Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 82:

Trên gương mặt đau rát, còn lẫn lấy một chút máu  tanh nóng rực, Ấn Kỷ Tuyền là người phản ứng trước nhất. Nàng vội vàng lên lâu gọi Diệp Lê San, hỏi hộp thuốc cấp cứu ở nơi nào, Diệp Lê San mặc dù không biết chuyện gì xảy ra, nhưng cũng đoán được chút ít. Hai người cầm hộp thuốc chữa bệnh xuống tới, mà hai tay Hoắc  Duẫn Anh nhễu thành một vũng nhỏ trên đất.

Diệp Lê San nhìn, có chút trách cứ Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân, ở thời điểm này nàng chọn cách im lặng, bởi vì nói cái gì cũng không bằng băng bó cho Hoắc  Duẫn Anh. Diệp Lê San mở hộp thuốc ra, đưa cho Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân nước khử trùng, hai người quỳ trên đất, hoàn toàn quên hình tượng, chỉ toàn tâm toàn ý lau vết máu cho Hoắc  Duẫn Anh.

Nhìn thấy bọn họ toàn tâm toàn ý dốc lòng băng bó tay cho mình, cơn giận trong lòng Hoắc  Duẫn Anh  cũng tan đi phần nào, nếu như tay không bị  gì, nhất định phải đánh cho hai người kia tỉnh táo một chút. Nàng mới mặc kệ phương pháp xin lỗi gì của Ấn gia, nàng chỉ biết,  hai đồ ngốc này thế mà muốn ở trước mặt mình đâm bản thân. Mặc dù nàng giận Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân, nhưng nàng tuyệt không nghĩ đến bọn họ lại dùng phương pháp này để xin lỗi mình

“Hai người ngu xuẩn đủ chưa hả? Nếu như còn làm loại chuyện đó, liền cả đời đừng xuất hiện trước mặt tôi” Hoắc  Duẫn Anh dựa vào ghế salon, nhắm mắt lại nói. Nàng mới hết sốt, lại làm bị thương tay, nói là toàn thân không thoải mái. Cho tới bây giờ nàng đều cảm thấy Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền chính là ông trời phái xuống gây phiền phức cho mình, thấy bọn họ liền không gặp chuyện tốt.

“Sẽ không….sau này sẽ không có nữa” Ấn Kỷ Tuyền thấp giọng nói, giống như học sinh tiểu học làm sai mà khúm núm, sợ Hoắc  Duẫn Anh lại tức giận. Nhìn cô như vậy, Hoắc  Duẫn Anh nhìn về phía Ấn Sư Mân “ Cô sao? Đừng tưởng rằng không nói  lời nào liền không sao” Hoắc  Duẫn Anh biết, Ấn Sư Mân tính tình bướng bỉnh,  hiện tại một mặt thấy chết không sờn.

“Duẫn Anh, tôi đã từng nói, tôi nhất định không muốn tổn thương em. Nhưng bây giờ tôi đã làm rất nhiều chuyện không thể nào vãn hồi, từ nay về sau, mạng của tôi, không còn là của tôi, tôi chỉ vì em mà sống “ Ấn Sư Mân thấp giọng nói, Hoắc  Duẫn Anh ngừng một hồi, luôn cảm thấy không ổn. Chờ một chút, nàng không phải muống mạng của cô, nàng chỉ muốn hai người này đừng đến quấy mình

“Chuyện lần đó, tôi không nghĩ nhắc lại, tóm lại, các người đừng có xuất hiện trước mặt tôi là được” Hoắc  Duẫn Anh gấp vội mở miệng, quả nhiên nhìn thấy ánh mắt Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền lóe lên tia thất vọng.

“Duẫn Anh, chúng tôi biết ngày đó là ai động tay động chân, tùy thời  đều có thể…”

“Chờ một chút”

Thấy Ấn Sư Mân nói như vậy, Hoắc  Duẫn Anh hơn phân nửa đoán được bọn họ nhắc đến là ai, lúc đầu Tử Diệp Nam chính là tôm tép không đáng chú ý, Hoắc  Duẫn Anh  căn bản không để vào mắt, ba người  muốn bóp chết Tử Diệp Nam, chẳng khác nào đập chết một con kiến. Thế nhưng mà….vấn đề nàng không quan tâm Tử Diệp Nam, nhưng nàng không thể không quan tâm cảm thụ của An Thất Thất. Cho nên,  muốn làm thế nào….khả năng để An Thất Thất ít khó chịu nhất mới quan trọng

“Duẫn Anh có gì lo lắng sao ?” thấy mặt Hoắc  Duẫn Anh lộ vẻ khó xử, Ấn Kỷ Tuyền hơi nghi hoặc một chút, nàng cùng Ấn Sư Mân điều tra, Tử Diệp Nam là người không có bối cảnh, quen biết đều là những nhân vật hạ lưu, Hoắc  Duẫn Anh đáng lẽ không có gì kiêng kỵ ả mới đúng.

“Không có, chuyện này các người giao cho tôi xử lý, đừng nhúng tay”

“Tốt, nghe em”

Tư khi xảy ra chuyện này, Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân hoàn toàn nghe lời Hoắc  Duẫn Anh, thấy chuyện đã nói xong, Hoắc  Duẫn Anh đã được băng bó. Nhưng bọn họ lại không muốn rời đi, cứ  ở lì không chịu đi. Thấy bọn họ không có ý định đi, Hoắc  Duẫn Anh nhíu mày, suy nghĩ một chút vẫn là mở miệng

“Các người nên rời đi, nơi này cách nhà các người rất xa”

“Không có, chúng tôi trước đó có mua một căn kế bên”

“Kế bên ?”

“Ừm, đi ra ngoài mất một phút”

Hoắc  Duẫn Anh nghe Ấn Kỷ Tuyền, có chút ngu ngơ nhìn cửa sổ ngôi biệt thự kia. Nàng trước đó rất hiếu kỳ, làm sao mình mới mua nhà này xong thì căn bên cạnh lập tức có người mua rồi, lại còn không có người ở, nguyên lai là hai tên này.

“Kia…vậy các người sao còn chưa đi?” Hoắc  Duẫn Anh lặng lẽ nói, nhưng Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân bỗng nhiên quỳ xuống, nàng coi là bọn họ nghiện quỳ mất rồi.

“Duẫn Anh, chúng tôi làm bị thương tay em, Diệp  tiểu thư một mình chiếu cố em cũng không tiện, chúng ta lưu ở đây mấy ngày chiếu cố em”

“Ừm, tôi có thể làm ba bữa cơm, để Diệp tiểu thư rảnh rỗi một chút”

Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân nói đạo lý rõ ràng, Hoắc  Duẫn Anh lại khó xử, nàng tự nhiên biết hai người này vì sao muốn ở lại, thế nhưng nàng làm sao có thể để nàng lưu lại. Nhưng mà hai người này bình thường một người ưu nhã, một người cao lãnh thế mà dùng con mắt như con thỏ nhỏ nhìn mình, mặt mũi tràn ngập khẩn cầu, Hoắc  Duẫn Anh trêu tức bọn họ, còn nghĩ đánh bọn họ, thế nhưng mà….

“Nhà này không phải của tôi, mà là dưới tên của A San, các người muốn vào ở, đến xin phép nàng đi” Hoắc  Duẫn Anh dứt  khoát ném nan đề cho  Diệp Lê San, nàng cảm thấy chỉ cần Diệp Lê San cự tuyệt liền không có vấn đề gì, đắc ý nghĩ như vậy. Thế nhưng mà, Diệp Lê San chợt gật gật đầu, thế mà đồng ý

“Tốt, hai người muốn ở tạm, cũng không phải không được”

Chờ một chút, có cái gì không đúng a?

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 81:

Diệp Lê San không nhìn nổi Hoắc  Duẫn Anh khóc, nàng đưa tay muốn  lau nước mắt cho nàng, thế nhưng tay vừa đưa lên, một giọt nước mắt đã rơi xuống mu bàn tay, nhiệt độ nóng hổi giống như rơi trực tiếp trong lòng, để Diệp Lê San khó chịu không thôi. Nàng sờ mặt Hoắc  Duẫn Anh, dù  là  ở thời điểm này, Hoắc  Duẫn Anh vẫn đang cười, nhưng tâm của nàng, đã sớm khóc không ra nước mắt.

“A San, đừng đối xử với em tốt như vậy, em thật hy vọng…chị ngẫu nhiên cũng có thể…cso thể ích kỷ một chút. Không cần cố kỵ  em, chỉ nói  điều chị muốn, chị cần. Em a, cái gì cũng không thể cho chị, lại còn tham lam lòng tốt của chị. Kiểu người như em, quá tệ “ Hoắc  Duẫn Anh cúi đầu, nắm thật chặt vạt áo nàng, nhìn vai nàng không ngừng run rẩy, Diệp Lê San tiến lên ôm lấy nàng.

“Duẫn Anh, kỳ thật chị cũng có nhiều điểm ích kỷ, chị cũng tính kế rất nhiều. Chuyện kia…chị biết em để ý rất nhiều, chính bởi vì biết, cho nên chị mới làm như không thấy, cứ như vậy, chúng ta mới có lý do tiếp tục. Thế nhưng em quá thành thật, thành thật  đến nổi cơ hội để người khác giả ngu cũng không cho. Kỳ thật, chị bất quá chỉ muốn được ở bên em, có được em, không tiếc bất kỳ giá nào.”

Diệp Lê San nâng cằm Hoắc  Duẫn Anh, đầu ngón tay chạy dọc theo gương mặt nàng, nhẹ nhàng vuốt ve. Nàng đẩy áo ngủ của Hoắc  Duẫn Anh, lộ ra nửa người trên không mặc cái  gì. Vết tích trên đó đã phai nhạt, nhưng vẫn có thể thấy rõ. Diệp Lê San hôn lên những vết tích kia, nàng có thể cảm nhận được thân thể Hoắc  Duẫn Anh run rẩy lợi hại hơn, nhưng cũng ôm mình chặt hơn.

“A San, em là tội nhân, em…nên làm như thế nào….làm thế nào có phước phần….”

“Duẫn Anh, em không cần làm gì hết, hiện tại, em chỉ cần ăn hết cơm chị làm cho em, sau đó đi gặp hai tên khốn khiếp kia” đây là lần đầu tiên Diệp Lê San nói tục, lại làm cho Hoắc  Duẫn Anh nín khóc mà bật cười, nàng dùng tay lau nước mắt, tắm rửa, hóa trang, thành thành thật thật ăn đồ ăn Diệp Lê San chuẩn bị cho nàng.

Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân vốn cho rằng hai người phải chờ đợi rất lâu, lại không nghĩ rằng cửa mở ra rất nhanh, nhìn Diệp Lê San đứng ở cửa, hai người nghiêng người đi vào, liền nhìn thấy Hoắc  Duẫn Anh ngồi trên ghế salon. Sắc mặt của nàng tốt hơn một chút, nhưng vẫn có thể nhìn ra bộ dáng tiều tụy. Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền đều biết hai người làm chuyện khốn  nạn thế nào, cũng biết vô luận họ có làm cái gì, đều khó bù đắp.

“Các người muốn nói cái gì?” nhìn thấy Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền cả người bị thương, Hoắc  Duẫn Anh hơi nhíu mày, nàng đích xác không nghĩ gặp lại họ. Mặc dù chuyện đêm đó là bất đắc dĩ, nhưng Hoắc  Duẫn Anh từ đầu đến cuối vẫn có bóng ma.

“Duẫn Anh, xin lỗi, mặc dù nói những lời này, không có tác dụng gì, nhưng tôi cùng A Mân đều cần thiết nói với em những lời này”

Ấn Kỷ Tuyền đi lên trước, Ấn Sư Mân đi sau lưng nàng, hai người ở trước mặt Hoắc  Duẫn Anh, chậm rãi quỳ xuống. Quỳ gối từng là một nghi thức, nhưng cũng là hành vi chuộc lỗi nói xin lỗi. Ấn gia lăn lộn trong giới xã hội đen, rất ít khi phạm sai lầm, cũng không có người nào dám để bọn họ quỳ gối. Bọn họ chỉ quỳ trước cha mẹ, mà lần này, bọn họ cam tâm tình nguyện quỳ xin lỗi trước người bị họ tổn thương.

“Nếu như các người chỉ vì chuyện ngày đó mà xin lỗi, tôi nhận, các người có thể đi” Hoắc  Duẫn Anh nhẹ  nói, lúc này đây, bên trong phòng chỉ có ba người họ, Diệp Lê San đi lên lầu, bởi vì nàng biết, mình không thích hợp ở lúc này.

“Duẫn Anh, người cần phải giải quyết chúng tôi biết là ai, bất quá  người Ấn gia, xưa nay không chối bỏ trách nhiệm. Tôi cho tới bây giờ không muốn tổn thương em, thế nhưng lần nào cũng là tôi tổn thương em nhiều nhất. Chuyện này sau khi giải quyết xong, tôi sẽ biến mất trước mặt em, không còn xuất hiện nữa” Ấn Sư Mân cúi đầu, nhẹ nói, âm thanh của cô cũng đang phát run, hai mắt hiện tinh hồng, Hoắc  Duẫn Anh liếc mắt nhìn, vội vàng quay đầu đi ra, nàng biết mình trong lòng đích xác trách Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền, nhưng nàng cũng rõ ràng, hai người kia trong lòng cũng không dễ chịu.

“Duẫn Anh, tôi biết có nói cái gì em cũng sẽ không tha thứ cho tôi cùng A Mân, chúng ta cũng không xin em tha thứ. Ở Ấn gia, một khi đã làm sai chuyện gì, liền muốn dùng máu để xin lỗi đối phương, tôi cùng A Mân tới đây, là muốn cho em một cái công đạo. Từ đây về sau, chúng tôi sẽ không dây dưa với em nữa”

thanh âm Ấn Sư Mân có chút khàn khàn, cô quỳ trên đất nhìn xem mình, cái người luôn cao cao tại thượng,  lạnh lùng lại cao ngạo, giờ phút này như đứa trẻ bất lực, Hoắc  Duẫn Anh cau mày, muốn nói gì đó, nhưng Ấn Kỷ Tuyền giữ chặt tay nàng, lắc đầu.

“Duẫn Anh, cái này xác thực không phải khổ nhục kế, em biết không ? Lúc tôi và A Mân tỉnh táo lại, chuyện đầu tiên chúng ta muốn làm nhất là giết chết đối phương, cũng giết chính mình. Dù sao chúng ta đã tổn thương người quan trọng nhất, cũng tốn thương người mình thích nhất. Những chuyện thế này, không đáng tha thứ, có lẽ dùng mạng để chuộc tội cũng không quá đáng, thế nhưng chúng ta còn lý do không thể chết. Hôm nay làm thế này, chỉ hy vọng tâm ta cùng A Mân, được một phần an ủi”

Ấn Kỷ Tuyền nói xong, giơ con dao quân dụng bén nhọn lên,  thấy nàng cùng Ấn Sư Mân hoàn toàn không do dự liền muốn đâm vào bàn tay mình, Hoắc  Duẫn Anh gấp vội vươn tay bắt lấy, nhìn thấy động tác của nàng, dù Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân vội vàng thu tay lại, nhưng vẫn không cẩn thận quẹt làm bị thương Hoắc  Duẫn Anh.

“Duẫn Anh!” hai người không nghĩ Hoắc  Duẫn Anh sẽ ra tay ngăn lại, trong lúc nhất thời càng thêm bối rối, mắt thấy hai tay Hoắc  Duẫn Anh chảy máu, bọn họ vô thức định gọi xe cứu thương, gương mặt lại bị ăn tát!

“Hai người đúng là đồ ngu xuẩn!”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 80:

Có lẽ tối hôm qua quá nhiều gió mát thổi qua, cũng có thể trong  lòng vẫn ôm ấp sự khó chịu. Hoắc Duẫn Anh vào buổi tối liền sốt nhẹ, lại còn chịu đựng không nói, nếu không phải nàng uống nước rồi té lăn dưới đất, chỉ sợ Diệp Lê San  ngày hôm sau mới phát hiện ra.  nàng đỡ Hoắc Duẫn Anh về lại giường, lúc này mới phát hiện đầu gối Hoắc Duẫn Anh ẩm ướt, thể hiện nàng tắm xong cũng không thổi tóc, liền trực tiếp lên giường ngủ.

Nhìn người này trong một tuần gầy đi rất nhiều, Diệp Lê San  cắn chặt môi dưới, nàng muốn đổi quần áo bị mồ hôi làm ướt nhẹp của Hoắc Duẫn Anh, thế nhưng vừa muốn cởi nút áo của nàng, Hoắc Duẫn Anh bỗng nhiên mở mắt, mặc dù nhìn thấy mình thì hơi buông lỏng chút, nhưng bàn tay đặt trên cổ áo cũng không buông ra.

“A San, em có ổn không,  không hề dễ chịu đúng không,?” Hoắc Duẫn Anh nhẹ giọng hỏi, lời này nghe thấy cảm  giác không đúng, lại làm cho Diệp Lê San cảm thấy chua xót. Duẫn Anh, em chỉ là không dễ chịu thôi.

“Ừm, em có sốt nhẹ, chị muốn giúp em thay quần áo, em uống thuốc trước” Diệp Lê San  đem thuốc đưa cho Hoắc Duẫn Anh, Hoắc Duẫn Anh đàng hoàng uống xuống, dựa vào trên giường nhìn Diệp Lê San.

“A San, để em tự thay được rồi” Hoắc Duẫn Anh nhẹ nói, từ lúc đó tới bây giờ, nàng sợ lộ thân thể trước mặt người khác, mà ở thời điểm này, nàng lại sợ nhìn thấy bên trong quần áo mình. Dù cho những vết tích kia nhạt đi rất nhiều, nhưng vẫn có màu hồng mờ nhạt trên da thịt nàng, nói rõ ràng cỗ thân thể này từng trải qua cái gì. Hoắc Duẫn Anh không có khả năng để Diệp Lê San nhìn thấy, dù sao ngay cả nàng cũng cảm thấy khó chịu.

“Tốt, chị ra ngoài chờ em”

“Không cần, chị đi nghỉ ngơi đi, em tự mình  lo được, em thay quần áo xong sẽ đi ngủ. A San trở về phòng đi” Hoắc Duẫn Anh nhẹ nói, rõ ràng bình thường, nhưng Diệp Lê San lại nghe được ý vị khẩn cầu. Nàng quay đầu nhìn Hoắc Duẫn Anh, đối mặt với cặp mắt đen ẩm ướt.

Trước kia, đôi mắt này cực xinh đẹp, Hoắc Duẫn Anh đã từng là ngọn lửa rực rỡ, nhưng bây giờ nàng đem tất cả cảm xúc giấu đi. Nàng như ly pha lê dễ vỡ, đặt trên đường,  tùy tiện một cơn gió, đều sẽ khiến nàng vỡ nát

“Tốt, chị đi nghỉ” Diệp Lê San minh bạch, mình tiếp tục lưu lại nơi này, có lẽ sẽ càng khiến Hoắc Duẫn Anh khó chịu hơn, cho nên nàng chọn rời đi, lựa chọn để Hoắc Duẫn Anh một mình liếm láp vết thương, nhưng không có nghĩa là, nàng sẽ không đau đớn cùng với nàng.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Lê San cố ý xuống lầu mua thuốc hạ sốt cùng nhiều nguyên liệu nấu ăn, dự định cho Hoắc Duẫn Anh ăn nhiều một chút. Nàng cầm đồ đi về, xa xa nhìn thấy hai cái thân ảnh đứng trước cửa. Cho  dù Diệp Lê San giáo dưỡng vô cùng tốt, một lần nữa nhìn thấy Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân, nàng cũng không cách nào có sắc mặt tốt.

“Hai người tới đây làm cái gì?” Diệp Lê San lạnh giọng hỏi, nàng phát hiện trên đầu Ấn Sư Mân bó băng gạc, trên mặt cũng có vết thương rõ ràng, mà tay trái Ấn Kỷ Tuyền bị băng vải buộc trước ngực. Sắc mặt bọn họ cũng rất tiều tuỵ, cho dù trang điểm, cũng khó che được quần thâm mắt, nhưng thấy bọn họ mấy ngày này cũng không dễ chịu.

“Diệp tiểu thư, chúng tôi muốn gặp Duẫn Anh một lần, có một số việc, chúng tôi cần một cái công đạo” Ấn Kỷ Tuyền cúi đầu nói, cho tới bây  giờ bọn họ đều  rất kiêu ngạo, hiếm khi sẽ vì chuyện gì mà cúi đầu, mà lần này, bọn họ không cách nào ngẩng lên. Bọn họ tổn thương Hoắc Duẫn Anh, cũng gián tiếp xin lỗi Diệp Lê San.

“Hai người biết,  tâm tình bây giờ của tôi là thế nào không?” thanh âm Diệp Lê San không lớn, lại  có chút run rẩy, nghe cô nói, Ấn Sư Mân ngẩng đầu nhìn tay nàng phát run, nhìn thẳng vào mắt mình. Nàng sớm đã cảm thấy Diệp Lê San không phải người thường, mà bây giờ ánh mắt của cô cũng đang bán đứng cô ta.

Một đôi mắt mang sát ý, giấu sự phẫn nộ cùng không cam lòng, lúc này, Diệp Lê San cùng người bình thường luôn tươi cười chào đón, tốt tính, hoàn toàn không phải một người.

“Có lẽ hai người quen biết nàng trước tôi, thế nhưng các người không nghĩ tới nàng muốn cái gì. Tôi hận không thể khiến hai người vĩnh viễn biến mất không xuất hiện trước  mặt Duẫn Anh nữa, càng hận không thể thay Duẫn Anh trừng phạt các người gấp đôi những gì các  người làm với Duẫn Anh” Diệp Lê San nhìn Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền, hai  tay nắm chặt giơ lên, nhìn thấy động tác của cô, Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền không có tránh né, ngược lại nhìn vào mắt cô. Nhìn thấy trong mắt bọn họ quyết tuyệt, Diệp Lê San nâng tay lên lại chậm rãi buông xuống.

“Tôi sẽ không đánh các người, hoặc là nói người nên đánh các người, không phải tôi. Duẫn Anh có gặp các người hay không là chuyện của các người, tôi sẽ nói  cho nàng biết, về phần nàng có muốn gặp các người hay không là ý nguyện của nàng” Diệp Lê San nói xong, đã mở cửa đi vào phòng. mà Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền cũng đàng hoàng đứng dưới lầu, yên tĩnh chờ đợi.

Diệp Lê San lúc trở về, nàng phát hiện Hoắc Duẫn Anh đã tỉnh, chính là nằm trên giường xem tivi ngẩng người, có lẽ ngay cả tiếng bước chân của mình nàng cũng không nghe thấy.

“Duẫn Anh, chị có mua ít thức ăn, một hồi làm món em thích nhất. Còn có, Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân ở dưới lầu, bọn họ muốn gặp em” Diệp Lê San nhẹ nói, lúc nghe tới hai cái tên này, khuôn mặt bình tĩnh của Hoắc Duẫn Anh rốt cuộc có chút gợn sóng. Nàng bỗng nhiên quay đầu lại nhìn về phía Diệp Lê San, nhàn nhạt cười.

“A San hy vọng em gặp bọn họ sao ?”

“không hy vọng “ Diệp Lê San ăn ngay nói thật, nghe  nàng nói, Hoắc Duẫn Anh cười cười quỳ trên giường ôm lấy Diệp Lê San.

“A San đã không hy vọng em gặp bọn họ, em liền không gặp”

Hoắc Duẫn Anh nói xong, bên trong gian phòng bỗng nhiên trầm mặc xuống, chỉ có thể nghe thấy thanh âm đồng hồ di chuyển. Diệp Lê San vốn cho rằng mình nghe những lời này sẽ cao hứng, thế nhưng  nàng lại phát hiện, trong lòng của mình, nửa điểm cao hứng cũng  không có.

“Duẫn Anh, mặc dù chị không hy vọng em gặp bọn họ, thế nhưng em nhất định phải gặp”

“Vì sao?” Hoắc Duẫn Anh cười nhẹ hỏi, nhưng Diệp Lê San thấy trong ánh mắt nàng, nhìn thấy thuỷ quang.

“Bởi vì em còn không giải quyết triệt để chuyện của bọn họ, liền sẽ nhớ mãi. em không gặp bọn họ, trong lòng của em cũng không dễ chịu” Diệp Lê San nhẹ nói, lại phát hiện mình sau khi nói xong, Hoắc Duẫn Anh rốt cuộc rơi nước mắt, rốt cuộc cũng chảy ra.

Đây không phải lần đầu tiên  Diệp Lê San nhìn thấy Hoắc Duẫn Anh khóc, Hoắc Duẫn Anh chỉ khóc lúc nàng bất lực nhất.