Diệp Lê San không nghĩ tới Hoắc Duẫn Anh còn một người cô, chuẩn xác mà nói, không nghĩ tới cô của nàng lại trẻ như vậy. nhìn người phụ nữ chỉ khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, nếu như nhớ không lầm, Hoắc Duẫn Anh năm nay mới hai mươi sáu mà thôi, người phụ nữ này giống chị của nàng. Nhưng mà, mình cũng không phải bạn gái của cô ấy, Diệp Lê San vừa muốn mở miệng giải thích, Hoắc Duẫn Anh chợt ôm lấy nàng, kéo nàng áp vào ngực
“Đúng vậy a, là bạn gái mới của con” Hoắc Duẫn Anh có chút đắc ý cười, mặc dù trên mặt còn chút tuỳ tuỵ nhưng nhìn vẫn rất đẹp. Hoắc Sở Lan nhìn nàng hồi lâu, cho dù nàng năm nay ít về nước, nhưng dáng vẻ của Hoắc Duẫn Anh không phải không rõ ràng, cũng biết Hoắc Duẫn Anh quen rất nhiều bạn gái. Nghĩ như vậy, Hoắc Sở Lan đem ánh mắt đặt trên người Diệp Lê San, một lát thì cúi đầu chào nở nụ cười.
“Chúng ta nhất định phải đứng ở đây nói chuyện sao?” Hoắc Sở Lan hiển nhiên muốn vào nhà Hoắc Duẫn Anh, nhưng Hoắc Duẫn Anh nhận ra ý đồ của nàng, cũng không muốn để nàng đạt được.
“Cô có thể đi khách sạn, phòng nào tự cô chọn” Hoắc Duẫn Anh thấp giọng nói, nghe nàng nói lời này, Hoắc Sở Lan sững sờ, nàng giẫm trên giày cao gót đi tớ, cùng Hoắc Duẫn Anh đối mặt, cuối cùng vẫn là Hoắc Duẫn Anh dịch chuyển ánh mắt trước.
“Duẫn Anh, con còn trách cô sao ? chuyện năm đó, cô…”
“Đủ rồi, tôi không muốn nghe, cô chừng nào thì đi hả?” Hoắc Duẫn Anh cắt lời Hoắc Sở Lan, nghe nàng vội vàng hỏi mình lúc nào rời đi, Hoắc Sở Lan lộ vẻ mặt thất vọng, lại nhanh chóng chỉnh đốn cảm xúc.
“lần này cô không đi nữa, cô nghĩ ở bên cạnh con chiếu cố cho con”
“Không cần” Hoắc Duẫn Anh nói xong, thấy Hoắc Sở Lan không có ý tứ muốn đi, nàng khó khăn cau mày, có trời mới biết nàng hiện tại khó chịu muốn chết, hoa mắt chóng mặt, phía dưới cũng đau, nàng cảm thấy mình cách cái chết không xa, nếu không vì cái gì thống khổ như vậy còn có thể chống đỡ, nhất định sẽ chết lặng, mới có thể như vậy.
“Được rồi, vậy cô cứ ở” Rơi vào đường cùng, Hoắc Duẫn Anh chỉ có thể dùng thẻ phòng mở cửa, thấy phòng bừa bộn đã được dọn dẹp sạch sẽ, Hoắc Duẫn Anh liền chào tạm biệt Diệp Lê San để vào nhà mình. Nàng hiện tại rất mệt mỏi, rất muốn nghỉ ngơi, thế nhưng Hoắc Sở Lan đứng ở cửa nhìn nàng, nàng khó mà không chú ý.
“Cô nhớ lúc còn nhỏ con rất thích ôm cô ngủ, lúc đó con so với bây giờ đáng yêu hơn nhiều” Hoắc Sở Lan đánh giá căn phòng của Hoắc Duẫn Anh, phát hiện nơi này không có cảm giác như nhà ở, liền biết Hoắc Duẫn Anh tựa hồ không thường ở đây.
“Cô nói đủ chưa, con muốn đi ngủ”
Hoắc Duẫn Anh dùng chăn mềm che thân thể lại, co người ôm lấy bản thân, nàng cảm thấy rất lạnh, không chỉ thân thể lạnh lẽo, trong lòng cũng lạnh giống như băng đang đông cứng khắp người vậy. Đến cùng làm thế nào nàng mới dễ chịu một chút.
“Duẫn Anh, những năm rời khỏi con, để con một mình, cô rất xin lỗi, cô lần này trở về, chính là muốn ở bên cạnh chăm sóc con. Con thay đổi rất nhiều, cô….nhìn rất đau lòng” Hoắc Sở Lan đến bên giường nói, nàng nhìn Hoắc Duẫn Anh gầy đi rất nhiều, trên gương mặt kia nụ cười hư giả làm cho người nhìn cũng cảm thấy mệt mỏi.
“Cô, nếu như cô thật đau lòng con, liền đừng nói những lời này”
“Rất lâu không nghe con gọi cô như vậy” nghe tiếng cô, Hoắc Sở Lan không biết nên cao hứng hay nên khó chịu. Trong lòng nàng bài xích cách gọi này, nhưng lại nhớ nhung Hoắc Duẫn Anh từng gọi nàng như vậy.
“Ân” Hoắc Duẫn Anh không có tâm tư nói tiếp, thân thể mỏi mệt, để nàng không lo được Hoắc Sở Lan còn ở đó hay đi rồi, cơ hồ mê man đi. Thấy nàng ngủ, dục vọng trong mắt Hoắc Sở Lan mới toát ra. Xa cách lâu như vậy, nàng rốt cuộc có dũng khí về nước thăm Hoắc Duẫn Anh, không còn thông qua ảnh chụp, không còn thông qua video, mà là con người thật của nàng.
Nàng lớn lên so với trước kia thành thục rất nhiều, toàn thân đều tản ra hương vị khiến mình mê muội, Hoắc Sở Lan nhếch miệng lên, khống chế không nổi muốn bật cười, nhưng lại sợ cười ra tiếng sẽ đánh thức Hoắc Duẫn Anh. Nàng xốc chăn của Hoắc Duẫn Anh lên, nằm ở phía sau lưng ôm lấy nàng. sờ lấy sợi tóc của nàng, điên cuồng ngửi lấy mùi hương của Hoắc Duẫn Anh.
Mùi hương kia nàng đã nhiều năm không có nghe qua, hiện tại chỉ nhẹ nhàng hít vào một chút, cũng đủ khiến nàng phát cuồng. Cô gái tên Diệp Lê San kia, bất quá vì giống Chung Tử Thanh nên được Hoắc Duẫn Anh chọn trúng sao ? ha ha….không hợp, Duẫn Anh nhất định sẽ thuộc về mình, Duẫn Anh mãi mãi là của nàng.
“Duẫn Anh, cô rất nhớ con” Hoắc Sở Lan vừa cười vừa nói, há miệng ngậm lấy ít tóc của Hoắc Duẫn Anh, hai tay run rẩy khống chế không nổi vuốt ve eo Hoắc Duẫn Anh, thăm dò vào bên trong áo rộng của nàng.