Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 90:

Thân thể bị mùi hương vừa quen thuộc vừa xa lạ bao vây lấy, Hoắc  Duẫn Anh bỗng nhiên có chút hối hận đại não mình vừa rồi không suy nghĩ liền đưa ra yêu cầu. Nàng nhíu mày nhìn  Diệp Lê San nằm bên phải, bên trái là Ấn Kỷ Tuyền nằm nghiêng ôm mình, ở bên ngoài chính là Ấn Sư Mân, bỗng nhiên có cảm giác không biết làm sao. Giường mình mua rất lớn, dù cho bốn người bọn họ cùng nằm, cũng hoàn toàn không chen chúc, thế nhưng mà….Thế nhưng mình làm sao liền….làm sao liền..đưa ra yêu cầu bốc đồng như vậy ? Hoắc  Duẫn Anh  cau mày, vô luận thế nào cũng không ngủ được, lúc này, nàng cảm thấy tay Ấn Kỷ Tuyền  đặt bên hông mình giật giật, chậm rãi sờ lên, xoa mặt của nàng. Hoắc  Duẫn Anh đi ngủ đều có thói quen để đèn ngủ, mượn tia sáng ấm áp mờ nhạt, nàng nhìn thấy con mắt mỉm cười của Ấn Kỷ Tuyền.

“Thật có lỗi, đánh thức cô rồi hả?” Hoắc  Duẫn Anh thấp  giọng nói, hai người rất gần, Ấn Kỷ Tuyền nói nhẹ cũng có thể  nghe được, Hoắc  Duẫn Anh bị bao lấy mùi hương, một phần là từ  sữa tắm của nàng, phần khác chính là mùi sữa nhàn nhạt thuộc về người kia

“không có, tôi chưa có ngủ, ngược lại Duẫn Anh em không ngủ được hả?” Ấn Kỷ Tuyền thấp giọng hỏi, trong mắt tràn đầy ý cười.

“Ừm, ngủ không được” Hoắc  Duẫn Anh luôn cảm thấy thanh âm Ấn Kỷ Tuyền có chút mập mờ, nhất là khoảng cách gần như vậy bị cô ấy nhìn, để Hoắc  Duẫn Anh không khỏi nhớ đến hình ảnh hai người từng làm chuyện đó trên boong tàu, Hoắc  Duẫn Anh có chút xấu hổ, cúi thấp ánh mắt.

“Để tôi làm vài việc để Duẫn Anh nhanh ngủ có được không?”

Ấn Kỷ Tuyền  vừa nói ra lời này, Hoắc  Duẫn Anh còn chưa kịp nói chuyện gì, Ấn Kỷ Tuyền đã đến gần hơn, tay cũng không thành thật tuột xuống, xoa ngực nàng, một chút một chút bóp thả.

“ừm….đừng, Ấn cầm thú, cô làm cái gì….A San cùng Ấn Sư Mân còn ở chỗ này” Hoắc  Duẫn Anh cũng không phải chơi trò mèo muốn còn chống cự gì đó, dù sao khoảng thời gian ba người ở chung, mình cũng tùy ý cùng bọn họ thân mật. Nhưng trừ lần trước cùng Ấn Sư Mân ở trong phòng tắm phát sinh chuyện ngoài ý muốn, nàng liền không có cùng ba người có bước tiến quan hệ gì nữa. Nhưng Ấn Kỷ Tuyền làm như thế, rõ ràng là nghĩ…

“Có  sao đâu ? Lê San hẳn là cũng muốn làm a?” Ấn Kỷ Tuyền nói, nhíu mày ý vị thâm trường nhìn bọn Diệp Lê San. kỳ thật một tháng ở chung, ba người đều lòng đã biết rõ, Hoắc  Duẫn Anh không cách nào chọn bất kỳ  ai để  ở riêng. Cho nên dựa vào tính tình của nàng, cũng chỉ có thể không chọn ai. Sớm hôm nay trước khi đi, Diệp Lê San quét dọn phòng, tìm thấy vé máy bay Hoắc  Duẫn Anh giấu. Hoắc  Duẫn Anh làm như thế nguyên nhân vô cùng rõ ràng, căn bản muốn trốn bọn họ. Bất luận là Diệp Lê San  hay Ấn Kỷ Tuyền, bao gồm Ấn Sư Mân có lòng chiếm hữu lớn nhất đều im lặng. Đích xác, bọn họ mặt ngoài hòa bình, kỳ thật vụng trộm tranh đoạt trái tim của Hoắc  Duẫn Anh, các nàng sơ sẩy làm như vậy, Hoắc  Duẫn Anh sẽ càng thêm khó khăn.

Dựa vào tính tình của Hoắc  Duẫn Anh, tất nhiên là vạn phần áy náy, cuối cùng chọn rời đi, cũng là kết quả thất nhiên.

Cho nên, bọn họ đêm nay muốn làm, chính là muốn cắt đứt suy nghĩ muốn rời đi của Hoắc  Duẫn Anh. Mặc dù  bất cứ người nào cũng không muốn chia sẻ người yêu của mình, nhưng so với việc mất đi, các nàng thà lựa chọn chia sẻ. Hoắc  Duẫn Anh đã không thể lựa chọn,  vậy bọn  họ sẽ giúp nàng chọn.

“A Tuyền thật sự là nóng vội” Diệp Lê San vừa cười vừa nói, mà tiếng nói nhỏ này lại khiến thân thể Hoắc  Duẫn Anh lắc một cái, nàng phát  hiện Diệp Lê San cũng dựa vào, bàn tay thò vào trong chăn, sờ lấy mông của mình, Hoắc  Duẫn Anh có chút thở dồn dập, việc đã đến nước này, nàng biết bọn họ muốn làm gì, thế nhưng mà….loại chuyện này, làm sao có thể….

“Không muốn….” Hoắc  Duẫn Anh thấp giọng nói, nhưng Diệp Lê San đã không nói lời nào cắn lên vành tai nàng, nhẹ nhàng hút lấy, Ấn Kỷ Tuyền cũng đem y phục của  nàng kéo lên, đặc điểm của áo ngủ là rộng rãi và không mặc nội y,  nhìn hai viên trắng nõn đầy đặn của Hoắc  Duẫn Anh bắn ra, Diệp Lê San cười dùng hai tay nhẹ nhàng vò nặn, chuyện này, nàng muốn làm thật lâu.

“A San, chị cũng muốn làm thế này sao ? Cái này…rất kỳ quái” Hoắc  Duẫn Anh biết hành vi của Ấn Kỷ Tuyền, nhưng Diệp Lê San thế mà cũng cởi mở, để nàng có chút không tin. Nhưng mà, Diệp Lê San nghe lời của nàng, lại nở nụ cười, dùng tay dọc theo khe hở  mông của nàng vuốt ve lên xuống.

“Là Duẫn Anh không tốt, thế mà nghĩ sau lưng chị trộm lén ra ngoài, cho nên nhất định phải trừng phạt ngọt ngào Duẫn Anh. Bất quá, A Mân thật ngủ sao ? Một mực không có động tĩnh” Diệp Lê San nhẹ nói, mà lúc này đây, Ấn Sư Mân vẫn luôn quay lưng về phía bọn họ cũng ngồi dậy, cô nhìn Hoắc  Duẫn Anh quần áo xốc xếch, còn có Ấn Kỷ Tuyền và Diệp Lê San sớm động thủ, cũng chậm rãi tiến tới.

“Các người ầm ĩ như thế, tôi làm sao có thể ngủ” Ấn Sư Mân ngồi một bên chân Hoắc  Duẫn Anh, chậm rãi cởi quần dài của nàng, tầng che chắn cuối cùng biến mất, toàn thân Hoắc  Duẫn Anh trên dưới cũng chỉ có một chiếc quần lót màu hồng nhạt. Dưới ánh sáng nhàn nhạt phủ lên người nàng, đem dáng người  mỹ hảo của nàng chiếu sáng càng thêm xinh đẹp

Tất cả mọi người biết dáng người của Hoắc  Duẫn Anh rất tốt, không chỉ bọn họ, ngay cả An Thất Thất quen thân với nàng cũng biết. Hoắc  Duẫn Anh bình thường không thích mặc nhiều quần áo, mà nàng bên ngoài nổi tiếng hoa bướm, chỉ cần là người trong giới, đối với nàng ngấp nghé cũng không ít. Tướng mạo Hoắc  Duẫn Anh chính là loại hình không an phận trong khuê phòng, cũng chính là dạng không khiến người tâm an. Nếu nói Diệp Lê San là ôn nhu, Ấn Kỷ Tuyền là lý tính, Ấn Sư Mân là đạm mạc, Hoắc  Duẫn Anh chính là không tầm thường nhất, ngũ quan Hoắc  Duẫn Anh rất tinh xảo, không phải loại đẹp khiến người tránh xa ngàn dặm mà là nhiệt tình như lửa, nhưng cũng có thể khiến thiêu thân phấn đấu quên mình bổ nhào vào, đây cũng chính là nguyên nhân tất  cả mọi người  sẽ thích nàng ngay lần đầu gặp.

Tóc dài của nàng lúc này lộn xộn không chịu nổi, đôi mắt phượng mang chút kháng cự, bởi vì trời sinh yêu mị mà vô cùng câu người. Nàng rất gầy, so với lúc mới quen gầy không ít, nhưng trước ngực hai viên sung mãn thịt mềm vẫn là ngạo nghễ như cũ. Hai chân thon dài thẳng tắp giao nhau, chân nhỏ cuộn tròn rúc lại một chỗ. Dạng này của Hoắc  Duẫn Anh, để người khó mà kháng cực

“Các người….” Hoắc  Duẫn Anh có thể cảm nhận được ánh mắt nóng rực ba người ném lên người nàng, mặc dù trong lòng đã sớm làm quyết định, muốn ở khoảng thời gian cuối cùng này tận lực thỏa mãn bọn họ. Thế nhưng mà…không phải loại thỏa mãn này a. Hoắc  Duẫn Anh thừa nhận, trái tim nàng chia ra quá nhiều ngăn, nàng là tội nhân, nàng căn bản không xứng với nàng.

Nàng nguyện ý cùng  bất kỳ ai trong bọn họ ân ái, bởi vì bọn họ muốn, mình liền nguyện ý cho. Thế nhưng mà, cái này không có nghĩa là Hoắc  Duẫn Anh có thể thản nhiên tiếp nhận đồng thời cùng ba người làm chuyện này.  Thứ nhất là cảm thấy quá khó xử, tiếp theo là, nàng không thể có lỗi với bọn họ như thế.

“Duẫn Anh, không muốn lộ ra biểu lộ như vậy, tôi biết mọi người đang suy nghĩ gì, đồng dạng  A Mân cùng A Tuyền cũng biết, em không cần cảm thấy có lỗi với tụi chị, bởi vì so với việc mất em, tụi chị càng muốn cùng nhau chia sẻ em”

“Thế nhưng mà…không phải như vậy…em…ân…”

Hoắc  Duẫn Anh còn muốn cự tuyệt, nhưng Ấn Kỷ Tuyền đã đoạt trước hôn môi nàng, đem toàn bộ lời nàng muốn nói nuốt vào trong bụng. Nhìn thân thể Hoắc  Duẫn Anh bởi vì cái hôn này mà giãn ra, Ấn Sư Mân liếc mắt nhìn đôi chân thon dài của Hoắc  Duẫn Anh, cô nhịn không được duỗi tay ra vuốt ve, cuối cùng đem ánh mắt rơi vào bàn chân nhỏ cuộn lại.

Hoắc  Duẫn Anh thân cao chân dài, nhưng bàn chân lại trái ngược rất nhỏ nhắn, ngón chân nàng thẳng tắp, dài ngắn đều nhau, các ngón chân tròn trịa trắng trẻo nõn nà như bánh ngọt. Lại tựa như bánh lột da, sáng long lang để người nhìn thấy cả mạch máu màu xám bên dưới, cực kỳ mê người, Ấn Sư Mân không chút suy nghĩ, chậm rãi mở miệng, đem ngón chân trơn mềm dài nhỏ như bánh ngọt ngậm vào, quả nhiên Hoắc  Duẫn Anh run rẩy đến lợi hại

Diệp Lê San cười nhìn thấy tất cả, hoặc là nhiều người đều cảm thấy nàng là người bảo thủ nhất, thế nhưng lại là người xem nhẹ quan trọng nhất. Diệp Lê San yêu Hoắc  Duẫn Anh, cho nên nàng càng không thể chịu đựng mất đi nàng, nàng liền giả vờ không biết chuyện xảy ra ở quán bar giữa Hoắc  Duẫn Anh  cùng Ấn Kỷ Tuyền và Ấn Sư Mân. Bây giờ Hoắc  Duẫn Anh không cách nào chọn một người trong bọn họ, vì thế quyết định chọn rời đi, đã như vậy, Diệp Lê San nghĩ tới biện pháp giải quyết chính là, tiếp nhận tất cả, lần này đề nghị, cũng là nàng đưa ra. Nàng đưa tay sờ lấy quần lót bị thấm ướt của Hoắc  Duẫn Anh, dù cho cách tầng vải vóc, cũng có thể sờ đến trong đó nóng hổi ướt át, lòng bàn tay bị ướt át, Diệp Lê San còn đang không ngừng ấn nặn lấy khe hở, mỗi một lần đều cố ý lướt qua viên nho nhỏ cứng rắn kia. Nàng có thể cảm giác được Hoắc  Duẫn Anh càng thêm ướt át, mà lại không biết có ảo giác hay không, hạt đậu nho nhỏ, đang âm thần không tiếng động mà nở lớn.

“A Tuyền, đừng chặn miệng của Duẫn Anh, tôi muốn nghe tiếng của nàng” Diệp Lê San vừa cười vừa nói, nàng cúi người, hôn lấy cái rốn của Hoắc  Duẫn Anh, tay phải còn vuốt ve chân tâm của Hoắc  Duẫn Anh, Hoắc  Duẫn Anh ánh mắt mê ly, nàng nhìn mặt Ấn Kỷ Tuyền ở trong gang tấc, mà lúc này đây, mặt Ấn Kỷ Tuyền đột nhiên biến mất, bộ ngực nóng lên, đỉnh ngực ưỡn lên đã rơi vào trong miệng của nàng.

“A…đừng….các người….các người thật muốn như vậy….tôi không xứng….tôi rất bẩn…” Hoắc  Duẫn Anh không biết nói gì cho phải, nàng gấp đến đỏ mặt, lại không cách nào ngăn cản thân thể vui thích, nghe nàng nói mình bẩn, ba người không hẹn mà cùng ngẩng đầu nhìn nàng. Bọn họ điều  tra qua Hoắc  Duẫn Anh ngoại trừ Chung Tử Thanh, chỉ cùng ba người bọn họ làm qua, cho nên nói, chỗ nào bẩn chứ? Duẫn Anh của các nàng rõ ràng sạch sẽ nhất.

Thơm ngào ngạt, tựa như….một khối bánh kem vừa ra lò.

“Tôi cũng không cảm thấy Duẫn Anh bẩn nha” Diệp Lê San cười nói

“Duẫn Anh sạch sẽ như vậy, chổ nào cũng thơm, coi như em có bẩn, tôi cũng sẽ cùng bẩn với em” Ấn Kỷ Tuyền nói xong, lưu luyến không rời cắn lên bộ ngực của Hoắc  Duẫn Anh.

“Nếu có ai dám nói em bẩn,  tôi sẽ khiến người đó đẹp mặt luôn” Ấn Sư Mân cúi đầu xuống

Cho nên cô muốn cho tôi đẹp mặt sao, Hoắc  Duẫn Anh  ở trong lòng im lặng phản bác, vừa đúng lúc phát hiện càng bay càng xa. Những điểm mẫn cảm trên thân thể bị kích thích cùng một lúc sẽ có cảm giác thế nào, nàng rốt cuộc cảm nhận được. Ấn Kỷ Tuyền không thể nghi ngờ là người có kinh nghiệm nhất, biết tán tỉnh nhất, mà Diệp Lê San, mỗi một động tác của nàng đều ôn nhu như vậy, nhưng lại tràn ngập  tâm cơ. Ấn Sư Mân cao cao tại thượng, giờ phút này lại hôn lấy ngón chân mình, như tín đồ thành kính.

Nhìn ba người bọn họ, khóe mắt Hoắc  Duẫn Anh xẹt ra một tia nước mắt, bị nàng nhanh chóng liếm mất, thôi…các nàng muốn mình, nàng liền cho. Hoắc  Duẫn Anh nàng, muốn đem thân thể cho các nàng, tất cả đều dâng hiến. Không có trở ngại  tâm lý, Hoắc  Duẫn Anh cảm giác thân thể của mình ngày càng mẫn cảm, nàng chưa hề biết, nguyên lai thân thể có thể  ẩm ướt đến loại trình độ này. Không ngừng bị trêu chọc chỗ mẫn cảm, nhưng bọn họ lại chỉ phóng hỏa, không dập lửa, nhất là Diệp Lê San, mỗi lần chạm vào chân tâm mình, nhưng lại không chạm vào chỗ  mẫn cảm phát đau. Hoắc  Duẫn Anh thở hổn hển dồn dập, tay nắm lấy ga giường bởi vì dùng sức quá độ mà chuyển sang màu trắng.

“Đừng có lại tra tấn em…muốn em đi…hiện tại liền muốn em….dùng hết sức muốn em…..toàn bộ em đều cho mọi người, coi như giết em cũng không sao

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 89:

Trên đường trở về, Hoắc  Duẫn Anh tựa như đứa trẻ bị dọa sợ, không nói một lời co quắp ở trong xe, không khí trầm mặc một đường chưa hề thay đổi. Kỳ thật bọn họ ai cũng không nghĩ sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn thế này, lúc đó bọn họ ba người mua đồ trong siêu thị, bỗng nhiên nghe thấy tiếng nổ, Ấn Sư Mân đối với nguy hiểm luôn mẫn cảm liền mang theo Ấn Kỷ Tuyền cùng Diệp Lê San an toàn đi theo thang bộ xuống lầu, về sau vì đi tìm Hoắc  Duẫn Anh nên lãng phí chút  thời gian đến chậm.

Mới đầu bọn họ lo lắng Hoắc  Duẫn Anh xảy ra chuyện, có thể nghĩ đến Hoắc  Duẫn Anh vốn chính ở lầu một, hẳn là sớm trốn ra ngoài, mới dự định ra ngoài tìm người, không nghĩ tới vừa đi ra, liền thấy người kia bất lực quỳ trên đất. Bọn họ biết rõ Hoắc  Duẫn Anh đã mất đi rất nhiều người quan trọng, cũng minh bạch, hai chữ mất mát đối với nàng là đả kích nặng nề thế nào.

Trên đường đi, Diệp Lê San một mực lo lắng nhìn Hoắc  Duẫn Anh, trong  lòng tràn đầy tự trách, Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân cũng là như thế. Bọn họ sớm biết ba người không nên cùng đi, chí ít lưu lại một người ở bên cạnh Hoắc  Duẫn Anh mới đúng.

“Duẫn Anh, tụi chị đều ở đây” Diệp Lê San vỗ vỗ lưng Hoắc  Duẫn Anh, nhẹ giọng an ủi, Hoắc  Duẫn Anh lúc này mới ngẩng đầu, nhìn nàng một cái, lại nhìn Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền ngồi phía trước, nhẹ mỉm cười.

“Tốt, em bất quá bị hù mà thôi, không có chuyện gì, lại nói, ba người hôm nay không có mua đồ, vậy tính làm gì cho em ăn”

Hoắc  Duẫn Anh nhìn ba người không có mua gì, cười nói, nhưng nàng mỉm cười quá miễn cưỡng, thậm chí để bọn họ có chút đau  lòng. Diệp Lê San muốn nói gì đó, lại không mở miệng, ba người chỉ có thể dùng đồ ăn còn lại trong tủ lạnh nấu chút thức ăn ấm áp. Nhưng Hoắc  Duẫn Anh cũng không ăn được mấy miếng, liền trở về phòng, nói là muốn ngủ sớm một chút.

Đứng dưới vòi hoa sen, Hoắc  Duẫn Anh cúi thấp đầu, ngực lại không ngừng phập phồng. Sự tình hôm nay, chỉ cần nhớ tới, nàng vẫn sẽ cảm thấy sợ hãi. Không phải sợ mất đi bọn họ sẽ trở nên thế nào, mà là Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy, chuyện lần này đại khái chỉ là dấu hiệu, nhắc nhở hiện tại quá tốt đẹp, mà nàng không nên quên chuyện quan trọng.

Nàng cho tới bây giờ chưa hề mê tín, nhưng Hoắc  Duẫn Anh lại làm sao không thể nghĩ lung tung, Cha mẹ mất, Chung Tử Thanh rời đi, năm đó Hoắc  Duẫn Anh cũng không nói một lời cũng rời đi. Hoắc  Duẫn Anh biết, bọn họ đều là người nàng yêu thương. Thế nhưng mà….mình không thể quá ích kỷ. Coi như năm đó coi bói chỉ là thuận miệng nói ra, nàng không thể mê tín, lại không thể không phòng bị.

Hoắc  Duẫn Anh sớm liền cảm thấy mình nên rời đi bọn họ, bất luận là Ấn Sư Mân hay là Ấn Kỷ Tuyền, còn có Diệp Lê San, ba người bọn  họ đều là người ưu tú, bọn họ có thể tìm được một người tốt hơn mình một ngàn lần, vạn lần. Bọn họ cũng nên thuộc về người họ yêu duy nhất, mà không phải cùng người khác chia sẻ một thân thể, một người có trái tim nhiều ngăn.

Hoắc  Duẫn Anh nhìn vết tích trên người mình, ngay cả chính mình cũng không biết những vết dấu hôn mờ đậm kia là ai để lại. Nàng cười khổ, cảm thấy mình giống như đãng phụ lấy nhiều chồng. Nàng tự trách, áy náy, mà những thứ này nàng không biểu hiện ra ngoài, nàng cũng không cự tuyệt ba người kia. Bởi vì  nàng biết, mình có thể cho bọn họ cũng chỉ là những thứ này. Nàng không muốn khiến ba người không vui, nếu như bọn họ có thể quên đi nàng, Hoắc  Duẫn Anh nguyện ý đi chết, thế nhưng hiện thực chính là, khó mà làm được.

“Hoắc  Duẫn Anh , mày không thể lại tham lam, mày đã có nhiều thứ, nhanh tìm biện pháp rời đi, mày lại không thể lại ở bên cạnh bọn  họ nữa.” Hoắc  Duẫn Anh ôm mình quỳ trên mặt đất, thân thể bởi vì sợ hãi mà run rẩy. Nàng thất thần một hồi, từ phòng tắm đi ra ngoài, lười nhác thổi khô tóc, nằm ở trên giường. Thế  nhưng lúc nhắm mắt lại, ánh mắt lại chìm vào đêm tối, dù đèn đầu giường vẫn sáng. Nàng vẫn cảm thấy chung quanh tràn đầy bất ngờ cùng sợ hãi. Để nàng sợ hãi đến toàn thân phát run.

Nàng luôn luôn sẽ không khỏi phán đoán, nếu như hôm  nay ba người kia gặp chuyện thì nên làm cái gì, nên nói cái gì…nàng nên thế nào…nhưng nghĩ tới nghĩ lui, nàng chỉ là càng nghĩ càng sợ. Hoắc  Duẫn Anh rất muốn gặp bọn  họ, sợ không làm gì, cũng chỉ muốn nhìn ba người họ có tốt không. Thế nhưng mà, sau khi đứng dậy, nàng lại chần chờ.

Không thể như vậy mà đi, Hoắc  Duẫn Anh, mày không thể tùy hứng như thế, mày không thể quấy rầy bọn họ lúc này. Mày không có tư cách bốc đồng, mày không thể làm như vậy. Trong lòng suy nghĩ, Hoắc  Duẫn Anh vẫn khắc chế không được mở cửa đi ra ngoài. Phòng của nàng ở lầu hai vắng vẻ, bên cạnh là Diệp Lê San , đối diện là Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân.

Rõ ràng chỉ cách hai bước, nàng lại giống như bị đóng đinh không cách nào động đậy. Nàng không có tự cách đi gõ cửa từng người, thế nhưng ở hành lang vắng lặng này, nàng lại cảm thấy rất an tâm. Nghĩ như vậy, Hoắc  Duẫn Anh chậm rãi ngồi xuống sàn hành lang, nàng dựa vào tường, tựa hồ có thể cảm giác được hơi thở của bọn họ. Khiến cho nàng vô cùng an tâm.

Ngay lúc Hoắc  Duẫn Anh nghĩ như vậy, bỗng nhiên ba cánh cửa phòng cùng một lúc mở ra. Rất hiển nhiên, đối phương cũng không nghĩ Hoắc  Duẫn Anh lại ngồi chỗ này. Ấn Sư Mân nhướn mày, mà trong mắt Diệp Lê San càng đau  lòng, Ấn Kỷ Tuyền cũng nắm chặt nắm đấm.

“Duẫn Anh, sao lại ngồi chỗ này” Diệp Lê San sờ lấy tóc dài của Hoắc  Duẫn Anh, trong mắt đều là ôn nhu.

“Không có gì, em chính là…không ngủ được….nghĩ muốn ra đây chờ một chút” Hoắc  Duẫn Anh lúng túng nói, mà Ấn Sư Mân đã ôm ngang nàng, mang nàng đi vào phòng của nàng.

Khi thân thể bị đặt lên giường lớn mềm mại, Hoắc  Duẫn Anh nhìn ba người đứng ở bên giường,  chỉ cảm thấy cái mũi ê ẩm, tay nàng dấu dưới chăn bông nắm chặt ga giường, chỉ có dạng này mới không khóc lên.

“Duẫn Anh, đêm nay tụi tôi không ngủ, liền ở bên ngoài cùng em, em có chuyện gì gọi tụi tôi liền tốt” kỳ thật Ấn Kỷ Tuyền vốn định là ba người  đều ở lại bồi Hoắc  Duẫn Anh, nhưng sợ nàng cảm thấy xấu hổ, liền định ở phòng khách canh nàng. Lúc ba người dự định ra ngoài, thân thể bỗng nhiên bị Hoắc  Duẫn Anh ôm lấy. Cánh tay của nàng rất nhỏ, ôm bọn họ căn bản không có lực quá lớn, nhưng bọn họ lại không cách nào xê dịch.

“Chớ đi, các người đừng đi, ở lại bồi em, có được không ?”

Hoắc  Duẫn Anh, lại tùy hứng một lần đi, về sau có lẽ liền không còn cơ hội.

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 88:

“Duẫn Anh, đừng ăn cơm xong nằm liền, ngẫu nhiên cũng muốn đứng lên vận động một chút” Nhìn Hoắc  Duẫn Anh ăn cơm trưa xong liền đi tìm ghế salon, Diệp Lê San nhịn không được nói. Mặc dù Hoắc  Duẫn Anh  ăn nhiều như vậy cũng không thấy nàng mập lên chút nào, nhưng  hoạt động một chút vẫn tốt hơn.

“Còn không phải do các người, bắt em ăn nhiều như vậy hại em không thể động đậy được” Hoắc  Duẫn Anh oán trách nhìn kẻ đầu sỏ Diệp Lê San, lại nhìn một mặt vô tội của Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân. Tốt a, xem ra ba người này hoàn toàn không hề giác ngộ

“Duẫn Anh,  tôi cảm thấy Lê San nói rất đúng, em a, cũng nên ra ngoài đi dạo một vòng” Ấn Kỷ Tuyền đi qua, dùng hai tay ôm mặt Hoắc  Duẫn Anh, hôn nàng một cái. Bốn người bọn họ đã ở chung hơn một tháng, vết thương của Ấn Kỷ Tuyền đã đỡ hơn nhiều, Hoắc  Duẫn Anh ban đầu còn bài xích bọn họ tới gần, bây giờ cũng đã dần dần quen thuộc ba người thỉnh thoảng chấm mút

“Tốt, vậy mấy người muốn đi  đâu?”

“Không bằng đi khu  mua sắm coi “

“ừm”

Quyết định chủ ý xong, bốn người tùy tiện thu thập một phen, liền rời khỏi biệt thự, Hoắc  Duẫn Anh mặc dù nhiều xe, nhưng đa số đều là xe thể thao trương dương tao khí, nếu bốn người cùng đi không biết sẽ mua bao nhiêu thứ. Liền đi xe  Ấn Sư Mân, đương nhiên cũng là Ấn Sư Mân lái xe. Ấn Kỷ Tuyền ngồi ở vị trí kế bên tài xế, Hoắc  Duẫn Anh cùng Diệp Lê San ngồi ở ghế sau.

Bốn người đều cao gầy, có thể so với người mẫu, lại thêm tướng mạo xuất chúng, sau khi đi vào cửa hàng, cơ hồ đi đâu cũng thu hút ánh nhìn của người khác. May mà các nàng cũng đã quen, trừ Hoắc  Duẫn Anh thỉnh thoảng ném mị nhãn với mấy người đẹp đi lướt qua, mặt khác ba người kia phần lớn không hề để ý.

“Mệt quá, không muốn đi” Đến chưa  tới nửa canh giờ, Hoắc  Duẫn Anh tìm chổ ngồi xuống, nhìn nàng mang giày cao gót nhỏ, Diệp Lê San nhíu mày, nàng vừa rồi  nói muốn Hoắc  Duẫn Anh thay giày thấp chút, ai ngờ người này hết lần này đến lần khác nói đôi giày phối đồ rất đẹp, liền chọn đôi giày này, xem ra, hiện tại biết mệt mỏi rồi.

“Duẫn Anh, em ở đây nghỉ ngơi, tụi chị đi siêu thị mua vài nguyên liệu để cho bữa tối sẽ về liền”

“Ừm, mọi người đi đi” Hoắc  Duẫn Anh ngồi bất động trên ghế, ba người không có cách, chỉ có thể tự mình đi. Nhìn bọn họ đi xa, nụ cười ấm áp trên mặt Hoắc  Duẫn Anh cũng dần dần biến mất

Một tháng này, nàng đích xác rất vui vẻ, mà tâm tình tốt như vậy, nàng thật lâu chưa từng có, thế nhưng không có nghĩa nàng ngầm đồng ý mối quan hệ này. Từ ban đầu bài xích, đến chậm rãi tiếp nhận, mà mấy ngày gần đây, ba người đều thỉnh thoảng vào buổi tối tìm mình, không phải ôm ngủ chung, chính là làm một chút chuyện kia.

Hoắc  Duẫn Anh không nghĩ một ngày mình biến thành dạng này, dù nàng không có xác lập quan hệ, thế nhưng….nàng không có cự tuyệt bất kỳ ai. Hoắc  Duẫn Anh a, trái tim một người nhỏ như vậy. Thế nhưng mày lại chia cho ba người. Bọn họ đều nên có người tốt hơn mày, mà mày…làm sao xứng đáng với bọn họ.

Nghĩ đến những thứ này, Hoắc  Duẫn Anh cười khổ, cúi thấp đầu ngẩn người. Ngay lúc này, cửa hàng bỗng vang lên tiếng còi báo động chói tai, ngay sau đó, tiếng nổ mạnh từ mái nhà nổ tung, gạch ngói từ trên trời giáng xuống. Hoắc  Duẫn Anh vội vàng đứng lên, nhìn những người không ngừng chạy ra, còn có tiếng cứu viện khẩn cấp từ cửa hàng vang lên.

“Quý vị khách hàng xin chú ý, tầng cao nhất của siêu thị xảy ra vụ nổ gây cháy không rõ nguyên nhân, vì giảm thiểu sự tổn thất, xin mau chóng đi xuống cầu thang bộ, xin lặp lại lần nữa….”

Sau đó tiếng loa nói cái gì, Hoắc  Duẫn Anh hoàn toàn nghe không rõ, trong đầu nàng cũng chỉ có thông tin vụ nổ ở siêu thị gây ra cháy. Mà Diệp Lê San cùng Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân ba người bọn họ, đều còn ở siêu thị.

Nghĩ đến điều này, Hoắc  Duẫn Anh giống như phát điên chạy ngược lại với dòng người, nàng cởi giày cao gót, chân trần đi trên đất, dòng người chen lấn khiến nàng nửa bước khó đi, nhất là nàng còn đi ngược lại với dòng người, lần lượt bị va chạm, lại bị đẩy ra. Hoắc  Duẫn Anh biết, mình nhất định phải tìm ba người kia, nàng đã mất đi người quan trọng, không thể lại mất đi một lần nữa!

“tiểu thư, cô không thể đi vào, hiện tại lửa đã lan đến mấy tầng dưới, cô nhất định phải đi xuống cầu thang thoát hiểm”

“Thả tôi ra, người quan trọng của tôi  còn ở trên đó, cô thả tôi ra, tôi muốn đi tìm họ!”

“tiểu thư,  chúng tôi đã triển khai công việc cấp cứu, nếu như bạn của cô còn ở trên đó, sẽ không có nguy hiểm, cô phải mau chóng rời đi”

Bảo an nói xong, đã không màn Hoắc  Duẫn Anh phản kháng, trực tiếp kéo nàng ra khỏi cửa hàng. Hoắc  Duẫn Anh mờ mịt nhìn người không ngừng được cứu ra, có thể tìm mấy vòng, lại không tìm được ba khuôn mặt quen thuộc. Nàng tìm kiếm từng người một trong dòng người, không để ý chân bị đất đá làm cho đau đớn, hoặc là va vào vai ai, bộ dáng mình lại thêm chật vật.

Nàng đã mất đi Chung Tử Thanh, không thể lại mất thêm bọn họ! Thế nhưng là…chính mình….tựa hồ nghĩ đến cái gì, Hoắc  Duẫn Anh bỗng nhiên quỳ trên mặt đất, sững sờ nhìn dưới mặt đất. Vì cái gì….vì cái gì chỉ có chính mình không có việc gì đâu ? Nếu như nàng hôm nay vẫn ở trong nhà không tới nơi này, có phải ba người họ cũng sẽ không có chuyện gì. Nếu như nàng vừa rồi khăng khăng muốn về nhà, bọn họ sẽ không lên lầu đi siêu thị mua đồ.

Hết thảy hết thảy, đều bởi vì chính mình. Trong đầu vang vọng những lời như vậy, nàng sẽ  hại chết người nàng quan tâm, là do nàng, đều bởi vì nàng ! Hoắc  Duẫn Anh bất lực co quắp trên mặt đất, sợ hãi để nàng không ngừng run rẩy, nàng tựa  như đứa trẻ bị mất đi tất cả, thấp giọng nức nở.

Lúc này, thân thể bỗng nhiên bị người ôm lấy, nghe được hơi thở quen thuộc, Hoắc  Duẫn Anh ngẩng đầu, liền thấy mặt ba người xuất hiện ở trước mặt mình. Các nàng nắm tay làm thành một vòng tròn, cùng nhau ôm mình, Hoắc  Duẫn Anh nhìn thấy bọn họ, ngược lại khó càng lợi hại hơn.

“Mấy người…mấy người đi đâu…. Tôi nghĩ mọi người xảy ra chuyện…thật là sợ….tôi thật là sợ mấy người không thèm tôi nữa” từ sau khi cha mẹ qua đời, Hoắc  Duẫn Anh đại khái lần đầu tiên khóc đến bất lực như vậy, nàng giống như đứa bé, không ngừng lau nước mắt, mà Diệp Lê San cùng Ấn Kỷ Tuyền cũng đỏ vành mắt, Ấn Sư Mân còn cố kìm nén.

“Duẫn Anh, thật xin lỗi, chúng tôi đến muộn”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 87:

Rất nhiều chuyện, nếu như không biết liền sẽ không có mong đợi cùng khát vọng. Như là đê ngăn hồng thủy, một khi bị lủng một lỗ nhỏ, cứ  thế để mãi, khe hở liền càng lúc càng lớn, cuối cùng hồng thủy vỡ đê, xảy ra rồi thì không thể ngăn cản.

Sau khi Chung Tử Thanh rời đi, Hoắc  Duẫn Anh từng thanh tâm quả dục một thời gian rất dài. Nàng uống rượu gây tê  cảm xúc, hút thuốc để có thể thanh tỉnh trong vài phút ngắn ngủi. Cho dù nàng bị người ta gọi là Hoa Hồ Điệp, nhưng nàng biết, mình bất quá là kẻ đáng thương buồn cười. Nàng vọng tưởng Chung Tử Thanh chính là người tình mỗi tối nàng qua đêm, dùng ngón tay tiến vào nàng, đem tất cả  ảo tưởng để cắt đi dục vọng thân thể trong hiện thực.

Nhưng trình độ như vậy, có lẽ hoàn toàn không đủ. Gặp được Ấn Kỷ Tuyền, Ấn Sư Mân, Diệp Lê San, bọn họ đều là những người tốt, nhưng Hoắc  Duẫn Anh biết mình không tốt. Nàng tựa như ác quỷ sợ hãi cô độc, một khi  có người thân cận, nàng liền như muốn nuốt lấy. Mà dục vọng trống rỗng quá lâu, bỗng nhiên bị thức tỉnh, có lẽ sẽ như hồng thủy phá vỡ đê.

thân thể Hoắc  Duẫn Anh cực độ mẫn cảm, nàng cảm thấy dài dằng dặc, là bởi vì nàng đắm chìm trong dục vọng mà quên thời gian, nhưng Ấn Sư Mân rất rõ ràng,  bất quá ngắn ngủi vài phút, nàng liền lên đỉnh phong. Ấn Sư Mân biết mình đối với Hoắc  Duẫn Anh đã nghiện ngập không buông được, nhưng dù sao chỗ này không phải phòng nghỉ, mà  là phòng tắm, huống chi cô đối với chuyện lần trước của  Hoắc  Duẫn Anh, cũng còn bóng tối.

Hoắc  Duẫn Anh sau khi đạt đến cực hạn, luôn luôn sẽ lơ đãng, đem sự yếu đuối của nàng bày ra, giờ khắc này nàng như con non mới sinh, hoàn toàn không che giấu bất lực. Nàng co  quắp trên bồn rửa tay, ôm chặt mình không ngừng phát run. Ấn Sư Mân biết Chung Tử Thanh tồn tại, trên thực tế, lúc Hoắc  Duẫn Anh đến nghĩa trang ngày đó, cô liền biết. Chỉ là cô cùng Ấn Kỷ Tuyền đều lựa chọn không đi thăm dò,  bởi vì bọn họ quá rõ ràng, cái này chính là ranh giới cuối cùng của Hoắc  Duẫn Anh, chạm vào sẽ khiến nàng sụp đổ

“Duẫn Anh,  ôm em lên lầu được không ?”

“Ừm”

Hoắc  Duẫn Anh ngầm thừa nhận cách làm như vậy, cho dù nàng biết, nàng cùng cô ấy ở phòng tắm lâu như vậy, mà mình bây giờ quần áo không chỉnh tề bị Ấn Sư Mân ôm đi ra, hình ảnh này sẽ bị Diệp Lê San cùng Ấn Kỷ Tuyền nhìn thấy, bọn họ sẽ nghĩ như thế nào. Nhưng Hoắc  Duẫn Anh là tự nguyện. Nàng không có ý định che giấu chuyện mình ân ái với Ấn Sư Mân, ngay tại phòng tắm, mà bên ngoài có Ấn Kỷ Tuyền cùng Diệp Lê San, mình như con thú phát tình, không để ý liêm sỉ cùng Ấn Sư Mân ân ái, nếu như bị A San cùng Ấn cầm thú nhìn thấy, bọn họ có lẽ sẽ không còn thích mình nữa ?

Như thế, liền rất tốt.

Hoắc  Duẫn Anh nghĩ như vậy, chậm rãi ngủ thiếp đi, nghe tiếng hít thở đều đều của nàng, Ấn Sư Mân lúc này ôm nàng từ bồn rửa tay xuống. Nhưng lúc đứng dậy, cô phát hiện Hoắc  Duẫn Anh quá nhẹ, so với lúc mình quen biết nàng, không chỉ nhẹ một chút. Nàng mỗi ngày đều nói bọn họ nuôi mập nàng, thật tình không biết, một khoảng thời gian trước, nàng tra tấn bản thân thành bộ dáng gì, gầy  cơ hồ không có thịt, dường như bất cứ lúc này cũng sẽ bị gió thổi bay.. Mà bây giờ bất quá liền nói mình béo rồi, không khỏi quá mức tùy hứng

Mở cửa phòng tắm ra, Ấn Kỷ Tuyền cùng Diệp Lê San nhìn mình không có gì bất ngờ với ý vị thâm trường. Các nàng nhìn mình một cái, lại đem ánh mắt rơi vào trên thân Hoắc  Duẫn Anh. trong tầm mắt mang theo nóng rực cùng không cam lòng, Ấn Sư Mân cũng biết mình làm trái quy định, hơi nhíu mày, đem Hoắc  Duẫn Anh  đưa lên phòng ngủ, lại lần nữa đi xuống.

“Làm a”

“Làm nữa nha”

Diệp Lê San  cùng Ấn Kỷ Tuyền đồng thời mở miệng, trong giọng nói tràn ngập mùi thuốc súng, Ấn Sư Mân lần đầu tiên cảm giác được xấu hổ như thế. Kỳ thật ba người bọn họ có thể ở chung, bất quá vì một hiệp nghị, một hiệp nghị dành riêng cho Hoắc  Duẫn Anh.

“Thật có lỗi” Ấn Sư Mân thấp giọng nói, Ấn Kỷ Tuyền nhìn nàng,  ghen tuông trong mắt chui ra ngoài, cơ hồ muốn bao lấy người, trái lại Diệp Lê San ngược lại lạnh nhạt  tự nhiên, chỉ  có đôi mắt không có ý cười, thời khắc bại lộ tính xấu của cô ta.

“Đây cũng không có cách, A Mân đoạt trước, tôi cũng không nghĩ tới” Diệp Lê San bỗng nhiên mở miệng nói, cô sở dĩ tiếp nhận hai người kia ở chốn này, kỳ thật cũng bởi vì cô biết được muốn tốt cho Hoắc  Duẫn Anh, bọn họ không thể thiếu một ai. Diệp Lê San cho tới bây giờ đều không phải người đặc biệt tự tin, nhất là phương diện tình cảm, nàng thậm chí là tự ti.

Cô đã từng kết hôn, điều này luôn là kết tâm trong lòng cô, tựa như đêm đó, cô nhìn thấy người con gái mình yêu bị hai người khác chiếm hữu, nói không đố kỵ là giả dối. Cô vì bảo vệ Hoắc  Duẫn Anh, chọn không có đi vào ngăn cản, mà nhờ An Thất Thất hỗ trợ. Mà một nguyên nhân vi diệu khác không thể hiểu được chính là cô quá rõ ràng tính tình Hoắc  Duẫn Anh, rõ ràng đối phương biết mình phát hiện ra chuyện kia, liền nhất định bởi vì áy náy mà chia tay. Đáng tiếc, kết quả là vẫn bị chia tay.

Diệp Lê San nhìn thấu tâm can Hoắc  Duẫn Anh, cô biết trong lòng đối phương có quan tâm hai người nhà kia, coi như mình đề phòng, cũng không thể phòng cả đời, huống chi, Hoắc  Duẫn Anh trong lòng còn có bế tắc tên Chung Tử Thanh. Cân nhắc đến những thứ này, Diệp Lê San không có cự tuyệt hai người họ Ấn yêu cầu ở chung, đồng thời bọn họ cũng nỗ lực sống chung hòa bình.

Chỉ bất quá, hôm nay ngược lại có người phá vỡ nguyên tắc.

“A Mân rất giảo hoạt, sau lưng chị và Lê San ra tay với Duẫn Anh” Ấn Kỷ Tuyền vừa cười vừa nói, nhưng nghiến răng nghiến lợi bại lộ ý đồ của nàng.

“A Tuyền, cô không cần như thế, A Mân đã phá vỡ quy củ, vậy đã nói rõ, chúng ta không cần phải tuân thủ, không phải sao?”

Diệp Lê San vừa cười vừa nói, rõ ràng một bộ vô hại với vật lẫn người, nhưng bên trong ẩn chứa không ít hàn ý. Ấn Sư Mân gật gật đầu, lúc ra hiệp nghị,  mấy người bọn họ liền đều cảm thấy không có khả năng. Dù sao trong hiệp nghị, ngoại trừ bọn họ chung sống hòa bình, điểm quan trọng nhất, chính là không động tay động chân với Hoắc  Duẫn Anh, cái hiệp nghị này, có lẽ ngay từ đầu nên hủy bỏ.

“Chúng ta đều thích Duẫn Anh, cũng từng làm qua, cũng đều vì nàng, cho nên tôi sẽ đem cảm thụ của nàng đặt ở số 1.  Công bằng cạnh tranh, nhưng không thể để cho nàng cảm thấy khó chịu” Diệp Lê San nhẹ nói, Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân cũng không có dị nghị. Bọn họ suy nghĩ, tự hỏi cũng nghĩ như thế.

“ừm, cứ như vậy làm đi “ Ấn Kỷ Tuyền cười nói

“Ban đêm ăn cái gì?” Ấn Sư Mân nghĩ nghĩ, cô cảm thấy mình hiện tại mỗi ngày nghĩ nhiều nhất là nấu món gì cho Hoắc  Duẫn Anh ăn, cho Hoắc  Duẫn Anh ăn cái gì để nàng mập một chút.

“Duẫn Anh hôm nay mệt mỏi không  ít, tôi cảm thấy phải làm chút canh bồi bổ cho nàng”

Diệp Lê San như có điều suy nghĩ nhìn Ấn Sư Mân.