Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 64:

Nhiệt độ cơ thể hai người hợp chung một chỗ, hình thành một bức tranh ấm áp cùng mềm mại. Ôm người trong ngực, Diệp Lê San mở mắt ra, nhịn không được hôn lên trán Hoắc Duẫn Anh một cái, nhếch miệng cười, đây là lần thứ  hai sau lần đầu ngoài ý muốn, cũng là lần đầu nàng và Hoắc Duẫn Anh ở trạng thái hoàn toàn tỉnh táo làm loại chuyện đó. mà Diệp Lê San cũng chân chính cảm nhận được, nguyên lại thích một người làm chuyện này cũng tốt đẹp như thế.

Diệp Lê San thừa nhận mình cũng sẽ có lúc hốt hoảng, cho dù nàng chỉ dùng mấy ngày để nhận ra  mình thật sự thích Hoắc Duẫn Anh, nhưng chỉ là một chút. Nàng lại không có cách nào quên. Nàng là phụ nữ đã kết hôn, một sự thật không cách nào thay đổi. Diệp Lê San biết có lẽ Hoắc Duẫn Anh không ngại, nhưng chính nàng sẽ để ý nếu xem xét tài sản của chính mình, nàng không thiếu tiền, Hoắc Duẫn Anh  không thiếu tiền, nhưng so với chị em Ấn gia lại kém rất nhiều, trừ cái đó ra, chính mình chỉ có một quán cà phê bình thường, mà Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền có thân phận gì, tự nhiên không cần phải nói. Mỗi người đều có mặt tự ti, Diệp Lê San không cho là mình kém hơn Ấn Sư Mân hay Ấn Kỷ Tuyền, nhưng đối với tình địch mạnh mẽ như vậy, nàng vẫn hốt hoảng, huống chi Diệp Lê San  có cảm giác  trong tận đáy lòng Hoắc Duẫn Anh cũng không phải không quan tâm Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân.

“Chị tỉnh rồi ? không mệt mỏi sao?” có lẽ ánh mắt Diệp Lê San quá chuyên chú, để Hoắc Duẫn Anh cũng dần dần tỉnh lại, thanh âm của nàng có chút khàn khàn, không chỉ bởi vì mới làm tình, có lẽ tối hôm qua tiếp tục quá lâu. Thấy nàng nhắm mắt nằm trong ngực mình cọ nhẹ, Diệp Lê San sờ sờ đầu nàng, thay nàng đắp kín mền.

“Chị đi xuống lầu mua chút nguyên liệu nấu ăn làm điểm tâm, em ngủ chút đi”

“Ô” Hoắc Duẫn Anh cảm thấy mình đã quyết định làm mọt gạo của Diệp Lê San,  coi như thế này cũng tốt. Nàng lười biếng trở mình trên giường, ôm gối của Hoắc Duẫn Anh xoay người qua một bên.

Hoắc Duẫn Anh đi ngủ cho tới bây giờ không có thói quen mặc áo ngủ, huống chi tối qua vừa làm loại chuyện đó, giờ phút này trên người chỉ có một cái quần lót màu hồng. Nhìn hai mông nhỏ nhắn của nàng lộ ra bên ngoài, eo thon uốn lên, trên lưng tràn đầy dấu vết mình lưu lại, Diệp Lê San xuất thần nhìn một hồi, liền bất đắc dĩ đi ra ngoài. Chỉ là Diệp Lê San mới đẩy cửa ra, liền trùng hợp thấy Hoắc Sở Lan đang  định gõ cửa.

“Diệp tiểu thư muốn ra ngoài hả?” Hoắc Duẫn Anh thấy Diệp Lê San muổn ra ngoài, cười hỏi.

“Ừm con đi mua chút đồ làm điểm tâm cho Duẫn Anh, cô cô tìm nàng có việc sao?” Diệp Lê San cảm thấy Hoắc Sở Lan nhất định không phải đi tìm mình, người cô ta muốn tìm đương nhiên là Hoắc Duẫn Anh.

“Ừm, cô tìm Duẫn Anh có chút việc nhờ, nó thức dậy chưa?”

“Vừa rồi đã tỉnh, bây giờ thì không biết” Diệp Lê San thấp giọng nói, ý tứ trong lời nói tựa hồ không hy vọng Hoắc Sở Lan quấy rầy. Nhìn cô ta không có ý định nhượng bộ, Hoắc Sở Lan cười cười, làm hành động nhún vai.

“Diệp tiểu thư đây là ý gì? cô không có ý định mời tôi vào chơi chút sao? tôi chính là cô cô của Duẫn Anh” Hoắc Sở Lan trong lời nói có chút bất mãn, Diệp Lê San nghe xong, có chút tránh ra để cô ta đi vào, nhưng thuỷ chung vẫn  nhìn vào mắt mình. cùng nàng đối mặt.

“Hy vọng cô cô có thể nhớ kỹ câu này, cô cô nếu đúng là cô cô của Duẫn Anh, đừng làm chuyện tổn thương em ấy”

Diệp Lê San nói xong, quay người rời khỏi nhà, Hoắc Sở Lan đứng tại chỗ, sau đó không khỏi cười to. Duẫn Anh a, Duẫn Anh, con trêu chọc cả đám người, cả đám đều rất khó đối phó. Bất quá cô cũng biết con quá tốt, mới có thể để bọn họ muốn có được con. Thế nhưng con không thể nào quên, con đã nói, con là của cô.

Hoắc Sở Lan ngồi trên ghế salon một lúc lâu, đứng dậy đi vào gian phòng còn mở cửa, Hoắc Duẫn Anh chính là đang an ổn ngủ. Chăn mềm của nàng tuột xuống, lộ ra thân thể hoàn mỹ. Nàng từng nhìn qua dáng vẻ non nớt của nàng, nhưng bây giờ Hoắc Duẫn Anh thành thục, Hoắc Sở Lan lại là lần đầu tiên trông thấy.

Nàng lớn lên, vô luận dáng vẻ hay là dáng người, đều trở nên gợi cảm nóng bỏng. tóc dài tán loạn trên giường, trên thân che kín vết tích ái dục, nhưng Hoắc Sở Lan ngoài ý muốn, cũng không ghét người khác lưu lại nhiều vết đỏ, nàng run rẩy đi đến bên giường, cúi xuống nắm thật chặt một chân của Hoắc Duẫn Anh lộ ra ngoài.

Chân Hoắc Duẫn Anh rất nhỏ, so với vóc dáng cao cao của nàng hoàn toàn không phù hợp, nhẹ nhàng nắm lấy bàn chân nhỏ nhắn kia. ánh mắt Hoắc Sở Lan càng sâu hơn. hơi thở của nàng biến nặng, có chút khắc chế không được hé miệng, nhưng lại run rẩy mím chặt. Nàng không ngừng nói với mình còn không không phải lúc, thế nhưng mà…đã qua nhiều năm, có rất nhiều năm không hưởng thụ hương vị của Hoắc Duẫn Anh, nàng hiện tại càng thêm ngon miệng, càng thêm mê người, mình làm sao nhịn được, làm sao có thể nhịn được.

Hoắc Sở Lan thả bàn chân của Hoắc Duẫn Anh xuống, nàng nhìn áo ngực Hoắc Duẫn Anh để bên cạnh ghế salon, kích thước của Hoắc Duẫn Anh, là kiểu dáng Hoắc Duẫn Anh thích. Hoắc Sở Lan có chút hưng phấn cầm lên cái áo kia, bóp lấy bọt biển mềm mại bên trong, đêm đầu tiến đến  một chút, vùi vào bên trong. Hương thơm của Hoắc Duẫn Anh thuận mũi truyền khắp toàn thân, Hoắc Sở Lan hưng phấn nhếch khóe miệng, nằm ở trên ghế salon lẳng lặng nhìn bóng lưng Hoắc Duẫn Anh.

Duẫn Anh…tối hôm qua chính là ở chỗ này cởi áo lót. Sau đó bị Diệp Lê San đè lên giường, bị người đàn bà kia tiến vào, thân thể lưu lại vết tích vô số. Duẫn Anh sẽ gọi ra sao, sẽ giống như đứa  bé bất lực hô lên không muốn ? hay là giống như với Chung Tử Thanh chủ động câu dẫn, càn rỡ phóng thích dục vọng của nàng ?

Hoắc Duẫn Anh nghĩ đến, khóe miệng càng nhếch cao hơn. Nàng thích  nhìn dáng vẻ khác biệt của Hoắc Duẫn Anh, đáng yêu, ngây thơ, sinh khí, nổi giận, trầm mê tình dục, phá thành mảnh nhỏ, thống khổ không chịu nổi. Bất luận Hoắc Duẫn Anh ở dạng nào, đều là bộ dáng mình yêu nhất, mà Hoắc Duẫn Anh thích nhất, chính là đem bộ dáng của nàng , thu thập trong lòng, hoặc là…bên người.

Hoắc Sở Lan đứng dậy, lén lấy áo ngực, mang trở về phòng mình, cũng có thể nói là nhà lúc đầu của Hoắc Duẫn Anh. Mới vừa về đến nhà, nàng liền vào phòng, khóa trái cửa, nàng mở ra máy tính, bên trong là từng file video, nàng đem áo ngực của Hoắc Duẫn Anh hít hít ngửi ngửi, từ từ mở ra một cái video

Người bên trong video chính là Hoắc Duẫn Anh đang mê man cùng nàng. Mà lúc này Hoắc Duẫn Anh chỉ mới mười mấy tuổi mà thôi, Hoắc Duẫn Anh nhớ kỹ rõ ràng, ngày đó mình đổi thuốc cảm mạo của Hoắc Duẫn Anh thành thuốc ngủ, Hoắc Duẫn Anh ăn ngủ cực kỳ lâu, mà mình ở bên cạnh nàng, nhìn nàng một ngày một đêm

Nàng cởi sạch quần áo Duẫn Anh, cởi xuống quần lót áo lót nho nhỏ. Từ khi cha mẹ Duẫn Anh rời khỏi thế gian, tất cả đồ vật của Duẫn Anh đều do mình mua. Nàng biết kích thước của nàng, biết kích thước ngực của nàng, thậm chí mỗi tháng nàng có kinh nguyệt lúc nào mình cũng nắm rõ. Lúc kia Duẫn Anh thích đồ lót bằng bông, ngẫu nhiên cũng sẽ hiếu kỳ chạm vào thân thể mình, ban đêm cũng biết sợ, sẽ qua tìm mình ngủ chung, mà sau khi nàng trưởng thành, chính là thời cơ mình nhấm nháp nàng

Nàng điên cuồng liếm láp toàn thân Hoắc Duẫn Anh, liếm qua hạ thể ngàn ngập hương vị xử nữ, nơi đó cực mê người, cực đáng yêu. Phấn nộn giống như kẹo đường ngon ngọt, lại bị mình liếm ẩm ướt. Nàng kém chút nhịn không được cắm ngón tay vào, nhưng sợ làm đau nàng. Đúng nàng khi đó không muốn nhìn thấy Duẫn Anh thống khổ, cho nên Hoắc Sở Lan liều mạng đè nén dục vọng này.

Hoắc Sở Lan nhẹ giọng cười, đem từng cái video mở ra, nàng cởi xuống quần áo, tiền vào thân thể ướt át, ngửi áo lót của Hoắc Duẫn Anh, mà dạng chuyện này, nàng không phải lần đầu tiên làm. trên màn hình vi tính là cảnh Hoắc Duẫn Anh cùng  Chung Tử Thanh ân ái, mà lúc này Hoắc Duẫn Anh đã từ nhỏ biến thành phụ nữ thành thục.

Nàng phóng thích tất cả mị lực của nàng, nàng biến thành yêu tinh, câu dẫn cái người tên Chung Tử Thanh kia. Nhìn thấy Chung Tử Thanh dùng ngón tay cắm vào thân thể Duẫn Anh, biểu lộ Duẫn Anh thỏa mãn mà vui thích

Chính thần thái này, vẻ mặt như thế, đây là bộ dáng vui vẻ nhất khi được người yêu lấp đầy.

Mình vì thu thập dạng này của Duẫn Anh, mà chờ đợi thật lâu.

Hoắc Duẫn Anh điên cuồng đố kỵ Chung Tử Thanh, con đàn bà này đã cướp đi Duẫn Anh của nàng, lấy đi lần đầu tiên của Duẫn Anh vốn nên thuộc về mình. Thế nhưng cô ta lại cho mình thấy một hình dáng khác của Duẫn Anh. Nàng vì Chung Tử Thanh càn rỡ rên rỉ, mỗi một biểu  lộ mỗi một động tác, đều là cực hạn, đều có tính huỷ diệt

Nhưng mà….mỹ lệ không có gì sánh kịp.

Khiến người….say mê.

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 63:

sờ cái bụng ăn có chút quá no, Hoắc Duẫn Anh sầu mi khổ kiểm ngồi trên ghế salon, cảm thấy bữa cơm vừa rồi đúng là ác mộng. Nàng đã quên ai đã gắp thức ăn cho mình, đại khái mọi người đều lần lượt gắp đồ ăn cho nàng. Nghĩ đến mấy người kia một bộ em không ăn đồ ăn của tôi, tôi sẽ tiếp tục gắp đồ ăn cho em, Hoắc Duẫn Anh đời này cũng không muốn cùng bọn họ ăn cơm nữa.

“Duẫn Anh, cô cô đã về, chị đưa cái này cho Ấn tiểu thư một chút” lúc này Diệp Lê San bỗng nhiên đứng trước mặt nàng nói, nghe nàng nói muốn tặng quà cho người, mà còn là Ấn tiểu thư, Hoắc Duẫn Anh nhìn về phía cổng, liền thấy Ấn Kỷ Tuyền đứng ở chỗ đó giơ tay bái bai mình, mà Ấn Sư Mân thì đứng ở ban công hút thuốc, tựa  hồ không có ý định rời đi.

“A, vậy chị đi đi” Cảm thấy Diệp Lê San nói muốn tặng đồ cho người  cơ hồ cũng không đơn giản như thế, Hoắc Duẫn Anh tự nhiên không hỏi nhiều, thấy nàng nhìn ra cái gì, Diệp Lê San cũng không giải thích, mà mặc áo khoác, cùng Ấn Kỷ Tuyền bấm nút thang máy, một chút xíu đi xuống.

Âm thanh giày cao gót hai người giẫm lên mặt đất tạo nên những tiếng thanh thuý, tiếng vang lạch cạch lạch cạch có chút êm tai. Diệp Lê San trên mặt từ đầu đến cuối nhoẻn nụ cười yếu ớt, ra đến bên ngoài, hai người hít một hơi sâu. Ấn Kỷ Tuyền lấy ra bao thuốc, chậm rãi rút một điếu, nàng không có đưa cho Diệp Lê San, cũng biết Diệp Lê San không hút thuốc.

“Ấn tiểu thư muốn nói gì với tôi?” Diệp Lê San nhẹ giọng hỏi, nàng cảm thấy Ấn Kỷ Tuyền kêu mình tiễn nàng, tuyệt không đơn giản như vậy.

“Cô thích nàng đúng không ? Diệp Lê San đã hỏi trực tiếp, Ấn Kỷ Tuyền cũng sẽ không lòng vòng, nàng gọn gàng dứt khoát hỏi. cho dù đối với việc Hoắc Duẫn Anh cùng Diệp Lê San ở bên nhau cũng có chút kinh ngạc, nhưng nàng có lẽ ít nhiều rõ ràng Diệp Lê San vì sao lại để Hoắc Duẫn Anh tuyển chọn.

“Tôi thật sự thích nàng, nhưng nàng hiện tại không biết, tôi cũng tạm thời không nói ra.”

“Vì sao?” Ấn Kỷ Tuyền nghe Diệp Lê San nói, nhíu mày hỏi.

“Không có vì sao, bởi vì như bây giờ, mới là phương thức tốt nhất để chúng tôi ở chung, Duẫn Anh chọn chỗ này để tỉnh táo lại, cho nên tôi không cần thiết tạo thêm chuyện để nàng buồn rầu”

Diệp Lê San nói rất nhẹ nhõm, lại có ý riêng, cảm thấy mình sẽ khiến cho Hoắc Duẫn Anh thêm phiền não, Ấn Kỷ Tuyền cũng không phủ nhận, cho dù nàng thừa nhận, Diệp Lê San có vài phương diện đích xác so với mình tốt hơn, nhưng nàng vẫn là câu nói kia, sẽ không từ bỏ.

“Diệp tiểu thư, hy vọng cô chiếu cố nàng thật tốt, tôi sẽ cướp nàng trở về”

“Rửa mắt mà xem” Nói đến đây, câu chuyện kết thúc, hai người từ đầu đến cuối mặt mỉm cười, nếu không nghĩ rõ các nàng đối thoại, thậm chí sẽ cho là hai người là bạn thân. Ấn Sư Mân đứng ở ban công nhìn Ấn Kỷ Tuyền cùng Diệp Lê San, liền dập tắt thuốc lá, quay đầu nhìn Hoắc Duẫn Anh ngồi trên ghế salon vò bụng xem tivi, chậm rãi đi qua ngồi xuống bên cạnh nàng.

“ăn đến khó chịu hả?” Ấn Sư Mân không có nói gì thêm, mà sờ lên bụng Hoắc Duẫn Anh, nhẹ nhàng xoa mấy lần. Hoắc Duẫn Anh không nghĩ nàng bỗng nhiên làm thế, lập tức có chút không tự nhiên. Nàng thế nhưng nhớ kỹ, hai người gặp mặt lần cuối, người này thế mà cưỡng gian mình.

“Ấn tiểu thư, cô không đi sao ? chị của cô đã đi rồi” Hoắc Duẫn Anh tức giận nói, không ngừng đổi kênh truyền hình, cuối cùng dừng ở tiết mục mua sắm ồn ào “ Chỉ đi là chỉ đi, tôi đi  là tôi đi, mặc dù chúng tôi cùng đến, nhưng không có nghĩa chúng tôi cùng đi. Duẫn Anh, chuyện đêm hôm đó….”

“chưa bao giờ chiết khấu, giảm giá cực thấp như vậy ! mọi người còn chần chờ cái gì !” đang lúc dâm nói được nửa câu, TV phát ra âm thanh rất lớn, là những lời quảng cáo khó chịu, Ấn Sư Mân nhíu mày nhìn Hoắc Duẫn Anh không thèm để ý tới mình, hơi khẽ nâng tay lên, lấy đi điều khiển trong tay nàng, trực tiếp bấm tắt tivi. Ấn Sư Mân làm mọi chuyện nhanh gọn trôi chảy không do dự, giống như làm một chuyện vô cùng bình thường

“này, cô làm gì…” “ Tôi chỉ hy vọng Duẫn Anh có thể nghiêm túc nghe lời tôi nói tiếp theo, cho tôi một phút, tôi nói xong sẽ đi” Ấn Sư Mân vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên môi Hoắc Duẫn Anh. Lòng bàn tay có chút lạnh, bị nàng chạm quả nhiên Hoắc Duẫn Anh trung thực một chút, nàng an tĩnh nhìn Ấn Sư Mân, mà Ấn Sư Mân cũng nhìn nàng.

“Duẫn Anh, ngày đó tôi biết tôi rất quá đáng, tôi không muốn giải thích gì cả, cũng không muốn lấy cớ. Có lẽ tôi về sau còn làm những chuyện ép buộc em, nhưng tôi không nghĩ mình sẽ tổn thương em, càng không nghĩ đem em tặng cho bất kỳ kẻ nào. Có lẽ em không thích nghe như vậy, nhưng tôi vẫn muốn nói, tôi sẽ khiến em trở thành của tôi, vô  luận em có nguyện ý hay không “

Ấn Sư Mân nói xong, lúc Hoắc Duẫn Anh đang ngây người liền hôn nàng, nàng không có trực tiếp hôn mình mà hôn lên ngón tay đặt lên môi. Hơi thở hai người bởi vì quá gần mà hoà quyện, Hoắc Duẫn Anh sững sờ nhìn Ấn Sư Mân nói xong cũng thật rời đi, nghĩ nửa ngày mới hiểu nàng nói cái gì.

Đại khái chính là, ngày đó cưỡng gian em là lỗi của tôi, nhưng tôi về sau còn cưỡng ép em nữa, em không vui cũng  được, nhưng em là của tôi. Đem lời của Ấn Sư Mân kiến giải một lần, Hoắc Duẫn Anh nháy mắt có xúc động muốn đánh chết Ấn Sư Mân. Lời gì a, cô cưỡng ép thì có lý sao ?

“Duẫn Anh, còn chưa ngủ” Diệp Lê San nhẹ giọng hỏi, giả vờ ngủ bị vạch trần, Hoắc Duẫn Anh cũng không cần thiết giả vờ tiếp, mà khẽ ừ đáp lại. Ngay sau đó nàng cảm thấy Diệp Lê San ôm mình càng chặt hơn, cũng đem mặt tựa vào sau lưng mình.

“Duẫn Anh, đột nhiên chị rất sợ, đêm nay chị mới phát hiện, nguyên lai chị cũng sẽ biết sợ chút chuyện. Bọn họ rất tốt, rất thích em. Cho nên chị sợ họ sẽ cướp em đi, suy nghĩ như vậy, có phải quá ngây thơ rồi không?” Diệp Lê San thấp giọng nói, dù nàng chưa từng nói thích với Hoắc Duẫn Anh, mà quan hệ các nàng cũng không hề có lập trường cùng tư cách, nhưng Diệp Lê San vẫn nói ra.

“Không có, mỗi người đều biết  sợ những chuyện chưa xảy ra mà, em cũng biết. A San, thật xin lỗi, em tựa hồ luôn ở nhà chị gây bao nhiêu chuyện rắc rối cho chị” Hoắc Duẫn Anh nhẹ nói, xê dịch ra đằng sau, càng thêm tới gần Diệp Lê San. Cảm thấy tay của nàng bên hông nhẹ nhàng sờ lấy, xuyên qua váy ngủ, xoa đỉnh ngực của mình. Hoắc Duẫn Anh nhắm mắt lại không có cự tuyệt mà thuận theo phản ứng cơ thể, thoải mái hừ nhẹ ra tiếng.

“Duẫn Anh, có thể chứ?” Diệp Lê San thật đang trưng cầu ý kiến của Hoắc Duẫn Anh, nếu như Hoắc Duẫn Anh nói một chữ không, nàng liền không tiếp tục nữa. May là Hoắc Duẫn Anh không có cự tuyệt, cũng không có trả lời mà đè lên tay mình, ép xuống phía dưới. Đây là câu trả lời tốt nhất, so với bất kỳ ngôn ngữ nào cũng đều trực tiếp hơn.

Diệp Lê San không để Hoắc Duẫn Anh quay qua, mà từ phía sau nhẹ nhàng kéo quần lót của nàng, từ phía sau sờ lên chỗ mềm mại. Nơi đó cực ẩm ướt, vẻn vẹn chốc lát, liền đã làm tốt  chuẩn bị để dung nạp. Diệp Lê San dò xét vươn ngón tay, một chút xíu, ôn nhu mà chậm rãi tiến vào, nhìn Hoắc Duẫn Anh giống như mèo con cuộn mình trong ngực, tâm cũng nhận được thỏa mãn cực lớn.

Mặc dù có nhiều người thề nguyền son sắt cướp mất em khỏi  chị, nhưng bây giờ em là của chị

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 62:

Dùng sức cắn quả táo trong tay, phát ra tiếng vang giòn răng rắc, Hoắc Duẫn Anh nhìn Ấn Kỷ Tuyền bên cạnh đang uống cà phê, lại nhìn Diệp Lê San ở trong nhà bếp bận rộn cùng với Ấn Sư Mân, hoàn toàn không nghĩ tới mọi chuyện sao lại biến thành thế này. Hai tên này không hiểu sao muốn ở lại ăn cơm, mà Diệp Lê San thế mà không có cự tuyệt ngược lại đồng ý, mà điều làm nàng càng không nghĩ tới chính là, Ấn Sư Mân nhìn bề ngoài không giống như người biết làm bếp, thế  mà…..thế mà biết nấu cơm…lại còn làm rất giống.

Nàng kéo lên ống tay áo, lộ ra cúc áo màu kim sắc, cho tới bây giờ đều lưng eo thẳng tắp, cho dù lúc làm ăn cũng là như thế. nàng một tay đặt lên dây nịt , đem gia vị bỏ vào trong nồi, lại thuần thục đảo nồi, động tác gọn gàng, tóc đuôi ngựa buộc gọn theo hành động của nàng thỉnh thoảng lắc lư. Không thể không thừa nhận, làm mẫu cô gái được mọi cô gái yêu thích, thấy cảnh này, Hoắc Duẫn Anh trong lòng vậy mà có chút sắc tâm.

mà so với Ấn Sư Mân soái khí, Diệp Lê San càng giống hiền lê lương mẫu ôn nhu, nàng làm việc đúng trình tự rất chậm chạp, lại rất cẩn thận, kéo tóc lên, không lộn xộn cũng không  rơi xuống. Thấy hai người trầm mặc không nói gì làm bữa tối, nhưng lại rất ăn ý không có quấy rầy  đối phương. Hoắc Duẫn Anh cảm thấy nơi đó chính là chiến trường của các nàng, là nơi không cách nào tới gần.

“Duẫn Anh, chuyện ngày đó tôi rất xin lỗi, tôi không nên tùy ý phán xét em, hy vọng em có thể bỏ qua lời tôi đã nói” Ấn Kỷ Tuyền yên tĩnh một hồi, nhẹ nhàng nói với Hoắc Duẫn Anh. Thấy nàng còn đứng đắn xin lỗi như thế, Hoắc Duẫn Anh gật gật đầu, kỳ thật ngày đó Ấn Kỷ Tuyền nói, nàng cũng nhanh quên  mất. Cho tới nay nàng nghe không ít lời khó nghe, nếu như cái nào cũng ghi nhớ, chính nàng cũng thấy mệt mỏi.

“Còn có chính là, tôi rất thích em, coi như em có ánh nhìn với A Mân hay Diệp tiểu thư hay tôi giống nhau, tôi cũng không từ bỏ” Ấn Kỷ Tuyền cười cười, trên mặt biểu lộ cực kỳ tự tin. Nhìn nàng quyết định chủ ý, Hoắc Duẫn Anh thở dài, cũng không biết nên nói gì cho phải. Nàng cảm thấy mình năm nay vận rủi cùng số đào hoa giống như nhiều vô cùng, thật chẳng lẽ chính là nhanh đến ba mươi rồi sao ? Không, nàng rõ ràng còn bốn năm nữa mà

“Tôi…” Hoắc Duẫn Anh muốn nói gì đó, lúc này lại truyền tới tiếng chuông cửa, nàng đi qua mở cửa, liền thấy người nàng không muốn nhìn thấy nhất ở thời điểm này, Hoắc Sở Lan.

“Cô cô làm gì ở đây?” Hoắc Duẫn Anh làm sao cũng không nghĩ tới Hoắc Sở Lan sẽ tới lúc này, hết lần này đến lần khác trong tay còn cầm nhiều túi thực phẩm, lần này đích xác náo nhiệt

“Duẫn Anh cứ như vậy không muốn thấy cô cô sao? mấy ngày nay không gặp con, cô cô rất nhớ con” Hoắc Sở Lan không chút khách khí đi vào, khi nhìn thấy Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân thì hơi sững sờ, nhìn qua nhìn lại, Diệp Lê San lúc này đi ra, đem đồ ăn đặt lên bàn.

“cô cô cũng tới,  đúng lúc, hôm nay Duẫn Anh có hai người bạn tới chơi, cùng ăn đi”

Diệp Lê San gọi Hoắc Sở Lan là cô cô, còn nhấn mạnh thân phận bạn bè của Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân, thấy Hoắc Duẫn Anh một bộ khó chịu, mà Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân cũng ăn quả đắng, Hoắc Duẫn Anh đột nhiên cảm giác được, Diệp Lê San giống như đang khơi mào một chuyện ghê gớm.

Đồ ăn lần lượt được mang lên, Hoắc Duẫn Anh tự động ngồi bên cạnh Diệp Lê San, Hoắc Duẫn Anh lại đi theo ngồi cạnh, đối diện là Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền ngồi chung, các nàng nhìn hành động của Hoắc Sở Lan, trong mắt lóe lên một tia đề phòng.

“Duẫn Anh, con ăn nhiều chút, đây là món lúc bé con thích ăn nhất” Hoắc Sở Lan mang tới  không phải cái khác, mà là quà vặt của khu nam Gia Hải Thị, Hoắc Duẫn Anh đã từng thích ăn, nhưng không phải vì nàng thích, mà vì Chung Tử Thanh thích, nàng cũng dần dần thích, cho nên khi Chung Tử Thanh không còn, Hoắc Duẫn Anh liền chưa ăn qua.

“Ân” Hoắc Duẫn Anh thấp giọng đáp, lại không đụng đến thức ăn Hoắc Sở Lan cho mình, nàng cúi đầu ăn cơm, lúc này, Diệp Lê San bỗng nhiên đụng vai của nàng, đem một cục đậu hũ đặt trên miệng nàng. động tác này bởi vì hai người chung đụng với nhau đã sớm thành thói quen, nhưng ở trong mắt người khác thì không giống như vậy.

“Duẫn Anh cùng Diệp tiểu thư quan hệ rất tốt” Ấn Kỷ Tuyền vừa cười vừa nói, rõ ràng rất bình thường, lại mang cảm giác lời nói có dấu dao, để phía sau lưng Hoắc Duẫn Anh mát lạnh. Bỗng nhiên, Ấn Sư Mân đứng lên. Đang lúc Hoắc Duẫn Anh cho là nàng muốn làm gì kinh thiên cử động, nàng chỉ là đứng lên lấy bát của Hoắc Duẫn Anh, đem một chút thức ăn trên bàn bỏ vào bát của nàng,  một lần nữa đặt trước mặt nàng.

“Đừng chỉ ăn cơm nhiều, ăn thêm chút thức ăn đi” Ấn Sư Mân nhàn nhạt nói, lại không như ngày thường lạnh lùng, ngược lại có chút cảm giác ôn nhu. Tiếp đó, Hoắc Duẫn Anh đếm không hết thức ăn bị gắp vào trong chén, nàng sững sờ nhìn đồ ăn chồng chất như núi, căn bản không biết nên ăn gì trước.

Dạng sự tình này…sau này sẽ không mỗi ngày  tiếp diễn chứ?

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 61:

“Duẫn Anh, đây là sữa tắm chị mới mua, trước đó quên bỏ vào. Chị đi làm bữa sáng, em tắm nhanh nha” Sáng sớm, đang lúc Hoắc Duẫn Anh thoải mái dựa vào bồn tắm không nghĩ ngợi nhiều, Diệp Lê San bỗng nhiên xuất hiện lại khiến nàng đang nhàn nhã bỗng nhiên có chút khẩn trương. Lại là như thế này, tựa hồ tắm rửa bị người nhìn hết, đã không có gì xa lạ.

Từ khi mâu thuẫn phát sinh được giải quyết, hai người bình an vô sự ở chung hơn nửa tháng, Các nàng cũng không nhắc tới sự kiện kia nữa, trái lại càng thêm tự tại. Hoắc Duẫn Anh đã quen biến thành mọt gạo được Diệp Lê San nuôi nấng chăm sóc, mỗi ngày bị nàng cho ăn no bụng rồi nhét vào trong chăn. Các nàng từ một nhà ở khác phòng biến thành ở chung một phòng, mỗi lúc trời tối Hoắc Duẫn Anh đều  sẽ bị Diệp Lê San xem như gối ôm, ôm thật chặt.

Hoắc Duẫn Anh ngoài miệng nói không muốn, trong lòng lại mặc định tiếp nhận làm gối ôm. Huống chi, nàng cũng không ghét cảm giác bị Diệp Lê San  ôm. Chỉ bất quá Hoắc Duẫn Anh luôn cảm thấy lúc đối mặt với mình, Diệp Lê San trở nên ung dung không vội, hoặc là nói, dùng một từ khác để hình dung là đùa nghịch lưu manh.

Liền giống bây giờ, sữa tắm kia rõ ràng tối hôm qua nàng đã mua, nhưng nàng lại chờ mình sáng sớm tắm rửa  mới bỏ vào, lúc đặt xuống còn không đi liền, lại còn nửa ngồi xổm xuống, hôn lên trán mình. Hoắc Duẫn Anh  hơi ngây ngốc, vừa muốn nói gì, Diệp Lê San đã cười đi ra ngoài, chỉ để Hoắc Duẫn Anh ở trong bồn tắm ảo não.

Nàng cảm thấy mình trở nên là lạ, rõ ràng nói chỉ cùng Diệp Lê San làm bạn giường, nhưng mình căn bản không làm hết chức trách bạn giường, ngược lại Diệp Lê San chiếu cố đủ thứ, giống như…..một con mọt gạo. Loại cảm giác không làm mà có ăn này, để Hoắc Duẫn Anh cảm thấy không thoải mái. Huống chi, Diệp Lê San làm những chuyện mà nàng không cách nào kháng cự, càng tiếp nhận, nàng phát hiện lòng mình, càng ngày càng nhiều tình cảm không nên có.

Thích cuộc sống như vậy, thích có người bên cạnh, dù không nói lời nào cũng sẽ không cảm thấy xấu hổ. Nàng sẽ làm cho  mình bất cứ thứ gì mình muốn ăn, buổi tối ôm mình ngủ, mà mình ngay cả lúc ở một mình, so với lúc này lại an tĩnh hơn rất nhiều. Những thứ này đối với đại đa số người mà nói, có lẽ là cuộc sống ước mơ tha thiết, nhưng Hoắc Duẫn Anh không nghĩ  để tình cảm của  nàng và Diệp Lê San tiếp tục phát triển. Giữa  các nàng, quan hệ tốt nhất, chính là bạn bè.

Nghĩ như vậy, Hoắc Duẫn Anh tắm xong, mặc áo choàng tắm đi ra ngoài. Nhưng nàng không nghĩ sau khi đi ra ngoài, thế mà lại nhìn thấy hai vị khách không mời mà tới. Ân, đích thị là khách không mời vô cùng chán ghét. Nhìn Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân ngồi trên ghế salon, các nàng nhìn mình chằm chằm khi mới ra tới, mà Diệp Lê San cũng quay đầu nhìn nàng.

Bị ba cặp mắt nhìn chằm chằm, mình còn cùng ba người phụ nữ phát sinh quan hệ. Hoắc Duẫn Anh trong lúc nhất thời  cảm thấy toàn thân nóng bỏng, rõ ràng mặc áo choàng tắm, nhưng thật giống như bị cởi hết quần áo, để nàng không được tự nhiên.

“Hai người tới làm gì?” dù nhà này Diệp Lê San mới là chủ nhân, nhưng Hoắc Duẫn Anh rất rõ ràng hai người Ấn gia đến tìm mình.

“Em quen với cô ta rồi sao?” Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân không hổ danh là chị em, bản sự không nghe người khác nói chuyện đều như nhau, nghe các nàng trăm miệng một lời hỏi mình, Hoắc Duẫn Anh nhíu chặt lông mày.

“Tôi và các cô có quan hệ gì, tôi ở bên cạnh ai là tự do của tôi” Hoắc Duẫn Anh không nghĩ gây phiền toái cho Diệp Lê San, cho nên đem chuyện ôm về mình. Thế nhưng nàng vừa nói xong, Diệp Lê San lại đi tới ôm mình, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi mình.

“Hai vị Ấn tiểu thư, tôi biết  Duẫn Anh rất  hút người, cũng biết hai người rất thích nàng, nhưng làm phiền, nàng hiện tại là người yêu của tôi, xin hai người đừng tới làm phiền nàng và tôi”

Diệp Lê San không chút hoang mang nói, rõ ràng trên mặt tràn ngập ý cười, nhưng Hoắc Duẫn Anh luôn cảm thấy nụ cười này của nàng có chút….địch ý. Nhìn thấy hành động của Diệp Lê San, Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân xạm mặt lại, sau đó cười lên.

“A, không nghĩ tới tình địch phải giải quyết không chỉ một người. A Mân, hai chúng ta sơ sẩy rồi” Ấn Kỷ Tuyền  thấp giọng nói, dùng tay vịn cái trán, hơi có vẻ bất đắc dĩ nhìn Hoắc Duẫn Anh. Lâu như vậy không gặp, nàng cảm thấy Hoắc Duẫn Anh càng trở nên xinh đẹp, cũng càng thêm ngon miệng. Nghĩ đến lời mình từng nói, Ấn Kỷ Tuyền luôn cảm giác mình phải xin lỗi Hoắc Duẫn Anh.

Tình huống giống nhau, Ấn Sư Mân cũng là như thế, nàng biết  mình lần trước đối với Hoắc Duẫn Anh làm nhiều chuyện quá đáng, cơ hồ so với cưỡng gian cũng không khác gì. Ấn Sư Mân nhìn Hoắc Duẫn Anh, đem ánh mắt đặt  trên người Diệp Lê San. Nàng lần đầu tiên gặp mặt đã biết người phụ nữ này không đơn giản, mặc dù gia thế trong sạch, thế nhưng cô t a không giống như bề ngoài vô hại.

“Diệp tiểu thư, đừng bảo các người hiện tại là quan hệ tình nhân. liền coi các người  kết hôn, tôi cũng sẽ không bỏ rơi nàng. Bất cứ lúc này, tôi đều có quyền lợi cạnh tranh” Ấn Sư Mân thấp giọng nói. Hoắc Duẫn Anh nghe thấy luôn cảm thấy không đúng lắm, cái gì cạnh tranh công bằng, mình căn bản không đồng ý để cô ta gia nhập cái gì cạnh tranh công bằng. Đang lúc Hoắc Duẫn Anh muốn mở miệng phản bác, Ấn Kỷ Tuyền lại cướp lời.

“Tôi nghĩ người ở chỗ này, không ai so với tôi hiểu rõ Duẫn Anh hơn tôi, huống chi, thân thể của nàng cần gì, thích gì, tôi đều hiểu rõ. Duẫn Anh, tôi sẽ không bỏ rơi em, mặc kệ Diệp tiểu thư hay là em của tôi, tôi đều không có ý định chịu thua”

“Tôi cũng không có đồng ý cho mấy người tham gia cái gọi là cạnh tranh công bằng, tôi…”

“Ngày mai bắt đầu, tôi sẽ tới đây mỗi ngày”

Hoắc Duẫn Anh còn chưa nói xong, liền bị Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân cắt lời, nghe bọn họ bảo mỗi ngày sẽ tới, Hoắc Duẫn Anh một bộ dáng vẻ các người bệnh tâm thần hả, nàng vội vàng muốn mở miệng cự tuyệt, Diệp Lê San đột nhiên cười lên.

“Duẫn Anh, em quen hai người BẠN rất thú vị, bọn họ đã muốn mỗi ngày đến thăm em để thấy cảnh chúng ta  ở chung với nhau, thì cứ tùy ý họ đi”  Diệp Lê San trong lời nói có hàm ý, còn cố gắng nhận mạnh chữ bạn. Thấy không khí căng thẳng giữa ba người, Hoắc Duẫn Anh luôn có loại dự cảm bất thường.

Chờ  một chút, nàng căn bản không có đồng ý cái gọi là cạnh tranh công bằng.