Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 60:

Có lẽ lo lắng cho Diệp Lê San bị cảm mạo, Hoắc Duẫn Anh tắm rất nhanh, chưa tới nửa tiếng đã lề mề trùm khăn tắm đi ra. Thấy nàng trầm mặc ngồi cạnh mình, tóc còn tí tách nước chảy, Diệp Lê San vội vàng đi lấy máy sấy tới, một chút xíu nàng liền đem tóc thổi khô. Dạng chuyện này không phải lần đầu tiên hai người làm, nhưng hôm nay Diệp Lê San làm có chút thất thần.

Bởi vì trong phòng tắm quên để áo choàng tắm, Hoắc Duẫn Anh chỉ có thể bọc khăn tắm đơn bạc, xương quai xanh cùng trên cổ vẫn còn lưu lại vết  tích nhàn nhạt, là mình tối  hôm qua bị ma quỷ ám ảnh lưu lại. Diệp Lê San là kẻ gây tội  cũng rõ ràng, ở những chỗ không thấy còn có nhiều hơn. Nàng cảm thấy cùng Hoắc Duẫn Anh nói một chút, không phải hai người coi  như tiếp tục ở chung, xấu hổ là điều không thể tránh khỏi.

“Duẫn Anh, chúng ta….”

“A San, liền xem là tình một đêm thôi, dù sao chúng ta đều là phụ nữ, sẽ không thế nào, chị cũng đừng kiềm chế như thế” thấy Diệp Lê San mặt mũi xoắn xuýt, Hoắc Duẫn Anh nhịn không được mở miệng. Cả ngày hôm nay nàng suy nghĩ rất nhiều, duy chỉ có không nghĩ Diệp Lê San sẽ đi tìm mình.

mưa rất lạnh lẽo, rơi xuống người, đau không chỉ là thân  thể mà còn là tâm. Hoắc Duẫn Anh biết mình đã làm sai điều gì, lúc trước Ấn Kỷ Tuyền đối xử  tốt,  sau  Ấn Sư Mân cũng được, bây giờ  lại là Diệp Lê San. . Hoắc Duẫn Anh cảm thấy mình có lẽ gặp số đào hoa, cũng có thể là nàng đối với  phòng bị đã giảm đi ít nhiều.

Nàng vốn không còn nhiều thời gian, nàng vẫn là ngôi sao xui xẻo, Diệp Lê San  tối  hôm qua không có cự tuyệt nàng, nhưng nàng rõ ràng, nàng không có cách nào cho Diệp Lê San cái gì, thậm chí có thể hại nàng. Diệp Lê San đã muốn mình trở về, nàng liền trở lại. Diệp Lê San hi vọng nàng không cự tuyệt, coi như đền bù tối hôm qua xúc động.

“Duẫn Anh, chị không có bất kỳ ý tứ kỳ quái gì với em, trên thực tế, chị đối với chuyện kia…cảm thấy rất mỹ hảo. Tóm lại…chị….”

“A, A San, làm bạn giường đi. Chị đã thích, em cũng thích, liền thiết lập mối quan hệ này cũng tốt. Nếu có ngày chúng ta tìm được người mình thích, liền xa nhau, trước đó thì cứ duy trì loại quan hệ này thôi”

Hoắc Duẫn Anh nhẹ nói, trên mặt nở  nụ cười nhàn nhạt, mặc dù cảm thấy nàng cười rất miễn cưỡng, nhưng Diệp Lê San lại ngoài ý muốn không cự tuyệt. Nàng gật gật đầu, cơ hồ trong nháy mắt liền đồng ý chuyện khác người nhất trong đời nàng. Thế nhưng nàng không có chút nào cảm thấy không tốt, trái lại có lẽ đây cũng chính là điều nàng muốn.

“Tóm lại, đừng nghĩ nhiều như vậy, sớm nghỉ ngơi một chút” Hoắc Duẫn Anh nở nụ cười nhẹ nhõm, chuẩn bị đứng dậy đi vào phòng của nàng, lúc này Diệp Lê San  nhanh tay lẹ mắt bắt lấy tay nàng, kéo nàng lại.

“Duẫn Anh, cùng ngủ chung đi”

Diệp Lê San nhẹ nói, trực tiếp và lớn mật như vậy, ngược lại để Hoắc Duẫn Anh có chút phản ứng không kịp, thế nhưng nàng chưa kịp nói cái gì, Diệp Lê San đã đi khoá phòng ngủ cho khách lại, lại cầm áo ngủ đi phòng tắm chuẩn bị tắm rửa. Hoắc Duẫn Anh nhìn nàng làm một loạt động tác, cuối cùng vẫn không quên uống hết ly sữa nóng pha sẵn cho mình, Hoắc Duẫn Anh sững sờ bưng lấy sữa nóng, lại ngơ ngác uống một ngụm.

Ân…nhiệt độ vừa phải, không phỏng miệng, lại rất ấm thân, rất có phong cách của Diệp Lê San. Thế nhưng mà… Hoắc Duẫn Anh luôn cảm thấy, chính mình có phải đang rơi vào cái bẫy kỳ quái không?

Hoắc Duẫn Anh uống xong sữa, thành thành thật thật đi vào phòng của Diệp Lê San, đây không phải lần đầu tiên nàng đi vào, lại là lần đầu tiên ngủ lại mà đi vào. Nàng thấp thỏm ngồi trên giường, nghĩ đến một hồi làm thế nào mới tốt.

Mình muốn chủ động một chút nhỉ? hay là bị động một chút ? thế nhưng mới vừa nói qua muốn làm bạn giường, hiện tại không chủ động tựa hồ không thể nào nói nổi. thế nhưng Diệp Lê San giống như lại có chút kháng cự mình chạm vào nàng, vậy mình hẳn là tiếp tục bị động? Hoắc Duẫn Anh trong lòng suy nghĩ làm thế nào xứng danh bạn giường, mà Diệp Lê San lúc này đã tắm rửa xong đi ra. Nàng thấy Hoắc Duẫn Anh một mặt xoắn xuýt ngồi chỗ kia, tựa hồ nhìn ra nàng đang suy nghĩ cái gì, nhịn không được cười ra tiếng.

“Duẫn Anh, chúng ta nghỉ ngơi đi” Diệp Lê San cười đi qua, nằm xuống ở bên kia giường,  thấy nàng thong dong như vậy không hề bức bách, Hoắc Duẫn Anh gấp vội vàng gật đầu, cũng nằm xuống. Bên trong rất tối, cũng chỉ có một ánh đèn ngủ gắn tường, Hoắc Duẫn Anh cứng nhắc nằm bên kia, có chút không biết làm sao mới tốt.

Nàng giống như thật lâu không ngủ cùng người khác, mà không khí bây giờ, mặc dù khẩn trương, lại cho nàng cảm giác rất  tốt. Loại tốt đẹp này nàng hình dung không ra, chỉ là muốn nhếch khóe miệng. Ngay lúc này Diệp Lê San quay người, ôm lấy nàng

“Duẫn Anh, đêm nay không làm gì,  chị chỉ muốn ôm em ngủ”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 59:

Hoắc Duẫn Anh sau khi rời  khỏi, căn nhà vốn không tính quá náo nhiệt liền trở lại triệt để yên lặng. Diệp Lê San ngồi trên ghế salon, nhìn gian phòng tựa như không có gì thay đổi, lúc này mới phát hiện, Hoắc Duẫn Anh tựa hồ từ đầu đến cuối không định ở lâu như vậy.

Đồ nàng mang tới rất ít, chỉ ít quần áo, một chút nhu yếu phẩm, nàng rất có lễ phép không có để đồ đạc bày bừa, cho nên sau khi đi, cũng hoàn toàn không để lại chút vết tích nào. Liền ngay cả đồ của mình, đều không bởi vì có  đồ của nàng để vào mà xê dịch. nàng đi dứt khoát sạch sẽ, lưu lại cho mình ký ức sâu sắc.

Diệp Lê San hôm nay thức dậy rất sớm, hoặc là nói nàng đêm qua không có ngủ. không phải nhìn trần nhà ngẩn người, chính là nhớ nét mặt Hoắc Duẫn Anh khi ngủ. Nàng thật rất xinh đẹp khi không trang điểm, không có chút nào phòng bị, đều là cảnh đẹp ý vui. Nghĩ  đến dáng vẻ nàng ở dưới mình, hình ảnh hiện lên, Diệp Lê San kiểu gì cũng sẽ không ý tứ mà đỏ mặt.

nàng rõ ràng đối với Hoắc Duẫn Anh khi bắt đầu chỉ là hảo cảm, mà đêm nay, biến thành đồ vật chân thật, nàng đại  khái là thích người con gái này. Phần cảm giác này có lẽ sớm thay đổi trong vô tri vô giác tồn tại. cho tới hôm nay mới bộc phát, thế nhưng mà, Diệp Lê San cũng  không phải không có lo lắng. Mặc dù nàng không để ý cách nhìn của người ngoài, nhưng cha mẹ nàng có lẽ sẽ không chấp nhận nàng nói điều phản nghịch. huống chi mình từng kết hôn rồi ly hôn.

Trước kia Diệp Lê San không cảm thấy có gì không ổn, nhưng hôm nay liên quan tới Hoắc Duẫn Anh. nàng mới phát hiện chuyện này sẽ biến thành vết nhơ của mình. Nàng để ý thân phận mình đã kết hôn, cho nên nàng không dám nói ra những lời trong lòng, hoặc hứa hẹn gì với Hoắc Duẫn Anh. mà sáng hôm nay xem ra, Hoắc Duẫn Anh tựa hồ cũng không muốn cùng mình phát triển mối quan hệ này.

Diệp Lê San đi vào ngõ cụt, nàng xoắn xuýt ngồi trên ghế salon hơn nửa ngày, mưa cũng tí tách rơi xuống, đem ban ngày biến thành đêm tối. rốt cuộc lại một lần nữa không nhịn được, Diệp Lê San cầm điện thoại di động nhìn tên của Hoắc Duẫn Anh, nhịn không được lại bấm gọi, thì nhận được thông báo đã tắt máy.

Diệp Lê San bỗng nhiên có chút hối hận hôm nay mình ngầm chấp nhận để Hoắc Duẫn Anh rời khỏi., các nàng rốt cuộc là cái  gì của nhau ? đã nói qua chỉ là một đêm, tại sao mình phải để  ý như vậy, tại sao  phải dùng thái độ xa lánh, tạo thành kết quả để Hoắc Duẫn Anh rời khỏi? Diệp Lê San cầm áo, lái xe  trong mưa, khắp nơi không mục đích  tìm kiếm Hoắc Duẫn Anh.

Nàng không biết Hoắc Duẫn Anh sẽ đến đó, nhưng ít ra biết nàng sẽ không về phòng của nàng. Diệp Lê San đầu tiên tới quán bar, chào hỏi với Thất Thất  xong mới phát hiện nàng không có qua, lại đi tới khách sạn của  Hoắc Duẫn Anh, cũng không thấy bóng dáng nàng. Gia  Hải thị không có nhỏ, tìm loạn một người như thế, cơ hồ mò kim đáy biển. Nhưng Diệp Lê San vẫn tới những chỗ mà nàng nhớ được tìm nàng.

Đem xe dừng ở bên đường, nàng nhìn thời gian, đã qua mấy tiếng đồng hồ, nàng luôn cảm thấy Hoắc Duẫn Anh nhất định đi chỗ nào đó, mà chỗ kia đối với nàng tuyệt đối không thường đi. Nghĩ như vậy, nàng cố gắng moi móc trí nhớ về những lần gặp mặt Hoắc Duẫn Anh. đột nhiên giống như nhớ tới chỗ nào đó, vội vàng khởi động xe, lái về phía nghĩa trang.

Nàng thế mà quên nơi này, cái này khó nhất, nhưng lại có khả năng năng nhất. Khi Diệp Lê San dừng xe lại, cầm dù chậm rãi đi vào nghĩa trang. Còn cách rất xa, nàng liền thấy ở giữa những ngôi mộ nhấp nhô, đứng lặng một người. tóc nàng sớm bị nước mưa làm cho ướt nhẹp, xốc xếch tán ở trên vai, quần áo ướt  đẫm, nàng hoàn toàn không để ý, không trốn không né, chỉ là an tĩnh đứng chỗ kia. Diệp Lê San cau mày, chậm rãi đi qua, nghe tiếng bước chân của nàng, Hoắc Duẫn Anh quay đầu nhìn nàng, lại quay đầu về.

“Duẫn Anh, cùng chị trở về” Diệp Lê San đem dù che cho Hoắc Duẫn Anh, nhìn thân thể của nàng vì quá lạnh mà run rẩy, trong lòng từng đợt đau nhói.

“Trở về ? về chỗ nào ? trừ nơi này, tôi căn bản không còn chỗ để đi” Hoắc Duẫn Anh sờ khuôn mặt của Chung Tử Thanh trên bia mộ, nhẹ nói. Nàng cảm thấy nơi này mới là nơi nàng trở về, cũng là nơi mà trong lòng nàng trân trọng nhất, một nơi xa cách Chung Tử Thanh nhất, nhưng lại là nơi nhìn thấy nàng.

“Thật có lỗi, chuyện buổi sáng không phải chị không để ý tới em, chị chỉ là không vượt qua được chướng ngại trong lòng mình. Cùng chị trở về, chị từng nói, luôn hoan nghênh em ở lại, chúng ta…chúng ta là bạn bè không phải sao?” Diệp Lê San biết ngay lúc này, mình cũng chỉ có thể nói như vậy. nàng không có cách nào nói ra tâm tư  của mình với Hoắc Duẫn Anh. mà nàng biết, chủ nhân bia mộ kia, gọi là  Chung Tử Thanh, đối với Hoắc Duẫn Anh tuyệt đối không tầm thường.

“Bạn bè…thế nhưng….bạn bè sẽ làm tình hả? đã làm chuyện không nên làm, chúng ta có thể trở lại như cũ sao ? nói cho cùng, đều  là lỗi của tôi. Sau khi nàng rời đi, tôi không ngừng làm nhiều chuyện sai lầm. Giống như tôi chính là loại người này…”

“Duẫn Anh, em rất tốt, đừng nói vậy”

Diệp Lê San ném cây dù  trong tay, muốn cùng nhau ướt mưa với Hoắc Duẫn Anh, nàng đi lên trước, ôm lấy thân thể lạnh buốt của Hoắc Duẫn Anh, nàng phát hiện sơ lên vai người này toàn là xương, nàng ngay cả thở cũng là khí lạnh. Diệp Lê San cảm thấy tim rất đau, không phải loại đau đớn thân thể, mà  là tâm lý mang đau nhức.  Nhìn Hoắc Duẫn Anh như thế, để nàng không cách nào chịu đựng

“Cho nên, chị muốn mang tôi trở về sao ?” Hoắc Duẫn Anh quay đầu lại, ngơ ngác nhìn Diệp Lê San, nhìn con mắt trống rỗng của nàng, Diệp Lê San gật gật đầu. Hoắc Duẫn Anh nói là mang nàng trở về, không phải muốn, cũng không phải cùng về, mà là dẫn về. đem loại khả năng này bỏ qua trong đầu một lần, Diệp Lê San chỉ cảm thấy buổi sáng hôm nay mình thật nát thấu, tại sao bởi vì tâm tình của mình mất khống chế mà khiến Hoắc Duẫn Anh khó chịu. Rõ ràng…tối hôm qua mình không có ngăn cản chuyện xảy ra

“Đi thôi, chị mang em về nhà” Diệp Lê San nắm tay Hoắc Duẫn Anh, ngữ khí có chút cường thế. nhìn mặt của nàng, Hoắc Duẫn Anh có chút sửng sốt một chút, con ngươi trống rỗng hiện lên một tia ánh sáng nhỏ bé không thể nhận ra. Diệp Lê San không chờ nàng trả lời, đã nắm tay nàng rời khỏi mộ bia thuộc về Chung Tử Thanh.

Hai người toàn thân đều bị mưa rơi ướt đẫm, sau khi lên xe, Diệp Lê San một khắc không ngừng vội vàng lái xe về nhà. Khi nàng nắm tay Hoắc Duẫn Anh về đến nhà lần nữa, Diệp Lê San lại có cảm giác an tâm hiếm thấy. Nàng quay đầu nhìn Hoắc Duẫn Anh tay chân luống cuống, mang nàng đi vào phòng tắm.

“Duẫn Anh, em tắm rửa trước, chị đi pha chút sữa nóng” thu xếp cho Hoắc Duẫn Anh xong, Diệp Lê San ra khỏi phòng tắm. nàng dùng khăn lau đầu, ánh mắt trở nên thâm thuý. HÔm nay mình thất thố, nàng chưa hề phạm phải sai lầm lớn như vậy, không chỉ gây phiền phức cho chính mình, cũng làm cho Hoắc Duẫn Anh bị uỷ khuất, mình thế này, hiển nhiên không hợp với Diệp Lê San mong muốn. Nàng đứng trước gương nhìn xem chính mình, nhẹ nhàng dùng tay che gương mặt  kia.

“Diệp Lê San, loại này thất thố không thể lại xảy ra. mày có thể làm tốt hơn, đúng không?”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 58:

Sáng hôm sau, Hoắc Duẫn Anh lúc tỉnh lại, lại phát hiện Diệp Lê San không có bên cạnh, sờ bên cạnh có chút lạnh lẽo, Hoắc Duẫn Anh co ro thân thể, đem mặt chôn trong gối.

Nàng cùng Diệp Lê San đã làm, cuối cùng phá vỡ giới hạn bạn bè. Mình mượn rượu mượn vô số cớ, lại một lần phóng túng mình. Mà sau khi thanh tỉnh, chính là xấu hổ. Hoắc Duẫn Anh không biết nên làm sao cùng ở chung với Diệp Lê San, nàng nên xin lỗi hay là mau chóng dọn ra ngoài ? Diệp Lê San sẽ chán ghét mình sao? chán ghét đến mức không làm được cả bạn bè ?

Ngay lúc Hoắc Duẫn Anh đang suy nghĩ lung tung, cửa ngoài phòng bị mở ra, nghe thanh âm Diệp Lê San trở về, Hoắc Duẫn Anh nghĩ nghĩ, vẫn là  ngồi dậy mặc quần áo tử tế, đi ra ngoài. nàng không thể cứ trốn trong phòng, sống hay chết, đều phải có kết quả.

“Em tỉnh rồi hả?  chị mua bữa sáng, đến ăn chút đi” Hoắc Duẫn Anh nghĩ khác , Diệp Lê San cũng không có biểu hiện xấu hổ gì, ngược lại so với bình thường không có gì khác. Nhìn nàng đi vào nhà bếp, đem cháo mua được bỏ vào chén, lại lấy ra một ít bánh ngọt. Hoắc Duẫn Anh đưa tay nhận lấy, nhưng Diệp Lê San rõ ràng tránh ra đằng sau.  Động tác nhỏ này không thoát được mắt của Hoắc Duẫn Anh, trên mặt nàng biểu lộ cứng đờ, lại lập tức thoải mái cười cười.

“A San, chuyện tối qua, em xin lỗi” Hoắc Duẫn Anh cúi đầu nhẹ nói, Diệp Lê San nghe nàng nói thì dừng động tác đang làm, không có ý định trả lời lại tiếp tục nói “ Chúng ta…đều là người trưởng thành, cho nên chuyện tối hôm qua, chúng ta cứ xem là quá khứ đi” Hoắc Duẫn Anh biết mình nói như vậy không sai, mà nàng cũng không hy vọng các nàng làm tới mức này, nhưng khi nhìn thấy Diệp Lê San nhẹ gật đầu, xem như ngầm thừa nhận, trong lòng nàng không tránh khỏi run rẩy một phen.

Quả nhiên, mình bị nàng chán ghét rồi.

“Em lát nữa sẽ dọn đi, những ngày này làm phiền chị rồi” Hoắc Duẫn Anh cảm thấy mình không còn bất kỳ lý do nào tiếp tục ở lại nhà Diệp Lê San, dạng này chỉ khiến nàng gia tăng phiền nào không cần thiết.

“ừ” Diệp Lê San từ đầu đến cuối không có ngẩng đầu, nghe Hoắc Duẫn Anh nói muốn dọn đi, cũng chỉ nói được một từ “ừ”. Bầu không khí trở nên yên tĩnh, thậm chí yên tĩnh đến quỷ dị. Hoắc Duẫn Anh lúc đầu cũng không muốn ăn, ngay cả che dấu tâm tình cũng không muốn làm. Nàng đứng lên đi vào phòng thu thập đồ đạc không có nhiều, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nhà Diệp Lê San.

Trước khi đi, nàng quay đầu nhìn Diệp Lê San ở trong phòng khách, có chút tự giễu cười, chậm rãi đẩy cười đi ra ngoài. Xuống dưới lầu, ngồi vào trong xe, Hoắc Duẫn Anh phát hiện, giống như bất kỳ ở chỗ nào, đều không phải chỗ mình dung thân. Từ đầu đến cuối không có được cái gì,  mà người nàng quan tâm, sẽ không kịp chờ đợi rời khỏi nàng.

“A San, hẹn gặp lại” Hoắc Duẫn Anh nói xong, chậm rãi lái xe rời khỏi, trên đường dần dần ướt át, mới đầu vẫn tưởng là mưa nhỏ, cuối cùng mưa lớn đến độ ngay cả con đường cũng không thấy rõ. Hoắc Duẫn Anh mờ mịt lái xe, không biết nên đi đâu. nàng đi khắp nơi không có mục đích, giống như là cô hồn dã quỷ, trên thực tế cũng đúng là như thế.

Cuối cùng, nhìn thấy nghĩa trang hoang vu, Hoắc Duẫn Anh vẫn là dừng xe lại, đội mưa đi ra ngoài. Mộ đất dưới cơn mưa càng thêm quạnh quẽ, so với bất kỳ lúc nào đều yên tĩnh hơn. Nước mưa ướt nhẹp tóc, Hoắc Duẫn Anh vươn tay ra, đi đến trước mộ bia quen thuộc kia, an tĩnh đứng nhìn.

Mình quả nhiên vẫn là kẻ hèn nhát, mỗi lần mình sợ hãi, đều muốn tới làm phiền Chung Tử Thanh. Luận văn tốt nghiệp của nàng cũng là nhờ Chung Tử Thanh, còn không cho lên giường để uy hiếp nàng, nàng mới bằng lòng giúp mình viết. Hoắc Duẫn Anh nhàn nhạt cười cười, đưa tay sờ lên ba chữ Chung Tử Thanh trên mộ bia.

“A Thanh,  em vẫn là nhát gan như vậy, có phải không còn chị, em không làm gì được”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 57:

Phụ nữ khi ân ái, trong lòng vui vẻ thường quan trọng hơn cả niềm vui vẻ xác thịt. Hoắc Duẫn Anh hé mắt, mồ hôi trượt qua thái dương nàng, cùng với nước mắt chảy ra, rơi vào nơi mà nàng cũng không hy vọng đối phương nhìn thấy nét mặt của nàng bây giờ trên ghế salon. Diệp Lê San không có chú ý tới. Thân thể so với lúc trước càng thêm mẫn cảm, bởi vì Diệp Lê San dùng miệng quan hệ, Hoắc Duẫn Anh  đã quên bao lâu mình chưa từng được yêu  thương thế này, động tác của Diệp Lê San cực nhẹ, cho dù dùng miệng, nàng cũng cẩn thận từng li từng tí. Hai mảnh môi ấm áp ngậm lấy mình, thỉnh thoảng dùng đầu lưỡi tinh xảo đảo qua  trung tâm khe hở, cùng nếp gấp.

Hoắc Duẫn Anh cảm thấy chân tâm tựa như bị ngâm vào nước không nóng không lạnh, mỗi cái bộ vị, mỗi cái lỗ chân lông, đều tràn ngập thoải mái dễ chịu. Nàng ôm đầu Diệp Lê San, muốn dùng sức kéo Diệp Lê San hướng vào hai chân mình, nhưng lại sợ mình kích động quá mức sẽ làm bị thương đối phương, chỉ có thể nắm chặt tay ghế salon, một tay khác ở trên đầu Diệp Lê San nhẹ nhàng vuốt ve.

“A San….Ngô….” Hoắc Duẫn Anh vuốt  ve để Diệp Lê San cũng cảm thấy dễ chịu, khí lực ngoài miệng lớn để nàng mở hai mảnh môi kẹp lấy hạch tâm của mình, Hoắc Duẫn Anh hếch eo, chủ động đưa mình ra. Nàng cảm thấy nơi đó biến thành viên kẹp đường, bị Diệp Lê San ngậm lấy, liếm láp, bất cứ lúc nào cũng sẽ tan đi.

“Duẫn Anh, chị thích tiếng của em” không biết là  uống rượu hay do xấu hổ, gương mặt Diệp Lê San có chút phiếm hồng, thấy trên môi nàng dính chất lỏng của mình. Hoắc Duẫn Anh cảm giác mặt nóng đến thiêu đốt, chỉ là nàng chưa kịp nói gì, Diệp Lê San lại lần nữa chôn đầu xuống, đồng thời đem ngón tay đẩy vào thân thể mình.

Hai chỗ mẫn cảm nhất bị đồng thời kích thích, Hoắc Duẫn Anh run rẩy thở dốc đến tiếng thở dài cũng không phát ra nổi, chỉ có thể thở gấp đứt quãng. Hoắc Duẫn Anh  biết thân thể mình nơi nào mẫn cảm nhất, thông đạo  bị ngón tay Diệp Lê San lấp đầy xuyên qua, hạch tâm bên ngoài bị nàng ngậm trong miệng, không ngừng bị đầu lưỡi linh hoạt quét tới quét lui. Hoắc Duẫn Anh run rẩy nắm ngực của mình, nhưng vẫn không cách nào dừng lại cổ họng rên rỉ.

Thật thoải mái, cũng nhanh muốn…đến cực hạn.

Mặc dù Diệp Lê San là lần đầu cùng phụ nữ làm loại chuyện này, nhưng trải qua vừa rồi, nàng nói chung minh bạch Hoắc Duẫn Anh lại muốn tới. cảm thấy bốn vách tường bao quanh ngón tay kẹp thật chặt không buông. Diệp Lê San nhẹ nhàng câu lên ngón tay, lại phối hợp dùng cái lưỡi quét qua tiểu hạch sưng đỏ của Hoắc Duẫn Anh, cảm thấy hai chân Hoắc Duẫn Anh bỗng nhiên co quắp, trên ngón tay chảy ra một cỗ nhiệt lưu nóng hổi, Diệp Lê San đỏ mặt gấp vội ngẩng đầu lên, liền thấy ngón tay ở giữa khe hở,  chất lỏng óng ánh thuận theo khe chật hẹp mà tràn ra tới.

“Duẫn Anh, rất dễ chịu không ?” Diệp Lê San cảm thấy Hoắc Duẫn Anh lần này cao trào hơi lâu hơn lần trước, nhìn nàng dùng tay che mặt, không ngừng rên rỉ bất lực, ánh mắt Diệp Lê San biến thành nhu hoà. Nàng phủ phục ôm lấy Hoắc Duẫn Anh, cảm giác giờ khắc này thân mật vô cùng ấm áp.

“A San, lại tiếp tục đi, chị không khó chịu sao?” Hoắc Duẫn Anh nhẹ nói, lấy tay ra nhìn Diệp Lê San. Hốc mắt của nàng giống như  khóc đến đỏ nhạt, có chút quỷ mị cùng xinh đẹp. Thấy nàng đưa tay phía dưới mình tìm kiếm, đem quần lót cởi sạch, Diệp Lê San không có ý tứ tránh né, nhưng áo lót cũng trong giây lát bị ném xuống đất.

“Duẫn Anh, chị không cần, chị…” Diệp Lê San đỏ mặt, dùng tay che ngực, chỉ cảm thấy không có ý tứ. Hoắc Duẫn Anh nhìn da thịt nàng trắng nõn, nhẹ cười.

“A San, em muốn cùng chị tiếp xúc gần hơn một chút” Hoắc Duẫn Anh nhẹ nhàng tách chân Diệp Lê San ra, đem chân tâm của mình ngang nhiên xông qua, ghế salon dù sao không rộng rãi bằng giường, cùng làm cho các nàng tiếp xúc gần hơn.

Lập tức thân thể triệt để dán chặt vào nhau. Hoắc Duẫn Anh ở phía dưới lắc eo, nhẹ nhàng ma sát. Diệp Lê San còn là lần đầu tiên cảm nhận được loại cảm giác này, là hoàn toàn mới mẻ lại khác biệt. thân thể Hoắc Duẫn Anh vừa mềm vừa ướt, như là tấm da mềm mại. Bờ eo của nàng lúc lên lúc xuống chập trùng vặn vẹo, bộ ngực đầy đặn lắc lư theo, ở trong ngực của mình nhảy lên. chỉ là nhìn xem, Diệp Lê San đều cảm thấy thân thể mình trở nên mẫn cảm cực điểm, ẩm ướt một mảnh lớn.

Dù đã kết hôn, cũng thể hiện qua mọi thứ, nhưng Diệp Lê San xưa này không hề biết cảm giác cao trào là thế nào. Trước đêm nay, nàng cảm thấy ân ái chỉ là quá trình dùng để duy trì nòi giống. Nhưng sau đêm nay mới phát hiện, suy nghĩ lúc đầu của mình tựa hồ không chính xác. Chí ít, cùng Hoắc Duẫn Anh làm loại sự tình này, thân thể của nàng cực mẫn cảm.

“Ừm…Duẫn Anh….rất kỳ quái…” Diệp Lê San ôm chặt Hoắc Duẫn Anh, rõ ràng cảm giác này khiến nàng vô cùng lạ lẫm, thế nhưng nàng vẫn không khỏi vặn vẹo vòng eo, liều mạng nghênh hợp cùng Hoắc Duẫn Anh tương hỗ ma sát.

Chất lỏng trơn ướt dính đầy bắp đùi, thuận theo bắp đùi chảy xuống ghế salon.

Nơi đó hai người đều nóng  hổi muốn mạng, hạch tâm sưng đỏ đụng chạm vào nhau, như là hai đầu rắn cắn xé quấn quýt nhau, càng giống như hoả lô va chạm vào nhau, bắn ra mấy lần nhiệt tình.; Hoắc Duẫn Anh lắc eo, dùng bộ ngực đầy đặn cọ lấy Diệp Lê San.  Hơi thở hỗn loạn cùng một chỗ, các nàng giống như nam châm hút lấy nhau, nóng bỏng hôn đối phương, khoái cảm lạ lẫm vui vẻ càn quét toàn thân, Diệp Lê San hoảng hốt nhìn Hoắc Duẫn Anh ,  hai tay phủ một tầng mồ hôi mỏng ôm chặt lấy phía sau lưng Hoắc Duẫn Anh cũng bị mồ hôi làm ướt nhẹp.

Giờ khắc này, nàng yêu cảm giác này, loại cảm giác cùng Hoắc Duẫn Anh chặt chẽ liên kết nhau.

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 56:

Nếu muốn dùng một loại hoa để hình dung Hoắc Duẫn Anh, Diệp Lê San không thể  nghi ngờ chọn hoa anh túc, chủng loại mỹ lệ nhưng cũng nguy hiểm. Bởi vì đẹp cho nên thường sẽ thu hút người chú ý, lại từ từ hiểu rõ sinh ra dục vọng. cho đến khi nếm thử. Mà đến trình độ này, người bị dẫn dụ đã thành con mồi của ma tuý, bị nàng hấp dẫn, vì nàng mê đắm

Diệp Lê San lần đầu tiên có cảm giác tim đập rộn lên, dù cho là đêm tân hôn cũng không kích động như vậy.

Ghế salon rất mềm rất lớn, Hoắc Duẫn Anh mỗi một lần nâng mông nghênh hợp với mình, đều sẽ phát ra tiếng rên rỉ nhẹ nhàng vang động. Quả lắc đồng hồ trong phòng khách tí tách tí tách rung động, trong lúc an  tĩnh thì lại gây ra chút quấy rầy, nhưng lại cho tình cảnh không chân thực này có thêm cảm giác thật.

Đây không phải là lần đầu tiên Diệp Lê San bị Hoắc Duẫn Anh dụ hoặc, vài ngày trước, nàng cũng vậy mà kìm lòng không được, bị nàng hấp dẫn, mà lần này lực hấp dẫn càng thêm kinh người, cũng làm cho người không cách nào khắc chế.

“Duẫn Anh, dễ chịu không?” Diệp Lê San không có kinh nghiệm chỉ có thể dựa vào cảm giác mà làm ra động tác. ngón tay của nàng không ngừng rút ra, lòng bàn tay dựa vào bản năng ma sát thân thể Hoắc Duẫn Anh, nơi đó sờ tới sờ lui cũng không trơn nhẵn, mà lại rất ẩm ướt. Lối đi bên trong này nhiều lần ra vào, dường như có thể đi vào trong lòng Hoắc Duẫn Anh, để Diệp Lê San vui vẻ.

“ừm…dễ chịu” A San rất ôn nhu” Hoắc Duẫn Anh thích kịch liệt thích đau đớn, nhưng không có nghĩa nàng không thích ôn nhu. Diệp Lê San cho nàng cảm giác như bình nước lúc nào cũng có thể làm ấm, nàng bình thường ôn nhu cùng thân cận, dùng tất cả bao dung đối xử với mọi người, lúc nàng ngã lòng bất lực nhất, sẽ ở bên cạnh nàng. Nhưng lúc nàng lạnh đến phát run, cần nàng nhất, nhóm lửa làm nóng mình, dành hết tất cả nhiệt tình.

Hoắc Duẫn Anh biết những ngày gần đây, Diệp Lê San cố ý chiếu cố mình, bao gồm mỗi tối nàng sẽ cố ý ngủ thật trễ, chỉ vì sợ mình gặp ác mộng bị làm tỉnh lại sẽ kịp thời xuất hiện an ủi mình. Nàng sẽ mỗi sáng chuẩn bị món ăn sáng khác nhau cho mình, im ắng quan tâm ấm áp đến tận đáy lòng. cảm giác như vậy, để Hoắc Duẫn Anh si mê vô cùng, nếu không lần này nàng sẽ không mượn rượu cùng Diệp Lê San làm loại chuyện này, kỹ thuật của Diệp Lê San cũng không thành thạo, dùng lạnh nhạt để hình dung cũng không đủ, thế nhưng mỗi động tác của nàng, đều mang đến ôn nhu khiến Hoắc Duẫn Anh không cách nào kháng cự. Lúc nàng tiến vào sẽ cẩn thận từng li từng tí, xâm nhập vào tận đáy sẽ cong lên ngón tay để tránh móng tay quẹt làm bị thương mình. Lúc rời khỏi, đầu ngón tay mềm mại ma sát thân thể mình, chiếu cố tất cả cảm xúc của mình.

Nụ  hôn của nàng rơi ở bên tai, rơi vào xương quai xanh, rơi vào trên ngực, đầu ngực, mỗi một cái hôn đều rất nhẹ, nhẹ đến mức khiến cho người ta xem nhẹ, lúc đến hời hợt, nhưng lúc rời đi  lại khiến cho da thịt chỗ đó lạnh buốt, khát vọng mong muốn trở về lần nữa. Hoắc Duẫn Anh ôm chặt Diệp Lê San, thở hổn hển dồn dập. thân thể liền muốn đến cực hạn, dù động tác của Diệp Lê San rất chậm, thế nhưng để Hoắc Duẫn Anh cảm thấy thoải mái, chỉ là giữa hai chân không ngừng kích thích, càng nhiều hơn chính là từ nụ hôn của Diệp Lê San, trên người nàng có mùi bơ nhàn nhạt.

“A San…Ân…xin lỗi…A…” lúc  thân thể đang nở  rộ, Hoắc Duẫn Anh trong hốc mắt chảy ra nước mắt, nàng xin lỗi vì chính mình làm càn. rõ ràng không thể cho Diệp Lê San cái gì, còn đêm nay cùng nàng làm những chuyện thế này.

“Duẫn Anh, chi rất hạnh phúc” Diệp Lê San không rõ nguyên nhân Hoắc Duẫn Anh nói xin lỗi, nhưng nàng lại có sự hạnh phúc không hiểu được.

Giờ khắc này, Diệp Lê San thừa nhận nàng bị Hoắc Duẫn Anh làm cho có cảm giác, dù cho mình cũng là phụ nữ, nhưng nàng đã có cảm giác vượt hơn tình bạn với Hoắc Duẫn Anh. Nếu như không phải đêm nay xảy ra chuyện này, Diệp Lê San cảm thấy mình sẽ cùng Hoắc Duẫn Anh làm bạn bè cả đời. nhưng mà, coi  như có xảy ra, nhưng mình không có sinh ra cảm giác gì với Hoắc Duẫn Anh, các nàng bất quá chỉ là say rượu mất lý trí, từng có mười đêm làm bạn bè. Nói trắng ra, là bạn bè hay người yêu, cảm giác liền rất đủ đầy.

“Duẫn Anh, em run rẩy quá” Diệp Lê San nhẹ nói, ôm Hoắc Duẫn Anh càng chặt hơn, câu nói này có hai ý nghĩa, nàng cảm thấy Hoắc Duẫn Anh không chỉ đang phát run trên thân thể, mà chỗ kia đang bao lấy ngón tay mình cũng kịch liệt run rẩy. Thông đạo chật hẹp ướt át kẹp chặt ngón tay mình, Diệp Lê San không có tuỳ tiện rút ra, mà muốn đợi Hoắc Duẫn Anh qua dư vị. Huống chi, nàng đối với chuyện này sinh nghiện, còn không có ý định kết thúc

Hoắc Duẫn Anh cũng không biết Diệp Lê San bảo run là run cái gì, bất quá không có khí lực để hỏi thêm, nàng ôm Diệp Lê San nhẹ nhàng cởi bỏ váy ngủ của đối phương, lộ ra  thân thể Diệp Lê San chỉ mặc nội y, kiểu dáng ngược lại là….không có chút nào điềm tĩnh.

Nhìn xem áo ngực viền ren màu tối bao lấy bộ ngực, còn có quần lót dây lấp ló chỗ kia. Hoắc Duẫn Anh  nháy mắt có chút ngu ngơ, ngẩng đầu nhìn Diệp Lê San biểu tình cười mà không cười “ Làm sao ? Duẫn Anh cảm thấy kỳ quái sao?” Diệp Lê San ngược lại cảm thấy mặc đồ lót kiểu này không có vấn đề gì, nàng chỉ thấy đẹp mắt nên mua thôi, huống chi ngoại trừ nàng cũng không có ai nhìn thấy. Chỉ bất quá, bây giờ người nhìn lại thêm Hoắc Duẫn Anh.

“Không có, chị mặc rất đẹp” Hoắc Duẫn Anh nhẹ nhàng sờ eo Diệp Lê San, bởi vì ánh đèn ngủ đủ chiếu sáng, nàng có thể nhìn thấy quần lót của Diệp Lê San ẩm ướt. Làm thì có qua có lại, chính mình hẳn cũng nên đáp lễ mới đúng. Chỉ là Hoắc Duẫn Anh vừa muốn xoay người làm chủ, Diệp Lê San chợt đè vai của nàng, ép nàng nằm trở lại, ngay sau đó  cúi đầu mai phục ở giữa chân vừa vặn nở rộ cùng mẫn cảm đến muốn mạng, giờ phút này bị Diệp Lê San bỗng nhiên ngậm lấy, Hoắc Duẫn Anh chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân cùng huyết dịch đều run rẩy. Nàng vô lực nằm trên ghế salon, nhẹ nhàng ôm lấy đầu Diệp Lê San.

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 55:

Diệp Lê San năm nay 30 tuổi, 25 tuổi kết hôn, 26 tuổi ly hôn. Bất luận là trước kia hay hiện tại, nàng đều không cảm thấy mình có điểm nào đặc biệt. từ đầu đến cuối cho là mình không có nhiều biến động, bình thường nhỏ bé.

cha mẹ là giáo viên, gia giáo cũng không nghiêm khắc, nhưng cũng không thoải mái. Đi học không đến trễ, học đại học không cúp học, trước tốt nghiệp không có quen biết bạn trai, trước hôn nhân cũng không có cùng bất luận kẻ  nào phát sinh quan hệ, chính là cuộc sống bình bình như ao nước, Diệp Lê San tiếp tục đến bây giờ, mà đêm nay, nàng rốt cuộc làm những chuyện đối với người khác là bình thường nhưng với nàng lại không tầm thường.

Diệp Lê San không cho là mình thích con gái, cũng không có bài xích tình cảm đồng giới, mà nàng cảm thấy phụ nữ đối với mình không có lực hấp dẫn, thế nhưng Hoắc Duẫn Anh lại có chút khác biệt. Diệp Lê San thưởng thức phụ nữ xinh đẹp, mà Hoắc Duẫn Anh hết thảy lại không giống cùng đại đa số phụ nữ khác. Có lẽ bị gò bó trong khuôn phép quá lâu, Diệp Lê San biết mình như thế nào, cũng liền thích sự khác biệt của nàng.

Hoắc Duẫn Anh trên người toả ra  khí thế muốn sống thì đừng tới gần, ban đầu Diệp Lê San cũng có thể cảm giác được nàng đối với mình có chút kháng cự, nàng cũng không có ý định tiếp tục dây dưa, thế nhưng Hoắc Sở Lan đến, lại cho nàng cơ hội tới gần. Diệp Lê San cũng không phải dự định làm gì với Hoắc Duẫn Anh, chỉ là đơn thuần muốn cùng nàng trở thành bạn bè, lại không nghĩ rằng sự tình phát triển đến nước này.

Diệp Lê San không biết mình đối với Hoắc Duẫn Anh có cảm giác thế nào, chẳng lẽ muốn tiếp cận vì ưa thích sao ? mình muốn cùng nàng thành bạn bè, lại phát sinh quan hệ, rõ ràng hoang đường như thế, nhưng giờ khắc này mình thế mà không chút nào phản cảm loại  hành động này, ngược lại bởi vì tiếng Hoắc Duẫn Anh rên rỉ bên tai mà trở nên hưng phấn

“Duẫn Anh, chị….”

“Đừng nói chuyện, hết đêm nay đi”

Hoắc Duẫn Anh chỉ say chuếnh choáng, cho nên  nàng rất rõ ràng mình giờ phút này đang làm gì với Diệp Lê San, nàng biết mình không nên thế này, không nên như người điên phát tình, liên lụy tới Diệp Lê San. Thế nhưng mà… trong lòng lại có tiếng nói với nàng rằng liền lần này thôi, chỉ phóng túng lần  này để đến gần người mình muốn, chỉ đêm nay thôi, sau đó  thì nàng sẽ không cần làm gì nữa, cũng không có cái gì nữa. Diệp Lê San ôn nhu sẽ không thượng nàng, cho nên chỉ làm một lần liền được rồi.

“Chị có phải nên động một chút” Diệp Lê San nhẹ nhẹ xoa eo thon của Hoắc Duẫn Anh. nàng phát hiện thân thể phụ nữ rất xinh đẹp và nhẵn mịn, cùng đàn ông hoàn toàn khác biệt. Hoắc Duẫn Anh rất thơm, dường như xương cốt đều xốt giòn, cảm thấy nàng mỗi một lần chập trùng, bụng dưới bằng phẳng  sẽ nhu hoà cọ vào bụng mình, loại lướt qua kia liền ngừng lại, sờ lên lề mề, để chân tâm Diệp Lê San cũng lan tràn theo. Thậm chí từ lúc nàng chào đời tới bây giờ, lần đầu tiên nhạy cảm như vậy.

“Ừm, đều có thể…Ân…” Hoắc Duẫn Anh tóc dài vì cử động của nàng mà phát ra âm thanh lộn xộn không chịu nổi, bởi vì từ đầu đến cuối đều là nàng động đậy, trên người nàng phủ một tầng mồ hôi mỏng, hiện ra ánh sáng nhàn nhạt. Nhìn khoé miệng nàng hơi nhếch lên, cũng khẽ nhíu lông mày, thân thể Diệp Lê San run rẩy, nàng bỗng nhiên đứng dậy, đè Hoắc Duẫn Anh xuống ghế salon, thử đem ngón tay vào trong tìm kiếm.

Lần đầu tiên tiến vào chỗ này, Diệp Lê San như hài tử mới lạ. Nàng mới biết được nơi đó gấp như vậy, mà khắp nơi đều là nếp gấp không thẳng thớm. Diệp Lê San tìm tòi bên trong, mới đầu nàng đi vào rồi lấy ra, cho đến khi ngón tay có chút cứng ngắt, nàng khó nhịn lui ra bên ngoài, mới phát hiện thân thể Hoắc Duẫn Anh cũng run rẩy lợi hại.

“Duẫn Anh, thân thể của em rất xinh đẹp” hậu kình của rượu trắng để Diệp Lê San lớn gan không ít, có chút khác người nói những lời bình thường nàng không  nói. Thấy nàng si mê nhìn ngực của mình, Hoắc Duẫn Anh  đưa tay ôm lấy nàng, ôm nàng thật chặt, hai chân hướng lên, ôm lấy eo của nàng, lại cong người kẹp chặt hơn.

Tư thế này để hai người tiến thêm gần, mà ngón tay Diệp Lê San cũng tiến vào càng sâu. Hoắc Duẫn Anh mang theo tay Diệp Lê San đè lên bộ ngực sung mãn của mình, để nàng vò nặn niết chặt.

“A San, hiện tại thân thể này là chủ chị, chị có thể làm bất cứ thứ gì. Nơi này…còn có nơi này…bất kỳ chỗ nào, chỉ cần chỉ muốn đều có thể làm”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 54:

Hoắc Duẫn Anh từng gặp nhiều vụ nhất khiếu vất thông, đừng đề cập đến mấy tiệc chúc thọ yêu cầu cao, cho nên nàng có thể làm là khoang tay đứng một bên xem, khi Diệp Lê San muốn đưa cái gì cho nàng. Diệp Lê San không chỉ làm xong bánh gato, còn làm nhiều món ăn ngón, cũng rất thuận buồm xuôi gió. Hoắc Duẫn Anh cảm thấy Diệp Lê San chính là vạn năng, tướng mạo đẹp, tính tình tốt, ngoại trừ uống rượu đánh nhau thì không có gì Diệp Lê San không biết làm.

“Duẫn Anh sao nhìn chị như vậy?” thấy Hoắc Duẫn Anh nhìn mình  ngẩn người, Diệp Lê San mới đặt sushi vừa gói xong lên thớt, rất  nhanh, cả bàn đều là thức ăn kiểu Nhật bày trước mặt Hoắc Duẫn Anh. Nàng chép chép miệng, chỉ cảm thấy lúc này nếu có rượu uống thì tốt hơn, thế nhưng nàng biết nhà Diệp Lê San không có rượu, mà Hoắc Sở Lan đang ở đối diện, mình không tiệm qua lấy rượu.

Diệp Lê San tựa hồ nhìn ra khát vọng của Hoắc Duẫn Anh, nàng biết người này tới nhà nàng ở lâu nay rất cố gắng không hút thuốc không uống rượu, mặc dù nàng không hút thuốc hay uống rượu, nhưng người rõ ràng đã quen hút thuốc uống rượu sẽ không khỏi có cảm giác không thoải mái, cho nên sớm vừa rồi, nàng có mua một chai rượu.

“Duẫn Anh, em chắc đang thèm cái này hả” Diệp Lê San vào  nhà bếp lấy chai rượu ra cho Hoắc Duẫn Anh, nàng không biết Hoắc Duẫn Anh có thích loại rượu này không, nhưng chai rượu được chế tạo bằng sứ màu xám, nàng nhìn thích kiểu dáng này nên mua về.

“A San, chị đến cùng còn có gì không biết không” Hoắc Duẫn Anh không nghĩ tới Diệp Lê San sẽ chủ động mua rượu cho mình, cơ hồ  sững sờ tại chỗ. Nàng bình thường rất ít khi thanh tỉnh, nhưng uống bao nhiêu cũng có chút liên quan, rượu trắng đa số thanh đạm nhưng hậu quả lại nặng, Hoắc Duẫn Anh gần đây không có uống rượu đã nghẹn muốn chết, chai rượu này đối với Hoắc Duẫn Anh mà nói, quả thực là cứu tinh.

“Chuyện liên quan tới Duẫn Anh, chị đều biết hết” Diệp Lê San vừa cười vừa nói, đem vật trang trí cùng chai rượu dọn xong, vì không muốn để Hoắc Duẫn Anh tịch mịch, chính nàng cũng tự rót một chén nhỏ, mùi rượu thanh hương từ miệng chai tràn ra, nghe cũng không khó ngửi. Diệp Lê San nhẹ khẽ húp một miếng, phát hiện mùi rượu này không cay đắng như nàng tưởng tượng, ngược lại hoàn toàn, có chút trong veo, khiến cho nàng nhịn không được húp một ngụm nhỏ nữa.

“A San, cám ơn chị” Hoắc Duẫn Anh nhẹ nói, cười uống nửa ly rượu, ai ngờ nàng vừa uống xong lại bị Diệp Lê San nhét một miếng sushi lớn vào miệng, nàng vô tội ngẩng đầu, đối mặt với  ánh mắt răn dạy của Diệp Lê San.

“Duẫn Anh, nếu em uống nhiều như vậy, sau này chị sẽ không mua cho em” Diệp Lê San không muốn Hoắc Duẫn Anh uống quá nhiều, dù không biết Hoắc Duẫn Anh đến cùng có chuyện gì, nhưng quan hệ với Hoắc Sở Lan vừa náo vừa cứng rắn, thế nhưng mấy ngày nay ở chung, Diệp Lê San biết Hoắc Duẫn Anh vào ban đêm đều gặp ác mộng.

Mới đầu nàng sẽ bị ác mộng làm cho bừng tỉnh, sau đó muốn mình an ủi mới ngủ tiếp được, nhung mấy ngày nay nàng sợ đánh thức mình, dứt khoát không ngủ hoặc là uống thuốc ngủ để chìm vào mộng, có đến vài lần Diệp Lê San muốn nói chuyện với Hoắc Duẫn Anh, nhưng thuỷ chung không tìm được cơ hội.

“Ân, em sẽ uống từ từ, cũng không uống nhiều đâu” Hoắc Duẫn Anh nhẹ nói, hai con mắt híp lại, giống như mèo con ăn từng miếng sushi trong mâm,  thấy nàng hôm nay trung thực như thế, Diệp Lê San cũng cười uống nhiều một chút. Kết quả cuối cùng chính là hai người ăn sushi không nhiều lắm, mà chai rượu đã cạn đến đáy.

Rượu trắng hậu kình rất mạnh, tận đến giờ phút này, Diệp Lê San mới  hiểu được lời này, nàng mới uống tầm hai lý, có chút choáng đầu, mà Hoắc Duẫn Anh uống ròng rã hơn nửa bình, nhưng dáng vẻ chưa hề thoả mãn. Hai người ngồi trên ghế salon, xem phim truyền hình nhàm chán, các nàng không ai để ý tới bộ phim, mà dựa vào vai nhau ngẩn người.

“Duẫn Anh, em có thể kể cho chị biết chút chuyện của em không?” sau một lát, Diệp Lê San nhịn không được nhẹ hỏi, nàng cảm thấy Hoắc Duẫn Anh là người có quá khứ. nàng giấu rất nhiều bí mật, giấu rất nhiều chuyện không muốn người khác biết. Diệp Lê San cũng không biết mình là làm sao, vì sao đối với người xa lạ sinh ra hứng thú lớn như thế.

Ban đầu nàng đối với Hoắc Duẫn Anh hơn phân nửa là hiếu kỳ, quen thân rồi lại có chút yêu thương nàng. Diệp Lê San cho không cho  là hướng tính của mình lại thay đổi nhanh như vậy, thế nhưng nàng không phủ nhận mình có hảo cảm với Hoắc Duẫn Anh. dù sao không có ai sẽ đối tốt với một người mà không cần hồi báo, Diệp Lê San cảm thấy là do mình quá tịch mịch, mới đặc biệt muốn  giữ lại Diệp Lê San.

“Em hả? quá khứ của em, kỳ thật không có gì đặc biệt, bất quá chỉ là….có nhiều chuyện ai cũng sẽ phải trải qua mà em thì trải qua quá sớm thôi” Hoắc Duẫn Anh hời hợt nói, nhưng Diệp Lê San rõ ràng có thể cảm giác được thân thể của nàng phát run. nàng giơ tay ôm vai Hoắc Duẫn Anh,  đem  nàng ôm vào trong ngực.

“Không muốn nói cũng không cần nói” Diệp Lê San biết Hoắc Duẫn Anh không nguyện ý kể những chuyện này, nàng cũng sẽ không miễn cưỡng nàng.

“không có gì, kỳ thật em luôn cảm giác cũng chả có gì. Sớm muộn gì cũng sẽ phải trải qua không phải sao? cha mẹ sẽ rời đi, người yêu cũng sớm muộn gì một ngày rời khỏi mình, còn có một mình , sớm muộn gì cũng phải chết. Hết thảy đều sẽ xảy ra, bất quá chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Chỉ là những chuyện này đều đến quá sớm, để em chút thời gian chuẩn bị cũng không có”

Hoắc Duẫn Anh thấp giọng nói, cái mũi mỏi nhừ, lại nở nụ cười. nàng cảm thấy mình cơ hồ dùng hơn hai mươi năm, trải qua những chuyện mà người ta mấy chục năm mới phải trải qua.  Người nàng quan tâm đều rời bỏ nàng, cũng bao gồm Hoắc Sở Lan. Cô ấy rõ ràng là cô cô của mình, lại đối với mình làm loại chuyện đó, Hoắc Duẫn Anh mỗi lần nghĩ đến, đều nhịn không được phải bật cười. nàng hiện tại một thân một mình, cũng rất tốt.

“Duẫn Anh, nên làm thế nào mới khiến em cảm thấy tốt một chút?” Diệp Lê San cảm thấy mình nhất định là  say rồi, nếu không nàng sao lại hỏi ra những lời này, một mình thì làm sao có thể giải quyết được chuyện gì. Diệp Lê San là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, ở một số phương diện mà nói, nàng đều yêu cầu  ở mức hoàn mỹ nhất. Cho nên làm việc luôn chu đáo, không hi vọng chừa lại nửa điểm tì vết.

Thế nhưng đối mặt với Hoắc Duẫn Anh, nàng tìm không thấy lý do để giải thích hành động của mình mấy ngày hôm nay, thậm chí hiện tại cùng nàng mặt đối mặt, nhìn con mắt nàng có chút mê lý, trái tim của mình vì cái gì đập nhanh như vậy, rõ ràng đều là phụ nữ với nhau…chính mình….vẫn luôn thích đàn  ông.

“Chị thật nghĩ vậy sao? Diệp Lê San đừng đối với em tốt như vậy, em sẽ không ở bên ai, sẽ không thích ai, em tìm những người con gái kiai, chỉ là muốn ân ái cùng họ, Ấn Sư Mân, Ấn Kỷ Tuyền, đều giống nhau” Hoắc Duẫn Anh cố ý nói về bản thân xấu xa, muốn trốn tránh con mắt của Diệp Lê San. nàng biết mình sắp điên mất, rất muốn phát tiết, ai cũng tốt liền xem như Ấn Kỷ Tuyền hoặc là Ấn Sư Mân đến tìm nàng, nàng cũng sẽ không cự tuyệt. Chí ít làm chuyện đó, nàng liền thu được chút nghỉ ngơi ngắn ngủi.

“Duẫn Anh, chị không biết…chị chỉ là…chỉ là rất hiếu kỳ…chị suy nghĩ….” Diệp Lê San có chút bất đắc dĩ nói, nàng cảm thấy mềm cả người, hoặc là nói thân thể không bị  khống chế  hướng về phía Hoắc Duẫn Anh. nàng  hôn nàng, lưỡi của phụ nữ so với đàn  ông không giống nhau, mềm mại tinh tế, tràn ngập sự gợi cảm đặc hữu nữ tính.

Diệp Lê San cảm thấy mình nhất định điên rồi, nếu không lại hôn đến si mê như thế, nàng cảm thấy miệng Hoắc Duẫn Anh chính là món ăn ngon nhất hiện tại, để nàng mê muội, để nàng không nghĩ buông ra.

“A San…em….” Hoắc Duẫn Anh còn lại một chút lý trí, nàng biết mình hẳn là nên đẩy Diệp Lê San ra, Diệp Lê San thích đàn ông, mình không nên cùng nàng làm mấy chuyện này, nhưng tiếng nói trong lòng nàng lại muốn nàng tiếp tục, dạng khát vọng này, từ trước đến giờ là lần đầu tiên nàng cảm nhận được trong đời.

“Không biết, em cũng không biết, thế nhưng mà…em rất khó chịu” Hoắc Duẫn Anh nhẹ nói, nàng có chút điên cuồng đè Diệp Lê San xuống ghế salon, nhanh chóng kéo áo Diệp Lê San, cũng cởi xuống áo ngủ của mình. Hoắc Duẫn Anh dùng thân thể mài cọ thân thể  Diệp Lê San, nàng vẫn luôn là người sợ cô độc, thế nhưng hết lần này đến lần khác nàng chỉ có một mình. Nàng nghĩ tiếp tục, mặc kệ mọi thứ, không để ý bất cứ cái gì, nhưng thật có thể sao ? thật có thể tiếp tục sao?

“Ừm…Duẫn Anh” Diệp Lê San thật lâu không cùng người khác thân mật, cho dù bình thường có nhu cầu kia, với tính cách Diệp Lê San cũng sẽ không tìm ai làm, nhiều lắm là nhẫn nại cho qua. Nhưng lúc này, thân thể Hoắc Duẫn Anh dính chặt vào nhau, thân thể phụ nữ mềm mại biến thành độc dược trí mạng.

Diệp Lê San lục lọi thân thể Hoắc Duẫn Anh, xoa ngực đầy đặn tròn trịa của nàng, nghe tiếng Hoắc Duẫn Anh ở bên tai mình đổi giọng, Diệp Lê San chỉ cảm thấy bụng dưới một trận tê dại, lại cũng đúng…Có phản ứng sinh lý. Đang lúc nàng luống cuống, Hoắc Duẫn Anh lại nắm tay nàng, chậm rãi kéo xuống đặt ở chỗ nóng  hổi.

Nơi đó cực mềm mại, ướt át không chịu nổi, Diệp Lê San dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng sờ lấy, Hoắc Duẫn Anh liền sẽ phát ra tiếng rên rỉ chọc người. Cảm thấy nàng cầm ngón tay mình đi vào chỗ nóng hổi, Diệp Lê San ngẩng đầu, nhìn Hoắc Duẫn Anh ở bên trên lại chảy nước mắt. Nước mắt thuận theo khoé mắt chảy xuống trên mặt mình, Diệp Lê San sững sờ tại chỗ, ngón tay cũng đã bị Hoắc Duẫn Anh ngồi xuống, nuốt đi vào

“A San, em không dừng được nha. Liền đêm hôm  nay, cùng em xuống địa ngục đi”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 53:

“Tiểu Tuyền Tuyền cứ như vậy muốn tôi sao? còn gấp gọi điện thoại hối tôi đến?” Đái Thư Bạch đến Ấn gia, mới vừa vào cửa liền mở miệng ra trước. Nghe nàng nói những lời trêu chọc kia, Ấn Kỷ Tuyền mặc kệ nàng, thậm chí mắt cũng không thèm nhìn nàng.

Kỳ thật nói quan hệ giữa Đới gia cùng Ấn gia, ngược lại giao tình không ít. Đới gia vốn là hàng xóm của Ấn gia, mà Đới gia lúc đầu cũng không phải mua bán cái gì đứng đắn, đều có liên lạc tới xã  hội đen. Khi còn bé Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân còn có Đái Thư Bạch đều quen nhau, chỉ bất quá Ấn Kỷ Tuyền ghét nhất chính là ứng phó với loại người như Đái Thư Bạch, ngược lại Ấn Sư Mân ít nói trầm mặc lại luôn cởi mở với cô ta.

Về sau Đới gia gặp chuyện, Đái Thư Bạch đi nước ngoài, không nghĩ tới cô ta vốn lưu manh xấu xa lại mà làm cảnh sát ở nước ngoài, hiện tại bởi vì “ nhiệm vụ đặc biệt” nên được gọi về nước tiếp tục nhậm chức, Ấn Kỷ Tuyền chỉ có thể nói, Đái Thư Bạch khả năng diễn xuất rất tốt, trừ người quen, không có ai biết, cái tên lưu manh này chính là đồ biến thái.

“Đái Thư Bạch tôi gọi cô đến, hy vọng cô tăng tốc tiến độ, mặt khác còn có việc khác muốn nhờ cô làm” Ấn Kỷ Tuyền nhìn Ấn Sư Mân ngồi trên ghế salon không có ý định nói chuyện, Ấn Sư Mân, thấp giọng nói. mấy ngày nay mối quan hệ chị em hai người đều rơi vào cục diện bế tắc, nguyên nhân đơn giản chính là vì Hoắc Duẫn Anh. Trải qua chuyện này, Ấn Kỷ Tuyền đã không có ý định ngăn cản Ấn Sư Mân tra ra chuyện Thanh Đường năm đó, nhưng nàng tuyệt không có ý định khoanh tay đứng nhìn.

“Khó được tiểu Tuyền Tuyền có việc nhờ tôi, nói đi, làm gì” Đái Thư Bạch luôn luôn có dáng vẻ không đứng đắn, nhất là ở trước mặt hai chị em Ấn gia, thấy nàng bắt chéo hai chân, hai con mắt híp lại hút thuốc, hết lần này đến lần khác trên thân còn mặc đồng phục cảnh sát. Ấn Kỷ Tuyền vịn cái trán, nghĩ nghĩ, vẫn là quyết định đem chuyện này phó thác cho nàng.

“Bởi vì chuyện lần trước, chúng tôi không tiện phái người đi bảo vệ Hoắc Duẫn Anh, để phòng ngừa có người muốn dùng nàng làm uy hiếp Ấn gia, cho nên tôi hy vọng cô có thể phái vài cảnh sát giúp tôi bảo vệ nàng”

“Ồ? nói là bảo vệ, nhưng thật ra hai người muốn biết một số việc nhưng không trực tiếp điều tra”

Đái Thư Bạch hiểu rõ hai người nhất, các nàng giả vờ tỏ ra đức hạnh cái gì, nàng từ nhỏ đều biết hết chân tướng. Chỉ bất quá, Đái Thư Bạch ngược lại rất hiếu kỳ, Hoắc Duẫn Anh kia đến cùng có mị lực gì, có thể khiến Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền đều quan tâm nàng. Chậc chậc,  nếu không phải gần đây không có thời gian, nàng cũng nghĩ chiếu cố cô gái kia.

“Nói nhảm đừng nhiều lời” lúc này Ấn Sư Mân vẫn luôn im lặng bỗng nhiên mở miệng nói một câu, thấy nàng buồn bã ỉu xìu ngồi trên ghế, Đái Thư Bạch nhìn nàng một lúc, lại nhìn Ấn Kỷ Tuyền, trong mắt cũng mang nghiền ngẫm.

“Hai người hiện tại đang quan hệ tình địch sao?” Đái Thư Bạch rất thông minh, sớm nhìn thấy sự việc ở du thuyền cùng bắt cóc vài điều, lần này có lẽ xác định được.

“Không liên quan gì đến cô”

“Không liên quan gì đến cậu”

Đái Thư Bạch  bị Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền trăm miệng như một phản bác, ngược lại loại phản bác càng thêm bất lực. thể hiện nàng đoán đúng rồi liền vỗ tay ra tiếng, đứng dậy đi ra ngoài cửa, nhưng dù chết cũng phải nói một câu.

“Kỳ thật hai người là chị em, phù sa không bồi đắp ruộng ngoài, đừng có đối địch nhau, cùng cô gái kia chơi ba người cũng không phải không được” Đái Thư Bạch nói xong, đã nhanh chóng đẩy cửa đi ra. Những lời nàng rơi vào trong tai  Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân lại không hề thư thái như vậy. nếu như có thể, không ai muốn cùng người khác chia  sẻ người yêu, cho dù là chị em, cái kia cũng quá…

“A Mân, chị sẽ không từ bỏ” Ấn Kỷ Tuyền nhìn Ấn Sư Mân thấp giọng nói.

“Tôi cũng giống như vậy”

“Duẫn Anh, đêm nay muốn ăn cái gì?” từ bên ngoài trở về, Diệp Lê San cầm  bánh gato cùng cà phê vừa trong tiệm làm xong , tự nhiên bày trước mặt Hoắc Duẫn Anh. hình ảnh này diễn ra đã được một tuần, từ khi Hoắc Duẫn Anh vào ở tới nay, nàng liền cảm thấy mình như mọt gạo, mỗi ngày đều được Diệp Lê San cho ăn các thứ.

Mới đầu có thể như vậy, đều bởi vì Diệp Lê San nói nàng quá gầy, muốn nàng tròn tròn chút, về sau Hoắc Duẫn Anh thuận miệng nói bánh gato nàng làm rất ngon, Diệp Lê San liền mỗi ngày tan sở sẽ mang một phần về cho nàng. Mà mỗi ngày đều không giống nhau, liền ngay cả hoa văn trang trí cũng đặc biệt làm riêng.

Hoắc Duẫn Anh có chút đau đầu, mấy ngày nay Hoắc Sở Lan thỉnh thoảng sẽ đến tìm, cùng Diệp Lê San nói chuyện phiếm, làm bộ học nấu ăn. Mà Hoắc Duẫn Anh cũng đang suy nghĩ mình vi tránh né Hoắc Sở Lan liền trực tiếp ra nước ngoài du lịch, hay là mua thêm một căn nhà ở trong khu này,  rời xa Hoắc Sở Lan, chữa lành tổn thương, thời gian  cũng chậm trôi qua.

Hoắc Duẫn Anh biết  rõ mình một mực ỷ lại ở trong nhà Diệp Lê San thật không tốt, nàng nói muốn ở tạm, Diệp Lê San lại không muốn, mà Hoắc Duẫn Anh cũng không nói lần nữa, bởi vì nàng biết, dáng vẻ của Diệp Lê San không giống người thiếu tiền. cho nên liền khó mở lời, Hoắc Duẫn Anh ngậm cái nĩa, ôm đầu gối, nhíu mày nhìn Diệp Lê San nói mình muốn ăn cái gì, thực tế nhịn không được, lôi kéo nàng qua tới

“Cái kia…A San, kỳ thật…em rất xin lỗi, luôn làm phiền chị như vậy, em…”

“Duẫn Anh, chị đói” Diệp Lê San không đợi Hoắc Duẫn Anh nói hết lời, lại nói trước, Hoắc Duẫn Anh nhất thời sửng  sốt, nàng nhìn mình cầm cái nĩa, lại  nhìn bánh gato còn  hơn phân nửa, lo lắng không biết có nên đem bánh gato cho Diệp Lê San, mà đối phương giật lấy cái nĩa của nàng,  đâm một miếng gato bỏ vào miệng.

“Chị ăn hết bánh gato của Duẫn Anh, thế nhưng vẫn cảm thấy rất đói, chị làm cơm cho mình ăn cũng là làm, nấu cho hai người cũng phải làm, cho nên chị vì cái gì không làm nhiều một chút chứ? chị lúc trước đã nói với bạn bè sẽ không so đo nhiều như vậy. Nếu như phải tính toán, vậy chị ăn bánh gato của  Duẫn Anh, nên hẳn là phải  nấu cơm bồi thường cho em đúng không ?”

Diệp Lê San đem lời nguỵ biện nói một cách trơn tru, mặt mũi lại tỏ ra vô cùng chính xác. Hoắc Duẫn Anh trong lúc nhất thời không phản bác được. Đợi nàng nghĩ kỹ làm xong phản bác, Diệp Lê San đã thay giày đứng ở cửa.

“Duẫn Anh, chị đi mua  đồ ăn, đêm nay không có nhiều thời gian, chị làm chút  sushi đơn giản thôi” Hoắc Duẫn Anh chưa kịp cự tuyệt, Diệp Lê San đã mở cửa đi ra ngoài. Nhìn căn phòng trống không, Hoắc Duẫn Anh trầm mặc cuộn thành một đoàn, nhịp tim lại mau đến lợi hại. Diệp Lê San luôn luôn không nghe người ta nói chuyện,  đem mọi thứ an bài nhanh chóng, làm gì mà bởi vì sushi làm đơn giản  tiết kiệm thời gian, rõ  ràng mình hôm qua xem nhiều phim làm sushi của Nhật trên máy tính, hôm nay liền chuẩn bị làm cho mình. Càng rõ ràng, Hoắc Duẫn Anh trong lòng càng bất an.

“Đừng tốt với em như vậy, xin chị”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 52:

Tiếng vang ba ba, bởi vì trong phòng kín kẽ nên trở nên trong trẻo hơn. Ro dai dài nhỏ quất trên mặt đất dù vang dội nhưng lại không kịp tiếp xúc với da. Nhìn người quỳ trên đất, mông nàng vểnh lên để lộ vô số vết roi màu hồng sắc, nổi bật trên da thịt tuyết trắng trông vô cùng đẹp mắt. Quần lót chữ T chui rất sâu vào mông nàng, đem toàn bộ khu vực không nên lộ lộ ra ngoài hết, ngược lại để người dễ dàng có dục vọng muốn thăm dò vào trong.

Đái Thư Bạch hai con mắt híp lại, hút xong điếu thuốc lá ném xuống đất, hất tay phải lên, lại một đợt roi rơi trên khe mông người phụ nữ,  cô gái kiềm chế  tiếng kêu rên, lại không chút nào phản kháng, trên thực tế không thể phản kháng.

“Làm sao ? cô câm điếc rồi sao? gọi thêm mấy tiếng nghe chơi” Đái Thư Bạch nhếch khóe miệng, dùng roi nhỏ nhẹ nhàng mài cọ chân tâm cô gái. dạng nàng nhục nhã khiến cô gái đỏ mặt, nhưng lại không thể không thực hiện yêu cầu của nàng, như một kỹ nữ đê tiện mà kêu ra tiếng.

“Đái cảnh sát, cô đến tột cùng lúc nào mới thả tôi ra  , tôi đã khai tất cả những điều tôi biết cho cô rồi, xin cô, đừng có như vậy” Cô gái tên là Tử Diệp Nam, là tội phạm ma tuý, cũng là tay trong của cảnh sát,  gia đình không trong sạch, thân phận không trong sạch, nói trắng ra, bất quá là loại người cố gắng sinh tồn trong xã hội dầu sôi lửa bỏng, mà khuôn mặt xinh đẹp này cũng không cho nàng bất kỳ điều gì tốt đẹp, ngược lại làm cho tình cảnh của nàng càng thêm gian nan

“Thả cô đi hả? nhưng tôi cảm thấy trò chơi mới chỉ bắt đầu,  Tử Diệp Nam tiểu thư, cô lăn lộn trên xã  hội lâu như vậy, có một câu gọi là  giao dịch công bằng, cô  nên thông thạo chứ?”

“Đái cảnh sát, tôi thật không biết gì hết” Nghe Đái Thư Bạch nói, Tử Diệp Nam không ngừng lắc đầu, trên khuôn mặt tinh xảo còn lưu lại vệt nước mắt cùng vệt nước mắt đã khô giao hoà với nhau. Nhìn bộ dáng đáng thương của nàng, Đái Thư Bạch cười cười, nghiêng khóe miệng lộ ra mấy phần khinh thường.

“a, tôi giúp cô  xoá án tích trong sở cảnh sát, cô cũng chỉ tiết lộ cho tôi vài chuyện lông gà vỏ tỏi, cô cảm thấy tôi là kẻ ngu sao?”

“Đái cảnh sát, tôi không có, tôi thật đem những chuyện tôi biết khai ra hết rồi” Tử Diệp Nam vội vàng quay người, quỳ trước mặt Đái Thư Bạch, nhìn nàng bối rối như thế, Đái Thư Bạch bất động thanh sắc, dùng một tay lấy cái ghế, còn bàn tay kia nhẹ nhàng vuốt cằm.

Nàng vẫn như cũ mặc đồng phục cảnh sát, dây nịt bằng da mịn quấn quanh hông nàng, khiến cho vòng eo mảnh khảnh càng thêm hoàn mỹ. Nàng dùng buộc tóc màu đen đem tóc buộc cao lên, thắt thành cái bím rủ xuống bên vai,  lộ ra mắt phải trong veo lại nghiền ngẫm.

“Tử Diệp Nam tiểu thư, tôi hỏi lần cuối cùng, cô đều nói hết rồi sao?”

“Là thật, Đái cảnh sát, tôi thật không biết gì hết, tôi có thể nói với cô, tôi đã nói hết rồi, chuyện Thanh Đường tôi không biết cái gì hết” Tử Diệp Nam thấy Đái Thư Bạch tựa hồ nghĩ thả nàng, vội vàng giải thích, thấy nàng lại gần, Đái Thư Bạch giơ chân lên, giày đen Marin giơ lên giẫm trên vai Tử Diệp Nam, nhẹ nhàng đá văng nàng lăn lộn trên mặt đất.

“Tử Diệp Nam tiểu thư, cô có thể đi” Đái Thư Bạch nói xong, lại đốt thuốc, chậm rãi hút, thấy nàng đồng ý cho mình đi, Tử Diệp Nam vội vàng nói tiếng cám  ơn với nàng, lại đem quần áo lúc nãy cởi ra ném trên đất mặc vào. Nhưng mà lúc nàng đi tới cửa, lại nghe Đái Thư Bạch nói chờ chút, tim Tử Diệp Nam cũng vì thế mà ngừng đập, sợ xảy ra chuyện gì.

Mắt thấy Đái Thư Bạch từ trên ghế, một bước lại một bước tới gần mình, Giày giẫm trên đất, phát ra tiếng lạch cạch lạch cạch giòn vang, cái cằm bị roi da nâng lên khiến Tử Diệp Nam không thể không ngẩng đầu, nhìn Đái Thư Bạch cao hơn nàng một cái đầu.

“Đái…Đái cảnh sát, cô còn có chuyện gì sao?”

“Không có việc gì, tôi chỉ là nhìn cô ăn mặc quá ít, muốn nhắc nhở cô mặc thêm quần áo. Tử Diệp Nam tiểu thư, cô phải chiếu cố mình thật tốt, tôi thế nhưng rất vừa ý cô” Đái Thư Bạch nói xong, gỡ áo khoác treo trên giá xuống, khoác lên vai Tử Diệp Nam, lại tự thân mình mở cửa. Thấy  Tử Diệp Nam không kịp chờ đợi đi ra ngoài, Đái Thư Bạch nhàn nhạt cười cười, theo thói quen sờ sờ lên bịt mắt bên trái.

“Cứ như vậy thả cô ta sao?” người giữ cửa thấy Đái Thư Bạch thả Tử Diệp Nam, không hiểu hỏi, nhưng Đái Thư Bạch chỉ cười đối với hắn giơ tay lên

“Không theo quy tắc trò chơi, cần phải trừng phạt”

“Dạ, tôi rõ rồi” người kia nghe Đái Thư Bạch  nói, nhẹ gật đầu liền muốn đi xử lý, Đái Thư Bạch gọi hắn lại, dò xét hắn một phen.

“Tiểu Trương, cậu ra ngoài ít nhất phải nhớ kỹ mặc cảnh phục, không phải cho người khác xem, mà còn cho bọn xã hội đen thấy. Phải nhớ kỹ, chúng ta là cảnh sát vì nhân dân phục vụ.”

“Dạ, Đái đội trưởng, tôi liền thay quần áo”

“Ân”

Đái Thư Bạch một lần nữa về phòng, lấy ra camera vẫn luôn dấu dưới ghế salon, nhìn hình ảnh Tử Diệp Nam cầu xin tha thứ, mới đầu nàng vẫn cười yếu ớt, sau đó nhịn không được cười to ra tiếng.

“Thú vị, thật sự thú vị, chỉ tiếc, tôi đã chơi chán cô. Tử Diệp Nam tiểu thư, tôi thật rất vừa ý cô, chỉ là cô không tuân thủ quy tắc trò chơi, tôi nên bắt cô làm thế nào mới tốt đây hả?” Đái Thư Bạch thấp giọng thì thầm, bả vai run run nhè nhẹ, lúc này, điện thoại bỗng nhiên vang lên, nhìn màn hình hiện số điện thoại, Đái Thư Bạch do dự một hồi mới nhận.

“A Mân, cậu thúc ép quá gấp, mình nói là đang tra cho cậu rồi” Đái Thư Bạch vừa nhận điện thoại liền bắt đầu phàn nàn, nhưng người đối diện nói chuyện không phải là Ấn Sư Mân, mà là Ấn Kỷ Tuyền.

“Đái Thư Bạch, làm phiền cô tới nhà của Ấn gia một chuyến”

“A, là tiểu Tuyền Tuyền tìm tôi sao, sao không nói sớm, tôi đi liền bây giờ”

Đái Thư Bạch cúp điện thoại, cất kỹ máy quay, ở trước gương cẩn thận sửa sang quần áo một chút, lúc này mới cười đi ra ngoài.

“Ân, muốn đứng đắn một chút, phải đứng đắn”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 51:

Diệp Lê San sau khi ra ngoài, Hoắc Duẫn Anh mới cảm thấy mặt mình một mảnh  lửa nóng, nàng vội vàng bôi thuốc cho xong, rửa tay, lúc này mới quấn khăn tắm ra ngoài.

Có lẽ vừa rồi ngượng ngùng còn chưa tan biến, Diệp Lê San mặt còn chút đỏ, nàng ngẩng đầu nhìn Hoắc Duẫn Anh, ánh mắt hiện lên một tầng thuỷ quang. Diệp Lê San vẫn cảm thấy người hàng xóm này không có gì  sai, nàng biết nàng gọi là Hoắc Duẫn Anh, nhớ tên của nàng rất rõ ràng, nhưng đối phương luôn quên tên của mình

Hoắc Duẫn Anh  là cô gái thú vị nhất mà Diệp Lê San từng gặp qua, nàng hoàn toàn không giống những cô gái  bình thường ngoài kia, tuỳ tính mà tự tại, dung mạo xinh đẹp, còn khiến người nhìn có chút kinh diễm, cũng sẽ không quên được, ngược lại nàng càng nhìn càng tinh xảo. nữ nữ đối với nhau có ấn tượng tốt không phải là không có, Diệp Lê San đã cảm thấy Hoắc Duẫn Anh rất thích hợp làm bạn, cho nên mới cùng nàng thân thiết.

Chỉ bất quá,  lúc nhìn thấy thân thể của Hoắc Duẫn Anh, mái tóc dài màu đen của nàng ẩm ướt cộc cộc, khăn tắm không đủ dài, để lộ ra bả vai  trắng nõn còn có bắp chân thẳng tắp mảnh khảnh. Nghĩ đến mình vừa rồi nhìn thấy một màn kia, cũng là lần đầu tiên Diệp Lê San nhìn thấy thân thể của người con gái khác, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy chỗ kia. Nàng chưa từng xem bản thân, lại không nghĩ rằng lần đầu tiên lại nhìn của Hoắc Duẫn Anh.

Màu sắc nơi đó không có cùng màu sắc với da, có chút phấn nộn, lại hình như sưng đỏ,  nghĩ đến ngón tay Hoắc Duẫn Anh ở trong thân thể của chính nàng, Diệp Lê San tự nhiên biết Hoắc Duẫn Anh không phải đang làm loại chuyện đó, liên hệ mọi tình huống, lại nghĩ đêm hôm đó Ấn Sư Mân kiềm chế tức giận, Diệp Lê San hơn phân nửa có thể đoán được Hoắc Duẫn Anh mua thuốc làm gì.

“Thật có lỗi, vừa mới nãy quên mang quần áo cho cô” Diệp Lê San cõi lòng áy náy nói, dù sao cũng là mình xông vào quấy nhiễu,  Hoắc Duẫn Anh nhắc tới cũng là lỗi của mình.

“Không có gì…tôi…tôi đi ngủ”  Hoắc Duẫn Anh nghĩ nghĩ, thực tế không biết  nên nói cái gì, mượn cớ liền về phòng mà Diệp Lê San chuẩn bị cho nàng

Nằm trên giường xa lạ, Hoắc Duẫn Anh nhìn lên trần nhà ngẩn người, nàng cảm thấy mình vẫn luôn hoang đường, giống như lúc cha mẹ rời khỏi nàng, nàng đều giống như là long trời lở đất. Nghĩ như vậy, Hoắc Duẫn Anh dần dần ngủ thiếp đi. Thế nhưng giấc ngủ này của nàng không an ổn, nàng mơ tới cha mẹ bỏ nàng đi, mơ  tới toàn thân  họ toàn là máu, dùng ánh mắt lạnh lùng trách cứ  nàng. Bọn họ trách nàng xuất hiện là một tai hoạ, một nguyền rủa.

Hoắc Duẫn Anh không ngừng lắc đầu, nàng không muốn, cũng không muốn như thế, nếu như nàng sớm biết mọi thứ sẽ thành sự thật, nàng sẽ tự mình lựa chọn rời đi, mà không phải nhìn những người nàng quan tâm rời bỏ nàng.

“Thật xin lỗi…thật xin lỗi…” Hoắc Duẫn Anh không ngừng xin lỗi, nước  mắt rơi xuống,  thậm chí ho khan, nàng không có khoá cửa, Diệp Lê San nghe nàng có động tĩnh, vội vàng sang xem nàng. Mắt thấy Hoắc Duẫn Anh co quắp trên đất, không ngừng chui vào gầm giường, giống như muốn tìm chỗ an toàn, Diệp Lê San vội vàng đi tới ôm lấy nàng, vỗ nhè nhẹ lưng của nàng.

“không có việc gì, không có việc gì, mặc kệ cô nhìn thấy cái gì, đều là giả, đều là mộng, Duẫn Anh đừng sợ”