Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 95:

“Tình trạng của chị không thật tốt, làm sao giờ ? thuốc đưa cho chị không hiệu quả  hả?” trong phòng tối tỏa ra ánh sáng trong suốt, Hoắc Sở Lan ngồi trên ghế salon,  đem hai tay đặt dưới bàn mà đối phương trong camera không trông thấy, dùng lưỡi dao bén nhọn vạch cắt cổ tay của mình. Nơi đó đã sớm bị cô cắt đến máu me đầm đìa, nhưng cô giống như là không cảm nhận được đau  nhức, trên mặt còn mang ý cười.

“Không, thuốc cô cho rất tốt, cô biết, tôi  đối với khả năng của cô, không có vấn đề gì” Hoắc Sở Lan nhìn cô gái bên trong màn ảnh ngồi trên ghế salon, nơi đó của cô ta rất yên tĩnh, tựa hồ chỉ có mình cô ta ở đó, cô gái tóc dài màu nâu nhạt, mặc trên người áo khoác màu trắng sạch  sẽ, trong tay bưng rượu đỏ từ từ uống. Cô gái này gọi  là Ninh Tử Man, là  người mà lúc Hoắc Sở Lan ở Tiệp Khắc quen được.

Mặc dù không biết thân phận chân chính của cô ta là thế nào, nhưng Hoắc Sở Lan rõ ràng, cô ta có quyền thế rất lớn, người sau lưng cô ta có quan hệ thượng tầng với Tiệp  Khắc cực lớn. Cô ta buôn bán thuốc biệt dược, cũng nghiên cứu những lĩnh vực đặc biệt không ai  nghiên cứu, mặc dù dáng vẻ bình thường ấm áp bình thản, nhưng cô ta tuyệt đối là vảy ngược không thể sờ vào, tính tình cũng cực kỳ cổ quái. Ở trên thương trường người ta gọi cô ta là dược sĩ, mà cô ta thích tự xưng mình là nhân ngư. Hoắc Sở Lan hỏi cô ta vì sao muốn dùng nhân ngư trong câu chuyện cổ tích  lãng mạn để gọi cô ta. Ninh Tử Man chỉ cười không nói, Hoắc Sở Lan cũng không hỏi tiếp.

Hoắc Sở Lan biết cô ta thích cá, cũng thích ăn cá, càng thích nghiên cứu cá, chỗ ở của cô ta, không có chỗ nào không có một bể cá thật lớn. Hoắc Sở Lan lúc đầu không nguyện ý liên quan tới loại người nguy hiểm không thể  hiểu thấu như Ninh Tử Man, nếu như không phải lúc đó  đi  khám bác sĩ tâm lý lại gặp cô ta, có lẽ cả đời này cũng không dính dấp. Nhưng mà, giờ phút này Hoắc Sở Lan lại cảm thấy vô cùng may mắn vì quen biết kẻ điên này.

“Ồ ? Đã như vậy, chị làm sao còn tự mình chơi cái trò chơi hại mình nhàm chán kia ? chọ  nói về nước là đi tìm người quan trọng, thế nào tìm được chưa ?” Hôm nay Ninh Tử Man nhìn qua tâm tình rất tốt, cô ta thỉnh thoảng ngắm bên cạnh một cái, mặc dù không nhìn thấy người bên kia là ai, nhưng Hoắc Sở Lan cảm thấy, người kia chính là tình nhân bí mật của Ninh Tử Man

“Tôi chỉ là…. Không biết dùng biện pháp gì để vãn hồi những thứ tôi bỏ lỡ. Lúc trước tôi không cố ý rời khỏi nàng, nhưng bây giờ tôi nói gì nàng cũng không nghe, mà nàng có lẽ không còn thuộc về tôi” Hoắc Sở Lan nói  như vậy, nhìn màn hình máy tính xa xa, ở trong đó hiện rõ phòng khách của Hoắc  Duẫn Anh, là Hoắc  Duẫn Anh cùng ba người khác. Hoắc Sở Lan cũng không nghĩ tới Hoắc  Duẫn Anh thế mà lại cùng ba người kia ở chung một chỗ, thế nhưng là….ánh mắt ba người nhìn Hoắc  Duẫn Anh để cô  cảm thấy không thích.

Hoắc  Duẫn Anh cho tới bây giờ đều là của mình, nàng và mình giống nhau như vậy, mình là cô cô của nàng, nàng còn nói qua, muốn vĩnh viễn ở bên cạnh mình. Sao có thể quên  đi ? Duẫn Anh…

“Phương pháp nhẹ không được, dùng một chút biện pháp mạnh cũng được mà”

“Không được, tôi không thể làm như vậy, Duẫn Anh một đời sẽ không tha thứ cho tôi” Hoắc Sở Lan thống khổ nắm lấy tóc, máu trên tay cô chảy xuôi xuống,  rơi xuống sàn nhà, cùng làm bẩn tóc. Thấy dáng vẻ chật vật của cô, Ninh Tử Man có chút nhếch miệng, ánh mắt lóe lên tia trào phúng.

“Không có giác ngộ hy sinh, cũng không cần hy vọng xa vời đoạt người muốn người. Nếu như chị thật yêu cô ấy, những người ngăn cản chị, tồn tại không hợp lý, cứ mạnh dạn xóa bỏ” Ninh Tử Man thấp giọng nói, bộ dáng âm trầm, để Hoắc Sở Lan cảm thấy trong chớp mắt cô biến thành người khác.

“Chậm rãi, không cho phép hung tợn” lúc  này  trong video call truyền ra âm thanh rất nhỏ, nháy mắt liền đoạt đi lực chú ý của Ninh Tử Man. Thấy mặt cô ta mới vừa rồi còn u ám thoáng chốc trở nên vô cùng dịu dàng, ngay cả chào hỏi cũng  không nói mà trực tiếp tắt  cuộc nói chuyện với Hoắc Sở Lan, Hoắc Sở Lan nghiêng đầu sang chỗ khác, kinh ngạc nhìn trên màn hình vi tính  Hoắc  Duẫn Anh cùng ba người  khác ở chung. Hoắc  Duẫn Anh bị bọn họ đặt trên ghế salon, ba người  kia vuốt ve thân thể của nàng, hôn nàng, đem quần áo của nàng cởi  xuống, chiếm hữu lấy nàng.

Hoắc Sở Lan không nghĩ tới Hoắc  Duẫn Anh thế mà đồng thời tiếp nhận ba người làm loại sự tình này, mà trọng yếu nhất là thần thái mỹ hảo của Hoắc  Duẫn Anh lúc này cô chưa từng thấy  qua. Trên mặt nàng xinh đẹp như vậy thân thể thoải mái như vậy, bên trong trắng nõn, hiện rõ rất nhiều vết tích màu đỏ.

Nàng bị bọn họ bày ra các loại tư thế, bộ ngực của nàng bị người hôn ngậm lấy, mình cũng từng có khoảnh khắc yêu thương qua nơi đó. Vết thương trên xương sườn nàng, bị người hôn để nàng càng thêm mẫn cảm. Hoắc Sở Lan cũng biết đến rõ ràng. Liền ngay cả nàng bị chạm đến chỗ nào  sẽ ướt  đẫm, lúc nào khát vọng người tiến vào nàng, lấp đầy nàng, như thế nào làm nàng dục tiên dục tử, chính mình đều biết rõ ràng.

Mắt thấy Hoắc  Duẫn Anh quỳ trên mặt đất, mà Diệp Lê San đưa ngón tay nhẹ nhàng đi vào chân tâm nàng, một cái huyệt động nhỏ nhắn. Nhìn biểu lộ của Hoắc  Duẫn Anh từ hưởng thụ biến thành lo lắng cùng ẩn nhẫn, cuối cùng biến thành phóng túng. Nàng tùy ý  để ba người kia muốn làm gì thì làm, nàng trao cho họ tất cả, đều cho bọn họ.

“Duẫn Anh….Duẫn Anh của cô….” bàn tay bất tri bất giác sờ lên thân thể, dù tay kia còn dính máu, nhưng  Hoắc Sở Lan không lo được nhiều như vậy. Cô cởi quần, để quần  lỏng lẻo ở trên đầu gối, chân tâm đã ướt đẫm, liền dường như  tự mình tham gia vào hình ảnh kia, Hoắc Sở Lan có chút điên cuồng cười, mở to hai mắt nhìn  ngón tay Diệp Lê San xuyên qua cửa hang sau của Hoắc  Duẫn Anh.

Nơi đó…nơi đó mình còn chưa từng đụng vào….liền ngay cả Chung Tử Thanh cũng không có. Bộ dạng này của Hoắc  Duẫn Anh là mình chưa từng thấy qua. Nàng quá mê người, nhất là lúc bị tình dục chiếm hữu. Vẫn là như vậy để mình mê muội. Cô thở dốc gấp rút, hai con ngươi mê ly, đến phủ một tầng sương mù, khe mông trắng nõn bị Diệp Lê San tiến vào mà có chút lung lay.

Hoắc Sở Lan nằm sấp trên máy vi tính, cô dùng bàn tay không nhuốm máu tiến vào thân thể của mình, như phát điên nhanh chóng co rút. Thế nhưng mà, vô luận thế nào làm, đều không thể khuây  khỏa thỏa mãn. Nhìn trên mặt Hoắc  Duẫn Anh biểu lộ gần như sụp đổ, Hoắc Sở Lan biết nàng nhanh đến, nhưng chính mình…lại còn…đúng, có lẽ chỉ cần cùng Duẫn Anh cảm nhận cùng một khoái cảm, liền có thể.

Hoắc Sở Lan nghĩ như vậy, ngón tay từ thông đạo quen thuộc rút ra, chậm rãi mò vào nơi tư mật nhỏ hẹp, chỗ chưa từng bị chạm qua, tiếp đến chậm rãi đi vào trong. Lần đầu tiên tiến vào nơi này, Hoắc Sở Lan hưng phấn  toàn thân phát run, cô biết có lẽ phụ nữ bị đùa bỡn nơi này cũng không có khoái cảm gì, thế nhưng mà….chỉ cần nghĩ đến giờ phút này đang cùng Duẫn Anh hưởng thụ cảm giác tương tự, cô thật hưng phấn muốn cao triều.

“Duẫn Anh ….A….con mãi mãi là của cô, cô cô rất yêu con, cho nên con không nên rời khỏi cô cô, con đã tiếp nhận ba người họ, cũng nhất định phải tiếp nhận cô cô. Duẫn Anh, ân…cô cô….cô cô cũng sắp….” Hoắc Sở Lan nhịn không được kẹp chặt chân, cô liếm màn hình máy tính, điên cuồng liếm láp bờ mông trắng nõn của Hoắc  Duẫn Anh, nghe Hoắc  Duẫn Anh lúc đạt cao triều không khống chế nổi tiếng yêu kiều, Hoắc Sở Lan chỉ cảm thấy phần bụng co quắp một trận, tràn ra nóng hổi nhiệt lưu. Nhìn trên tay phải có chất lỏng sáng lóng lánh, còn có tay trái là vết máu đã khô, Hoắc  Duẫn Anh thấp giọng cười, si mê nhìn Hoắc  Duẫn Anh sắc mặt ửng hồng nằm trên nệm 

“Duẫn Anh, cô cô không có ý định buông bỏ con, cô cô muốn con thuộc về cô cô, thực hiện lời hứa lúc bé của con”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 94:

“Ừm….”  nằm trên ghế xích đu, Hoắc  Duẫn Anh lười biếng duỗi người, hài lòng không nghĩ tới chuyện gì. Vài ngày trước giải quyết Tử Diệp Nam xong, cái  gai trong lòng Hoắc  Duẫn Anh cũng đã nhổ bỏ, cuối cùng cũng có thể bình an vô sự vài ngày nữa, nếu như…trong nhà không có ba tên gia hỏa nhìn nàng chằm chằm.

“Duẫn Anh, chân gà này mới vừa nướng chín”

“Duẫn Anh, uống nước trái cây rồi hãy ăn”

“Duẫn Anh, chị nướng bắp cho em nè”

Nhìn Ấn Kỷ Tuyền, Diệp Lê San, còn có Ấn Sư Mân đưa tay qua, khóe miệng Hoắc  Duẫn Anh không thể nhận hết  nổi mà run rẩy, nhất là phát hiện ba người này nhìn mình với ánh mắt thâm tình, da mặt trong chốc lát bởi vì ngượng ngùng mà nung đỏ, dẫn tới thân thể cũng là như vậy.

Hoắc  Duẫn Anh không lo được  cái gì, vội vàng đứng dậy chạy vào phòng, nói là đi lấy đồ, kỳ thực muốn né tránh ánh mắt nóng bỏng của ba người kia mà thôi.  Trở về phòng, Hoắc  Duẫn Anh vỗ mặt, vì muốn cho da mặt hạ nhiệt một chút, lúc này, chuông cửa bỗng nhiên vang lên, Hoắc  Duẫn Anh nhíu mày đi qua, hiếu kỳ ai sẽ tìm tới nhà, lúc nhìn thấy khuôn mặt Hoắc Sở Lan, phản ứng đầu tiên của Hoắc  Duẫn Anh chính là muốn đóng cửa lại, phản ứng thứ hai là sớm biết không mở cửa rồi.

“Duẫn Anh, đã lâu không gặp, cô rất  nhớ con” Hoắc Sở Lan trên mặt nụ cười sáng lạn nhưng sắc mặt có chút tái nhợt, giống như là sinh bệnh, thấy ống tay áo hoàn toàn trắng xóa, Hoắc  Duẫn Anh chú ý bên trong cô mặc chính là quần áo màu đen, màu trắng đại khái là băng gạc.

“Cô cô tới tìm có gì hả?  Thân thể không khỏe liền đừng có chạy lung tung” Hoắc  Duẫn Anh không có hỏi Hoắc Sở Lan sao lại tới đây, bởi vì nàng cảm thấy Hoắc  Duẫn Anh có bao nhiêu năng lực làm những chuyện này.  Trên thực tế nàng một mặt không biết Hoắc Sở Lan làm việc gì, lúc trước Hoắc Sở Lan giao tất cả Hoắc gia cho mình, một mình chạy tới một nước gọi là Tiệp Khắc nào đó, ngay sau đó là mất liên lạc mấy năm, nhưng Hoắc Sở Lan lại vào lúc sinh nhật của mình mà chuyển khoản cho nàng một số tiền lớn. Lại nghĩ đến những chuyện này, trên mặt Hoắc  Duẫn Anh hiện lên vẻ cô đơn, bị Hoắc Sở Lan phát giác được.

“Duẫn Anh, hiện tại quan tâm cô cô sao?” Hoắc Sở Lan cởi giày đi vào, thấy cô đặt đồ mang tới cho mình qua một bên, Hoắc  Duẫn Anh phát hiện trong đó đều là đồ ăn vặt lúc bé mình thích.

“Cô cô còn có việc gì hả?”

Hoắc  Duẫn Anh không có trực tiếp trả lời câu hỏi của Hoắc Sở Lan, trực tiếp hạ lệnh đuổi khách, thấy nàng vội vàng muốn mình rời khỏi, Hoắc Sở Lan biểu lộ ủy khuất. Trên thực tế, Hoắc  Duẫn Anh cùng Hoắc Sở Lan bề ngoài có vài phần giống nhau. Nhất là mặt mày cùng cái mũi, cơ hồ là một khuôn đúc ra. Ở Hoắc gia, Hoắc  Duẫn Anh cùng cha mẹ cũng không giống nhau, ngược lại giống Hoắc Sở Lan.

Nhìn người có khuôn mặt giống mình biểu lộ như thế, Hoắc  Duẫn Anh đương nhiên mềm lòng, dù sao không ai có thể nhẫn tâm với “chính mình”. Nàng do dự một hồi, vẫn là không nói gì, ngồi xuống ghế salon phòng khách.

“Duẫn Anh, đây là kẹo cô mua cho con, là loại lúc con còn bé thích ăn nhất, cô còn tìm được nhiều loại mới nữa” Hoắc Sở Lan vừa ngồi xuống liền lấy lòng đưa cho Hoắc  Duẫn Anh mấy món đồ ăn vặt, sau đó liếc mắt nhìn, lại dịch chuyển ánh mắt rời khỏi.

“cô cô, những vật này con không còn thích ăn nữa” Hoắc  Duẫn Anh cúi đầu, nàng không biết nên làm sao ở chung với Hoắc Sở Lan, nàng cùng người kia, đã sớm sản sinh ra vết sẹo lớn.

“Phải không  ? Duẫn Anh muốn nói là, kỳ thật mối quan hệ của cô cùng con không thể quay lại như trước? Duẫn Anh trước kia rõ ràng thích cô cô như vậy, còn nói sau này  lớn lên muốn cưới cô cô, con….”

“Đủ rồi, con không muốn nghe những thứ này” Hoắc  Duẫn Anh có chút bực bội, nàng nhíu mày đi lên lầu, nhưng vừa bước lên bậc thang, thân thể liền bị Hoắc Sở Lan lôi kéo, bị cô đặt lên tường.

“ Duẫn Anh con còn trách cô cô sao ? Năm đó chuyện của Chung Tử Thanh cũng tốt đẹp, vẫn là cô cô bỏ con đi cũng có sao đâu, cô cô biết con và cô cô không thể như trước kia nữa. Hiện tại cô cô trở về muốn đền bù con, con không thể cho cô cô một cơ hội sao ?” sắc mặt Hoắc Sở Lan tràn ngập khẩn cầu, Hoắc  Duẫn Anh nhìn nàng, đại não không bị khống chế nghĩ đến những hình ảnh kia.

Từ sau khi cha mẹ mất, nàng vẫn luôn sống chung với Hoắc Sở Lan. Nàng lúc ấy có bao nhiêu yêu thích người này. Liền ngay cả Hoắc  Duẫn Anh cũng không thể hình dung được. Nàng từng sợ Hoắc Sở Lan sẽ rời bỏ mình, người này đối với nàng mà nói quan trọng đến mức có thể tổn thương nàng. Thế nhưng mà, cuối cùng Hoắc Sở Lan rời đi, không nói một tiếng, lúc mình còn đang đi học, thậm chí còn tưởng tượng cuối tuần cùng Hoắc Sở Lan đi chơi công viên trò chơi, bỗng nhiên biến mất.

Cô giao tài sản Hoắc gia cho mình, một căn biệt thự lớn, có rất nhiều phòng, còn có căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ kia. Cô không có để lại lời nào, thậm chí không có nói khi nào cô trở về, liền trực tiếp đi. Hoắc  Duẫn Anh phát điên đi tìm cô, thế nhưng cô không thèm để ý. Nhưng bây giờ cô trở về, nói muốn đền bù mình, đủ rồi, Hoắc Sở Lan thật đủ rồi, con không cần cô đền bù.

Hoắc  Duẫn Anh nói, muốn hất tay Hoắc Sở Lan, lại bị đối phương dùng sức đè lên tường. Tiếp đó chính là nụ  hôn nóng bỏng của Hoắc Sở Lan, Hoắc  Duẫn Anh  hoàn toàn không có chuẩn bị, bị đột nhiên tấn công làm cho sững sờ, mà Hoắc Sở Lan thậm chí to gan cởi quần nàng, đưa tay dò xét vào.

“ô! Ô!” Hoắc  Duẫn Anh không nghĩ tới mấy năm về sau khí lực của  Hoắc Sở Lan trở nên mạnh thế, nàng dùng sức đẩy vai cô, cảm thấy tay  Hoắc Sở Lan cách đồ lót sờ lên chân tâm của mình, tức giận để Hoắc  Duẫn Anh đỏ mặt, nàng dùng sức cắn môi dưới Hoắc Sở Lan, khí lực lớn đến mức cắn rơi da thịt, Hoắc Sở Lan lại không chịu rời đi, thậm chí càng xâm nhập sâu hơn cùng tìm kiếm.

Hoắc  Duẫn Anh né tránh nụ hôn của Hoắc Sở Lan, dùng sức cắn lấy lỗ tai cô, lần này Hoắc Sở Lan rốt cuộc bị đau mà buông ra, lui về sau mấy bước. Môi dưới của cô đều là máu, vành tai cũng in dấu răng, thấy con ngươi Hoắc  Duẫn Anh mang thủy quang, tựa hồ có chút hối hận về sự vọng động của mình

“Hoắc Sở Lan,  cô đến cùng là muốn thế nào? Cô biết cô đang làm cái gì không ?” Hoắc  Duẫn Anh nhìn chòng chọc Hoắc Sở Lan, nếu như có thể, nàng thật muốn tìm mọi cách để người này vĩnh viễn biến mất khỏi mắt mình, thế nhưng mà….nàng không thể, bởi vì người này là cô cô của nàng, hết lần này đến lần khác đối với mình làm những chuyện này.

“Cô biết cô đang làm gì, cô cũng muốn làm thế nào với Duẫn Anh. Từ khi  cô cô biết con thích con gái, cô liền hối hận đã rời bỏ con, nhưng cũng chính vì vậy, cô mới có thể nhìn thấy đủ loại người. Duẫn Anh, con không thể lại quên a ? Lần đầu tiên con cao trào là ai cho con, lúc  con còn bé, cô sờ thân thể con, con vui sướng ở dưới thân cô phát ra thanh âm dễ nghe. Lúc đó con tựa như mèo con khát  khao yêu thương, cô….”

“Đừng nói, tôi không muốn nghe, đừng nói!” Hoắc  Duẫn Anh  giơ tay lên, muốn tát Hoắc Sở Lan, nhưng đến cuối cùng, tay kia lại  dừng. Nàng thấy Hoắc Sở Lan không có ý định tránh né, bỗng nhiên có chút vô lực buông tay:

“Duẫn Anh…cô không để con khó chịu, cô chỉ là….”

“Cô Cô, cô đi đi, rời khỏi nơi này, được không ?”

Hoắc  Duẫn Anh  thấp giọng nói, trong ngôn từ tràn ngập bất lực,  thấy nàng nói như vậy, Hoắc Sở Lan thở dài, chậm rãi đi ra ngoài, chỉ là lúc đi ngang phòng khách, dừng lại nhìn, ở trên ghế salon đủ dài có thể làm bất cứ điều gì, lại nhìn ba người ở vườn sau, quay người rời đi.

Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy may mắn ba người kia không có đi vào, cũng không thấy vừa rồi có một màn này. Nàng cúi đầu nhìn quần áo mình bị kéo tung, quần bị mở ra, có chút bối rối sửa sang lại, định đem nút áo cài lại. Thế nhưng cài một hồi lâu, Hoắc  Duẫn Anh lại không thể hoàn thành một việc nhỏ trong vài giây.

Nàng nhìn hai  tay mình phát run, cũng không biết tay run, hay là toàn thân đều đang run.

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 93:

Lúc Hoắc  Duẫn Anh tỉnh lại lần nữa,  đã là ban đêm ngày hôm sau, nàng chậm rãi mở mắt,  ngay lập tức cảm thấy cuống họng hơi đau,  thể hiện rằng rõ ràng đã túng dục quá độ. Tỉ như đỉnh ngực vừa chua vừa đau, phía dưới nổi lên cơn nóng dị dạng, còn có cảm giác bỏng. Hoắc  Duẫn Anh cau mày khẽ hừ một tiếng, cảm thấy eo  giống như muốn đoạn mất.

Ngay lúc này, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, trùng hợp là Diệp Lê San bưng nước ấm đi vào, trên tay tự nhiên cò có một chai thuốc rất rõ ràng chính là  thuốc trị thương.

“Duẫn Anh, uống chút nước đi, em ngủ một ngày một đêm” Diệp Lê San nhìn Hoắc  Duẫn Anh đã tỉnh, trên mặt nở nụ cười, Hoắc  Duẫn Anh ngược lại bắt đầu ngại ngùng, tối hôm qua làm gì nàng đều nhớ đến tinh tường, nghĩ đến mình thế mà cùng ba người đồng thời làm loại chuyện đó, ngay cả công thì không tính, cái này căn bản là thụ a. Mà mình còn bị thượng nữa.

“A San….chị…chị không thấy kỳ quái sao ? Hôm qua, chuyện đó đó” Hoắc  Duẫn Anh đỡ người ngồi dậy, nhìn  trên người mình đầy vết đỏ không đếm hết, sắc mặt có chút phiếm hồng. Nàng từ đầu đến cuối đều cảm thấy Diệp Lê San mới là người bảo thủ, lại không nghĩ rằng nàng giống như  chưa từng xảy ra chuyện gì.

“Duẫn Anh, chị biết trong lòng em suy nghĩ gì, chị cũng hy vọng em đừng có cảm giác tội lỗi. Vì không để em trốn đi, tụi chị mới dùng biện pháp này. Chị biết trong lòng em không thể quên được bọn  họ, cũng biết em cũng để ý chị như vậy. Trái tim con người rất nhỏ, nhưng em đối với người khác quá tốt, đối với bản thân lại quá tàn nhẫn. Chị biết nếu để cho em chọn một người, em sẽ không chọn ai, chỉ sẽ chọn tổn thương chính em, cho nên tụi chị thay em lựa chọn, Duẫn Anh, đừng khó chịu”

Nhìn  trong mắt Hoắc  Duẫn Anh áy náy, Diệp Lê San sờ mái tóc dài của nàng, mở chai thuốc, đại khái biết nàng muốn làm gì, Hoắc  Duẫn Anh bắt đầu ngại ngùng, cho dù nơi đó đều bị nàng xem qua cũng như chạm vào vô số lần, thế nhưng hạ thể vị túng dục quá độ sưng đỏ, vẫn là cảm thấy khó xử.

Biết Hoắc  Duẫn Anh trải qua chuyện tối qua bị trì trệ hồi lâu, Diệp Lê San cũng không miễn cưỡng nàng, mà đem hộ chiếu cùng thẻ căn cước giấu đi mất, để  tránh người này lại sinh ra tâm tư muốn chạy trốn.

“Đúng rồi, Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền đâu ?” Hoắc  Duẫn Anh  thấy mình thức lâu như vậy đều không có thấy bọn họ, hiếu kỳ hỏi

“hai người hình như có hẹn, là người ở quán bar, hơn nữa còn có chuyện cần giải quyết”

Diệp Lê San đại khái đoán được là người nào, dù sao chuyện Hoắc  Duẫn Anh ở quán bar đã là quá khứ, nhưng bất luận là Hoắc  Duẫn Anh hay là Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân, liền ngay cả Diệp Lê San tính tình điềm đạm cũng không có ý định bỏ qua cho kẻ cầm đầu.

“Bọn họ đi làm việc, còn có chuyện chưa an bài tốt, A San đưa em tới đó đi” Hoắc  Duẫn Anh vốn định tự mình lái xe, nhưng vừa mới động đậy đã cảm thấy toàn thân đau buốt, rơi vào đường cùng đành nhờ Diệp Lê San đưa mình đi. Hai người thay quần áo xong, Hoắc  Duẫn Anh vì che vết tích trên cơ thể, bất đắc dĩ mặc áo cổ cao.

Thấy nàng mặc quần jean đơn giản, cùng áo len cổ lọ liền định ra ngoài, Diệp Lê San lại không yên lòng, phủ một kiện áo khoác bên ngoài cho nàng, lúc này mới kéo nàng cùng nhau ra ngoài. Hai người lái xe đến quán bar, quả nhiên liền thấy An Thất Thất một mặt lo lắng đứng ở cửa phòng VIP, bên trong xảy ra chuyện gì, không cần đoán cũng có thể biết..

“Bà chủ, chị đến rồi hả?  Hai người nhà họ Ấn còn có cô gái tên Đái Thư Bạch cũng tới, bọn họ tiến vào liền đưa A Nam vô phòng, tôi rất lo lắng” An Thất Thất còn không biết Tử Diệp Nam đã làm cái gì, thấy bộ  dạng nàng lo lắng, Hoắc  Duẫn Anh sờ mặt cô, cho cô một nụ cười quen thuộc

Tiểu An Tử yên tâm, tôi giúp cô xem sao, cô đi pha chế cho chúng tôi vài ly rượu, không dễ uống không lấy tiền”

Hoắc  Duẫn Anh nói xong, đẩy cửa đi vào, quả nhiên Tử Diệp Nam giờ phút này bị đánh đến mặt mũi bầm dập, động thủ không phải là Ấn Kỷ Tuyền hay Ấn Sư Mân mà là Đái Thư  Bạch. Hoắc  Duẫn Anh đối với người này có chút ấn tượng, cảnh sát nhưng lại liên kết với kẻ lưu manh. Giờ phút này trong miệng ngậm điếu thuốc, mặc một thân đồng phục cảnh sát, tóc dài màu nâu đậm buộc thành bím tóc, đặt ở một bên vai, giày cao gót nhỏ đang giẫm lên mặt Tử Diệp Nam. Hoắc  Duẫn Anh nhìn rồi liếc mắt thấy  Ấn Sư Mân an tĩnh ngồi một góc uống rượu, đột nhiên cảm giác được, Đái Thư Bạch này mới là đại tỷ xã hội đen…

“Đái cảnh sát, có chuyện gì từ từ nói, mặc dù là con ruồi buồn nôn, nhưng chúng ta không cần chơi chết cô ta để  bẩn chân” Hoắc  Duẫn Anh nói, Đái Thư Bạch nghe xong liền dịch chuyển chân khỏi mặt Tử Diệp Nam, chỉ là súng vẫn còn chĩa vào đầu ả.

“Bà chủ Hoắc, tôi nghe nói con đàn bà này cũng gây không ít phiền phức cho cô, ả ta trước đây là đồ chơi của tôi, không nghĩ ra lại dám trốn ở đây,  A Mân cùng Tiểu Tuyến Tuyến là  bạn của tôi, hôm nay tôi  hy vọng cô có thể giao ả cho tôi, tôi nhất định xử lý rất  sạch sẽ”

Đái Thư Bạch vừa cười vừa nói, Ấn Kỷ Tuyền nghe cô ta ở trước mặt Hoắc  Duẫn Anh gọi mình là Tiểu Tuyến Tuyến,  khóe miệng mất tự nhiên run rẩy.

“Đái cảnh sát, chỉ là con ruồi tôi không phải không thể giao cho cô xử lý, trên thực tế, coi như cô không giải quyết, tôi cũng sẽ dạy cho ả ta một bài học, chỉ là…..”

“Bà chủ Hoắc..mau cứu tôi, xin cô, cô biết tôi là người yêu của Thất Thất, nếu tôi bị mang đi,  nàng sẽ rất đau khổ” không đợi Hoắc  Duẫn Anh nói xong, tdn bỗng nhiên mở miệng, thấy ả khép nép khẩn cầu mình, Hoắc  Duẫn Anh khinh thường cười lên.

“Tôi trước đó đã cảnh cáo cô, tôi  không thích nhà mình bay vào con ruồi, chuyện cô làm, đủ cho cô chết một trăm lần. Đương nhiên, tôi đích xác bận tâm cảm thụ của Thất Thất. Tôi có thể cho cô một cơ hội  rời đi, cô nói lời chia tay với cô ấy, rời khỏi nơi này, tôi miễn  cưỡng xin Đái cảnh sát để lại cho cô một cái mạng” Hoắc  Duẫn Anh nhìn về Đái Thư Bạch với ánh mắt hỏi ý, Đái Thư Bạch vốn định mở miệng cự tuyệt, nhưng nhìn đến Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân, một bộ nếu mình cự tuyệt liền muốn cô đẹp mắt,  từ cự tuyệt lập tức đổi giọng.

“Tốt, xử lý như vậy không thể bảo là không được”

“Bà chủ Hoắc, nếu như tôi chia tay với Thất Thất, nàng cũng sẽ rất đau khổ, tôi đồng ý với cô, tôi sẽ hối cải làm người tốt, liền tha cho tôi, không được sao ? Tôi sẽ  sống một cuộc sống thoải mái với Thất Thất, tôi sẽ đối tốt với nàng. Nếu để Thất Thất biết, tôi bởi vì cô mới chia tay với nàng, nàng sẽ nghĩ như thế nào, cô…”

“đủ rồi Tử Diệp nam” Ngay lúc Tử Diệp Nam đang cố gắng giảng giải, An Thất Thất  bỗng nhiên đẩy cửa đi vào, trong tay cô cầm ly rượu đã được pha chế xong, cho tới bây giờ, nàng đều tốt tính, giờ phút này mặt mũi tràn đầy thất vọng cùng lạnh lùng.

“Thất Thất, cứu em….em không có làm gì có lỗi với chị, cứu em, xin chị”

Nhìn thấy An Thất Thất, Tử Diệp Nam giống như trông thấy cứu tinh, ả ta vội vàng chạy qua ôm chân An Thất Thất. An Thất Thất  nhìn người xung quanh, cuối cùng đem ánh mắt đặt lên người Hoắc  Duẫn Anh. Cô cầm ly rượu trong tay, không chút suy nghĩ, dùng sức  đánh vào đầu Diệp Tử Nam. Trong lúc nhất thời máu tươi cùng rượu rơi đầy xuống đất, Tử Diệp Nam ngay cả kinh ngạc cũng không kịp, liền trực tiếp khóc thét lên

“Thất Thất , chị….”

“Tử Diệp Nam, cô hãy nghe cho kỹ, mặc dù tôi thích cô, nhưng cũng chỉ là thích mà thôi. Cô tổn thương bà chủ, chính là địch nhân của tôi. Bất luận cái gì khiến chị ấy không vui, tôi liền không tùy tiện bỏ qua” An Thất Thất chỉ vào Hoắc  Duẫn Anh, ở trên cao nhìn xuống Tử Diệp Nam đầu đầy máu.

Người ở chỗ này sững sờ một chút, vẫn là Đái Thư Bạch huýt sáo một cái, cô thấy kết cục mọi chuyện đã định, trực tiếp kéo Tử Diệp Nam còn nằm trên đất rời khỏi quán bar. Ngược lại  Hoắc  Duẫn Anh mới là người cuối cùng hoàn hồn, nàng nhìn An Thất Thất mười phần công khí, trực tiếp đứng lên ôm chặt cô ấy, đem đầu cô ấy đặt lên ngực mình.

“Tiểu An Tử, tôi không nghĩ cô yêu tôi như thế, chắc tôi cũng phải thu nạp cô luôn quá” Hoắc  Duẫn Anh nói đùa, nhưng trong mắt ngấn lệ nhạt nhòa, nàng không muốn tổn thương An Thất Thất, mà chuyện Tử Diệp Nam kéo dài tới bây giờ mới giải quyết cũng bởi vì nàng bận tâm cảm thụ của An Thất Thất, không hy vọng An Thất Thất biết người cô ấy thích là đồ cặn bã, lại không nghĩ An Thất Thất sẽ làm như vậy.

“Bà chủ, chị nghĩ gạt tôi đến chết hay sao ? Thu hậu cung thì cũng được đi, hậu cung của chị đã đông đúc tôi đếm không xuể. Kỳ thật tôi sớm có chút hoài nghi, dù sao….ngày đó rượu là ả ta đưa cho chị. Thật xin lỗi tôi để cho ả ta đạt được mục đích” An Thất Thất còn có chút áy náy, Hoắc  Duẫn Anh ngược lại nhịn không được xoa mặt cô, an ủi cô.

“Tốt rồi Tiểu An Tử, đừng tự đánh giá mình thấp như vậy, cô là người của tôi a, tôi đương nhiên muốn che chở cô. Đi  đi,  điều chế cho tôi ly rượu khác, lần sau đừng có tùy tiện đập nát”

“Tốt, tôi sẽ đi liền”

“Ngoan”

Hoắc  Duẫn Anh cười nhéo nhéo mặt An Thất Thất, cho đến khi đối phương đi rồi, mới quay đầu nhìn những người khác trong phòng, liền thấy Diệp Lê San, Ấn Sư Mân, Ấn Kỷ Tuyền đều một mặt đầy tâm tư nhìn mình.

Diệp Lê San: Duẫn Anh lúc nãy nói chuyện rất có khí thế, vạn nhất Thất Thất không chịu được sự dụ hoặc của em coi như không ổn rồi”

Ấn Kỷ Tuyền “ Lại có thêm một tình địch “

Ấn Sư Mân “ bọn họ đều quen biết nhiều năm”

Ấn Kỷ Tuyền “ cho nên tên tình địch này vẫn luôn tồn tại sao?”

Hoắc  Duẫn Anh “…”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 92:

Ấn Kỷ Tuyền mặc dù ngoài miệng đặt câu hỏi, nhưng động tác trên tay ngược lại không hề mập mờ, cảm thấy nàng sờ vào chỗ mà không thể nhận ra, Hoắc  Duẫn Anh còn nhớ rõ ban đầu ở quán bar, Ấn Sư Mân chạm vào chỗ kia của mình mấy ngày không cách nào đi đường, nàng Ấn Kỷ Tuyền cầm thú lại khiến nàng nhớ tới chuyện cũ, lập tức hoảng hốt.

“Ấn cầm thú, đừng đụng chỗ kia” Hoắc  Duẫn Anh nhẹ nói, dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn Diệp Lê San bên cạnh, nàng cảm thấy Diệp Lê San sẽ giúp mình, nhưng Diệp Lê San chỉ cười cười, phủ phục xuống hôn nàng, còn dùng sức xoa ngực nàng. Hoắc  Duẫn Anh mê ly nhìn vào mắt Diệp Lê San, trong lúc nhất thời bị hôn đến quên muốn làm gì, cho đến khi động nhỏ đằng sau bị ngón tay Ấn Kỷ Tuyền mở rộng ra một chút, nàng mới nghẹn ngào rên rỉ.

“Ừm…Đừng….sẽ đau….” Hoắc  Duẫn Anh đối với chuyện lần đó còn giữ chút bóng tối, nhìn con ngươi của nàng tràn ra thủy quang, Diệp Lê San có chút tiếc thương hôn lên khóe mắt nàng, liền ngay cả Ấn Sư Mân cũng không khỏi giảm tốc độ, nàng biết mình lúc ấy tạo cho Hoắc  Duẫn Anh một ký ức không bao giờ phai nhạt, cho nên lúc này mới khẩn trương như vậy.

“Duẫn Anh, buông lỏng chút, sẽ không đau, lần này không giống lần trước. Lần này, không ai làm đau em nữa” Ấn Kỷ Tuyền nhẹ giọng an ủi Hoắc  Duẫn Anh, không ngừng dùng tay kia xoa phần eo của nàng.  Cảm thấy thể xác Hoắc  Duẫn Anh xác thực buông lỏng một chút, Ấn Sư Mân lần nữa tăng tốc độ, chiếm cứ toàn bộ Hoắc  Duẫn Anh.

“A….Ân….quá sâu….” Hoắc  Duẫn Anh bị Ấn Sư Mân làm cho không biết làm sao, hết lần này đến lần khác Diệp Lê San vào lúc này cũng gia nhập. Nàng cúi đầu ngậm lấy bộ ngực của mình, tay phải thẳng tắp hướng xuống phía dưới, sờ lên khe hở chân tâm. Nơi đó còn có Ấn Sư Mân đang không ngừng xâm chiếm, mà Diệp Lê San lại đi dọc theo khe hở cánh hoa, trên dưới vuốt ve nhu hòa, giống như là nâng niu bánh kem dễ bể nát cứ như vậy mà xoa hạch tâm của mình.

Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy mình sớm bị các nàng làm cho điên. Ấn Sư Mân đi vào vừa vội vừa nhanh, mỗi một lần đều dễ như trở bàn tay đi vào chỗ sâu nhất, mà Diệp Lê San lại chậm rãi sờ mình, ôn nhu vuốt ve để Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy thoải mái dễ chịu vô cùng. Toàn thân nàng đều mềm nhũn ra, ngả người vào thân Ấn Kỷ Tuyền, theo bản năng lắc lư vòng eo, để có thể đi vào tận gốc rễ.

Mà ở thời điểm như vậy, hậu đình rốt cuộc có dấu  hiệu buông lỏng, Ấn Kỷ Tuyền thừa dịp Hoắc  Duẫn Anh mê ly, cực kỳ cẩn thận đem ngón tay đẩy vào trong. Lần đầu tiên hoàn toàn ở tình trạng bị chiếm cứ, Hoắc  Duẫn Anh từ đầu đến cuối không hiểu cô gái này lại làm chỗ này sinh ra khoái cảm, lần trước Ấn Sư Mân trực tiếp đưa hai ngón tay đi vào, nàng có thể cảm giác cũng chỉ có đau.

Mà lần này, Ấn Kỷ Tuyền ngón tay rất nhỏ, nàng chậm rãi tiến vào bên trong, nhẹ nhàng khuấy động, Hoắc  Duẫn Anh nói không nên lời loại cảm giác này, có chút tê dại, có chút ngứa, mà trọng yếu nhất chính là, Ấn Kỷ Tuyền mỗi một lần tiến vào, cũng dễ cùng Ấn Sư Mân trùng điệp đi vào. Các nàng cùng vào cùng ra, ngón tay va chạm lẫn nhau, Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy thân thể mình như vật chứa, ngón tay bị các nàng lấp đầy nhồi vào, thân thể của nàng không còn của mình, không nhận ra nàng, bất luận là cái gì điều khiển, mà là thuộc về ba người họ.

“ Duẫn Anh, em thật xinh đẹp” Hoắc  Duẫn Anh đắm chìm trong tình dục, dáng vẻ câu người, trên mặt nàng xinh đẹp, mồ hôi đã không còn là một lớp mỏng manh, mà là hình thành từng giọt từng giọt. Thân thể vốn là trắng nõn đã che kín ấn ký của các nàng, bộ ngực cao cao đứng thẳng, đỉnh ngực bị cắn qua nhiều lần, đã sưng đỏ.

Trên mặt nàng tràn ngập ẩn nhẫn, giống như giữ lại điểm cuối cùng tôn nghiêm, không có lớn tiếng kêu ra. Có thể thấy được nàng nhẫn nại cùng vất vả, hai tay của nàng vô lực rủ xuống hai bên, phần bụng xinh đẹp cùng vòng eo đong đưa lên xuống chập trùng, nhìn qua cực mê người.

“Ừm…đủ rồi…Không được….A….” Hoắc  Duẫn Anh từ không nghĩ đến toàn thân mẫn cảm đều bị người ta nắm giữ như thế có cảm giác vô lực, rất dễ chịu, nhưng cũng rất mệt mỏi. Không có chỗ này không thoải mái, nhưng cũng không có chỗ nào có sức lực. Nàng cảm thấy eo không còn cảm giác. Nhưng vẫn dựa theo bản năng mà đong đưa. Hạ thể bị Ấn Sư Mân xuyên qua nóng hổi kinh người, liền ngay cả chính nàng cũng có thể cảm giác được

Mà viên hạch tâm mẫn cảm kia, đã sớm rơi vào trong tay Diệp Lê San, nàng hẳn là ôn nhu nhất so với hai người kia nhu hoa xoa nắn nơi đó, thỉnh thoảng đè ép, lại nhanh chóng trêu chọc. Nhưng hết lần này đến lần khác, nơi đó quá mẫn cảm, mặc dù bị đối đãi ôn nhu như thế, Hoắc  Duẫn Anh đều bị vuốt ve đến toàn thân phát run.

Ngay lúc này đây, nàng phát hiện Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân ăn ý đến mức cực đoan, các nàng ra vào quá mức nhất trí, ngay cả thời gian cũng không lệch. Chổ chết người nhất chính là, rõ ràng đằng sau nơi đó bị tiến vào vốn nên không có cảm giác, nhưng ngón tay Ấn Kỷ Tuyền lại luôn cố ý cong lên, cách một tầng nhục bích, trực tiếp cùng ngón tay Ấn Sư Mân phía trên tương hỗ đè xuống. Các nàng khiến Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy không chỉ là thượng bích bị Ấn Sư Mân nhiều lần ấn nặn, liền hạ bích đều bị chiếu cố rất tốt.

Cảm giác quá mức thoải mái để lý trí Hoắc  Duẫn Anh cùng thần trí muốn bị phế bỏ, nàng hôm nay lần đầu tiên mất khống chế kêu ra tiếng, nàng nắm chặt  hai bên ra giường, như là thú cái sụp đổ phát ra tiếng thở dốc rên rỉ du dương cùng yêu dã.

“Duẫn Anh muốn tới” có khả năng cảm nhận được sự biến hóa của Hoắc  Duẫn Anh, tự nhiên là Ấn Sư Mân, phát hiện hành lang bao lấy ngón tay kịch liệt co rút lại, chung quanh bốn vách tường siết chặt lấy ngón tay mình, tựa hồ bên trong có vô số gân mạch không ngừng nhảy múa. Dấu hiệu mãnh liệt như vậy, ai cũng có thể tùy tiện phát hiện.

“Ừm….đủ…..A….giết tôi đi….giết tôi….A….A a….” Hoắc  Duẫn Anh đã gần như mất khống chế, có lẽ liền ngay cả chính mình cũng không biết đang nói cái gì, nàng hô hào để bọn họ giết nàng, nhưng bọn họ ngay cả làm bị thương nàng đều không nỡ, lại làm sao nỡ giết nàng. Nước mắt thuận khóe mắt Hoắc  Duẫn Anh trượt xuống, nước mắt này không phải có thể dùng tình cảm giải thích, mà là trên sinh lý quá mức vui vẻ mà sản sinh.

“Duẫn Anh, lên đi, không sao đâu” Diệp Lê San biết Hoắc  Duẫn Anh tựa hồ lo lắng cái gì, nàng nghĩ nghĩ,  gian phòng này đủ lớn, mà sớm chuẩn bị rất  nhiều chăn mền. Coi như Hoắc  Duẫn Anh khiến cho căn phòng này không cách nào ngủ được, đêm nay các nàng vẫn có chỗ khác ngủ.

Hoắc  Duẫn Anh cao trào quá mức kịch liệt, có lẽ lần này là lần cao trào cường liệt nhất từ khi nàng ra đời. Hai chân nàng không tự chủ được mà thẳng băng, ngón chân đều cuộn lại với nhau. Ga giường đơn giản bị xé rách đã không cách nào thỏa mãn, nàng không bị khống chế ôm chặt lấy Ấn Sư Mân cùng Diệp Lê San trước mặt, móng tay vô thức bấu vào da thịt sau lưng hai người. Chỉ bất quá Diệp Lê San cùng Ấn Sư Mân đều không thèm để ý một chút đau này.

Đây là đêm đầu tiên nàng nhiệt tình phóng thích tất cả những gì nàng có, không hề cố kỵ rên rỉ  thở gấp. Cảm thấy thân thể Hoắc  Duẫn Anh đã chặt chẽ đến mức nửa bước khó đi, Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền đồng thời đem ngón tay thăm dò vào chỗ sâu nhất, mà Hoắc  Duẫn Anh cũng ăn ý thả lỏng thân thể. Cảm thấy hoa hạch của mình bị nắm trong tay kịch liệt run run, Diệp Lê San hơi dùng sức bóp, liền giống như một cọng rơm cuối cùng đè chết lạc đà, đem Hoắc  Duẫn Anh đưa lên đỉnh phong sung sướng.

Dòng nước nóng hổi trong suốt thuận theo thân thể của nàng tràn ra, không phải chất lỏng khát vọng, mà là nhiệt tình sau khi cực độ hưng phấn. Ga giường bị thấm một mảnh lớn nước, một ít màu trắng pha lẫn với nước trong. Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân chậm rãi không có vội vàng đem ngón tay rút ra, mà Diệp Lê San cũng tri kỷ thỉnh thoảng nặn tiểu hạch còn đang nhảy nhót. Mỗi một lần ấn nặn, Hoắc  Duẫn Anh đều sẽ phát run, lại tràn ra chút nước dinh dính.

Hoắc  Duẫn Anh còn chưa ngừng chảy nước mắt, nàng khắc chế không được nước phía dưới, mà nước mắt bởi vì quá dễ chịu mà quên khắc chế. Thấy được hai con ngươi của nàng rưng rưng nhìn các nàng, tóc dài xốc xếch che lại gương mặt, trên thân che kín ửng hồng, điểm điểm vết tích, đỉnh ngực vàng bởi vì bị bóp quá nhiều mà  sưng lên.

Hoắc  Duẫn Anh tận tình qua đi để lại dáng vẻ chật vật, nhưng lại đẹp đẽ đến mức khiến người ta ngạt thở, chỉ là nhìn xem, ba người lại có cảm giác hơi thở cứng lại, rõ ràng trong lòng còn muốn tiếp tục, nhưng Hoắc  Duẫn Anh lại không có cách nào tiếp nhận một lần. Cho đến khi dư vị của nàng dần dần lui xuống, ba người mới chậm rãi rút ra, đem bất lực bày ra, Hoắc  Duẫn Anh cơ hồ buồn ngủ được đặt vào góc khô ráo trên giường.

“Nàng rất mệt mỏi” Diệp Lê San nhìn thời gian, đúng là 1 giờ sáng, nói cách khác, các nàng cơ hồ làm ròng rã 2 tiếng. Thể lực Hoắc  Duẫn Anh vốn không tốt, liên tiếp lên mấy lần, vừa rồi lại kịch liệt như vậy, đoán chừng sẽ mệt chết.

“Duẫn Anh, có muốn tắm rửa rồi ngủ tiếp không?” nhìn Hoắc  Duẫn Anh nhắm mắt co quắp ở chỗ kia, Ấn Kỷ Tuyền nhẹ giọng hỏi, Hoắc  Duẫn Anh không còn khí lực nói chuyện, chỉ có thể gật đầu đáp lại, ba người thấy thế, liền để Ấn Sư Mân đem nàng ôm vào phòng tắm, giúp Hoắc  Duẫn Anh thanh lý thân thể, cũng rửa ráy thân thể mình một chút, lúc này mới ẵm Hoắc  Duẫn Anh đến phòng của Diệp Lê San.

Nhìn xem người kia vừa chạm giường đã cuộn mình thành một chỗ, như mèo con bất lực, ba người đưa mắt nhìn nhau, đều không đành lòng rời đi, dứt khoát tìm chăn mềm lớn  hơn, cùng nhau nằm xuống, đem Hoắc  Duẫn Anh bao vây

“ngủ ngon, Duẫn Anh”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 91:

“Duẫn Anh lại nói lời ngốc nghếch, tụi chị làm sao tổn thương em được” Diệp Lê San thấp giọng nói, lòng bàn tay xoa khe hở chân tâm của Hoắc  Duẫn Anh, đáy quần lót mỏng manh đã bị thấm ướt đẫm, tựa như bọt biển tích nước, chạm thử đều có thể sờ ra không ít nước, có thể thấy được  Hoắc  Duẫn Anh mặc dù có bao nhiêu khó chịu. Diệp Lê San nâng mông của nàng, nhẹ nhàng rút đi quần lót,  tiếp đó nhìn thấy cảnh hoa mỹ khiến nàng đầu váng mắt hoa.

Có lẽ lần này tình huống quá mức đặc thù, điểm mẫn cảm toàn thân cũng bị kích thích đến cực hạn, Hoắc  Duẫn Anh chảy quá nhiều nước, những chất lỏng trong suốt thanh tịnh kia dính vào chỗ yếu ớt của nàng, cũng ướt nhẹp quần lót.

Cởi như vậy, liền kéo ra một sợi tơ bạc óng ánh sáng long lanh, dần dần kéo dài cắt ra. Không chỉ là Diệp Lê San, ở phía dưới Ấn Sư Mân cũng nhìn thấy một màn này, phát giác được hai tia mắt nóng rực, Hoắc  Duẫn Anh ngượng ngùng, không biết nên làm thế nào. Mà quay đầu, đối đầu chính là khuôn mặt Ấn Kỷ Tuyền cười mà không phải cười.

“Duẫn Anh….ẩm ướt đến lợi hại” Ấn Sư Mân thấp giọng, ngữ khí ngoài dự liệu đứng đắn cùng nghiêm túc, nghe nàng trực tiếp nói ra như vậy. Hoắc  Duẫn Anh vô cùng xấu hổ, hận không thể trực tiếp đạp Ấn Sư Mân xuống dưới, trên thực tế nàng đích xác giơ chân muốn đi đá Ấn Sư Mân,  nhưng mắt cá chân lại bị đối phương nhanh nhẹn bắt lấy,  tiếp đó Ấn Sư Mân cũng kéo quần lót của mình xuống.

Cái này, toàn thân không có gì che chắn, Hoắc  Duẫn Anh mờ mịt nhìn bọn họ, ngắm thấy Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền đổi vị trí, mà mặt Ấn Sư Mân, liền phóng đại xuất hiện ở trước mặt mình.

“Duẫn Anh, bộ dáng hiện giờ của em rất xinh đẹp” Ấn Sư Mân nhẹ khẽ vuốt mặt Hoắc  Duẫn Anh, bởi vì quá mức kích động, trên mặt nàng đều là mồ hôi, còn có một chút ửng hồng. Bộ ngực sung mãn đạt cực hạn, cao cao đứng thẳng, đầu ngực bị Ấn Kỷ Tuyền bóp cắn đến đỏ lên, từ màu hồng biến thành màu  hồng đào, nhìn qua càng câu người

Ấn Sư Mân nhịn không được cúi đầu hôn Hoắc  Duẫn Anh, mà thừa dịp Hoắc  Duẫn Anh trầm mê trong nụ hôn. Ấn Kỷ Tuyền cùng Diệp Lê San tách chân của nàng, mỗi người dùng một chân tách chân nàng  ra, trực tiếp quỳ gối giữa chân của nàng. Nương lấy nụ hôn, thân thể Hoắc  Duẫn Anh toát ra càng nhiều khát vọng, chân tâm trực tiếp phản ứng nhảy lên đều bị hai người nhìn thấy.

Diệp Lê San cùng Ấn Kỷ Tuyền có thể nhìn rất rõ ràng, cánh hoa khát vọng không ngừng khép mở phun ra nuốt vào, hoa tâm mở miệng tràn ra hoa dịch trong suốt thơm tho róc rách. Mà vì nương theo nụ hôn của Ấn Sư Mân càng sâu hơn, toàn thân Hoắc  Duẫn Anh đều đang phát run, nàng không an phận muốn kẹp chặt chân, nhưng hai đùi lại bị Ấn Kỷ Tuyền cùng Diệp Lê San một bên giữ một cái, nàng căn bản bất động không thể động đậy

Nụ hôn qua  đi, ánh mắt Hoắc  Duẫn Anh càng thêm mê ly, con mắt của nàng bởi vì sinh lý khó chịu mà thẩm thấu một tầng thủy quang, nhưng hạ thể trống rỗng ngược lại càng mạnh, nàng biết mấy người này cố tình tra tấn mình, chính là  không chịu cho nàng thống khoái.

“Đừng như vậy, rất khó chịu, thật rất khó chịu” Hoắc  Duẫn Anh đỏ tròng mắt, nàng dùng  tay nắm chặt ga giường, lúc này mới có thể chống cự xúc động muốn đưa tay kiểm tra chân tâm. Nàng cảm thấy nơi  đó khát vọng đau đớn, không phải phán đoán, lại thật đang đau buốt. Hạch tâm mẫn cảm không ngừng nhảy lên, khát vọng có ai có thể kiểm tra, nhất là bên trong trống rỗng, cực đau, đau đến nàng hận không thể hét lớn ra tiếng, một trong ba  người, cắm đi  vào, chiếm hữu nàng, xuyên qua nàng. Diệp Lê San nhìn Hoắc  Duẫn Anh khó chịu, cảm giác trừng phạt đã đầy đủ, lúc này mới chậm rãi đưa ra hai ngón tay, đi vào cửa hang nóng hôi hổi  của Hoắc  Duẫn Anh.

Không có gì bất ngờ  xảy ra, nơi đó trơn ướt  non mềm đến chịu không được, căn bản không cần bất luận khí lực gì, Diệp Lê San thậm chí cảm thấy không phải mình chủ động tiến vào, mà là hoa tâm khát vọng kia, đem ngón tay của mình hút đi vào.

“A….động đậy chút đi, A San….” thật vất vả bị lấp đầy, nhưng Diệp Lê San lại ngừng, lại bất động, để Hoắc  Duẫn Anh vẫn như cũ ở trạng thái cực kỳ khát vọng, nghe nàng thúc giục, Diệp Lê San cười cười, bỗng nhiên bắt đầu nhanh chóng rút ra đi vào. Bị đột nhiên đi vào, xâm nhập, Hoắc  Duẫn Anh nhịn không được ôm chặt Ấn Sư Mân bên cạnh, lực đạo rất lớn, khiến cho Ấn Sư Mân suýt chút mất thăng bằng.

“Ừm….” Mặc dù dục vọng thân thể được thỏa mãn, nhưng Hoắc  Duẫn Anh còn chút ngượng ngùng, chí ít ngay cả rên rỉ cũng là kiềm chế. Nhìn Diệp Lê San mỗi lần tiến vào, đều sẽ kéo ra không ít nóng dịch trong suốt, ánh mắt Ấn Kỷ Tuyền ám ám, nàng nghiêng đầu, vuốt tóc dài, tiếp theo chậm rãi cúi đầu, khẽ liếm lấy tiểu trân châu ở giữa cánh  hoa Hoắc  Duẫn Anh.

chỗ đó của phụ nữ là điểm mẫn cảm nhất, nàng rõ ràng nhất, nếu muốn nói tỉ mỉ, ở đây trong bốn người, kinh nghiệm phong phú nhất không phải là Hoắc  Duẫn Anh, mà là Ấn Kỷ Tuyền. Mặc dù Hoắc  Duẫn Anh có tiếng là hoa hồ điệp, nhưng ba người họ biết, Hoắc  Duẫn Anh căn bản không phải là loại phụ nữ như vậy, ngược lại Ấn Kỷ Tuyền bề ngoài đứng đắn, mới thật sự là cao thủ.

Nàng quên mình đã từng quan hệ với bao nhiêu cô gái, tựa hồ chỉ cần vừa mắt, nàng sẽ muốn nhấm nháp một phen, dạng quan hệ hỗn loạn thế này, cho đến khi gặp được Hoắc  Duẫn Anh mới dừng lại. Đồng ý liên kết với Ấn Kỷ Tuyền làm những chuyện này, mà Ấn Kỷ Tuyền cũng không có ý định che giấu. Nàng biết mình không có cách nào cho Hoắc  Duẫn Anh cảm giác an toàn như Ấn Sư Mân, cũng vô pháp cho nàng cảm giác ấm áp như Diệp Lê San, thế nhưng mà, chí ít kỹ năng trên giường nàng hoàn toàn chắc chắn. Huống chi, nàng đối với Hoắc  Duẫn Anh yêu thương, quyết tuyệt đâu kém hai người kia.

“ừm…không….” Hoắc  Duẫn Anh không nghĩ tới Ấn Kỷ Tuyền sẽ ở thời điểm này hôn nơi đó của mình, dù sao bây giờ không phải hai người ở riêng ân ái. Mà Diệp Lê San cùng Ấn Kỷ Tuyền đều ở đây, nghĩ đến bộ dạng này của mình bị các nàng nhìn thấy, mà Ấn Kỷ Tuyền làm chuyện gì còn bị hai người kia biết, Hoắc  Duẫn Anh nói không nên lời đây là loại cảm giác gì, đích xác rất xấu hổ. Thế nhưng mà rõ ràng cảm thấy xấu hổ, thân thể lại không tự chủ được mà nghênh hợp, lại còn trở nên mẫn cảm.

Ấn Kỷ Tuyền rất lợi hại, bất luận là tay hay miệng, đều có thể gọi là hoàn mỹ. Nàng có thể cảm giác được Hoắc  Duẫn Anh bị mình ngậm tiểu trân châu tựa hồ vừa sưng trướng một chút. Nơi đó từ một hạt đậu nhỏ, dần dần sưng đỏ xung huyết, biến thành trân châu, nó to phồng trong miệng mình, Ấn Kỷ Tuyền biết nơi này có bao nhiêu mẫn cảm, có bao nhiêu khát vọng được người yêu thương, cho nên nàng mới chỉ có thể đi nhấm nháp

“Ừm….không được….A…..” Hoắc  Duẫn Anh cho tới bây giờ đều không phải là người có lực bền, thân thể nàng mẫn cảm để nàng ở loại sự tình này kiên trì không được bao lâu. Mới vẻn vẹn vài phút, nàng liền cảm thấy mình sắp bỏ vũ khí đầu hàng. Diệp Lê San không ngừng chạm vào thân thể mình, lần lượt xuyên qua nàng, Ấn Kỷ Tuyền lại không ngừng cắn hút nàng. Mà Ấn Sư Mân càng không thành thật, vò ngực nàng đến tê dại, nhưng lại thoải mái muốn mạng.

Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy mình nhanh muốn không chịu nổi bị đụng chạm, nàng nắm chặt Ấn Sư Mân ở gần nàng nhất, lực đạo rất lớn, hận không thể đem áo ngủ trên người nàng đều cởi ra, mà Ấn Sư Mân đích xác nghe được váy ngủ đơn bạc của mình phát ra tiếng xẹt, rõ ràng là bị….kéo rách.

“Duẫn Anh, đừng chịu đựng, kêu ra tiếng cũng không sao” nhìn Hoắc  Duẫn Anh nhẫn nại, Ấn Sư Mân có chút đau lòng, nàng biết Hoắc  Duẫn Anh trong lòng còn có chướng ngại, cho nên mới chịu đựng như thế, thấy hai con mắt Hoắc  Duẫn Anh rưng rưng lắc đầu, Ấn Sư Mân tri kỷ hôn nàng, thay nàng nuốt tất cả thanh âm vào , mà Hoắc  Duẫn Anh cũng rốt cuộc nhịn không được mà lên một lần cao trào.

Diệp Lê San cảm giác ngón tay bị phủ một lớp nhiệt lưu nóng hổi, mặc dù không tiết thân nhiều như vậy, đã không thể khinh thường lưu lượng. Mắt thấy chổ ga giường dưới khe mông Hoắc  Duẫn Anh đã ẩm ướt một mảnh lớn, mà ngón tay mình cũng bị kẹp chặt đến không thể động đậy. Diệp Lê San nhìn Hoắc  Duẫn Anh ôm chặt Ấn Sư Mân không ngừng phát run, cười lắc đầu. Mình a, thật sự là trước khi làm chuyện này không nghĩ tới đâu.

“Duẫn Anh nơi này giật đến lợi hại, chị đều cảm thấy “ Ấn Kỷ Tuyền giúp Hoắc  Duẫn Anh khẩu giao, tự nhiên ăn vào cũng không ít dịch  nóng, nàng thỏa mãn liếm môi một cái, nhìn hoa hạch Hoắc  Duẫn Anh sưng đỏ, vừa cười vừa nói, nơi này giật rất kịch liệt, tựa nhỏ trái tim nho nhỏ, có thể thấy được Hoắc  Duẫn Anh đích thực dễ chịu.

“Đừng nói” Hoắc  Duẫn Anh đỏ mặt, không dám nhìn bọn họ, có cảm giác mình như dâm phụ vô sỉ cùng ba người ân ái cùng lúc, mà mới mười phút…liền cao trào.

“A, Duẫn Anh, muốn nghỉ ngơi thật tốt, khỏe  rồi, chúng ta tiếp tục làm”

Ấn Kỷ Tuyền nói, cười cực kỳ đắc ý, nàng cũng ra rất nhiều mồ hôi, váy ngủ dính trên người cho nàng cảm giác cực kỳ không thoải mái, dứt khoát trực tiếp đưa tay cởi ra. Hoắc  Duẫn Anh không nghĩ Ấn Kỷ Tuyền bỗng nhiên ra tay như vậy, mà người này…người này ngay cả áo ngực cũng không mặc, chỉ mặc độc cái quần lót.

“Ấn cầm thú, cô….cô làm sao không mặc áo lót” Hoắc  Duẫn Anh đỏ mặt nói, mặc dù nàng sớm nhìn qua thân thể Ấn Kỷ Tuyền, nhưng mặt khác còn hai người kia tồn tại. Không đúng, Ấn Sư Mân chưa có xem, nàng cũng không biết a, dù sao hai người cũng là chị em, hẳn là nhìn của nhau không ít lần.

“Đều là con gái, tôi vì sao phải mặc áo lót, huống hồ trước đó còn cùng A San tắm chung mà” Ấn Kỷ Tuyền tùy ý nói, hơn nữa còn để Diệp Lê San cùng Ấn Sư Mân cùng nhau cởi quần áo, lần này đến phiên Hoắc  Duẫn Anh trợn tròn mắt, mắt thấy ba người này hoàn toàn không xấu hổ đem quần áo cởi ra ném trên mặt đất, Hoắc  Duẫn Anh sững sờ nhìn nhìn ba nhục thể trắng bóng, chỉ cảm thấy một cái mũi đau buốt, nàng sờ sờ, còn may, không có máu mũi.

Kỳ thật thân thể ba người, nàng không phải chưa từng nhìn qua, so với chị em họ Ấn mảnh mai, Diệp Lê San xem như đầy đặn hơn một chút, không nói là Diệp Lê San béo, mà Diệp Lê San chỗ cần thịt có thịt, chỗ cần gầy cũng rất gầy. Mặc dù ngực không lớn như mình, nhưng bờ mông rất căng mềm, eo rất nhỏ, hẳn là dáng người mà đại đa số phụ nữ đều mơ ước.

Dáng người ma quỷ như thế, ngược lại không tương xứng với tướng mạo. Dù sao nhìn bộ dáng của  nàng, đều sẽ cho rằng nàng là loại hình ngọc bích tiểu gia, lại không nghĩ rằng thân hình nàng lại bốc lửa thế kia. Thân hình Ấn Kỷ Tuyền lại thiên về kiểu nữ thần, mặc dù trước  kia cũng lăn lộn giới xã hội đen, nhưng trên người nàng không có vết thương, trái lại cực kỳ trơn bóng nõn nà, tóc dài tản mát, phủ trước ngực, nhìn qua tựa như nữ thần hạ phàm.

Chắc hẳn loại hình khác biệt nhất chỉ có Ấn Sư Mân, Hoắc  Duẫn Anh biết trên người Ấn Sư Mân có rất nhiều vết thương, mà nhìn trực diện thế này, cũng là lần đầu tiên. Ấn Sư Mân ngoại trừ chân, mặt cùng cổ, thì vết thương trên người quả thực rất nhiều, thậm chí có chút nhìn mà giật mình. Vết thương đạn bắn, vết dao, còn có vết thương bị đốt cháy.

Dường như phát giác ánh mắt của Hoắc  Duẫn Anh, sắc mặt Ấn Sư Mân hơi nhu hòa một chút, nàng sờ sờ mặt Hoắc  Duẫn Anh cười cười.

“Thế nào, Duẫn Anh có phải cảm thấy thân thể của tôi rất khó nhìn ?” Ấn Sư Mân kỳ thật cũng không thích ở trước mặt người khác bại lộ thân thể, chỉ là ngay lúc này, nàng không muốn khác biệt.

“Không có, tôi không cảm thấy thân thể cô khó coi, ngược lại cảm thấy, rất đau”

Hoắc  Duẫn Anh  sờ vết sẹo trên ngực Ấn Sư Mân, nhẹ nói, tiếp theo nhìn bộ ngực của Ấn Sư Mân, sắc mặt có chút phiếm  hồng. Nàng nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, nhìn thấy Diệp Lê San cùng Ấn Kỷ Tuyền, rõ ràng đều là thân thể nữ tính, nhưng nàng cũng không biết làm sao như thế, chính là cảm giác không có ý tứ mà lại….đáng chết, nơi đó tại sao ẩm ướt, không phải vừa mới tới hay sao, thấy thế nào thân thể của nàng cũng lại ướt nữa.

Hiển nhiên Hoắc  Duẫn Anh phản ứng đều bị người khác thu vào trong mắt, Ấn Kỷ Tuyền đi qua, tiến đến bên người Hoắc  Duẫn Anh liếc nhìn vết thương trên người Ấn Sư Mân, ánh mắt lóe lên một tia áy náy, lại vội vàng che giấu. HIện tại, còn không phải thời điểm nghĩ những chuyện kia. Ấn Kỷ Tuyền ôm lấy Hoắc  Duẫn Anh, để nàng ngồi trên chân mình, nhẹ nhàng tách ra hai chân nàng.

“Duẫn Anh rất ẩm ướt, yêu thích tụi chị đến thế sao ?” Ấn Kỷ Tuyền nói về kỹ thuật là hạng nhất, tán tỉnh dễ như trở bàn tay, nói chuyện càng thêm hạ lưu, nàng hết lần này đến lần khác rất thích dùng thanh âm công thức hóa, ngữ khí đứng đắn nói lời hạ lưu

“Ấn cầm thú, cô đủ rồi”

Hoắc  Duẫn Anh đem đầu đưa sang một bên, lại bởi vì thân thể khát vọng nhịn không được nhắm mắt lại, nhẹ nhàng vặn vẹo uốn éo vòng eo. Cảnh đẹp như vậy, để Diệp Lê San cùng Ấn Sư Mân cũng cảm thấy toàn thân phát nhiệt. Ấn Sư Mân mò tay ra  phía trước, sờ lấy  lối vào ẩm ướt của Hoắc  Duẫn Anh, nhẹ nhàng thăm dò vào trong đó, thân thể lần nữa bị lấp đầy, vẫn là tư thế ngồi, cái này khiến ngón tay Ấn Sư Mân càng thêm xâm nhập, cảm thấy hai ngón tay thon dài chôn sâu trong cơ thể mình, để Hoắc  Duẫn Anh cảm giác thân thể của mình đều bị đâm thủng, khống chế không được tràn ra dòng nước nóng.

Phát giác được Hoắc  Duẫn Anh thỏa mãn, Ấn Kỷ Tuyền cười cười, nhẹ nhàng sờ lấy miệng động nhỏ hẹp ở phía sau, nhẹ giọng mở miệng

“Duẫn Anh thật sự là sắc tình, ẩm ướt  so với lúc nãy còn nhanh hơn, cứ như vậy thích ngón tay A Mân sao?”