nói về ấn tượng của Hoắc Duẫn Anh về Ấn Sư Mân, kỳ thật không chỉ hai tháng gặp gỡ mà trở nên khắc sâu, hai người quen nhau cũng hơn một năm, mà trong một năm nay Duẫn Anh thừa nhận nàng không chỉ trầm mê sắc đẹp đối phương. Tướng mạo Ấn Sư Mân kỳ thật không phù hợp với hình tượng hắc bang đại tỷ. Chí ít lần đầu tiên gặp mặt Hoắc Duẫn Anh, trừ cảm thấy tính cách nàng có chút lạnh lùng, căn bản không có cách nào ngờ rằng cô ấy lại thuộc gia đình xã hội đen.
Ấn Sư Mân rất thích sạch sẽ, trước khi đi quán bar, kiểu gì cũng phải đeo găng tay, mà mỗi lần đến đều khác nhau, Hoắc Duẫn Anh cũng gần đây mới biết được Ấn Sư Mân là người thích sưu tầm găng tay. Lần đầu tiên gặp mặt, nàng có nhớ rõ cô gái này mặc áo khoác xám ngồi trong góc vắng nhất của quán bar, bên trong còn mặc áo sơ mi trắng cực kỳ đơn giản. Cô ấy an tĩnh ngồi ở chỗ kia một mình rót rượu, ánh mắt lướt qua một loạt bên trong quán, giống như con dã thú đang thủ thế chờ đợi.
Ngũ quan nàng kỳ thật cũng không tính cứng rắn, sở dĩ sẽ dùng từ cứng rắn để hình dung phần lớn là vẻ mặt cứng rắn, nhưng lại làm cho người ta cảm giác băng thanh ngọc khiết, siêu thoát thế tục. Có lẽ lần nữa dùng từ này để hình dung Hoắc Duẫn Anh cũng cảm thấy bật cười, nhưng người chưa thân với Ấn Sư Mân, lần đầu tiên gặp cô ấy, có lẽ đều có cảm giác giống nhua.
Cô ấy luôn xõa tóc đen, buộc chặt chỉnh tề, ngẫu nhiên thuận hoạt rối tung, ở sau lưng, nếu không thì chính là gọn gàng buộc thành đuôi ngựa. Dù là đeo găng tay, đều có thể phỏng đoán ngón tay bên trong rất dài rất nhỏ có vết thương, y phục của nàng cho tới bây giờ cũng sẽ không dính chút vết bẩn, bất kỳ chỗ nào bao gồm nút áo, đều phải chỉnh chỉnh tề tề. Hoa văn nút áo nhất định phải thống nhất, không có bất kỳ cái nào bị lệch hoặc nghiêng, tinh tế khiến người khác giận sôi. Mà lúc nàng uống rượu cũng sẽ không uống từng ngụm, mà là chậm rãi uống, như là mèo thích uống trộm. Hoắc Duẫn Anh lúc ấy cảm thấy, cô gái này rất hợp với khẩu vị của mình. Nhưng về sau, biết được thân phận của cô ấy, Hoắc Duẫn Anh tự nhiên thu hồi sắc tâm, mỗi lần Ấn Sư Mân đến quán bar, cô ấy trở thành hoa thơm cỏ lạ trong quán bar được ngắm nhìn miễn phí, thưởng thức chút sắc đẹp nhưng cũng không biết gần đây có vận gì, nàng cùng Ấn Sư Mân, gồm cả Ấn Kỷ Tuyền đều có quan hệ không minh bạch, đương nhiên, Hoắc Duẫn Anh đã từng nằm mơ cũng không ngờ tới, có một ngày Ấn Sư Mân quỳ trước mặt mình, khẩu giao cho mình. Dù sao Ấn Sư Mân khí chất quá xuất chúng, mà nàng giờ phút này hạ thấp tư thái, hôn lấy nơi tư mật nhất của mình.
Thị giác cùng tâm lý xung kích khoái cảm thân thể, nhất là dáng vẻ của Ấn Sư Mân. Dù là làm loại chuyện này, y phục của cô ấy vẫn tinh tế như vậy, mà cô ấy dù quỳ, tư thế vẫn ưu nhã như cũ. Hoắc Duẫn Anh cảm thấy toàn thân đều bị cô ấy liếm láp đến ấm áp vô cùng, chân tâm liền muốn hòa tan, liền muốn bị Ấn Sư Mân ăn hết. Nàng biết lại tiếp tục, mình có khả năng nhịn không được sẽ có phản ứng sinh lý, nếu như bị làm thành như thế, cũng quá mất mặt đi.
“Ừm…. Ấn Sư Mân….đủ rồi…” cho dù bị Ấn Sư Mân ôm eo, nhưng Hoắc Duẫn Anh vẫn sẽ có cảm giác run chân. Vì không thể chật vật ngã xuống, nàng nhẹ giọng hô lên, cư cao lâm hạ nhìn mặt Ấn Sư Mân. Trong phòng tắm tia sáng mờ nhạt chiếu lên trên mặt cô ấy, độ cong gò má cũng giống như phủ một tầng ánh vàng. Cô ấy dùng tay vịn lấy mình, một tay khác ưu nhã vén lên tóc dài, tri kỷ không nghĩ để dư thừa một sợi tóc làm mình trở nên lộn xộn. Nhìn ngón tay thon dài của cô ấy quá phận, Hoắc Duẫn Anh khẽ hừ một tiếng, lại một dòng nước ấm thuận hạ thể chảy ra.
“Chuyển sang nơi khác” Ấn Sư Mân phát giác chân Hoắc Duẫn Anh đang run, cô ấy dứt khoát trực tiếp ôm nàng, đem khăn lông phủ lên bàn trang điểm, lại đặt Hoắc Duẫn Anh ngồi lên, bỗng nhiên từ đứng biến thành tư thế ngồi xấu hổ, Hoắc Duẫn Anh nghiêng đầu, hoàn toàn không biết mọi chuyện làm sao trở nên không thể ngăn cản.
“thích không ? Tôi sẽ học từ từ, sau này có thể làm tốt hơn” Khóe miệng Ấn Sư Mân còn dính chất lỏng của nàng, lại giống như người yêu không có kinh nghiệm trong chuyện này hỏi mình. Nhưng trên mặt cô ấy vẫn mười phần bá đạo, tựa như nói là, dù cho tôi không có kinh nghiệm thượng em, vẻn vẹn dùng sức mạnh mấy lần, nhưng tôi vẫn cảm thấy tôi có thể khiến em dễ chịu.
Hoắc Duẫn Anh nhất thời nghẹn lời, nàng không biết nên trả lời thế nào. Chẳng lẽ nàng muốn nói mặc kệ kỹ thuật của cô thế nào, chỉ nhìn ngón tay cô dài như thế, nhìn xem mặt của cô, trầm mê sắc đẹp của cô, tôi thiếu điều cao trào mất rồi ? Không được, không được, nói như vậy, mình còn mặt mũi mà nhìn người.
“Mấy chuyện này, đừng hỏi tôi” Hoắc Duẫn Anh cúi đầu, nhưng bởi vì góc độ, nàng cúi đầu liền nhìn thấy chỗ kia của mình, Hoắc Duẫn Anh không có đặc thù đam mê, tự nhiên sẽ không nhìn chỗ đó của chính mình. Nhưng lúc trước là Chung Tử Thanh chơi trò chơi có chút xấu hổ, nghĩ đến đối phương nhất định muốn mình làm trước mặt nàng, tự an ủi, liền vào lúc đó, nàng đem tiểu muội muội của chính mình để cho nàng xem nhất thanh nhị sở.
Lần này nhìn thấy, mặc dù có cỏ dại che chắn, nhưng nơi đó xác thực rất ẩm ướt, mà lại, Hoắc Duẫn Anh cho dù không nhìn thấy, nhưng có thể cảm nhận được, ở giữa chỗ mẫn cảm có hạt đậu nhỏ không ngừng phát run, giống như còn khát vọng Ấn Sư Mân ngậm lấy nàng.
“Duẫn Anh thả lỏng một chút. Tôi hiện tại bất quá giúp em giải quyết vấn đề sinh lý là công cụ mà thôi, nếu như trong lòng em, cảm thấy có lỗi với Diệp tiểu thư, hoặc có lỗi với chính mình, liền coi tôi là công cụ, mà không phải con người” Kiêu ngạo như Ấn Sư Mân, có thể nói ra lời này đã đủ khiến người chấn kinh, mà sau khi cô ấy nói xong, lại một lần nữa hôn lên chỗ ướt át.
Hoắc Duẫn Anh cảm giác được toàn bộ mình đều bị cô ấy ngậm lấy, loại cảm giác hạ thể nóng lên bỗng nhiên dâng trào, ngay cả xương cốt bên trong nàng cũng muốn co lại. Mà trên thực tế, nàng cũng đích xác co lại thành một đoàn.
“A…. Ấn Sư Mân…nhanh…nhanh lên…” Hoắc Duẫn Anh đem thân thể dựa vào gương sau lưng, khắc chế không được xoay vòng eo, đi nghênh hợp với Ấn Sư Mân. Nàng biết mình hiện tại nhất định là điên, thế mà liền ở trong toilet, cùng Ấn Sư Mân làm những chuyện này. Bên ngoài là Ấn Kỷ Tuyền cùng Diệp Lê San, rõ ràng mình thích A San, nhưng lại cùng Ấn Sư Mân phát sinh quan hệ.
Càng nghĩ lại, Hoắc Duẫn Anh liền cảm thấy mình đáng sợ cỡ nào, vô sỉ cỡ nào. Quả nhiên, nàng lúc ấy chia tay với A San là đúng, mà nàng…tựa hồ không có tư cách cùng ba người ở chung. Như vậy liền cắt đứt bây giờ, tận lực khả năng…đem những gì mình có cho bọn họ.
Thanh âm Hoắc Duẫn Anh rất êm tai, nhất là ngay lúc này, nàng non mềm tựa như bọt biển, bất kỳ chỗ nào cũng bóp ra nước. Ấn Sư Mân lưu luyến say mê dùng tay nắm lấy khe mông mềm mại của nàng, ngón tay vuốt ve bắp đùi, nhưng lại khắc chế muốn bước thêm một bậc dục vọng. Phần dục cầu này bị Hoắc Duẫn Anh phát giác, nàng mở mắt ra nhìn xem đầu Ấn Sư Mân chôn ở giữa chân mình, đem chân mình mở ra một chút.
“Ấn Sư Mân….vào đi….có thể….tiến vào” Hoắc Duẫn Anh giờ phút này đã quên ước định ban đầu, nàng chủ động mời Ấn Sư Mân xâm chiếm, dù nàng còn nhớ rõ ký ức ở quán bar vẫn còn đau đớn chưa lành, nhưng đúng với suy nghĩ trong nội tâm nàng, nàng không có cách nào thờ ơ với Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền, nàng…không có cách nào nhẫn tâm với bất kỳ ai.
“Duẫn Anh, có thể sao?” Ấn Sư Mân ngẩng đầu, nhìn Hoắc Duẫn Anh, hai người bốn mắt nhìn nhau, trong mắt Ấn Sư Mân, Hoắc Duẫn Anh nhìn thấy một chút nóng bỏng yêu thương, những thứ này liền đủ rồi, nàng dùng chân ôm lấy Ấn Sư Mân. vươn tay vòng cổ nàng, chỉ cần một ánh mắt, đủ khiến con mồi mắc câu.
“Có thể, vào đi, dùng ngón tay của cô, xuyên qua tôi” Duẫn Anh hối thúc Ấn Sư Mân, lôi kéo tay của cô ấy, đặt lên chân tâm nóng hổi của mình, nơi đó đã sớm bị Ấn Sư Mân làm cho ướt át nóng hổi, bị nàng dùng lòng bàn tay xoa lên, Hoắc Duẫn Anh chỉ cảm thấy một trận tê dại thuận chân tâm lan tràn toàn thân.
Nàng cầm cổ tay Ấn Sư Mân, dùng chỗ mẫn cảm yếu ớt nhất của mình lề mề ngón tay cô ấy. Ngẫu nhiên sẽ đè ngón tay lên hạt đậu nhỏ đã sớm cứng rắn của chính mình. Hoắc Duẫn Anh biết mình bộ dáng hiện tại của mình cực phóng đãng, thế nhưng nàng không thèm để ý, nàng muốn chính là cảm giác này. Nàng hy vọng mình ở trong mắt Ấn Sư Mân là dạng gì thì nàng chính là bộ dáng đó.
Đèn chiếu xuống đỉnh đầu, Hoắc Duẫn Anh trên mặt phủ một tầng mồ hôi rạng rỡ phát sáng, nàng nhắm mắt hưởng thụ, bờ môi gợi cảm hé mở, thỉnh thoảng phun ra tà âm trầm khàn, cảm thấy tay Ấn Sư Mân đang run rẩy, mà hơi thở của nàng cũng bị mình chủ động lề mề làm cho lộn xộn.
Hoắc Duẫn Anh càng thêm ra sức giãy dụa eo thon, mặc cho phần bụng chữ xuyên hoàn mỹ uyển chuyển co dãn, hình thành cảnh tượng vô cùng mỹ diệu. Tình cảnh như vậy, vô cùng mê người, dường như là cảnh tượng tốt đẹp nhất chồng chất động lòng người, muốn ngừng mà không được, lại như thế nào bỏ qua được cô gái trước mặt.
Cảm thấy ngón tay dài nhỏ của Ấn Sư Mân rốt cuộc không kịp chờ đợi tiến vào thân thể mình, dị vật tiến vào gạt ra dịch nóng sáng long lanh, khiến cho phòng tắm vắng vẻ phát ra tiếng nước giòn tan làm người đỏ mặt đến mang tai. Hoắc Duẫn Anh hít một hơi sâu, hếch vòng eo để ngón tay Ấn Sư Mân tiến vào sâu hơn, có chút co chân lại, ngón chân thoải mái đều cuộn tròn rúc vào một chỗ, chậm rãi đung đưa.
“Duẫn Anh, Duẫn Anh….” Ấn Sư Mân lui ra đằng sau một chút, muốn nhìn biểu lộ Hoắc Duẫn Anh, nhưng Hoắc Duẫn Anh lại ôm cô ấy thật chặt, để cô ấy không nhìn thấy mặt của nàng, chỉ có thể từ trong gương nhìn thấy Hoắc Duẫn Anh bởi vì kích động mà run rẩy xương hồ điệp xinh đẹp ở sau lưng.
“Ấn Sư Mân, đừng nhìn bộ dạng của tôi bây giờ, chỉ cần tôi liền được rồi.. A…..Đúng….Chính là như vậy tiến vào tôi….dùng sức tiến vào tôi….Ân…”