Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 35:

Ấn Kỷ Tuyền sau khi tỉnh táo lại một chút, Ấn Sư Mân mới gọi lái xe, cùng nàng đi đồn cảnh sát, lúc đầu hai người không muốn đi chỗ kia, cũng hoàn toàn muốn tự mình giải quyết, nhưng nghe nói có nhân chứng ở đồn cảnh sát, các nàng cảm thấy cần phải gặp mặt hỏi chuyện.

Lần đầu tiên đến đồn cảnh sát, Ấn Sư Mân biểu hiện tự nhiên, mà Ấn Kỷ Tuyền vẫn nghĩ tới Hoắc Duẫn Anh cũng không có tâm tình chú ý việc khác. Hai người đi vào, lập tức liền thấy Đái Thư Bạch ngồi cong vẹo chơi điện thoại. Thấy hai người tới, đối phương cũng không kinh ngạc, đặt di động xuống, đi tới trước mặt các nàng.

Đái Thư Bạch không thấp, thậm chí cao bằng Ấn Sư Mân, chỉ là chiều  cao không giúp nàng tăng thêm chút uy nghiêm nào, nàng cho người khác cảm giác không giống cảnh sát, ngược lại là một tên vô lại du côn tươi cười, thêm cái bịt mắt kia, liền không giống người đứng đắn

“Tôi biết hai người sẽ tới, đi vào phòng thẩm vấn trước đi. “Đái Thư Bạch thuận miệng nói, Ấn Sư Mân cũng không do dự  theo sau. Ba người tiến vào phòng thẩm vấn, nơi này so với phòng thẩm vấn lớn hơn một chút, còn có bàn thấp cùng ghế salon, nghĩ cũng biết là có người cố ý sắp xếp.  Bên trong không có ai, mà là một cô gái mặc váy trắng, nhìn thấy các nàng đi vào, nàng ngẩng đầu nhìn một chút, khi nhìn thấy Ấn Kỷ Tuyền, lại cười với nàng

“Không nghĩ tới lại gặp cô vào dịp này” Ấn Kỷ Tuyền hiển nhiên cũng nhớ kỹ Diệp Lê San, là chủ tiệm cà phê bánh , mà nếu như nhớ kỹ không sai, nàng cũng chính là hàng xóm của Hoắc Duẫn Anh

“Đích xác, tôi cũng không nghĩ chúng ta lại gặp ở tình huống này,  tiếp theo tôi chỉ có thể kể  hết những gì tôi nhìn thấy nói cho hai người biết” Diệp Lê San ngồi xuống ghế salon, Đái Thư Bạch ngồi bên cạnh nàng, Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền ngồi đối diện.

“Ấn Sư Mân,  cô đến xem náo nhiệt hả? nếu như tôi nhớ không sai, Hoắc Duẫn Anh kia hẳn là cô gái của Tiểu Tuyền Tuyền, bất quá làm sao mà cô cũng gấp như vậy ?” Đái Thư Bạch quen biết Ấn Sư Mân thật lâu, nàng năm nay 27 tuổi, quen biết Ấn Sư Mân khoảng chừng hơn hai mươi năm, nếu như vì không có tình thú với nhau, Đái Thư Bạch đúng là dự định sống hết đời với Ấn Sư Mân.

“Không phải của chỉ, cũng không nhất định của chỉ” Ấn Sư Mân mặc kệ Đái Thư Bạch, mà đem ánh mặt thả lên người Diệp Lê San, phát giác được tầm mắt của nàng, Diệp Lê San ngẩng đầu, an tĩnh đối mặt với nàng, như thế để Ấn Sư Mân hơi kinh ngạc. Nàng biết mình cũng không phải loại người có tính hiền hoà, Hoắc Duẫn Anh trước đó, xem như cho người ta cảm giác chút lạnh lẽo đáng sợ.

Hốc mắt Ấn Sư Mân rất sâu, tình cảm cũng luôn chôn dấu rất sâu, cẩn thận nhìn chằm chằm người  ta, tựa như muốn nhìn thấu đối phương, có rất ít người lần đầu tiên gặp mặt sẽ nhìn thẳng vào Ấn Sư Mân quá lâu, nhưng  Diệp Lê San lại là một trong số ít đó, mà còn không có biểu hiện sợ hãi.

“Diệp tiểu thư, có thể kể lại những gì cô thấy không ?” Ấn Kỷ Tuyền nhẹ giọng hỏi.

Buổi sáng hôm nay tôi cùng cô ấy đi ra ngoài, lúc vừa mới chia tay, một chiếc xe thể thao bỗng nhiên lao tới, bắt cô ấy lên xe, tôi chỉ nhớ được bản số xe, nghĩ muốn đuổi theo lại không kịp”

“Ừm,  tôi biết rồi” Ấn Kỷ Tuyền cúi đầu nghĩ nghĩ, nàng cảm thấy Hoắc Duẫn Anh bình thường rất ít liên hệ với hắc đạo, nếu có ai muốn tìm Hoắc Duẫn Anh gây phiền phức, sẽ không gióng trống khua chiêng, khả năng duy nhất chính là có người phát hiện mình, cùng Ấn Sư Mân có quan hệ với Hoắc Duẫn Anh, cho nên mới  bắt nàng…muốn….

Đang lúc gian phòng một mảnh trầm mặc, điện thoại Ấn Sư Mân bỗng nhiên vang lên, nàng cúi đầu nhìn số gọi đến vô cùng xa lạ,  vẫn là bấm kết nối,  vừa mới bắt đầu Ấn Sư Mân không nói gì, ngược lại người bên kia mở miệng trước

“Ấn  đại tỷ, biệt lai vô dạng nhỉ” Điện thoại kết nối, đối phương chỉ nói một câu, Ấn Sư Mân trong nháy mắt liền đoán được người bắt Hoắc Duẫn Anh đi là ai.

“Thả người”

“Ha ha ha, Ấn đại tỷ quả nhiên không bình thường, nói chuyện dáng vẻ một bộ cao  cao tại thượng, người thì tôi sẽ thả, nhưng cũng phải xem thành ý của cô thế nào. Nghe nói cô trước đây vẫn luôn nhúng tay vào chuyện của Thanh Đường, còn đến chỗ làm ăn của chúng tôi quậy phá khiến lão đại của chúng tôi không vui, phần tội này, có phải nên tính trên người của cô không ? cô gái này trước kia từng cứu cô, chắc cũng không phải người bình thường nhỉ?”

“Nói đi, muốn cái gì?” Ấn Sư Mân dựa vào ghế salon, bắt chéo chân, bộ dáng mặc dù nhẹ nhõm, nhưng tay nàng cầm điện thoại nổi lên gân xanh.

“Muốn cái gì? kỳ thật chúng ta cũng không nghĩ chơi lớn, chỉ cần Ấn đại tỷ trả lại địa bàn  làm ăn đáng lẽ thuộc về chúng tôi, còn thêm trăm ngàn tệ, cô gái này tự nhiên sẽ hoàn hảo không chút tổn hại trả lại cho cô”

“Tốt, cho tôi chút thời gian”

“Ài ài là sao ? Ấn đại tỷ, cô không phải có vậy mà không chơi nổi chứ, chút tiền như vậy, cô cần bao nhiêu thời gian hả? như vậy đi, kỳ hạn của tôi là tối hôm nay, một mình cô đến đưa tiền. Đến trễ mười phút thì tôi liền tìm anh em chơi đùa với cô ta, dù sao  dung mạo của cô ta cũng đẹp như vậy.”

“Không cần đêm mai, đêm nay liền có thể đưa cho ông, nếu như chạm vào một sợi tóc của nàng, tôi muốn ông chết ngay tức khắc”

“Ấn Sư Mân, đừng có phách lối như vậy, mày…”

Đối phương còn chưa nói xong, Ấn Sư Mân đã cúp điện thoại trước, thấy tư thái này của nàng, Đái Thư Bạch chép miệng, nàng cảm thấy người gọi điện thoại kia nhất định sẽ thảm, căn cứ vào việc hiểu rõ Ấn Sư Mân, người này hiện tại vô cùng tức giận, bởi vì từng cùng nhau lớn lên, đại khái chỉ  có lúc cha mẹ nàng gặp chuyện, Đái Thư Bạch mới lộ ra vẻ mặt này

“A Mân, đêm nay chị cùng em đi” Ấn Kỷ Tuyền nghe rõ ràng cuộc đối thoại, lo lắng nói, nàng không có cách nào để Ấn Sư Mân một mình mạo hiểm, mục đích của đối phương căn bản không phải vì tiền, mà là mạng Ấn Sư Mân. Chỉ là Ấn Sư Mân không có ý định trả lời Ấn Kỷ Tuyền, ngược lại trầm mặc suy nghĩ cái gì.

“A Mân, em đừng nói với chị em định đi một mình nha, chị sẽ không đồng ý” Ấn Kỷ Tuyền trầm mặt, nếu Ấn Sư Mân thật dám đánh liều đi một mình, nàng nói cái gì  mình cũng sẽ không đồng ý.

“Chị hai, chị không khỏi xem tôi quá lợi hại rồi. Chuyện này liên quan tới sự an toàn của  Hoắc Duẫn Anh, mà tôi cũng không phải là kẻ ngu muốn chịu chết. Tôi sẽ không đi một mình, trái lại, tôi  còn muốn đem theo rất nhiều người.”

“Ha ha ha, tôi nói rồi, Ấn Sư Mân là người cáo già, làm sao có thể đi một mình, cô ấy ghét nhận là người khác ra lệnh cho cô ấy, Tiểu Tuyền Tuyền, cô căn bản không hiểu rõ em gái cô” nghe Ấn Sư Mân nói, Đái Thư Bạch cười cười, với Ấn Kỷ Tuyền đang nhíu lông mày.

“Cho nên, em định làm cái gì ?” Ấn Kỷ Tuyền từ đầu đến cuối không nhìn tới Đái Thư Bạch, trực tiếp hỏi Ấn Sư Mân, nếu như nàng vừa rồi nghe không sai, người này giống như gọi mình là chị hai, xưng hô này, quả thật đã rất lâu không gọi

“Không định làm thế nào, quan trọng là phải giải quyết được”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 34:

“Hoắc tiểu thư, trùng hợp gặp lại rồi” Hoắc Duẫn Anh vào ban đêm chuẩn bị đi quán bar, vừa đóng cửa thật kỹ xoay người, liền đụng phải  cô gái nhà đối diện. Nàng trong ấn tượng hai người chỉ gặp một lần mà thôi, người này tên gọi là gì nàng cũng quên,  sẽ thấy đối phương chủ động tới chào hỏi, Hoắc Duẫn Anh có chút lúng túng nhìn gương mặt này  hồi lâu, vẫn không nhớ nổi tên

“Ách, cô là…Diệp…Diệp tiểu thư đúng không?” Hoắc Duẫn Anh có chút nghi ngờ  hỏi, thấy nàng rõ ràng không nhớ rõ tên mình, còn muốn mạnh mẽ che giấu, Diệp Lê San cười cười, hiển nhiên không ngại mình bị quên mất.

“Tôi gọi là Diệp Lê San, lần này may mà nhớ được một chút, không thì lần sau tôi sẽ không tặng cô bánh gato” Diệp Lê San vừa cười vừa nói, làm dịu đi xấu hổ, nghe nàng nói, Hoắc Duẫn Anh gật gật đầu, bánh gato gì, nàng muốn ăn đại khái có thể đi chỗ khác ăn mà.

“Cô muốn  đi làm hả?” Diệp Lê San cảm thấy Hoắc Duẫn Anh làm việc và nghỉ ngơi hoàn toàn không đúng quy luật, có đôi khi đi sớm về trễ, đôi khi đi muộn về sớm, nhiều lúc ở  trong phòng không ra ngoài.

“Chỉ làm quản lý quán bar, bất quá ra ngoài uống rượu mà thôi”

“Là như thế này ah, tôi cũng muốn ra ngoài, chúng ta cùng nhau đi xuống chung”

“Ừm”

Hoắc Duẫn Anh thấp giọng đáp ứng, mang giày cao gót đi trước, kỳ thật nàng mấy ngày nay không có đi ra ngoài ngược lại cũng không phải nàng lười, mà Ấn Kỷ Tuyền cầm thú kia trước mấy ngày trở về liền đè nàng xuống giường, làm ròng rã một ngày, tốt a, mặc dù toàn bộ quá  trình thoải mái đều là mình, thế nhưng sau khi túng dục quá độ thật sự quá mệt mỏi. Hoắc Duẫn Anh nghĩ nghĩ, nàng mới có 26, nhưng Ấn Kỷ Tuyền tựa như vừa ba mươi thì phải? phụ nữ ba mươi thật sự đói khát như vậy à? Thế nhưng người hưởng thụ rõ ràng là mình, nàng cũng không có chút nào thoải mái, chẳng lẽ không phải càng thêm khó chịu sao?

Hoắc Duẫn Anh nghĩ đến việc không thể tưởng tượng, hoàn toàn không chú ý dưới chân bước hụt. một chút mất tập trung liền bước vượt qua một bậc cầu thang, nàng ở trong lòng la lên không ổn, kết quả thân thể lại được người lôi kéo ngã vào lồng ngực mềm mại. Hoắc Duẫn Anh bị kinh sợ chưa kịp phản ứng, lại nghe được tràn đầy mùi sữa, mà lại….còn là loại sữa tắm đang rất được hâm mộ.

“Cám ơn cô, nếu không phải nhờ cô, kém chút liền huỷ bát cơm của tôi” một trận kinh hãi qua đi, Hoắc Duẫn Anh lòng còn sợ hãi, mặt nàng chính là chiêu bài của nàng, nếu vừa rồi bị té  như vậy, hậu quả khó mà lường được.

“Cô đó, đi  đường lúc nào cũng không cẩn thận vậy hả?”

Diệp Lê San bất đắc dĩ vỗ vỗ vai Hoắc Duẫn Anh, cứ động nhẹ nhàng bình thường như vậy,nếu là một cô gái khác thì có lẽ là chuyện vô cùng bình thường. Thế nhưng Hoắc Duẫn Anh thích phụ nữ, trời sinh liền đối với thân thể phụ nữ có sự mê luyến không bình thường, nhìn thấy Diệp Lê San đối với mình ôn nhu cười cười, mà mùi trên người đối phương còn rõ ràng như vậy. Nàng ho hai tiếng, lùi về sau mấy bước.

Nàng trước đó cảm thấy Diệp Lê San là loại phụ nữ nàng thích, càng ưa thích càng muốn rời xa

“Chúng ta đi thôi” Hoắc Duẫn Anh quay người đi về cửa lớn, mặc dù đối với việc nàng chuyển biến thái độ có chút kỳ quái, nhưng Diệp Lê San cũng không hỏi nhiều. Nàng đứng ở đằng xa vẫy vẫy tay muốn nói tạm biệt với Hoắc Duẫn Anh, ai biết lúc này, một chiếc xe thể thao màu đen bỗng nhiên xuất hiện  bên cạnh Hoắc Duẫn Anh, ngay sau đó một tên đeo mặt nạ màu đen, cưỡng ép nàng lên xe.

Diệp Lê San vội vàng chạy tới đuổi theo, dù sao khoảng cách quá xa, căn bản không đuổi kịp tốc độ của bọn họ, vội vàng ghi nhớ bảng số xe, gọi điện thoại báo án.

 “Về rồi hả?” Ấn Sư Mân nhìn Ấn Kỷ Tuyền bỗng nhiên xuất hiện trong nhà mình, không chút nào kinh ngạc đối phương thế mà có thể đi vào nhà của mình, dù sao hai người đi vào nhà của nhau, một người không nói gì phá cửa, một người dù sao cũng có thủ hạ vì nàng mà mở  cửa.

“Ừm, vài ngày trước đã về rồi”

“Tôi biết, mà mấy ngày nay chị đều ở nhà của Hoắc Duẫn Anh.”

“Em đang ăn dấm hả? là ăn dấm của chị, hay là ghen với nàng ?”

Ấn Kỷ Tuyền bưng tách cà phê trước mặt, mím môi uống một hớp nhỏ, nghe câu hỏi của nàng, Ấn Sư Mân ngồi đối diện nàng, xoay xoay cái hộp hình chữ nhật. Hộp rất tinh xảo, toàn thân hiện ra màu đen sáng ngời, trên dưới dùng thiếp vàng điêu khắc hoa văn tinh xảo, aky nhìn, nàng nhớ kỹ nhãn hiệu này hẳn là bán đồ trang sức, lại…có tiền cũng khó mua được. Nàng biết Ấn Sư Mân chưa từng mang đồ trang sức nào, như vậy cái này chắc dùng để tặng người.

“Tôi không cần thiết ăn dám, dù sao tôi cùng nàng  chẳng có gì , bất quá…tôi đích xác rất thích nàng”

“A Mân, nếu như em muốn mượn cô ấy gây sự chú ý với chị, chị vẫn là khuyên em sớm thu tay lại càng sớm càng tốt, chị sẽ không để cho Duẫn Anh bên cạnh bất kỳ kẻ nào”

Ấn Kỷ Tuyền ngẩng đầu nhìn Ấn Sư Mân, mặc dù ngoài miệng nói không thiện ý, nhưng trên mặt ngược lại mang theo ý cười. Thấy nàng nói như vậy, Ấn Sư Mân dứt khoát đốt một điếu thuốc, lúc hút hết thuốc lá, đem mẩu thuốc  lá đặt lên bàn.

“Tôi không cần dùng thủ đoạn  thấp kém để gây sự chú ý của chị ruột của mình, lại nói, cho tới bây giờ không phải chị làm phiền tôi sao ?” Ấn Sư Mân dựa vào ghế salon, thấy mình nói xong, Ấn Kỷ Tuyền đi tới kéo áo của nàng, Ấn Sư Mân cũng không phản kháng, để mặc nàng chạm vào vết thương bên hông.

“A Mân, sự kiện Thanh Đường, em còn muốn tiếp tục hả? lần này bọn hắn là cảnh cáo em thôi, chị không muốn mất em, em là người nhà duy nhất của chị”

“Chính bởi vì là người nhà của chị, mới không thể từ bỏ chuyện này, nếu không…”

“Đại tiểu thư, nhị tiểu thư, vừa mới nhận được tin, Hoắc Duẫn Anh tiểu thư…bị bắt đi “

Đang lúc Ấn Sư Mân nói chuyện với Ấn Kỷ Tuyền, quản gia bỗng nhiên chạy vào, nghe hắn báo, Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền đều dừng một chút, trước khẽ cau mày, mà Ấn Kỷ Tuyền lại khẩn trương đứng lên.

“Vương Thúc, giúp tôi tìm một chiếc xe, tôi hiện tại liền đi tìm nàng.”

“Chờ một chút, chị không thể đi” nghe  Ấn Kỷ Tuyền bảo muốn đích thân ra ngoài tìm người, Ấn Sư Mân vội vàng kéo tay của nàng, thấy nàng ngăn cản mình, Ấn Kỷ Tuyền mặc dù có chút không hiểu trong mắt, nhưng không có tránh né bàn tay của nàng.

“Tôi biết chị rất lo lắng, bất quá chúng ta hẳn nghĩ rõ ràng là ai bắt nàng, nguyên nhân do nàng hay do chúng ta “

“A Mân, bây giờ căn bản không kịp nghĩ nhiều như thế, bất kể nguyên nhân của ai mà bắt nàng, đem nàng cứu ra mới là chuyện quan trọng nhất” Ấn Kỷ Tuyền có một khoảng thời gian ghét Ấn Sư Mân cực đoan tỉnh táo, liền giống như bây giờ, rõ ràng thời điểm đáng lo lắng như vậy, nàng vẫn là không chậm không nhanh, phản ứng như vậy để Ấn Kỷ Tuyền không thể nào hiểu được.

“Ấn Kỷ Tuyền, tôi lặp lại lần nữa, nếu như chị không bình tĩnh, coi như tìm được nàng cũng là uổng phí công phu. Tôi cũng rất lo lắng cho nàng, không chỉ là nói suông”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 33:

Say rượu lại túng dục quá độ, ngày hôm sau cùng một chỗ bên nhau, tuyệt đối không phải là thể nghiệm thoải mái. Tựa như giờ phút này, Hoắc Duẫn Anh cảm thấy toàn thân không có chỗ nào không thương. Chóng mặt đau đầu, đau lưng nhức eo, liền ngay cả chân tâm cũng êm ẩm tê tê, động cũng không dám động một cái.

Nghĩ đến hôm qua Ấn Kỷ Tuyền muốn mình nhiều lần trong bồn tắm, đến trên giường làm một đường, Hoắc Duẫn Anh cảm thấy Ấn Kỷ Tuyền tìm đến mình, căn bản vì một tháng qua dục cầu bất mãn muốn phát tiết trên người mình. Kết quả thì sao? hiện trên giường chỉ có mình nàng, điều này khiến Hoắc Duẫn Anh ít nhiều có chút khó chịu, cho là nàng chỉ là người làm ấm giường sau đó liền bị vứt bỏ….

Đang lúc Hoắc Duẫn Anh nghĩ đến về sau không làm với Ấn Kỷ Tuyền nữa, cửa phòng bỗng nhiên bị người đẩy ra, Ấn Kỷ Tuyền bưng cái dĩa đi vào. Nhìn thấy mình thức, nàng cười nhẹ, đem bữa sáng  bày trên bàn.

“Duẫn Anh em tỉnh, tôi vừa xuống lầu mua chút đồ ăn sáng, không biết em thích ăn gì, liền mỗi cái mua một chút” Ấn Kỷ Tuyền vừa nói vừa bày ra đồ ăn,  có cháo có sữa, cũng có nước trái cây cùng bánh ngọt, kiểu Trung Quốc cùng kiểu Tây. Bất quá Hoắc Duẫn Anh chưa từng có thói quen ăn sáng, nếu như nói nàng dùng bữa sáng thì ngoài uống rượu, nàng thật không nhớ nổi mình từng ăn gì.

“Nha” mặc dù mùi thơm thức ăn bay khắp cả phòng, Hoắc Duẫn Anh vẫn là biểu hiện bình thường, nàng ở trên giường không nghĩ xuống, cũng không có ý định ăn.

“Duẫn Anh, em tựa hồ có gì bất mãn với tôi hả, tối hôm qua cũng thế”

“Cô nghĩ nhiều quá rồi, nếu tôi khó chịu với cô, tôi lên giường với cô làm gì?”

“Còn có, cô lần sau thượng tôi sau có thể trực tiếp rời đi, không cần ở chỗ này càng thêm chướng mắt” Hoắc Duẫn Anh liếc mắt nhìn Ấn Kỷ Tuyền, xoay người đưa lưng về phía nàng, thấp giọng nói. Nghe nàng nói những lời không thành thật, Ấn Kỷ Tuyền nhíu nhíu mày, cuối cùng minh bạch nguyên nhân là gì.

“Duẫn Anh trách tôi một tháng trước đi mà không tạm biệt rồi” Ấn Kỷ Tuyền cũng nằm trên giường, từ phía sau lưng ôm Hoắc Duẫn Anh, tay nàng ấm áp trượt vào trong chăn, xoa eo của Hoắc Duẫn Anh đang đau buốt. Không thể không nói, Ấn Kỷ Tuyền xoa bóp vẫn  rất dễ chịu, Hoắc Duẫn Anh bị xoa  có chút buồn ngủ.

“Cô đi đâu cũng không liên quan tới tôi, tôi cũng không là gì của cô, cô không cần giải thích với tôi” Hoắc Duẫn Anh nói, bất mãn đập tay Ấn Kỷ Tuyền. Rõ ràng đánh người, nhưng Ấn Kỷ Tuyền hết lần này đến lần khác nghe ra mấy phần khẩu thị tâm phi. Nàng đưa tay luồn vào trong lần nữa, chậm rãi  bóp mông Hoắc Duẫn Anh. Nơi  này rất mềm, sờ tới sờ lui cực kỳ dễ chịu. Đêm qua nàng sờ rất nhiều lần.

“Duẫn Anh, ngày đó tôi tạm thời rời đi, là có chuyện gấp, em cũng biết thân phận của A Mân, tôi lúc ấy chỉ là vội vàng đi nước ngoài xử lý một ít chuyện, liên quan đến A Mân, cho nên mới không kịp nói với em. Tôi hứa với em, lần sau sẽ không làm vậy nữa”

“Không liên quan gì tới tôi”

Nghe Ấn Kỷ Tuyền giải thích, niềm khó chịu Hoắc Duẫn Anh đè nén một tháng tiêu tán không ít. Nàng  ôm gối đầu của mình, buông tay Ấn Kỷ Tuyền ra. Nhưng người này hết lần này đến lần khác tay cứ mò vào những nơi không an toàn, dẫn tới Hoắc Duẫn Anh nhịn không được phải kẹp chân.

“Duẫn Anh, em ướt rồi, bị tôi sờ vậy mà có cảm giác hả?” Ấn Kỷ Tuyền thừa nhận mình lúc nãy cố tình sờ bộ vị nhạy cảm của Hoắc Duẫn Anh, chỉ là không nghĩ tới thân thể người này nhạy cảm như vậy, rõ ràng tối hôm qua làm rất nhiều lần như vậy, hiện tại lại…

“Ấn Kỷ Tuyền cô là heo sao ? ăn không đủ no?” Hoắc Duẫn Anh thật chán ghét chết  Ấn Kỷ Tuyền tựa như dã thú lúc nào cũng động tình, mình hôm qua bị nàng muốn năm lần, ròng rã năm lần. Nàng mệt mỏi đến dạng này, người này còn sờ nàng, cho nàng cảm giác, đều sờ thành như thế, lại không phải lãnh cảm, đương nhiên sẽ ẩm ướt.

“Thật nóng” Ấn Kỷ Tuyền ôm chặt Hoắc Duẫn Anh, từ phía sau nàng nhẹ nhàng tham tiến vào, bên trong chặt chẽ nóng hổi, Hoắc Duẫn Anh cũng bị kích thích mà cuộn mình thành một đoàn, chăm chú kẹp lấy không cho nàng động

“Ấn Kỷ Tuyền tôi không muốn làm”

“Thế nhưng chịu đựng sẽ không khó chịu sao?”

“Khó chịu cũng không làm, tôi mệt mỏi”

Hoắc Duẫn Anh đùa nghịch lại thêm lì lợm, chính là kẹp chân không để Ấn Kỷ Tuyền động đậy, rơi vào đường cùng, Ấn Kỷ Tuyền chỉ có thể rút tay ra ngoài, lại quan tâm tìm khăn tay lau sạch sẽ cho Hoắc Duẫn Anh.

“Duẫn Anh, chí ít uống chút sữa rồi ngủ tiếp”

“Không uống”

“Muốn tôi đút em ăn không?”

“Được rồi, lấy ra đi”

“Ừm, tôi lại  ôm em ngủ một lát, hôm nay ở lại nơi này”

“Kỳ thật cô có thể đi mà”

Hoắc Duẫn Anh ở trong lòng trợn mắt, lại không nói cái gì nữa, mặc cho Ấn Kỷ Tuyền ôm lấy nàng. thân thể bị ôm lấy, cảm giác an tâm để Hoắc Duẫn Anh vô cùng an tâm. Nàng rất lâu chưa từng có cảm giác an tâm như thế, tựa như giấc mơ không chân thật. Dù sao qua nhiều năm như vậy, nàng vẫn sẽ sợ hãi nhiều thứ.

Sợ tịch mịch, giống như không chỉ là chính mình.

“lão đại, chúng tôi bây giờ ở dưới lầu cư xá, là nơi ở của con đàn bà có dính dáng tới chị em Ấn gia, Ấn Kỷ Tuyền tối hôm qua tới đây, đến bây giờ vẫn chưa rời đi”

“Ừm tiếp tục theo dõi, lần này tao muốn Ấn gia…hoàn toàn biến mất”