Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 67:

Thịt  nướng ở nhà thuận tiện nhất là tự tại, mà nhiệt độ ở  Gia Hải Thị bây giờ mặc dù tuyết rơi, lại hoàn toàn không cảm thấy lạnh, vây quanh lò nướng, ngược lại có cảm giác phát nhiệt ủ ấm. Hoắc Duẫn Anh  thả lỏng thân thể, giống như cốt rắn không xương, trong tay bưng ly sữa, trơ mắt nhìn lò nướng thịt, cùng Diệp Lê San đang bỏ gia  vị lên trên thịt.

Kỳ thật  tay A San nhìn cũng rất đẹp, mình đã sớm biết, hiện tại loại chuyện đó cũng dần dần quen, tựa như tối hôm qua cực dễ chịu. Hoắc Duẫn Anh không tử tế dùng cơm lại nghĩ đến chuyện bậy bạ, hoàn toàn không để ý chính mình đang si mê ngón tay của Diệp Lê San.

Ấn Sư Mân nhìn Hoắc Duẫn Anh, bất đắc dĩ tiến đến, vịn đầu của nàng, để nàng tựa lên vai mình, Hoắc Duẫn Anh nhìn thấy bên cạnh là Ấn Sư Mân cái đồ đáng ghét, vốn muốn cự tuyệt nhưng vai kia mặc dù rất hẹp, nhưng dựa vào coi như cũng dễ chịu, nàng liền miễn cưỡng nằm xuống.

“Duẫn Anh, cho em” Diệp Lê San nướng xong miếng thịt bò đầu tiên, liền đặt vào trong chén Hoắc Duẫn Anh, những ngày này ở chung, nàng biết thói quen Hoắc Duẫn Anh thích cái gì, mặc dù không thích ăn thịt, nhưng thịt bò là món mặn duy nhất mà nàng ăn, hương vị hơi nhạt, vị thịt cũng phải nhẹ. Diệp Lê San cố ý bỏ vào thịt bò ít chanh cùng một chút hương liệu thanh nhẹ. Đã có thể bảo quản thịt tươi ngon, cùng thỏa mãn yêu cầu của Hoắc Duẫn Anh. thấy Hoắc Duẫn Anh nếm thử một miếng, hài lòng cho mình một cái hôn gió, Diệp Lê San cười cười, tiếp tục nướng món khác

“Duẫn Anh, em muốn ăn gì tôi nướng cho em “ thấy Hoắc Duẫn Anh tương tác với Diệp Lê San, Ấn Kỷ Tuyền có chút không yên, nàng nhìn Ấn Sư Mân đang nướng cánh gà, lại nhìn đồ ăn đặt bên cạnh, mặc dù chính nàng không am hiểu nấu ăn, thế nhưng món nướng vẫn có thể làm được, cũng không đến nỗi mất mặt.

“A, tuỳ tiện nướng đại cái gì ăn đi” Hoắc Duẫn Anh nhẹ nói, một bộ đại gia, thấy mình nói xong, Ấn Kỷ Tuyền liền nghiêm túc gắp lấy đồ ăn trong thau cũng không biết là cái gì đặt lên vỉ nướng. Nhìn ba người nghiêm túc nướng thức ăn, thế mà còn thỉnh thoảng nhỏ giọng trò chuyện, Hoắc Duẫn Anh đem cái chén đi vào trong, ở trên cửa sổ lầu ba, an tĩnh xem các nàng.

Nàng không phải trẻ con, cũng rõ ràng ba người tới là vì cái gì, không phải đơn giản ăn thịt nướng, càng không phải vì lễ giáng sinh. Các nàng vì mình mà tới, nhưng sự thật là, mình không có cách nào cho các nàng cái gì. Coi như nàng có thể cho, cũng chỉ có thể chọn một người, huống chi nàng cái gì cũng không có. Dạng bốc đồng này, muốn được các nàng chiếm làm của riêng, khiến nàng cảm thấy mình kém cỏi

Hoắc Duẫn Anh nhẹ nhàng đặt trán lên cửa kính, căn bản không biết làm cái gì mới tốt, mỗi lúc thế này, nàng đều rất muốn người kia. Nếu như nàng vẫn còn sống, mình sẽ như thế nào ? nếu như nàng vẫn còn, mình sẽ không cần cân nhắc nhiều như vậy. Thế nhưng mà… Chung Tử Thanh không có ở đây.

“Nàng trở về phòng, đại khái là không thích ứng rồi”

“Duẫn Anh mặc dù nhìn qua không thèm để ý cái gì, thế nhưng nàng so với bất kỳ người nào đều nghĩ nhiều”

Nghe Ấn Kỷ Tuyền nói, Diệp Lê San nhẹ giọng trả lời, nàng thấy Ấn Kỷ Tuyền dùng phương pháp nướng sai cách, lại cố ý không  nói ra. Mắt thấy Ấn Sư Mân cũng là như thế, Diệp Lê San không khỏi lắc đầu. Quả nhiên a, tình cảm ở trước mặt, chính là chị em ruột cũng phải ăn miếng trả miếng

Một lát sau, Hoắc Duẫn Anh xuống tới, cánh gà của Ấn Sư Mân cũng tươi ngon kỳ lạ. mà bắp nướng của Diệp Lê San màu sắc hương vị đều tốt, chỉ có rau xanh của Ấn Kỷ Tuyền bị nàng nướng thành than đen, ngay cả chính nàng cũng không đành lòng nhìn thẳng.

“Ấn cầm thú, cái này của cô là gì vậy” Hoắc Duẫn Anh nhìn thấy đồ ăn của Ấn Kỷ Tuyền, nhịn không được mở miệng chế nhạo. Nghe nàng còn gọi biệt hiệu của mình, Ấn Kỷ Tuyền không biết nên cười hay nên khóc.

“Ngạch, không có kiểm tra kỹ, được rồi, em ăn đồ của A Mân với Diệp tiểu thư đi” Ấn Kỷ Tuyền có chút  uể oải gặm đồ ăn của chính mình, quả nhiên cực khó ăn. Nhưng nàng định đem bỏ, Hoắc Duẫn Anh lại  gắp lấy đồ ăn của nàng, trực tiếp ăn một miếng.

“Ngô, đích xác khó ăn, bất quá cũng không khó đến nổi đem bỏ. Ấn cầm thú, bên cạnh cô là hai cái đầu bếp, cô cũng nên hỏi họ một tiếng chứ? thật sự là, ba người đều đáng bị phạt, phạt mấy người nướng tiếp, đồ ăn lần này đều là của tôi” Hoắc Duẫn Anh nói, đem đồ ăn cháy đen của Ấn Kỷ Tuyền, chân gà của Ấn Sư Mân, còn có bắp nướng của Diệp Lê San hốt đi hết.

Thấy nàng đều ăn hết, Ấn Sư Mân nhếch miệng, khó được mà cười lên, Diệp Lê San cũng một lần nữa cầm đồ ăn, nói cho Ấn Kỷ Tuyền nên làm thế nào. Các nàng đều có lòng tự trọng cao, lại cực kỳ kiêu ngạo, không ai nguyện ý chia sẻ người yêu của mình cho người khác. Thế nhưng mà, so với tự tôn cùng kiêu ngạo kia, các nàng không ai có thể từ bỏ Hoắc Duẫn Anh.

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 66:

Lễ giáng sinh vốn là ngày lễ của phương tây, nhưng Hoắc Duẫn Anh  lại ngoài ý muốn thích bầu không khí của nó, nếu như cùng ngày đổ  một trận tuyết, vậy không gì tốt hơn. Có lẽ người nào cũng đều nghĩ như vậy, cùng ngày lễ giáng sinh, thật đúng  rơi xuống trận mưa tuyết không tính là lớn. Đứng ở bên cửa sổ, Hoắc Duẫn Anh cầm ly sữa nóng mà Diệp Lê San pha cho nàng chậm rãi  hớp một ngụm nhỏ, mùi sữa ấm áp lan tràn toàn thân, thấy thế nào đều giống như một ngày thanh thản, nếu như…trong phòng khách bây giờ không có Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân đang ngồi đó.

“A San, sao chị để cho mấy người này đi vào” đí tới  một góc, Hoắc Duẫn Anh nhỏ giọng nói, hôm nay nàng vốn dự định cùng Diệp Lê San nướng thịt ngắm tuyết, ai ngờ trời còn chưa sáng, hai cái ôn thần này liền đến. Đối với việc Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền biết địa chỉ nhà mới của mình, Hoắc Duẫn Anh không chút nào kinh ngạc, dù sao bọn họ một người là mặt người dạ thú, một người là đại tỷ xã hội đen.

“Duẫn Anh, em nói vậy khiến tôi thương tâm lắm đó nha, tôi cùng A Mân muốn tới sớm bù đắp cho em lễ giáng sinh, em lại không vui nghênh đón tụi chị sao?” Hoắc Duẫn Anh nói thanh âm rất nhỏ, tự nhiên Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân cũng có thể nghe được, Ấn Kỷ Tuyền nói, lấy ra cái hộp để một bên, hộp giấy hình chữ nhật được bao gói cực tinh xảo, sau khi mở ra, bên trong xuất hiện chính là một bộ dạ phục màu đỏ

“Duẫn Anh, bộ dạ phục này tôi đặc biệt vì em mà mua, rất thích  hợp với em, cũng thích hợp cho hôm nay. Nếu như em có thể mặc, tôi sẽ thật cao hứng” con ngươi Ấn Kỷ Tuyền mang theo chờ  mong, Hoắc Duẫn Anh lại nhịn không được trong lòng suy nghĩ, tôi tại  sao phải làm cho cô vui vẻ, nhưng mà, suy nghĩ này vừa nhảy ra, nàng phát hiện không chỉ có Ấn Kỷ Tuyền, liền ngay cả Ấn Sư Mân cùng Diệp Lê San cũng có chút mong đợi nhìn mình.

Hoắc Duẫn Anh  nhất thời ngây người, hoàn toàn không phát hiện ba người lúc này đạt thành nhận thức, rơi vào đường cùng, nàng chỉ có thể cầm váy trở về phòng, quyết định mặc vào, không sai, chỉ mặc một chút thôi

“Bộ váy này rất  thích hợp với nàng” Hoắc Duẫn Anh sau khi đóng cửa, Diệp Lê San mở miệng, Hoắc Duẫn Anh  thích màu đỏ, cũng thích hợp với màu đỏ, dù bộ y phục này là Ấn Kỷ Tuyền tặng, nhưng Diệp Lê San từ đáy lòng hy vọng nhìn thấy Hoắc Duẫn Anh mặc vào.

“Không chỉ là  váy, tôi sẽ để cho Duẫn Anh biết, ai  mới là người thích hợp nhất với nàng”

Ấn Kỷ Tuyền trên mặt nở nụ cười, ánh nhìn tràn ngập địch ý, thấy nàng cùng Ấn Sư Mân đều có chuẩn bị, Diệp Lê San cười cười, từ chối cho ý kiến. Lúc này, Hoắc Duẫn Anh thay quần áo xong cũng đi ra, đúng như tất cả mọi người suy nghĩ trong lòng, váy dài màu đỏ mặc trên người nàng, cơ hồ cùng nàng hòa thành một thể.

Gương mặt nàng trắng nõn xinh đẹp lại sạch sẽ, đôi môi đỏ nổi bật càng động lòng người, váy dài màu đỏ để Hoắc Duẫn Anh đẹp như một ngọn lửa, làm người vô pháp đem ánh mắt dịch chuyển ra khỏi người nàng. Bất luận là Ấn Sư Mân hay là Ấn Kỷ Tuyền, liền ngay cả Diệp Lê San đều có chút sửng sốt. Vẫn là Diệp Lê San trước hết phản ứng, nàng cười lấy từ tủ quần áo ra một cái túi, lấy ra một kiện áo choàng lông xù, tri kỷ khoác lên người nàng. Lại tìm một đôi giày cao gót màu đỏ, cúi người thay nàng mang vào. Hết thảy rõ ràng không có dự mưu, nhưng trùng hợp đến thiên y vô phùng.

“Nguyên liệu nấu ăn đều chuẩn bị kỹ càng,chị đi rửa rau, phiền Ấn tiểu thư đi nhóm lửa bên ngoài “ Diệp Lê San biết Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân không dễ dàng rời đi, cũng sớm chuẩn bị để bọn họ ở lại nơi này, nhà là của Hoắc Duẫn Anh, mặc dù nàng hy vọng ngày hôm nay chỉ có nàng và Hoắc Duẫn Anh, đáng tiếc nàng không có tư cách gì đuổi người.

Thấy Diệp Lê San đi vào phòng bếp bận rộn, mà Ấn Kỷ Tuyền cũng đi ra ngoài nhóm lửa. Ấn Sư Mân vẫn luôn không mở miệng bỗng nhiên ngồi bên cạnh Hoắc Duẫn Anh, giật lấy điều khiển từ xa trên tay nàng.

“Làm gì?” Hoắc Duẫn Anh thấy Ấn Sư Mân ngồi gần liền có chút cảnh giác, dù sao tên này có nhiều hành động bá đạo khiến người giận sôi, quả thực là tổng tài bá đạo Mary Sue liều mạng trong tiểu thuyết.

“Duẫn Anh, giáng sinh vui vẻ, đây là quà” Ấn Sư Mân  từ trong ngực lấy ra dây chuyền, mà dây chuyền này, nàng sớm chuẩn bị mấy tháng trước, lại không nghĩ bây giờ có cơ hội đưa qua.

Hoắc Duẫn Anh nhận ra nhãn hiệu của sợi dây chuyền kia, là nhà thủ công chế tạo, mỗi một sợi dây chuyền trên thế giới chỉ có một cái, cũng chỉ có thân phận địa vị ở trình độ nhất định, mới có tư cách đặt hàng, giá cả tự nhiên cũng phi thường đắt đỏ. Kỳ thật Hoắc Duẫn Anh đã sớm nhìn ra, bất luận Ấn Kỷ Tuyền hay là Diệp Lê San, các nàng đưa quà, tựa hồ không phải dễ dàng có được.

Hoắc Duẫn Anh bỗng nhiên có cảm giác mình bị bao vây, rõ ràng chính nàng có tiền a, nhưng nàng không hề chuẩn bị cái gì, chí ít cũng phải cho nàng thời gian chuẩn bị. Không phải thì trực tiếp cho  tiền nhỉ, thế nhưng tựa hồ lại có chút thô tộc ?

“Tôi giúp em đeo lên” lúc Hoắc Duẫn Anh đang sững sờ, Ấn Sư Mân đã vén tóc dài của nàng, đem dây chuyền đặt lên cổ nàng. Xúc cảm hơi lạnh truyền tới, nhưng càng thêm rõ ràng, Ấn Sư Mân thở ra khí tức. Mùi của nàng luôn luôn dễ ngửi, lành lạnh, băng băng, rõ ràng lại sạch sẽ.

Con mắt nàng nghiêm túc xinh đẹp, bên trong phản chiếu  hình ảnh của mình, để Hoắc Duẫn Anh  có chút thất thần, đến mức Ấn Sư Mân đã đưa mặt tới gần, sắp hôn nàng, nàng đều không thể không có phản ứng tránh né

“A Mân, em dạng này nhanh chân đến trước thế nhưng là không đúng nha”

“Ấn tiểu thư, cô đang định làm gì với bạn gái tôi vậy ?”

Đang lúc Ấn Sư Mân sắp hôn Hoắc Duẫn Anh, hai tiếng nói từ chỗ khác truyền lại giết chết ý định của nàng từ trong nôi, Nhìn Ấn Kỷ Tuyền hai tay cầm kiềm sắt, còn có Diệp Lê San cầm dao phay. Trên mặt các nàng đều nở nụ cười, thế nhưng mà…

“Tôi chỉ giúp Duẫn Anh đeo dây chuyền, không biết Duẫn Anh chuẩn bị quà gì cho chúng ta ?” Ấn Sư Mân vừa cười vừa nói, nhưng cố ý ở trên môi Hoắc Duẫn Anh  cạn hôn một chút, bị nàng hỏi như vậy, Hoắc Duẫn Anh đờ đẫn nghĩ nghĩ, lại có cảm giác bất đắc dĩ. Là ai cho phép mấy người tự đến, tới thì tới, còn cho  tôi quà, cho tôi  quà cũng được, thế mà còn đòi quà ?

“Không chuẩn bị gì hết, cho mấy người tiền mặt nha” Hoắc Duẫn Anh có chút thờ ơ nói, quả nhiên lúc nàng nói xong, trừ Diệp Lê San, Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền đều đen mặt. Mắt thấy Ấn Kỷ Tuyền cầm kềm sắt đi tới chỗ mình, Hoắc Duẫn Anh có chút bất an lui về sau một bước, nhưng Ấn Kỷ Tuyền  đã lấn lên, cho nàng một nụ hôn nồng nhiệt kiểu Pháp. Nụ hôn này tiếp tục một phút, Hoắc Duẫn Anh cảm giác hơi thở mình kém chút bị Ấn Kỷ Tuyền cướp đi. Nàng che ngực, thở phì phò ngồi trên salon.

“Duẫn Anh, đây là quà của tôi, rất ngọt” Ấn Kỷ Tuyền nhẹ nói, ngâm nga bài hát ra ngoài tiếp tục nhóm lửa. Nhìn nàng đi, Ấn Sư Mân cũng không cam chịu yếu thế bưng lấy mặt Hoắc Duẫn Anh, cường ngạnh hôn lên, lần này so với Ấn Kỷ Tuyền còn lâu hơn, mà Diệp Lê San cũng đã quên tính thời gian. Nhìn bờ môi Hoắc Duẫn Anh bị hôn đến sưng đỏ, Ấn Sư Mân lúc này mới hài  lòng đi ra ngoài, cùng Ấn Kỷ Tuyền châm lửa.

“A San, em…cái kia…” liên tiếp bị cướp ép hôn, Hoắc Duẫn Anh trên mặt đỏ bừng, mắt thấy Diệp Lê San cũng đi tới, Hoắc Duẫn Anh đã chuẩn bị tinh thần bị hôn, nhưng Diệp Lê San lại chỉ hôn một cái lên trán nàng.

“Duẫn Anh, quà của chị, ban đêm tìm em lấy”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 65:

“Từ nay về sau, nơi này là nhà mới của chúng ta, sẽ không còn người không cần thiết tới  quấy rầy” đứng trước căn biệt thự  mới trùng tu xong, Hoắc Duẫn Anh cười nhìn Diệp Lê San phía sau lưng, có chút dương dương tự đắc nói. Một tháng trước, nhà Diệp Lê San bị Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân và Hoắc Sở Lan biết, ba người cơ hồ ngày nào cũng muốn tới.

Mới đầu chỉ là ăn một bữa cơm, về sau không ăn cơm cũng qua. Ấn Kỷ Tuyền âm thầm đến  âm thầm đi cũng được đi, mà Hoắc Sở Lan mỗi lần tới đều bao lớn bao nhỏ đồ ăn. Ấn Sư Mân mỗi ngày đều đem một đoá hoa lớn đưa tới cửa. Hoắc Duẫn Anh chưa quên mình là mọt gạo của Diệp Lê San, cũng là bạn giường tạm thời, cứ như vậy ở trước mặt nàng giao lưu với người khác có chút thiếu đạo đức, rốt cuộc lại bị quấy rầy phiền phức về sau, Hoắc Duẫn Anh lúc này quyết định ở vùng ngoại ô mua căn biệt thự, dùng là nơi ở của chính mình, cũng coi như đền bù cho Diệp Lê San.

Hoắc Duẫn Anh dùng tiền từ trước đến nay đều vung tay quá trán, mua đồ càng như vậy. Rõ ràng chỉ có nàng cùng Diệp Lê San ở, mà mua căn biệt thự ba tầng, nhìn gian phòng vì người khác mà trang trí, Diệp Lê San không khó nhận ra. Hoắc Duẫn Anh là hoa tâm.; Chung quanh yên tĩnh, có vườn sau, có hoa có cỏ, có cây có lá. Một tầng bao gồm phòng khách, nhà bếp, cùng gian phòng đặt đồ trang trí, tầng hai cơ hồ là phòng ngủ, mà tầng thứ ba dùng kính xây dựng phòng.

Từ phòng có thể nhìn cảnh sát bên ngoài, nhưng bên ngoài lại không nhìn thấy được bên trong. Mà ở phòng kính chính giữa, là một bồn nước nóng lớn. bên trong rải đá cuội, ở cạnh tường khác có tủ rượu tủ thuốc của Hoắc Duẫn Anh.

“Em a, chúng ta chỉ ở hai người, sao lại mua lớn như thế” Diệp Lê San sờ sờ mặt Hoắc Duẫn Anh, nhìn con ngươi nàng sáng rõ, sau khi  nghe mình nói thì ám hạ, nhịn không được hôn một cái, vội vàng đổi câu chuyện “ Bất quá, mặc dù lãng phí một chút, thế nhưng chị rất thích, rất đẹp, quả nhiên Hoắc bà chủ phẩm vị đúng là không bình thường”

Diệp Lê San nhéo cái mũi Hoắc Duẫn Anh, Hoắc Duẫn Anh không phải lần đầu bị gọi là Hoắc bà chủ, nhưng nàng luôn cảm thấy Diệp Lê San gọi là có cảm giác kỳ quái, cảm giác thành tựu thì không phải, nói là cảm giác hư vinh, tựa hồ chỉ có chút. Tóm lại Hoắc Duẫn Anh bị thổi phồng đến mức lâng lâng, nàng trực tiếp rót ly rượu, ngược lại  để trên ghế salon.

“A San, giống như sắp tới tết nguyên đán rồi” Hoắc Duẫn Anh uống một ngụm nhỏ rượu, mỗi một năm tết nguyên đán, đối với nàng mà nói tựa hồ thời gian bình thường không có gì đặc biệt, nhưng năm nay có Diệp Lê San ở bên cạnh nàng, nàng tựa hồ có chút vui thú.

“Đúng vậy a, bất quá tết nguyên đán chị phải về nhà”

Diệp Lê San cũng biết thời điểm này không nên nhắc tới, nhưng nàng cảm thấy chí ít nói sớm cho Hoắc Duẫn Anh. Nghe Diệp Lê San nói muốn về nhà, trong lòng chờ mong thoáng chốc thất vọng, nhưng Hoắc Duẫn Anh không có biểu hiện ra ngoài, thậm chí cười càng thêm tự nhiên.

“Quê chị ở đâu ? thật giống như em không biết gì về chị, chị kể cho em chút đi” Hoắc Duẫn Anh nằm trên vai Diệp Lê San, nhẹ giọng hỏi, không còn rượu uống, nàng nghĩ muốn rót một ly, lại bị Diệp Lê San đè lại

“Chị vốn ở thành phố Lang Kỳ, về sau gặp chồng cũ, nên dọn về nơi này ở. Cha mẹ chị đều là giáo sư, đối với chị cũng rất nghiêm khắc, đối với bản thân cũng vô cùng nghiêm khắc”

“A, tóm lại chính là học  sinh ba tốt, trưởng thành con đường trơn tru nhỉ” nghe Diệp Lê San mô tả, Hoắc Duẫn Anh nói chung đoán được nàng lớn lên ở một gia đình thế nào, nghĩ đến cha mẹ đã qua đời, Hoắc Duẫn Anh cười có chút miễn cưỡng,. Nàng đối với họ rất mơ  hồ, chỉ có thể miễn cưỡng nhớ tới vài chuyện lúc đã lớn, về phần khi còn bé xảy ra chuyện gì, đối với nàng chỉ là một mảnh màu đen.

“Ân, bất quá mỗi một lần trở về cha mẹ đều sẽ nói những lời không thú vị, nếu như có thể, chị muốn ở chổ này cùng em đón tết nguyên đán”

“Vậy liền ở lại bồi em đi” Hoắc Duẫn Anh ngoài miệng nói như vậy, nhưng biểu lộ  là đùa giỡn, thấy Diệp Lê San thế mà đang suy nghĩ, Hoắc Duẫn Anh vội vàng đưa mặt nàng quay lại.

“Uy, em chỉ thuận miệng nói, chị đừng coi là thật, tết nguyên đán chị về nhà, vậy em có thể thảnh thơi  tìm bạn bè đi chơi rồi, rất lâu không gặp, cũng rất nhớ bọn họ” Hoắc Duẫn Anh nhẹ nói, điền nhiên như không có việc gì mở danh bạ trên điện thoại, nàng giữ rất nhiều số điện thoại, nhưng chia ra làm hai dạng, một bên là số những người nàng quen biết thân thiết như Diệp Lê San, An Thất Thất, Chung Tử Thanh. Mà phần khác thì là những số điện thoại, những cái tên, nàng có lẽ đã quên khi nào lưu, cũng quên họ là ai. Bất quá không quan trọng, các nàng bất quá là người xa lạ mà thôi.

“Ân, bất qua mấy ngày này chị chưa đi, chúng ta cùng đón lễ giáng sinh đi”

“A, vậy liền đi, dù sao em cũng là bạn giường hợp pháp của chị”

Hoắc Duẫn Anh loay hoay điện thoại, thấp giọng nói, thấy nàng cuộn người trên ghế salon, mặt bên tản mạn cực đẹp mắt, Diệp Lê San nhìn đồng hồ, ba giờ chiều, giờ mà làm, Duẫn Anh có thể nghỉ ngơi một tiếng, mình sẽ nấu cơm cho nàng, đợi nàng nghỉ ngơi tốt, tựa hồ không có gì thích hợp bằng.

“Duẫn Anh, làm đi, bộ dáng giờ của em rất khiến chị muốn làm gì đó với em” Diệp Lê San nhẹ nhàng sờ bụng bằng phẳng của Hoắc Duẫn Anh, một bàn tay khác cách quần ngủ vuốt ve  chân thon của nàng. Bị Diệp Lê San chạm vào, Hoắc Duẫn Anh có chút nhũn ra, nàng ném điện thoại quay đầu nhìn Diệp Lê San, luôn cảm thấy mấy ngày nay, Diệp Lê San đối với bạn giường hợp pháp trên giường càng lúc càng thích ứng.

“Ừm…hiện tại làm, thế nhưng không có bầu không khí a”

“không  sao, chỗ nào có em, nơi đó đều mỹ hảo như trong mộng”

“Chị nói như vậy em sẽ cho là chị thích em”

“Đúng vậy a, thích em lắm”