Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 15:

“Bà chủ, đây là thư mới ở trong hòm thư đã nhiều ngày rồi” mới sáng sớm, Hoắc Duẫn Anh vừa tắm rửa xong còn chưa kịp mặc đồ ngoại trừ đồ lót, phòng liền bị An Thất Thất thô lỗ mở ra. Đối với việc mình “ ngoài ý muốn nhìn thấy, Hoắc Duẫn Anh đã sớm tập thành thói quen, nàng buộc lại dây áo ngực, chân trần qua lại, đem lá thư mời trên tay An Thất Thất liếc nhìn sơ, đối phương âm thầm nhìn lén phần bụng của nàng trở xuống, Hoắc Duẫn Anh liền dùng lá thư mời gõ đầu nàng

“Nhìn đủ chưa? cô nhìn tiếp, tôi sẽ hoài nghi cô có ý khác với tôi”

“A? bà chủ, chị hoài nghi cái gì, không cần hoài nghi có được không, tôi chính là có ý khác với chị, như thế nào, cô nhận không ?” An Thất Thất nói, nháy mắt với Hoắc Duẫn Anh, nhìn dáng vẻ chân chó của nàng, Hoắc Duẫn Anh vỗ vỗ vai nàng lắc đầu, ý tứ quả thực rõ ràng không có chuyện đó.

“A, đây là lần thứ ba mươi bảy chị cự tuyệt tôi, tôi trở về liền tính sổ” An Thất Thất ra vẻ đau lòng nói, trong mắt lại dâng lên ý cười, thấy nàng không ngừng nhìn thư mời trong tay mình, Hoắc Duẫn Anh liền ở trước mặt nàng mở ra. Đập vào mắt chính là kiểu chữ in ấn chỉnh tề, là một bữa tiệc sinh nhật, địa điểm chính là ở trên du thuyền, nhân vật chính của bữa tiệc chính là Ấn Sư Mân.

Đọc lá thư mời này, Hoắc Duẫn Anh có chút sửng sốt, nàng cũng không nhớ rõ mình có quen ai tên là Ấn Sư Mân a, cho nên vì cái gì muốn mời nàng đi sinh nhật, chẳng lẽ là muốn chia tiền ? thế nhưng mở tiệc sinh nhật trên du thuyền, làm sao có thể là hạng người đó.

“Bà chủ, chị khi nào lại dây dưa với người khác vậy, nhanh thế liền dính rồi sao”

“Tôi không có ấn tượng gì với người này, cô gọi quản lý tới, tôi hỏi một chút”

“Chậc chậc đúng là nỗi đau bị lãng quên a, không chừng người này từng lên giường với chị mà chị nỡ nào quên” An Thất Thất nói xong, đi gọi quản lý tới, Hoắc Duẫn Anh lúc này đã mặc quần áo xong, mở chai rượu chậm rãi uống chờ người

“Bà chủ “ sau một lát, quản lý cùng An Thất Thất đi tới, nhìn thấy Hoắc Duẫn Anh lại là kẻ chưa ăn gì liền uống rượu, An Thất Thất giật lấy chai rượu, không cho nàng uống.

“Cô làm gì vậy” rượu bị cướp đi, Hoắc Duẫn Anh nháy mắt không có tinh thần, nàng nằm ngửa lên ghế salon, có chút ngây thơ nắm lấy quần áo An Thất Thất để nàng trả chai rượu cho mình, dáng vẻ nhìn quen nàng bị bệnh tâm thần, nhưng hiện giờ có người khác đang ở đây, mắt thấy quản lý trợn tròn mắt, An Thất Thất chỉ đành bất đắc dĩ đưa chai rượu cho Hoắc Duẫn Anh. để phòng ngừa nàng lại nổi điên.

“Khục…Azib, lá thư mời này là ai đưa tới vậy, anh chắc có ấn tượng chứ” Hoắc Duẫn Anh hắng giọng một cái, hỏi quản lý đứng ở trước mặt mình, nhìn lá thư mời kia, quả lý nghĩ nghĩ rồi gật đầu.

“Bà chủ, lá thư này là mấy ngày trước đưa tới, người đưa tới là mấy tên đàn ông mặc áo vest đen, nhìn qua không giống người lương thiện. Bọn hắn còn để lại lời nhắn, nói hy vọng lúc đó bà chủ nhất định phải có mặt, chị muốn biết chuyện gì thì hôm đó chắc chắn cho chị câu trả lời. Tôi vốn định nói với bà chủ, thế nhưng mấy ngày nay không thấy chị xuất hiện ở quán bar, cho nên…”

Nghe quản lý nói chuyện, Hoắc Duẫn Anh dường như có đầu mối, nàng nhìn ngày tổ chức tiệc sinh nhật vừa đúng lúc là tối nay. nếu như không sai, người gọi là Ấn Sư Mân hắn là đại tỷ xã hội đen thường đến quán bar. Hoắc Duẫn Anh biết nàng một năm, hôm nay mới biết tên đầy đủ của nàng. Nói đến tên tuổi lại nhớ cùng họ với cái tên mặt người dạ thú kia.

Nếu như là người khác, Hoắc Duẫn Anh chắc sẽ vô tình mà không tham dự, nhưng đổi lại là Ấn Sư Mân, nàng liền không thể không đi. thứ nhất nàng cảm thấy cô gái này không dễ chọc, kế tiếp chính là nàng xác thực lần trước nhờ Ấn Sư Mân đi điều tra chuyện của Ấn Kỷ Tuyền, bất quá hiện tại nàng không có hứng thú gì hết, cũng là lúc bảo đối phương không cần điều tra tiếp.

“Bà chủ, chị có muốn đi không ?” thấy trên mặt Hoắc Duẫn Anh có chút do dự, An Thất Thất phỏng đoán nàng có lẽ biết ai gửi thư mời

“Ừm mặc dù không muốn đi, bắt quá đối phương cũng là người không thể tùy tiện từ chối, tôi lấy chút đồ một chút liền đi”

Đuổi An Thất Thất cùng quản lý ra khỏi phòng, Hoắc Duẫn Anh đứng trước tủ quần áo, cầm một kiện lễ phục dạ hội màu đen, thế nhưng nàng nhìn hồi lâu, nhưng đặt trở lại, đổi một váy dài màu đỏ bắt mắt. Nửa phần dưới váy cực kỳ quy củ, thiết kế ôm eo bao lấy eo nhỏ của Hoắc Duẫn Anh, cổ áo hình chữ V lộ ra tuyết trắng, sung mãn cùng khe rãnh, bởi vì thiết kế lộ lưng, Hoắc Duẫn Anh không có mặc nội y, cũng chỉ là áo ngực bao đầu ngực mà thôi.

thay xong quần áo, nàng đứng trước gương, vén lên mái tóc dài, vẫn không có tạo hình gì, tuỳ ý xoã lên vai, Hoắc Duẫn Anh thích trang điểm, càng yêu diễm nàng càng thích, rất nhiều người đều là người vô cùng bất an, ngay cả chính nàng cũng không ngoại lệ. đôi mắt màu đen nhánh được nàng vẽ đuôi mắt xếch ngược, càng thêm câu người, màu son môi như lửa tô lên hai mảnh cánh môi tinh xảo, giống như nhuốm màu anh đào, mười phần yêu dã.

cuối cùng mang đôi giày cao gót màu đỏ, Hoắc Duẫn Anh thu hút ánh nhìn của rất nhiều người trong quán bar, mở ra chiếc xe thể thao cũng phong tao rồi biến mất

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 14:

“Bà chủ, dậy đi, chị tại sao uống nhiều như thế” sáng sớm, An Thất Thất vừa tới quầy bar, đã thấy một bóng đen nằm ở chỗ kia, nếu như ngày đầu tiên nhìn thấy nàng như vậy, nàng sẽ không có hình tượng mà la to lên, nhưng tình trạng này đã xảy ra mấy ngày, nàng không cần nhìn cũng biết Hoắc Duẫn Anh đã đến giai đoạn lên cơn thần kinh.

“Tâm tình không tốt thì có thể không uống rượu được sao?” Hoắc Duẫn Anh nhíu mày, An Thất Thất mang tới bữa sáng, chút khẩu vị cũng không còn. lúc này cửa quán bar mở ra, lại là nhân viên tiệm hoa một mặt tươi cười đi vào, đem bó hoa đặt lại đây cười rời đi. An Thất Thất nhìn thấy không giống hoa hôm qua, vội vàng đưa tới trước mặt Hoắc Duẫn Anh.

“Bà chủ, chị ăn ngay nói thật, có phải lại trêu chọc ong bướm, đây là ngày thứ năm rồi, năm ngày liên tiếp tặng hoa cho chị, còn không ký tên, chị biết ai tặng không?”

“Không biết, không có hứng thú biết”

Hoắc Duẫn Anh không cho là An Thất Thất quan tâm mình, nhìn ánh mắt nhiều chuyện của nàng liền rõ ràng người này tâm lý bát quái quấy phá. Hoắc Duẫn Anh đưa tay, lại muốn cầm chai rượu để uống, chợt cổ tay của nàng bị nắm lại, Hoắc Duẫn Anh quay đầu cười, lại nhìn thấy An Thất Thất nhíu mày, khuôn mặt này hiếm khi nghiêm túc như vậy.

“Hoắc Duẫn Anh nếu chị muốn uống rượu đến nằm bệnh viện, tôi sẽ không ngăn cản chị. Nếu như chị có tâm sự gì cứ nói ra, đừng như vậy” An Thất Thất lần này thật thuyết phục, bình thường Hoắc Duẫn Anh náo loạn thế nào, nàng đều có thể một mắt nhắm, một mắt mở, thế nhưng người này không coi nàng ra cái gì, mấy ngày tiếp theo, An Thất Thất đều không vừa mắt.

“Kia để tôi dựa vào một chút” Hoắc Duẫn Anh nói xong, liền nằm vào ngực Hoắc Duẫn Anh, nhìn người trong ngực, An Thất Thất thay run lên, vẫn đưa tay ôm chặt Hoắc Duẫn Anh.

“Gần đây khó chịu hả?” An Thất Thất không có gọi Hoắc Duẫn Anh là bà chủ, cũng trực tiếp loại bỏ xưng hô, nghe tới vấn đề của nàng, Hoắc Duẫn Anh gật gật đầu, nàng chán ghét xử lý rất nhiều chuyện, chán ghét đối mặt với nhiều chuyện, chỉ còn sống là khiến nàng mệt mỏi, hết lần này đến lần khác còn nhiều chuyện phiền lòng như vậy.

“Chị tựa hồ thật lâu không ra ngoài chơi”

“Không được, sắp tới có người quan trọng với tôi về, tôi muốn ở đây đợi cô ấy”

“Nếu có người để chờ, chị sẽ không biến thành quỷ rượu đi”

An Thất Thất suy nghĩ một chút, cười hỏi, lần này không được trả lời. Nàng cúi đầu nhìn Hoắc Duẫn Anh đã ngủ trong ngực mình, có chút bất đắc dĩ cười lên. Nàng đừng có vọng tưởng với Hoắc Duẫn Anh, cho dù hiện tại cũng không ngoại lệ, dù sao người này mỗi giờ mỗi phút mỗi giây đều phát ra ánh sáng lấp lánh, hấp dẫn ánh mắt rất nhiều người. thế nhưng An Thất Thất cũng rõ ràng, nếu chọn xảy ra chuyện gì với Hoắc Duẫn Anh. nàng vẫn chọn làm bạn bè của nàng là hơi.

An Thất Thất không muốn Hoắc Duẫn Anh điên cuồng sống như vậy, mà Hoắc Duẫn Anh cũng từng nói qua với nàng, các nàng không hợp. An Thất Thất cũng cảm thấy đúng vậy. mình chỉ làm bạn của nàng liền tốt, như vậy, lúc Hoắc Duẫn Anh mệt mỏi, chí ít nàng có thể là chỗ để nàng an tâm ngủ.

“Hiệu trưởng, tiệm hoa vừa gọi điện tới, nói hoa  chúng ta đã được giao. Mặt khác, hôm nay mười giờ có người của học viện khác tới thăm. 1 giờ chiều có bữa tiệc, tôi cũng đã gửi menu bữa tiệc cho chị kiểm tra, đây là cà phê của chị”

“Ừm, tôi biết”

ngồi ở ghế salon. Ấn Kỷ Tuyền nghe thư ký báo cáo, đưa tay nhận lấy tách cà phê đối phương đưa tới. Nhìn thấy thư ký còn đặt một dĩa bánh ga tô để lên bàn. Ấn Kỷ Tuyền không thích đồ ngọt, thư ký cũng biết , nàng hiếu kỳ sao hôm nay nhiều bánh ga tô như thế, liền dùng ánh mắt thăm dò hỏi thư ký.

“Viện trưởng, bánh gato này là do chủ tiệm tặng, tôi từng nói với cô ấy là chị không ăn đồ ngọt, nhưng cô ấy bảo cái này không ngọt” thư ký tự nhiên hiểu được khẩu vị của Ấn Kỷ Tuyền, chỉ là bề ngoài chủ tiệm rất xinh đẹp, tính tình ôn nhu, thư ký thực tế không đành lòng cự tuyệt, liền đem bánh gato bề ngoài không quá xấu cầm về.

Nhìn bàn lớn chỉ có miếng bánh gato cỡ lòng bàn tay, Ấn Kỷ Tuyền hiếu kỳ đến tột cùng là trứng hay bánh ngọt gì không ngọt. nàng tò mò nếm một miếng nhỏ, phát hiện bánh gato này đúng như thư ký nói, xác thực không ngọt. Bánh gato không cho quá nhiều đường, mà dùng hoa quả thay vào đó, trở thành hương vị chính. Mùi chanh dây nhàn nhạt ẩn ẩn trong đó, tản ra có chút vị đắng thanh thanh.

Tâm tình Ấn Kỷ Tuyền không tệ lắm liền ăn thêm một miếng, suy nghĩ dần dần bay xa, ngày đó rời khỏi Danh Hoàng, nàng thỉnh thoảng có nhắn một hai tin cho Hoắc Duẫn Anh, đối phương biết mình là ai, nhưng không có block nàng hoặc là đổi số điện thoại, ngẫu nhiên còn trả lời bằng mấy cái icon ghét bỏ. Ấn Kỷ Tuyền hiếm có kinh nghiệm theo đuổi người khác, dù sao những đối tượng trước kia, trên cơ bản đều là nói với nàng vài câu, liền sẽ cùng nàng hẹn hò. Nghĩ đến mình cũng sẽ có người mua hoa tặng người khác, hoa tâm tổn trí theo đuổi người kia. Ấn Kỷ Tuyền cảm thấy trải nghiệm này cũng không tệ.

“Tiểu Trương, tôi cảm thấy tiệm bánh gato này không tệ, trà chiều sau này đổi qua đặt chổ này đi” Ấn Kỷ Tuyền phái thư ký đi, cầm điện thoại di động bấm số, sau vài tiếng đổ chuông, bên kia mới bắt đầu kết nối.

“Chuyện gì?” Ấn Sư Mân từ trên giường bước xuống, có chút đau đầu, xoa hai mắt, tối hôm qua hết thuốc ngủ, nàng một đêm không có chợp mắt, thật vất vả sáng này mới ngủ được chút, Ấn Kỷ Tuyền liền gọi điện thoại tới.

“A Mân, mấy ngày nữa là sinh nhật em, năm nay tổ chức ở du thuyền. chị sẽ cho người đặt món trước, thư mời thì đưa cho em xử lý”

“Ừm” bởi vì chưa tỉnh ngủ, Ấn Sư Mân miễn cưỡng trả lời, nàng nằm trên ghế salon, nhìn góc phòng chồng lên mấy con gấu bông, cau chặt lông mày

“A Mân, em ngủ không ngon hả?” nghe tiếng Ấn Sư Mân, Ấn Kỷ Tuyền đoán được, nàng đứng dậy ra khỏi văn phòng, đi xuống tầng hầm để xe

“Không có việc gì, chẳng qua là mất ngủ mà thôi”

“Em mất ngủ sẽ bị đau đầu, vậy thì không phải chuyện bình thường. em chờ chị, chi bây giờ qua chỗ em. buổi chiều mới lên thực đơn được, chị tới xem em thế nào”

“Không cần” nghe Ấn Kỷ Tuyền muốn qua, Ấn Sư Mân cầm súng đặt bên giường cất gọn, nàng biết sẽ không thể nhiều lời với người này. chuyện gì cũng làm quá lên.

“Chị sẽ đến liền, cúp máy đây” Ấn Kỷ Tuyền không đợi Ấn Sư Mân nói xong liền cúp điện thoại, lần đầu tiên bị người cúp máy trước, Ấn Sư Mân ngẩng người, dần dần bỏ di động xuống.

“Tiểu Trương, cô hôm nay thông báo với viện phó, buổi gặp mặt mười giờ để ông ấy chủ trì, tôi có việc ra ngoài”

“Dạ, thực đơn tiệc sinh nhật buổi chiều chị có muốn tiếp tục thẩm định không”

“ lịch trình đó không cần đổi”

Ấn Kỷ Tuyền lái xe rời khỏi viện. đi tiệm thuốc mua thuốc trị đau đầu, chuẩn bị đến chỗ Ấn Sư Mân, nhưng lên xe lại nghĩ đến cái gì nữa, lại xuống xe, gọi cho quán cà phê “ CHO”

“Xin chào, tôi nghĩ đặt một phần bánh ngọt không ngọt chỗ cô” mới vừa vào của, Ấn Kỷ Tuyền liền đối với nhân viên bán hàng nói ra yêu cầu của mình, nhân viên phục vụ tò mò nhìn nàng, dáng vẻ không hiểu lắm.

“Xin chào quý khách, chỗ chúng tôi không có loại bánh gato cô yêu cầu” nhân viên bán hàng khách khí mở miệng, Ấn Kỷ Tuyền muốn nói gì đó, phía sau có người đi ra, đem một hộp tinh xảo đưa cho nàng.

Ấn Kỷ Tuyền ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện cô gái kia cao tương đương mình, tóc màu đen dài, phần đuôi được quấn lọn lại như bím tóc. vén qua một bên vai. nàng mặc váy dài sáng tươi, trên mặt cá chân có một vòng chân màu lam nhạt. đối với nàng nhàn nhạt cười cười

“Trong tiệm đích thật không có bán loại bánh gato đó, bất quá đây là món quà do chủ tiệm tặng riêng” cô gái nhẹ nói với Ấn Kỷ Tuyền, tiếng nói nhàn nhạt nhu nhu như một khúc dương cầm thư giãn, Ấn Kỷ Tuyền nhận bánh gato, đáp lại bằng một nụ cười

“Cám ơn”

cầm bánh gato trờ về xe, Ấn Kỷ Tuyền lái xe về hướng nhà Ấn Sư Mân, không lâu liền tới nơi. nàng xuống xe, nhìn chung quanh chí ít có khoảng mười tên bảo vệ, còn có máy camera giám sát không góc chết, bất đắc dĩ thở dài. nàng liền biết, Ấn Sư Mân đối với cái gì đều không yên lòng, cho dù là trong nhà mình, nàng cũng sẽ đề phòng.

“A Mân, là chị” đứng ở cửa bấm chuông, Ấn Kỷ Tuyền chờ một hồi, liền thấy Ấn Sư Mân ra mở cửa. nàng theo thói quen đeo găng tay, coi như ở trong nhà mình cũng không gỡ ra., cũng không biết có phải do mình tới mới cố ý mang vào không.

“Đồ đưa đến thì đặt xuống, chị có thể đi” nhìn thấy Ấn Kỷ Tuyền mua đồ cho mình, Ấn Sư Mân lạnh giọng nói, ngồi trên ghế salon không nói tiếng nào nhìn TV không có bật. Nhìn bộ dáng của nàng, Ấn Kỷ Tuyền bất đắc dĩ thở dài, cầm bánh gato mình mua được, dùng thìa múc một miếng nhỏ, đưa đến bên miệng Ấn Sư Mân.

“A Mân, chị nhớ em không thích đồ ngọt, bánh gato này không ngọt, em nếm thử đi”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 13:

Hoắc Duẫn Anh đã từng trải qua thời gian bết bát nhất khi rời giường, tỉ như tỉnh lại trong đống rác. bên cạnh còn có chó dại tiểu bậy, hoặc là nằm bên cạnh trong nhà kẻ nào đó, mà bản thân mình không có mặc quần áo. Chỉ bất quá, so với những thứ đã trải qua, Hoắc Duẫn Anh lại cảm thấy trước kia so với bây giờ chỉ là trò trẻ con.

Nhìn xem người mình ôm trong ngực, không cần nhìn cũng biết người kia chính là Ấn Kỷ Tuyền, rõ ràng bộ dáng đứng đắn tri thức, kết quả chính là bốn chữ mặt người dạ thú. Nghĩ đến hôm qua làm loạn với mình, mà Ấn Kỷ Tuyền thế mà không cùng nàng phát sinh thứ gì. để Hoắc Duẫn Anh đối với sự phản cảm với nàng giảm đi một chút.

“Duẫn Anh có phải chợt thấy tôi rất đẹp không ?” Ngay lúc Hoắc Duẫn Anh nhìn ngắm nàng. Ấn Kỷ Tuyền bỗng nhiên mở mắt ra, nghe nàng nghiêm túc một lời nhạo báng. lại vẫn không quên làm động tác nâng mắt kính, kết quả bởi vì đã sớm gỡ xuống mắt kính nên hành động rơi vào hư vô, Hoắc Duẫn Anh nhíu nhíu mày. bỗng nhiên đứng dậy lật ép nằm trên người Ấn Kỷ Tuyền, đưa tay túm tóc nàng.

“Ấn tiểu thư thực sự đẹp mắt, cô lần trước nói tôi ẩm ướt nhanh quá, nhưng lúc này đây nhìn thấy cô dường như cũng ẩm ướt dề dề rồi” Hoắc Duẫn Anh giờ phút này cực đắc ý, nàng cảm thấy mình cho tới bây giờ đều bị Ấn Kỷ Tuyền khi dễ đến không lật người được, nếu người này nhân khí không lớn hơn mình, làm sao có thể đạt được. Hoắc Duẫn Anh ở trong lòng suy nghĩ, hoàn toàn quên lần đầu tiên bị Ấn Kỷ Tuyền ăn xong lau sạch thế nào.

“Duẫn Anh, tôi bởi vì hình dáng em mà ẩm ướt, bộ dáng bây giờ của em, để tôi có xúc động muốn đè em lên giường, hung hăng làm mấy lần”

“Ấn tiểu thư, cô ướt vậy không khó chịu sao ? ẩm ướt đến thế còn nghĩ muốn hầu hạ tôi sao, cô cũng rất là vô tư nha”

Hoắc Duẫn Anh cố ý nói đến khoa trương, kỳ thật Ấn Kỷ Tuyền cũng biết tình trạng thân thể mình thế nào.

căn bản không giống như nàng nói tới. Nhìn Hoắc Duẫn Anh sính cường như thế, ở ngoài miệng thích nói thắng, Ấn Kỷ Tuyền cũng không nỡ vạch trần nàng, còn phối hợp vòng tay ôm cổ nàng.

“Vây tôi đây ẩm ướt a, Duẫn Anh liền giúp tôi một chút được không “

“Ừm, tôi sẽ khiến cô càng ẩm ướt”

Hoắc Duẫn Anh nói xong, bỗng nhiên cầm ly nước trên bàn, trực tiếp tạt vào mặt Ấn Kỷ Tuyền, bỗng nhiên bị dội nước, Ấn Kỷ Tuyền cũng không kinh ngạc, ngược lại càng trấn định lau nước trên mặt, nhìn Hoắc Duẫn Anh ngồi trên người nàng cười vui vẻ đến cực điểm. nàng không tức giận, chẳng qua cảm thấy Hoắc Duẫn Anh cười thế này so với  nụ cười giả tạo câu dẫn người nhìn ổn hơn nhiều. nếu như nàng thật vui vẻ, mình bị hắt nước cũng đáng.

“Duẫn Anh rất nghịch ngợm” Ấn Kỷ Tuyền đứng dậy, muốn ôm Hoắc Duẫn Anh, lại bị đối phương nghiêng người tránh khỏi. mà Hoắc Duẫn Anh đã cầm áo choàng tắm, đi ra ngoài..

“Ấn Kỷ Tuyền đừng có chọc tôi, nếu không lần sau không chỉ tạt nước đơn giản vậy đâu”

Thề danh dự sau, Hoắc Duẫn Anh thở dài một trận, nàng nhìn Ấn Kỷ Tuyền nằm trên giường có chút chật vật, quay người rời khỏi phòng

Hoắc Duẫn Anh tâm tình thật tốt, đầu tiên đi vào phòng khách sạn của mình tắm rửa một cái, lại thay quần áo khác, nghĩ đến quần áo Ấn Kỷ Tuyền đều ướt, không có cách nào mặc, nàng suy nghĩ một chút vẫn là gọi điện thoại cho tiếp tân để bọn hắn chuẩn bị một bộ quần áo đưa qua. Làm xong những chuyện này, Hoắc Duẫn Anh rời khỏi khách sạn, dự định về THE ONE, đối với nàng mà nói, mặc dù khách sạn Danh Hoàng chủ yếu là thu nhập chính của nàng, bất quá nàng thích cả ngày ở quán bar, dù sao nơi đó có rượu uống, có người đẹp ngắm.

Hoắc Duẫn Anh lái xe, mở một ít âm nhạc, cảm thấy tâm tình của mình tốt lên rất nhiều,  lúc này điện thoại nàng để trong túi bỗng nhiên vang lên, con mắt Hoắc Duẫn Anh sáng lên, sau đó dần tối xuống. Nàng không có lập tức nhận, mà hít một hơi thật sâu, mới nhấn nút trả lời.

“Duẫn Anh, gần đây tốt chứ?” Điện thoại vừa kết nối, người bên kia không kịp chờ đợi liền mở miệng, nghe tiếng nói quen thuộc này, Hoắc Duẫn Anh cảm thấy mũi có chút đau buốt, nàng gật gật đầu, lại lắc đầu, nghĩ đến đối phương giờ cũng không thấy được, mới mở miệng

“Gần đây cũng không tệ lắm”

“Vậy là tốt rồi, cô cô sẽ sớm về nước, muốn nói con một tiếng

“Tốt, đến lúc đó con sẽ đến phi trường đón dì” trong lúc nhất thời, điện thoại bên kia không có người trả lời. qua hồi lâu bên kia mới có tiếng nói

“Duẫn Anh, chuyện năm đó con còn trách cô cô sao?”