Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 79:

Mồ hôi rơi xuống sàn nhà, thanh âm lích tích tích tích bị thanh âm nặng nề va chạm che đi. Máu trên người rơi xuống, nhưng Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Kỷ Tuyền lại giống như không cảm thấy đau đớn, xuất thủ công  kích đối phương. Quản gia ở một bên nhìn xem, không có cách nào cũng không dám đi lên ngăn cản. Mà Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền trong lòng đều rõ ràng, các nàng làm như vậy, bất quá vì để trong lòng dễ chịu một chút.

Chuyện xảy ra ở quán bar ngày đó, hai người sau đó mới tỉnh lại. Nhìn gian phòng bừa bộn, cùng vết máu trên tay, hai người mới biết mình làm chuyện quá đáng với Hoắc Duẫn Anh. mấy ngày kế tiếp, bọn họ tự giam mình trong phòng, hôm nay vừa thấy mặt, liền đánh cho tới tận bây giờ.

Ấn Sư Mân căm hận mình ngày đó không cách nào khống chế đối với Hoắc Duẫn Anh làm những chuyện đó, mà Ấn Kỷ Tuyền cũng là như thế, nàng hận mình không phát hiện dị thường, thậm chí cùng em ruột của mình, cùng một chỗ đối với Hoắc Duẫn Anh….làm chuyện không khác gì cưỡng gian.

cho đến khi hai người đều không còn khí lực động đậy, hai người mới nằm xuống đất. Ấn Kỷ Tuyền giật giật tay trái không còn tri giác, hơn phân nửa đã bị gãy mất, nàng quay đầu nhìn Ấn Sư Mân bị mình đánh cho mặt mũi bầm dập, chậm rãi nhắm mắt lại.

“A Mân, chúng ta khả năng….đều đánh mất nàng. Mặc kệ đêm đó có lý do gì, chúng ta đều  tổn thương nàng. Làm bất kỳ điều gì không thể đền bù sự tổn thương khó chịu của nàng, em hiểu chứ” thanh âm Ấn Kỷ Tuyền có chút nghẹn ngào, nàng quên lần trước khóc đến cùng là lúc nào, có lẽ lúc cha mẹ rời  đi, cũng có thể khi Ấn Sư Mân vì bảo vệ nàng mà bị trọng thương. Ngay lúc này, thân thể bỗng nhiên bị người bên cạnh ôm lấy, trên thái dương nàng đều là máu, trượt từ tóc xuống mắt của mình, Ấn Kỷ Tuyền có chút đau lòng giúp nàng lau đi, nhưng máu lại chảy nhiều hơn, căn bản lau không hết.

“Em minh bạch, những lời chị nói, em đều hiểu. Duẫn Anh có thể  không tha thứ cho chúng ta, cho nên chúng ta cũng không thể gục ngã. Chí ít, muốn bảo vệ nàng, để nàng cùng người nàng thích ở bên nhau đi. Chị, em…em đến cùng là thế nào, em muốn mạnh mẽ, không còn mềm yếu, em muốn bảo vệ tất cả những người bên cạnh mình, thế nhưng mà em…em rất kém cỏi”

Ấn Sư Mân hai mắt bị máu nhuộm đỏ, nàng nhìn Ấn Kỷ Tuyền, nước mắt lại đảo quanh, nhưng không chịu rơi xuống. Nhìn Ấn Sư Mân thế này, Ấn Kỷ Tuyền tựa hồ nhìn thấy bé con đã từng quật cường. Cái nhà này, lúc đầu không nên như vậy, nếu không phải cha mẹ rời bỏ, mình cùng A Mân sẽ không biến thành như bây giờ.

Ấn Kỷ Tuyền chán ghét Ấn gia không có cha mẹ, bởi vì chính là từ lúc đó bắt đầu, mình và Ấn Sư Mân đều thay đổi. Ấn Kỷ Tuyền vốn là người không thích gò bó khuôn phép, nàng mê chơi, chán học, chán bảo thủ không chịu thay đổi. Cho nên khi biết nàng phải quay về quản lý Ấn gia, nàng trong lòng không thích.

Về sau bởi vì Ấn cha rời đi, thế lực của Ấn gia trong xã hội đen bị tuột dốc, Ấn Kỷ Tuyền ngay lập tức muốn thoát ly, nhưng lúc đó, Ấn Sư Mân liền đứng dậy. Khác với mình, Ấn Kỷ Tuyền hiểu rất rõ em gái. Em ấy mặc dù bề ngoài lạnh lùng, kỳ thật tính tình của em ấy, lại dị thường nghe lời.

Em ấy thích kề cận với mình, bình thường luôn trầm mặc im lặng đi sau lưng mình, thành tích của em ấy ưu dị, xưa này không gây chuyện, mặc dù ít lời, thế nhưng hai mắt rất là  ôn nhu. Nhưng vào lúc đó, người em gái mình quen thuộc đã không còn. em ấy rời khỏi mình, không còn nguyện ý đứng sau lưng mình, em ấy trở thành trụ cột của Ấn gia, nhận hết tất cả trách nhiệm. Em ấy ép buộc chính bản thân mạnh mẽ, để em ấy mỏi mệt không chịu nổi.

Đến lúc này, Ấn Kỷ Tuyền giận mình giận Ấn Sư Mân, nhưng cũng…yêu thương em ấy.

“A Mân, hai chúng ta đều sai, khóc đi, khóc một trận rồi, chúng ta nên làm những chuyện chúng ta phải làm” Ấn Kỷ Tuyền dùng cánh tay còn dính máu ôm chặt Ấn Sư Mân, sờ lấy vết máu ẩm ướt trên người đối phương, Ấn Kỷ Tuyền phá thiện, mình hạ thủ có hơi tàn độc. tên ngốc này, dù thời điểm lúc nãy, cũng để mặc cho mình làm gì thì làm sao ?

“Chị, em không nghĩ lại làm sai bất cứ chuyện gì” Ấn Sư Mân nằm trên vai Ấn Kỷ Tuyền, nàng cắn thật chặt cổ áo của Ấn Kỷ Tuyền, kiềm chế khóc thút thít, Ấn Kỷ Tuyền nghe thấy trong lòng càng khó chịu. Nàng dùng sức nắm chặt nắm đấm, trong mắt ngưng tụ sát niệm. Đúng vậy a, người khiến  bọn họ không dễ chịu, để  Hoắc Duẫn Anh không dễ chịu làm sao có thể bỏ qua.

“Duẫn Anh, sữa vừa ấm, em uống một chút đi” Diệp Lê San bưng ly sữa còn nóng đi vào phòng khách, chỉ là vừa nói xong, nàng liền phát hiện Hoắc Duẫn Anh không có nghe thấy mình nói chuyện. Nàng ôm hai chân ngồi ở  bệ cửa sổ, hai tay ôm lấy một chân, an tĩnh nhìn ngoài cửa sổ. Thời tiết  hiện giờ có chút lạnh, nàng lại chỉ mặc một chiếc áo sơ mi  đơn bạc, cùng quần lót màu trắng thuần.

Gió xuyên thấu cửa sổ thổi tới, thổi một sợi tóc của nàng rơi xuống, lộ ra xương quai xanh nàng giấu trong áo, còn có chút  vết tích sắp tiêu tán mờ mịt. Hoắc Duẫn Anh yên tĩnh lại đơn bạc, nàng giống như bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất, đem tất cả khí tức thuộc về nàng ẩn nấp ở trong một góc hẻo lánh. Mà cảnh tượng như vậy, đẹp đến mức khiến Diệp Lê San đau lòng.

Chuyện đó về sau, mặc dù Hoắc Duẫn Anh không có nói chia tay nữa, lại không muốn cùng mình ngủ chung phòng, nàng mỗi ngày đều sẽ  kiếm cớ, chia phòng ngủ cũng liền tự nhiên xảy ra. Diệp Lê San không nghĩ  ép Hoắc Duẫn Anh, thế nhưng lúc nàng dọn dẹp phòng nhìn thấy dưới gối Hoắc Duẫn Anh giấu thuốc ngủ, lại không cách nào mặc kệ. Nàng biết Hoắc Duẫn Anh sẽ không làm chuyện gì nguy hiểm, thế nhưng mà…. Diệp Lê San lại không cách nào nhìn Hoắc Duẫn Anh khó chịu như thế.

“Duẫn Anh, uống chút sữa nóng đi” Diệp Lê San đứng nguyên tại chỗ, chậm rãi đóng cửa sổ lại, nàng sờ lấy vai Hoắc Duẫn Anh bị gió thổi lạnh, ôm nàng vào trong ngực. mà Hoắc Duẫn Anh cũng nghe lời bưng lấy ly sữa, thành thành thật thật uống hết.

“Duẫn Anh, chúng ta…chúng ta ra ngoài một chút đi, đi đâu cũng được, em trước đó không phải nói muốn đi chơi sao ? cái gì tiểu trấn cổ thành, hoặc là nước ngoài, tùy em chọn” Diệp Lê San nhẹ nói, nàng quá lo lắng  Hoắc Duẫn Anh một mực nghẹn xuống sớm muộn gì cũng xảy ra  vấn đề.

“A San, chị làm sao bỗng nhiên muốn ra ngoài  rồi ? em ngẫm nghĩ, có phải chị  lười biếng muốn trốn làm không ?” Hoắc Duẫn Anh nhếch miệng, nhìn Diệp Lê San cười nhẹ. Nhưng cười như vậy, miễn cưỡng đến cực điểm, để trong lòng Diệp Lê San mỏi nhừ. Nàng thà rằng Hoắc Duẫn Anh không cười, cũng không muốn nhìn thấy nàng miễn cưỡng chính mình như vậy.

“Duẫn Anh, đừng có như vậy, cho mình chút khoan dung được không ?” Diệp Lê San ôm chặt Hoắc Duẫn Anh, không có  ai sẽ không để ý người mình thích bị người khác chiếm đoạt, thế nhưng chuyện ngày đó, Diệp Lê San đối với Hoắc Duẫn Anh không có nửa câu oán trách, nghĩ đến Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân, nàng nắm chặt tay, đây  có lẽ là lần đầu tiên, Diệp Lê San đối với người  khác sinh ra tâm lý tiêu cực cường đại như vậy.

“A San, người không thể đối  với chính mình quá khoan dung, phóng túng sẽ tạo ra nhiều sai lầm, sai càng nhiều, sẽ sống không bằng chết”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 78:

Ngồi trong bồn tắm đầy nước, vốn là nên thoải mái, nhưng Hoắc Duẫn Anh lại cảm thấy không thoải mái, nhất là eo, chân, còn có những nơi không tiện nhắc. Hoắc Duẫn Anh chưa từng cảm thấy ngồi lại khó chịu như vậy, cũng gián tiếp cảm nhận được thống khổ của người cao tuổi bị bệnh trĩ, Nàng dùng tay chống người, xoay nghiêng thân thể, lúc này mới dễ chịu một chút.

Nghĩ đêm chuyện xảy ra đêm qua, thần sắc Hoắc Duẫn Anh dần dần trầm xuống. Nàng biết Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân tuyệt không phải lúc có ý thức làm ra những chuyện này, mà ba người đều  rơi vào  cạm bẫy người khác. ở trong quán rượu bị bỏ thuốc, loại sự tình này Hoắc Duẫn Anh trước kia không hề nghĩ ngợi qua, rượu mặc dù do An Thất Thất điều chế, nhưng nàng tuyệt đối tin tưởng An Thất Thất sẽ không làm chuyện đó, mà người hiềm nghi nhất, trong lòng Hoắc Duẫn Anh đã có.

Con ruồi sớm muộn gì cũng phải đập chết, chỉ là làm thế nào đánh chết nó không tổn hại An Thất Thất mới là vấn đề.

Nhưng Hoắc Duẫn Anh không phải thánh mẫu, ngược lại là người rất thích mang thù. Cho dù chuyện tối hôm qua Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền không hoàn toàn sai, nhưng bọn họ chung quy là có làm. Nhìn vết tích trên người mình, trên cổ tay siết ra vết máu, còn có chân tâm đến bây giờ còn cảm giác tê dại không thể bỏ sót. Hoắc Duẫn Anh nhắm mắt lại, vẫn là một giọt nước từ khoé mắt của nàng rơi xuống bồn tắm.

Nàng không có cách nào tiếp nhận mình như thế, dù Diệp Lê San đã hiểu rõ và nhượng bộ mình, cho mình mặt mũi, nàng lại không thể giả ngu. A San quá ôn nhu, ngay cả lấy cớ cùng đường lui đều giúp nàng suy nghĩ, thế nhưng mà…. Hoắc Duẫn Anh không cho phép mình đâm lao phải theo lao.

tắm rửa  xong, Hoắc Duẫn Anh  chật vật rời khỏi bồn tắm lớn, nàng trang điểm, để chính mình không đến nổi chật vật tiều tuỵ, lại mặc áo sơ mi cùng quần dài, đem tất cả dấu vết che khuất. Chuẩn bị xong xuôi, cửa phòng bị nhẹ nhàng mở ra, mắt thấy An Thất Thất đưa  Diệp Lê San vào, Hoắc Duẫn Anh bất đắc dĩ cười cười. Rất đúng giờ, đến đúng giờ như đã an bài trước. A San biết tính thời gian đến, nếu không sẽ không tính luôn thời gian mình trang điểm,mà không phải lúc mình đang quấn khăn tắm mà đi vào.

“Bà chủ, Diệp tiểu thư đến, hai người sẽ trở về sao ?” An Thất Thất cười  hỏi, giả  bộ không biết gì hết, nhưng trong mắt lo lắng lại bán đứng cô. Nhìn ánh mắt An Thất Thất, Hoắc Duẫn Anh để nàng đi nghỉ ngơi, mình lôi  kéo Diệp Lê San, ngồi xuống ghế salon.

“Duẫn Anh, xin lỗi, tối qua không đến tới đón em, chị có làm bánh gato em thích, tới quán cà phê lấy không ?” Diệp Lê San ôn nhu cười cười, giơ tay sờ sờ tóc dài Hoắc Duẫn Anh. Bị  nụ cười của nàng làm tan chảy, Hoắc Duẫn Anh có chút mệt mỏi tựa trên vai nàng. Dùng chóp mũi cọ gương mặt nàng.

“A San, xin lỗi” thanh âm Hoắc Duẫn Anh có chút ngột ngạt, cuống họng vẫn như cũ khàn khàn, ánh mắt Diệp Lê San lóe lên một tia đau lòng, nàng ôm chặt Hoắc Duẫn Anh, vỗ sau lưng nàng.

“Làm sao bỗng nhiên xin lỗi, chúng ta còn phải đi lấy bánh gato, chị….”

“A San, đừng đối xử tốt với em như vậy, chị càng như vậy, em càng áy náy. Em biết chị sẽ không thất hứa với em, cũng chính bởi vì biết, cho nên em rõ ràng, chị đều nhìn thấy”

“Duẫn Anh, chị….” Hoắc Duẫn Anh để Diệp Lê San có chút luống cuống, dù sao nàng không nghĩ tới Hoắc Duẫn Anh sẽ trực tiếp nói thẳng mọi chuyện, cứ như vậy, mặc kệ đường lui của mình cũng không còn.

“A San, chúng ta….vẫn là chia tay đi. Chị biết, em không thể tiếp tục”

Hoắc Duẫn Anh cười khổ nói, nếu như có thể, không có ai sẽ hy vọng gặp phải những chuyện đó, dù Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân là phụ nữ, mình cũng từng cùng họ phát sinh quan hệ, nhưng là trước khi mình hẹn hò với Diệp Lê San.  Nhưng bây giờ, nàng cùng Diệp Lê San là người yêu, mà mình đồng thời cùng hai phụ nữ phát sinh quan hệ, Bất luận nàng có phải hay không tự nguyện, chuyện như vậy, chỉ một từ hình dung, phản bội.

“Duẫn Anh, chị liền biết em sẽ làm như vậy, cho nên mới hy vọng mình không biết gì hết. Em a, có đôi khi thật muốn tức giận với em mà không nổi. Chị không nghĩ chia tay, mặc dù chị cũng rất giận khi bảo vật mình quý trọng bị người khác xâm phạm, thế nhưng không thể vì chuyện này mà đánh mất em, Duẫn Anh, chị….”

“Còn những thứ này  thì sao ? nếu như chị thấy những thứ này, còn nói vậy à ?” Hoắc Duẫn Anh bỗng nhiên đứng lên, dạng chân ngồi trên đùi Diệp Lê San. Mặt của nàng có trang điểm nhưng không che giấu được tái nhợt, nàng gấp gáp cắn môi dưới, thân thể phát run, do dự hồi lâu, vẫn đem tay mở nút  áo, dự định mở ra.

Tựa hồ nhìn ra ý đồ của nàng, Diệp Lê San vội vàng đè lại tay của nàng, sờ lấy bả vai gầy gò của nàng “ Duẫn Anh, đủ rồi, không muốn như vậy, đừng như vậy “ Diệp Lê San không đành lòng nhìn Hoắc Duẫn Anh tự hành hạ chính mình, nàng biết đây đối với Hoắc Duẫn Anh ý vị  thế nào, nhưng mà, đối phương nghe mình ngăn cản, vẫn gỡ tay của nàng, chậm rãi cởi bỏ từng nút áo.

Những nút áo lỏng lẻo ra, Diệp Lê San nhìn thấy da thịt trắng nõn tràn đầy đủ loại vết tích màu đỏ, từ cổ cho  đến ngực, lại đến xương sườn, liền ngay cả bụng dưới đều một mảnh đỏ tươi. Hoắc Duẫn Anh đỏ hồng mắt nhìn Diệp Lê San, nàng thà rằng Diệp Lê San đánh nàng, mắng nàng, cũng không muốn nhìn thấy Diệp Lê San lúc này, trong mắt vẫn chỉ có đau lòng.

“Duẫn Anh, đừng như vậy, chị sẽ không nổi giận với em, chị muốn tức giận, cũng là đối với hai người kia” Diệp Lê San tiến lên trước, hôn lên những vết tích, bờ môi nàng run rẩy,  thanh âm cũng như thế. Nàng một tay sờ eo mình, một tay khác cách quần dài, nhẹ nhàng che ở giữa chân của mình, không mang bất kỳ tình dục nào, mà  giống như an ủi vuốt ve. Hoắc Duẫn Anh ôm chặt Diệp Lê San, nàng cắn chặt răng đang phát run, cuối cùng vẫn rặn ra một nụ cười.

“A  San, chúng ta trở về đi, về nhà”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 77:

An Thất Thất tự nhiên sẽ không yên tâm để Hoắc Duẫn Anh một mình ở nơi này, cô không rảnh đi quản hai tên khốn khiếp ở  phòng VIP, mà trực tiếp ở chỗ này chiếu cố cho Hoắc Duẫn Anh. Hôm nay quán bar có buổi lễ mừng khai trương,  nhưng bên trong phòng lại rất yên tĩnh, Hoắc Duẫn Anh mới đầu ngủ rất  ngon, hơn phân nửa nguyên nhân là do tiêu hao thể lực, nhưng đến nửa đêm lại hơi sốt nhẹ, còn không ngừng nói sảng.

An Thất Thất vội vàng tìm thuốc hạ sốt cho nàng uống, thay nàng lau mồ hôi trên thân , cho đến ngày hôm sau Hoắc Duẫn Anh mới hạ sốt,  An Thất Thất cũng yên tâm ngủ mất. Nhưng trên thực tế, Hoắc Duẫn Anh ngủ một giấc không chút nào  an ổn, nàng vẫn không ngừng nằm mơ, mơ tới  Chung Tử Thanh, mơ  tới Diệp Lê San, cũng mơ tới Ấn Sư Mân và Ấn Kỷ Tuyền.

Các nàng đều chửi mình dơ bẩn, sau đó lạnh lùng rời khỏi nàng, không quay đầu lại nữa. Nàng quỳ trên đất, hết thảy đều  biến từ  trắng thành đen, cuối cùng bừng tỉnh trong mộng đáng sợ, Hoắc Duẫn Anh trên mặt rỉ ra mồ hôi lạnh.

“Bà chủ? chị tỉnh rồi hả?” An Thất Thất bị Hoắc Duẫn Anh run rẩy làm cho tỉnh giấc, cô liền thấy mặt Hoắc Duẫn Anh đầy mồ hôi, nàng dùng tay che mắt nàng, để An Thất Thất không thấy nét mặt của nàng, nhưng An Thất Thất biết tối hôm qua xảy ra chuyện gì, chỉ là không rõ sao lại xảy ra chuyện đó.

“Tiểu An Tử, tối hôm qua….A San không tới hả?” Hoắc Duẫn Anh khi tỉnh lại việc đầu tiên hỏi chính là Diệp Lê San có tới hay không, nàng không mong trò hề kia bị người ấy nhìn thấy, nhưng tuyệt không phải vì che giấu cái gì. Mà nàng nghĩ ở trước mặt người mình thích, giữ lại một chút tôn nghiêm.

“Diệp tiểu thư không có tới” An Thất Thất tự nhiên hiểu sự lo lắng của Hoắc Duẫn Anh, tuỳ tiện nói dối, Hoắc Duẫn Anh nhìn nàng hồi lâu, lấy ra điện thoại đặt  ở trên giường, quả nhiên Diệp Lê San có gửi tin nhắn đến, đại ý là  có nhân viên trong quán gặp chuyện, cho nên nàng không tới được, 10 giờ sáng sẽ tới. Tựa hồ tất cả đều rất bình thường, liền ngay thời gian đến buổi sáng cùng có, toàn bộ đều là kết quả lý tưởng mình muốn, thế nhưng mà…. Hoắc Duẫn Anh hết lần này tới lần khác hiểu rất rõ Diệp Lê San.

Người con gái ôn nhu sẽ không bao giờ lỡ hẹn, nhất là đối với mình, càng không thế. Nhưng hết lần này đến lần khác cũng vì ôn nhu, để Hoắc Duẫn Anh khó chịu. Nàng không nghĩ để Diệp Lê San chịu uỷ khuất, không thể làm cho tội nhân như mình yên tâm thoải mái tiếp nhận sự tổn thương của nàng.

“Tôi không sao, cô đi ra ngoài trước đi, tôi muốn tắm rửa” Hoắc Duẫn Anh nhẹ nói, chậm rãi ngồi dậy.

Nhưng thân thể vừa động, giữa hai chân liền truyền đến đau đớn cực kỳ mãnh liệt, chỗ này đau đớn so với mấy lần trước còn nghiêm trọng hơn, trừ cảm giác nóng bỏng, càng rõ ràng hơn chính là ở đằng sau chỗ kia. Nơi đó cho tới bây giờ không có ai chạm qua, lại thêm Ấn Sư Mân tối hôm qua quá thô bạo, Hoắc Duẫn Anh cảm thấy nơi đó tê tê dại dại không còn cảm giác,  tựa hồ có gì ở bên trong.

Nghĩ đến tối hôm qua, còn có dáng vẻ mình chật vật, Hoắc Duẫn Anh cúi đầu gắt gao cắn môi dưới. nàng rất khó chịu, chán ghét bản thân muốn từ bỏ, cũng biết tối hôm qua  là ai động tay động chân. Người kia, mình không để ý tới ả, ả ngược lại gây phiền toái, con ruồi quả nhiên nên bị đập chết mới đúng.

“Bà chủ, chị….chị không sao chứ?” An Thất Thất nhìn Hoắc Duẫn Anh mặt trắng bệch liền biết nàng không thoải mái, dù sao chuyện đó thật không thể thoải mái được.  An Thất Thất hôm nay nói chuyện đặc biệt cẩn thận, sợ xúc động đến Hoắc Duẫn Anh.

“Không có gì, không chết đi, Tiểu An Tử, cô dìu tôi đi vào đi” Hoắc Duẫn Anh từ trong chăn, nhìn thân thể mình che kín các loại vết đỏ, rủ xuống mắt. nàng muốn hảo hảo tắm rửa, đem từng chỗ trên người rửa cho sạch sẽ, thì nàng mới có tư cách đi gặp Diệp Lê San.

“Bà chủ, chị ổn không ? Không thì tôi đỡ chị đi” nhìn Hoắc Duẫn Anh khó chịu ngồi trong bồn tắm, An Thất Thất mặc dù không biết cảm giác kia có bao nhiêu đau, thế nhưng cô luôn cảm thấy Hoắc Duẫn Anh bây giờ tự tắm rửa cũng rất khó khăn.

“Không có sao, tôi tự mình tắm rồi, cô đi ra ngoài đi”

“A, vậy thì có  chuyện gì chị cứ gọi tôi, tôi đi ra ngoài nhìn một chút”

An Thất Thất ra khỏi quán bar, quả nhiên trải qua một đêm ầm ĩ, nơi này loạn thất bát tao, nhân viên quét dọn đang dọn dép. An Thất Thất vừa đi ra đã bị mùi thuốc lá làm cho cổ họng đau rát, cô cau mày, mở cửa chính quán bar dự định hít thở không khí bên ngoài, ai ngờ trùng hợp thấy xe Diệp Lê San đậu trước cửa. bên trong tựa hồ cũng có người.

An Thất Thất hiếu kỳ đi qua, quả nhiên phát  hiện Diệp Lê San đưa tay ôm đầu, không biết đang suy nghĩ gì. An Thất Thất dùng tay gõ gõ cửa kính xe, Diệp Lê San ngẩng đầu, không chỉ là con mắt, ngay các chung quanh hốc mắt đều đỏ. Bộ dáng tuỳ tiện để An Thất Thất đoán được cái gì đó, có lẽ, Diệp Lê San tối hôm qua sau khi rời khỏi cũng không về nhà, mà ở bên ngoài một đêm.

“Tiểu An, Duẫn Anh nàng….như thế nào rồi ?” Diệp Lê San từ  trong xe đi ra, quả nhiên ngay lập tức hỏi chuyện của  Hoắc Duẫn Anh, cổ họng của nàng rất khàn, xương cốt bởi vì ngồi một đêm mà phát ra tiếng giòn ken két. An Thất Thất lắc đầu, không dám nói thêm cái gì. Kỳ thật cô rất sợ nói với Diệp Lê San chuyện này, Hoắc Duẫn Anh mặc dù nhiều năm nổi tiếng hoa tâm, thế nhưng An Thất Thất biết, lần này nàng thực sự muốn ổn định với Diệp Lê San, nếu không sẽ không giao công việc quán bar cho mình quản lý, nhưng cứ xảy ra những chuyện ngoài ý muốn.

An Thất Thất biết, chỉ sợ trên thế giới nếu là người nào khác, nhìn thấy bạn gái mình cùng hai người khác quan hệ thì sẽ không thể nào thờ ơ. Nàng vốn cho rằng Diệp Lê San tối hôm qua rời đi đã là câu trả lời, lại không nghĩ người này thế mà chờ bên ngoài một đêm.

“Cái kia…Diệp tiểu thư, tôi có thể hỏi cô một chuyện không ? cô thật sự yêu thích bà chủ của chúng tôi sao ? Chuyện tối ngày hôm qua, bà chủ cũng không nguyện ý, chị ấy bị cưỡng ách, tôi không giỏi ăn nói, tôi….tôi cũng không biết nên nói cái gì, tóm lại, chị ấy không phải  loại người cô nghĩ đâu “ An Thất Thất chỉ có thể thay Hoắc Duẫn Anh giải thích, dù sao cô không có lập trường đi yêu cầu Diệp Lê San làm cái gì, nhưng sau khi cô nói xong, Diệp Lê San ngược lại đỏ vành mắt, đưa tay vỗ vai mình.

“Tiểu An, tôi biết nàng không phải tự nguyện, nếu không sẽ không có biểu lộ khó coi như thế. Tôi tối hôm qua sở dĩ rời đi, vì tôi không muốn nàng càng thêm khó chịu. Cô cảm thấy sẽ có người con gái  nào hy vọng người nàng yêu nhìn thấy một mặt chật vật như thế ? Duẫn Anh không nguyện ý, không vui, tôi đi vào sẽ chỉ khiến nàng càng thêm khó xử”

“Mặc dù tôi lúc ấy nhìn thấy hết, hận không thể đẩy hai cái người tổn thương Duẫn Anh ra, thế nhưng tôi không thể làm như vậy, chỉ có thể nhờ cô giúp đỡ. Tôi đứng ở nơi đó, hoặc là rời đi, tôi đã dùng hết tất cả khí lực. Thế nhưng Duẫn Anh không muốn tôi thấy cái gì, tôi liền không nhìn thấy.”

“Tôi ở chỗ này chờ nàng, nơi nào cũng không đi”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 76:

Mồ hôi theo mép tóc chảy xuống, thuận thái dương chảy xuôi qua khuôn mặt, lại không trượt xuống được nữa vì bị Ấn Kỷ Tuyền dùng lưỡi liếm đi, nuốt xuống, Hoắc Duẫn Anh ngu ngơ nhìn về phía trước, thân thể run nhè nhẹ, môi dưới cũng không ngừng phát run, Ấn Kỷ Tuyền dùng bàn tay ướt đẫm sờ lên bờ môi mình, đem chất lỏng chảy ra ở cửa vào của mình, nếm lên có chút hương vị chua chua, Hoắc Duẫn Anh nghiêng đầu né tránh, nhưng Ấn Kỷ Tuyền lại không buông tha đem ngón tay nhét vào trong miệng mình, khuấy động một chút.

“Duẫn Anh, có phải rất dễ chịu không ? còn chưa đủ, chúng ta tiếp tục !” Ấn Kỷ Tuyền cười, cô ta dùng tay vuốt ve thân thể Hoắc Duẫn Anh, mà bộ ngực lại bị Ấn Sư Mân chiếm cứ. Nàng có chút phiền não sờ bụng Hoắc Duẫn Anh, ở xương sườn vẽ lên vòng tròn, lại cúi người, dùng răng cắn làn da của nàng, mê luyến gặm nuốt.

Làn da khiến cho Hoắc Duẫn Anh ngứa ngáy không ngừng run rẩy, nhưng về sau đâm nhói khiến nàng không tự chủ được mà kéo căng thân thể. Uống qua thuốc kích thích, dường như tất cả giác quan đều trở  nên mẫn cảm. Mà phản ứng như vậy khiến cho cơ bắp  nàng kéo căng, cũng làm cho ngón tay của Ấn Sư Mân còn trong thân thể nàng càng thêm có cảm giác nhận biết sự tồn tại rõ ràng hơn.

Ngón tay Ấn Sư Mân dài nhỏ thẳng tắp, nàng tựa hồ yêu thích chỗ nào chật chội hơn cả đường hầm của Hoắc Duẫn Anh. Hoắc Duẫn Anh cho tới bây giờ chưa từng sử dụng chỗ kia, lúc ân ái với Chung Tử Thanh, các nàng hận không thể dùng tất cả tư thế thử một lần, cũng không nghĩ tới chơi đằng sau. Cùng với Diệp Lê San, đối phương càng không động vào chỗ đó. Cho nên lần này, lần đầu tiên Hoắc Duẫn Anh bị đụng vào.

Xé rách đau đớn như bóng với hình, Ấn Sư Mân mỗi một lần động đậy đều sẽ thâm nhập vào thật sâu, móng tay cọ xát lấy bốn phía, không chỉ giống như phá rách, còn có cảm giác  bị đè ép khó chịu, để hai chân Hoắc Duẫn Anh không tự chủ mà run rẩy. Nhưng Ấn Sư Mân hiển nhiên không có ý định dừng lại, vẫn yêu thích trò chơi này. Cảm giác ngón tay nàng dò xét qua, để ngón trỏ chạm vào cửa vào, Hoắc Duẫn Anh nặng nề thở hổn hển lên, eo giãy dụa tránh ra sau.

“Ấn Sư Mân, con mẹ nó cô tỉnh lại cho tôi, đủ rồi…” Hoắc Duẫn Anh vừa nói chuyện vừa giãy dụa bờ mông muốn né tránh ngón tay Ấn Sư Mân, nhưng đối phương chán ghét loại trò chơi ta đuổi người trốn, trực tiếp giữ xương  hông nàng, đem ngón tay vốn nằm trong thân thể nàng rút ra một chút, lại thêm ngón trỏ, không lưu tình mà xuyên qua

Bởi vì nó quá chật, ngay từ đầu chỉ có thể vào một đốt ngón tay. Hoắc Duẫn Anh toàn thân đều kéo căng, giống như dây đàn lúc nào cũng có thể bị đứt. bụng của nàng co quắp, bởi vì đau mà thở dồn dập. nhưng Ấn Sư Mân căn bản không có ý định dừng lại mà giữ chặt eo nàng, không quan tâm đi vào đến tận cùng. Hoắc Duẫn Anh chỉ cảm thấy cả thân thể đều bị giật ra, từng đợt đau đớn kéo căng đến phần bụng, chân tâm co quắp, đằng sau cũng mãnh liệt co vào.

“A….Không muốn…đừng…” Hoắc Duẫn Anh trên thân phủ một tầng mồ hôi lạnh, phía sau lưng sớm giống như vừa được vớt ra khỏi nước. Ấn Sư Mân nghe nàng kêu, liền hôn lên lỗ tai nàng, rồi từ từ lướt xuống phía dưới, dọc theo gương mặt của nàng đem mồ hôi liếm sạch sẽ. Dù động tác của cô ta cực kỳ ôn nhu, nhưng hai ngón tay lại hung hăng cắm mình, hận không thể đảo xấu nàng.

“Đủ…đủ rồi…” Hoắc Duẫn Anh nhịn xuống xúc động muốn ói, vô lực thì thầm, Ấn Kỷ Tuyền thuận thế hôn lên môi nàng, tước đoạt năng lực nói chuyện của nàng, lại một lần nữa đi vào thân thể của nàng. Phía dưới hai nơi đều bị chiếm cứ cùng lúc. Ấn Sư Mân mỗi một lần tiến vào, Ấn Kỷ Tuyền sẽ  cùng đi vào thân thể nàng. Bọn họ một  trước một sau, dường như có thể chạm vào ngón tay của nhau.

Chổ bị Ấn Kỷ Tuyền tiến vào cực kỳ khô khốc, bởi vì Ấn Sư Mân gây đau đớn, để thân thể Hoắc Duẫn Anh nhanh chóng lạnh buốt. Bởi vì không có chất lỏng ướt át, mỗi một lần ma sát đều phá lệ rõ ràng, nhưng Ấn Kỷ Tuyền lại tiến vào càng nhanh càng mạnh hơn. Về sau, Hoắc Duẫn Anh đã không phân rõ đến cùng là máu hay là nước, chỉ biết nơi đó thật ướt.

Đến lúc này, Hoắc Duẫn Anh đã không còn mong chờ Diệp Lê San tới, nàng không muốn A San nhìn thấy bộ dáng hiện giờ của mình, bị hai người làm, không có chút nào xấu hổ, dơ bẩn thấp hèn, đại khái là chính mình.

Dù trong lòng tiếp tục khó chịu, nhưng thân thể không gạt người được. Ấn Kỷ Tuyền không ngừng kích thích bộ ngực mẫn cảm nhất của nàng, bị cắn đau đớn. hạt đậu ở giữa chân tâm sưng lên, bị Ấn Kỷ Tuyền xoa nắn, vẫn sẽ có phản ứng kịch liệt. lại đạt được một lần cao trào, Hoắc Duẫn Anh kịch liệt run rẩy, bụng dưới không ngừng run rẩy, bởi vì Ấn Sư Mân đi vào,  càng gây ra thêm phản ứng khó xử.

Cảm giác như vậy so với bình thường không giống nhau, Hoắc Duẫn Anh vẫn có thể phân rõ tiết thân cùng bài tiết không kiềm chế là khác nhau. Vừa rồi kém chút nàng khống chế không nổi thân mình, nếu quả thật bài tiết không kiềm chế, nàng sẽ không nhìn nổi bản thân mình.

Hai lần cao trào liên tiếp, cuống họng Hoắc Duẫn Anh câm khàn, ngay cả khí lực phản kháng cũng không còn. Nhưng Ấn Kỷ Tuyền và Ấn Sư Mân vẫn còn sung sức, Thân thể bị di chuyển một chút, cánh tay bị uốn cong càng thêm khó chịu, nhưng Hoắc Duẫn Anh biết, sự khó chịu còn chờ ở phía sau. Quả nhiên Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền tựa hồ ăn ý, lại một lần tiến vào chính mình.

Nàng nằm sấp để ngón tay của bọn họ càng thông thuận, Hoắc Duẫn Anh cắn góc ghế salon, lại nhịn không được khóc lên. Đau quá, nàng đau quá…thân thể….cùng lòng đều giống nhau.

“Duẫn Anh, em đẹp quá” Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân không nhìn thấy nước mắt của Hoắc Duẫn Anh, ở trong ảo giác của bọn họ. Hoắc Duẫn Anh chính là nhiệt tình nghênh hợp bọn họ, cho nên bọn họ càng thêm dùng sức muốn đi vào thân thể của nàng.

Ghế salon bị cắn chỉ phát ra tiếng rịt rịt, thân thể Hoắc Duẫn Anh lại bị nâng lên một chút, bộ ngực lung lay, thỉnh thoảng đụng vào lưng ghế salon, lại bị Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân mỗi người một bên nắm chặt, dùng sức nhào nặn. Ba người không phát hiện, cửa phòng bị mở ra, lại nhanh chóng đóng lại. Người xông vào ngoài ý muốn nóng mặt, hai con ngươi đỏ lên nhanh chóng rời đi, mà người này chính là Diệp Lê San.

“Chị Diệp, chị gặp bà chủ chưa ? Sao ? người đâu?” An Thất Thất không rõ Diệp Lê San vừa tới tìm Hoắc Duẫn Anh lại rời khỏi  phòng VIP ngay lập tức, theo những gì nàng hiểu rõ, Diệp Lê San vẫn luôn là người lễ phép ôn nhu, nhưng lúc này cô ấy không nhìn mình, mà  sắc mặt phản ứng cũng không bình thường, trắng bệch đến doạ người, giống như giấy trắng. Hai con người bình thường ôn nhu lại hiện lên tinh hồng dị dạng, tựa như dã thú bị thương, toàn thân tản ra khí tức ngột ngạt. An Thất Thất không biết Diệp Lê San làm sao như thế, vì cái gì toàn thân phát run, bước chân có chút lảo đảo. mà với những gì nàng biết về Diệp Lê San, nếu như không phải chuyện gì lớn, căn bản sẽ không khiến cô gái ưu nhã này có phản ứng này.

“Tiểu An, Duẫn An, nàng….gặp chút chuyện phiền toái, tôi không thể đi vào, làm phiền cô đi vào giúp nàng một chút. Nhớ là  chỉ đi một mình được rồi. Còn có, nàng có hỏi tôi có tới đây không, nhất định phải nói tôi không có tới” Diệp Lê San trắng bệch nghiêm túc dặn dò xong, liền đẩy cửa, lảo đảo rời khỏi quán bar. Nhìn cô vội vàng đi như vậy, An Thất Thất không rõ ràng lắm, nàng nghĩ nghĩ, vẫn là tranh thủ thời gian đi về phía phòng VIP

Hoắc Duẫn Anh không có khái niệm thời gian, không biết trận tra tấn này đến cùng kéo dài bao lâu. Bị Ấn Kỷ Tuyền xuyên qua nhiều lần, hành lang đã run lên, tiểu hạch cũng không ngừng run rẩy, bởi vì bị kích thích quá độ, chua xót đến đau đớn, căn bản đã không thể nói là dễ chịu hay khó chịu. Mà phía sau sớm đau đến không còn cảm giác, thật giống như thân thể bị Ấn Sư Mân mở ra một cái lỗ, ngay cả nàng muốn kẹp chặt chân cũng không được, Hoắc Duẫn Anh cắn ghế salon thật chặt, chỉ cảm thấy âm hạch bị Ấn Kỷ Tuyền vò cực đau đớn, mà đó là loại dễ chịu đến cực hạn qua tới mức chua xót, tiếp nhận khoái cảm quá nhiều, đến cực hạn quả nhiều, lại biến thành khó chịu. Hoắc Duẫn Anh cảm giác bụng mình không ngừng co vào, từng đợt  điên cuồng muốn bao phủ lấy nàng. Hai người đồng thời tiến vào, Hoắc Duẫn Anh toàn thân phát run, móng tay bấu lên da thịt, rốt cuộc nhịn không được, vòng eo cùng phần bụng bủn rủn, lập tức xụi lơ xuống dưới.

Nhiệt lưu nóng  hổi thuận chân tâm tuôn ra, rất bỏng rát. Hoắc Duẫn Anh ngu ngơ nhìn dòng nước làm ướt ghế salon, đem bắp đùi của mình là ướt, nàng sững sờ nằm sấp trên ghế salon, giống như con rối bị chơi hỏng mà không nhúc nhích.

An Thất Thất tiến vào, nhìn thấy liền là hình ảnh như vậy, cô rốt cuộc minh bạch, vì cái gì lúc nãy Diệp Lê San phản ứng kỳ quái. mắt thấy Hoắc Duẫn Anh bị Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền xuyên qua, đè ép thân thể, tay còn bị cột. An Thất Thất sắc mặt trắng bệch, cô vội vàng đi qua, muốn nhìn xem rốt cuộc có chuyện gì xảy ra. Nhưng vừa qua đi, liền thấy Hoắc Duẫn Anh ngẩng đầu, dùng đôi mắt khóc đến đỏ nhìn mình.

“A San…nàng…có tới không?” An Thất Thất không nghĩ Hoắc Duẫn Anh ngẩng đầu chỉ hỏi câu này, nàng giờ phút này như đứa trẻ sợ bị vứt bỏ, toàn thân bởi vì sợ hãi mà đau đớn phát run. An Thất Thất lắc đầu ra  hiệu không có, mà Hoắc Duẫn Anh nghe xong, lúc này mới yên tâm, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

An Thất Thất nhíu chặt lông mày, cô vội vàng dùng sức đẩy Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Kỷ Tuyền ra, hai người kia hiện tại cũng là mơ mơ màng màng, An Thất Thất mới có sức đem người đi. nhìn toàn thân Hoắc Duẫn Anh đều là dấu vết bọn họ để lại, tay cũng bị quần áo siết đến sưng đỏ một mảnh. nhất là nơi giữa hai chân, càng thêm chật vật.

Máu hoà với chất lỏng sáng long lanh, còn có chút giọt nước màu vàng nhàn nhạt dính ở trên đùi nàng, nhìn nước mắt trên mặt Hoắc Duẫn Anh, An Thất Thất tức giận muốn đem thùng đá trên bàn đổ lên đầu Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân.

“Chúng mày…chúng mày quả thực không phải là người” An Thất Thất mắt đỏ nói xong, vội vàng dùng khăn lông ôm lấy Hoắc Duẫn Anh, đưa vào trong phòng cô. Cô không có để Hoắc Duẫn Anh nghỉ ngơi, mà thả nàng vào bồn tắm, giúp nàng rửa sạch thân thể, lại mang thuốc trị thương tới. Nhìn Hoắc Duẫn Anh nằm trên giường vô tri vô giác, An Thất Thất lau nước mắt, tách chân của nàng ra, nhìn nơi đó của nàng bị làm hỏng, vừa đỏ vừa sưng, nàng nhíu chặt lông mày. Nhưng xem phía sau tràn ra máu, liền càng thêm hận không đạp cho Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân hai đạp.

An Thất Thất dùng tăm bông cẩn thận từng li từng tí bôi thuốc lên chân tâm của Hoắc Duẫn Anh, lại bôi thêm một chút nữa, nhẹ nhàng bôi ở bên trong Hoắc Duẫn Anh. Nàng theo bản năng co ro thân thể, giống như mèo con bất lực co lại thành một đoàn, An Thất Thất vội vàng vịn chân nàng, để lấy chút không gian, lấy tăm bông ra. lại đổi một cây nhỏ hơn, bôi chút thuốc, đi vào lỗ nhỏ chảy máu. Mà lần này Hoắc Duẫn Anh phản ứng so với lần trước còn mạnh mẽ hơn

“Đừng, không muốn….đau quá, A San đừng nhìn….đừng nhìn….”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 75:

Trong phòng VIP mở điều hoà chế độ thổi gió, khiến cho nhiệt độ không khí dần dần nâng cao, mà Hoắc Duẫn Anh ý thứ cũng dần dần chết lặng, nàng cảm thấy mình giờ là vỏ sò ngâm trong nước ấm, nàng xác thực bị mở ra, nội bộ bị xâm lấn. thần kinh ở trạng thái hỗn độn, nhưng lại vô cùng hưng phấn. Nàng mờ mịt nhìn gian phòng đen kịt một màu, nhìn mặt Chung Tử Thanh cùng Diệp Lê San dần dần biến đổi thành Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền.

“A…Ân….A a….” Hoắc Duẫn Anh không biết bọn họ đụng nơi nào, chỉ cảm thấy thân thể tê dại không chịu được, để  nàng không cách nào khắc chế kêu ra tiếng. Nàng không ngừng lay động hai tay, lại phát hiện cổ tay bị buộc chặt. chỉ có thể Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền đồng thời ở trên người mình.

Tay Ấn Sư Mân có chút lạnh, động tác cũng là lo lắng, cô có chút dùng sức xoa ngực Hoắc Duẫn Anh, thậm chí có  chút  hơi mạnh bạo. Nơi đó quá lớn cùng mềm mại, dưới ánh đèn của phòng VIP, chiếu rọi tản ra màu sắc sáng ngời mê người. Ấn Sư Mân nhịn không được ngoạm một miếng, tiếp đến không khắc chế nổi cắn lên, nàng cảm thấy cái này nhất định là mộng cảnh, nếu không Duẫn Anh như thể  nào đàng hoàng để mặc nàng chiếm hữu, nếu không là mơ, vậy mình nghĩ đúng như vậy, Ấn Sư Mân không lưu tình dùng răng cắn xé gặm nuốt khối đầy đặn cùng đỉnh mềm mại, nơi đó cứng như hòn đá nhỏ, bị nước bọt của mình làm cho ướt nhẹp, sóng nước lấp loáng. Nàng thích toàn bộ Hoắc Duẫn Anh, thích thanh âm dễ nghe của nàng, càng thích lúc nàng bị mình làm cho sụp đổ, phát ra tiếng kêu khóc.

“Duẫn Anh, em là của tôi, em là của tôi” Ấn Sư Mân thấp giọng nói, nghe nàng nói thế, Hoắc Duẫn Anh không ngừng lắc đầu, Ấn Kỷ Tuyền bên cạnh không cam chịu yếu thế. Cô hơi híp mắt, duỗi ra đầu lưỡi liếm láp cái cổ có chút nâng lên của Hoắc Duẫn Anh. Chỗ này thon dài tinh tế, là chỗ Ấn Kỷ Tuyền thích nhất. Cô biết, mỗi một lần Hoắc Duẫn Anh lên  cao trào, đều sẽ nhịn không được ngưỡng cổ lên. lúc đó nàng giống như một con thiên nga muốn giương cánh bay lên cao, để Ấn Kỷ Tuyền có cảm giác  nàng cùng vì thế mà bay lên theo, mà sự thật đúng là như thế.

Nhưng bây giờ, nàng liền ở trước mặt mình, mặc cho mình tuỳ ý loay hoay nàng. Ấn Kỷ Tuyền có chút không kịp chờ đợi nổi mà sờ lên chân tâm nàng, nơi đó đã ẩm ướt không còn gì, chất lỏng trơn ướt dính dính thuận theo chân tâm nàng chảy xuống dưới, nhiễm ướt bàn tay mình, lại làm ướt ghế salon. Ấn Kỷ Tuyền không kịp chờ vươn ra hai ngón tay, dùng sức xuyên qua, tiến vào thật sâu thân thể khiến nàng thất hồn lạc phách.

Ở trong đó vừa ướt vừa bỏng, giống như vừa nấu nước nóng, chút nữa khiến Ấn Kỷ Tuyền bị bỏng. Nàng hôm nay không nghĩ sẽ phát sinh quan hệ với Hoắc Duẫn Anh, tự nhiên không cố ý cắt tỉa móng tay. Nhưng bây giờ nàng không cách nào dừng lại, cũng không lo được nhiều như vậy, nàng chỉ có thể cẩn thận từng li từng tí dùng lòng bàn tay mài cọ vách trong mềm mại, chậm rãi cho Duẫn Anh càng nhiều vui vẻ.

“Không muốn…đủ rồi…dừng tay…” dù là Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân mất đi lý trí, nhưng Hoắc Duẫn Anh còn duy trì chút thanh tỉnh. Nàng biết bọn họ đang làm gì với mình, mà những chuyện này, sẽ biến mình thành một thứ rác rưởi, một kẻ khốn nạn. Nàng không ngừng lắc đầu, muốn giơ tay đẩy bọn họ ra. Nhưng hai tay đáng chết này không có chút khí lực, nàng tựa như con rối mặc người chém giết, ngay cả sức phản kháng cũng không có.

“Duẫn Anh, em đẹp quá, tôi muốn em” Ấn Kỷ Tuyền giờ phút này không lo được cái gọi là thanh tỉnh đến cùng là gì, cô ta hôn môi Hoắc Duẫn Anh, đem tiếng kêu gọi phản kháng của nàng nuốt vào trong bụng. Cô ta dùng tay trái vịn eo Hoắc Duẫn Anh, đem gối dựa ghế salon đặt dưới mông nàng.  Xoa xoa cái mông nhỏ nhắn, cưỡng ép nàng phối hợp với mình. Hoắc Duẫn Anh đôi môi run rẩy, nàng dùng sức cắn Ấn Kỷ Tuyền, lạp phát hiện ngay cả răng của mình cũng mềm nhũn.

Dưới thân, Ấn Kỷ Tuyền quyết tâm chạm vào thân thể của mình, cùng Diệp Lê San ôn nhu hoàn toàn khác biệt, là thô lỗ mà Hoắc Duẫn Anh đã lâu không được hưởng, vách trong bị cào đến đau, nóng lên, nhưng càng thêm ngứa, càng muốn nhiều. Duẫn Anh cảm thấy mình hiện tại như dâm phụ, rõ ràng đã có người yêu, lại cùng người khác làm chuyện này. Thân thể của nàng, tâm của nàng, tựa hồ cũng bẩn.

“Duẫn Anh, rất dễ chịu đúng không? nơi đó của em kẹp tôi thật chặt” Ấn Kỷ Tuyền không buông tha mà nói những  lời vô cùng xấu hổ, mà Ấn Sư Mân bên cạnh cũng không nhàn rỗi. Hoắc Duẫn Anh cảm thấy ngực của mình muốn bị cô ta cắn nát, thế nhưng cô ta không có vẻ như muốn dừng. Cảm thấy bàn tay của Ấn Sư Mân ở giữa chân mình, Hoắc Duẫn Anh cau chặt lông mày.

“Đủ rồi… Ấn Sư Mân, Ấn Kỷ Tuyền, các cô tỉnh lại đi…đủ rồi…” Hoắc Duẫn Anh không ngừng gọi tên bọn họ, nhưng có gọi khản cổ cũng không có tác dụng. Ấn Sư Mân sờ lên chân tâm Hoắc Duẫn Anh, nơi đó rất ướt át, lại tìm không thấy lối vào chân tâm. Ấn Sư Mân cau mày, lung lay đầu, đang tìm kiếm hồi lâu, tìm thấy lối vào cực kỳ nhỏ bé lại tinh xảo. Cô ta sờ lối vào chật hẹp mờ mịt sửng sốt một chút, mà Hoắc Duẫn Anh lại gấp đỏ cả vành mắt.

“Ấn Sư Mân, không muốn…chớ có đi vào…nơi đó không phải….” Hoắc Duẫn Anh không nghĩ là Ấn Sư Mân bị ảo giác nghiêm trọng như vậy, thậm chí căn bản nghe không được lời người ngoài. Cảm nhận bộ vị khó xử bị cô ta dùng tay mò sờ, nơi đó của Hoắc Duẫn Anh chưa từng để người nào chạm qua, mình lúc tắm rửa mới chạm vào. nhưng Ấn Sư Mân lại dùng ngón tay sờ chỗ kia, một chút xíu đưa ngón tay nhét vào.

Hậu đình lần đầu tiên bị mở ra, Hoắc Duẫn Anh  nắm chặt tay, nhưng Ấn Sư Mân căn bản không cho nàng cơ hội thở dốc, mà trực tiếp ngón tay đi vào. Loại đau đớn sinh sinh mở ra so với lần đầu tiên phá thân còn khó chịu hơn, chỗ bị tiến vào giống như bị lửa đốt, cơ bắp chung quanh đều kéo căng. Hết lần này đến lần khác Ấn Sư Mân không cho nàng thời gian hoà hoãn, liền dùng sức rút ra.

“Ấn Sư Mân…đừng…..A….Đau….” Hoắc Duẫn Anh bị đau đớn này kịch liệt kích thích mà tỉnh táo lại, nàng không ngừng uốn éo người, muốn thoát khỏi Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền khống chế, nhưng nàng vốn không mạnh bằng hai người kia, lại bị trói, căn bản không có khả năng trốn tránh.

Mắt thấy thân thể bị bọn họ tiến vào, bị ngón tay bọn họ một lần lại một lần xuyên qua. Hoắc Duẫn Anh nhắm mắt lại, nước mắt thuận theo khóe mắt trượt xuống, nàng thế mà cười. Quả nhiên cái gọi là vận rủi không quen cho nàng cuộc sống tốt đẹp, nàng vốn không xứng đáng cùng ai ở bên nhau, hiện tại càng không có khả  năng.

Nhắm mắt lại, tất cả giác quan càng thêm rõ ràng, tiếng Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân thở dốc, còn có tiếng nước bọn họ tiến vào thân thể mình, da thịt bị va chạm giòn vang. thân thể rất đau, thế nhưng xen lẫn đau đớn lại mang cho nàng khoái cảm khó có thể mở miệng. Khi thân thể không bị khống chế mà run rẩy, bụng dưới bị cao trào không ngừng run rẩy. Hoắc Duẫn Anh thê thảm cười cười, sững sờ nhìn qua trần nhà. Hoắc Duẫn Anh  rốt cuộc mày có bao nhiêu mất mặt hả?

Bẩn chết rồi.

Khắp nơi đều…bẩn chết rồi…

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 74:

Không có người quấy rầy, gian phòng lại an tĩnh, bởi vì nơi này là phòng VIP trong quán bar, hoàn toàn ngăn trở bên ngoài, hiệu quả cách âm cũng không tệ, Hoắc Duẫn Anh đung đưa ly rượu, không mặn không nhạt uống, nàng cảm thấy mình đã nói rõ ràng với Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân, thế nhưng hai người kia tựa hồ không có ý định từ bỏ.

“Duẫn Anh, chúng ta nhất định phải lạ lẫm như thế sao ? coi như em cùng Diệp tiểu thư bên nhau, cũng không có quyền tước đoạt tư cách thích em của tôi đúng không ?” Ấn Kỷ Tuyền hôm nay tâm tình tựa hồ không tệ, cô chậm rãi uống một hớp rượu. vì không thích uống rượu nên cô khẽ nhíu mày, ngược lại Ấn Sư Mân, đã liên tiếp uống mấy ly, lại không mở miệng nói chuyện.

“Thật có lỗi, tôi cũng không phải có ý kiến gì với các cô, chỉ là tôi hiện tại đang hẹn hò với A San, tôi không muốn có chuyện khiến nàng cảm thấy bất an. Tôi không có cách nào cùng hai người làm bạn, các cô cũng…đừng lại đến” Hoắc Duẫn Anh nhẹ  nói, nàng đứng dậy dự định đi ra ngoài, lại cảm thấy hai chân mềm nhũn, kém chút ngã ngồi lại. Nàng cảm thấy ánh mắt có chút mơ hồ,  nhìn mọi thứ xung quanh cũng không chút rõ ràng. Loại  tình huống này còn chưa từng xảy ra, nàng ngay lập tức cảm thấy không thích hợp, mặc dù không phải xuân dược, nhưng dưới dạng tình huống này, tuyệt đối không phải điều tốt.

“Tôi đi trước,” Hoắc Duẫn Anh nhẹ nói, dự định vòng qua người Ấn Sư Mân để đi ra ngoài, bỗng nhiên, Ấn Sư Mân đứng dậy, kéo nàng trở lại salon một lần nữa, Hoắc Duẫn Anh bị nàng kéo đến choáng đầu hoa mắt, nàng vừa muốn nói gì, đã cảm thấy đại não từng đợt run lên, nàng mờ mịt nhìn người đè trên mình. Mặt Ấn Sư Mân dần dần mơ hồ, từ đó biến thành Chung Tử Thanh, lại dần dần biến thành Diệp Lê San, Hoắc Duẫn Anh không ngừng né tránh, mặt Ấn Sư Mân một lần nữa hiện rõ, nàng cảm thấy tình huống hiện tại thật không tốt, bên trong rượu vừa uống, tuyệt đối có bỏ thứ khác.

“Ấn Sư Mân, thả tôi ra, cô tỉnh táo một chút” Hoắc Duẫn Anh dùng sức đẩy Ấn Sư Mân, nhưng đại não lại giống như đánh đồng, ngơ ngơ ngác nhác, ánh mắt nhìn khuôn mặt ở trên không ngừng biến hóa, nàng cảm thấy đây là một dạng thuốc kích thích,  một thứ khiến người ta sinh ra ảo giác, cho nên Ấn Sư Mân mới như vậy.

“Duẫn Anh, đừng cự tuyệt tôi” Ấn Sư Mân thấp giọng nói, nàng chưa từng cảm thấy thân thể cứng nhắc như thế, không bị  khống chế như vậy. nàng nhìn thấy Hoắc Duẫn Anh ở dưới mình, thấy được nàng khát vọng nhìn mình, đến tột cùng bao lâu không chạm vào thân thể này ? loại dục vọng khắc sâu tận xương, thẩm thấu đến cốt tủy để Ấn Sư Mân không kịp nghĩ đến nhiều như vậy, cho dù nàng cũng phát giác có gì không đúng, thế nhưng nàng hiện tại chỉ muốn Hoắc Duẫn Anh, muốn nàng vì mình mà điên cuồng, thút thít.

“Ấn Sư Mân, cô cái đồ hỗn đản này, cô….không có việc  gì uống nhiều như vậy làm cái gì, Ấn Kỷ Tuyền, nhanh đến phụ tôi đẩy cô ta ra” Hoắc Duẫn Anh ôm đầu choáng váng, thấp giọng nói, nhưng nói hồi lâu, đã thấy Ấn Kỷ Tuyền không phản ứng chút nào, nàng nhíu mày nhìn lại, liền thấy Ấn Kỷ Tuyền chính là ngồi một bên bỗng nhiên nhìn mình cùng Ấn Sư Mân, hai mắt đăm đăm.

“Thật sự đủ” Hoắc Duẫn Anh biết, có lẽ rượu Tử Diệp Nam bưng vào có vấn đề, mà ba người bọn họ đều uống ly rượu kia. Nếu như ngày thường, bất luận là Hoắc Duẫn Anh, hay là Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền, các nàng đều có tính cảnh giác cực cao, tuyệt sẽ không uống thứ mình không hiểu rõ, nhưng lúc này đây bởi vì đang ở chính địa bàn của mình, mới để xảy ra chuyện này.

Hoắc Duẫn Anh không ngừng đẩy Ấn Sư Mân, cảnh tượng xung quanh đều trở nên mơ hồ, khí lực cũng xói mòn đến không còn. thân váy trên người dễ như trở bàn tay bị xé rách, cùng với áo ngực cũng bị vứt qua một bên. Hoắc Duẫn Anh không ngừng thở phì phò, mà Ấn Sư Mân đã dùng sức vò ngực nàng, không chút nào thương tiếc nắm đầu ngực không buông.

“Không muốn…. Ấn Sư Mân… tỉnh táo lại đi….” Hoắc Duẫn Anh nhịn xuống run rẩy, toàn thân đều phát run. Dạng thuốc kích thích này, ban đầu chỉ khiến người sinh ảo giác, thees nhưng dược hiệu phát tác tăng cường, sẽ kích thích tất cả giác quan ở chung quanh thân thể lên gấp bội. Hoắc Duẫn Anh trong lòng cự tuyệt cùng người khác phát sinh quan hệ, thế nhưng mà….cái thứ thuốc đáng chết này…nhanh khiến nàng phát điên.

“Duẫn Anh, nếu như đây là mơ, liền mãi mãi đừng đánh thức tôi dậy” Ấn Sư Mân cúi đầu hôn cổ Hoắc Duẫn Anh, đầu lưỡi nóng hổi khẽ liếm trên cổ nàng, mà tay của nàng trượt xuống phía dưới, rơi vào trên đùi tinh tế của nàng, nhẹ vòng quanh. Trên da  ngứa ngáy để Hoắc Duẫn Anh khó chịu vạn phần, nàng cảm thấy tay Ấn Sư Mân cách quần lót vuốt ve chỗ tư mật nhất của mình. Nơi đó…nơi đó không thể, nàng không thể….nàng không thể làm như vậy…mình không thể làm chuyện có lỗi với Diệp Lê San.

Hoắc Duẫn Anh dùng khí lực còn sót lại nắm chặt Ấn Kỷ Tuyền còn đang sững sờ, nàng hy vọng có thể giúp mình, chí ít đẩy Ấn Sư Mân ra cũng được, thế nhưng mà, tay của nàng vừa chạm vào  làn da của Ấn Kỷ Tuyền, liền cảm thấy một trận nóng rực mãnh liệt. Ấn Kỷ Tuyền đích xác đẩy Ấn Sư Mân, ngược lại so với Ấn Sư Mân càng quá đáng hơn, cô ta đem nàng đặt lên ghế salon, không lưu tình kéo quần lót của nàng.

Hoắc Duẫn Anh nhíu chặt lông mày, nàng hoảng hốt nhìn thấy hai bóng người đè lên mình, bọn họ dùng hai tay dao động trên người mình, đem nhiệt lưu nóng hổi truyền qua cho mình. Hoắc Duẫn Anh run rẩy môi dưới, hai tay nàng bị nâng lên, bị cái gì đó buộc lại với nhau, rồi buộc lên tay ghế  salon, nàng biết mình đại khái sẽ thế nào, nhưng không có năng lực phản kháng.

Không muốn….A San…Mau tới….

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 73:

“A San, chị thích không ?” Sáng sớm, Hoắc Duẫn Anh tựa như dâng hiến bảo vật, từ trong ngăn kéo lấy ra một cái vòng tay đưa cho Diệp Lê San, mặc dù loại chuyện này rất già mồm, nhưng hôm nay là ngày kỷ niệm một tháng hai người bên nhau. Hoắc Duẫn Anh thích lãng mạn, nhất là những ngày kỷ niệm đều rất xem trọng, thấy nàng nằm sấp trên người mình, bộ ngực đầy đặn ở trên người mình, trên vai đầy vết đỏ, Diệp Lê San ôm chặt nàng, vươn tay để nàng đích thân mang lên.

“Duẫn Anh, chị rất thích, cám ơn em” đặt nụ hôn ôn nhu, một buổi sáng tốt đẹp, sau khi chở Diệp Lê San đến quán cà phê, Hoắc Duẫn Anh cũng khó được một chuyến rất lâu đến khách sạn. Dù sao nơi này là nguồn thu chính, nàng hiện tại hẹn hò với Diệp Lê San, hai người mặc dù không thiếu tiền, thế nhưng cũng nên xem xét sự phát triển về sau.

Mình không nhất định cứ phải ở bên Diệp Lê San thật lâu, nhưng hai người bên nhau dù sao cũng nên lưu lại chút kỷ niệm. Nếu không mình sinh con cho nàng nhỉ? thế nhưng sinh ra lỡ đứa bé bị biến dạng thì sao? mà lỡ sinh ra hình dáng mình không thích thì làm sao ? mang theo đủ nghi hoặc, Hoắc Duẫn Anh lúc đầu dự định đến khách sạn xem xét tình hình một cách nghiêm túc đã bị bỏ quên, ngược lại ngồi trong văn phòng uống cà phê, nghĩ đến chuyện sinh con.

“Không được sinh con rất đau, mình vẫn là nhận một đứa cho Diệp Lê San liền tốt” Hoắc Duẫn Anh suy nghĩ miên man, điện thoại bỗng nhiên truyền đến tiếng chấn động, nhìn tên An Thất Thất hiện trên màn hình, nàng nhíu mày lại, lại ngẩng đầu nhìn đồng  hồ, mới ba giờ chiều, gọi cho nàng làm gì ?

“Tiểu An Tử, cô cứ như vậy muốn tôi hả? mỗi ngày đều không kịp chờ đợi gọi cho tôi “ Hoắc Duẫn Anh quay bút trong tay, nhìn văn kiện cần ký trên bàn được để đầy, tỉ như  bữa sáng khách sạn có món ăn tệ, đề nghị thay đổi, còn có quán rượu bị báo cáo trong rượu có mùi nước rửa chén, hy vọng cải thiện. Cái gì không thể ăn, thì nhất định phải đổi, bất quá làm sao đổi được món ngon như A San làm.

“Bà chủ, trước đó tôi nói với chị rất nhiều lần, đêm nay quán bar có hoạt động, chị chắc quên hôm nay là ngày gì a?”

“Ồ?  ngày gì?”

“Mẹ, bà chủ, tôi thấy chị yêu đương quá bị đần độn rồi, hôm nay 20 tháng 1, kỷ niệm thành lập quán bar được ba năm”

“Là hôm nay ha?  A, tôi chỉ nghĩ đến ngày kỷ niệm với A San, tôi bây giờ lập tức đi qua”

Cúp điện thoại An Thất Thất xong, Hoắc Duẫn Anh nghĩ nghĩ, mình giống như đích xác lâu rồi không tới quán bar chơi, Diệp Lê San không thích mình uống rượu, càng không thích mình đi quán bar, nàng cũng nghe lời không có đi. Nghĩ tới đây, Hoắc Duẫn Anh đầu tiên gửi wechat cho Diệp Lê San, rất ngoan biểu thị mình hôm nay chỉ  uống một chút rượu, để Diệp Lê San sau khi đóng cửa quán cà phê thì qua đón mình. Được Diệp Lê San  cho phép, Hoắc Duẫn Anh ném di động sang một bên, cười đắc ý.

Mặc dù nói chỉ uống một chút, nhưng chắc cũng có say một chút nhỉ? dù sao tửu lượng của nàng tốt, uống năm ly như uống một ly, A San sẽ nhìn không ra. Nghĩ như vậy, Hoắc Duẫn Anh tìm một bộ váy ngắn màu đỏ phong tao, lại trang điểm cực kỳ tinh xảo, tô son, mang giày cao gót màu đen, đi quán bar.

Mặc dù đêm mới bắt đầu, thế nhưng trong quán bar đã rất náo nhiệt, hôm nay không chỉ mình An Thất Thất làm điều chế sư, còn có không ít sư phó được chi viện. Hoắc Duẫn Anh vừa đến gây không ít chú ý cho những người xung quanh, nhìn nàng đem tóc đen thẳng phong tao hất lên, gương mặt trắng nõn phối hợp với môi đỏ liệt diễm, lộ ra mười phần khí chất. An Thất Thất cảm thấy Hoắc Duẫn Anh coi như là khổng tước tao hồ điệp tới tìm bạn gái. Nàng chỉ cần xuất hiện ở quán bar, chính là một cỗ hormone nữ tính di động, kiêm xuân dược, ai mà thấy nàng cũng đều muốn nàng.

An Thất Thất cảm thấy suy nghĩ của mình thật ác, thế nhưng không có cách nào a, bà chủ của cô chính là người nhìn thấy liền ham muốn có được.

“Tiểu An Tử, cô rảnh nhìn chằm chằm tôi ngẩn người, không bằng điều chế mấy ly rượu, tôi thấy đêm nay có rất nhiều người quen” Hoắc Duẫn Anh ngồi trước quầy bar, nhìn bốn phương tám hướng, còn vẫy tay với vài người trên lầu, đương nhiên, trong mắt người khác, Hoắc Duẫn Anh đại khái là đang tìm bạn giường.

“Bà chủ, chị đến lúc này, trong forum của tôi sắp biến thành màu hồng phấn, tôi đếm sơ sơ, đêm nay có chừng mười mấy người đều muốn chị, chị gần đây thụ đi rất nhiều ? Cái này….trên người đầy khí chất thụ….”

“Làm sao có thể, Tiểu An Tử, cô đừng dùng con mắt của thụ đánh giá thấp người khác có được không ? bạn gái kia của cô sao không ở đây?”

“Nàng đang phụ giúp, một hồi liền quay lại”

“Tôi  qua bên kia ngồi một chút”

Hoắc Duẫn Anh nói xong, lại vừa muốn đi, nhưng bên trong phát ra tiếng huýt sáo, nhìn theo âm thanh, Hoắc Duẫn Anh vạn vạn không nghĩ tới, hôm nay lại đụng hai người kia. Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền đẩy cửa vào, hiển nhiên các nàng đến đều có chuẩn bị, cũng trang điểm rất tỉ mỉ.

Ấn Kỷ Tuyền vẫn như cũ loại thần thái ưu nhã, cho dù đến quán bar, cũng là mặc lễ phục màu trắng cao quý, giày cao gót màu trắng, toàn thân tràn  ngập cảm giác không thể xâm phạm. Mà bên cạnh cô ta, Ấn Sư Mân vẫn như cũ, giày Martin, quần da màu đen bó sát  người,  kết hợp áo sơ mi màu đỏ cùng áo khoác màu xám. hai người cùng nhau tiến đến, thân mật dựa vào nhau, không biết thân phận họ, sẽ nghĩ họ là một đôi, cho  nên dù cho  xung quanh có rất nhiều người xem họ là con mồi, cũng không có ai dám đi lên bắt chuyện.

“Duẫn Anh, đã lâu không gặp” Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền tiến tới liếc mắt thấy Hoắc Duẫn Anh,  hai người đi qua chào hỏi nàng, Hoắc Duẫn Anh muốn tránh cũng tránh không được, chỉ có thể cùng họ di chuyển, đi vào phòng VIP, mà….trong phòng VIP chỉ còn ba người họ.

“Hai người làm sao lại tới?” Hoắc Duẫn Anh nhấp nhẹ rượu,  cảm giác không khí bây giờ thật vi diệu, Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền không nói lời nào, ngồi ở hai bên kẹp chính mình, Hoắc Duẫn Anh cảm thấy nàng cần phải kiếm cớ chuồn mất.

“Nhớ em” quả nhiên trăm miệng  một lời nói, Hoắc Duẫn Anh phát hiện, hai người kia hiện nay vô cùng ăn ý.

“Cái kia, tôi đi toilet chút, hai người uống trước đi” Hoắc Duẫn Anh tùy tiện kiếm cớ đi ra ngoài, đúng lúc đụng phải An Thất Thất, vội vàng kéo nàng lại

“Ài, bà chủ, hai người kia theo đuổi chị hả?”

“Cái gì theo đuổi, chớ nói lung tung, một hồi A San tới cô bảo cô  ấy tới tìm tôi là được rồi. Còn có, điều chế ba  ly rượu mạnh nhất có thể tới đây”

Hoắc Duẫn Anh nói chuyện với An Thất Thất đứng rất gần, một màn này, trùng hợp bị Tử Diệp Nam ở nơi xa tới tìm An Thất Thất nhìn thấy, ả khẽ cau mày đứng ở một bên, cho đến khi An Thất Thất trở lại quầy bar, ả mới đi theo sau.

“Thất Thất, Hoắc tiểu thư cũng tới hả?”

“Ừm, bà chủ có hai người bạn cũng tới, thật là, chị ấy mỗi lần đến đều gây một đống phiền phức, quả thực là một người lãng mạn” An Thất Thất điều chế rượu, mặc dù là phàn nàn, nhưng trên mặt lại biểu thị mừng rỡ. Tử Diệp Nam sớm đã cảm thấy An Thất Thất đối với Hoắc Duẫn Anh không tầm thường, căn bản không giống nhân viên với bà chủ, lần trước đối với chuyện Hoắc Duẫn Anh châm chọc mình, Tử Diệp Nam cũng canh cánh trong lòng.

“Thất Thất, chị nói là, Hoắc tiểu thư có quan hệ với hai người ngoài kia hả?”

“Đúng a”

“A, là  bạn gái Hoắc tiểu thư sao ? em còn chưa gặp qua”

“Làm sao có thể, bạn gái của bà chủ không thích chị ấy đi quán bar, hai người kia chỉ là theo đuổi chị ấy”

“A, đây là rượu của Hoặc tiểu thư sao? em giúp chị mang đi?”

“Được, em mang dùm chị.”

Tử Diệp Nam nghe thấy, dùng khay mang ba ly rượu, đi về phía phòng VIP của Hoắc Duẫn Anh, lúc đứng ở hành lang, ả ta lấy một ít bột trắng từ trong ngực, đổ vào ba ly rượu. Đây là hàng mới rất tốt vừa pha chế xong, mặc dù không phải tình dược, chỉ đủ khiến người ta lâm vào tình trạng hưng phấn, đại khái cùng ma tuý đá không khác biệt lắm. Ả chính là muốn nhìn Hoắc Duẫn Anh làm chút trò mèo, dù sao cô ta lần trước dám châm chọc mình.

Ả là người thế nào, cùng An Thất Thất thế nào, còn chưa tới loại hoa bướm như cô ta nói này nói kia. Nhìn bột trắng hòa trong rượu. Tử Diệp Nam nâng ly đưa vào bên trong.

“Hoắc tiểu thư, đây là rượu do Thất Thất điều chế”

“Ừm, đặt xuống đi”

“Tốt, vậy tôi ra ngoài trước”

Tử Diệp Nam nhìn thấy Hoắc Duẫn Anh đối với mình lạnh lùng, trong lòng càng không thoải mái, ả đi ra khỏi cửa, nhìn thấy Hoắc Duẫn Anh cầm ly rượu lên uống một ngụm, có chút không tử tế cười to.

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 72:

“Hai người đứng làm cái gì vậy?” An Thất Thất trở về nhìn thấy Hoắc Duẫn Anh cùng Tử Diệp Nam đối mặt đứng nhìn nhau, bầu không khí không đúng lắm, giống như muốn làm cái gì, An Thất Thất gấp vội vàng đứng giữa hai người “ Ài ài, bà chủ, chị nợ đào hoa nhiều như vậy, đừng cướp bồ tôi chứ” An Thất Thất nói đùa, tự nhiên nắm cổ tay Hoắc Duẫn Anh, nàng coi như mù, cũng không tìm loại phụ nữ này, Tiểu An Tử a, cô thật sự không khiến tôi bớt lo được.

“Cô nghĩ quá nhiều rồi, tôi phải đi đây” Hoắc Duẫn Anh lười nhác nhìn An Thất Thất cùng Tử Diệp Nam, ngay cả rượu pha rồi cũng không muốn uống, thấy nàng quay người muốn đi, An Thất Thất vội vàng gọi nàng lại.

“Ài, bà chủ đừng đi, tôi vừa ra ngoài pha ly rượu kia, cái kia….đại tỷ kia chính là ở bên ngoài uống rượu, chị không ra xem hả?

An Thất Thất không biết Ấn Sư Mân cùng Hoắc Duẫn Anh xảy ra chuyện gì, chỉ là cho rằng nàng tới tìm Hoắc Duẫn Anh, nghe nàng  nói Ấn Sư Mân đến, Hoắc Duẫn Anh vô thức  nghĩ đi cửa sau, nhưng nghĩ đến mình đích thật còn nợ cô ta cùng Ấn Kỷ Tuyền một lời kết thúc, cuối cùng vẫn ra đón tiếp

“Ấn đại tỷ có hứng ghế, vừa  chiều đã đến uống rồi sao?” Hoắc Duẫn Anh ra ngoài, liếc mắt nhìn Ấn Sư Mân ở góc vắng, thấy cô ta đã uống vài chai, Hoắc Duẫn Anh nhíu mày, đi qua nói.

“Chỉ là không thú vị, liền  đến hao mòn ít thời gian, không nghĩ tới em cũng trùng hợp ở đây, tôi đã đến rất nhiều ngày rồi”

Ấn Sư Mân nói, có chút đắng chát cười lên, nàng cũng không biết tại sao mình cố chấp với Hoắc Duẫn Anh như vậy, rõ ràng đối phương đã ở bên cạnh người khác, trong lòng vẫn không nghĩ từ bỏ. Nàng luôn hy vọng ở trước mặt Hoắc Duẫn Anh trưng bộ mặt tốt nhất, nhưng chuyện làm được, để cho mình thất vọng, cũng khiến Hoắc Duẫn Anh khó chịu.

“Ấn Sư Mân, tôi đã quen Diệp Lê San, cũng không có qua lại với cô….cô…”

“Tôi rất kém cỏi hả?” Ấn Sư Mân không để Hoắc Duẫn Anh nói hết lời, nàng cười yếu ớt, trong mắt lóe ra đắng chát, nàng vẫn cho là, tất cả mọi thứ đều nhờ năng lực của mình giải quyết, thế nhưng trái tim của Hoắc Duẫn Anh, nàng không cách nào có được, còn bị chán ghét.

“Không có….cô…cô rất tốt, chỉ là chúng ta không hợp, tôi không muốn cùng cô qua lại, để A San hiểu lầm, tóm lại, về sau cô cũng đừng tới chỗ này” Hoắc Duẫn Anh nghiêng đầu nói, nhưng Ấn Sư Mân lại nhìn nàng, trầm mặc thật lâu. Sau một lát, cảm thấy tay của mình bị ấm nắm chặt,  nàng vô thức muốn giãy dụa, nhưng Ấn Sư Mân bỗng nhiên nằm xuống đem đầu tựa lên đùi nàng, không có làm gì.

“Duẫn Anh, thật xin lỗi, tôi biết tôi đã làm nhiều chuyện quá đáng với em, em không thích tôi cũng là chuyện đương nhiên. Đêm hôm đó em đã cứu tôi, đưa tôi về nhà. Tay của em rất ấm, để tôi cảm thấy dù cho mình không hoàn mỹ, cũng có thể nắm chặt bàn tay nay. Thế nhưng mà, tôi lại không thể có được”

thanh âm Ấn Sư Mân rất nhẹ, cũng là lần đầu tiên nàng thể hiện một mặt yếu ớt của mình. Nhìn eo thon của nàng vì nằm sấp mà bị lộ ra, phía sau lòi xương rõ ràng, gầy đến người cảm thấy khó chịu. Hoắc Duẫn Anh rõ ràng lòng của mình, nàng cũng không hoàn toàn chẳng để ý đến ấm cùng Ấn Kỷ Tuyền, thế nhưng mà…nàng không có cách nào chọn các nàng.

“Thật có lỗi” Hoắc Duẫn Anh thấp giọng nói, Ấn Sư Mân từ trên người nàng, lại không nói tiếp, mà cúi đầu mặc áo khoác, cũng không quay đầu đi ra ngoài. Cảm thấy sự khác thường của nàng, Hoắc Duẫn Anh khẽ cau mày, nàng cảm thấy Ấn Sư Mân uống quá nhiều, xem ra cũng không mang theo ai, mà người này tuyệt đối không thể tìm ai chở đi, chỉ là sẽ khoe khoang tự mình lái xe tới, nghĩ như vậy, Hoắc Duẫn Anh vội vàng đuổi theo, liền thấy Ấn Sư Mân vịn tượng, có chút lay động, chậm rãi đi về phía cạnh xe.

“Uy, Cô thế nào sao có thể lái xe ? tìm người  chở cô về đi” Hoắc Duẫn Anh lấy điện thoại muốn gọi, nhưng Ấn Sư Mân như cũ vẫn đi về hướng chiếc xe, thấy cô ta hoàn toàn không quan tâm đến mình, liền muốn mở cửa xe, Hoắc Duẫn Anh mấy bước giữ chặt cô ta lại. Nhưng mà, lúc nhìn thấy mặt cô ấy, Hoắc Duẫn Anh có chút sửng sốt.

Cô ta từng được xem là người lãnh khốc chưa từng rơi nước mắt, bởi vì bọn họ đã quên cảm giác khóc, cũng là thói quen sính cường để bọn họ không khóc. Thế nhưng con ngươi Ấn Sư Mân có chút đỏ, mặc dù trên mặt không có nước mắt, nhưng con ngươi lại ẩn chứa thuỷ quang. Nàng đích xác không có khóc, lại làm cho Hoắc Duẫn Anh cảm thấy cô ta so với khóc còn khó coi hơn

“Ấn Sư Mân, đừng có như vậy được không ? tôi chỉ là kẻ thối nát, cái gì cũng không có, chẳng là gì hết, đừng coi trọng tôi quá” Hoắc Duẫn Anh thấp giọng nói. Nàng không thể cùng Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền dây dưa không rõ ràng, như thế không tôn trọng đối với Diệp Lê San mà đối với bản thân nàng nữa.

“Em đúng là có nhiều thứ không tốt, tôi cũng không cảm thấy không tốt. Duẫn Anh, tôi vừa rồi suy nghĩ, nếu như em không đuổi theo tôi, tôi  liền triệt để buông bỏ em, biến mất khỏi thế giới của em. Thế nhưng em lại đuổi theo, nói rõ không phải em hoàn toàn không để ý tới tôi. Tôi tôn trọng lựa chọn của em, nhưng cũng xin em tôn trọng chấp nhất của tôi. Tôi sẽ không bỏ rơi em, mãi mãi  sẽ không”

“Ấn Sư Mân…cô……ngô….” Hoắc Duẫn Anh thật muốn mắng Ấn Sư Mân là đồ não tàn, nhưng đối phương đã cưỡng hôn nàng. Nụ hôn này nóng rực cùng cấp bách, mang theo mùi hương rượu đỏ thoang thoảng,  Hoắc Duẫn Anh dùng tay đẩy vai Ấn Sư Mân, nhưng sức của nàng căn bản không có cửa để phản kháng, nàng dùng sức cắn, dù cắn môi Ấn Sư Mân chảy máu, để máu ở trong miệng hai người ngọt ngào cũng không buông ra, đồng dạng, Ấn Sư Mân cũng không buông ra. Cho đến khi các nàng không thở được nữa, mới kết thúc nụ hôn dằn dặt này.

“Duẫn Anh, những thứ em cho tôi, tôi đều xem là lễ vật” Ấn Sư Mân dùng tay sờ bờ môi đầy máu, bỗng nhiên vươn tay, bôi lên trên môi của Hoắc Duẫn Anh. Máu đỏ trộn lẫn với màu son đỏ, khiến cho môi nàng càng thêm diễm lệ mê hoặc.

“Ấn Sư Mân, cô đơn giản là đồ điên”

“Duẫn Anh, tôi chỉ là đồ điên của em mà thôi”