Thịt nướng ở nhà thuận tiện nhất là tự tại, mà nhiệt độ ở Gia Hải Thị bây giờ mặc dù tuyết rơi, lại hoàn toàn không cảm thấy lạnh, vây quanh lò nướng, ngược lại có cảm giác phát nhiệt ủ ấm. Hoắc Duẫn Anh thả lỏng thân thể, giống như cốt rắn không xương, trong tay bưng ly sữa, trơ mắt nhìn lò nướng thịt, cùng Diệp Lê San đang bỏ gia vị lên trên thịt.
Kỳ thật tay A San nhìn cũng rất đẹp, mình đã sớm biết, hiện tại loại chuyện đó cũng dần dần quen, tựa như tối hôm qua cực dễ chịu. Hoắc Duẫn Anh không tử tế dùng cơm lại nghĩ đến chuyện bậy bạ, hoàn toàn không để ý chính mình đang si mê ngón tay của Diệp Lê San.
Ấn Sư Mân nhìn Hoắc Duẫn Anh, bất đắc dĩ tiến đến, vịn đầu của nàng, để nàng tựa lên vai mình, Hoắc Duẫn Anh nhìn thấy bên cạnh là Ấn Sư Mân cái đồ đáng ghét, vốn muốn cự tuyệt nhưng vai kia mặc dù rất hẹp, nhưng dựa vào coi như cũng dễ chịu, nàng liền miễn cưỡng nằm xuống.
“Duẫn Anh, cho em” Diệp Lê San nướng xong miếng thịt bò đầu tiên, liền đặt vào trong chén Hoắc Duẫn Anh, những ngày này ở chung, nàng biết thói quen Hoắc Duẫn Anh thích cái gì, mặc dù không thích ăn thịt, nhưng thịt bò là món mặn duy nhất mà nàng ăn, hương vị hơi nhạt, vị thịt cũng phải nhẹ. Diệp Lê San cố ý bỏ vào thịt bò ít chanh cùng một chút hương liệu thanh nhẹ. Đã có thể bảo quản thịt tươi ngon, cùng thỏa mãn yêu cầu của Hoắc Duẫn Anh. thấy Hoắc Duẫn Anh nếm thử một miếng, hài lòng cho mình một cái hôn gió, Diệp Lê San cười cười, tiếp tục nướng món khác
“Duẫn Anh, em muốn ăn gì tôi nướng cho em “ thấy Hoắc Duẫn Anh tương tác với Diệp Lê San, Ấn Kỷ Tuyền có chút không yên, nàng nhìn Ấn Sư Mân đang nướng cánh gà, lại nhìn đồ ăn đặt bên cạnh, mặc dù chính nàng không am hiểu nấu ăn, thế nhưng món nướng vẫn có thể làm được, cũng không đến nỗi mất mặt.
“A, tuỳ tiện nướng đại cái gì ăn đi” Hoắc Duẫn Anh nhẹ nói, một bộ đại gia, thấy mình nói xong, Ấn Kỷ Tuyền liền nghiêm túc gắp lấy đồ ăn trong thau cũng không biết là cái gì đặt lên vỉ nướng. Nhìn ba người nghiêm túc nướng thức ăn, thế mà còn thỉnh thoảng nhỏ giọng trò chuyện, Hoắc Duẫn Anh đem cái chén đi vào trong, ở trên cửa sổ lầu ba, an tĩnh xem các nàng.
Nàng không phải trẻ con, cũng rõ ràng ba người tới là vì cái gì, không phải đơn giản ăn thịt nướng, càng không phải vì lễ giáng sinh. Các nàng vì mình mà tới, nhưng sự thật là, mình không có cách nào cho các nàng cái gì. Coi như nàng có thể cho, cũng chỉ có thể chọn một người, huống chi nàng cái gì cũng không có. Dạng bốc đồng này, muốn được các nàng chiếm làm của riêng, khiến nàng cảm thấy mình kém cỏi
Hoắc Duẫn Anh nhẹ nhàng đặt trán lên cửa kính, căn bản không biết làm cái gì mới tốt, mỗi lúc thế này, nàng đều rất muốn người kia. Nếu như nàng vẫn còn sống, mình sẽ như thế nào ? nếu như nàng vẫn còn, mình sẽ không cần cân nhắc nhiều như vậy. Thế nhưng mà… Chung Tử Thanh không có ở đây.
“Nàng trở về phòng, đại khái là không thích ứng rồi”
“Duẫn Anh mặc dù nhìn qua không thèm để ý cái gì, thế nhưng nàng so với bất kỳ người nào đều nghĩ nhiều”
Nghe Ấn Kỷ Tuyền nói, Diệp Lê San nhẹ giọng trả lời, nàng thấy Ấn Kỷ Tuyền dùng phương pháp nướng sai cách, lại cố ý không nói ra. Mắt thấy Ấn Sư Mân cũng là như thế, Diệp Lê San không khỏi lắc đầu. Quả nhiên a, tình cảm ở trước mặt, chính là chị em ruột cũng phải ăn miếng trả miếng
Một lát sau, Hoắc Duẫn Anh xuống tới, cánh gà của Ấn Sư Mân cũng tươi ngon kỳ lạ. mà bắp nướng của Diệp Lê San màu sắc hương vị đều tốt, chỉ có rau xanh của Ấn Kỷ Tuyền bị nàng nướng thành than đen, ngay cả chính nàng cũng không đành lòng nhìn thẳng.
“Ấn cầm thú, cái này của cô là gì vậy” Hoắc Duẫn Anh nhìn thấy đồ ăn của Ấn Kỷ Tuyền, nhịn không được mở miệng chế nhạo. Nghe nàng còn gọi biệt hiệu của mình, Ấn Kỷ Tuyền không biết nên cười hay nên khóc.
“Ngạch, không có kiểm tra kỹ, được rồi, em ăn đồ của A Mân với Diệp tiểu thư đi” Ấn Kỷ Tuyền có chút uể oải gặm đồ ăn của chính mình, quả nhiên cực khó ăn. Nhưng nàng định đem bỏ, Hoắc Duẫn Anh lại gắp lấy đồ ăn của nàng, trực tiếp ăn một miếng.
“Ngô, đích xác khó ăn, bất quá cũng không khó đến nổi đem bỏ. Ấn cầm thú, bên cạnh cô là hai cái đầu bếp, cô cũng nên hỏi họ một tiếng chứ? thật sự là, ba người đều đáng bị phạt, phạt mấy người nướng tiếp, đồ ăn lần này đều là của tôi” Hoắc Duẫn Anh nói, đem đồ ăn cháy đen của Ấn Kỷ Tuyền, chân gà của Ấn Sư Mân, còn có bắp nướng của Diệp Lê San hốt đi hết.
Thấy nàng đều ăn hết, Ấn Sư Mân nhếch miệng, khó được mà cười lên, Diệp Lê San cũng một lần nữa cầm đồ ăn, nói cho Ấn Kỷ Tuyền nên làm thế nào. Các nàng đều có lòng tự trọng cao, lại cực kỳ kiêu ngạo, không ai nguyện ý chia sẻ người yêu của mình cho người khác. Thế nhưng mà, so với tự tôn cùng kiêu ngạo kia, các nàng không ai có thể từ bỏ Hoắc Duẫn Anh.