“Ài, thật nhàm chán” ngồi trước máy truyền hình, Hoắc Duẫn Anh nhiều lần đổi kênh, không biết nàng đã đổi mấy trăm đài rồi, nhưng vẫn lặp lại cùng một động tác. Lễ giáng sinh đã qua mấy ngày, đảo mắt liền lập tức đến tết nguyên đán. Buổi sáng hôm nay, Diệp Lê San lái xe về nhà. Vẫn nhu cũ ôn nhu không đánh thức mình, chỉ để lại bữa sáng nóng hổi, quả thực tri kỷ để lòng người ngứa ngáy
Uốn người trong ghế salon. Hoắc Duẫn Anh cắn môi dưới, nghĩ hôm nay muốn về quán bar uống say mèm. vẫn phải đi tìm Trương Tam Lý Tứ nào đó nàng không nhớ tên để cùng dùng cơm tối. bằng không tìm An Thất Thất cũng là lựa chọn tốt. Có thể nghĩ đến Diệp Lê San không thích mình uống rượu, những kẻ xa lạ nhìn nàng chỉ nghĩ đến việc lên giường, liền ngay cả tên ngốc An Thất Thất đều có tình yêu cuồng nhiệt với con gái. Cuối cùng Hoắc Duẫn Anh vẫn quyết định ở nhà, một mình trải qua mùng 1 tháng 1.
Từ ghế salon lết xuống nằm dưới thảm, lại từ thảm lết lên ghế salon, Hoắc Duẫn Anh chưa từng cảm thấy nhàm chán như vậy, càng không nghĩ tới, nàng thế mà lại chờ mong người đó quay trở về thật nhanh. Nhớ lại nàng năm ngoái, 16 năm mùng 1 tháng 1, nàng hẳn là cùng một người không quen biết, đi uống rượu, hay uống rượu do An Thất Thất pha chế. Sau đó chính là lặp lại những tháng ngày này.
Cho đến khi gặp Ấn Kỷ Tuyền, Ấn Sư Mân, còn có Diệp Lê San xuất hiện. Mặc dù Hoắc Duẫn Anh không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng nàng, không chỉ là Diệp Lê San, nàng vẫn quan tâm như cũ, hoặc nói là nhớ nhung hai người nhà họ Ấn. Tỉ như sẽ quan tâm bọn họ đang làm chuyện ác liệt gì, lễ giáng sinh lần trước vì cái gì đòi quà giáng sinh bằng một nụ hôn rồi rời đi.
Nghĩ tới nghĩ lui, Cỗ tưởng niệm này lại xuất hiện trên thân Diệp Lê San, Hoắc Duẫn Anh dùng gối che đầu, cảm thấy mình không thành khẩn. Rõ ràng chính là hy vọng đối phương có thể ở lại, rõ ràng không nghĩ một mình đón tết nguyên đán, thế nhưng mà…câu nói kia làm sao không ra lời.?
Nàng chỉ là bạn giường của Diệp Lê San, không phải người yêu, cho nên nàng không thể đưa ra yêu cầu bốc đồng. Nàng đã từng càn rỡ với Chung Tử Thanh, nhưng nàng bây giờ đã sớm không có dũng khí. Cho nên nói, một mình đón tết nguyên đán, cũng không đến nỗi thảm.
Hoắc Duẫn Anh nghĩ như vậy, rốt cuộc có chút ý thức ngày lễ. Cái gọi là nghỉ lễ, chính là muốn ở nhà đi ngủ muốn đúng.
“Cha, mẹ, con trở về” quê quán Diệp Lê San ở thành phố Lang Kỳ, cách Gia Hải thị cũng không quá xa, đi đường cao tốc tầm 2 tiếng liền tới. Một năm không có về nhà, lần nữa trở lại nhà, Diệp Lê San thật không có cảm xúc gợn sóng quá lớn. Nàng mua chút hoa quả, mua rất nhiều sách, bởi vì nàng biết cha mẹ nàng không có yêu cầu quá lớn, chỉ là sẽ không từ chối sách. Đương nhiên, còn có trà cùng rượu.
“Ân, trở về rồi à, mẹ con làm món ăn con thích” Cha Diệp Lê San là Diệp Thành, giáo sư đại học, kiệm lời ít nói, cho dù một năm không gặp con gái, hắn cũng không thể hiện tâm tình kích động đặc biệt, Diệp Lê San đã sớm quen với việc cha nàng kiệm lời, ngồi xuống bàn, vô ý thức lấy điện thoại di động gửi tin nhắn wechat cho Hoắc Duẫn Anh.
Hành động nhỏ này không thoát khỏi ánh mắt của Diệp ba, bởi vì ông biết, con gái nhà ông không thích điện thoại, nếu như không phải vì liên hệ người khác, sẽ rất ít lấy ra chơi, vẫn giống như lúc trước ở nhà. Khả năng duy nhất chính là, trên điện thoại di động, có một người mà nàng nhất định phải liên hệ.
“Lê San a, gần đây có người thích sao?” Diệp ba thấp giọng hỏi, ánh mắt không rời khỏi tờ báo
“Không có ạ” Diệp Lê San nói dối, đương nhiên đây cũng không phải lần đầu tiên nàng nói dối với cha mình
“Ân, mặc dù mấy chuyện này không gấp được, nhưng tuổi con đâu còn nhỏ, con nhớ kỹ”
“Con biết rồi, chỉ là gần đây công việc bận rộn, không có thời gian tiếp xúc”
“Ài u, cái quán cà phê kia của con làm gì bận rộn đến thế chứ? lúc ấy để con làm giáo sư con lại không chịu, hiện tại tuổi con không còn trẻ, còn ly hôn, con không mau chóng tìm đi, liền không còn ai muốn” Diệp mụ bưng đồ ăn từ nhà bếp ra, nhìn thấy Diệp Lê San liền bắt đầu thao thao bất tuyệt. Mặc dù lời nói không xuôi tai, nhưng trên mặt Diệp Lê San từ đầu đến cuối đều cười yếu ớt, không có bất kỳ lời phản bác nào.
“Mẹ nói đúng ạ”
“Con biết liền tốt, hôm nào mẹ giới thiệu cho con mấy anh, con đi xem một chút” Đem món cuối cùng bưng lên, Diệp Lê San cùng Diệp ba cũng ngồi xuống bàn. Diệp gia gia giáo nghiêm ngặt, đang dùng cơm không ai nói chuyện, cùng không cho phép xem điện thoại hay làm việc riêng.
An tĩnh ăn đồ ăn quen thuộc, thế nhưng Diệp Lê San lại nhớ nhung người khác. Duẫn Anh ở nhà còn tốt chứ? nàng có đi quán bar uống rượu không, hay là đi ra ngoài cùng người khác? đừng để bụng đói mới tốt, thật muốn gọi điện cho nàng.
Diệp Lê San ở trong lòng suy nghĩ, ánh mắt cũng mơ màng, sau khi ăn cơm xong, Diệp Lê San về phòng của mình, rốt cuộc có thể lấy di động ra, bấm số điện thoại của người nàng luôn thương thương nhớ nhớ. Nghe thanh âm tút tút, trong dự liệu Hoắc Duẫn Anh rất lâu mới bắt máy. Thế nhưng không ồn ào trong quán bar, ngược lại an tĩnh để người muốn đi ngủ
“Duẫn Anh đang làm gì thế? có ăn cơm chưa?”
“Ngô…A San đến nơi rồi, em đang ngủ, quả nhiên nghỉ lễ chính là phải ngủ nướng”
“Chỉ đi ngủ thôi ? có phải rất cô đơn không?”
“Không có, đâu phải trẻ con”
Hoắc Duẫn Anh nghe điện thoại, trở mình, giường đôi giờ có chút vắng vẻ, chốn ngủ của nàng dư ôn ấm áp, nhưng chỗ thuộc về Diệp Lê San, lại lành lạnh băng giá
“Đối với chị mà nói, Duẫn Anh chính là trẻ con” Diệp Lê San vừa cười vừa nói, hoàn toàn không phát hiện ngữ khí của mình có bao nhiêu nhu hoà.
“Thôi đi, em mà là trẻ con thì chắc là con nít quỷ. Diệp Lê San, chị có ghét mèo không ? em bỗng nhiên muốn nuôi thú cưng, ngược lại cũng không phải tâm huyết dâng trào, chẳng qua cảm thấy, động vật có thể làm bạn bè lặng im, nói như thế nào đây, đáng yêu, cũng sẽ không rời đi, lúc mình cần sẽ luôn để ý tới mình”
Hoắc Duẫn Anh vẫn nói, hoàn toàn quên Diệp Lê San đang nghe điện thoại, đợi nàng nói xong mới đáp lời, những lời này không phải nàng biến tướng nhàm chán chứ.
“Duẫn Anh, là chị để em một mình tịch mịch sao?” Diệp Lê San sờ cửa sổ, trong lòng đã có quyết định. Có lẽ đây là chuyện khác nhất nàng từng làm trong đời, thế nhưng nhân sinh chỉ có một lần, vì cái gì không đi thử ?
“Không có, chị rất tốt, em phải ra ngoài đi tiệc với người ta, bái bai”
Vì không muốn để lộ quá nhiều, Hoắc Duẫn Anh tranh thủ thời gian cúp điện thoại, nàng ảo não nằm ở trên giường, lật qua lật lại vẫn là ôm chăn mền vào trong ngực. Thật ra, nàng vừa rồi nói cái gì, rõ ràng nói những lời bốc đồng không nên nói. Nàng không có tư cách yêu cầu Diệp Lê San ở bên cạnh mình, dù sao nàng không có cách nào cho Diệp Lê San cái gì.
Nghe tiếng điện thoại báo bận, Diệp Lê San cũng không tức giận mà cúp điện thoại, nụ cười trên mặt càng thêm nồng đậm. HIện tại là 9 giờ tối, hai giờ nữa, 9 giờ có thể về nhà rồi. Diệp Lê San nghĩ đến, đã mặc quần áo tử tế ra cửa, mang theo hành lý mình hoàn toàn chưa lấy ra
“Cha, mẹ, quán cà phê có chút chuyện, tựa hồ có người tới kiếm chuyện, còn phải nhanh về xem sao” dla lần đầu tiên dùng tốc độ nói chuyện nhanh như vậy, hoàn toàn không cho cha mẹ có cơ hội hỏi thăm, đã mang giày cao gót đi ra khỏi cửa. Nàng biết cử chỉ của mình khác thường, ở trước mặt cha mẹ cũng là lần đầu tiên. Nhưng chính nàng cũng rõ ràng, sự tình này, trong lòng nàng đã diễn luyện vô số lần.
Nàng luôn luôn khát vọng có người làm cho nàng thay đổi dục vọng, thay đổi dũng khí. Mà người này, lúc nàng 30 tuổi, rốt cuộc xuất hiện. Duẫn Anh, em đã thay đổi chị, cho nên em cũng phải chịu trách nhiệm với chị