Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 97:

“A Mân, có chút chuyện muốn nói với em, một hồi  vào phòng gặp chị” Ấn Sư Mân cúi đầu làm bữa tối, nghe Ấn Kỷ Tuyền sau lưng nói, nàng ừ nhẹ một tiếng, đem mọi thứ trên bàn dọn dẹp thật tốt, lại trở về phòng tắm rửa, lúc này mới vào phòng của Ấn Kỷ Tuyền. Quan hệ của hai người gần đây dịu đi  một chút, liên tục mấy năm, các nàng đã không ở chung lâu như vậy,  duy nhất một lần, đại khái là lần mình trọng thương sắp chết.

“Chị có việc gì hả?” Ấn Sư Mân lễ phép đứng ở cửa, không có tiến vào không gian riêng tư của Ấn Kỷ Tuyền quá nhiều, thấy được hành vi vô thức của nàng, còn gọi mình một tiếng chị, Ấn Kỷ Tuyền ngẩng đầu, an tĩnh nhìn Ấn Sư Mân. Bọn họ là chị em, cũng là người thân thiết duy nhất trên đời này. Thế nhưng mà, khoảng cách giữa các nàng rốt cuộc từ lúc nào trở về được như cũ.

Ấn Kỷ Tuyền biết, nguyên nhân tạo ra khoảng cách là từ mình mà ra. Kỳ thật  nàng cho tới bây giờ đều không có tốt  đẹp như bề ngoài, nàng làm qua rất  nhiều chuyện xấu, khi còn bé, lúc tuổi dậy thì, liền ngay cả  sau khi trưởng thành, bao gồm hiện tại, vẫn như cũ. Khi còn bé làm sai chuyện, A Mân sẽ giúp nàng gánh vác, tuổi dậy thì mình bắt đầu thích con gái, A Mân cũng sẽ nhìn xem dù không hiểu được.

Em ấy từ đầu đến cuối đều không có vạch trần mình, Ấn Kỷ Tuyền cũng biết, mình có thể được chọn làm viện trưởng, là Ấn Sư Mân bí mật giúp đỡ. Thế nhưng mà, cho đến khi ba người cùng nhau muốn Hoắc  Duẫn Anh, Ấn Kỷ Tuyền mới phát hiện, trên thân Ấn Sư Mân, lại mang nhiều vết thương như vậy, nàng bắt đầu tự trách mình, chính mình có phải quá…thờ ơ em gái rồi không ?

“A Mân, em không cần xa cách với chị như vậy, chị chỉ muốn tâm sự với em” Ấn Kỷ Tuyền vỗ giường, để Ấn Sư Mân ngồi xuống, sau khi hiểu ý, cởi xuống dép lê, chân trần đi vào. Ngồi ở một bên. Ấn gia từ nhỏ giáo  dục rất  nghiêm khắc, Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền đều là nhận lấy huấn luyện, bao gồm tư thế ngồi, thế đứng. Chỉ là Ấn Kỷ Tuyền những năm này đã sớm quên lãng điều răn dạy, nhưng Ấn Sư Mân từ đầu đến cuối đều nhớ rõ.

Thấy em ấy dù ngồi trên giường cũng thắng tắp lưng, nút áo sơ mi cẩn thận tỉ mỉ cài, Ấn Kỷ Tuyền không chút suy nghĩ, cô chậm rãi vươn tay, cởi nút áo trên cùng, Ấn Sư Mân chỉ là nhìn động tác của cô mà không ngăn cản.

“Có chuyện gì ?” Khi Ấn Kỷ Tuyền cởi cái nút áo thứ tư, lộ ra áo ngực bên trong, Ấn Sư Mân vẫn không nhịn được đưa  tay ngăn cô lại.

“A Mân, chị là chị của em, thế nhưng chị lại cảm thấy, chị căn bản không có làm được chuyện một tỷ tỷ phải làm. Trên người em có rất nhiều vết thương chị chưa từng thấy qua, chị có phải…không xứng làm chị không?”

Ấn Kỷ Tuyền có chút sa sút nói, thấy chị mình vậy mà nghĩ như thế, Ấn Sư Mân không có lên tiếng. Trên đời vốn không có cái gì gọi là xứng hay không xứng, cũng không phải thân nhân liền nhất định phải chiếu cố lẫn nhau. Để ý là một loại tâm ý, nếu chỉ vì quan hệ máu mủ cùng thân phận quan hệ ép buộc để ý lại hoàn toàn không có ý nghĩa nào cả. Ấn Sư Mân quá minh bạch điểm này, cho nên cô chưa từng ép buộc Ấn Kỷ Tuyền cái gì, huống chi, chính cô cũng chán ghét cảm giác bị chiếu cố.

“Không có chuyện như vậy “ Ấn Sư Mân thấp giọng nói, nhưng Ấn Kỷ Tuyền bỗng nhiên xoay người, đè cô ngã xuống giường, Ấn Sư Mân đã sớm phát hiện được động tác của cô, nhưng không có tránh né, mà an tĩnh nằm xuống, nhìn cô.

“ A Mân, từ hôm nay trở đi, chị muốn theo dõi em. Về sau em phải bảo vệ chính mình thật tốt, không cho phép bị thương nữa. Chị biết em suy nghĩ cái gì, nhưng bây giờ, em có chị, cũng có Duẫn Anh. Coi như em không để ý tới bản thân, cũng bảo vệ tốt người mà tụi chị quan tâm”

Ấn Kỷ Tuyền nói xong, không cho Ấn Sư Mân có cơ hội phản bác liền xé áo sơ mi của cô, nhìn thân thể đầy rẫy vết thương, con mắt Ấn Kỷ Tuyền có chút đỏ lên, mà Ấn Sư Mân chỉ là khẽ cau mày, đem đầu nghiêng qua một bên.

“Chị, không cần như thế, em không chết được” Ấn Sư Mân thấp giọng nói, thanh âm phần lớn là bất đắc dĩ. Nhìn thấy phản ứng của cô, Ấn Kỷ Tuyền cúi đầu nửa thân trên của Ấn Sư Mân. Em ấy cho tới bây giờ đều không phải dạng người đầy đặn, tựa hồ từ nhỏ đến lớn, cô em gái này của mình đều cao cao tong teo. Bộ ngực của em ấy bị  áo lót màu đen đơn giản bao lấy, có lẽ nửa người trên ngoại trừ chỗ này không có vết sẹo, những nơi khác đều không may mắn mà bị lưu lại.

Mấy người bọn họ, Ấn Sư Mân có lẽ là người gầy nhất, nhưng kỳ thật thân thể của cô so với những người khác đều rắn chắc hơn nhiều. Vào sinh ra tử thường xuyên, thể lực của em ấy không nói,  phần bụng không chỉ là dạng chữ T, mà bắp thịt rắn chắc. SỜ lên vết thương màu hồng nhạt, Ấn Kỷ Tuyền rõ ràng có thể cảm giác được hơi thở Ấn Sư Mân có chút hỗn loạn, cô nhẹ nhàng nằm xuống ôm chặt lấy Ấn Sư Mân.

“A Mân, về sau không cho phép làm bản thân em bị thương nữa, phải nghe lời chị  hai, biết chưa ?” Ấn Kỷ Tuyền có tâm tư trêu chọc, vừa cười vừa nói, cô nâng người đặt ngón tay lên bờ môi của Ấn Sư Mân, hành động thân mật này khi nàng còn bé hay làm, nhưng lớn lên thì không còn làm nữa.

Bị Ấn Kỷ Tuyền đè lên người còn bị chạm môi. Ấn Sư Mân chỉ cảm thấy có chút không được tự nhiên, tình cảm xấu hổ  biến thành nhiệt lượng,  thuận cổ trượt xuống khuếch  tán lên mặt. Ấn Sư Mân nhíu mày, cúi đầu che giấu. Mà lúc này đây, cửa phòng vừa đúng lúc bị người đẩy vào, Hoắc  Duẫn Anh một mặt kinh ngạc nhìn hai người quần áo không chỉnh tề còn nằm chồng lên nhau, vô thức muốn lui ra ngoài, nhưng nghĩ lại, có cái gì đó không đúng lắm.

Chính mình….tại sao phải trốn ra ngoài ?

“Ây….A San nói…tới giờ ăn cơm chiều” Hoắc  Duẫn Anh biểu lộ từ kinh ngạc đến ngu ngơ, lại có chút không thích ứng mà bất mãn, nhìn bộ dáng nàng xoắn xuýt, Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân chỉ cảm thấy Hoắc  Duẫn Anh thế này lại vô cùng đáng yêu. Duẫn Anh, em có biết hay không, bộ dáng em có chuyện muốn nói mà không dám nói, để người rất muốn ăn sạch em ? Hoắc  Duẫn Anh cuối cùng vẫn là đi trước, thấy nàng lên lầu một mặt chất phác không vui, Diệp Lê San không biết nàng làm sao vậy, quan tâm nhìn nàng.

“Duẫn Anh, em làm sao rồi ? A Mân cùng A Tuyền đâu?” Diệp Lê San không biết rõ tình hình liền hỏi han, nghe tới hai cái tên này, Hoắc  Duẫn Anh càng nhíu chặt lông mày. Nàng cảm thấy màn này quá mập mờ, mà hai người kia vẫn là chị em ruột mà. Mặc dù là chị em, thế nhưng cũng thân mật quá mức đi ? Vì cái gì giữa ban ngày còn muốn cởi quần áo ?

Hoắc  Duẫn Anh xoắn xuýt nghĩ đến, hoàn toàn không có chú ý mình ăn dấm, lúc này Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân đã chính đốn đàng hoàng xuống tới, Diệp Lê San nhỏ giọng hỏi bọn họ làm sao vậy, hai người liền đem chuyện lúc nãy giải thích một lần, nhìn nhìn Hoắc  Duẫn Anh hiện tại xoắn xuýt, liền hiểu rõ.

“Duẫn Anh, đang ăn dấm hả?” Ấn Kỷ Tuyền dùng đũa chọc chọc cơm, cười hỏi, Hoắc  Duẫn Anh nhẹ hừ một tiếng, mặc kệ nàng, bởi vì ngay cả nàng cũng không biết mình có nên ăn dấm hay không. Ai ngờ gia hỏa Ấn Kỷ Tuyền còn làm trầm trọng thêm, trực tiếp ôm Ấn Sư Mân bên cạnh, hôn lên má nàng một cái, lại vòng qua Ấn Sư Mân, hôn má Diệp Lê San. Hoắc  Duẫn Anh lần này nổi nóng, nàng nhìn chòng chọc Ấn Kỷ Tuyền,  cảm thấy người này chính là cầm thú. Ấn cầm thú, cô thế mà ngay cả em ruột mình cùng A San cũng không bỏ qua, quá đáng.

“Được rồi, A Tuyền, nếu  Duẫn Anh tức giận đến không ăn cơm, đau lòng vẫn là cô. Ngược lại tôi trước đó không có phát hiện, Duẫn Anh để ý chúng ta như vậy” Diệp Lê San nhìn Hoắc  Duẫn Anh cũng không nhịn được mà cười lớn. Thấy bọn họ hùa nhau khi dễ mình, Hoắc  Duẫn Anh ở trong lòng trợn mắt, ừ ừ, để ý mấy người, lại cẩn thận uống dấm, hài lòng chưa.

Hoắc  Duẫn Anh nghĩ như vậy đã thấy ba người đối diện đồng thới tiến tới, không hẹn cùng gặp hôn lên trán của nàng, hai bên má trái và phải.  Lần  này Hoắc  Duẫn Anh trong lòng nở đầy hoa, bề ngoài còn bất động thanh sắc.

“mấy người làm loạn gì, ngồi xuống ăn cơm”

“Vâng, vâng vâng, Duẫn Anh nói gì cũng đúng, em vui vẻ là được rồi”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 96:

“Ừm…thật ngứa…đừng nhúc nhích….Ấn cầm thú” Hoắc  Duẫn Anh sáng sớm liền bị người bên cạnh quấy rối làm cho  tỉnh lại, nàng co ro thân thể không ngừng dựa vào trong ngực Ấn Sư Mân phía sau, nàng càng dựa vào, Ấn Kỷ Tuyền liền giống như nàng xứng với biệt danh cầm thú, đem hết khả năng tới gần hơn, ở trên người sờ loạn. Hoắc  Duẫn Anh tức  giận ngồi dậy, nhưng mà, vừa mời khẽ động,  eo giống như bị bẻ gãy, đau đến nàng ai u một tiếng rồi nằm lại.

“Duẫn Anh, sao rồi ? Chỗ nào không thoải mái?” Nhìn Hoắc  Duẫn Anh lộ vẻ thống khổ, Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân vội vàng ngồi dậy xem xét nàng, liền thấy Hoắc  Duẫn Anh nằm trên giường, cái mông nhỏ trắng nõn có chút vểnh lên, tay không ngừng sờ eo mình.

“Cái gì làm sao, em chổ nào cũng không thoải mái hết, còn không phải do mấy chị”

Hoắc  Duẫn Anh nhíu mày, cảm thấy mình gần đây quả thực trải qua thời gian nước sôi lửa bỏng, từ khi ngầm đồng ý mối quan hệ này, ba người này, không sai, không chỉ Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền, liền ngay cả A San trước kia thanh tâm quả dục đều trở nên có tính công kích. Nghĩ đến mình mỗi lúc trời tối ngủ cùng các nàng, bị các nàng động tay động chân chính là một trận đại chiến, mặc dù mỗi lần đều thoải mái muốn chết, thế nhưng mà…..mỗi lần đều bị làm trước và sau cùng lúc, eo của nàng cùng vài chỗ thật không chịu nổi.

“Duẫn Anh, thật có lỗi, mấy ngày gần đây, tụi chị sẽ nhẫn nại một chút” Ấn Kỷ Tuyền áy náy nói, thấy nàng cùng Ấn Sư Mân nhìn chằm chằm cái mông của mình, Hoắc  Duẫn Anh nhìn liền biết các nàng đang suy nghĩ cái gì. Nàng nằm ở trên giường không nghĩ tới, trên thực tế nàng mấy ngày nay mỗi ngày nằm trên giường, trừ ăn cơm, cơ bản sẽ không bước xuống.

“Mấy người đừng thừa dịp tôi không có ở đây mà khi dễ Duẫn Anh, Duẫn Anh, chị mới mua thuốc, chị giúp em bôi một chút,  sẽ thoải mái hơn” Diệp Lê San cầm chai thuốc tiến đến, Hoắc  Duẫn Anh liếc mắt, phát hiện chai thuốc mình dùng trước kia không cùng loại. Nhắc tới cái này, trước kia nàng chỉ cần bôi một chỗ, hiện tại là…hai chỗ đều phải bôi.

“Lê San bận rộn, không làm kịp, để tôi ở lại giúp cô” Ấn Kỷ Tuyền tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt, mà Ấn Sư Mân trầm mặc không nói ngồi một bên, hiển nhiên không có ý định đi. Hoắc  Duẫn Anh bất đắc dĩ nhìn các nàng, luôn cảm thấy có loại ý vị công khai tử hình. THế nhưng không có cách, nàng không có cách nào với ba người này.

“Các chị chỉ thoa thuốc, không được đụng chạm lung tung” Hoắc  Duẫn Anh nhẹ nói, mấy người gật gật đầu. Các nàng không phải người không hiểu chuyện, cũng đều biết Hoắc  Duẫn Anh mấy ngày nay thật mệt mỏi. Đến cùng là phụ nữ, nếu như Hoắc  Duẫn Anh không vui lòng, các nàng liền sẽ không làm. Huống chi, chỉ có vài chỗ luôn bị làm, cũng đích xác khó chịu.

“Duẫn Anh, tách chân ra một chút”  Diệp Lê San cùng Ấn Sư Mân còn có Ấn Kỷ Tuyền đều ngồi dưới giường, thấy ba người quỳ một hàng, Hoắc  Duẫn Anh lập tức đỏ mặt. Cái gì a….bất quá bôi thuốc mà thôi, biểu lộ của mấy người ngưng trọng làm gì, người ta không biết, còn tưởng rằng mình sinh con….

“Mấy chị không cần cùng nhìn “ mặc dù toàn thân cao thấp của mình đều bị nhìn toàn bộ, trong trong ngoài ngoài đều bị ba người này thăm dò  cắm thấu, thế nhưng chuyện bôi thuốc bị các nàng nhìn thấy, đích xác là không có ý tứ.

“Không có chuyện gì, Duẫn Anh không cần xấu hổ, tụi chị sẽ không làm gì em đâu”

Mấy người không làm gì, hiện tại sao tôi lại nằm ở chỗ này. Hoắc  Duẫn Anh ở trong lòng phản bác, nhưng vẫn ngoan ngoãn tách chân ra, chỉ là lúc đang tách chân,  nàng dùng chăn che kín mặt mình. Thời gian ở lúc này trở nên vô cùng chậm chạp, tựa hồ ngay cả không khí đều bị yên tĩnh đến đông kết. Hoắc  Duẫn Anh nghe tới tiếng mở chai thuốc, ngay sau đó, nàng đã cảm thấy hạ thân truyền đến một trận thanh lương đau nhói, để nàng nhịn không được khẽ hừ một tiếng.

Kỳ thật Hoắc  Duẫn Anh bị thương cũng không tính quá nghiêm trọng, dù cho động tác của ba người đều rất ôn nhu. CHỉ là số lần quá  nhiều, nơi đó dù sao  cũng là nơi yếu ớt, tự nhiên không chịu đựng nổi. Nhìn chân tâm trở nên sưng đỏ, ba người ít nhiều có chút đau lòng, mà phía sau hẹp động nhỏ nhắn, xung quanh đều nổi lên một tầng màu đỏ nhạt . Ba người nhìn nhau một cái, nói chung đều có dự định, về sau, loại chuyện đó vẫn chia ra thôi, các nàng biết lúc ba người đồng thời làm, Hoắc  Duẫn Anh vẫn như  cũ không thư giãn, mà lại đối với thể lực của Hoắc  Duẫn Anh là một loại khảo nghiệm.

Cảm thấy động tác của các nàng cực kỳ ôn nhu dùng thuốc vuốt ve thân thể của mình, rõ ràng nơi ô uế không chịu nổi, lại được các nàng dành quá nhiều yêu thương. Hoắc  Duẫn Anh cố nén cái mũi chua chua, nhưng vẫn là lòng chua xót cùng mũi  chua, để nàng đỏ tròng mắt.

“Thật có thể chứ ? Loại người như em, các chị phải suy nghĩ thật kỹ, muốn cùng em sống chung như vậy sao ?” Thanh âm Hoắc  Duẫn Anh mang theo tiếng khóc nức nở, để ba người nghe được trong lòng run lên, kỳ thật câu hỏi như vậy, các nàng cũng hỏi bản thân mình nhiều lần, nhưng mỗi lần câu trả lời đều là khẳng định. Dù sao không có gì khó chịu hơn đánh mất Hoắc  Duẫn Anh.

“Duẫn Anh, đừng khóc, tụi chị sau này sẽ không cùng nhau như thế, thật xin lỗi” Ấn Kỷ Tuyền kéo chăn bông của Hoắc  Duẫn Anh xuống, thấy được  khuôn mặt đầy nước mắt của nàng, đau lòng hôn lên. Diệp Lê San  yên lặng lấy ra quần lót mới, thay Hoắc  Duẫn Anh mặc vào, lại tìm túi chườm nóng đặt lên phía dưới eo nàng, nhẹ nhàng thay nàng ấn nặn. Ấn Sư Mân an tĩnh ngồi ở một bên, đem tóc tai loạn xạ của Hoắc  Duẫn Anh chỉnh lại.

Các nàng đều biết, trái tim Hoắc  Duẫn Anh cũng không tự tin như bề ngoài của nàng, nàng rất sợ một số việc mà điều các nàng có thể làm bây giờ, chính là phá vỡ cái gai trong lòng Hoắc  Duẫn Anh, để nàng đừng nói mình là loại người này kia.

Duẫn Anh a, em cho tới bây giờ cũng không biết, em có bao nhiêu tốt, cho nên, tụi chị không cho phép em chửi bới chính bản thân mình như vậy.