Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 84:

thân thể Hoắc  Duẫn Anh không thoải mái một nửa là vì tâm bệnh, nhưng bởi vì Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền tới cởi bỏ hết khúc mắc trong lòng nàng, mặc dù vẫn sẽ rất để ý, cũng sẽ không lại tra tấn chính mình. Nằm thoải mái trên ghế salon, Hoắc  Duẫn Anh chân trần đem chân gác lên bên cạnh, trong tay ôm gối ôm, một chút lại vỗ vỗ. Buổi chiều ánh nắng dịu dàng để nàng cơ hồ buồn ngủ. Lúc này một làn hương nhàn nhạt truyền tới, Hoắc  Duẫn Anh mở mắt liền thấy Ấn Sư Mân chạy tới một bên, trong tay bưng dĩa tôm đuôi phượng, chậm rãi ngồi xổm ở bên cạnh mình.

“Duẫn Anh, muốn ăn cơm trưa không, đói không ?” thanh âm Ấn Sư Mân rất nhẹ, bởi vì từ  phòng bếp đi ra, trên người cô dính hương vị khói dầu, lại không khó ngửi. Cô vẫn là mặc áo sơ mi đen đơn giản rộng rẫy, bên dưới chỉ mặc quần dài màu trắng, Rõ ràng chỉ là kiểu phối  hợp cũ rích đen trắng, nhưng mặc trên người cô tựa như người mẫu.

Hoắc  Duẫn Anh cho tới bây giờ đều biết mình không thể nào kháng cự sắc đẹp của Hoắc  Duẫn Anh, nhất là giờ phút này nửa quỳ bên cạnh mình, cầm trong tay con tôm đuôi phượng vàng óng ánh đặt trước mặt mình.

“Còn chưa ăn cơm, tôi vẫn đang nghĩ có nên ăn vụng không” Hoắc  Duẫn Anh ngoài miệng nói vậy, nhưng há miệng đợi Ấn Sư Mân đút tôm đuôi phượng cho mình, không thể không nói, mặc dù làm đồ ăn phong cách khác biệt, kỹ năng nấu ăn của Ấn Sư Mân tuyệt đối có thể so cao thấp với Diệp Lê San. Vỏ ngoài con tôm xốp giòn ngon miệng, nhưng bên trong  lại tươi non mềm mại, Hoắc  Duẫn Anh tự nhận không phải người ham ăn uống, nhưng nàng gần đây cảm thấy mình bị Diệp Lê San cùng Ấn Sư Mân nuôi mập. Nàng nghĩ như vậy, lại hoàn toàn không biết ba người hận không thể nuôi nàng béo lên một chút mới tốt.

“Còn muốn không?” thấy Hoắc  Duẫn Anh ăn xong giãn ra lông mày, Ấn Sư Mân xưa nay không có biểu tình lộ ra nụ cười nhàn nhạt, Hoắc  Duẫn Anh lắc đầu, lúc ngày ngược lại là Ấn Kỷ Tuyền dọn đồ ăn xong cũng đi tới. Nàng trên tay cầm bít tất lông xù, tay khác có chút buồn cười treo trước ngực. Nhìn Hoắc  Duẫn Anh để chân trần, đưa tay sờ qua, quả nhiên một mảnh lạnh buốt truyền qua lòng bàn tay.

“Duẫn Anh, em lại không mang vớ” Ấn Kỷ Tuyền nói có chút bất đắc dĩ, nhưng vẫn cười nâng chân Hoắc  Duẫn Anh lên, dùng tay không tiện vịn lấy mắt cá chân trắng nõn của nàng, một tay khác đeo vớ lại cho nàng, Hoắc  Duẫn Anh bỗng nhiên ngồi dậy, nàng nếu lại nằm xuống như thế, đều cảm thấy mình là người thực vật không thể tự lo liệu cho bản thân.

“Ài, không phải, tôi nói hai người…đừng như vậy” cùng một chỗ ở chung ba ngày, Hoắc  Duẫn Anh mặc dù không cách nào hoàn toàn quên đi sự kiện kia, nhưng biểu hiện của Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân gần đây có chút khiến nàng cảm thấy không biết làm sao. Đầu tiên, từ sinh hoạt bình thường mà nói. Nàng sớm biết hai đại tiểu thư Ấn gia là không làm gì, nhưng đến nơi này, không chỉ chăm sóc mình, thế mà ngay cả mua thức ăn nấu cơm, giặt quần áo, dọn dẹp lau chùi đều làm hết.

Trừ Hoắc  Duẫn Anh, không ai có thể rõ ràng hơn nàng, khi nàng sáng sớm xuống lầu, nhìn thấy Ấn Kỷ Tuyền mặc váy liền thân cầm cây lau nhà đang lau chùi có cảm giác gì. Mà càng thêm quỷ dị chính là, cho tới bây giờ, Ấn Sư Mân chưa bao giờ đi mua đồ ăn lại cầm giỏ đầy thức ăn mua ở chợ về, Hoắc  Duẫn Anh thực tế không dám nghĩ cô gái mặc áo khoác da cùng giày bốt cao, đeo kính đen đi mua đồ ăn sẽ có bao nhiêu người nhìn.

Tổng kết lại, Hoắc  Duẫn Anh cảm thấy  Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân hơn phân nửa là điên rồi, không phải làm sao  lại làm những chuyện không hợp với thân phận của mình ?

“Ừm? Duẫn Anh nói gì? Dạng này là dạng nào?” Ấn Kỷ Tuyền không hiểu, còn ngồi trên ghế salon, Hoắc  Duẫn Anh mang vớ vào cho nàng.

“Tôi nói là…các người không có chuyện khác làm hay sao ? Cô là viện trưởng mà, không đi làm hả? Còn có cô, gần đây cô luôn vô sự sao?” Hoắc  Duẫn Anh đối với Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân nói xong, lại phát hiện nàng sau khi nói xong, hai người kia thế mà lộ vẻ mặt ủy khuất.

“Duẫn Anh không  thích chúng tôi chiếu cố em sao? Hay là chúng tôi không đủ tốt?” Ấn Sư Mân mở miệng trước, thấy cô cúi đầu, tựa hồ thật đang suy nghĩ nơi nào không đủ tốt, Hoắc  Duẫn Anh vội vàng nắm mặt của cô, đem đầu của cô nâng lên

“cô đừng hiểu lầm, tôi không có ý tứ kia, tôi chính là nói..ài…vậy các người cứ tùy tiện đi”

Hoắc  Duẫn Anh bất đắc dĩ nói, lại nằm vật xuống ghế salon, thấy nàng không nói, Ấn Kỷ Tuyền cười cười, nhìn con tôm đuôi phượng trên tay kia “ Duẫn Anh cùng A Mân thật là giảo hoạt, vụng trộm ăn tôm đuôi phượng, đều không cho tôi cùng Lê San nếm thử.”

Ấn Kỷ Tuyền nói, duỗi tay cầm hai con tôm đuôi phượng, lấy một con nhét vào miệng mình, một cái khác đút cho Diệp Lê San cầm điểm tâm đã làm xong đi tới. Thấy Diệp Lê San tự nhiên vậy mà há miệng ăn hết, Hoắc  Duẫn Anh híp mắt nhìn bọn họ, Ấn Kỷ Tuyền cùng Diệp Lê San đều thích mặc áo trắng, hai người  nhìn thoáng cùng loại hình ôn nhu ưu nhã. Bất quá cũng chỉ có chính mình biết, Diệp Lê San nhìn qua ôn nhu, nhưng nàng  suy nghĩ so với người khác đều chu toàn. Mà Ấn Kỷ Tuyền tên này chính là mặt người dạ thú.

Cũng không biết luận thế nào, Hoắc  Duẫn Anh luôn cảm thấy gần đây hơi kỳ quái, mà yên bình để người cảm thấy có chút mộng ảo. Theo lý thuyết, ba người đều có ý với nàng, thế nhưng bọn họ còn tâm bình khí hòa ở chung. Nếu như chỉ có Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân cùng liền thôi, dù sao bọn họ là chị em ruột, nhưng vì cái gì Diệp Lê San thản nhiên  tiếp nhận bọn họ ở lại ?

Nghi vấn như vậy Hoắc  Duẫn Anh không chỉ một lần đề cập đến, nhưng mỗi lần như thế Diệp Lê San sẽ nói sang chuyện khác, dần dà, Hoắc  Duẫn Anh cũng không nói nữa.

“Duẫn Anh đang nhìn cái gì? Là trách chị ăn tôm đuôi phượng mà A Mân làm cho em sao?” Diệp Lê San nhìn Hoắc  Duẫn Anh nhìn chằm chằm mình, vừa cười vừa nói, không sai, chính là như thế này hai ngày nay, Diệp Lê San cư nhiên thân mật gọi Ấn Sư Mân là A Mân, Hoắc  Duẫn Anh luôn cảm thấy, tựa hồ có gì không đúng a.

“Ờ…không có gì, em chính là muốn nói, Ấn cầm thú vừa sờ chân em, cô ta còn chưa rửa tay nữa” Hoắc  Duẫn Anh vô cùng đứng đắn nói, nhưng sau khi nói xong, Ấn Kỷ Tuyền cùng Diệp Lê San không có biểu hiện như nàng biểu hiện, nhất là Ấn Kỷ Tuyền, thế mà còn vô liêm sỉ liếm ngón tay.

“Nha. chân Duẫn Anh rất sạch, sờ cũng không sao. Tôi không ngại, tôi nghĩ Lê San cùng A Mân cùng sẽ không ngại đúng không ?” Hoắc  Duẫn Anh nghe Ấn Kỷ Tuyền nói xong, nhìn lại hai người bên cạnh biểu thị tán đồng, nàng ôm gối ôm, che mặt mình.

Điên điên, ba người này đều điên.

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 83:

“A San, chị…chị tại sao lại để bọn họ ở lại ?” thừa dịp Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân đem hành lý chuyển vào, Hoắc  Duẫn Anh nhíu mày hỏi, nàng cảm thấy Diệp Lê San hẳn là trong lòng chán ghét Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền, nhưng chính mình đem quyền lựa chọn cho nàng, vì cái gì  nàng còn để cho bọn họ vào ở?

“Bởi vì chị biết Duẫn Anh không yên lòng hai người đó, cho nên chị thay em quyết định” Diệp Lê San đưa tay sờ khuôn mặt Hoắc  Duẫn Anh, nàng đã sớm nhìn thấu trái tim Hoắc  Duẫn Anh. cho dù bị hai người kia tổn thương vô cùng sâu sắc, nhưng nàng không cách nào không để ý sự an toàn của hai người, nếu như Hoắc  Duẫn Anh thật hận bọn họ, thì hôm nay không tự làm mình bị thương để bảo vệ bọn họ.

Từ phương diện khác mà nói, Hoắc  Duẫn Anh tâm đủ hung ác, nàng đối với chính nàng là hung ác, lại đem hảo ý của nàng dành cho mọi người, cũng bao gồm cự tuyệt mình ở ngoài cửa, nhưng nàng không có cách nào lòng dạ độc ác với bọn họ. Hoắc  Duẫn Anh nhìn như vui đùa không thèm để ý cái gì, nhưng trong nội tâm nàng ôn nhu, so với mình còn hơn nhiều.

“Thế nhưng mà….” nghe Diệp Lê San nói, Hoắc  Duẫn Anh cau mày, nàng đích xác không yên lòng hai chị em Ấn gia, thế nhưng nếu như bởi vì mình mà làm khó cho Diệp Lê San, Hoắc  Duẫn Anh cũng không nguyện ý. Nàng đột nhiên cảm giác được, chính mình có phải hay không tìm một chỗ khác để ở ? Xa bọn họ một chút, liền không để bọn họ khiến nàng khó chịu.

“Duẫn Anh, đừng nghĩ lung tung” thấy Hoắc  Duẫn Anh một mặt trầm tư, Diệp Lê San liền biết nàng hiện giờ đầu óc đang lộn xộn. Lúc này Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền đã đem đồ đạc chuyển tới. Nhìn một xe tải lớn hành lý, Hoắc  Duẫn Anh méo miệng, nàng cảm giác như…hai người kia có tư thế muốn ở chỗ này luôn?

“Duẫn Anh, thân thể của em không thoải mái đi nghỉ ngơi chút đi, đợi tối làm cơm xong thì gọi em” Diệp Lê San nhìn trên mặt Hoắc  Duẫn Anh rã rời, dỗ dành nàng đi ngủ, cho đến khi người kia hít một hơi sâu. Diệp Lê San mới cẩn thận từng li từng tí  ra khỏi phòng

“Thật không nghĩ cô đồng ý cho chúng tôi ở lại” nhìn thấy thủ hạ cùng đồ đạc bọn họ mang tới, Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền tự nhiên ngồi mặt đối mặt Diệp Lê San.

“Tôi với các người khác nhau lớn nhất chính là tôi làm tất cả đều lấy tâm tình của Duẫn Anh làm gốc. Mặc dù tôi không thích các người, nhưng nàng để ý các người, tôi cũng chỉ có thể để các người ở lại, không phải sao ?”

Diệp Lê San ở thời điểm này, rốt cuộc thu lại nụ cười vô hại, thấy nàng ý vị thâm trường nhìn mình, Ấn Sư Mân đã sớm biết cô gái này không đơn giản, mà nàng phái người điều tra quá khứ của Diệp Lê San, một chút cũng không tra được. Thế lực phía sau cô gái này không nhỏ, dù sao cô ta không đơn giản là bà chủ quán cà phê đơn giản như thế.

“Trước mắt đích thật cô làm rất tốt, nhưng tôi cùng A Mân cũng không nhận thua. Diệp tiểu thư đã để chúng tôi ở lại, liền muốn tiếp nhận lời khiêu chiến này” Ấn Kỷ Tuyền thấp giọng nói, Ấn Sư Mân cùng suy nghĩ. Hôm nay bọn họ tới, vốn cho rằng muốn triệt để kết thúc, lại không nghĩ Hoắc  Duẫn Anh sẽ làm ra chuyện như vậy. Nghĩ đến con dao trong tay bị Hoắc  Duẫn Anh đoạt đi, một khoảnh khắc, bất luận là Ấn Sư Mân hay Ấn Kỷ Tuyền đều bỏ đi suy nghĩ kết thúc.

Lòng của bọn họ, trước kia là trôi nổi, nhưng hôm nay gặp Hoắc  Duẫn Anh, giống như bị chặn bởi một khối đá, bỗng nhiên an định lại. Bọn họ có thể vứt bỏ tôn nghiêm thậm chí sinh mệnh, lại không cách nào từ bỏ Hoắc  Duẫn Anh.

“Tốt, đã như vậy, liền cạnh tranh công bằng đi” Diệp Lê San cười nói, đã đứng dậy chuẩn bị đi bữa tối, thấy cô đi vào phòng bếp, Ấn Sư Mân cũng vội vàng theo sau, Ấn Kỷ Tuyền cũng có chút trợn tròn mắt, nàng nhìn cánh tay treo trước ngực, lại nghĩ mình ngay cả xào rau cũng có thể đốt cháy nhà bếp, đột nhiên cảm giác được….mình đã thua từ vòng gửi xe.

Cũng không biết thân thể quá mệt mỏi hay là nguyên nhân khác, Hoắc  Duẫn Anh lần này ngủ được yên bình, nàng vuốt mắt, phát hiện sắc trời bên ngoài đã tối, thế là đổi quần áo đi xuống lầu. Chỉ là sau khi xuống lầu, nàng nhìn chằm chằm phòng khách hồi lâu, tưởng rằng mình hoa mắt.

Bàn dài ở phòng khách đã bày đầy đủ loại thức ăn tinh xảo, ở bên trái là đồ ăn thường ngày quen thuộc của mình, một chút rau xào, canh, xương sườn là thức ăn Trung Quốc điển hình. Mà ở bên phải lại là cơm tây, bò bít tết, pasta,  liền ngay cả bánh gato cũng đều trang trí xong. Diệp Lê San mặc tạp dề đứng ở một bên, một bên khác là Ấn Sư Mân mặc áo sơ mi cùng quần dài.

Hoắc  Duẫn Anh đối với sắc đẹp đến giờ không có sức chống cự, Diệp Lê San trên mặt luôn nở nụ cười ôn nhu, nhất là dáng vẻ đeo tạp dề, cực giống như vợ hiền chờ chồng đi làm về, mà sắc đẹp của Ấn Sư Mân không cần phải nói, trước kia, Hoắc  Duẫn Anh vừa nhìn thấy đã bị sắc đẹp của cô ta mê hoặc. Nàng vốn dáng cao gầy, hết lần này đến lần khác còn thích mặc quần áo trung tính. Mái tóc dài màu đen kia bị cô ta buộc lại gọn gàng thành đuôi ngựa, áo sơ mi màu xám bỏ trong thùng, bên hông là dây nịt đơn giản, phối hợp cởi bỏ vài hàng nút cùng cà vạt hờ hững, ân….sắc đẹp này nhìn qua cũng biết ăn ngon.

Chỉ bất quá, khác biệt với hai vị đầu bếp kia, đoán chừng Ấn Kỷ Tuyền vì bị gãy tay mà không làm gì được. Thấy cô bưng bánh gato ăn thử, không cẩn thận dính bên khóe miệng, mà một tay lại không tiện lau đi, mắt thấy Ấn Sư Mân cúi người vươn tay lau vết bơ trên miệng cô, cuối cùng cũng không phải dùng khăn giấy lau tay mà trực tiếp đưa vào miệng nếm thử hương vị.

Hoắc  Duẫn Anh trợn mắt há mồm, nàng trước kia làm sao không có phát hiện, mối quan hệ của hai chị em này đã tốt như vậy rồi?

“Khụ khụ….mọi người….vất vả” Hoắc  Duẫn Anh đi xuống, ba người lập tức vây quanh, mắt thấy một bàn đồ ăn, Hoắc  Duẫn Anh đột nhiên cảm giác được, phương pháp dọn nhà này của nàng, tựa hồ không có tác dụng gì.