“Bà chủ, đây là thư mới ở trong hòm thư đã nhiều ngày rồi” mới sáng sớm, Hoắc Duẫn Anh vừa tắm rửa xong còn chưa kịp mặc đồ ngoại trừ đồ lót, phòng liền bị An Thất Thất thô lỗ mở ra. Đối với việc mình “ ngoài ý muốn nhìn thấy, Hoắc Duẫn Anh đã sớm tập thành thói quen, nàng buộc lại dây áo ngực, chân trần qua lại, đem lá thư mời trên tay An Thất Thất liếc nhìn sơ, đối phương âm thầm nhìn lén phần bụng của nàng trở xuống, Hoắc Duẫn Anh liền dùng lá thư mời gõ đầu nàng
“Nhìn đủ chưa? cô nhìn tiếp, tôi sẽ hoài nghi cô có ý khác với tôi”
“A? bà chủ, chị hoài nghi cái gì, không cần hoài nghi có được không, tôi chính là có ý khác với chị, như thế nào, cô nhận không ?” An Thất Thất nói, nháy mắt với Hoắc Duẫn Anh, nhìn dáng vẻ chân chó của nàng, Hoắc Duẫn Anh vỗ vỗ vai nàng lắc đầu, ý tứ quả thực rõ ràng không có chuyện đó.
“A, đây là lần thứ ba mươi bảy chị cự tuyệt tôi, tôi trở về liền tính sổ” An Thất Thất ra vẻ đau lòng nói, trong mắt lại dâng lên ý cười, thấy nàng không ngừng nhìn thư mời trong tay mình, Hoắc Duẫn Anh liền ở trước mặt nàng mở ra. Đập vào mắt chính là kiểu chữ in ấn chỉnh tề, là một bữa tiệc sinh nhật, địa điểm chính là ở trên du thuyền, nhân vật chính của bữa tiệc chính là Ấn Sư Mân.
Đọc lá thư mời này, Hoắc Duẫn Anh có chút sửng sốt, nàng cũng không nhớ rõ mình có quen ai tên là Ấn Sư Mân a, cho nên vì cái gì muốn mời nàng đi sinh nhật, chẳng lẽ là muốn chia tiền ? thế nhưng mở tiệc sinh nhật trên du thuyền, làm sao có thể là hạng người đó.
“Bà chủ, chị khi nào lại dây dưa với người khác vậy, nhanh thế liền dính rồi sao”
“Tôi không có ấn tượng gì với người này, cô gọi quản lý tới, tôi hỏi một chút”
“Chậc chậc đúng là nỗi đau bị lãng quên a, không chừng người này từng lên giường với chị mà chị nỡ nào quên” An Thất Thất nói xong, đi gọi quản lý tới, Hoắc Duẫn Anh lúc này đã mặc quần áo xong, mở chai rượu chậm rãi uống chờ người
“Bà chủ “ sau một lát, quản lý cùng An Thất Thất đi tới, nhìn thấy Hoắc Duẫn Anh lại là kẻ chưa ăn gì liền uống rượu, An Thất Thất giật lấy chai rượu, không cho nàng uống.
“Cô làm gì vậy” rượu bị cướp đi, Hoắc Duẫn Anh nháy mắt không có tinh thần, nàng nằm ngửa lên ghế salon, có chút ngây thơ nắm lấy quần áo An Thất Thất để nàng trả chai rượu cho mình, dáng vẻ nhìn quen nàng bị bệnh tâm thần, nhưng hiện giờ có người khác đang ở đây, mắt thấy quản lý trợn tròn mắt, An Thất Thất chỉ đành bất đắc dĩ đưa chai rượu cho Hoắc Duẫn Anh. để phòng ngừa nàng lại nổi điên.
“Khục…Azib, lá thư mời này là ai đưa tới vậy, anh chắc có ấn tượng chứ” Hoắc Duẫn Anh hắng giọng một cái, hỏi quản lý đứng ở trước mặt mình, nhìn lá thư mời kia, quả lý nghĩ nghĩ rồi gật đầu.
“Bà chủ, lá thư này là mấy ngày trước đưa tới, người đưa tới là mấy tên đàn ông mặc áo vest đen, nhìn qua không giống người lương thiện. Bọn hắn còn để lại lời nhắn, nói hy vọng lúc đó bà chủ nhất định phải có mặt, chị muốn biết chuyện gì thì hôm đó chắc chắn cho chị câu trả lời. Tôi vốn định nói với bà chủ, thế nhưng mấy ngày nay không thấy chị xuất hiện ở quán bar, cho nên…”
Nghe quản lý nói chuyện, Hoắc Duẫn Anh dường như có đầu mối, nàng nhìn ngày tổ chức tiệc sinh nhật vừa đúng lúc là tối nay. nếu như không sai, người gọi là Ấn Sư Mân hắn là đại tỷ xã hội đen thường đến quán bar. Hoắc Duẫn Anh biết nàng một năm, hôm nay mới biết tên đầy đủ của nàng. Nói đến tên tuổi lại nhớ cùng họ với cái tên mặt người dạ thú kia.
Nếu như là người khác, Hoắc Duẫn Anh chắc sẽ vô tình mà không tham dự, nhưng đổi lại là Ấn Sư Mân, nàng liền không thể không đi. thứ nhất nàng cảm thấy cô gái này không dễ chọc, kế tiếp chính là nàng xác thực lần trước nhờ Ấn Sư Mân đi điều tra chuyện của Ấn Kỷ Tuyền, bất quá hiện tại nàng không có hứng thú gì hết, cũng là lúc bảo đối phương không cần điều tra tiếp.
“Bà chủ, chị có muốn đi không ?” thấy trên mặt Hoắc Duẫn Anh có chút do dự, An Thất Thất phỏng đoán nàng có lẽ biết ai gửi thư mời
“Ừm mặc dù không muốn đi, bắt quá đối phương cũng là người không thể tùy tiện từ chối, tôi lấy chút đồ một chút liền đi”
Đuổi An Thất Thất cùng quản lý ra khỏi phòng, Hoắc Duẫn Anh đứng trước tủ quần áo, cầm một kiện lễ phục dạ hội màu đen, thế nhưng nàng nhìn hồi lâu, nhưng đặt trở lại, đổi một váy dài màu đỏ bắt mắt. Nửa phần dưới váy cực kỳ quy củ, thiết kế ôm eo bao lấy eo nhỏ của Hoắc Duẫn Anh, cổ áo hình chữ V lộ ra tuyết trắng, sung mãn cùng khe rãnh, bởi vì thiết kế lộ lưng, Hoắc Duẫn Anh không có mặc nội y, cũng chỉ là áo ngực bao đầu ngực mà thôi.
thay xong quần áo, nàng đứng trước gương, vén lên mái tóc dài, vẫn không có tạo hình gì, tuỳ ý xoã lên vai, Hoắc Duẫn Anh thích trang điểm, càng yêu diễm nàng càng thích, rất nhiều người đều là người vô cùng bất an, ngay cả chính nàng cũng không ngoại lệ. đôi mắt màu đen nhánh được nàng vẽ đuôi mắt xếch ngược, càng thêm câu người, màu son môi như lửa tô lên hai mảnh cánh môi tinh xảo, giống như nhuốm màu anh đào, mười phần yêu dã.
cuối cùng mang đôi giày cao gót màu đỏ, Hoắc Duẫn Anh thu hút ánh nhìn của rất nhiều người trong quán bar, mở ra chiếc xe thể thao cũng phong tao rồi biến mất