Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 20:

Hoắc Duẫn Anh thích kịch liệt, cũng thích phô trương, nàng không phủ nhận mình cực đoan, một số thời khắc thậm chí cực đoan đến có chút thần kinh. Dạng tính cách cũng từ ngày thường cho đến lúc lên giường, nàng còn nhớ rõ Chung Tử Thanh nói qua,  mình tựa như một con báo mới ra đời, đi còn chưa được, liền nghĩ muốn chạy. thế nhưng nàng nói thích loại người như mình, Hoắc Duẫn Anh ở trước mắt nàng xưa nay chưa từng che giấu cái gì.

“Em đang thất thần nghĩ đến ai?” tiếng Ấn Kỷ Tuyền lơ lửng bên tai, để Hoắc Duẫn Anh hoảng hốt tìm thần trí trở về. Phát hiện mình gần đây cứ nhớ về người kia, Hoắc Duẫn Anh lắc đầu, dùng chân kẹp eo ak, đem thân thể của mình chủ động nhảy lên ngón tay của nàng.

Ấn Kỷ Tuyền tuân theo ý  nguyện của nàng, lại dò xét đưa vào một ngón tay, khiến cho đường vốn hẹp lại từ từ mở ra.

Bước đi khó khăn, thậm chí mang chút ma sát nhói nhói, Hoắc Duẫn Anh liền ưa thích dạng này, trong khoái cảm xen lẫn đau đớn để nàng thích nổi điên, loại cảm giác này mới là thứ nàng muốn.

“Tôi nghĩ tới ai cũng không liên quan tới cô, ân…nhanh lên….” đây là lần đầu tiên Hoắc Duẫn Anh cam tâm tình nguyện cùng Ấn Kỷ Tuyền làm loại chuyện này, mà Ấn Kỷ Tuyền cũng không nghĩ Hoắc Duẫn Anh lại đồng ý thật. dưới cái nhìn của nàng, người này che giấu nhiều chuyện, nhưng nàng còn không có ngốc đến hỏi bản thân,  bởi vì càng tra hỏi, Hoắc Duẫn Anh liền sẽ đem sự thật chôn giấu sâu hơn, đêm nay Hoắc Duẫn Anh sẽ đồng ý cùng mình yêu đương tuyệt không phải vì yêu mình, điểm này  Ấn Kỷ Tuyền rất rõ ràng, nhưng một phương diện khác, Ấn Kỷ Tuyền cũng biết, Hoắc Duẫn Anh cần phóng thích, nàng cần mình đến giúp nàng. Cho dù bị xem là công cụ tiết dục, nhưng Ấn Kỷ Tuyền lại có chút cam tâm tình nguyện

nói đến kỳ quái, Ấn Kỷ Tuyền cũng tò mò mình làm sao đối với Hoắc Duẫn Anh nảy sinh tình cảm vi diệu như vậy. Nàng hẹn hò bạn gái không ít, dựa vào hình dáng lẫn địa vị của Ấn Kỷ Tuyền, tìm bạn gái đương nhiên phải môn đăng hộ đối. Hoắc Duẫn Anh bề ngoài xác thực rất xuất chúng, dáng người nhất đẳng rất tốt, nhưng âm tình bất định lại  xấu tính, trong giới  danh tiếng cũng không tốt, đổi lại là người khác, sợ đều không lọt vào mắt xanh của Ấn Kỷ Tuyền.

Nhưng Hoắc Duẫn Anh không giống, Ấn Kỷ Tuyền đối với nàng hiếu kỳ, muốn biết quá khứ của nàng, đối với nàng sinh ra lòng chiếm hữu mà trước đó không có. Tựa như  vừa rồi, Ấn Sư Mân hôn Hoắc Duẫn Anh, trong nháy mắt, Ấn Kỷ Tuyền cảm thấy không thoải mái, cảm thấy khó chịu, cho dù người kia là em gái ruột của mình, nhưng Ấn Kỷ Tuyền vẫn có lòng đố kỵ mãnh liệt. Cho nên nàng mới kéo Hoắc Duẫn Anh đi, muốn chiếm hữu người này.

ngón tay ở trong hành lang ấm áp vừa đi vừa về, vừa vào vừa ra,  Ấn Kỷ Tuyền dùng hết kỹ xảo phong phú của mình, nhưng thân thể Hoắc Duẫn Anh dần dần trở nên khô khốc. Ấn Kỷ Tuyền khẽ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn về phía Hoắc Duẫn Anh, nhìn thẳng vào con ngươi trong suốt, đôi mắt đen thuần tuý như trân châu, bởi vì quá tối mà tỏa sáng, nhưng ánh mắt thanh tịnh hiện ra dưới tình huống như vậy, hiển nhiên đả kích Ấn Kỷ Tuyền, chẳng lẽ kỹ thuật  mình kém như vậy ?

“Phía dưới em tôi đều làm, tôi liền không làm em thoải mái sao?”

“Không phải vấn đề của cô” phát giác được Ấn Kỷ Tuyền khó chịu được thất bại, Hoắc Duẫn Anh nhẹ nói, bỗng nhiên tiến lên, ôm lấy  Ấn Kỷ Tuyền, cắn vành tai của nàng. Một cái cắn không nhẹ, Ấn Kỷ Tuyền bị đau, nhưng không né tránh.

“Em muốn nói là vấn đề của em sao ?”

“Ừm, tôi không thích cô tiến vào thân thể của tôi, không có quá nhiều khoái cảm. khi cô làm đau tôi, tôi liền sẽ cảm thấy dễ chịu. Cho nên tôi để cô thô lỗ chút, cũng đang giúp cô không phải sao ?”

“Cho nên đêm đó em cao trào nhanh như vậy, là bởi vì tôi ép buộc em sao…”

Ấn Kỷ Tuyền là lần đầu tiên gặp thể chất như  Hoắc Duẫn Anh, nhưng đối phương rõ ràng giải thích  rằng không phải vấn đề kỹ thuật của cô, nhưng nghe người kia nói không thích, vẫn khiến nàng có chút khó hiểu. Ấn Kỷ Tuyền cúi đầu xuống, gỡ mắt kính xuống, lộ ra con ngươi lãnh ý không bị che khuất bởi mắt kính, nàng há miệng cắn xương quai xanh của Hoắc Duẫn Anh, dùng sức gặm nuốt xé mài, Hoắc Duẫn Anh bởi vì đau đớn mà thân thể run rẩy, nhưng hết lần này đến lần khác, chỗ chân tâm đó lại dần dần ẩm ướt.

“Ừm…lại có cảm giác, Ấn Kỷ Tuyền, đừng dừng lại!” Hoắc Duẫn Anh lần này nghĩ phải thật phóng túng, mới đem nhược điểm thân thể nói  với Ấn Kỷ Tuyền, nàng thở phì phò, dựa vào sự tiến vào chập trùng của Ấn Kỷ Tuyền, một lần nữa Ấn Kỷ Tuyền không còn lưu tình, không ngừng dùng hai ngón tay chạm  vào thân thể nàng, mỗi một lần đều không lưu tình mà đi vào tận cùng bên trong, dùng móng tay sờ lên từng tầng nếp gấp trong cơ thể nàng, đi vào phần nhói nhói bên trong, Hoắc Duẫn Anh không ngừng run rẩy,  thở dốc, phát ra tiếng ngâm khẽ vỡ vụn.

“Dùng sức…đau….A….” Ấn Kỷ Tuyền bỗng nhiên há miệng cắn ngực  mình, Hoắc Duẫn Anh khó nhịn kêu ra tiếng, lần này khác lần trước, vừa rồi Ấn Kỷ Tuyền chỉ ngậm lấy, nhưng lúc này đây là cắn thật, lực đạo mạnh đến mức Hoắc Duẫn Anh cảm thấy ngực mình đều muốn bị đối phương cắn thành một cục.

“Tôi biết em đau, thế nhưng em càng ướt” Ấn Kỷ Tuyền xem như biết nhược điểm của Hoắc Duẫn Anh, nhưng trong lòng vẫn đối với  câu tôi không thích cô mà canh cánh trong lòng, để hơi thở của nàng biến thành âm đế. Dù  sao không có bất kỳ người nào thích lúc làm tình, nghe đối phương nói không thích mình, nhất là Ấn Kỷ Tuyền có lòng tự trọng cực mạnh.

“ừm….liền muốn đến….lại nhanh chút…..” Hoắc Duẫn Anh ôm chặt Ấn Kỷ Tuyền, phần dưới bụng đều không bị khống chế mà run lẩy bẩy. nàng muốn cao triều, ở trên du thuyền, cùng một người mình không thích nhưng ân ái, sau đó bị làm nàng đến cao trào. Nếu như Chung Tử Thanh biết, nhất định sẽ chán ghét mình, thế nhưng có liên quan gì,  các nàng đã sớm chia tay, cho nên nàng không có tư cách chán ghét mình.

“Như thế này thoải mái hơn rồi” Ấn Kỷ Tuyền bỗng nhiên đưa ngón áp út, cắm vào trong thân thể Hoắc Duẫn Anh, thế nhưng hai ngón tay đã rất miễn cưỡng, nay thêm ngón thứ ba, căn bản không cách nào miễn cưỡng đi vào. Ấn Kỷ Tuyền biết sẽ làm đau Hoắc Duẫn Anh, nhưng nàng biết, người này liền ưa thích cảm giác này.

nàng mặc kệ nơi đó chặt chẽ, dùng sức đem ngón tay thứ ba cắm đi vào, thế nhưng miễn cưỡng cũng chỉ có thể  thăm dò vào nửa đốt  ngón tay, liền rốt cuộc không cách  nào đi vào, chỉ có thể ở lối vào. Nhưng dù cho như thế, Hoắc Duẫn Anh bị mở ra đau đớn khiến nước mắt sinh lý chảy ra, nàng hoảng hốt nhìn Ấn Kỷ Tuyền, thân thể từng đợt co vào, sắp tiến đến cao trào, Ấn Kỷ Tuyền vẫn không ngừng nhanh chóng muốn mình, Hoắc Duẫn Anh không chịu nổi cuộn người lại, cuối cùng nhịn không được lớn tiếng kêu, xụi lơ  trong ngực Ấn Kỷ Tuyền.

“Em la quá lớn tiếng” đem ngón tay rút ra, nhìn chất lỏng óng ánh trên ngón tay, còn có một chút máu đỏ. Ấn Kỷ Tuyền nhíu nhíu mày, nàng còn là lần đầu tiên làm một người ra máu, bất quá cũng do Hoắc Duẫn Anh yêu cầu nàng.

“Thả tôi ra, tôi muốn đi” Hoắc Duẫn Anh đẩy Ấn Kỷ Tuyền ra, nàng tựa trên lan can, duỗi ra hai tay muốn kéo váy lên, nhưng thân thể nhũn ra căn bản không có khí lực, mấy lần đều là thất bại. Ấn Kỷ Tuyền dứt khoát ôm nàng, đưa nàng về phía thuyền.

“Em như bây giờ, ra ngoài mấy bước liền bị người ta ngăn lại, nếu em không nghĩ người ta nhìn ra em đã làm cái gì, vậy cùng tôi đi vào phòng, sắp xếp một chút mới tốt”

“A, cho nên đây là đền bù sau khi cô làm tôi ra máu  sao ?” Hoắc Duẫn Anh thấp giọng nói, nàng mặc dù rất thích đau, thế nhưng cũng vô cùng bảo vệ thân thể mình. nàng chỉ lên giường với Ấn Kỷ Tuyền hai lần, lần đầu tiên nơi đó sưng đỏ không xuống giường được, lần thứ hai nghiêm trọng hơn, rõ ràng không còn là xử nữ mà còn chảy máu

“Duẫn Anh đang trách tôi hả? rõ ràng là em…”

“Hai người rất kịch liệt” đang lúc Ấn Kỷ Tuyền muốn đưa Hoắc Duẫn Anh xuống boong tàu, một bên khác bỗng xuất hiện một người. Nghe tiếng nói kia, không phải là Ấn Sư Mân thì còn ai ? Ấn Kỷ Tuyền vội vàng kéo váy Hoắc Duẫn Anh, động tác này của nàng không thoát được con mắt Ấn Sư Mân.

“Em thấy” Ấn Kỷ Tuyền thấp giọng nói, không phải câu nghi vấn, mà là trần thuật điều mà nàng thấy.

“Không chỉ có nhìn thấy, còn nghe được, không nghĩ tới Hoắc tiểu thư có loại đam mê này, tôi cũng không nghĩ hai người vội vàng như vậy”

“Lần sau đừng làm những chuyện này”

Ấn Kỷ Tuyền cảm thấy xấu hổ, mặc dù không phải nàng để Ấn Sư Mân nhìn thấy, nhưng đến cùng vẫn bị nhìn thấy. Nghĩ đến bộ dáng cùng thanh âm của Hoắc Duẫn Anh vừa nãy bị đối phương nhìn thấy, trong lòng Ấn Kỷ Tuyền càng thêm khó chịu. Nhưng cúi đầu nhìn lại, liền phát hiện Hoắc Duẫn Anh vùi mặt vào trong ngực mình, lộ ra lỗ tai đỏ thấu.

“Duẫn Anh, em đây là đang xấu hổ sao?”

“Khi tôi còn là xử nữ còn chưa biết xấu hổ”

“Thế nhưng mặt của em rất đỏ”

“Cùng cô  có liên quan sao ?”

“Tốt, là tôi nhiều chuyện”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 19:

Buổi tối gió biển nhàn nhạt, cẩn thận lắng nghe, thậm chí còn có thể ngửi được mùi nước biển. vì để cho Hoắc Duẫn Anh dễ chịu một chút, Ấn Kỷ Tuyền ôm nàng, đem nàng đặt ngồi trên lan can, Hoắc Duẫn Anh cũng không sợ mình sẽ rơi xuống, mà nhắm mắt lại, hưởng thụ cảm giác bị người ta khống chế.

Ấn Kỷ Tuyền lần này thật ôn nhu, không có thô bạo  xé toang y phục của mình, càng không dùng đồ vật kỳ quái nào trói tay nàng lại.Phía sau lưng lộ ra bên ngoài, có chút lạnh, nhưng tay Ấn Kỷ Tuyền lại rất ấm áp, tay trái nhẹ nhàng vuốt ve, tay phải thuận thế tiến vào, luọn theo eo lướt lên trên xoa nắn, Hoắc Duẫn Anh nhẹ hừ một tiếng ôm lấy Ấn Kỷ Tuyền, hai chân có chút khó chịu cọ sát xương hông của nàng.

“Duẫn Anh, hiếm khi em chịu phối hợp như vậy, tôi rất thích bộ dáng bây giờ của em”

“Ấn Kỷ Tuyền, cô muốn làm gì liền làm đi, đừng có mà nói nhảm nhiều như vậy”

Ấn Kỷ Tuyền vẻ mặt thành thật càng chọc cười Hoắc Duẫn Anh, nàng nửa khép mắt nhìn về phía người ôm mình,  kỳ thật liền ngay cả chính nàng cũng không nghĩ sẽ thỏa hiệp. có thể là kiên trì quá nên mệt mỏi, cũng có thể nói Ấn Kỷ Tuyền quá mức mệ người, Hoắc Duẫn Anh bị trời xui đất khiến đồng ý.

Dù sao không có gì không đúng, bản thân mình độc thân, Ấn Kỷ Tuyền cũng độc thân, các nàng đều là phụ nữ, làm rồi cũng không mang thai, xem như tự sướng cũng tốt, Hoắc Duẫn Anh thế nhưng tự nhủ trong lòng, đồng thời đưa tay qua nắm lấy tay Ấn Kỷ Tuyền đặt trước ngực.

“Ấn Kỷ Tuyền, cô hôm nay uống thuốc rồi mới tới hả? bình thường không như vậy, nên tôi có chút không quen”

Hoắc Duẫn Anh dùng móng tay bấu nhẹ lên mặt Ấn Kỷ Tuyền, bị nàng nói kiểu này, Ấn Kỷ Tuyền cười lên, tay phải thuận thế trượt vào trong váy,  vò bộ ngực không mặc áo ngực của Hoắc Duẫn Anh. Nơi đó đã trở nên cứng rắn, đầu ngực dán nhũ hoa, ảnh hưởng tới xúc cảm của Ấn Kỷ Tuyền, nàng có chút tùy hứng đem miếng dán ngực mỏng manh xé đi, một lần nữa sờ lên.

“Làm sao ? Duẫn Anh thích tôi thô lỗ một chút hả?” Ấn Kỷ Tuyền dùng bàn tay ấn nặn lấy ngực Hoắc Duẫn Anh, nơi này rất lớn, cũng rất mềm mại, thịt mềm màu mỡ có lực đàn hồi tựa như bóng da mới vừa được bơm căng, sờ lên rất dễ chịu. Nàng cảm thấy thân thể Hoắc Duẫn Anh được chiếu cố quá nhiều, hoàn mỹ như vậy, là người bình thường không có được.

“Đúng vậy a, tôi chính là thích kịch liệt, chơi như vậy tôi muốn đi ngủ” Hoắc Duẫn Anh dùng giày cao gót cọ lên khe mông Ấn Kỷ Tuyền, cách lễ phục dạ hội nhẹ nhàng cọ sát. Trêu đùa như vậy để hơi thở Ấn Kỷ Tuyền dồn dập, nàng trực tiếp kéo váy Hoắc Duẫn Anh, để nửa người trên của nàng bại lộ trước mắt. Nhìn hai viên trắng nõn đầy đặn lập tức nhảy lên, bị nguyệt quang phản chiếu lập loè tỏa sáng, Ấn Kỷ Tuyền chỉ cảm thấy mình trong nháy mắt biến thành hành giả trên sa mạc, cổ họng khô ngứa thấy đau, đói khất, không phải đói khát khó nhịn bình thường.

Phát giác được ánh mắt Ấn Kỷ Tuyền, Hoắc Duẫn Anh ưỡn ngực, vẫn đem cái kiêu ngạo tròn trĩnh này câu dẫn lấy nàng, tầm nhìn rõ rành rành. Ấn Kỷ Tuyền lui lại một bước, cúi đầu hôn lên hai viên khiêu động trắng nõn.

Như là thạch trượt  vào trong miệng để nuốt vào, để nó nhảy múa trên đầu lưỡi của mình. đầu ngực gắng gượng đâm vào đầu lưỡi mình, thịt mềm ma sát đầu lưỡi khô nóng, mang tới xúc cảm khiến người mê say.

“ừm…” đầu ngực mẫn cảm bị Ấn Kỷ Tuyền ngậm cắn như thế, Hoắc Duẫn Anh thấp giọng hừ nhẹ, hai tay nắm thật chặt lan can. Ấn Kỷ Tuyền phát hiện tiếng của Hoắc Duẫn Anh cũng không như nàng làm càn trương dương, ngược lại mang chút kiềm chế. hơi thở nàng hỗn loạn, thân thể không ngừng phát run, yết hầu không ngừng than nhẹ. Thanh âm như vậy vào tai Ấn Kỷ Tuyền như là trí mạng, nàng có chút hưng phấn, mãnh liệt hưng phấn để ánh mắt nàng biến đổi càng sâu, nàng nhịn không được cắn ngực Hoắc Duẫn Anh, răng xé rách đỉnh núi tuyết màu đỏ, thịt quả, hận không thể hái nó xuống

“Ô…Đau…đừng ngừng, tiếp tục….” Hoắc Duẫn Anh theo bản năng kêu đau thành tiếng, cảm thấy lực đạo Ấn Kỷ Tuyền nhẹ một chút, lại vội vàng đổi giọng. Cho dù hai người mặc rất ít, mà gió biển có chút lạnh, nhưng các nàng một thân mồ hôi. giày cao gót của Hoắc Duẫn An ở khe hở mông nhẹ nhàng hoạt động, Ấn Kỷ Tuyền có thể cảm giác rõ ràng được Hoắc Duẫn Anh đang khó nhịn dùng chân kẹp mình

“Duẫn Anh rất ẩm ướt” tay phải lặng lẽ vô thanh vô tức đi vào chân tâm của Hoắc Duẫn Anh, cách quần lót đơn bạc. Ấn Kỷ Tuyền sờ lên một mảnh dính dính ẩm ướt. ở trong đó suối nóng xuyên thấu qua vải vóc dính vào lòng bàn tay nàng, trong khe hở, cánh hoa run rẩy khép mở, viên trân châu ở đỉnh cao nhất, lung lay sắp đổ, run rẩy không thôi.

“Đổi thành cô bị thế này, cô cũng sẽ ẩm ướt thôi” Hoắc Duẫn Anh ngược lại không cảm thấy có cái gì, dù sao cũng là phụ nữ, lúc động tình, bị như vậy rất là bình thường. Hoắc Duẫn Anh nắm lấy tay Ấn Kỷ Tuyền, nhét vào trong quần lót, đặt lên đài hoa mẫn cảm có chút đau buốt của nàng, Ấn Kỷ Tuyền hiểu ý, ra  tay xoa nắn, rất nhanh liền cảm thấy chân tâm Hoắc Duẫn Anh càng ướt.

“Duẫn Anh,  em giống như thật thích nơi này” Ấn Kỷ Tuyền mặc dù chỉ làm với Hoắc Duẫn Anh một lần, nhưng đối với thân thể phụ nữ nàng không xa lạ gì. So với bị tiến vào,  viên đoá  hoa  trong hạch tâm tựa hồ càng thêm mẫn cảm.

“Tôi thích bị đụng nơi này, mỗi lần đều có cảm giác muốn chết, tôi thích cô sờ chỗ này, thoải mái đến đột tôi muốn lớn tiếng kêu ra.”

tác phong Hoắc Duẫn Anh to gan không phải giả, nàng ở bên tai Ấn Kỷ Tuyền, nhẹ nhàng nói, mà giây sau, Ấn Kỷ Tuyền đã đưa ngón giữa tiến vào thân thể của nàng. bị lấp đầy khiến cho Hoắc Duẫn Anh không nhịn được mà mất thăng bằng thân thể, thế nhưng nàng muốn không chỉ là loại này, trình độ như vậy, còn thiếu rất nhiều.

“Ấn Kỷ Tuyền, cô chưa ăn cơm hả? dùng sức chút đi, dùng hai ngón tay chơi tôi, giống như lần đầu tiên cô thô bạo với tôi vậy đó”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 18:

“Ấn Kỷ Tuyền có người từng nói với cô rằng dáng vẻ của cô rất biến thái” Hoắc Duẫn Anh có chút bất đắc dĩ nhìn Ấn Kỷ Tuyền, người này lúc nói chuyện vẫn không quên đưa tay đỡ mắt kính, rõ ràng mặc lễ phục dạ hội màu trắng hoa lệ, tóc buộc tinh tế, phong cách đồng dạng như nữ thần, nhưng hết lần này đến lần khác nói những lời so với mình còn khác người hơn.

“Ồ? lời này ngược lại không có ai nói qua sao, dù sao tôi chỉ đặc biệt đối xử với Duẫn Anh mà thôi”

“Vậy tôi quả là tốt số thật” Hoắc Duẫn Anh nhịn không được đối với Ấn Kỷ Tuyền trợn mắt. phát hiện lực đạo nắm cổ tay mình có chút lỏng, liền muốn nhân cơ hội đào tẩu, nhưng nàng muốn làm gì đều hiện ở trên mặt, Ấn Kỷ Tuyền vội vàng tiến lên một bước ôm lấy nàng, đem chân đưa vào giữa hai chân nàng, hai tay đặt hai bên, ép nàng vào lan can.

“Duẫn Anh, nơi này không có người tới”

“A, cho nên ? cô muốn chơi dã hợp hẩ?”

“Tôi chỉ là muốn em vui vẻ mà thôi.”

“Để tôi vui vẻ không cần phiền phức như vậy, chỉ cần cô thả tôi ra, tôi liền sẽ rất vui vẻ.”

mặc dù Hoắc Duẫn Anh ấn tượng với Ấn Kỷ Tuyền so với lần đầu gặp mặt tốt hơn rất nhiều, nhưng nàng không quên chị em nhà này gây chuyện phiền toái cho mình. Nàng không muốn tiếp tục dây dưa với Ấn Kỷ Tuyền, trực giác nói cho Hoắc Duẫn Anh biết, Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân đều rất phiền phức.

“Duẫn Anh, em rất cô đơn mà”  chợt Ấn Kỷ Tuyền nhẹ nhàng sờ gương mặt Hoắc Duẫn Anh, xoa vành tai nàng, nghe được câu nói này, con ngươi đen láy của Hoắc Duẫn Anh bỗng nhiên lấp lánh, rất nhanh lại bình tĩnh lại.

“Cô đơn, tôi làm gì cô đơn, nhiều người đẹp ở bên cạnh tôi như thế, tôi bận đến không ôm hết được nè”

“Duẫn Anh, em đang nói dối, mỗi lần em nói dối, đều không tự giác cắn môi. Những người kia bất quá là em tự tiện tìm đến  như con chó con mèo, em đối với họ có cảm giác gì, em là người hiểu rõ nhất. tôi nghĩ cùng em, thay thế địa vị người mà đêm đó em gọi tên, tên là A Thanh”

Ấn Kỷ Tuyền không nhanh không chậm nói, nàng chú ý tới, lúc nhắc đến tên A Thanh, môi Hoắc Duẫn Anh không cách nào kiềm chế mà run rẩy, khí lực thân thể tựa hồ giảm đi rất nhiều, cảm thấy nàng bất lực, Ấn Kỷ Tuyền đưa tay ôm nàng, vỗ nhè nhẹ vai nàng.

“Duẫn Anh, tôi rất thích em, nếu như em cảm thấy nhàm chán như vậy, liền cùng tôi thử một lần được không” Ấn Kỷ Tuyền tiến lên bên tai Hoắc Duẫn Anh, nhẹ nói, hơi thở ấm áp thổi qua lỗ tai nàng, để Hoắc Duẫn Anh có chút hoảng hốt.

Cô đơn sao ? có lẽ đúng thế, loại cảm giác xuân đau thu buồn này, thật lâu trước đó nàng cũng từng trải qua. Một người ngủ, một người ở căn phòng rất lớn, một người đi tới thành phố xa lạ. Cảm giác ngẫu nhiên đến phát chán, để mắt vài thứ tìm chuyện  phiếm, cũng không phải không nghĩ tiến thêm một bước, nhưng thật chuẩn bị tiến tới. lại có cảm giác khủng hoảng cùng sợ hãi.

Vì náo nhiệt, vì mỗi ngày có rượu uống, nàng trực tiếp chuyển vào quán bar ở. Như thế này không có gì là không tốt, thế nhưng mấy năm qua, lần đầu tiên nói mình cô đơn. Nói giỡn gì vậy, mình biểu hiện rõ ràng vậy sao ? Ấn Kỷ Tuyền này thật đúng không biết nói chuyện.

“Duẫn Anh, đừng sợ, tôi sẽ ở bên cạnh em. Coi như em bây giờ chán ghét tôi, về sau tôi sẽ khiến em từ từ thích tôi” Ấn Kỷ Tuyền hôn vành tai Hoắc Duẫn Anh, dùng tay nhiều lần vuốt ve sau lưng nàng. cảm thấy Hoắc Duẫn Anh có chút thư giãn xuống dưới, Ấn Kỷ Tuyền buông tay ra, ngược lại sờ eo nàng, ma sát da thịt phía sau lưng lộ ra ngoài.

“Duẫn Anh, cùng tôi thử một chút, có được không ?” Ấn Kỷ Tuyền không có cường ngạnh tiếp tục, mà dùng ánh mắt hỏi thăm ý kiến Hoắc Duẫn Anh. Chỉ là câu hỏi này không được trả lời. Hoắc Duẫn Anh đã đưa tay vòng qua cổ nàng, ngửa đầu ôm lấy

“Cô không phải nói nơi này tạm thời không có ai đến sao, cho nên cô còn đang lề mề cái gì ?”

“Thật có lỗi, để em đợi lâu rồi”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 17:

“Ấn đại tỷ đến tìm tôi, hẳn là không chỉ muốn nói vài câu nhảm nhí đơn giản như vậy”

“Hoắc tiểu thư không cần nghĩ quá phức tạp, tôi muốn cô qua đây chỉ là muốn nhìn cô một chút, bởi vì tôi muốn biết, Ấn Kỷ Tuyền coi trọng cô ở điểm này”

Ấn Sư Mân nói, nhíu nhíu mày, từ trong ngăn tủ lấy ra hộp nhỏ tinh xảo màu đen đưa tới trước mặt Hoắc Duẫn Anh, nhìn bề ngoài giống như hộp trang điểm, Hoắc Duẫn Anh mở ra mới phát hiện bên trong chưa ba bịch ống tiêm cực nhỏ dành để bỏ túi, bên cạnh còn có mấy túi bột màu trắng, Hoắc Duẫn Anh không hút ma tuý, nhưng cũng biết những thứ này, dù sao người trong quán bar hỗn tạp, nàng cũng gặp không ít dáng vẻ phê thuốc, chỉ là không nghĩ Ấn Sư Mân lại đưa cho nàng.

Chẳng lẽ bề ngoài của mình giống kẻ nghiện thế sao?

“Thật làm phiền, Ấn đại tỷ, thứ này tôi không có hứng”

“A, là thế sao, thế thì đáng tiếc, không ít người thích cái này, hương vị không nồng như trên thị trường, mức nghiện cũng không cao, tôi nghĩ là Hoắc tiểu thư sẽ thích “

“Tôi có nhiều thứ để vui, chưa đến mức dựa vào mấy thứ này”

Hoắc Duẫn Anh nói xong, lấy một điếu thuốc đặt lên miệng ngậm, híp mắt hút, đã có người từng nói qua, dáng vẻ Hoắc Duẫn Anh khi hút thuốc nhìn rất lười biếng. Tựa như mèo con nằm phơi nắng vào bảo chiều, mái tóc dài màu đen của nàng tản ra, cũng không thích câu nệ mà tựa vào ghế salon. Nhìn đuôi mắt nàng hất lên, Ấn Sư Mân liếm liếm cánh  môi, cảm thấy phản ứng của Hoắc Duẫn Anh mười phần thú vị.

Nàng không có thích qua ai, nhưng từ nhỏ đã nhìn thấy Ấn Kỷ Tuyền mang về không ít bạn gái, ra ngoài hẹn hò. Ấn Sư Mân cũng có chút hiếu kỳ với phụ nữ, nhưng nàng từ đầu tới cuối đều cảm thấy mình thích đàn ông. Nhưng không thể không thừa nhận, nhìn thấy loại phụ nữ như Hoắc Duẫn Anh, cho dù trong lòng nàng vẫn chứa đựng chút chán ghét cùng vứt bỏ, nhưng Ấn Sư Mân vẫn không cách nào khắc chế mà đối với Hoắc Duẫn Anh sinh ra chút hứng thú, đương nhiên phần hứng thú này có chút liên hệ với Ấn Kỷ Tuyền.

“Hoắc tiểu thư rất xinh đẹp”

“Cái này thì tôi biết”

Nghe Ấn Sư Mân bỗng nhiên khen mình, khoé miệng Hoắc Duẫn Anh nhẹ cười, miệng ngậm thuốc lá cũng hơi cong lên. Chỉ là sau đó một khắc, mặt Ấn Sư Mân bỗng nhiên phóng đại trước mặt nàng, ngay sau đó điếu thuốc của nàng bị đối phương rút đi, nàng còn không kịp phản ứng, đôi môi đã bị đối phương thô lỗ hôn lấy.Không sai, đối với nụ hôn bất  ngờ này, Hoắc Duẫn Anh chỉ có thể dùng từ thô lỗ để hình dung.

Mặc dù là chị em, thế nhưng Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân lại mang đến hai cảm giác hoàn toàn khác nhau. Ấn Kỷ Tuyền nhìn qua như đứng đắn, liền cùng với hình dung bình thường của Hoắc Duẫn Anh chính là như vậy, nhưng thật chất mười phần mặt người dạ thú. Mà Ấn Sư Mân lại chó người ta cảm giác nguy hiểm, dù nhận biết một năm, Hoắc Duẫn Anh không cùng nàng thâm giao là vì thế.

Hiện tại biết các nàng là chị em, Hoắc Duẫn Anh trong lòng đã đem các nàng thành những nhân vật khác nhau, chỉ là tình huống này, hiển nhiên cùng nội tâm nàng cũng không chênh lệch quá nhiều.

Ấn Sư Mân hôn rất lỗ mãng, nàng không ngừng dùng lưỡi quấn lấy đầu lưỡi mình, thậm chí còn dùng răng cắn môi mình. Hoắc Duẫn Anh cảm giác khoé miệng của mình nhất định bị làm rách, nếu không làm sao lại đau như thế. Nàng cố gắng đẩy Ấn Sư Mân ra, kết quả  khí lực người này vậy mà mạnh, so với  Ấn Kỷ Tuyền còn lớn hơn. Nàng xem như minh bạch, hai chị em này  khi còn bé nhất định từng luyện tập qua.

Hoắc Duẫn Anh tức giận cau mày, cảm thấy năm nay đúng là vận rủi của nàng, nàng dậm chân, muốn trực tiếp dùng giày cao gót đá văng Ấn Sư Mân, ngay lúc này, cửa phòng bỗng nhiên bị người đẩy ra, vô cùng ngạc nhiên, Ấn Kỷ Tuyền xuất hiện ở cửa ra vào.

Nàng gỡ xuống kính sát tròng, đổi thành mắt kính không gọng ngày thường, cũng đem lãnh ý trong mắt nàng che khuất một chút. Nhưng động tác của Hoắc Duẫn Anh lúc này như chết thì chết muốn đá Ấn Sư Mân, chỉ bất quá Ấn Kỷ Tuyền từ góc độ nhìn lại, không giống như đá người, mà Hoắc Duẫn Anh dùng chân quấn lấy chân Ấn Sư Mân.

“A Mân, em quá đáng rồi đó” Ấn Kỷ Tuyền cũng không có thất thố, chỉ là nói nhẹ một câu, liền kéo Hoắc Duẫn Anh từ trong ngực Ấn Sư Mân ra ngoài.

“Tôi không cảm thấy tôi có lỗi, dù sao Hoắc tiểu thư vẫn còn độc thân, tôi tự nhiên có quyền theo đuổi nàng”

“Ồ? vậy em có thể thử một chút”

Đôi mắt Ấn Kỷ Tuyền trầm lại, thấp giọng nói. đèn chiếu sáng trên trần nhà rọi vào ánh mắt nàng, Hoắc Duẫn Anh có thể nhìn thấy địch ý trong đó. Nàng chưa kịp phản ứng, cả người đã bị Ấn Kỷ Tuyền kéo ra ngoài. Lực đạo rất lớn, Hoắc Duẫn Anh chỉ cảm thấy bờ môi bị hành hạ giờ đến cổ tay bị đau, nàng cảm thấy Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân nhất định là trời xanh phái tới tra tấn mình.

“Ấn Kỷ Tuyền, cô làm gì, mau thả người ra” Hoắc Duẫn Anh bị Ấn Kỷ Tuyền kéo đến boong tàu, ở trên này toàn người tham gia yến hội, nơi này cũng không có ai, Hoắc Duẫn Anh to tiếng, bởi vì cổ tay bị đau mà nhíu chặt lông mày.

“Em thích chính là loại con gái như A Mân hả? lúc nó hôn em thì em sẽ ẩm ướt sao?” Ấn Kỷ Tuyền đặt Hoắc Duẫn Anh trên lan can du thuyền, thấp giọng hỏi. Biểu lộ vẫn như vậy lạnh nhạt, ngữ khí cũng giống như giáo sư giảng bài trong lớp số học.

“Ấn Kỷ Tuyền, tôi chẳng phải nói với cô rồi sao, đừng có mà chọc tôi nữ,  tôi cùng ai làm gì không có liên quan tới cô, hay là  nói, cô cùng tôi lên giường mấy lần, liền thích tôi rồi sao?” Hoắc Duẫn Anh dứt khoát dựa vào lan can, có chút khinh thường  nói.

“Khóe miệng của em bị rách rồi”

“Ừm, em gái của  cô cắn”

“Tôi có cách làm nó đỡ hơn”

Ấn Kỷ Tuyền nói xong, bưng mặt Hoắc Duẫn Anh, hôn lên. Nụ hôn của nàng rất ôn nhu, so với Ấn Sư Mân chính là hai thái cực, thế nhưng Hoắc Duẫn Anh lại dùng dáng vẻ thấy quỷ nhìn nàng. Nàng cảm thấy hai chị em nhà họ Ấn này đúng là không phải người. Ấn Sư Mân cảm thấy Ấn Kỷ Tuyền thích mình, cho nên mới cưỡng hôn nàng. Sau đó Ấn Kỷ Tuyền khi nhìn mình bị Ấn Sư Mân cưỡng hôn lại còn đi hôn mình tiếp

Hoắc Duẫn Anh cảm thấy mình giống như đồ chơi bị nàng đùa nghịch xoay quanh, nàng nhìn chân Ấn Kỷ Tuyền mang giày cao gót, liền dùng sức đạp lên, mặc dù cảm giác được đối thủ đau run cả người, động tác hôn mình lại càng ôn nhu hơn. Phần ôn nhu này, để lực đạo của Hoắc Duẫn Anh dần dần thả lỏng, càng về sau cũng không tự giác thu chân về.

“Duẫn Anh, em chưa trả lời câu hỏi của tôi” hôn xong, Ấn Kỷ Tuyền vỗ nhè nhẹ vai Hoắc Duẫn Anh, trên mặt cũng nở nụ cười.

“Vấn đề gì ? tôi không muốn trả lời cô bất kỳ vấn đề nào, thả tôi ra” Hoắc Duẫn Anh mới không muốn nhìn thấy nụ cười của Ấn Kỷ Tuyền, nàng cảm thấy nụ cười này quá đáng ghét, mặc dù là đẹp mắt, nhưng vẫn khiến nàng có xúc động muốn tát một bạt tay.

“Em thích  A Mân hay là tôi ? lúc nó hôn em, em có cảm giác nhiều hơn tôi không ?”

“Đều không thích, để tôi đi” Hoắc Duẫn Anh lúc này vô cùng hối hận mình tới bữa tiệc sinh nhật này, vốn cho rằng chỉ là tới uống chút rượu giết thời gian, nhưng hiện tại xem ra, lại có cảm giác đưa tới cửa tìm xui xẻo.

“A, Duẫn Anh, ngón tay A Mân so với tôi lớn hơn một chút, thế nhưng nó không có kinh nghiêm yêu đương, cho nên tôi sẽ tương đối khiến cho em dễ chịu hơn đúng không ?”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 16:

Du thuyền ở Gia hải thị đậu ở Lam Hải vịnh, bởi vì mùa hè đã qua, nên phần lớn các cô gái đến dự tiệc đều khoác bên ngoài một lớp áo, chỉ có Hoắc Duẫn Anh mặc bộ  dạ hội phong tao kia, từ trên xe bước xuống một đường thu hút ánh mắt mọi người, chậm rãi đi đến. Nàng nhìn một vòng trên du thuyền, thế mà còn nhìn thấy người quen, cũng không ít người trong giới, quen biết với Hoắc Duẫn Anh.

nàng mặc dù nổi tiếng hoa tâm, hướng tính cũng rõ ràng, nhưng vẫn không ít đàn ông coi trọng bề ngoài của nàng muốn phát sinh gì đó, kết quả bị Hoắc Duẫn Anh dùng khuôn mặt lạnh lùng đóng băng, có có kẻ đi chung với những cô gái khuôn mặt xinh đẹp, thiếu chút bị Hoắc Duẫn Anh nói mấy câu bị thu hút. Một lát sau, cơ hồ không còn ai dám đến gần Hoắc Duẫn Anh, nàng ngược lại mừng rỡ thanh nhàn, uống một ly rượu, đứng ở ban công ngắm cảnh

“Duẫn Anh ? là em sao ?” đang lúc Hoắc Duẫn Anh cảm thấy mình đi một chuyến không uổng công, chí ít có rượu uống có người đẹp ngắm, một tiếng nói sau lưng nàng vang lên, khiến tâm tình nàng vất vả lắm mới tốt một chút, liền biến mất không còn tăm hơi. nàng có chút cứng đầu quay đầu lại, quả nhìn liền thấy Ấn Kỷ Tuyền chính là  mặc lễ phục xanh nhạt đứng chổ kia

Nàng gỡ xuống mắt kính thường mang, đổi thành kính sát tròng, tóc dài màu nâu đậm buộc gọn, lọn tóc hơi cuộn, có chút lười biếng rủ xuống, lộ ra cổ dài trắng nõn. Hoắc Duẫn Anh chú ý tới, nàng hôm nay đeo dây chuyền, cũng trang điểm với tinh xảo, trên mạng thường dùng từ khí chất nữ thần chân chân chính chính. Bất quá nghĩ đến mình cùng nàng từng trải qua mấy lần chuyện, Hoắc Duẫn Anh sớm đã có bóng tối, mặc kệ Ấn Kỷ Tuyền mặc cái gì, nàng đều cảm thấy cô ta chính là mặt người dạ thú. Tựa như quả táo bị treo trên cây trong ngày lễ giáng sinh, bên ngoài đóng gói đẹp mặt, bên trong đã sớm hư mất

“Ấn tiểu thư thật sự là âm hồn bất tán, tôi đều hoài nghi cô có phải cố ý theo dõi tôi không” Hoắc Duẫn Anh đung đưa ly rượu đỏ trong tay, có chút hiếu kỳ làm sao Ấn Kỷ Tuyền lại liên quan đến xã hội đen. bất quá đầu năm nay cảnh sát liên kết với xã hội đen, viện trưởng trường học có quan hệ với xã hội đen cũng không có gì kỳ quái.

“Duẫn Anh, lần này em hiểu lầm tôi rồi, tôi không biết A Mân có mời em, tôi trước kia căn bản không biết em cũng tới “ Ấn Kỷ Tuyền không nghĩ Ấn Sư Mân sẽ mời Hoắc Duẫn Anh tới, tự nhiên cũng không biết Ấn Sư Mân với Hoắc Duẫn Anh đã quen nhau một năm trước.

“Cô ấy là khách quen của tôi, mời tôi, đương nhiên tôi sẽ đến, chờ chút…cô gọi cô ấy là A Mân? cô là…”

“A Mân không nói với em hả? tôi là chị của em ấy” Ấn Kỷ Tuyền không có ý định che giấu quan hệ giữa nàng và Ấn Sư Mân. Ấn Kỷ Tuyền không biết mình nói sai cái gì, nhưng nhìn biểu lộ kinh ngạc chuyển sang u ám của Hoắc Duẫn Anh, nàng cũng mơ hồ cảm thấy không ổn.

“Hoắc tiểu thư, tôi biết cô sẽ tới” Đang lúc bầu không khí đang xấu hổ, nhân vật chính của bữa tiệc Ấn Sư Mân cũng tới. Nàng giờ không còn mặc áo khoác như thường ngày, mà thay đổi một bộ lễ phục đen lết đất, ba người đứng chung một chỗ, Hoắc Duẫn Anh đỏ, Ấn Kỷ Tuyền trắng, Ấn Sư Mân đen. Không ít người ở đằng xa nhìn thấy, rất nhiều đàn ông ngo ngoe muốn động, lại đều ngại bối cảnh của Ấn Sư Mân không dám lên trước.

“Ấn đại tỷ, thật đúng là cho tôi kinh hỉ lớn, tôi thật sự không nghĩ một ngày bị chơi đùa như vậy” tâm tình Hoắc Duẫn Anh vào giờ khắc này mười phần không tốt, nhất là nhìn thấy biểu lộ mờ nhạt của Ấn Sư Mân, liền càng thêm không phục. Nhưng hết lần này đến lần khác khí tức của Ấn Sư Mân quá nguy hiểm, mình không cần thiết đối địch với xã hội đen, nghĩ tới nghĩ lui, khẩu khí này chỉ có mình kìm nén

“Hoắc tiểu thư hình như hiểu lầm gì đó rồi, tôi có chút chuyện muốn nói với cô, hai chúng ta hãy nói chuyện riêng đi” Ấn Sư Mân bước vài bước lên trước, nắm tay Hoắc Duẫn Anh liền muốn kéo người đi, Ấn Kỷ Tuyền nghiêng người cản ở trước mặt nàng.

“A Mân, em muốn làm gì ?”

“Tôi bất quá muốn tâm sự với Hoắc tiểu sư mà thôi, chị không cần quản quá nhiều như thế”

Ấn Sư Mân nhìn thẳng Ấn Kỷ Tuyền, hai người im lặng mặt đối mặt thật lâu, cuối cùng vẫn là Ấn Kỷ Tuyền nghiêng người tránh ra. Hoắc Duẫn Anh phát hiện mối quan hệ của hai người tựa hồ không tốt đẹp gì, mặc dù nàng không biết Ấn Sư Mân tìm mình có chuyện gì, nhưng mình đích xác có chuyện muốn nói với cô ta.

Hai người một đường đến một phòng trong khách sạn, Hoắc Duẫn Anh vốn cho rằng trong phòng không có ai, thế nhưng đèn vừa mở lên, một người phụ nữ đã ngồi trên ghế salon. Hôm nay là tiệc sinh nhật, nàng lại không mặc lễ phục dạ hội, mà mặc một bộ đồng phục cảnh sát màu đen, dây nịt bằng da mịn tinh xảo thắt bên eo, phía trên cài một cây dao ngắn quân dụng

Nàng đặt hai chân lên bàn, giày ủng đen gõ gõ lên bàn tạo ra tiết tấu, tóc dài màu cà phê che đi một nửa, một mắt màu xanh sẫm, còn mắt còn lại lại dùng bịt mắt, che khuất cả con mắt. nàng không để ý mình tiến vào cùng Ấn Sư Mân, ngửa đầu không biết hút cái gì, biểu lộ mười phần thảnh thơi, sau một lát, nàng phát giác được Ấn Sư Mân đi vào, cười cười, đi về phía các nàng.

“A Mân, người đẹp này là ai ?” cô gái mở miệng nói, tiếng phổ thông tính ra không chuẩn, ngược lại có âm sắc như người ngoại quốc, thấy người nàng toàn mùi thuốc lá, Ấn Sư Mân giơ một đấm vào giữa mặt nàng, cô gái rất nhanh tránh né, nghiêng người chạy khỏi phòng

“Hoắc tiểu thư mời ngồi, vừa rồi bất quá chỉ là một người khách thôi” Ấn Sư Mân cũng không ngại lúc nãy nháo một trận, Hoắc Duẫn Anh tự nhiên không quan tâm,  nàng ngồi đối diện Ấn Sư Mân, nhíu mày, nghĩ tới mình nên nói cái gì, tựa  hồ nhìn ra sự lo lắng của nàng.asm dùng ngón tay gõ mặt bàn, mở miệng trước.

“Ấn Kỷ Tuyền giống như là thích cô, bất quá cô tựa hồ rất chán ghét chị ấy