Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 67:

Thịt  nướng ở nhà thuận tiện nhất là tự tại, mà nhiệt độ ở  Gia Hải Thị bây giờ mặc dù tuyết rơi, lại hoàn toàn không cảm thấy lạnh, vây quanh lò nướng, ngược lại có cảm giác phát nhiệt ủ ấm. Hoắc Duẫn Anh  thả lỏng thân thể, giống như cốt rắn không xương, trong tay bưng ly sữa, trơ mắt nhìn lò nướng thịt, cùng Diệp Lê San đang bỏ gia  vị lên trên thịt.

Kỳ thật  tay A San nhìn cũng rất đẹp, mình đã sớm biết, hiện tại loại chuyện đó cũng dần dần quen, tựa như tối hôm qua cực dễ chịu. Hoắc Duẫn Anh không tử tế dùng cơm lại nghĩ đến chuyện bậy bạ, hoàn toàn không để ý chính mình đang si mê ngón tay của Diệp Lê San.

Ấn Sư Mân nhìn Hoắc Duẫn Anh, bất đắc dĩ tiến đến, vịn đầu của nàng, để nàng tựa lên vai mình, Hoắc Duẫn Anh nhìn thấy bên cạnh là Ấn Sư Mân cái đồ đáng ghét, vốn muốn cự tuyệt nhưng vai kia mặc dù rất hẹp, nhưng dựa vào coi như cũng dễ chịu, nàng liền miễn cưỡng nằm xuống.

“Duẫn Anh, cho em” Diệp Lê San nướng xong miếng thịt bò đầu tiên, liền đặt vào trong chén Hoắc Duẫn Anh, những ngày này ở chung, nàng biết thói quen Hoắc Duẫn Anh thích cái gì, mặc dù không thích ăn thịt, nhưng thịt bò là món mặn duy nhất mà nàng ăn, hương vị hơi nhạt, vị thịt cũng phải nhẹ. Diệp Lê San cố ý bỏ vào thịt bò ít chanh cùng một chút hương liệu thanh nhẹ. Đã có thể bảo quản thịt tươi ngon, cùng thỏa mãn yêu cầu của Hoắc Duẫn Anh. thấy Hoắc Duẫn Anh nếm thử một miếng, hài lòng cho mình một cái hôn gió, Diệp Lê San cười cười, tiếp tục nướng món khác

“Duẫn Anh, em muốn ăn gì tôi nướng cho em “ thấy Hoắc Duẫn Anh tương tác với Diệp Lê San, Ấn Kỷ Tuyền có chút không yên, nàng nhìn Ấn Sư Mân đang nướng cánh gà, lại nhìn đồ ăn đặt bên cạnh, mặc dù chính nàng không am hiểu nấu ăn, thế nhưng món nướng vẫn có thể làm được, cũng không đến nỗi mất mặt.

“A, tuỳ tiện nướng đại cái gì ăn đi” Hoắc Duẫn Anh nhẹ nói, một bộ đại gia, thấy mình nói xong, Ấn Kỷ Tuyền liền nghiêm túc gắp lấy đồ ăn trong thau cũng không biết là cái gì đặt lên vỉ nướng. Nhìn ba người nghiêm túc nướng thức ăn, thế mà còn thỉnh thoảng nhỏ giọng trò chuyện, Hoắc Duẫn Anh đem cái chén đi vào trong, ở trên cửa sổ lầu ba, an tĩnh xem các nàng.

Nàng không phải trẻ con, cũng rõ ràng ba người tới là vì cái gì, không phải đơn giản ăn thịt nướng, càng không phải vì lễ giáng sinh. Các nàng vì mình mà tới, nhưng sự thật là, mình không có cách nào cho các nàng cái gì. Coi như nàng có thể cho, cũng chỉ có thể chọn một người, huống chi nàng cái gì cũng không có. Dạng bốc đồng này, muốn được các nàng chiếm làm của riêng, khiến nàng cảm thấy mình kém cỏi

Hoắc Duẫn Anh nhẹ nhàng đặt trán lên cửa kính, căn bản không biết làm cái gì mới tốt, mỗi lúc thế này, nàng đều rất muốn người kia. Nếu như nàng vẫn còn sống, mình sẽ như thế nào ? nếu như nàng vẫn còn, mình sẽ không cần cân nhắc nhiều như vậy. Thế nhưng mà… Chung Tử Thanh không có ở đây.

“Nàng trở về phòng, đại khái là không thích ứng rồi”

“Duẫn Anh mặc dù nhìn qua không thèm để ý cái gì, thế nhưng nàng so với bất kỳ người nào đều nghĩ nhiều”

Nghe Ấn Kỷ Tuyền nói, Diệp Lê San nhẹ giọng trả lời, nàng thấy Ấn Kỷ Tuyền dùng phương pháp nướng sai cách, lại cố ý không  nói ra. Mắt thấy Ấn Sư Mân cũng là như thế, Diệp Lê San không khỏi lắc đầu. Quả nhiên a, tình cảm ở trước mặt, chính là chị em ruột cũng phải ăn miếng trả miếng

Một lát sau, Hoắc Duẫn Anh xuống tới, cánh gà của Ấn Sư Mân cũng tươi ngon kỳ lạ. mà bắp nướng của Diệp Lê San màu sắc hương vị đều tốt, chỉ có rau xanh của Ấn Kỷ Tuyền bị nàng nướng thành than đen, ngay cả chính nàng cũng không đành lòng nhìn thẳng.

“Ấn cầm thú, cái này của cô là gì vậy” Hoắc Duẫn Anh nhìn thấy đồ ăn của Ấn Kỷ Tuyền, nhịn không được mở miệng chế nhạo. Nghe nàng còn gọi biệt hiệu của mình, Ấn Kỷ Tuyền không biết nên cười hay nên khóc.

“Ngạch, không có kiểm tra kỹ, được rồi, em ăn đồ của A Mân với Diệp tiểu thư đi” Ấn Kỷ Tuyền có chút  uể oải gặm đồ ăn của chính mình, quả nhiên cực khó ăn. Nhưng nàng định đem bỏ, Hoắc Duẫn Anh lại  gắp lấy đồ ăn của nàng, trực tiếp ăn một miếng.

“Ngô, đích xác khó ăn, bất quá cũng không khó đến nổi đem bỏ. Ấn cầm thú, bên cạnh cô là hai cái đầu bếp, cô cũng nên hỏi họ một tiếng chứ? thật sự là, ba người đều đáng bị phạt, phạt mấy người nướng tiếp, đồ ăn lần này đều là của tôi” Hoắc Duẫn Anh nói, đem đồ ăn cháy đen của Ấn Kỷ Tuyền, chân gà của Ấn Sư Mân, còn có bắp nướng của Diệp Lê San hốt đi hết.

Thấy nàng đều ăn hết, Ấn Sư Mân nhếch miệng, khó được mà cười lên, Diệp Lê San cũng một lần nữa cầm đồ ăn, nói cho Ấn Kỷ Tuyền nên làm thế nào. Các nàng đều có lòng tự trọng cao, lại cực kỳ kiêu ngạo, không ai nguyện ý chia sẻ người yêu của mình cho người khác. Thế nhưng mà, so với tự tôn cùng kiêu ngạo kia, các nàng không ai có thể từ bỏ Hoắc Duẫn Anh.

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 66:

Lễ giáng sinh vốn là ngày lễ của phương tây, nhưng Hoắc Duẫn Anh  lại ngoài ý muốn thích bầu không khí của nó, nếu như cùng ngày đổ  một trận tuyết, vậy không gì tốt hơn. Có lẽ người nào cũng đều nghĩ như vậy, cùng ngày lễ giáng sinh, thật đúng  rơi xuống trận mưa tuyết không tính là lớn. Đứng ở bên cửa sổ, Hoắc Duẫn Anh cầm ly sữa nóng mà Diệp Lê San pha cho nàng chậm rãi  hớp một ngụm nhỏ, mùi sữa ấm áp lan tràn toàn thân, thấy thế nào đều giống như một ngày thanh thản, nếu như…trong phòng khách bây giờ không có Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân đang ngồi đó.

“A San, sao chị để cho mấy người này đi vào” đí tới  một góc, Hoắc Duẫn Anh nhỏ giọng nói, hôm nay nàng vốn dự định cùng Diệp Lê San nướng thịt ngắm tuyết, ai ngờ trời còn chưa sáng, hai cái ôn thần này liền đến. Đối với việc Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền biết địa chỉ nhà mới của mình, Hoắc Duẫn Anh không chút nào kinh ngạc, dù sao bọn họ một người là mặt người dạ thú, một người là đại tỷ xã hội đen.

“Duẫn Anh, em nói vậy khiến tôi thương tâm lắm đó nha, tôi cùng A Mân muốn tới sớm bù đắp cho em lễ giáng sinh, em lại không vui nghênh đón tụi chị sao?” Hoắc Duẫn Anh nói thanh âm rất nhỏ, tự nhiên Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân cũng có thể nghe được, Ấn Kỷ Tuyền nói, lấy ra cái hộp để một bên, hộp giấy hình chữ nhật được bao gói cực tinh xảo, sau khi mở ra, bên trong xuất hiện chính là một bộ dạ phục màu đỏ

“Duẫn Anh, bộ dạ phục này tôi đặc biệt vì em mà mua, rất thích  hợp với em, cũng thích hợp cho hôm nay. Nếu như em có thể mặc, tôi sẽ thật cao hứng” con ngươi Ấn Kỷ Tuyền mang theo chờ  mong, Hoắc Duẫn Anh lại nhịn không được trong lòng suy nghĩ, tôi tại  sao phải làm cho cô vui vẻ, nhưng mà, suy nghĩ này vừa nhảy ra, nàng phát hiện không chỉ có Ấn Kỷ Tuyền, liền ngay cả Ấn Sư Mân cùng Diệp Lê San cũng có chút mong đợi nhìn mình.

Hoắc Duẫn Anh  nhất thời ngây người, hoàn toàn không phát hiện ba người lúc này đạt thành nhận thức, rơi vào đường cùng, nàng chỉ có thể cầm váy trở về phòng, quyết định mặc vào, không sai, chỉ mặc một chút thôi

“Bộ váy này rất  thích hợp với nàng” Hoắc Duẫn Anh sau khi đóng cửa, Diệp Lê San mở miệng, Hoắc Duẫn Anh  thích màu đỏ, cũng thích hợp với màu đỏ, dù bộ y phục này là Ấn Kỷ Tuyền tặng, nhưng Diệp Lê San từ đáy lòng hy vọng nhìn thấy Hoắc Duẫn Anh mặc vào.

“Không chỉ là  váy, tôi sẽ để cho Duẫn Anh biết, ai  mới là người thích hợp nhất với nàng”

Ấn Kỷ Tuyền trên mặt nở nụ cười, ánh nhìn tràn ngập địch ý, thấy nàng cùng Ấn Sư Mân đều có chuẩn bị, Diệp Lê San cười cười, từ chối cho ý kiến. Lúc này, Hoắc Duẫn Anh thay quần áo xong cũng đi ra, đúng như tất cả mọi người suy nghĩ trong lòng, váy dài màu đỏ mặc trên người nàng, cơ hồ cùng nàng hòa thành một thể.

Gương mặt nàng trắng nõn xinh đẹp lại sạch sẽ, đôi môi đỏ nổi bật càng động lòng người, váy dài màu đỏ để Hoắc Duẫn Anh đẹp như một ngọn lửa, làm người vô pháp đem ánh mắt dịch chuyển ra khỏi người nàng. Bất luận là Ấn Sư Mân hay là Ấn Kỷ Tuyền, liền ngay cả Diệp Lê San đều có chút sửng sốt. Vẫn là Diệp Lê San trước hết phản ứng, nàng cười lấy từ tủ quần áo ra một cái túi, lấy ra một kiện áo choàng lông xù, tri kỷ khoác lên người nàng. Lại tìm một đôi giày cao gót màu đỏ, cúi người thay nàng mang vào. Hết thảy rõ ràng không có dự mưu, nhưng trùng hợp đến thiên y vô phùng.

“Nguyên liệu nấu ăn đều chuẩn bị kỹ càng,chị đi rửa rau, phiền Ấn tiểu thư đi nhóm lửa bên ngoài “ Diệp Lê San biết Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân không dễ dàng rời đi, cũng sớm chuẩn bị để bọn họ ở lại nơi này, nhà là của Hoắc Duẫn Anh, mặc dù nàng hy vọng ngày hôm nay chỉ có nàng và Hoắc Duẫn Anh, đáng tiếc nàng không có tư cách gì đuổi người.

Thấy Diệp Lê San đi vào phòng bếp bận rộn, mà Ấn Kỷ Tuyền cũng đi ra ngoài nhóm lửa. Ấn Sư Mân vẫn luôn không mở miệng bỗng nhiên ngồi bên cạnh Hoắc Duẫn Anh, giật lấy điều khiển từ xa trên tay nàng.

“Làm gì?” Hoắc Duẫn Anh thấy Ấn Sư Mân ngồi gần liền có chút cảnh giác, dù sao tên này có nhiều hành động bá đạo khiến người giận sôi, quả thực là tổng tài bá đạo Mary Sue liều mạng trong tiểu thuyết.

“Duẫn Anh, giáng sinh vui vẻ, đây là quà” Ấn Sư Mân  từ trong ngực lấy ra dây chuyền, mà dây chuyền này, nàng sớm chuẩn bị mấy tháng trước, lại không nghĩ bây giờ có cơ hội đưa qua.

Hoắc Duẫn Anh nhận ra nhãn hiệu của sợi dây chuyền kia, là nhà thủ công chế tạo, mỗi một sợi dây chuyền trên thế giới chỉ có một cái, cũng chỉ có thân phận địa vị ở trình độ nhất định, mới có tư cách đặt hàng, giá cả tự nhiên cũng phi thường đắt đỏ. Kỳ thật Hoắc Duẫn Anh đã sớm nhìn ra, bất luận Ấn Kỷ Tuyền hay là Diệp Lê San, các nàng đưa quà, tựa hồ không phải dễ dàng có được.

Hoắc Duẫn Anh bỗng nhiên có cảm giác mình bị bao vây, rõ ràng chính nàng có tiền a, nhưng nàng không hề chuẩn bị cái gì, chí ít cũng phải cho nàng thời gian chuẩn bị. Không phải thì trực tiếp cho  tiền nhỉ, thế nhưng tựa hồ lại có chút thô tộc ?

“Tôi giúp em đeo lên” lúc Hoắc Duẫn Anh đang sững sờ, Ấn Sư Mân đã vén tóc dài của nàng, đem dây chuyền đặt lên cổ nàng. Xúc cảm hơi lạnh truyền tới, nhưng càng thêm rõ ràng, Ấn Sư Mân thở ra khí tức. Mùi của nàng luôn luôn dễ ngửi, lành lạnh, băng băng, rõ ràng lại sạch sẽ.

Con mắt nàng nghiêm túc xinh đẹp, bên trong phản chiếu  hình ảnh của mình, để Hoắc Duẫn Anh  có chút thất thần, đến mức Ấn Sư Mân đã đưa mặt tới gần, sắp hôn nàng, nàng đều không thể không có phản ứng tránh né

“A Mân, em dạng này nhanh chân đến trước thế nhưng là không đúng nha”

“Ấn tiểu thư, cô đang định làm gì với bạn gái tôi vậy ?”

Đang lúc Ấn Sư Mân sắp hôn Hoắc Duẫn Anh, hai tiếng nói từ chỗ khác truyền lại giết chết ý định của nàng từ trong nôi, Nhìn Ấn Kỷ Tuyền hai tay cầm kiềm sắt, còn có Diệp Lê San cầm dao phay. Trên mặt các nàng đều nở nụ cười, thế nhưng mà…

“Tôi chỉ giúp Duẫn Anh đeo dây chuyền, không biết Duẫn Anh chuẩn bị quà gì cho chúng ta ?” Ấn Sư Mân vừa cười vừa nói, nhưng cố ý ở trên môi Hoắc Duẫn Anh  cạn hôn một chút, bị nàng hỏi như vậy, Hoắc Duẫn Anh đờ đẫn nghĩ nghĩ, lại có cảm giác bất đắc dĩ. Là ai cho phép mấy người tự đến, tới thì tới, còn cho  tôi quà, cho tôi  quà cũng được, thế mà còn đòi quà ?

“Không chuẩn bị gì hết, cho mấy người tiền mặt nha” Hoắc Duẫn Anh có chút thờ ơ nói, quả nhiên lúc nàng nói xong, trừ Diệp Lê San, Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền đều đen mặt. Mắt thấy Ấn Kỷ Tuyền cầm kềm sắt đi tới chỗ mình, Hoắc Duẫn Anh có chút bất an lui về sau một bước, nhưng Ấn Kỷ Tuyền  đã lấn lên, cho nàng một nụ hôn nồng nhiệt kiểu Pháp. Nụ hôn này tiếp tục một phút, Hoắc Duẫn Anh cảm giác hơi thở mình kém chút bị Ấn Kỷ Tuyền cướp đi. Nàng che ngực, thở phì phò ngồi trên salon.

“Duẫn Anh, đây là quà của tôi, rất ngọt” Ấn Kỷ Tuyền nhẹ nói, ngâm nga bài hát ra ngoài tiếp tục nhóm lửa. Nhìn nàng đi, Ấn Sư Mân cũng không cam chịu yếu thế bưng lấy mặt Hoắc Duẫn Anh, cường ngạnh hôn lên, lần này so với Ấn Kỷ Tuyền còn lâu hơn, mà Diệp Lê San cũng đã quên tính thời gian. Nhìn bờ môi Hoắc Duẫn Anh bị hôn đến sưng đỏ, Ấn Sư Mân lúc này mới hài  lòng đi ra ngoài, cùng Ấn Kỷ Tuyền châm lửa.

“A San, em…cái kia…” liên tiếp bị cướp ép hôn, Hoắc Duẫn Anh trên mặt đỏ bừng, mắt thấy Diệp Lê San cũng đi tới, Hoắc Duẫn Anh đã chuẩn bị tinh thần bị hôn, nhưng Diệp Lê San lại chỉ hôn một cái lên trán nàng.

“Duẫn Anh, quà của chị, ban đêm tìm em lấy”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 65:

“Từ nay về sau, nơi này là nhà mới của chúng ta, sẽ không còn người không cần thiết tới  quấy rầy” đứng trước căn biệt thự  mới trùng tu xong, Hoắc Duẫn Anh cười nhìn Diệp Lê San phía sau lưng, có chút dương dương tự đắc nói. Một tháng trước, nhà Diệp Lê San bị Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân và Hoắc Sở Lan biết, ba người cơ hồ ngày nào cũng muốn tới.

Mới đầu chỉ là ăn một bữa cơm, về sau không ăn cơm cũng qua. Ấn Kỷ Tuyền âm thầm đến  âm thầm đi cũng được đi, mà Hoắc Sở Lan mỗi lần tới đều bao lớn bao nhỏ đồ ăn. Ấn Sư Mân mỗi ngày đều đem một đoá hoa lớn đưa tới cửa. Hoắc Duẫn Anh chưa quên mình là mọt gạo của Diệp Lê San, cũng là bạn giường tạm thời, cứ như vậy ở trước mặt nàng giao lưu với người khác có chút thiếu đạo đức, rốt cuộc lại bị quấy rầy phiền phức về sau, Hoắc Duẫn Anh lúc này quyết định ở vùng ngoại ô mua căn biệt thự, dùng là nơi ở của chính mình, cũng coi như đền bù cho Diệp Lê San.

Hoắc Duẫn Anh dùng tiền từ trước đến nay đều vung tay quá trán, mua đồ càng như vậy. Rõ ràng chỉ có nàng cùng Diệp Lê San ở, mà mua căn biệt thự ba tầng, nhìn gian phòng vì người khác mà trang trí, Diệp Lê San không khó nhận ra. Hoắc Duẫn Anh là hoa tâm.; Chung quanh yên tĩnh, có vườn sau, có hoa có cỏ, có cây có lá. Một tầng bao gồm phòng khách, nhà bếp, cùng gian phòng đặt đồ trang trí, tầng hai cơ hồ là phòng ngủ, mà tầng thứ ba dùng kính xây dựng phòng.

Từ phòng có thể nhìn cảnh sát bên ngoài, nhưng bên ngoài lại không nhìn thấy được bên trong. Mà ở phòng kính chính giữa, là một bồn nước nóng lớn. bên trong rải đá cuội, ở cạnh tường khác có tủ rượu tủ thuốc của Hoắc Duẫn Anh.

“Em a, chúng ta chỉ ở hai người, sao lại mua lớn như thế” Diệp Lê San sờ sờ mặt Hoắc Duẫn Anh, nhìn con ngươi nàng sáng rõ, sau khi  nghe mình nói thì ám hạ, nhịn không được hôn một cái, vội vàng đổi câu chuyện “ Bất quá, mặc dù lãng phí một chút, thế nhưng chị rất thích, rất đẹp, quả nhiên Hoắc bà chủ phẩm vị đúng là không bình thường”

Diệp Lê San nhéo cái mũi Hoắc Duẫn Anh, Hoắc Duẫn Anh không phải lần đầu bị gọi là Hoắc bà chủ, nhưng nàng luôn cảm thấy Diệp Lê San gọi là có cảm giác kỳ quái, cảm giác thành tựu thì không phải, nói là cảm giác hư vinh, tựa hồ chỉ có chút. Tóm lại Hoắc Duẫn Anh bị thổi phồng đến mức lâng lâng, nàng trực tiếp rót ly rượu, ngược lại  để trên ghế salon.

“A San, giống như sắp tới tết nguyên đán rồi” Hoắc Duẫn Anh uống một ngụm nhỏ rượu, mỗi một năm tết nguyên đán, đối với nàng mà nói tựa hồ thời gian bình thường không có gì đặc biệt, nhưng năm nay có Diệp Lê San ở bên cạnh nàng, nàng tựa hồ có chút vui thú.

“Đúng vậy a, bất quá tết nguyên đán chị phải về nhà”

Diệp Lê San cũng biết thời điểm này không nên nhắc tới, nhưng nàng cảm thấy chí ít nói sớm cho Hoắc Duẫn Anh. Nghe Diệp Lê San nói muốn về nhà, trong lòng chờ mong thoáng chốc thất vọng, nhưng Hoắc Duẫn Anh không có biểu hiện ra ngoài, thậm chí cười càng thêm tự nhiên.

“Quê chị ở đâu ? thật giống như em không biết gì về chị, chị kể cho em chút đi” Hoắc Duẫn Anh nằm trên vai Diệp Lê San, nhẹ giọng hỏi, không còn rượu uống, nàng nghĩ muốn rót một ly, lại bị Diệp Lê San đè lại

“Chị vốn ở thành phố Lang Kỳ, về sau gặp chồng cũ, nên dọn về nơi này ở. Cha mẹ chị đều là giáo sư, đối với chị cũng rất nghiêm khắc, đối với bản thân cũng vô cùng nghiêm khắc”

“A, tóm lại chính là học  sinh ba tốt, trưởng thành con đường trơn tru nhỉ” nghe Diệp Lê San mô tả, Hoắc Duẫn Anh nói chung đoán được nàng lớn lên ở một gia đình thế nào, nghĩ đến cha mẹ đã qua đời, Hoắc Duẫn Anh cười có chút miễn cưỡng,. Nàng đối với họ rất mơ  hồ, chỉ có thể miễn cưỡng nhớ tới vài chuyện lúc đã lớn, về phần khi còn bé xảy ra chuyện gì, đối với nàng chỉ là một mảnh màu đen.

“Ân, bất quá mỗi một lần trở về cha mẹ đều sẽ nói những lời không thú vị, nếu như có thể, chị muốn ở chổ này cùng em đón tết nguyên đán”

“Vậy liền ở lại bồi em đi” Hoắc Duẫn Anh ngoài miệng nói như vậy, nhưng biểu lộ  là đùa giỡn, thấy Diệp Lê San thế mà đang suy nghĩ, Hoắc Duẫn Anh vội vàng đưa mặt nàng quay lại.

“Uy, em chỉ thuận miệng nói, chị đừng coi là thật, tết nguyên đán chị về nhà, vậy em có thể thảnh thơi  tìm bạn bè đi chơi rồi, rất lâu không gặp, cũng rất nhớ bọn họ” Hoắc Duẫn Anh nhẹ nói, điền nhiên như không có việc gì mở danh bạ trên điện thoại, nàng giữ rất nhiều số điện thoại, nhưng chia ra làm hai dạng, một bên là số những người nàng quen biết thân thiết như Diệp Lê San, An Thất Thất, Chung Tử Thanh. Mà phần khác thì là những số điện thoại, những cái tên, nàng có lẽ đã quên khi nào lưu, cũng quên họ là ai. Bất quá không quan trọng, các nàng bất quá là người xa lạ mà thôi.

“Ân, bất qua mấy ngày này chị chưa đi, chúng ta cùng đón lễ giáng sinh đi”

“A, vậy liền đi, dù sao em cũng là bạn giường hợp pháp của chị”

Hoắc Duẫn Anh loay hoay điện thoại, thấp giọng nói, thấy nàng cuộn người trên ghế salon, mặt bên tản mạn cực đẹp mắt, Diệp Lê San nhìn đồng hồ, ba giờ chiều, giờ mà làm, Duẫn Anh có thể nghỉ ngơi một tiếng, mình sẽ nấu cơm cho nàng, đợi nàng nghỉ ngơi tốt, tựa hồ không có gì thích hợp bằng.

“Duẫn Anh, làm đi, bộ dáng giờ của em rất khiến chị muốn làm gì đó với em” Diệp Lê San nhẹ nhàng sờ bụng bằng phẳng của Hoắc Duẫn Anh, một bàn tay khác cách quần ngủ vuốt ve  chân thon của nàng. Bị Diệp Lê San chạm vào, Hoắc Duẫn Anh có chút nhũn ra, nàng ném điện thoại quay đầu nhìn Diệp Lê San, luôn cảm thấy mấy ngày nay, Diệp Lê San đối với bạn giường hợp pháp trên giường càng lúc càng thích ứng.

“Ừm…hiện tại làm, thế nhưng không có bầu không khí a”

“không  sao, chỗ nào có em, nơi đó đều mỹ hảo như trong mộng”

“Chị nói như vậy em sẽ cho là chị thích em”

“Đúng vậy a, thích em lắm”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 64:

Nhiệt độ cơ thể hai người hợp chung một chỗ, hình thành một bức tranh ấm áp cùng mềm mại. Ôm người trong ngực, Diệp Lê San mở mắt ra, nhịn không được hôn lên trán Hoắc Duẫn Anh một cái, nhếch miệng cười, đây là lần thứ  hai sau lần đầu ngoài ý muốn, cũng là lần đầu nàng và Hoắc Duẫn Anh ở trạng thái hoàn toàn tỉnh táo làm loại chuyện đó. mà Diệp Lê San cũng chân chính cảm nhận được, nguyên lại thích một người làm chuyện này cũng tốt đẹp như thế.

Diệp Lê San thừa nhận mình cũng sẽ có lúc hốt hoảng, cho dù nàng chỉ dùng mấy ngày để nhận ra  mình thật sự thích Hoắc Duẫn Anh, nhưng chỉ là một chút. Nàng lại không có cách nào quên. Nàng là phụ nữ đã kết hôn, một sự thật không cách nào thay đổi. Diệp Lê San biết có lẽ Hoắc Duẫn Anh không ngại, nhưng chính nàng sẽ để ý nếu xem xét tài sản của chính mình, nàng không thiếu tiền, Hoắc Duẫn Anh  không thiếu tiền, nhưng so với chị em Ấn gia lại kém rất nhiều, trừ cái đó ra, chính mình chỉ có một quán cà phê bình thường, mà Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền có thân phận gì, tự nhiên không cần phải nói. Mỗi người đều có mặt tự ti, Diệp Lê San không cho là mình kém hơn Ấn Sư Mân hay Ấn Kỷ Tuyền, nhưng đối với tình địch mạnh mẽ như vậy, nàng vẫn hốt hoảng, huống chi Diệp Lê San  có cảm giác  trong tận đáy lòng Hoắc Duẫn Anh cũng không phải không quan tâm Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân.

“Chị tỉnh rồi ? không mệt mỏi sao?” có lẽ ánh mắt Diệp Lê San quá chuyên chú, để Hoắc Duẫn Anh cũng dần dần tỉnh lại, thanh âm của nàng có chút khàn khàn, không chỉ bởi vì mới làm tình, có lẽ tối hôm qua tiếp tục quá lâu. Thấy nàng nhắm mắt nằm trong ngực mình cọ nhẹ, Diệp Lê San sờ sờ đầu nàng, thay nàng đắp kín mền.

“Chị đi xuống lầu mua chút nguyên liệu nấu ăn làm điểm tâm, em ngủ chút đi”

“Ô” Hoắc Duẫn Anh cảm thấy mình đã quyết định làm mọt gạo của Diệp Lê San,  coi như thế này cũng tốt. Nàng lười biếng trở mình trên giường, ôm gối của Hoắc Duẫn Anh xoay người qua một bên.

Hoắc Duẫn Anh đi ngủ cho tới bây giờ không có thói quen mặc áo ngủ, huống chi tối qua vừa làm loại chuyện đó, giờ phút này trên người chỉ có một cái quần lót màu hồng. Nhìn hai mông nhỏ nhắn của nàng lộ ra bên ngoài, eo thon uốn lên, trên lưng tràn đầy dấu vết mình lưu lại, Diệp Lê San xuất thần nhìn một hồi, liền bất đắc dĩ đi ra ngoài. Chỉ là Diệp Lê San mới đẩy cửa ra, liền trùng hợp thấy Hoắc Sở Lan đang  định gõ cửa.

“Diệp tiểu thư muốn ra ngoài hả?” Hoắc Duẫn Anh thấy Diệp Lê San muổn ra ngoài, cười hỏi.

“Ừm con đi mua chút đồ làm điểm tâm cho Duẫn Anh, cô cô tìm nàng có việc sao?” Diệp Lê San cảm thấy Hoắc Sở Lan nhất định không phải đi tìm mình, người cô ta muốn tìm đương nhiên là Hoắc Duẫn Anh.

“Ừm, cô tìm Duẫn Anh có chút việc nhờ, nó thức dậy chưa?”

“Vừa rồi đã tỉnh, bây giờ thì không biết” Diệp Lê San thấp giọng nói, ý tứ trong lời nói tựa hồ không hy vọng Hoắc Sở Lan quấy rầy. Nhìn cô ta không có ý định nhượng bộ, Hoắc Sở Lan cười cười, làm hành động nhún vai.

“Diệp tiểu thư đây là ý gì? cô không có ý định mời tôi vào chơi chút sao? tôi chính là cô cô của Duẫn Anh” Hoắc Sở Lan trong lời nói có chút bất mãn, Diệp Lê San nghe xong, có chút tránh ra để cô ta đi vào, nhưng thuỷ chung vẫn  nhìn vào mắt mình. cùng nàng đối mặt.

“Hy vọng cô cô có thể nhớ kỹ câu này, cô cô nếu đúng là cô cô của Duẫn Anh, đừng làm chuyện tổn thương em ấy”

Diệp Lê San nói xong, quay người rời khỏi nhà, Hoắc Sở Lan đứng tại chỗ, sau đó không khỏi cười to. Duẫn Anh a, Duẫn Anh, con trêu chọc cả đám người, cả đám đều rất khó đối phó. Bất quá cô cũng biết con quá tốt, mới có thể để bọn họ muốn có được con. Thế nhưng con không thể nào quên, con đã nói, con là của cô.

Hoắc Sở Lan ngồi trên ghế salon một lúc lâu, đứng dậy đi vào gian phòng còn mở cửa, Hoắc Duẫn Anh chính là đang an ổn ngủ. Chăn mềm của nàng tuột xuống, lộ ra thân thể hoàn mỹ. Nàng từng nhìn qua dáng vẻ non nớt của nàng, nhưng bây giờ Hoắc Duẫn Anh thành thục, Hoắc Sở Lan lại là lần đầu tiên trông thấy.

Nàng lớn lên, vô luận dáng vẻ hay là dáng người, đều trở nên gợi cảm nóng bỏng. tóc dài tán loạn trên giường, trên thân che kín vết tích ái dục, nhưng Hoắc Sở Lan ngoài ý muốn, cũng không ghét người khác lưu lại nhiều vết đỏ, nàng run rẩy đi đến bên giường, cúi xuống nắm thật chặt một chân của Hoắc Duẫn Anh lộ ra ngoài.

Chân Hoắc Duẫn Anh rất nhỏ, so với vóc dáng cao cao của nàng hoàn toàn không phù hợp, nhẹ nhàng nắm lấy bàn chân nhỏ nhắn kia. ánh mắt Hoắc Sở Lan càng sâu hơn. hơi thở của nàng biến nặng, có chút khắc chế không được hé miệng, nhưng lại run rẩy mím chặt. Nàng không ngừng nói với mình còn không không phải lúc, thế nhưng mà…đã qua nhiều năm, có rất nhiều năm không hưởng thụ hương vị của Hoắc Duẫn Anh, nàng hiện tại càng thêm ngon miệng, càng thêm mê người, mình làm sao nhịn được, làm sao có thể nhịn được.

Hoắc Sở Lan thả bàn chân của Hoắc Duẫn Anh xuống, nàng nhìn áo ngực Hoắc Duẫn Anh để bên cạnh ghế salon, kích thước của Hoắc Duẫn Anh, là kiểu dáng Hoắc Duẫn Anh thích. Hoắc Sở Lan có chút hưng phấn cầm lên cái áo kia, bóp lấy bọt biển mềm mại bên trong, đêm đầu tiến đến  một chút, vùi vào bên trong. Hương thơm của Hoắc Duẫn Anh thuận mũi truyền khắp toàn thân, Hoắc Sở Lan hưng phấn nhếch khóe miệng, nằm ở trên ghế salon lẳng lặng nhìn bóng lưng Hoắc Duẫn Anh.

Duẫn Anh…tối hôm qua chính là ở chỗ này cởi áo lót. Sau đó bị Diệp Lê San đè lên giường, bị người đàn bà kia tiến vào, thân thể lưu lại vết tích vô số. Duẫn Anh sẽ gọi ra sao, sẽ giống như đứa  bé bất lực hô lên không muốn ? hay là giống như với Chung Tử Thanh chủ động câu dẫn, càn rỡ phóng thích dục vọng của nàng ?

Hoắc Duẫn Anh nghĩ đến, khóe miệng càng nhếch cao hơn. Nàng thích  nhìn dáng vẻ khác biệt của Hoắc Duẫn Anh, đáng yêu, ngây thơ, sinh khí, nổi giận, trầm mê tình dục, phá thành mảnh nhỏ, thống khổ không chịu nổi. Bất luận Hoắc Duẫn Anh ở dạng nào, đều là bộ dáng mình yêu nhất, mà Hoắc Duẫn Anh thích nhất, chính là đem bộ dáng của nàng , thu thập trong lòng, hoặc là…bên người.

Hoắc Sở Lan đứng dậy, lén lấy áo ngực, mang trở về phòng mình, cũng có thể nói là nhà lúc đầu của Hoắc Duẫn Anh. Mới vừa về đến nhà, nàng liền vào phòng, khóa trái cửa, nàng mở ra máy tính, bên trong là từng file video, nàng đem áo ngực của Hoắc Duẫn Anh hít hít ngửi ngửi, từ từ mở ra một cái video

Người bên trong video chính là Hoắc Duẫn Anh đang mê man cùng nàng. Mà lúc này Hoắc Duẫn Anh chỉ mới mười mấy tuổi mà thôi, Hoắc Duẫn Anh nhớ kỹ rõ ràng, ngày đó mình đổi thuốc cảm mạo của Hoắc Duẫn Anh thành thuốc ngủ, Hoắc Duẫn Anh ăn ngủ cực kỳ lâu, mà mình ở bên cạnh nàng, nhìn nàng một ngày một đêm

Nàng cởi sạch quần áo Duẫn Anh, cởi xuống quần lót áo lót nho nhỏ. Từ khi cha mẹ Duẫn Anh rời khỏi thế gian, tất cả đồ vật của Duẫn Anh đều do mình mua. Nàng biết kích thước của nàng, biết kích thước ngực của nàng, thậm chí mỗi tháng nàng có kinh nguyệt lúc nào mình cũng nắm rõ. Lúc kia Duẫn Anh thích đồ lót bằng bông, ngẫu nhiên cũng sẽ hiếu kỳ chạm vào thân thể mình, ban đêm cũng biết sợ, sẽ qua tìm mình ngủ chung, mà sau khi nàng trưởng thành, chính là thời cơ mình nhấm nháp nàng

Nàng điên cuồng liếm láp toàn thân Hoắc Duẫn Anh, liếm qua hạ thể ngàn ngập hương vị xử nữ, nơi đó cực mê người, cực đáng yêu. Phấn nộn giống như kẹo đường ngon ngọt, lại bị mình liếm ẩm ướt. Nàng kém chút nhịn không được cắm ngón tay vào, nhưng sợ làm đau nàng. Đúng nàng khi đó không muốn nhìn thấy Duẫn Anh thống khổ, cho nên Hoắc Sở Lan liều mạng đè nén dục vọng này.

Hoắc Sở Lan nhẹ giọng cười, đem từng cái video mở ra, nàng cởi xuống quần áo, tiền vào thân thể ướt át, ngửi áo lót của Hoắc Duẫn Anh, mà dạng chuyện này, nàng không phải lần đầu tiên làm. trên màn hình vi tính là cảnh Hoắc Duẫn Anh cùng  Chung Tử Thanh ân ái, mà lúc này Hoắc Duẫn Anh đã từ nhỏ biến thành phụ nữ thành thục.

Nàng phóng thích tất cả mị lực của nàng, nàng biến thành yêu tinh, câu dẫn cái người tên Chung Tử Thanh kia. Nhìn thấy Chung Tử Thanh dùng ngón tay cắm vào thân thể Duẫn Anh, biểu lộ Duẫn Anh thỏa mãn mà vui thích

Chính thần thái này, vẻ mặt như thế, đây là bộ dáng vui vẻ nhất khi được người yêu lấp đầy.

Mình vì thu thập dạng này của Duẫn Anh, mà chờ đợi thật lâu.

Hoắc Duẫn Anh điên cuồng đố kỵ Chung Tử Thanh, con đàn bà này đã cướp đi Duẫn Anh của nàng, lấy đi lần đầu tiên của Duẫn Anh vốn nên thuộc về mình. Thế nhưng cô ta lại cho mình thấy một hình dáng khác của Duẫn Anh. Nàng vì Chung Tử Thanh càn rỡ rên rỉ, mỗi một biểu  lộ mỗi một động tác, đều là cực hạn, đều có tính huỷ diệt

Nhưng mà….mỹ lệ không có gì sánh kịp.

Khiến người….say mê.

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 63:

sờ cái bụng ăn có chút quá no, Hoắc Duẫn Anh sầu mi khổ kiểm ngồi trên ghế salon, cảm thấy bữa cơm vừa rồi đúng là ác mộng. Nàng đã quên ai đã gắp thức ăn cho mình, đại khái mọi người đều lần lượt gắp đồ ăn cho nàng. Nghĩ đến mấy người kia một bộ em không ăn đồ ăn của tôi, tôi sẽ tiếp tục gắp đồ ăn cho em, Hoắc Duẫn Anh đời này cũng không muốn cùng bọn họ ăn cơm nữa.

“Duẫn Anh, cô cô đã về, chị đưa cái này cho Ấn tiểu thư một chút” lúc này Diệp Lê San bỗng nhiên đứng trước mặt nàng nói, nghe nàng nói muốn tặng quà cho người, mà còn là Ấn tiểu thư, Hoắc Duẫn Anh nhìn về phía cổng, liền thấy Ấn Kỷ Tuyền đứng ở chỗ đó giơ tay bái bai mình, mà Ấn Sư Mân thì đứng ở ban công hút thuốc, tựa  hồ không có ý định rời đi.

“A, vậy chị đi đi” Cảm thấy Diệp Lê San nói muốn tặng đồ cho người  cơ hồ cũng không đơn giản như thế, Hoắc Duẫn Anh tự nhiên không hỏi nhiều, thấy nàng nhìn ra cái gì, Diệp Lê San cũng không giải thích, mà mặc áo khoác, cùng Ấn Kỷ Tuyền bấm nút thang máy, một chút xíu đi xuống.

Âm thanh giày cao gót hai người giẫm lên mặt đất tạo nên những tiếng thanh thuý, tiếng vang lạch cạch lạch cạch có chút êm tai. Diệp Lê San trên mặt từ đầu đến cuối nhoẻn nụ cười yếu ớt, ra đến bên ngoài, hai người hít một hơi sâu. Ấn Kỷ Tuyền lấy ra bao thuốc, chậm rãi rút một điếu, nàng không có đưa cho Diệp Lê San, cũng biết Diệp Lê San không hút thuốc.

“Ấn tiểu thư muốn nói gì với tôi?” Diệp Lê San nhẹ giọng hỏi, nàng cảm thấy Ấn Kỷ Tuyền kêu mình tiễn nàng, tuyệt không đơn giản như vậy.

“Cô thích nàng đúng không ? Diệp Lê San đã hỏi trực tiếp, Ấn Kỷ Tuyền cũng sẽ không lòng vòng, nàng gọn gàng dứt khoát hỏi. cho dù đối với việc Hoắc Duẫn Anh cùng Diệp Lê San ở bên nhau cũng có chút kinh ngạc, nhưng nàng có lẽ ít nhiều rõ ràng Diệp Lê San vì sao lại để Hoắc Duẫn Anh tuyển chọn.

“Tôi thật sự thích nàng, nhưng nàng hiện tại không biết, tôi cũng tạm thời không nói ra.”

“Vì sao?” Ấn Kỷ Tuyền nghe Diệp Lê San nói, nhíu mày hỏi.

“Không có vì sao, bởi vì như bây giờ, mới là phương thức tốt nhất để chúng tôi ở chung, Duẫn Anh chọn chỗ này để tỉnh táo lại, cho nên tôi không cần thiết tạo thêm chuyện để nàng buồn rầu”

Diệp Lê San nói rất nhẹ nhõm, lại có ý riêng, cảm thấy mình sẽ khiến cho Hoắc Duẫn Anh thêm phiền não, Ấn Kỷ Tuyền cũng không phủ nhận, cho dù nàng thừa nhận, Diệp Lê San có vài phương diện đích xác so với mình tốt hơn, nhưng nàng vẫn là câu nói kia, sẽ không từ bỏ.

“Diệp tiểu thư, hy vọng cô chiếu cố nàng thật tốt, tôi sẽ cướp nàng trở về”

“Rửa mắt mà xem” Nói đến đây, câu chuyện kết thúc, hai người từ đầu đến cuối mặt mỉm cười, nếu không nghĩ rõ các nàng đối thoại, thậm chí sẽ cho là hai người là bạn thân. Ấn Sư Mân đứng ở ban công nhìn Ấn Kỷ Tuyền cùng Diệp Lê San, liền dập tắt thuốc lá, quay đầu nhìn Hoắc Duẫn Anh ngồi trên ghế salon vò bụng xem tivi, chậm rãi đi qua ngồi xuống bên cạnh nàng.

“ăn đến khó chịu hả?” Ấn Sư Mân không có nói gì thêm, mà sờ lên bụng Hoắc Duẫn Anh, nhẹ nhàng xoa mấy lần. Hoắc Duẫn Anh không nghĩ nàng bỗng nhiên làm thế, lập tức có chút không tự nhiên. Nàng thế nhưng nhớ kỹ, hai người gặp mặt lần cuối, người này thế mà cưỡng gian mình.

“Ấn tiểu thư, cô không đi sao ? chị của cô đã đi rồi” Hoắc Duẫn Anh tức giận nói, không ngừng đổi kênh truyền hình, cuối cùng dừng ở tiết mục mua sắm ồn ào “ Chỉ đi là chỉ đi, tôi đi  là tôi đi, mặc dù chúng tôi cùng đến, nhưng không có nghĩa chúng tôi cùng đi. Duẫn Anh, chuyện đêm hôm đó….”

“chưa bao giờ chiết khấu, giảm giá cực thấp như vậy ! mọi người còn chần chờ cái gì !” đang lúc dâm nói được nửa câu, TV phát ra âm thanh rất lớn, là những lời quảng cáo khó chịu, Ấn Sư Mân nhíu mày nhìn Hoắc Duẫn Anh không thèm để ý tới mình, hơi khẽ nâng tay lên, lấy đi điều khiển trong tay nàng, trực tiếp bấm tắt tivi. Ấn Sư Mân làm mọi chuyện nhanh gọn trôi chảy không do dự, giống như làm một chuyện vô cùng bình thường

“này, cô làm gì…” “ Tôi chỉ hy vọng Duẫn Anh có thể nghiêm túc nghe lời tôi nói tiếp theo, cho tôi một phút, tôi nói xong sẽ đi” Ấn Sư Mân vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên môi Hoắc Duẫn Anh. Lòng bàn tay có chút lạnh, bị nàng chạm quả nhiên Hoắc Duẫn Anh trung thực một chút, nàng an tĩnh nhìn Ấn Sư Mân, mà Ấn Sư Mân cũng nhìn nàng.

“Duẫn Anh, ngày đó tôi biết tôi rất quá đáng, tôi không muốn giải thích gì cả, cũng không muốn lấy cớ. Có lẽ tôi về sau còn làm những chuyện ép buộc em, nhưng tôi không nghĩ mình sẽ tổn thương em, càng không nghĩ đem em tặng cho bất kỳ kẻ nào. Có lẽ em không thích nghe như vậy, nhưng tôi vẫn muốn nói, tôi sẽ khiến em trở thành của tôi, vô  luận em có nguyện ý hay không “

Ấn Sư Mân nói xong, lúc Hoắc Duẫn Anh đang ngây người liền hôn nàng, nàng không có trực tiếp hôn mình mà hôn lên ngón tay đặt lên môi. Hơi thở hai người bởi vì quá gần mà hoà quyện, Hoắc Duẫn Anh sững sờ nhìn Ấn Sư Mân nói xong cũng thật rời đi, nghĩ nửa ngày mới hiểu nàng nói cái gì.

Đại khái chính là, ngày đó cưỡng gian em là lỗi của tôi, nhưng tôi về sau còn cưỡng ép em nữa, em không vui cũng  được, nhưng em là của tôi. Đem lời của Ấn Sư Mân kiến giải một lần, Hoắc Duẫn Anh nháy mắt có xúc động muốn đánh chết Ấn Sư Mân. Lời gì a, cô cưỡng ép thì có lý sao ?

“Duẫn Anh, còn chưa ngủ” Diệp Lê San nhẹ giọng hỏi, giả vờ ngủ bị vạch trần, Hoắc Duẫn Anh cũng không cần thiết giả vờ tiếp, mà khẽ ừ đáp lại. Ngay sau đó nàng cảm thấy Diệp Lê San ôm mình càng chặt hơn, cũng đem mặt tựa vào sau lưng mình.

“Duẫn Anh, đột nhiên chị rất sợ, đêm nay chị mới phát hiện, nguyên lai chị cũng sẽ biết sợ chút chuyện. Bọn họ rất tốt, rất thích em. Cho nên chị sợ họ sẽ cướp em đi, suy nghĩ như vậy, có phải quá ngây thơ rồi không?” Diệp Lê San thấp giọng nói, dù nàng chưa từng nói thích với Hoắc Duẫn Anh, mà quan hệ các nàng cũng không hề có lập trường cùng tư cách, nhưng Diệp Lê San vẫn nói ra.

“Không có, mỗi người đều biết  sợ những chuyện chưa xảy ra mà, em cũng biết. A San, thật xin lỗi, em tựa hồ luôn ở nhà chị gây bao nhiêu chuyện rắc rối cho chị” Hoắc Duẫn Anh nhẹ nói, xê dịch ra đằng sau, càng thêm tới gần Diệp Lê San. Cảm thấy tay của nàng bên hông nhẹ nhàng sờ lấy, xuyên qua váy ngủ, xoa đỉnh ngực của mình. Hoắc Duẫn Anh nhắm mắt lại không có cự tuyệt mà thuận theo phản ứng cơ thể, thoải mái hừ nhẹ ra tiếng.

“Duẫn Anh, có thể chứ?” Diệp Lê San thật đang trưng cầu ý kiến của Hoắc Duẫn Anh, nếu như Hoắc Duẫn Anh nói một chữ không, nàng liền không tiếp tục nữa. May là Hoắc Duẫn Anh không có cự tuyệt, cũng không có trả lời mà đè lên tay mình, ép xuống phía dưới. Đây là câu trả lời tốt nhất, so với bất kỳ ngôn ngữ nào cũng đều trực tiếp hơn.

Diệp Lê San không để Hoắc Duẫn Anh quay qua, mà từ phía sau nhẹ nhàng kéo quần lót của nàng, từ phía sau sờ lên chỗ mềm mại. Nơi đó cực ẩm ướt, vẻn vẹn chốc lát, liền đã làm tốt  chuẩn bị để dung nạp. Diệp Lê San dò xét vươn ngón tay, một chút xíu, ôn nhu mà chậm rãi tiến vào, nhìn Hoắc Duẫn Anh giống như mèo con cuộn mình trong ngực, tâm cũng nhận được thỏa mãn cực lớn.

Mặc dù có nhiều người thề nguyền son sắt cướp mất em khỏi  chị, nhưng bây giờ em là của chị

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 62:

Dùng sức cắn quả táo trong tay, phát ra tiếng vang giòn răng rắc, Hoắc Duẫn Anh nhìn Ấn Kỷ Tuyền bên cạnh đang uống cà phê, lại nhìn Diệp Lê San ở trong nhà bếp bận rộn cùng với Ấn Sư Mân, hoàn toàn không nghĩ tới mọi chuyện sao lại biến thành thế này. Hai tên này không hiểu sao muốn ở lại ăn cơm, mà Diệp Lê San thế mà không có cự tuyệt ngược lại đồng ý, mà điều làm nàng càng không nghĩ tới chính là, Ấn Sư Mân nhìn bề ngoài không giống như người biết làm bếp, thế  mà…..thế mà biết nấu cơm…lại còn làm rất giống.

Nàng kéo lên ống tay áo, lộ ra cúc áo màu kim sắc, cho tới bây giờ đều lưng eo thẳng tắp, cho dù lúc làm ăn cũng là như thế. nàng một tay đặt lên dây nịt , đem gia vị bỏ vào trong nồi, lại thuần thục đảo nồi, động tác gọn gàng, tóc đuôi ngựa buộc gọn theo hành động của nàng thỉnh thoảng lắc lư. Không thể không thừa nhận, làm mẫu cô gái được mọi cô gái yêu thích, thấy cảnh này, Hoắc Duẫn Anh trong lòng vậy mà có chút sắc tâm.

mà so với Ấn Sư Mân soái khí, Diệp Lê San càng giống hiền lê lương mẫu ôn nhu, nàng làm việc đúng trình tự rất chậm chạp, lại rất cẩn thận, kéo tóc lên, không lộn xộn cũng không  rơi xuống. Thấy hai người trầm mặc không nói gì làm bữa tối, nhưng lại rất ăn ý không có quấy rầy  đối phương. Hoắc Duẫn Anh cảm thấy nơi đó chính là chiến trường của các nàng, là nơi không cách nào tới gần.

“Duẫn Anh, chuyện ngày đó tôi rất xin lỗi, tôi không nên tùy ý phán xét em, hy vọng em có thể bỏ qua lời tôi đã nói” Ấn Kỷ Tuyền yên tĩnh một hồi, nhẹ nhàng nói với Hoắc Duẫn Anh. Thấy nàng còn đứng đắn xin lỗi như thế, Hoắc Duẫn Anh gật gật đầu, kỳ thật ngày đó Ấn Kỷ Tuyền nói, nàng cũng nhanh quên  mất. Cho tới nay nàng nghe không ít lời khó nghe, nếu như cái nào cũng ghi nhớ, chính nàng cũng thấy mệt mỏi.

“Còn có chính là, tôi rất thích em, coi như em có ánh nhìn với A Mân hay Diệp tiểu thư hay tôi giống nhau, tôi cũng không từ bỏ” Ấn Kỷ Tuyền cười cười, trên mặt biểu lộ cực kỳ tự tin. Nhìn nàng quyết định chủ ý, Hoắc Duẫn Anh thở dài, cũng không biết nên nói gì cho phải. Nàng cảm thấy mình năm nay vận rủi cùng số đào hoa giống như nhiều vô cùng, thật chẳng lẽ chính là nhanh đến ba mươi rồi sao ? Không, nàng rõ ràng còn bốn năm nữa mà

“Tôi…” Hoắc Duẫn Anh muốn nói gì đó, lúc này lại truyền tới tiếng chuông cửa, nàng đi qua mở cửa, liền thấy người nàng không muốn nhìn thấy nhất ở thời điểm này, Hoắc Sở Lan.

“Cô cô làm gì ở đây?” Hoắc Duẫn Anh làm sao cũng không nghĩ tới Hoắc Sở Lan sẽ tới lúc này, hết lần này đến lần khác trong tay còn cầm nhiều túi thực phẩm, lần này đích xác náo nhiệt

“Duẫn Anh cứ như vậy không muốn thấy cô cô sao? mấy ngày nay không gặp con, cô cô rất nhớ con” Hoắc Sở Lan không chút khách khí đi vào, khi nhìn thấy Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân thì hơi sững sờ, nhìn qua nhìn lại, Diệp Lê San lúc này đi ra, đem đồ ăn đặt lên bàn.

“cô cô cũng tới,  đúng lúc, hôm nay Duẫn Anh có hai người bạn tới chơi, cùng ăn đi”

Diệp Lê San gọi Hoắc Sở Lan là cô cô, còn nhấn mạnh thân phận bạn bè của Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân, thấy Hoắc Duẫn Anh một bộ khó chịu, mà Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân cũng ăn quả đắng, Hoắc Duẫn Anh đột nhiên cảm giác được, Diệp Lê San giống như đang khơi mào một chuyện ghê gớm.

Đồ ăn lần lượt được mang lên, Hoắc Duẫn Anh tự động ngồi bên cạnh Diệp Lê San, Hoắc Duẫn Anh lại đi theo ngồi cạnh, đối diện là Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền ngồi chung, các nàng nhìn hành động của Hoắc Sở Lan, trong mắt lóe lên một tia đề phòng.

“Duẫn Anh, con ăn nhiều chút, đây là món lúc bé con thích ăn nhất” Hoắc Sở Lan mang tới  không phải cái khác, mà là quà vặt của khu nam Gia Hải Thị, Hoắc Duẫn Anh đã từng thích ăn, nhưng không phải vì nàng thích, mà vì Chung Tử Thanh thích, nàng cũng dần dần thích, cho nên khi Chung Tử Thanh không còn, Hoắc Duẫn Anh liền chưa ăn qua.

“Ân” Hoắc Duẫn Anh thấp giọng đáp, lại không đụng đến thức ăn Hoắc Sở Lan cho mình, nàng cúi đầu ăn cơm, lúc này, Diệp Lê San bỗng nhiên đụng vai của nàng, đem một cục đậu hũ đặt trên miệng nàng. động tác này bởi vì hai người chung đụng với nhau đã sớm thành thói quen, nhưng ở trong mắt người khác thì không giống như vậy.

“Duẫn Anh cùng Diệp tiểu thư quan hệ rất tốt” Ấn Kỷ Tuyền vừa cười vừa nói, rõ ràng rất bình thường, lại mang cảm giác lời nói có dấu dao, để phía sau lưng Hoắc Duẫn Anh mát lạnh. Bỗng nhiên, Ấn Sư Mân đứng lên. Đang lúc Hoắc Duẫn Anh cho là nàng muốn làm gì kinh thiên cử động, nàng chỉ là đứng lên lấy bát của Hoắc Duẫn Anh, đem một chút thức ăn trên bàn bỏ vào bát của nàng,  một lần nữa đặt trước mặt nàng.

“Đừng chỉ ăn cơm nhiều, ăn thêm chút thức ăn đi” Ấn Sư Mân nhàn nhạt nói, lại không như ngày thường lạnh lùng, ngược lại có chút cảm giác ôn nhu. Tiếp đó, Hoắc Duẫn Anh đếm không hết thức ăn bị gắp vào trong chén, nàng sững sờ nhìn đồ ăn chồng chất như núi, căn bản không biết nên ăn gì trước.

Dạng sự tình này…sau này sẽ không mỗi ngày  tiếp diễn chứ?

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 61:

“Duẫn Anh, đây là sữa tắm chị mới mua, trước đó quên bỏ vào. Chị đi làm bữa sáng, em tắm nhanh nha” Sáng sớm, đang lúc Hoắc Duẫn Anh thoải mái dựa vào bồn tắm không nghĩ ngợi nhiều, Diệp Lê San bỗng nhiên xuất hiện lại khiến nàng đang nhàn nhã bỗng nhiên có chút khẩn trương. Lại là như thế này, tựa hồ tắm rửa bị người nhìn hết, đã không có gì xa lạ.

Từ khi mâu thuẫn phát sinh được giải quyết, hai người bình an vô sự ở chung hơn nửa tháng, Các nàng cũng không nhắc tới sự kiện kia nữa, trái lại càng thêm tự tại. Hoắc Duẫn Anh đã quen biến thành mọt gạo được Diệp Lê San nuôi nấng chăm sóc, mỗi ngày bị nàng cho ăn no bụng rồi nhét vào trong chăn. Các nàng từ một nhà ở khác phòng biến thành ở chung một phòng, mỗi lúc trời tối Hoắc Duẫn Anh đều  sẽ bị Diệp Lê San xem như gối ôm, ôm thật chặt.

Hoắc Duẫn Anh ngoài miệng nói không muốn, trong lòng lại mặc định tiếp nhận làm gối ôm. Huống chi, nàng cũng không ghét cảm giác bị Diệp Lê San  ôm. Chỉ bất quá Hoắc Duẫn Anh luôn cảm thấy lúc đối mặt với mình, Diệp Lê San trở nên ung dung không vội, hoặc là nói, dùng một từ khác để hình dung là đùa nghịch lưu manh.

Liền giống bây giờ, sữa tắm kia rõ ràng tối hôm qua nàng đã mua, nhưng nàng lại chờ mình sáng sớm tắm rửa  mới bỏ vào, lúc đặt xuống còn không đi liền, lại còn nửa ngồi xổm xuống, hôn lên trán mình. Hoắc Duẫn Anh  hơi ngây ngốc, vừa muốn nói gì, Diệp Lê San đã cười đi ra ngoài, chỉ để Hoắc Duẫn Anh ở trong bồn tắm ảo não.

Nàng cảm thấy mình trở nên là lạ, rõ ràng nói chỉ cùng Diệp Lê San làm bạn giường, nhưng mình căn bản không làm hết chức trách bạn giường, ngược lại Diệp Lê San chiếu cố đủ thứ, giống như…..một con mọt gạo. Loại cảm giác không làm mà có ăn này, để Hoắc Duẫn Anh cảm thấy không thoải mái. Huống chi, Diệp Lê San làm những chuyện mà nàng không cách nào kháng cự, càng tiếp nhận, nàng phát hiện lòng mình, càng ngày càng nhiều tình cảm không nên có.

Thích cuộc sống như vậy, thích có người bên cạnh, dù không nói lời nào cũng sẽ không cảm thấy xấu hổ. Nàng sẽ làm cho  mình bất cứ thứ gì mình muốn ăn, buổi tối ôm mình ngủ, mà mình ngay cả lúc ở một mình, so với lúc này lại an tĩnh hơn rất nhiều. Những thứ này đối với đại đa số người mà nói, có lẽ là cuộc sống ước mơ tha thiết, nhưng Hoắc Duẫn Anh không nghĩ  để tình cảm của  nàng và Diệp Lê San tiếp tục phát triển. Giữa  các nàng, quan hệ tốt nhất, chính là bạn bè.

Nghĩ như vậy, Hoắc Duẫn Anh tắm xong, mặc áo choàng tắm đi ra ngoài. Nhưng nàng không nghĩ sau khi đi ra ngoài, thế mà lại nhìn thấy hai vị khách không mời mà tới. Ân, đích thị là khách không mời vô cùng chán ghét. Nhìn Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân ngồi trên ghế salon, các nàng nhìn mình chằm chằm khi mới ra tới, mà Diệp Lê San cũng quay đầu nhìn nàng.

Bị ba cặp mắt nhìn chằm chằm, mình còn cùng ba người phụ nữ phát sinh quan hệ. Hoắc Duẫn Anh trong lúc nhất thời  cảm thấy toàn thân nóng bỏng, rõ ràng mặc áo choàng tắm, nhưng thật giống như bị cởi hết quần áo, để nàng không được tự nhiên.

“Hai người tới làm gì?” dù nhà này Diệp Lê San mới là chủ nhân, nhưng Hoắc Duẫn Anh rất rõ ràng hai người Ấn gia đến tìm mình.

“Em quen với cô ta rồi sao?” Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân không hổ danh là chị em, bản sự không nghe người khác nói chuyện đều như nhau, nghe các nàng trăm miệng một lời hỏi mình, Hoắc Duẫn Anh nhíu chặt lông mày.

“Tôi và các cô có quan hệ gì, tôi ở bên cạnh ai là tự do của tôi” Hoắc Duẫn Anh không nghĩ gây phiền toái cho Diệp Lê San, cho nên đem chuyện ôm về mình. Thế nhưng nàng vừa nói xong, Diệp Lê San lại đi tới ôm mình, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi mình.

“Hai vị Ấn tiểu thư, tôi biết  Duẫn Anh rất  hút người, cũng biết hai người rất thích nàng, nhưng làm phiền, nàng hiện tại là người yêu của tôi, xin hai người đừng tới làm phiền nàng và tôi”

Diệp Lê San không chút hoang mang nói, rõ ràng trên mặt tràn ngập ý cười, nhưng Hoắc Duẫn Anh luôn cảm thấy nụ cười này của nàng có chút….địch ý. Nhìn thấy hành động của Diệp Lê San, Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân xạm mặt lại, sau đó cười lên.

“A, không nghĩ tới tình địch phải giải quyết không chỉ một người. A Mân, hai chúng ta sơ sẩy rồi” Ấn Kỷ Tuyền  thấp giọng nói, dùng tay vịn cái trán, hơi có vẻ bất đắc dĩ nhìn Hoắc Duẫn Anh. Lâu như vậy không gặp, nàng cảm thấy Hoắc Duẫn Anh càng trở nên xinh đẹp, cũng càng thêm ngon miệng. Nghĩ đến lời mình từng nói, Ấn Kỷ Tuyền luôn cảm giác mình phải xin lỗi Hoắc Duẫn Anh.

Tình huống giống nhau, Ấn Sư Mân cũng là như thế, nàng biết  mình lần trước đối với Hoắc Duẫn Anh làm nhiều chuyện quá đáng, cơ hồ so với cưỡng gian cũng không khác gì. Ấn Sư Mân nhìn Hoắc Duẫn Anh, đem ánh mắt đặt  trên người Diệp Lê San. Nàng lần đầu tiên gặp mặt đã biết người phụ nữ này không đơn giản, mặc dù gia thế trong sạch, thế nhưng cô t a không giống như bề ngoài vô hại.

“Diệp tiểu thư, đừng bảo các người hiện tại là quan hệ tình nhân. liền coi các người  kết hôn, tôi cũng sẽ không bỏ rơi nàng. Bất cứ lúc này, tôi đều có quyền lợi cạnh tranh” Ấn Sư Mân thấp giọng nói. Hoắc Duẫn Anh nghe thấy luôn cảm thấy không đúng lắm, cái gì cạnh tranh công bằng, mình căn bản không đồng ý để cô ta gia nhập cái gì cạnh tranh công bằng. Đang lúc Hoắc Duẫn Anh muốn mở miệng phản bác, Ấn Kỷ Tuyền lại cướp lời.

“Tôi nghĩ người ở chỗ này, không ai so với tôi hiểu rõ Duẫn Anh hơn tôi, huống chi, thân thể của nàng cần gì, thích gì, tôi đều hiểu rõ. Duẫn Anh, tôi sẽ không bỏ rơi em, mặc kệ Diệp tiểu thư hay là em của tôi, tôi đều không có ý định chịu thua”

“Tôi cũng không có đồng ý cho mấy người tham gia cái gọi là cạnh tranh công bằng, tôi…”

“Ngày mai bắt đầu, tôi sẽ tới đây mỗi ngày”

Hoắc Duẫn Anh còn chưa nói xong, liền bị Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân cắt lời, nghe bọn họ bảo mỗi ngày sẽ tới, Hoắc Duẫn Anh một bộ dáng vẻ các người bệnh tâm thần hả, nàng vội vàng muốn mở miệng cự tuyệt, Diệp Lê San đột nhiên cười lên.

“Duẫn Anh, em quen hai người BẠN rất thú vị, bọn họ đã muốn mỗi ngày đến thăm em để thấy cảnh chúng ta  ở chung với nhau, thì cứ tùy ý họ đi”  Diệp Lê San trong lời nói có hàm ý, còn cố gắng nhận mạnh chữ bạn. Thấy không khí căng thẳng giữa ba người, Hoắc Duẫn Anh luôn có loại dự cảm bất thường.

Chờ  một chút, nàng căn bản không có đồng ý cái gọi là cạnh tranh công bằng.

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 60:

Có lẽ lo lắng cho Diệp Lê San bị cảm mạo, Hoắc Duẫn Anh tắm rất nhanh, chưa tới nửa tiếng đã lề mề trùm khăn tắm đi ra. Thấy nàng trầm mặc ngồi cạnh mình, tóc còn tí tách nước chảy, Diệp Lê San vội vàng đi lấy máy sấy tới, một chút xíu nàng liền đem tóc thổi khô. Dạng chuyện này không phải lần đầu tiên hai người làm, nhưng hôm nay Diệp Lê San làm có chút thất thần.

Bởi vì trong phòng tắm quên để áo choàng tắm, Hoắc Duẫn Anh chỉ có thể bọc khăn tắm đơn bạc, xương quai xanh cùng trên cổ vẫn còn lưu lại vết  tích nhàn nhạt, là mình tối  hôm qua bị ma quỷ ám ảnh lưu lại. Diệp Lê San là kẻ gây tội  cũng rõ ràng, ở những chỗ không thấy còn có nhiều hơn. Nàng cảm thấy cùng Hoắc Duẫn Anh nói một chút, không phải hai người coi  như tiếp tục ở chung, xấu hổ là điều không thể tránh khỏi.

“Duẫn Anh, chúng ta….”

“A San, liền xem là tình một đêm thôi, dù sao chúng ta đều là phụ nữ, sẽ không thế nào, chị cũng đừng kiềm chế như thế” thấy Diệp Lê San mặt mũi xoắn xuýt, Hoắc Duẫn Anh nhịn không được mở miệng. Cả ngày hôm nay nàng suy nghĩ rất nhiều, duy chỉ có không nghĩ Diệp Lê San sẽ đi tìm mình.

mưa rất lạnh lẽo, rơi xuống người, đau không chỉ là thân  thể mà còn là tâm. Hoắc Duẫn Anh biết mình đã làm sai điều gì, lúc trước Ấn Kỷ Tuyền đối xử  tốt,  sau  Ấn Sư Mân cũng được, bây giờ  lại là Diệp Lê San. . Hoắc Duẫn Anh cảm thấy mình có lẽ gặp số đào hoa, cũng có thể là nàng đối với  phòng bị đã giảm đi ít nhiều.

Nàng vốn không còn nhiều thời gian, nàng vẫn là ngôi sao xui xẻo, Diệp Lê San  tối  hôm qua không có cự tuyệt nàng, nhưng nàng rõ ràng, nàng không có cách nào cho Diệp Lê San cái gì, thậm chí có thể hại nàng. Diệp Lê San đã muốn mình trở về, nàng liền trở lại. Diệp Lê San hi vọng nàng không cự tuyệt, coi như đền bù tối hôm qua xúc động.

“Duẫn Anh, chị không có bất kỳ ý tứ kỳ quái gì với em, trên thực tế, chị đối với chuyện kia…cảm thấy rất mỹ hảo. Tóm lại…chị….”

“A, A San, làm bạn giường đi. Chị đã thích, em cũng thích, liền thiết lập mối quan hệ này cũng tốt. Nếu có ngày chúng ta tìm được người mình thích, liền xa nhau, trước đó thì cứ duy trì loại quan hệ này thôi”

Hoắc Duẫn Anh nhẹ nói, trên mặt nở  nụ cười nhàn nhạt, mặc dù cảm thấy nàng cười rất miễn cưỡng, nhưng Diệp Lê San lại ngoài ý muốn không cự tuyệt. Nàng gật gật đầu, cơ hồ trong nháy mắt liền đồng ý chuyện khác người nhất trong đời nàng. Thế nhưng nàng không có chút nào cảm thấy không tốt, trái lại có lẽ đây cũng chính là điều nàng muốn.

“Tóm lại, đừng nghĩ nhiều như vậy, sớm nghỉ ngơi một chút” Hoắc Duẫn Anh nở nụ cười nhẹ nhõm, chuẩn bị đứng dậy đi vào phòng của nàng, lúc này Diệp Lê San  nhanh tay lẹ mắt bắt lấy tay nàng, kéo nàng lại.

“Duẫn Anh, cùng ngủ chung đi”

Diệp Lê San nhẹ nói, trực tiếp và lớn mật như vậy, ngược lại để Hoắc Duẫn Anh có chút phản ứng không kịp, thế nhưng nàng chưa kịp nói cái gì, Diệp Lê San đã đi khoá phòng ngủ cho khách lại, lại cầm áo ngủ đi phòng tắm chuẩn bị tắm rửa. Hoắc Duẫn Anh nhìn nàng làm một loạt động tác, cuối cùng vẫn không quên uống hết ly sữa nóng pha sẵn cho mình, Hoắc Duẫn Anh sững sờ bưng lấy sữa nóng, lại ngơ ngác uống một ngụm.

Ân…nhiệt độ vừa phải, không phỏng miệng, lại rất ấm thân, rất có phong cách của Diệp Lê San. Thế nhưng mà… Hoắc Duẫn Anh luôn cảm thấy, chính mình có phải đang rơi vào cái bẫy kỳ quái không?

Hoắc Duẫn Anh uống xong sữa, thành thành thật thật đi vào phòng của Diệp Lê San, đây không phải lần đầu tiên nàng đi vào, lại là lần đầu tiên ngủ lại mà đi vào. Nàng thấp thỏm ngồi trên giường, nghĩ đến một hồi làm thế nào mới tốt.

Mình muốn chủ động một chút nhỉ? hay là bị động một chút ? thế nhưng mới vừa nói qua muốn làm bạn giường, hiện tại không chủ động tựa hồ không thể nào nói nổi. thế nhưng Diệp Lê San giống như lại có chút kháng cự mình chạm vào nàng, vậy mình hẳn là tiếp tục bị động? Hoắc Duẫn Anh trong lòng suy nghĩ làm thế nào xứng danh bạn giường, mà Diệp Lê San lúc này đã tắm rửa xong đi ra. Nàng thấy Hoắc Duẫn Anh một mặt xoắn xuýt ngồi chỗ kia, tựa hồ nhìn ra nàng đang suy nghĩ cái gì, nhịn không được cười ra tiếng.

“Duẫn Anh, chúng ta nghỉ ngơi đi” Diệp Lê San cười đi qua, nằm xuống ở bên kia giường,  thấy nàng thong dong như vậy không hề bức bách, Hoắc Duẫn Anh gấp vội vàng gật đầu, cũng nằm xuống. Bên trong rất tối, cũng chỉ có một ánh đèn ngủ gắn tường, Hoắc Duẫn Anh cứng nhắc nằm bên kia, có chút không biết làm sao mới tốt.

Nàng giống như thật lâu không ngủ cùng người khác, mà không khí bây giờ, mặc dù khẩn trương, lại cho nàng cảm giác rất  tốt. Loại tốt đẹp này nàng hình dung không ra, chỉ là muốn nhếch khóe miệng. Ngay lúc này Diệp Lê San quay người, ôm lấy nàng

“Duẫn Anh, đêm nay không làm gì,  chị chỉ muốn ôm em ngủ”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 59:

Hoắc Duẫn Anh sau khi rời  khỏi, căn nhà vốn không tính quá náo nhiệt liền trở lại triệt để yên lặng. Diệp Lê San ngồi trên ghế salon, nhìn gian phòng tựa như không có gì thay đổi, lúc này mới phát hiện, Hoắc Duẫn Anh tựa hồ từ đầu đến cuối không định ở lâu như vậy.

Đồ nàng mang tới rất ít, chỉ ít quần áo, một chút nhu yếu phẩm, nàng rất có lễ phép không có để đồ đạc bày bừa, cho nên sau khi đi, cũng hoàn toàn không để lại chút vết tích nào. Liền ngay cả đồ của mình, đều không bởi vì có  đồ của nàng để vào mà xê dịch. nàng đi dứt khoát sạch sẽ, lưu lại cho mình ký ức sâu sắc.

Diệp Lê San hôm nay thức dậy rất sớm, hoặc là nói nàng đêm qua không có ngủ. không phải nhìn trần nhà ngẩn người, chính là nhớ nét mặt Hoắc Duẫn Anh khi ngủ. Nàng thật rất xinh đẹp khi không trang điểm, không có chút nào phòng bị, đều là cảnh đẹp ý vui. Nghĩ  đến dáng vẻ nàng ở dưới mình, hình ảnh hiện lên, Diệp Lê San kiểu gì cũng sẽ không ý tứ mà đỏ mặt.

nàng rõ ràng đối với Hoắc Duẫn Anh khi bắt đầu chỉ là hảo cảm, mà đêm nay, biến thành đồ vật chân thật, nàng đại  khái là thích người con gái này. Phần cảm giác này có lẽ sớm thay đổi trong vô tri vô giác tồn tại. cho tới hôm nay mới bộc phát, thế nhưng mà, Diệp Lê San cũng  không phải không có lo lắng. Mặc dù nàng không để ý cách nhìn của người ngoài, nhưng cha mẹ nàng có lẽ sẽ không chấp nhận nàng nói điều phản nghịch. huống chi mình từng kết hôn rồi ly hôn.

Trước kia Diệp Lê San không cảm thấy có gì không ổn, nhưng hôm nay liên quan tới Hoắc Duẫn Anh. nàng mới phát hiện chuyện này sẽ biến thành vết nhơ của mình. Nàng để ý thân phận mình đã kết hôn, cho nên nàng không dám nói ra những lời trong lòng, hoặc hứa hẹn gì với Hoắc Duẫn Anh. mà sáng hôm nay xem ra, Hoắc Duẫn Anh tựa hồ cũng không muốn cùng mình phát triển mối quan hệ này.

Diệp Lê San đi vào ngõ cụt, nàng xoắn xuýt ngồi trên ghế salon hơn nửa ngày, mưa cũng tí tách rơi xuống, đem ban ngày biến thành đêm tối. rốt cuộc lại một lần nữa không nhịn được, Diệp Lê San cầm điện thoại di động nhìn tên của Hoắc Duẫn Anh, nhịn không được lại bấm gọi, thì nhận được thông báo đã tắt máy.

Diệp Lê San bỗng nhiên có chút hối hận hôm nay mình ngầm chấp nhận để Hoắc Duẫn Anh rời khỏi., các nàng rốt cuộc là cái  gì của nhau ? đã nói qua chỉ là một đêm, tại sao mình phải để  ý như vậy, tại sao  phải dùng thái độ xa lánh, tạo thành kết quả để Hoắc Duẫn Anh rời khỏi? Diệp Lê San cầm áo, lái xe  trong mưa, khắp nơi không mục đích  tìm kiếm Hoắc Duẫn Anh.

Nàng không biết Hoắc Duẫn Anh sẽ đến đó, nhưng ít ra biết nàng sẽ không về phòng của nàng. Diệp Lê San đầu tiên tới quán bar, chào hỏi với Thất Thất  xong mới phát hiện nàng không có qua, lại đi tới khách sạn của  Hoắc Duẫn Anh, cũng không thấy bóng dáng nàng. Gia  Hải thị không có nhỏ, tìm loạn một người như thế, cơ hồ mò kim đáy biển. Nhưng Diệp Lê San vẫn tới những chỗ mà nàng nhớ được tìm nàng.

Đem xe dừng ở bên đường, nàng nhìn thời gian, đã qua mấy tiếng đồng hồ, nàng luôn cảm thấy Hoắc Duẫn Anh nhất định đi chỗ nào đó, mà chỗ kia đối với nàng tuyệt đối không thường đi. Nghĩ như vậy, nàng cố gắng moi móc trí nhớ về những lần gặp mặt Hoắc Duẫn Anh. đột nhiên giống như nhớ tới chỗ nào đó, vội vàng khởi động xe, lái về phía nghĩa trang.

Nàng thế mà quên nơi này, cái này khó nhất, nhưng lại có khả năng năng nhất. Khi Diệp Lê San dừng xe lại, cầm dù chậm rãi đi vào nghĩa trang. Còn cách rất xa, nàng liền thấy ở giữa những ngôi mộ nhấp nhô, đứng lặng một người. tóc nàng sớm bị nước mưa làm cho ướt nhẹp, xốc xếch tán ở trên vai, quần áo ướt  đẫm, nàng hoàn toàn không để ý, không trốn không né, chỉ là an tĩnh đứng chỗ kia. Diệp Lê San cau mày, chậm rãi đi qua, nghe tiếng bước chân của nàng, Hoắc Duẫn Anh quay đầu nhìn nàng, lại quay đầu về.

“Duẫn Anh, cùng chị trở về” Diệp Lê San đem dù che cho Hoắc Duẫn Anh, nhìn thân thể của nàng vì quá lạnh mà run rẩy, trong lòng từng đợt đau nhói.

“Trở về ? về chỗ nào ? trừ nơi này, tôi căn bản không còn chỗ để đi” Hoắc Duẫn Anh sờ khuôn mặt của Chung Tử Thanh trên bia mộ, nhẹ nói. Nàng cảm thấy nơi này mới là nơi nàng trở về, cũng là nơi mà trong lòng nàng trân trọng nhất, một nơi xa cách Chung Tử Thanh nhất, nhưng lại là nơi nhìn thấy nàng.

“Thật có lỗi, chuyện buổi sáng không phải chị không để ý tới em, chị chỉ là không vượt qua được chướng ngại trong lòng mình. Cùng chị trở về, chị từng nói, luôn hoan nghênh em ở lại, chúng ta…chúng ta là bạn bè không phải sao?” Diệp Lê San biết ngay lúc này, mình cũng chỉ có thể nói như vậy. nàng không có cách nào nói ra tâm tư  của mình với Hoắc Duẫn Anh. mà nàng biết, chủ nhân bia mộ kia, gọi là  Chung Tử Thanh, đối với Hoắc Duẫn Anh tuyệt đối không tầm thường.

“Bạn bè…thế nhưng….bạn bè sẽ làm tình hả? đã làm chuyện không nên làm, chúng ta có thể trở lại như cũ sao ? nói cho cùng, đều  là lỗi của tôi. Sau khi nàng rời đi, tôi không ngừng làm nhiều chuyện sai lầm. Giống như tôi chính là loại người này…”

“Duẫn Anh, em rất tốt, đừng nói vậy”

Diệp Lê San ném cây dù  trong tay, muốn cùng nhau ướt mưa với Hoắc Duẫn Anh, nàng đi lên trước, ôm lấy thân thể lạnh buốt của Hoắc Duẫn Anh, nàng phát hiện sơ lên vai người này toàn là xương, nàng ngay cả thở cũng là khí lạnh. Diệp Lê San cảm thấy tim rất đau, không phải loại đau đớn thân thể, mà  là tâm lý mang đau nhức.  Nhìn Hoắc Duẫn Anh như thế, để nàng không cách nào chịu đựng

“Cho nên, chị muốn mang tôi trở về sao ?” Hoắc Duẫn Anh quay đầu lại, ngơ ngác nhìn Diệp Lê San, nhìn con mắt trống rỗng của nàng, Diệp Lê San gật gật đầu. Hoắc Duẫn Anh nói là mang nàng trở về, không phải muốn, cũng không phải cùng về, mà là dẫn về. đem loại khả năng này bỏ qua trong đầu một lần, Diệp Lê San chỉ cảm thấy buổi sáng hôm nay mình thật nát thấu, tại sao bởi vì tâm tình của mình mất khống chế mà khiến Hoắc Duẫn Anh khó chịu. Rõ ràng…tối hôm qua mình không có ngăn cản chuyện xảy ra

“Đi thôi, chị mang em về nhà” Diệp Lê San nắm tay Hoắc Duẫn Anh, ngữ khí có chút cường thế. nhìn mặt của nàng, Hoắc Duẫn Anh có chút sửng sốt một chút, con ngươi trống rỗng hiện lên một tia ánh sáng nhỏ bé không thể nhận ra. Diệp Lê San không chờ nàng trả lời, đã nắm tay nàng rời khỏi mộ bia thuộc về Chung Tử Thanh.

Hai người toàn thân đều bị mưa rơi ướt đẫm, sau khi lên xe, Diệp Lê San một khắc không ngừng vội vàng lái xe về nhà. Khi nàng nắm tay Hoắc Duẫn Anh về đến nhà lần nữa, Diệp Lê San lại có cảm giác an tâm hiếm thấy. Nàng quay đầu nhìn Hoắc Duẫn Anh tay chân luống cuống, mang nàng đi vào phòng tắm.

“Duẫn Anh, em tắm rửa trước, chị đi pha chút sữa nóng” thu xếp cho Hoắc Duẫn Anh xong, Diệp Lê San ra khỏi phòng tắm. nàng dùng khăn lau đầu, ánh mắt trở nên thâm thuý. HÔm nay mình thất thố, nàng chưa hề phạm phải sai lầm lớn như vậy, không chỉ gây phiền phức cho chính mình, cũng làm cho Hoắc Duẫn Anh bị uỷ khuất, mình thế này, hiển nhiên không hợp với Diệp Lê San mong muốn. Nàng đứng trước gương nhìn xem chính mình, nhẹ nhàng dùng tay che gương mặt  kia.

“Diệp Lê San, loại này thất thố không thể lại xảy ra. mày có thể làm tốt hơn, đúng không?”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 58:

Sáng hôm sau, Hoắc Duẫn Anh lúc tỉnh lại, lại phát hiện Diệp Lê San không có bên cạnh, sờ bên cạnh có chút lạnh lẽo, Hoắc Duẫn Anh co ro thân thể, đem mặt chôn trong gối.

Nàng cùng Diệp Lê San đã làm, cuối cùng phá vỡ giới hạn bạn bè. Mình mượn rượu mượn vô số cớ, lại một lần phóng túng mình. Mà sau khi thanh tỉnh, chính là xấu hổ. Hoắc Duẫn Anh không biết nên làm sao cùng ở chung với Diệp Lê San, nàng nên xin lỗi hay là mau chóng dọn ra ngoài ? Diệp Lê San sẽ chán ghét mình sao? chán ghét đến mức không làm được cả bạn bè ?

Ngay lúc Hoắc Duẫn Anh đang suy nghĩ lung tung, cửa ngoài phòng bị mở ra, nghe thanh âm Diệp Lê San trở về, Hoắc Duẫn Anh nghĩ nghĩ, vẫn là  ngồi dậy mặc quần áo tử tế, đi ra ngoài. nàng không thể cứ trốn trong phòng, sống hay chết, đều phải có kết quả.

“Em tỉnh rồi hả?  chị mua bữa sáng, đến ăn chút đi” Hoắc Duẫn Anh nghĩ khác , Diệp Lê San cũng không có biểu hiện xấu hổ gì, ngược lại so với bình thường không có gì khác. Nhìn nàng đi vào nhà bếp, đem cháo mua được bỏ vào chén, lại lấy ra một ít bánh ngọt. Hoắc Duẫn Anh đưa tay nhận lấy, nhưng Diệp Lê San rõ ràng tránh ra đằng sau.  Động tác nhỏ này không thoát được mắt của Hoắc Duẫn Anh, trên mặt nàng biểu lộ cứng đờ, lại lập tức thoải mái cười cười.

“A San, chuyện tối qua, em xin lỗi” Hoắc Duẫn Anh cúi đầu nhẹ nói, Diệp Lê San nghe nàng nói thì dừng động tác đang làm, không có ý định trả lời lại tiếp tục nói “ Chúng ta…đều là người trưởng thành, cho nên chuyện tối hôm qua, chúng ta cứ xem là quá khứ đi” Hoắc Duẫn Anh biết mình nói như vậy không sai, mà nàng cũng không hy vọng các nàng làm tới mức này, nhưng khi nhìn thấy Diệp Lê San nhẹ gật đầu, xem như ngầm thừa nhận, trong lòng nàng không tránh khỏi run rẩy một phen.

Quả nhiên, mình bị nàng chán ghét rồi.

“Em lát nữa sẽ dọn đi, những ngày này làm phiền chị rồi” Hoắc Duẫn Anh cảm thấy mình không còn bất kỳ lý do nào tiếp tục ở lại nhà Diệp Lê San, dạng này chỉ khiến nàng gia tăng phiền nào không cần thiết.

“ừ” Diệp Lê San từ đầu đến cuối không có ngẩng đầu, nghe Hoắc Duẫn Anh nói muốn dọn đi, cũng chỉ nói được một từ “ừ”. Bầu không khí trở nên yên tĩnh, thậm chí yên tĩnh đến quỷ dị. Hoắc Duẫn Anh lúc đầu cũng không muốn ăn, ngay cả che dấu tâm tình cũng không muốn làm. Nàng đứng lên đi vào phòng thu thập đồ đạc không có nhiều, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nhà Diệp Lê San.

Trước khi đi, nàng quay đầu nhìn Diệp Lê San ở trong phòng khách, có chút tự giễu cười, chậm rãi đẩy cười đi ra ngoài. Xuống dưới lầu, ngồi vào trong xe, Hoắc Duẫn Anh phát hiện, giống như bất kỳ ở chỗ nào, đều không phải chỗ mình dung thân. Từ đầu đến cuối không có được cái gì,  mà người nàng quan tâm, sẽ không kịp chờ đợi rời khỏi nàng.

“A San, hẹn gặp lại” Hoắc Duẫn Anh nói xong, chậm rãi lái xe rời khỏi, trên đường dần dần ướt át, mới đầu vẫn tưởng là mưa nhỏ, cuối cùng mưa lớn đến độ ngay cả con đường cũng không thấy rõ. Hoắc Duẫn Anh mờ mịt lái xe, không biết nên đi đâu. nàng đi khắp nơi không có mục đích, giống như là cô hồn dã quỷ, trên thực tế cũng đúng là như thế.

Cuối cùng, nhìn thấy nghĩa trang hoang vu, Hoắc Duẫn Anh vẫn là dừng xe lại, đội mưa đi ra ngoài. Mộ đất dưới cơn mưa càng thêm quạnh quẽ, so với bất kỳ lúc nào đều yên tĩnh hơn. Nước mưa ướt nhẹp tóc, Hoắc Duẫn Anh vươn tay ra, đi đến trước mộ bia quen thuộc kia, an tĩnh đứng nhìn.

Mình quả nhiên vẫn là kẻ hèn nhát, mỗi lần mình sợ hãi, đều muốn tới làm phiền Chung Tử Thanh. Luận văn tốt nghiệp của nàng cũng là nhờ Chung Tử Thanh, còn không cho lên giường để uy hiếp nàng, nàng mới bằng lòng giúp mình viết. Hoắc Duẫn Anh nhàn nhạt cười cười, đưa tay sờ lên ba chữ Chung Tử Thanh trên mộ bia.

“A Thanh,  em vẫn là nhát gan như vậy, có phải không còn chị, em không làm gì được”