi qua đi, Hoắc Duẫn Anh lòng còn sợ hãi, mặt nàng chính là chiêu bài của nàng, nếu vừa rồi bị té  như vậy, hậu quả khó mà lường được.

“Cô đó, đi  đường lúc nào cũng không cẩn thận vậy hả?”

Diệp Lê San bất đắc dĩ vỗ vỗ vai Hoắc Duẫn Anh, cứ động nhẹ nhàng bình thường như vậy,nếu là một cô gái khác thì có lẽ là chuyện vô cùng bình thường. Thế nhưng Hoắc Duẫn Anh thích phụ nữ, trời sinh liền đối với thân thể phụ nữ có sự mê luyến không bình thường, nhìn thấy Diệp Lê San đối với mình ôn nhu cười cười, mà mùi trên người đối phương còn rõ ràng như vậy. Nàng ho hai tiếng, lùi về sau mấy bước.

Nàng trước đó cảm thấy Diệp Lê San là loại phụ nữ nàng thích, càng ưa thích càng muốn rời xa

“Chúng ta đi thôi” Hoắc Duẫn Anh quay người đi về cửa lớn, mặc dù đối với việc nàng chuyển biến thái độ có chút kỳ quái, nhưng Diệp Lê San cũng không hỏi nhiều. Nàng đứng ở đằng xa vẫy vẫy tay muốn nói tạm biệt với Hoắc Duẫn Anh, ai biết lúc này, một chiếc xe thể thao màu đen bỗng nhiên xuất hiện  bên cạnh Hoắc Duẫn Anh, ngay sau đó một tên đeo mặt nạ màu đen, cưỡng ép nàng lên xe.

Diệp Lê San vội vàng chạy tới đuổi theo, dù sao khoảng cách quá xa, căn bản không đuổi kịp tốc độ của bọn họ, vội vàng ghi nhớ bảng số xe, gọi điện thoại báo án.

 “Về rồi hả?” Ấn Sư Mân nhìn Ấn Kỷ Tuyền bỗng nhiên xuất hiện trong nhà mình, không chút nào kinh ngạc đối phương thế mà có thể đi vào nhà của mình, dù sao hai người đi vào nhà của nhau, một người không nói gì phá cửa, một người dù sao cũng có thủ hạ vì nàng mà mở  cửa.

“Ừm, vài ngày trước đã về rồi”

“Tôi biết, mà mấy ngày nay chị đều ở nhà của Hoắc Duẫn Anh.”

“Em đang ăn dấm hả? là ăn dấm của chị, hay là ghen với nàng ?”

Ấn Kỷ Tuyền bưng tách cà phê trước mặt, mím môi uống một hớp nhỏ, nghe câu hỏi của nàng, Ấn Sư Mân ngồi đối diện nàng, xoay xoay cái hộp hình chữ nhật. Hộp rất tinh xảo, toàn thân hiện ra màu đen sáng ngời, trên dưới dùng thiếp vàng điêu khắc hoa văn tinh xảo, aky nhìn, nàng nhớ kỹ nhãn hiệu này hẳn là bán đồ trang sức, lại…có tiền cũng khó mua được. Nàng biết Ấn Sư Mân chưa từng mang đồ trang sức nào, như vậy cái này chắc dùng để tặng người.

“Tôi không cần thiết ăn dám, dù sao tôi cùng nàng  chẳng có gì , bất quá…tôi đích xác rất thích nàng”

“A Mân, nếu như em muốn mượn cô ấy gây sự chú ý với chị, chị vẫn là khuyên em sớm thu tay lại càng sớm càng tốt, chị sẽ không để cho Duẫn Anh bên cạnh bất kỳ kẻ nào”

Ấn Kỷ Tuyền ngẩng đầu nhìn Ấn Sư Mân, mặc dù ngoài miệng nói không thiện ý, nhưng trên mặt ngược lại mang theo ý cười. Thấy nàng nói như vậy, Ấn Sư Mân dứt khoát đốt một điếu thuốc, lúc hút hết thuốc lá, đem mẩu thuốc  lá đặt lên bàn.

“Tôi không cần dùng thủ đoạn  thấp kém để gây sự chú ý của chị ruột của mình, lại nói, cho tới bây giờ không phải chị làm phiền tôi sao ?” Ấn Sư Mân dựa vào ghế salon, thấy mình nói xong, Ấn Kỷ Tuyền đi tới kéo áo của nàng, Ấn Sư Mân cũng không phản kháng, để mặc nàng chạm vào vết thương bên hông.

“A Mân, sự kiện Thanh Đường, em còn muốn tiếp tục hả? lần này bọn hắn là cảnh cáo em thôi, chị không muốn mất em, em là người nhà duy nhất của chị”

“Chính bởi vì là người nhà của chị, mới không thể từ bỏ chuyện này, nếu không…”

“Đại tiểu thư, nhị tiểu thư, vừa mới nhận được tin, Hoắc Duẫn Anh tiểu thư…bị bắt đi “

Đang lúc Ấn Sư Mân nói chuyện với Ấn Kỷ Tuyền, quản gia bỗng nhiên chạy vào, nghe hắn báo, Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền đều dừng một chút, trước khẽ cau mày, mà Ấn Kỷ Tuyền lại khẩn trương đứng lên.

“Vương Thúc, giúp tôi tìm một chiếc xe, tôi hiện tại liền đi tìm nàng.”

“Chờ một chút, chị không thể đi” nghe  Ấn Kỷ Tuyền bảo muốn đích thân ra ngoài tìm người, Ấn Sư Mân vội vàng kéo tay của nàng, thấy nàng ngăn cản mình, Ấn Kỷ Tuyền mặc dù có chút không hiểu trong mắt, nhưng không có tránh né bàn tay của nàng.

“Tôi biết chị rất lo lắng, bất quá chúng ta hẳn nghĩ rõ ràng là ai bắt nàng, nguyên nhân do nàng hay do chúng ta “

“A Mân, bây giờ căn bản không kịp nghĩ nhiều như thế, bất kể nguyên nhân của ai mà bắt nàng, đem nàng cứu ra mới là chuyện quan trọng nhất” Ấn Kỷ Tuyền có một khoảng thời gian ghét Ấn Sư Mân cực đoan tỉnh táo, liền giống như bây giờ, rõ ràng thời điểm đáng lo lắng như vậy, nàng vẫn là không chậm không nhanh, phản ứng như vậy để Ấn Kỷ Tuyền không thể nào hiểu được.

“Ấn Kỷ Tuyền, tôi lặp lại lần nữa, nếu như chị không bình tĩnh, coi như tìm được nàng cũng là uổng phí công phu. Tôi cũng rất lo lắng cho nàng, không chỉ là nói suông”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 33:

Say rượu lại túng dục quá độ, ngày hôm sau cùng một chỗ bên nhau, tuyệt đối không phải là thể nghiệm thoải mái. Tựa như giờ phút này, Hoắc Duẫn Anh cảm thấy toàn thân không có chỗ nào không thương. Chóng mặt đau đầu, đau lưng nhức eo, liền ngay cả chân tâm cũng êm ẩm tê tê, động cũng không dám động một cái.

Nghĩ đến hôm qua Ấn Kỷ Tuyền muốn mình nhiều lần trong bồn tắm, đến trên giường làm một đường, Hoắc Duẫn Anh cảm thấy Ấn Kỷ Tuyền tìm đến mình, căn bản vì một tháng qua dục cầu bất mãn muốn phát tiết trên người mình. Kết quả thì sao? hiện trên giường chỉ có mình nàng, điều này khiến Hoắc Duẫn Anh ít nhiều có chút khó chịu, cho là nàng chỉ là người làm ấm giường sau đó liền bị vứt bỏ….

Đang lúc Hoắc Duẫn Anh nghĩ đến về sau không làm với Ấn Kỷ Tuyền nữa, cửa phòng bỗng nhiên bị người đẩy ra, Ấn Kỷ Tuyền bưng cái dĩa đi vào. Nhìn thấy mình thức, nàng cười nhẹ, đem bữa sáng  bày trên bàn.

“Duẫn Anh em tỉnh, tôi vừa xuống lầu mua chút đồ ăn sáng, không biết em thích ăn gì, liền mỗi cái mua một chút” Ấn Kỷ Tuyền vừa nói vừa bày ra đồ ăn,  có cháo có sữa, cũng có nước trái cây cùng bánh ngọt, kiểu Trung Quốc cùng kiểu Tây. Bất quá Hoắc Duẫn Anh chưa từng có thói quen ăn sáng, nếu như nói nàng dùng bữa sáng thì ngoài uống rượu, nàng thật không nhớ nổi mình từng ăn gì.

“Nha” mặc dù mùi thơm thức ăn bay khắp cả phòng, Hoắc Duẫn Anh vẫn là biểu hiện bình thường, nàng ở trên giường không nghĩ xuống, cũng không có ý định ăn.

“Duẫn Anh, em tựa hồ có gì bất mãn với tôi hả, tối hôm qua cũng thế”

“Cô nghĩ nhiều quá rồi, nếu tôi khó chịu với cô, tôi lên giường với cô làm gì?”

“Còn có, cô lần sau thượng tôi sau có thể trực tiếp rời đi, không cần ở chỗ này càng thêm chướng mắt” Hoắc Duẫn Anh liếc mắt nhìn Ấn Kỷ Tuyền, xoay người đưa lưng về phía nàng, thấp giọng nói. Nghe nàng nói những lời không thành thật, Ấn Kỷ Tuyền nhíu nhíu mày, cuối cùng minh bạch nguyên nhân là gì.

“Duẫn Anh trách tôi một tháng trước đi mà không tạm biệt rồi” Ấn Kỷ Tuyền cũng nằm trên giường, từ phía sau lưng ôm Hoắc Duẫn Anh, tay nàng ấm áp trượt vào trong chăn, xoa eo của Hoắc Duẫn Anh đang đau buốt. Không thể không nói, Ấn Kỷ Tuyền xoa bóp vẫn  rất dễ chịu, Hoắc Duẫn Anh bị xoa  có chút buồn ngủ.

“Cô đi đâu cũng không liên quan tới tôi, tôi cũng không là gì của cô, cô không cần giải thích với tôi” Hoắc Duẫn Anh nói, bất mãn đập tay Ấn Kỷ Tuyền. Rõ ràng đánh người, nhưng Ấn Kỷ Tuyền hết lần này đến lần khác nghe ra mấy phần khẩu thị tâm phi. Nàng đưa tay luồn vào trong lần nữa, chậm rãi  bóp mông Hoắc Duẫn Anh. Nơi  này rất mềm, sờ tới sờ lui cực kỳ dễ chịu. Đêm qua nàng sờ rất nhiều lần.

“Duẫn Anh, ngày đó tôi tạm thời rời đi, là có chuyện gấp, em cũng biết thân phận của A Mân, tôi lúc ấy chỉ là vội vàng đi nước ngoài xử lý một ít chuyện, liên quan đến A Mân, cho nên mới không kịp nói với em. Tôi hứa với em, lần sau sẽ không làm vậy nữa”

“Không liên quan gì tới tôi”

Nghe Ấn Kỷ Tuyền giải thích, niềm khó chịu Hoắc Duẫn Anh đè nén một tháng tiêu tán không ít. Nàng  ôm gối đầu của mình, buông tay Ấn Kỷ Tuyền ra. Nhưng người này hết lần này đến lần khác tay cứ mò vào những nơi không an toàn, dẫn tới Hoắc Duẫn Anh nhịn không được phải kẹp chân.

“Duẫn Anh, em ướt rồi, bị tôi sờ vậy mà có cảm giác hả?” Ấn Kỷ Tuyền thừa nhận mình lúc nãy cố tình sờ bộ vị nhạy cảm của Hoắc Duẫn Anh, chỉ là không nghĩ tới thân thể người này nhạy cảm như vậy, rõ ràng tối hôm qua làm rất nhiều lần như vậy, hiện tại lại…

“Ấn Kỷ Tuyền cô là heo sao ? ăn không đủ no?” Hoắc Duẫn Anh thật chán ghét chết  Ấn Kỷ Tuyền tựa như dã thú lúc nào cũng động tình, mình hôm qua bị nàng muốn năm lần, ròng rã năm lần. Nàng mệt mỏi đến dạng này, người này còn sờ nàng, cho nàng cảm giác, đều sờ thành như thế, lại không phải lãnh cảm, đương nhiên sẽ ẩm ướt.

“Thật nóng” Ấn Kỷ Tuyền ôm chặt Hoắc Duẫn Anh, từ phía sau nàng nhẹ nhàng tham tiến vào, bên trong chặt chẽ nóng hổi, Hoắc Duẫn Anh cũng bị kích thích mà cuộn mình thành một đoàn, chăm chú kẹp lấy không cho nàng động

“Ấn Kỷ Tuyền tôi không muốn làm”

“Thế nhưng chịu đựng sẽ không khó chịu sao?”

“Khó chịu cũng không làm, tôi mệt mỏi”

Hoắc Duẫn Anh đùa nghịch lại thêm lì lợm, chính là kẹp chân không để Ấn Kỷ Tuyền động đậy, rơi vào đường cùng, Ấn Kỷ Tuyền chỉ có thể rút tay ra ngoài, lại quan tâm tìm khăn tay lau sạch sẽ cho Hoắc Duẫn Anh.

“Duẫn Anh, chí ít uống chút sữa rồi ngủ tiếp”

“Không uống”

“Muốn tôi đút em ăn không?”

“Được rồi, lấy ra đi”

“Ừm, tôi lại  ôm em ngủ một lát, hôm nay ở lại nơi này”

“Kỳ thật cô có thể đi mà”

Hoắc Duẫn Anh ở trong lòng trợn mắt, lại không nói cái gì nữa, mặc cho Ấn Kỷ Tuyền ôm lấy nàng. thân thể bị ôm lấy, cảm giác an tâm để Hoắc Duẫn Anh vô cùng an tâm. Nàng rất lâu chưa từng có cảm giác an tâm như thế, tựa như giấc mơ không chân thật. Dù sao qua nhiều năm như vậy, nàng vẫn sẽ sợ hãi nhiều thứ.

Sợ tịch mịch, giống như không chỉ là chính mình.

“lão đại, chúng tôi bây giờ ở dưới lầu cư xá, là nơi ở của con đàn bà có dính dáng tới chị em Ấn gia, Ấn Kỷ Tuyền tối hôm qua tới đây, đến bây giờ vẫn chưa rời đi”

“Ừm tiếp tục theo dõi, lần này tao muốn Ấn gia…hoàn toàn biến mất”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 32:

Hoắc Duẫn Anh biết Ấn Kỷ Tuyền có chút tâm tư riêng, nhưng nàng hiện tại tay chân nhũn ra, nếu như tự  mình tắm rửa, cũng là một chuyện tốn sức. thấy Hoắc Duẫn Anh không phản đối, Ấn Kỷ Tuyền liền biết nàng bằng lòng, nàng đi đến bên cạnh ghế salon, cởi quần jean của  Hoắc Duẫn Anh ra, nhìn quần lót nhỏ nhắn nhẵn mịn màu cà phê, dừng lại một lúc lâu, đem ánh mắt chuyển lên người nàng.

Trên mặt Hoắc Duẫn Anh còn ửng hồng, hai con ngươi có chút mê ly mà nhìn mình. Đem quần áo trên người nàng cởi xuống, lộ ra  quần lót cùng áo lót. Bởi vì ôm quá chặt, hai viên tròn trịa càng đứng thẳng, khe rãnh sâu không thấy đáy. Ấn Kỷ Tuyền đưa tay ôm sau lưng nàng, đem dây áo ngực cởi ra, dây áo ngực vừa được gỡ ra, hai viên mềm mại đầy đặn  bắn ra ngoài, bé thỏ trắng dường như lập tức được phóng thích, hoạt bát lại đáng yêu. Ấn Kỷ Tuyền dùng tay sờ sờ, nhịn không được nhéo nhéo đỉnh người, khiến cho Hoắc Duẫn Anh bất mãn

“Cô đây là muốn giúp tôi tắm rửa hay là nghĩ động tay động chân hả?”

“Cả hai luôn, bất quá vẫn là tắm rửa cho xong, chúng ta lại ở bên nhau” Ấn Kỷ Tuyền nói , cũng đem quần áo của nàng cởi xuống, quần lót cùng áo lót cũng cởi sạch sẽ. Dáng người Ấn Kỷ Tuyền cũng rất tốt, chuẩn xác mà nói, người mà được Hoắc Duẫn Anh coi trọng thì làm sao kém được.

Nhìn nàng quay đầu nhìn mình, tiếp theo ngồi xổm trước mặt mình, muốn giúp mình cởi quần lót, Hoắc Duẫn Anh có chút nâng eo, tuỳ theo Ấn Kỷ Tuyền cởi hết quần áo trên người mình, hai người lúc này mới đi vào phòng tắm

Đến bên trong, Ấn Kỷ Tuyền mở một ít nước nóng, đỡ Hoắc Duẫn Anh bước vào trong, sau đó tự nàng ngồi xuống. Đây là lần đầu tiên sau khi hai người quen biết tắm cùng nhau, ngược lại cũng có chút vi diệu. Nhìn Hoắc Duẫn Anh nhắm mắt  tựa lên bồn tắm lớn, nước nóng khiến cho thân thể của nàng nóng bức thành màu hồng phấn, cằm của nàng đọng nước, chân dài giao thoa, chồng lên nhau ở một bên, dẫn tới Ấn Kỷ Tuyền kìm nén không được đưa tay sờ lên.

“Duẫn Anh, nghe nói A Mân trước đó bị thương là em cứu nó”

“Không đáng nhắc”

“Em thích nó không ?”

Ấn Kỷ Tuyền tiếp tục truy hỏi, mặc dù khoảng thời gian này nàng không ở trong nước, lại đối với chuyện của Hoắc Duẫn Anh cùng Ấn Sư Mân rõ như lòng bàn tay. Nghĩ đến Hoắc Duẫn Anh cùng Ấn Sư Mân ở bên nhau lâu như vậy, Ấn Kỷ Tuyền bỗng nhiên có chút hối hận mình tạm đi công tác, lãng phí một thời gian dài như vậy, kém chút liền bị người trong nhà thừa lúc vắng nhà mà cướp đi.

“Không đáng nhắc” lại một câu không đáng nhắc, thái độ qua loa ngược lại làm cho Ấn Kỷ Tuyền có chút bất mãn. Nàng dứt khoát nghiêng thân trước khẽ cắn xương quai xanh của Hoắc Duẫn Anh, để lại ấn ký ở chung quanh.

“Duẫn Anh, đối  với em mà nói, tôi thật chỉ là bạn giường thôi sao ? em cũng  sẽ để A Mân tiến vào thân thể của em, cũng đều vì nàng mà cao trào sao?”

Ấn Kỷ Tuyền hỏi vô cùng rõ ràng, mà câu hỏi này của nàng, Hoắc Duẫn Anh cũng không phải không từng nghĩ tới, liền ngay cả Hoắc Duẫn Anh cũng không biết bản thân nàng hiện giờ đang làm cái gì. Rõ ràng Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân đều rất phiền phức, nàng lại một lần nữa phóng túng, các nàng tiếp cận mình. Rõ ràng sớm quyết định không còn dành tình cảm cho người khác, thế nhưng mà….nàng cũng sẽ cảm thấy tịch mịch, nàng cũng thỉnh thoảng muốn có người bên cạnh, tỷ như giờ khắc này.

“Có lẽ vậy” Hoắc Duẫn Anh biết Ấn Kỷ Tuyền sẽ không thích đáp án này, nhưng nàng hết lần này đến lần khác muốn nói như vậy. Kể từ khi chia tay với Chung Tử Thanh, vẫn là Ấn Kỷ Tuyền đã cho nàng ăn mặn, cho nàng vui vẻ kịch liệt kia, để nàng có thể quên hết mọi việc trong nháy mắt, thật rất dễ chịu. Hoắc Duẫn Anh cảm thấy mình từ lúc tiếp nhận Ấn Kỷ Tuyền bắt đầu phóng túng, dù sao nàng từ đầu đến cuối đều một mình, coi như cùng Ấn Kỷ Tuyền ân ái, cũng không có gì không đúng.

“Cho nên em cùng nó làm rồi hả?” sắc mặt Ấn Kỷ Tuyền càng thêm khó coi, nàng không nghĩ  Ấn Sư Mân vẫn luôn không thích Hoắc Duẫn Anh lại bắt đầu có hứng thú như vậy, mà hết lần này đến lần khác, Hoắc Duẫn Anh cũng là người mình muốn.

“Còn chưa có, bất quá không chừng sau này sẽ làm” Hoắc Duẫn Anh đang nói đến nửa câu  đầu nhìn thấy trong mắt Ấn Kỷ Tuyền một tia mừng rỡ, cho nên cố ý bổ sung câu sau. nàng thích dập tắt hy vọng của người khác, cũng thích dập tắt chính mình.

“Vậy em để tôi làm em có được không, dù sao em cũng không muốn làm người khác, như thế cũng được mà. Tôi nói qua, A Mân chưa từng có kinh nghiệm, so với tôi thì  kém hơn nhiều” Ấn Kỷ Tuyền nói xong, nâng eo há, gác lên vai của mình, nhìn tư thế của nàng, gương mặt Hoắc Duẫn Anh có chút phiếm hồng, nàng biết rõ tư thế này dùng làm cái gì.

Hoắc Duẫn Anh cũng không ghét cảm giác này, nhất là lúc nơi đó bị ngậm lấy, thật sự dễ chịu. Cho dù nàng cho tới bây giờ đề thích thô lỗ một chút, thân thể vẫn không tự chủ được mà mềm nhũn ra. Động tác như vậy cũng rất xấu hổ, nàng có thể nhìn thấy vị trí tư mật của mình rất rõ ràng, nhìn thấy động tác của Ấn Kỷ Tuyền, nhìn thấy Ấn Kỷ Tuyền nhìn chằm chằm vào mắt mình.

Hoắc Duẫn Anh biết bộ dáng hiện tại của mình tất nhiên rất phóng đãng, tựa như cây khô hạn khát vọng giếng cạn tưới tiêu. Nàng phối hợp với động tác của Ấn Kỷ Tuyền, không ngừng lắc lư eo, dùng chân kẹp cổ nàng, hận không thể tới gần nàng một chút, đem mình ăn hết.

Không biết vì thân thể hay là nước quá nóng, Hoắc Duẫn Anh cảm thấy thân thể càng lúc càng mềm, khí lực đã sớm không còn gì. Chân tâm thật nóng,  thật nóng, lỗ chân lông toàn thân đều bị Ấn Kỷ Tuyền làm nở rộ ra. Kỹ thuật của Ấn Kỷ Tuyền rất tốt, không chỉ là trên ngón tay, ngoài miệng cũng làm cho Hoắc Duẫn Anh thoải mái muốn mạng.

Ở giữa bị đâm vào trêu chọc, ở trên mặt lưỡi có mấy mụn nhỏ tựa như hỗ trợ ma sát, tê dại đến mức đại não đều đang kêu gào vô cùng hỗn độn. cánh tay mềm, ngón tay cũng mềm, thế nhưng không cách nào kiềm chế dược mà kéo căng chân, ngón chân cũng duỗi thẳng. Khi chỗ yếu ớt mẫn cảm kia bị Ấn Kỷ Tuyền ngậm vào toàn bộ, Hoắc Duẫn Anh chịu  không nổi nắm chặt thành bồn tắm.

Nhiệt độ nơi đó quá cường liệt, giống như rơi vào dung nham, toàn thân đều giãn ra hết mức. Một ngọn lửa nho nhỏ từ chân tâm truyền khắp thân thể, như dòng điện lan tràn đến vùng bụng, bộ ngực, đầu, tứ chi,thậm chí đầu ngón tay. Cuối cùng tụ lại một chỗ, lại một lần nữa ngưng tự ở chân tâm, hình thành một trận bộc phát dung nham. Hoắc Duẫn Anh không nghĩ tới Ấn Kỷ Tuyền chỉ dùng miệng liền đủ khiến nàng xụi lơ trong bồn tắm, có chút mệt mỏi thở phì phò, đem chân nhẹ nhàng khoác lên đùi Ấn Kỷ Tuyền.

“Ấn Kỷ Tuyền…tôi không nói muốn làm…”

“Thế nhưng em ẩm ướt đến kịch liệt, tôi lo lắng em chịu đựng sẽ khó chịu”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 31:

Sau đó hơn nửa tháng, Hoắc Duẫn Anh cuối cùng cũng sống được một khoảng thời gian yên ổn. Không có Ấn Kỷ Tuyền phá rối, liền ngay cả Ấn Sư Mân vào sáng hôm đó được thủ hạ đến đón cũng không gửi tin nhắn hoặc tìm đến mình. Cuộc sống lập tức biến thành như trước kia chưa từng gặp các nàng. Cảm giác này Hoắc Duẫn Anh cũng không ghét, chỉ là cảm thấy…cô đơn.

Mà thôi.

Một mình không có gì không tốt, Hoắc Duẫn Anh luôn luôn cảm thấy như vậy. Nghĩ đến lúc hai người ở bên nhau bận tâm cảm thụ của nhau, phải nhớ nhiều  ngày kỷ niệm, cùng một chỗ làm ngày kỷ niệm lần đầu gặp nhau, kỷ niệm lần đầu  tiên lên giường, kỷ niệm lần đầu tiên tắm  chung, ngay cả lần đầu tiên cãi nhau cũng làm ngày kỷ niệm, cái gì cũng muốn tìm cớ để làm ngày kỷ niệm.

Chung Tử Thành chính là người già mồm như thế, hết lần này đến lần khác đã từng như vậy, ngược lại cũng rất quyết tuyệt, tỷ như chuyện rời khỏi mình.

Phát giác đầu mình bắt đầu nghĩ chuyện vu vơ, Hoắc Duẫn Anh ực mạnh một hớp rượu, lúc này mới thoải mái một chút. Nàng chào hỏi với An Thất Thất, lái xe đi về phía nhà mình. Mấy ngày nay không biết là làm sao, nàng bỗng nhiên thích về căn nhà lạnh như băng để ngủ, đột nhiên cảm thấy quán bar quá ồn ào quá nhiều người, đột nhiên cảm giác được….mình làm sao cũng biến thành già mồm rồi.

Hoắc Duẫn Anh quơ túi xách, mang giày cao gót ưỡn ngực ngửa đầu đi ra ngoài, ai ngờ vừa ra tới cửa,  mắt tối sầm lại, dưới chân trống rỗng, trong đầu nàng chưa kịp phản ứng, cảm thấy mình sẽ  ngã rất chật vật ở cửa chính, sẽ bị mọi người trong ngoài quán xem là trò cười, thân thể ngược lại ngã vào ngực ấm áp

Mùi này rất quen thuộc, mặc dù thật lâu không có ngửi  qua, nhưng vẫn đủ khiến Hoắc Duẫn Anh nhận ra.

“Duẫn Anh, uống say như vậy còn muốn lái xe,  nếu như em xảy ra chuyện tôi sẽ rất đau lòng” Ngữ khí ôn nhu, động tác ôn nhu, Hoắc Duẫn Anh ngẩng đầu nhìn Ấn Kỷ Tuyền xuất hiện không hề có dấu hiệu báo trước, cảm thấy trời cao quả nhiên phái chị em hai người này xuống chơi nàng, thật vất vả thanh tịnh mấy ngày, cảm thụ tư vị cô  độc già mồm, nàng còn chưa hưởng đủ, liền đưa tên mặt người dạ thú trở về.

“Mặt người dạ thú, cô làm gì, tôi muốn về nhà, thả tôi ra” Hoắc Duẫn Anh bị Ấn Kỷ Tuyền ôm thật chặt, cái ôm này có chút chặt để nàng hít thở cũng khó khăn, nhưng Hoắc Duẫn Anh ngoài miệng nói muốn Ấn Kỷ Tuyền buông ra, đầu nàng lại dựa lên vai nàng.

“Duẫn Anh ngoan, em uống say rồi,  tôi làm sao để em một mình lái xe trở về nhà” Ấn Kỷ Tuyền dứt khoát ôm Hoắc Duẫn Anh đi lên xe mình. lại giống như ngựa quen đường cũ đã nhanh  chóng đậu trước cửa nhà Hoắc Duẫn Anh. Trên đường đi Hoắc Duẫn Anh hoàn toàn nằm trên đùi Ấn Kỷ Tuyền nói lời say xỉn, Ấn Kỷ Tuyền nghe không hiểu, chỉ  biết Hoắc Duẫn Anh đang ăn nói bậy bạ.

Đưa xe vào gara của chung cư, sau đó đỡ Hoắc Duẫn Anh lên lầu, Ấn Kỷ Tuyền mặc dù biết đường, nhưng không có thẻ ra vào nhà của Hoắc Duẫn Anh. Nàng đặt Hoắc Duẫn Anh lên tường, cầm túi của nàng tìm thẻ phòng, lại phát hiện đối phương không có để thẻ trong túi. Rơi vào đường cùng, Ấn Kỷ Tuyền đành phải lục lọi trên người Hoắc Duẫn Anh.

Nàng đưa tay thò vào trong túi quần của nàng, sờ tìm thẻ phòng. Hôm nay Hoắc Duẫn Anh mặc quần jean bó sát, hai chân thon dài càng nổi bật. Ấn Kỷ Tuyền đưa tay đi vào, lập tức cảm giác được nhiệt độ thân thể của Hoắc Duẫn Anh, hai túi phía trước đều không có, nàng cũng chỉ có thể sờ hai túi phía sau.

Mông Hoắc Duẫn Anh không lớn, lại còn rất tròn cùng căng mềm, mười phần có lực đàn hồi, sờ lên cực kỳ dễ chịu, nhất là lúc này bị  quần jean bó sát bao lấy, trong thời khắc lòng bàn tay chạm vào, Ấn Kỷ Tuyền liếm liếm môi dưới, có chút không bị khống chế mà bóp mấy cái. Hoắc Duẫn Anh hơi khẽ cau mày, hừ nhẹ một tiếng, nghe không ra có khó chịu, bộ dáng cũng rất thoải mái. Ấn Kỷ Tuyền cảm thấy cuống họng hơi khô, đang lúc sờ vào thẻ phòng nghĩ muốn lấy ra, cửa đối diện đột nhiên có người mở ra.

Diệp Lê San không nghĩ vừa mở cửa đã thấy một màn khiến nàng lúng túng, nàng nhớ kỹ người  hàng xóm tên Hoắc Duẫn Anh này, dù sao Hoắc Duẫn Anh xinh đẹp tựa như minh tinh, dù chỉ đối mặt mấy lần, nàng vô cùng ghi  khắc. Nhưng cảnh này, thấy nàng bị cô gái khác ép ở trên tường, mà cô gái  kia còn đặt tay lên….

Diệp Lê San nhìn một hồi, phát hiện không chỉ là Hoắc Duẫn Anh, liền ngay cả cô gái kia nàng cũng từng gặp, điều này khiến tình huống càng thêm xấu hổ. Nàng dọn rác, chậm rãi lui về mấy bước, đóng cửa lại, hành vi quan tâm này để Ấn Kỷ Tuyền nhịn không được nhếch miệng. Hiển nhiên nàng cũng nhớ kỹ Diệp Lê San, bà chủ quán cà phê kia, cùng bánh gato không ngọt.

Cuối cùng sờ đến thẻ phòng, cũng bóp đủ thân thể Hoắc Duẫn Anh, Ấn Kỷ Tuyền cầm thẻ mở cửa, đưa Hoắc Duẫn Anh bỏ lên ghế salon. Hoắc Duẫn Anh đã thanh tỉnh không ít, nàng nhìn Ấn Kỷ Tuyền rót cho mình ly nước, nhẹ hừ một tiếng vẫn uống cạn.

“Làm sao cô biết nhà tôi ở đây ?”

“Duẫn Anh, điều tra địa chỉ của em rất đơn giản”

“Vậy bây giờ cô có thể đi”

Nói xong, Hoắc Duẫn Anh chính là người điển hình xuống giường liền không nhận người, nàng mới mặc kệ Ấn Kỷ Tuyền làm sao đưa nàng về, cũng mặc kệ trước đó phục vụ mình rất dễ chịu, dù sao nàng vẫn chán ghét Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân hai con quỷ phiền phức.

“Duẫn Anh, muộn như vậy, em làm sao an tâm tôi một mình rời khỏi chứ?”

“Mới có mười giờ, bản sự cô lớn như vậy, không có ai tìm cô gây sự đâu”

“Thế nhưng sau mười giờ liền không nhìn thấy đường, em uống nhiều như vậy, không ai chiếu cố em, nếu em té ngã thì làm sao đây? để tôi  hầu em một đêm thì thế nào?”

Ấn Kỷ Tuyền vì muốn ở lại mà hạ thấp tư thái, thấy nàng thế mà còn cố ý đeo mắt kính, ngồi bên cạnh mình nắm lấy tay mình. Hoắc Duẫn Anh cảm thấy, từ khi Ấn Kỷ Tuyền từ nước ngoài trở về, tựa hồ trở nên….”

Càng không biết xấu hổ rồi sao?

“Tốt, vậy cô muốn hầu hạ tôi thế nào ?”

“Tôi nghĩ trước giúp em tắm rửa, sau đó giúp em duỗi người, trợ giúp em làm chút vận động để huyết dịch tuần hoàn”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 30:

nhiệt độ cơ thể của Hoắc Duẫn Anh  trở nên rất ấm, cũng có thể là nàng sợ mình lạnh nên mở máy sưởi. ánh đèn chiếu rọi biểu lộ đắc của nàng trở nên xinh đẹp hơn, Ấn Sư Mân lăng lăng nhìn, hồi lâu đều chưa hoàn hồn. Ban đầu nàng tiếp cận Hoắc Duẫn Anh với  tầm nhìn không đơn thuần, bởi vì nàng tò mò không biết  Ấn Kỷ Tuyền lại để ý một người con gái như vậy.

Hoắc Duẫn Anh danh tiếng bên ngoài không tốt, cho dù Ấn Sư Mân vô cùng rõ ràng. Nàng trước đó điều tra nội tình của Hoắc Duẫn Anh rõ ràng, nhưng chuyện liên quan tới nàng lúc trước nàng đều không tra được, xem ra tốn không ít tiền che giấu quá khứ kia.

Ấn Sư Mân  không thích loại người như Hoắc Duẫn Anh, nhưng lòng hiếu kỳ  của nàng lại khiến nàng nhịn không được đi điều tra. Các nàng quen biết hơn một năm, nhưng chân chính chú ý tới Hoắc Duẫn Anh chỉ mới bắt đầu khi nàng dính dáng tới Ấn Kỷ Tuyền. Cho tới bây giờ Ấn Sư Mân cũng không dám nói mình có tình cảm thế nào với Hoắc Duẫn Anh, nàng không thích qua ai, có lẽ nàng thích qua người nhà, thích qua Ấn Kỷ Tuyền, nhưng loại thích kia, so với Hoắc Duẫn Anh lại đối lập rất lớn.

Ấn Sư Mân không nghĩ ra, nàng chỉ  biết, nàng hiện tại đối với Hoắc Duẫn Anh sinh ra cảm giác vi diệu, nàng muốn ở bên cạnh nàng, bất luận lấy thân phận cùng vị trí, cũng chỉ là đơn thuần muốn ở lại, tựa như vật trang sức hay vật phẩm của một người. Nếu như loại ý nghĩ này của Ấn Sư Mân bị người khác biết, chỉ sợ sẽ bị dọa đến phát  sợ.

Dù sao cho tới bây giờ, đều bị người xem như cao cao tại thượng, lại muốn trở thành vật trang sức của Hoắc Duẫn Anh, nghe vào cũng hơi khéo léo.

“Hoắc Duẫn Anh…tôi….” Ấn Sư Mân yên tĩnh thật lâu mới mở miệng, nhưng bên tai lại  là tiếng hít  thở đều đều của Hoắc Duẫn Anh, thấy nàng nhanh như vậy ngủ mất, Ấn Sư Mân ngẩng đầu, nhẹ nhàng sờ mặt của nàng, lại cẩn thận từng li từng tí tiến tới,  ở trên trán nàng đặt một nụ  hôn

Quả nhiên…nàng vẫn thích hôn xâm nhập, dạng hôn cạn này…quá đơn giản quá ngắn ngủi. Vết thương trên eo còn đang đau, rõ ràng đã quen với dạng đau đớn này, thân thể cũng mỏi mệt đến cực hạn, nhưng Ấn Sư Mân ngược lại không ngủ được. Nàng không dám loạn động, sợ sẽ  đánh thức Hoắc Duẫn Anh,  cũng  chỉ có thể dùng một  tay ôm nàng, một tay khác nhẹ nhàng bịt vết thương. Lúc này, điện thoại dưới gối phát ra âm thanh ông ông, Ấn Sư Mân nhận điện thoại, lại không mở miệng.

“Mân Tỷ, chị thế nào ? không sao chứ”

“Ừm, tra được ra ai chưa?”

“Nhân vật có chút mặt mày, Mân Tỷ chị ở đâu ? chúng em giờ phái người đến đón chị”

“Không cần, ngày mai tôi sẽ tự về, các cậu mau chóng tìm cứ điểm của bọn nó, giải quyết hết đi”

“Dạ”

Ấn Sư Mân cúp điện thoại, yên tĩnh mà liếc nhìn Hoắc Duẫn Anh, thấy nàng không có bị đánh thức, vui mừng một lần nữa nằm xuống. Đến giờ này, bóng đêm đã rất sâu, Ấn Sư Mân không biết mình lúc nào ngủ đi, nàng chỉ biết lúc tỉnh lại liền nghe tiếng đĩa vỡ, còn có tiếng điện thoại hỗn tạp, rõ ràng là Hoắc Duẫn Anh tạo nên động tĩnh.

“An Thất Thất, cô vì sao phải dạy tôi nấu cháo thuốc khó như vậy, tôi đều làm bể mấy chén rồi, trực tiếp  lấy gạo ngâm này đưa cho Ấn Sư Mân ăn được không ?”

“Bà chủ, nếu như chị muốn hại chết cô ấy, cứ làm như vậy đi…”

“Tốt tốt tốt…vậy cô nói, tiếp theo làm gì nào ? gạo giống như đang biến thành cơm….ô, thật nóng”

Hoắc Duẫn Anh cau mày, nàng sáng sớm hôm nay, vốn định lười biếng rời giường, sau đó đi quán bar uống rượu. Kết quả mở mắt liền thấy còn bệnh nhân nằm bên cạnh, lập tức tâm tình kém đến cực điểm. Hoắc Duẫn Anh rất ít tới đây ở, cũng không biết gần đây có chỗ nào bán cháo, cửa  hàng lớn nàng không rõ, trong quán nhỏ bán cháo nàng lại chướng mắt, chỉ có thể gọi điện cho An Thất Thất đưa tới. Kết quả  người này liền nói, nấu cháo tốn có mấy phút mà thôi, chính nàng cũng có thể tự làm.

Hoắc Duẫn Anh đã tin, cũng cống hiến lần thứ hai trong đời nàng xuống bếp, kết quả….nó thành như bây giờ. Trên mặt đất lả tả mảnh vỡ chén dĩa, gao dính đáy nồi, rõ ràng là cháo, lại so với cơm còn…..nhưng quan trọng nhất chính là tay nàng bị phỏng, tay nàng xinh đẹp như vậy , thế mà bị phỏng, mặc dù chỉ là ngón tay đã được ngâm nước, nhưng vẫn khó chịu. Hoắc Duẫn Anh đem tội trách cứ lên đầu Ấn Sư Mân, không sai đều là cái tên phiền toái hại mình xui xẻo như vậy.

“Em đang làm gì vậy ?” Đang lúc Hoắc Duẫn Anh ở trong lòng tiến hành công kích Ấn Sư Mân, đối phương đã đi tới. nàng nhìn phòng bếp bừa bộn, cũng minh bạch Hoắc Duẫn Anh đang làm cái gì, lại muốn chính miệng nàng nói ra.

“Nấu cháo a, còn không phải do cô, không có việc gì  nhất định phải húp cháo”

“Tôi cũng không có….”

“Tốt, nhanh đi ra ngoài, lập tức là được rồi”

Hoắc Duẫn Anh  cúp điện thoại, đẩy Ấn Sư Mân ra ngoài, thấy nàng trở về nhà bếp luống cuống tay chân, Ấn Sư Mân cười yếu ớt nhìn hồi lâu, cho đến khi  Hoắc Duẫn Anh bưng lên một bát cơm bong bóng, nụ cười kia mới biến mất

“Đây là cháo hả?”

“Làm sao ? không phải hả?”

“Đây chính là đem cơm ngâm vào trong nước”

“Không có, chỉ là nấu cháo có nhiều nước chút”

“Thế nhưng cái này là nước lạnh mà”

“Thế có ăn không”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 29:

“Cô làm sao một mình xuất hiện ở chỗ đó rồi còn bị thương nữa ?” qua hồi lâu, ám cuối cùng đem viên đạn bên hông lấy ra, nhìn xem giường lớn của mình đều bị nhuộm thành màu đỏ, Hoắc Duẫn Anh tự nhận không sợ máu, nhưng bỗng nhiên nhìn thấy so với gặp chị nguyệt còn nhiều hơn, cũng khó tránh hơi bỡ ngỡ.

“Chỉ là đi hoàn thành một vụ giao dịch, không cẩn thận trúng mai phục thôi mà, tôi động tay liền có thể giải quyết”

“Vậy cô làm sao còn bị thương”

Nghe Ấn Sư Mân dùng thanh âm hư nhược nói chuyện so với khí thế ngày thường, Hoắc Duẫn Anh làm sao nghe ra cũng có chút kỳ quái. Quả nhiên, sau khi bị nàng phản bác, Ấn Sư Mân khó mà cãi lại được. Thấy nàng cúi đầu băng bó vết thương, sau đó hiển nhiên không có ý định trả lời mình, Hoắc Duẫn Anh phối hợp tìm bộ ga giường mới để qua một bên, lại đi qua đỡ Ấn Sư Mân ngồi xuống ghế salon.

“Em  đây là làm cái gì?” thấy Hoắc Duẫn Anh đứng ở trước mặt mình đưa tay, Ấn Sư Mân ngoẹo đầu hỏi nàng, động tác này bình thường có chút miệt thịt, nhưng giờ đây Ấn Sư Mân rất yếu ớt, thế mà có bộ dáng ngơ ngác.

“đỡ cô đứng dậy, cô tự đi được hả?”

“Không cần, mấy chuyện này, chính tôi có thể giải quyết”

nghe Hoắc Duẫn Anh nói muốn đỡ mình, Ấn Sư Mân trầm mặt xuống, thấy nàng chống giường đứng dậy, lưng thẳng tắp, ngồi lên ghế salon, Hoắc Duẫn Anh xem như minh bạch Ấn Sư Mân thật rất sĩ diện, thích đau đớn cùng cực cũng không thèm để ý tình trạng.

Làm ổn định mọi thứ, Hoắc Duẫn Anh đưa Ấn Sư Mân vào phòng tắm, để nàng tự  lau người, lúc này Hoắc Duẫn Anh ngược lại chuốc nhục nhã nói muốn giúp đỡ, dù sao Ấn Sư Mân với gương mặt lạnh lùng nhìn nàng, để nàng không  còn dũng khí để ở lại.

“Chổ này chỉ có một cái giường, cô muốn ngủ cùng tôi hay ngủ trên salon?”

“Ngủ cùng” Ấn Sư Mân từ phòng tắm đi ra, đổi quần áo màu trắng mà Hoắc Duẫn Anh đưa cho nàng, lần đầu tiên thấy nàng mặc đồ trắng, Hoắc Duẫn Anh phát hiện Ấn Sư Mân mặc đồ trắng cũng xinh đẹp. dù sao nàng thân cao chân dài, mặt cũng tinh xảo, ân, điểm này thì giống  mình.

Hai người nằm trên giường, Hoắc Duẫn Anh là lần đầu tiên cùng Ấn Sư Mân ngủ chung, mà nàng hôm nay không buồn ngủ.  Nói nàng nhiều chuyện cũng được, nói nàng hiếu kỳ  cũng được, nàng chính là không rõ sao Ấn Sư Mân mang theo rất nhiều đàn em vẫn bị  thương, mà lại, nhìn bộ dáng thuần thục của nàng, hẳn không phải lần đầu tiên tự gắp đạn ra người mình.

“Hoắc Duẫn Anh, em có thấy tôi rất vô dụng không, thay đổi cái nhìn về tôi?” yên tĩnh hồi lâu, lần này Ấn Sư Mân mở miệng trước, nghe nàng nói như vậy, Hoắc Duẫn Anh không hiểu quay đầu nhìn nàng, Hoắc Duẫn Anh lúc ngủ có thói quen để đèn ngủ, ánh đèn điện màu vàng xám chiếu lên mặt Ấn Sư Mân,để nàng nhìn qua trông rất ôn nhu.

“Vì cái gì hỏi như vậy ?”

“Bởi vì tôi bị thương, chỉ có người vô năng mới thất bại, mới có thể bị thương. Nếu như tôi t trở nên vô năng, ở bên tôi chính là chết. Nếu như tôi không làm tốt nhất, người bên cạnh tôi liền bởi vì tôi  không tốt mà bị tổn thương”

“Cô làm sao lại có suy nghĩ này?” Nghe Ấn Sư Mân lần đầu tiên nói nhiều như vậy, nhưng nội dung lại hoàn toàn cho người ta cảm giác đối lập, Hoắc Duẫn Anh có chút nhíu mày. Nàng vẫn cảm thấy Ấn Sư Mân vốn cứ như vậy, hiện tại Ấn Sư Mân chính là Ấn Sư Mân, cũng là chính nàng. Nhưng lời nói của Ấn Sư Mân bây giờ, hiển nhiên bộ dáng của thời khắc này, là nàng bức bách chính mình trở thành nàng bây giờ.

“Bởi vì tôi  cần phải làm thế. Sau khi cha mẹ mất, Ấn gia cũng chỉ có tôi cùng Ấn Kỷ Tuyền. Em tin rằng người hắc đạo trở thành bạch đạo sẽ dễ dàng sao ?chỉ cần từng bước qua hắc đạo liền mãi mãi là màu xám, trắng hay  đen mà nói,  căn bản là loại hy vọng xa vời. Nếu như tôi không làm xã hội đen, Ấn gia sẽ thế nào, Ấn Kỷ Tuyền  sẽ như thế nào?”

“Cô nghĩ quá nhiều rồi” Nghe Ấn Sư Mân nói, Hoắc Duẫn Anh không hiểu, Ấn Kỷ Tuyền  không phải làm viện trưởng rất tốt sao, cũng không có ai đi gây sự với nàng.

“A…không phải tôi nghĩ quá nhiều, là  tôi không thể không nghĩ nhiều như vậy. Tôi làm không được, liền sẽ có người thất vọng về tôi, em cũng sẽ như vậy đi” Ấn Sư Mân bỗng nhiên xoay người, nhẹ nhàng sờ mặt Hoắc Duẫn Anh.

“Nếu như tôi không phải Ấn Sư Mân, tôi làm sao có  thể tiếp cận em. Ban đầu tôi không thích em, có lẽ ngoài một chút hiếu kỳ, thúc đẩy tôi tiếp cận em. Tôi hy vọng em thấy tôi là cái tôi để em nhìn thấy, không phải cái tôi đêm nay chật vật” Ấn Sư Mân nhắm  mắt lại, thấp giọng nói. Bỗng dưng nàng cảm thấy thân thể bị người ta ôm lấy, mà cái ôm ấp này rõ ràng đến từ Hoắc Duẫn Anh.

“Uy, đầu óc của cô mỗi ngày đều đang suy nghĩ gì vậy. Mình cô muốn thành tình trạng gì, liền thành cái dạng đó liền tốt, tại sao phải  vì người khác mà thay đổi. Ấn Sư Mân, mặc kệ cô thế nào, tôi đều sẽ  luôn ghét bỏ cô, cho nên cô ở trước mặt tôi, liền biến thành dáng vẻ tôi ghét liền tốt”