Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 10:

“Hiệu trưởng, nơi này là lịch trình của cô hôm nay, đêm nay nhân viên nhà trường sẽ đàm phán với phía đầu tư về xây dựng sân vận động, đã đặt trước khách sạn, đối phương hy vọng có thể gặp cô” trong văn phòng, Ấn Kỷ Tuyền nhìn tin nhắn Ấn Sư Mân gửi cho nàng, chăm chú nhíu mày, thấy nàng tựa hồ không lắng nghe mình, thư ký có chút không biết làm sao đành đứng tại chỗ, không biết là có nên lặp lại hay không, hoặc là nhắc nhở Ấn Kỷ Tuyền.

“Còn có chuyện gì sao ?” ngay lúc thư ký do dự, Ấn Kỷ Tuyền đã ngẩng đầu, nhìn về phía nàng. Bị đôi mắt của Ấn Kỷ Tuyền nhìn chăm chú một hồi, tiểu thư ký tranh thủ thời gian lắc đầu.

“Không có….không có, chính là những thứ này”

“Ừm đêm nay tôi sẽ có mặt, ngoài ra đặt khách sạn nào ?”

“là khách sạn SAS”

Nghe tới tên khách sạn, Ấn Kỷ Tuyền nghĩ vài giây, trong đầu hiện lên thân ảnh quen thuộc. Nàng nghĩ nghĩ, bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía thư ký, khoé miệng thế mà mang theo nụ cười yếu ớt khi có khi không.

“Tiểu Trương, cô gọi điện cho phía khách sạn, nói tiệc tối đêm nay rất quan trọng, hy vọng chủ khách sạn có thể trực tiếp ra mặt”

“Dạ, hiệu trưởng” mặc dù không rõ Ấn Kỷ Tuyền tại sao phải làm như thế, nhưng thư ký không dám hỏi, cũng không tiện hỏi, chỉ có thể ôm hồ sơ đi ra ngoài. chuẩn bị gọi điện thoại. Sau một lát, thư  ký nói với Ấn Kỷ Tuyền, khách sạn đồng ý yêu cầu lần này. Ấn Kỷ Tuyền xoay bút máy trong tay, ở trên giấy trắng nhẹ nhàng viết chữ ngạn, sau đó cảm thấy quá ngây thơ vội vàng gạch bỏ.

“Bà chủ, sao hôm nay chị ăn mặc đứng đắn vậy ?” ở  trong quán bar, An Thất Thất nhìn Hoắc Duẫn Anh phát bệnh vài ngày, hôm nay lại có tinh thần, khó hiểu hỏi. Vài ngày trước, cô gái công Hoắc Duẫn Anh lại tới quán bar. An Thất Thất  vốn cho rằng Hoắc Duẫn Anh thật thích hẹn hò với cô gái kia, còn dự định đứng ngoài cửa nghe lén tiếng Hoắc Duẫn Anh kêu rên sẽ như thế nào. kết quả nàng chưa kịp nghe rõ ràng thì cô gái muội tao Ấn Kỷ Tuyền liền đi về.

An Thất Thất vội vàng vào phòng, liền phát hiện Hoắc Duẫn Anh hai mắt ngây ngốc nằm trên giường, tay còn bị cột chặt, quả thực là bộ dáng yếu đuối hiếm có. An Thất Thất xưa nay quen bạn gái  tự cho là mình hưởng thụ, cũng tự cho mình là thụ. nhưng nhìn Hoắc Duẫn Anh quần áo không chỉnh tề, tóc tai lộn xộn, môi đỏ yên nhiên, nàng với tâm thế vạn năm thụ lại nổi lên gợn sóng muốn quật khởi.

Bà chủ a, cô có biết dạng này của cô dễ khiến cho người ta phạm tội không, để vạn năm thụ như tôi cũng muốn đề cô a, khí  thế tổng công của cô đi đâu mất rồi ?

Thế là dưới con mắt chế nhạo của An Thất Thất, Hoắc Duẫn Anh lại bắt đầu hình thức nằm trên giường, nằm cả ngày không chịu ngồi dậy. Thật  vất vả hôm nay, người kia  thế mà không mặc những bộ váy phong tao, mặc vào một thân chính trang. Về phần chính trang có bao nhiêu chính, thật đúng là có một phen tư vị đặc biệt

căn cứ vào ghi chép của An Thất Thất, Hoắc Duẫn Anh trong 365 ngày thì mặc váy 200 ngày, đa phần mặc y phục hở hang, đại khái chiếm 300 ngày, còn 65 ngày vì  trời lạnh nên nằm trên giường. Dù sao đối với Hoắc Duẫn Anh mà nói trên cơ bản không mặc chính là yêu diễm cực điểm, không tao lãng thì không là nàng.

mà bây giờ, nhìn Hoắc Duẫn Anh ăn mặc. một bộ âu phục xanh ngọc dài, chân mang giày gót nhỏ màu đen. bên trên là tây trang bóp eo, bên trong là áo sơ mi màu đen. gương mặt xinh đẹp của  Hoắc Duẫn Anh, mặc thành dạng này cũng rất đẹp, thế nhưng bộ trang phục với khí chất của nàng không giống nhau lắm. người khác mặc như vậy, nhất định sẽ cho người ta cảm giác là nữ cường nhân đứng đắn đi làm

nhưng Hoắc Duẫn Anh mặc như thế, để người nhìn có cảm giác như nàng chỉ mặc đồ đạo cụ, dường như chính là ám chỉ với người đối diện, tranh thủ thời gian mau cởi áo tôi đi, tranh thủ thời gian dùng cà vạt trói chặt tôi đi…Dạng này ám chỉ tính dục, làm khuôn mặt của  Hoắc Duẫn Anh càng thêm xinh đẹp vô hạn, An Thất Thất che mũi quay đầu, nàng xong rồi, nàng lại bắt đầu mê luyến mỹ nhan của Hoắc Duẫn Anh rồi.

“Làm sao ? ý của cô là tôi bình thường ăn mặc không đứng đắn hả ?” Hoắc Duẫn Anh liếc mắt nhìn An Thất Thất nhíu mày nói. Nàng đứng trước bàn trang điểm, dựa theo tiêu chuẩn quốc tế mà tô son đỏ. An Thất Thất vừa muốn nói gì đó, Hoắc Duẫn Anh bỗng nhiên xoay người lại. đưa tay đặt nàng lên tường. Mũi quẩn quanh hương thơm của Hoắc Duẫn Anh, không phải mùi nước hoa, mà là thanh hương nhàn nhạt trên người nàng, phối hợp với khuôn mặt gần bên kia, An Thất Thất phát hiện cằm của nàng bị một bàn tay hơi lạnh nâng lên, ngay sau đó Hoắc Duẫn Anh đã xông tới

“Thất Thất, cô tại sao lại  bày ra bộ dáng muốn bị tôi cưỡng hôn như thế hả?” Hoắc Duẫn Anh nhẹ nói, nói  xong còn nhắm mắt, cười với nàng. Nếu như là trước kia, An Thất Thất tuyệt đối sẽ hô to trong lòng, bà chủ, thao khóc em đi. Thế nhưng mà…lúc này nhìn thấy, An Thất Thất bỗng nhiên muốn đè Hoắc Duẫn Anh lên tường, cưỡng hôn nàng.

“Bà chủ, tha thứ cho tôi nói thẳng, từ khi phát hiện chị là thụ,  trong đầu tôi chỉ có dáng vẻ tiểu thụ của chị, chị câu dẫn tôi, sẽ khiến tôi nhịn không được muốn làm gì đó với chị” An Thất Thất thấp giọng chế nhạo nói, nghe nàng nói thế, Hoắc Duẫn Anh khinh thường liếc nhìn nàng một cái, quay người cầm lấy túi lắc mông rời khỏi, vẫn không quên trào phúng An Thất Thất một câu

“Dù có thụ cũng không để cô thượng.. Đúng nếu như con đàn bà Ấn Kỷ Tuyền muội tao kia lại tới, làm phiền kêu bảo vệ mời ả ra ngoài, sau này cô ta nằm trong sổ đen của THE ONE”

Hoắc Duẫn Anh rời khỏi quán bar, đi vào gara lấy xe, một chiếc lamborghini đầy sang trọng quý phái của nàng hiện ra. Hoắc Duẫn Anh thích màu đỏ, quần áo của nàng đa phần là màu đỏ, bao gồm cả xe. lái xe một đường đến Danh Hoàng, Hoắc Duẫn Anh bước xuống, khiến nhân viên đón ở cửa nhà hành phải giật mình, giống như minh tinh đi trên thảm đỏ.

“Bà chủ,  chị tới rồi” Vừa mới đến chính sảnh, Hoắc Duẫn Anh liền thấy một người mặc vest đi ra, mặc dù hắn gọi nàng là bà chủ, mà Hoắc Duẫn Anh cũng biết hắn vốn là quản lý quán rượu. thế nhưng mà….không phải mỹ nữ, nên căn bản Hoắc Duẫn Anh cũng chẳng thèm nhớ tên

“Ừm,  khách đến rồi sao?” Hoắc Duẫn Anh gật gật đầu, ngồi xuống ghế salon, người quản lý này làm được hai năm, trừ lần đầu tiên nhận chức, sau hai năm đây là lần đầu tiên nhìn thấy Hoắc Duẫn Anh, hắn muốn nói với bà chủ khách chưa đến, liền thấy một đám người đi vào.

Cầm đầu là một người phụ nữ mặc tây trang màu trắng, dáng người cao gầy, mang giày cao gót màu bạc, trong lúc giơ tay nhấc chân đều lộ ra chút ưu nhã. Nhìn thấy bọn họ, quản lý vội vàng chạy ra nghênh đón, dù sao đây cũng là người đêm nay bao toàn bộ Danh Hoàng, trong đêm nay,  không thể gây lỗi bất cẩn, quản lý đương nhiên khuôn mặt tươi cười đón tiếp, phục vụ viên càng nhiệt tình hơn thường ngày, nhìn chung cả đại sảnh, chỉ  sợ mặt thối  còn có mình Hoắc Duẫn Anh.

Nàng hai mắt híp lại, khinh thường phun ra một chuỗi khói thuốc, nàng cảm thấy vận rủi của mình đến cực hạn, không phải sao lại hết lần này đến lần khác chạm mặt Ấn Kỷ Tuyền….

Bệnh tâm thần.

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 09:

“Ấn tiểu thư, cô cứ như vậy mà thích tôi sao ? tôi nhìn dáng vẻ của cô không giống người dục cầu bất mãn, tôi chơi gái nhiều như vậy,  cô không sợ bị nhiễm bệnh à?” Hoắc Duẫn Anh tựa hồ ngừng chống cực, chỉ là nằm trên giường, trêu chọc nhìn Ấn Kỷ Tuyền. tóc của nàng tán loạn, cánh môi cùng son đều bị hôn có chút lem luốc, nhưng phối hợp với khuôn mặt tinh xảo kia, vẫn cho người ta một loại cảm giác không thể chuyển dời ánh mắt.

Tướng mạo Hoắc Duẫn Anh rất xuất chúng, so  với những người Ấn Kỷ Tuyền từng gặp qua là người nổi bật nhất, Ấn Kỷ Tuyền cũng không biết vì sao đối với người này có hứng thú, thế nhưng trải qua đêm đó, mấy ngày nay trong đầu nàng, trong lòng đều nghĩ đến Hoắc Duẫn Anh. Thanh âm của nàng,  cùng dáng vẻ bị mình đưa lên vùng cực lạc, còn có nụ cười lười biếng xấu xa.

Hoắc Duẫn Anh không điều tra được thân phận của Ấn Kỷ Tuyền, cũng không thể  hiện Ấn Kỷ Tuyền không điều tra được bối cảnh của Hoắc Duẫn Anh, huống chi người này vốn không biết điều, tình sự của nàng ở Gia  Hải Thị trong giới ai ai đều biết. Nhìn những người bạn gái mà Hoắc Duẫn Anh từng hẹn hò qua, mỗi người đều có vẻ ngoài xuất sắc, Ấn Kỷ Tuyền nhìn đến có chút không thoải mái, nhưng nghĩ đến đêm đó Hoắc Duẫn Anh hành động không lưu loát, một  suy nghĩ cứ xoay tròn trong đầu nàng hồi lâu, cuối cùng chuyển từ suy đoán sang xác định.

“Em có phải bị bệnh không, tôi là người rõ ràng nhất, huống chi, hương vị của em lần trước tôi đều hưởng qua, nếu như có bệnh, đã sớm không cứu được, không phải sao?” Ấn Kỷ Tuyền nói, đưa  tay cởi quần Hoắc Duẫn Anh. Nhìn động tác nàng đơn giản lưu loát, Hoắc Duẫn Anh nhíu nhíu mày, luôn cảm thấy đối phương so với mình còn thuần thục hơn, nói đến chuyện này, lần vấp ngã này, nàng ngã không nhẹ a.

“A…Ấn tiểu thư quả nhiên là kẻ tài cao gan cũng lớn, không sai, dù  sao tôi cũng là người tùy tiện lên giường với nhiều người khác, đêm nay cô muốn làm sao chơi ? tôi bồi cô là được.  Cô thích tôi dùng chân kẹp cô không ? còn thích tôi cầu xin cô thao tôi? hoặc là nói, cô muốn chơi kích thích hơn, tôi…Ô…”

Hoắc Duẫn Anh còn chưa nói xong, Ấn Kỷ Tuyền cúi người hôn nàng. Cảm thấy đầu lưỡi của Ấn Kỷ Tuyền ở trong miệng mình lật quấy, Hoắc Duẫn Anh cũng có chút không phục đáp lại, định tìm quyền chủ động. Những có kỹ xảo, nhưng khí lực còn thua xa Ấn Kỷ Tuyền,  không chỉ trong chốc lát, Hoắc Duẫn Anh liền không thể thở nổi, bất đắc dĩ lui xuống.

“Em rất mê người” Ấn Kỷ Tuyền thấy nàng vì bị hôn nồng nhiệt mà hơi thở không thông suốt, mặt nàng tái nhợt, gò má có chút phiếm hồng, mắt phượng hẹp dài lại mang chút chán ghét cùng bất đắc dĩ, cảm xúc mâu thuẫn như vậy đồng thời xuất hiện trên mặt Hoắc Duẫn Anh, nhìn qua có chút  đáng yêu, ngang tàng, lại có phần dụ hoặc.

“Không cần cô nói, còn có, muốn làm thì làm nhanh chút, tôi hôm nay để cô làm đủ” hdat triệt để vò mẻ không sợ rơi, nàng kẹp lấy eo Ấn Kỷ Tuyền, nghiêng đầu nhắm mắt lại, thấy dáng vẻ chấp nhận số mệnh của nàng, Ấn Kỷ Tuyền cười, nàng muốn cởi quần Hoắc Duẫn Anh, điện thoại bỗng nhiên vang lên, nàng đêm nay chỉ đem theo di động cá nhân, nói cách khác….cuộc điện thoại này gọi tới, không thể không nghe.

“Chú Vương có gì không?”

“Cô hai, cô ba đến, cô ấy muốn gặp cô”

“Nói nó về đi, con hôm nào…”

“Ấn Kỷ Tuyền, tôi biết chị lại đi tìm con đàn bà kia, tôi  sẽ  ở nhà chị đợi cho đến khi cô trở về thì thôi”

Điện thoại bị người giật mất, mà tiếng nói rõ ràng của Ấn Sư Mân, nghe đường dây bên kia cúp điện thoại. Ấn Kỷ Tuyền bất đắc dĩ thở dài, nàng nhìn Hoắc Duẫn Anh nằm trên giường ngẩn người, chỉ có thể quay người ra khỏi phòng.

Lái xe trở về nhà, Ấn Kỷ Tuyền không cần nhìn cũng biết cửa nhà mình nhất định lại bị mở toang. Nàng đẩy ra cánh cửa đã bị hư đi vào, nhìn trong phòng thủ hạ đứng khắp nơi, ngồi giữa phòng chính là Ấn Sư Mân, hơi nhíu mày, ngồi đối diện nàng.

“A Mân, em vĩnh viễn không học được cách mở cửa”

“Tôi muốn ảnh chụp cùng tư liệu của sự kiện Thanh Đường.”

“Sự kiện kia chị cũng nói với em rồi, không cần tra xét”

Lần nữa nghe hai chữ Thanh Đường, Ấn Kỷ Tuyền khẽ nhíu mày, mà câu trả lời của nàng cũng không thuyết phục được Ấn Sư Mân. nhìn nếp gấp trên áo sơ mi  của Ấn Kỷ Tuyền, rõ ràng cởi ra rồi mặc vào. Ấn Sư Mân thở dài, chậm rãi đứng lên, đi đến trước mặt Ấn Kỷ Tuyền, cúi người thay nàng  sửa sang lại cổ áo không phẳng phiu.

“Ấn Kỷ Tuyền, nếu như chị còn biết mình họ Ấn, đừng có tiếp tục ngăn cản tôi. Sự kiện Thanh Đường năm đó, cha chết rồi, nếu như chị cảm thấy tìm kẻ chết thay thì xong chuyện, vậy tôi không có lời nào để nói. Nhưng chuyện này không tra xét rõ ràng, tôi sẽ không dừng tay”

“A Mân, chị không muốn em xảy ra chuyện, càng không muốn Ấn gia đi lại con đường cũ. Chị chán ghét, cũng chịu đựng đủ rồi. Mẹ cũng đã chết, cha cũng không còn, hiện tại Ấn gia  cũng chỉ có em và chị, nếu như em xảy ra chuyện gì, chị…”

“Đủ rồi” Ấn Sư Mân cắt lời Ấn Kỷ Tuyền, dùng đôi bàn tay được găng tay che phủ, nhẹ nhàng sờ lên môi nàng, lại xoa lên gương mặt nàng “ Ấn Kỷ Tuyền, chị thật nhát gan, nếu như ngay cả tôi cũng sợ, chúng ta lấy cái gì duy trì Ấn gia. Những chuyện này để tôi làm là được rồi, chị cũng đừng quản cái gì hết”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 08:

Hoắc Duẫn Anh tâm tình gần đây không tốt, giống như bây giờ, nàng ngước mắt nhìn Ấn Kỷ Tuyền ngồi đối diện mình,  mắt phượng hẹp dài có chút nheo lại. Nàng ngược lại không nghĩ tới, mình phí tâm tư  tìm người thì bỗng nhiên chủ động tìm đến mình, mặc dù tránh gây phiền phức cho người  khác, nhưng nàng luôn cảm thấy, loại cảm giác bị động thế này không giống Hoắc Duẫn Anh nàng.

Lần thứ hai đến quán bar THE ONE, cô gái này vẫn mặc quần áo cứng nhắc như lúc trước, chính trang màu xám, cắn xén hợp đường cong,  bên trong mặc áo sơ mi trắng, toàn bộ nút đều được cài đầy đủ, hôm nay còn đeo cà vạt. tóc  dài nâu đậm chải vuốt cẩn thận tỉ mỉ, mắt kính rất sạch sẽ, không có chút bụi bặm, nằm trên sống mũi, hoàn toàn là dáng vẻ văn nghệ  tri thức. Nhưng mà Hoắc Duẫn Anh cũng chưa quên, người này ngày đó làm thế nào trói chặt mình làm mình hết lần này đến lần khác, còn dùng giọng điệu giáo sự nói ra những lời thô tục đùa dai mà ngay cả nàng bình thường cũng không nói

Nghĩ đến chuyện ngày đó, Hoắc Duẫn Anh cũng chỉ có thể dùng hai chữ để hình dung.

Ác mộng….

“Nghe nói cô đang điều tra tôi hả” trầm mặc thật lâu, Ấn Kỷ Tuyền bỗng nhiên mở miệng. nàng nhìn Hoắc Duẫn Anh bày một loạt ly rượu không, khẽ nhíu mày không nói gì.

“Làm sao ? Ấn tiểu thư sẽ không cảm thấy, gây sự với tôi xong, liền có thể xem không có gì xảy ra à?”

Hoắc Duẫn Anh nhíu mày nhìn Ấn Kỷ Tuyền, cảm thấy bộ dáng hiện giờ của Ấn Kỷ Tuyền cực kỳ chướng mắt. Kỳ thật nàng cũng không nghĩ gặp người này nhanh như vậy càng không nghĩ muốn làm gì. Mình bị thượng là sự thật. Nhưng mình là phụ nữ,  Ấn Kỷ Tuyền cũng là phụ nữ, không phải lần đầu tiên cũng sẽ không mang thai, hoàn toàn không có trách nhiệm gì, hơn nữa mình còn mời nàng làm tình một đêm. Nói tới nói lui, nói thế nào đều là Hoắc Duẫn Anh không để ý tới. Đêm đó nàng còn ở dưới thân Ấn Kỷ Tuyền cao trào mấy lần, cuối cùng còn tiết thân. Nếu như việc này truyền ra ngoài, nàng cơ bản không còn thể diện.

“Ồ? nếu như tôi nhớ không nhầm, Hoắc tiểu thư nói qua đây chỉ là một trò chơi  thôi, đã làm qua liền kết thúc, Hoắc tiểu thư lại vì cái gì muốn phá vỡ ước định điều tra chuyện của tôi ? hay là nói, cô muốn cùng tôi tiến thêm một bước chăng ?” Ấn Kỷ Tuyền bỗng nhiên ngẩng đầu, nhẹ giọng hỏi, rõ ràng là tràn ngập khiêu khích cùng mập mờ, bị nàng nói ra, vẫn với biểu lộ vô cùng đứng đắn, cảm giác tựa như là nói, cô sao chép đề toán của tôi lại không muốn đổi phương thức giải.

“Ấn tiểu thư, Cô Không Khỏi Xem mình quá cao rồi, tôi mặc dù từng nói qua chỉ là chơi đùa, thế nhưng ngày đó cô chơi quá mức”

“Thế nhưng Hoắc tiểu thư cũng đâu có khó chịu, không phải sao?”

“Nếu như cô bởi vì làm chuyện đó mà phải nằm lỳ trên giường mấy ngày, cô liền sẽ biết tư vị khó chịu là gì” Hoắc Duẫn Anh trừng Ấn Kỷ Tuyền một cái, cảm thấy người này đúng là cưỡng từ đoạt lý

“Thật có lỗi, đêm đó tôi vốn không định làm cô bị thương, thế nhưng bộ dáng của cô, để tôi không dừng được. Vậy tối nay tôi bồi tội, vô luận cô làm thế nào tôi cũng không phản kháng” Ấn Kỷ Tuyền nói, bỗng nhiên ngồi xuống bên cạnh Hoắc Duẫn Anh, đem đầu dựa vào vai nàng. Ấn Kỷ Tuyền vốn cao hơn Hoắc Duẫn Anh, bỗng nhiên làm ra bộ dáng chim non nép người, dẫn tới ánh mắt không ít người trong quán bar, rất nhiều người không biết nội tình, liền huýt sáo ồn ào.

An Thất Thất thật xa nhìn dáng vẻ đắc ý của Hoắc Duẫn Anh, lại ngắm nhìn một Ấn Kỷ Tuyền tràn ngập tự tin. Không đành lòng che mặt, bà chủ, chị sẽ không phải làm thụ một lần trở nên nghiện chứ ?

“Trải qua chuyện lần trước, tôi đối với cô không hề có hứng thú” Hoắc Duẫn Anh đốt một điếu thuốc, dựa vào ghế sa lon nói, trên thực tế đối với Ấn Kỷ Tuyền trong lòng nàng vẫn còn sợ hãi. Nàng cảm thấy người này không hiền lành gì, liền xem như thịt tươi đưa tới miệng, nàng cũng phải lựa chọn có ăn hay không, huống chi tầm nhìn ban đầu của nàng không phải là ăn thịt…

“A, thế này sẽ làm cho tôi thương tâm đó. Hoắc tiểu  thư, hôm nay tôi mặc đồ lót màu đen mà cô bảo, không phải  cô sẽ không nể mặt mà nhìn một chút chứ?” Ấn Kỷ Tuyền dùng tay đẩy kính mắt, mở miệng lần nữa. Nghe nàng dùng loại âm thanh của cô giáo lên lớp để nói lời vô sỉ này, Hoắc Duẫn Anh lần đầu tiên không có hình tượng trợn mắt. Nàng cảm thấy, mình tựa hồ hẳn là đồng ý, sau đó để cô gái này nếm thử giáo phấn.

“Tốt, cô đã nghĩ để tôi thượng cô, tôi liền miễn cưỡng chơi đùa với cô” Hoắc Duẫn Anh nói, cười ôm chầm lấy Ấn Kỷ Tuyền, đưa nàng đi về phía phòng của mình. trên đường gặp vài người quen, đều dùng ánh mắt mập mờ nhìn Hoắc Duẫn Anh, giống như chúc mừng nàng tìm được con mồi mới, cũng chỉ có Hoắc Duẫn Anh biết, nàng hôm nay không phải đi săn, mà là tính sổ.

đi vào trong phòng, Hoắc Duẫn Anh không có vội vàng tắm rửa, mà là đưa khăn tắm cho Ấn Kỷ Tuyền, để nàng tắm trước. Nhìn xem Hoắc Duẫn Anh cẩn thận từng li từng tí, Ấn Kỷ Tuyền gật gật đầu, nàng đem áo khoác cởi ra đặt trên giường, lại cởi cà vạt đặt một bên, lúc này mới quay người đi vào, nghe tiếng nước bên trong, Hoắc Duẫn Anh tựa  ở bên cửa sổ, ngưng mắt  nhìn xem phòng tắm.

nàng đưa Ấn Kỷ Tuyền vào  đây không phải vì làm chuyện đó, nàng đối với người kia không có hứng thú, lúc đầu cũng không có ý định làm gì với  Ấn Kỷ Tuyền, thế nhưng chuyện xảy ra lần trước để lại bóng ma trong lòng nàng, nàng chưa  nghĩ ra cách gì để đối phó Ấn Kỷ Tuyền trả thù bị làm đến không xuống giường được, lại không thể tìm người khác, đối với nàng làm chuyện gì quá phận. Nghĩ tới nghĩ lui, Hoắc Duẫn Anh bỗng nhiên có chút hối hận đem người đưa vào, nàng đứng dậy định rời khỏi, mà lúc này Ấn Kỷ Tuyền đã tắm xong đi ra.

“Hở ? Hoắc tiểu thư muốn đi đâu ? không phải đổi ý muốn rời đi chứ” Thấy Hoắc Duẫn Anh đứng ở cạnh cửa, Ấn Kỷ Tuyền hỏi, biểu lộ nghi ngờ giống như biết đích xác Hoắc Duẫn Anh định làm gì.

“Bất quá là chơi đùa thôi, tôi hối hận cái gì chứ? cô cởi quần áo xong thì nằm xuống” Hoắc Duẫn Anh lúng túng quay lại, dùng giọng ra lệnh cho Ấn Kỷ Tuyền. Nàng vốn cho rằng người này sẽ kháng nghị, ai ngờ Ấn Kỷ Tuyền hôm nay thật nghe lời, cởi khăn tắm thật nằm trên giường, toàn thân chỉ còn lại cái quần lót.

“Hoắc tiểu thư tựa hồ rất  hiếu kỳ thân phận của tôi” thấy Hoắc Duẫn Anh đứng ở một bên dò xét thân thể mình, Ấn Kỷ Tuyền cũng không né tránh, ngược lại cười nghênh đón ánh mắt của nàng.

“Làm sao? cô muốn nói  sao?”

“Nếu Hoắc tiểu thư muốn biết, tôi tự nhiên sẽ nói cho cô biết, tôi là hiệu trưởng Mạc Hải, nói thẳng ra, xem như là có nghề nghiệp đứng đắn”

“Ừm, rất thích hợp với cô” nghe Ấn Kỷ Tuyền chủ động trình bày thân phận, thế mà còn là hiệu trưởng, Hoắc Duẫn Anh trong lòng khinh thường cười lạnh một tiếng.

“Tôi có thể coi là lời khen nhỉ?”

“Có thể, ai bảo cô liền có dáng vẻ mặt người dạ thú”

“Xem ra cô còn để ý chuyện đó, nơi này, còn đau hả?”

Ấn Kỷ Tuyền bỗng nhiên đứng dậy, ra tay nhéo mông Hoắc Duẫn Anh, cảm thấy mình bị bóp mông, Hoắc Duẫn Anh kém chút bị dọa giật mình. Nàng cảm thấy Ấn Kỷ Tuyền thật phiền, không hảo hảo nói chuyện, tùy tiện động thủ trước.

“Cố có thể tự mình thử một chút, có thể đau hay không” lời nói Hoắc Duẫn Anh rơi xuống đất, đã bị cưỡng ép nằm dưới thân Ấn Kỷ Tuyền. nàng nhìn cà vạt nằm một bên, cũng cầm lên chuẩn bị trói chặt Ấn Kỷ Tuyền, suy nghĩ này vừa dâng lên, Ấn Kỷ Tuyền bỗng nhiên ngẩng đầu hôn nàng, đầu gối cũng không an phận ở giữa hai chân nàng cọ qua cọ lại.

Hoắc Duẫn Anh hôm nay mặc chính là quần short jean, mà đùi Ấn Kỷ Tuyền liền cách đáy quần không ngừng lề mề. Hoắc Duẫn Anh dùng sức cắn môi Ấn Kỷ Tuyền, cảm thấy người này ở trên giường tựa như biến thành người  khác. Nhưng Ấn Kỷ Tuyền lại giống như không cảm thấy đau, ngược lại càng dùng sức hôn, còn gắt gao nắm hai cánh tay nàng, ngược lại dùng cà vạt trói chặt tay nàng. Hai tay Hoắc Duẫn Anh lại một lần nữa bị trói lại, nàng có cảm giác như trộm gà bất thành còn bị mất nắm gạo, cưỡng gian không thành còn bị thao ngược.

“Ấn Kỷ Tuyền, nếu như cô đụng tôi lần  nữa, tôi sẽ để cho cô không thể làm ăn Gia Hải Thị được nữa” Hoắc Duẫn Anh gắt gao trừng mắt với Ấn Kỷ Tuyền, nàng cảm thấy mình gần đây ngu ngốc, thế mà trong vòng nửa tháng rơi  vào hố bẫy của cùng một người phụ nữ hai lần. Còn có, Ấn Kỷ Tuyền không phải hiệu trưởng sao ? vì sao khí lực lớn như vậy?

“Duẫn Anh, cô thật sự chính là học không chăm, cô có biết bộ dáng hiện giờ của cô, có bao nhiêu để người muốn đè lên giường, một mực làm tiếp. Nếu như tôi không đoán sai, cô trước đó hẹn hò với những cô gái kia, cô cũng chưa từng chạm qua ai, mà các nàng cũng không chạm qua cô, cô tìm các nàng diễn kịch làm cái gì?”

“Chuyện của tôi không liên quan tới cô” nghe Ấn Kỷ Tuyền dùng ngữ khí chắc chắn nói  về chuyện của mình, đôi mắt Hoắc Duẫn Anh ám tối, cảm thấy nụ hôn Ấn Kỷ Tuyền khắc lên mặt mình, nàng không ngừng uốn éo người muốn giãy dụa, trên cổ bỗng nhiên có vật gì đó lạnh buốt, đại khái là do vòng tay mà Ấn Kỷ Tuyền đang đeo.

“Duẫn Anh, trung thực chút, không tôi sẽ làm đau em”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 07:

“Bà chủ, tôi vào nha” An Thất Thất bưng bữa tối đã chuẩn bị xong đi vào, nhìn không có ai, bất đắc dĩ đi vào phòng ngủ. quả nhiên căn phòng mới dọn dẹp hôm nay lại bầy hầy, khắp nơi đều là chai rượu không, cả phòng đầy mùi thuốc. mà kẻ gây tội giờ phút này đang nằm trên giường, miệng ngậm lấy điếu thuốc, trên mặt thế mà vẫn còn nét ghét bỏ mình.

“Cô sao lại tới rồi?” Hoắc Duẫn Anh phả một hơi thuốc lá, giọng khàn khàn hỏi, nhìn nàng thế này, An Thất Thất mười phần khó chịu đặt bữa ăn đặt xuống, đồng thời giật lấy dập thuốc lá Hoắc Duẫn Anh ngậm trong miệng.

“Bà chủ, hôm qua chị bảo tôi đem bữa tối vào cho chị, chị quên rồi hả. còn có chị đã nằm trên giường bảy ngày, coi như chị bị thương cũng đã hết rồi mà”

An Thất Thất một bộ tiếc rèn sắt không thành thép, đứng ở bên giường nhìn Hoắc Duẫn Anh. từ cái ngày đó xảy ra chuyện, ngay cả An Thất Thất cũng không tin bà chủ nàng bị đè, nàng cảm thấy Hoắc Duẫn Anh không còn trạng thái gì. Tỉ như mỗi ngày nằm trên giường không xuống giường, vừa mới bắt đầu có thể hiểu có vài chỗ đặc thù bị thương không tiện đi lại, nhưng nhiều ngày như vậy, coi như có bị thương cũng đã lành rồi chứ.

Nhưng sự thật là, Hoắc Duẫn Anh như mọt gạo nằm trên giường, dính trên giường. Muốn nói nàng hết ăn lại nằm cũng coi như được đi, người này mỗi ngày cũng chỉ uống rượu hút thuốc, cơm cũng không ăn hết. Muốn nói tâm tình nàng không tốt, hôm qua An Thất Thất tới còn nghe Hoắc Duẫn Anh nói chuyện điện thoại vô cùng vui vẻ với một cô gái tình một đêm nào đó, qua đi nàng lại xem phim hoạt hình Tom và Jerry nàng thích nhất.

Rõ ràng thân thể cùng tinh thần Hoắc Duẫn Anh đều tốt như vậy, nhưng chính là sống chết không chịu rời giường, cũng không mặc quần áo, trừ thời gian đi toilet cùng tắm rửa, trên cơ bản đều nằm chết trên giường, chỉ sợ thứ duy nhất thay đổi chính là…người này nằm bôi son…có đôi khi trang điểm thật quỷ dị, trước khi đi ngủ thì tẩy trang

Đối với hành động quỷ dị của Hoắc Duẫn Anh mấy ngày nay, An Thất Thất chỉ có thể giải thích là phát bệnh. Dù sao Hoắc Duẫn Anh trong vòng một năm bị bệnh mấy lần, mỗi lần như vậy sẽ có những hành động mà người thường không hiểu….Những hành động này không thấy thì không sao, nếu như An Thất Thất mỗi ngày đều phải chứng kiến, đủ khiến người giận sôi chán ghét.

“A, vậy tối nay cô pha chế rượu cho tôi uống đi, tôi có thể suy nghĩ một chút” Hoắc Duẫn Anh sững sờ hồi lâu mới mở miệng, nghe nàng dùng pha chế rượu để làm điều kiện. An Thất Thất nghĩ nghĩ, vẫn là đồng ý. dù sao pha rượu so với mỗi ngày tới quét dọn phòng tốt hơn nhiều, mà lại không cần nhìn bộ dạng muốn chết của Hoắc Duẫn Anh, cũng xem là có lời.

“Bà chủ, tôi liền tới quầy bar chờ chị, còn có đai tỷ kia tới, vẫn là phòng cũ hả”

“A, vậy cô phải điều chế mấy ly đặc trưng chút, chị cũng biết  người đàn bà kia thế nhưng rất thích cô”

“Bà chủ, làm phiền cố đừng nói những lời dễ gây hiểu lầm, đại tỷ kia thích chính là rượu của tôi, không phải tôi”

“Đương nhiên rồi, tôi chính là có ý này, làm sao? cô chẳng lẽ cảm thấy cô ta sẽ thích cô sao ? cô ta ngay cả tôi còn không thích, làm sao lại đi thích cô”

“Bà chủ, xin cô đừng nói nữa”

Cùng Hoắc Duẫn Anh chèo kéo một hồi, An Thất Thất lại cảm thấy mình bị nàng tổn thương đến mất tự tin. Nàng liếc mắt không coi ai ra gì liền cứ thế trần trường đi vào phòng tắm, nhìn người này ở trong phòng một tuần giống như gầy đi chút, có chút nhíu mày.

Ban đêm, quán bar THE ONE đang ở giờ cao điểm, An Thất Thất ở quầy bar chào hỏi khách khứa, đem ly rượu đã pha chế xong đặt trên quầy đưa cho khách. Không lâu lắm nàng liền thấy Hoắc Duẫn Anh ăn mặc cực kỳ phong tao đi ra, váy ngắn màu đỏ bó sát, cổ chữ V trễ ngực, phía sau lưng còn lộ ra một mảnh lớn phong quang. Bên trên cổ nàng vết tích cũ hoàn toàn chưa mờ nhạt đều lộ ra ngoài hết, giống như sợ người khác không biết nàng từng trải qua chuyện gì không bằng.

“Tiểu An Tử, rượu của tôi có chưa?” Hoắc Duẫn Anh vừa đến đã ngồi bên cạnh quầy bar, cúi đầu húp một ngụm rượu trong ly mà An Thất Thất chuẩn bị cho người khác. còn ăn luôn quả anh đào trang trí. Nhìn dáng vẻ thản nhiên của nàng, An Thất Thất im lặng ở trong lòng đối với nàng giơ ngón tay giữa, những người đến quán bar THE ONE đều biết, hdat đoạt ly rượu mà khách đặt trước không phải lần đầu tiên. mà đa phần mọi người ở nơi này đều để mặc Hoắc Duẫn Anh, chuẩn xác mà nói, người ta là bà chủ, tự nhiên muốn uống gì thì uống.

“Bà chủ, rượu pha cho chị đặt bên kia, đừng đoạt rượu của người khác, còn có đại tỷ kia đến một lúc lâu rồi”

“A, đại mỹ nữ đến, tôi phải đi chăm sóc nàng mới được”

Hoắc Duẫn Anh nói, đã chào hỏi nhân viên phục vụ đưa lên rượu đặc chế riêng, đi vào ghế dài đặt trong góc quán bar. Cánh cửa phòng VIP mở ra rồi đóng lại, tạp âm phía ngoài lập tức bị ngăn cách, Hoắc Duẫn Anh liếc nhìn cô gái ngồi ở giữa ghế sofa trong phòng VIP, nàng cúi đầu xem điện thoại, cũng không có ngẩng đầu nhìn mình, đứng phía sau là mấy tên đàn em mặc âu phục đen, Hoắc Duẫn Anh cũng không câu nệ, mà tuỳ ý ngồi đối diện nàng.

“Tâm tình cô hôm nay không tốt lắm hả?” Hoắc Duẫn Anh nâng ly đẩy đến trước mặt cô gái, cười hỏi, nghe tiếng nàng nói chuyện, cô gái kia mới ngẩng đầu nhìn nàng. Bên trong phòng ánh đèn mờ mờ ảo ảo mặc dù không sáng, chiếu lên mặt cô gái ngược lại soi sáng mặt mũi nàng ra mấy phần quỷ mị. vóc người cô gái rất lạnh lùng, nói chuẩn xác hơn cũng không phải tướng mạo nàng lạnh lùng mà nàng cho người ta cảm giác rất lạnh.

Mái tóc dài màu đen của nàng rủ xuống bờ vai, tóc mái được vén lên đỉnh đầu, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn trái xoan. bên phải tóc không biết dùng cái gì buộc vén ra sau tai, lộ ra bông tai kim cương màu đỏ. Đôi mắt nàng không phải có màu hổ phách hay nâu đậm thường thấy của người Châu Á mà là màu nâu nhàn nhạt. môi mỏng nàng nhấp nhẹ, Hoắc Duẫn Anh nhìn ra nàng không có ý tứ trả lời câu hỏi của mình, chỉ là duỗi đôi tay mang găng tay ra, bưng rượu lên nhấm nháp

“Rượu, không tệ” uống một ly xong, cô gái bỗng nhiên mở miệng, Hoắc Duẫn Anh cũng không có nói gì, chỉ cúi đầu uống rượu của mình. nàng cùng cô gái này kỳ thật cũng không quen, liền ngay cả tên cũng không biết. Sở dĩ dễ nhận biết bởi vì một năm trước cô gái này bỗng nhiên xuất hiện ở cửa sau quán bar, khi đó tay của nàng bị thương, mà chính mình…Ân, Hoắc Duẫn Anh không phủ nhận, bởi vì nàng thấy đối phương rất xinh đẹp nên không ngại nhiều chuyện.

Từ đó về sau, người này thỉnh thoảng tới đây uống một hai chén, giống như là rất hài lòng rượu của An Thất Thất. Hoắc Duẫn Anh chỉ biết cô gái này là thuộc bang xã hội đen ở Gia Hải Thị, về phần tuổi tác, tên cùng gia đình bối cảnh hoàn toàn không biết, mà bởi vì trên người cô gái này toả ra quá nhiều cảm giác nguy hiểm, nàng tự nhiên không đi hỏi. Thứ duy nhất liên hệ giữa hai người, chính là cô gái này ngẫu nhiên sẽ đến uống vài ly rượu, chỉ thế thôi.

“Cô tựa hồ cũng có tâm sự” cô gái nhìn Hoắc Duẫn Anh một hồi, bỗng nhiên mở miệng, lần đầu tiên nàng chủ động mở miệng nói chuyện với mình, Hoắc Duẫn Anh sửng sốt một chút, do dự một chút, vẫn là quyết định tìm Đại Phật này giúp đỡ

“Đại tỷ hôm nay lại chủ động nói chuyện với tôi, tôi đêm nay chắc hưng phấn không ngủ được. Cũng không có việc gì, chính là gần đây muốn tìm một cô gái, không biết cô có thể giúp tôi điều tra không”

Hoắc Duẫn Anh thận trọng hỏi thăm, kỳ thật nàng cũng không trông cậy cô gái này sẽ giúp mình, dù sao người ta là xã hội đen thứ thiệt, làm gì ở không giúp mình điều tra, ai ngờ sau một lát, đối phương thế mà đáp lời.

“Tên “

“Ấn Kỷ Tuyền “

“Ồ? tại sao phải điều tra cô ta ?”

Nghe tới tên Ấn Kỷ Tuyền , trong mắt cô gái lóe lên một tia sáng, Hoắc Duẫn Anh không có chú ý, chỉ là dùng tay xoay xoay lọn tóc, sờ sờ túi, phát hiện quên mang thuốc lá. có lẽ nhìn thấy sự lúng túng của nàng, cô gái bỗng nhiên móc một hộp thuốc lá trong túi đưa lên trước mặt, nhìn chăm chú bàn tay nàng đeo găng, Hoắc Duẫn Anh cười tiếp nhận, lấy diêm quẹt ra, thuần thục mở ra, đốt thuốc.

“Có chút qua lại” lại nhớ Ấn Kỷ Tuyền, Hoắc Duẫn Anh ánh mắt lóe lên tia khó chịu. Đều do người đàn bà muội tao giả vờ cấm dục kia, hại mình bị An Thất Thất chế giễu, còn làm nàng ở trên giường lâu như vậy, cho đến lúc nãy, phía dưới nàng còn đau.

“Tốt, qua mấy ngày tôi sẽ cho cô câu trả lời chắc chắn”

Cô gái nói xong, đã đứng dậy rời khỏi quán bar, một loạt xe hơi thể thao màu đen rời khỏi THE ONE, biến mất trong màn đêm, cuối cùng dừng ở trước một ngôi biệt thự. Cô gái xuống xe, không gõ cửa, mà là trực tiếp cho thủ hạ nổ súng bắn nát khoá cửa, nghênh ngang đi vào. Ấn Kỷ Tuyền nghe có tiếng súng, căn bản không cần đoán người đến là ai liền biết đáp án. Dù sao…người có thể đi vào nhà nàng, chỉ có người kia.

“Có người nhờ tôi điều tra” cô gái nhìn Ấn Kỷ Tuyền ngồi trên ghế sofa, nhẹ nói.

“Hoắc Duẫn Anh hả?” nghe tới có người muốn điều tra mình, Ấn Kỷ Tuyền cũng không hiếu kỳ, thậm chí đoán được là Hoắc Duẫn Anh.

“Chị gần đây chơi quá mức, mặt hàng như Hoắc Duẫn Anh, chị cũng dám ra tay “ cô gái thấp giọng nói, ánh mắt lóe lên lãnh ý dễ hiểu. Ấn Kỷ Tuyền đi đến cạnh nàng, từ trên cao nhìn xuống nàng

“Ấn Sư Mân, cô hẳn là quên một chuyện, tôi là chị cô nhỉ ?”

“Tôi không có mất trí nhớ” nghe Ấn Kỷ Tuyền nói, Ấn Sư Mân cũng đứng lên, rõ ràng là mang giày thấp, lại cao hơn Ấn Kỷ Tuyền rất nhiều.

“A Mân, chuyện của chị em đừng có quản”

“Ấn Kỷ Tuyền, nếu như chị cảm thấy tôi xen vào chuyện của chị, vậy chị sai rồi, tôi chỉ là muốn đến hỏi chị, kết quả sự kiện Thanh Đường, chị thật tin nó sao?” Ấn Sư Mân nói xong, trầm mặc không nói nhìn Ấn Kỷ Tuyền hồi lâu. Cùng nàng bốn mắt nhìn nhau, nhìn trong mắt nàng hoài nghi, Ấn Kỷ Tuyền gật gầu.

“Sự kiện kia đã kết thúc, nếu như em tới hỏi vấn đề này, chị chỉ có thể nói em đến nhầm chỗ rồi” Ấn Kỷ Tuyền xoè tay ra hiệu mời, rõ ràng hạ lệnh trục khách,chỉ hỏi có một chút, nàng liền mời mình rời khỏi, Ấn Sư Mân rủ mắt xuống, lúc ngẩng đầu đã không còn biểu cảm. nàng phất phất tay, ra hiệu mấy thủ hạ kia rời đi. mà chính nàng cũng quay người đi ra tới cổng. Khi đi ngang qua, Ấn Sư Mân nhìn thấy khoá cửa bị hư rơi trên mặt đất, chậm rãi nhắm mắt lại.

“Tôi không biết mật mã phòng chị, cũng không có chìa khoá dự bị, chị nói tôi làm sao đi vào nhà chị hả”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 06:

Hoắc Duẫn Anh lúc tỉnh lại đã là chiều ngày hôm sau, ánh mắt trời chiếu vào tấm chăn đơn bạc, đem làn da nàng nướng có chút nóng. Nàng không phải tự nhiên tỉnh lại, mà là bị tiếng gõ cửa đánh thức. Nghe bên ngoài có tiếng tạp âm không ngừng, nhìn nhìn bản thân chỉ còn ở trong phòng. Hoắc Duẫn Anh sẽ không ngốc đến nỗi xem mọi chuyện hôm qua chỉ là giấc mộng, dù sao thân thể lưu dấu vết rõ như vậy, mà lại…giữa hai chân đau muốn chết cũng đủ.

Tối hôm qua đến cùng Hoắc Duẫn Anh bị làm bao nhiêu lần nàng đã không còn tâm tình đi đếm. Nàng chỉ nhớ rõ về sau Ấn Kỷ Tuyền càng lúc càng hưng phấn, chính mình hết phản ứng nàng vẫn còn tiếp tục. Căn bản không quản dưới thân mình dễ chịu hay khó chịu, giống như điên mà dùng ngón tay nhét vào thân thể nàng. Hoắc Duẫn Anh cảm thấy nơi đó của mình nhất định sưng đỏ, không đúng, không chỉ là sưng, đoán chừng bị thương đến mức nửa tháng không thể nào xuống giường được.

Cảm thấy chân tâm vừa chua vừa đau, còn hiện nay nóng rực hôi hổi, loại cảm giác khó chịu để Hoắc Duẫn Anh muốn dùng tay xoa một chút hoặc là tìm túi đá chườm cho nơi đó hạ nhiệt một chút. Nghĩ đến mình bị một người phụ nữ bề ngoài cấm dục bên trong cường thế mới gặp nằm trên một đêm, cuối cùng còn làm đến ngất xỉu, chuyện đầu tiên vẫn là chỗ kia bị dày vò, Hoắc Duẫn Anh ngẫm lại cảm thấy mất mặt. Nàng ngã xuống giường, nhìn cổ tay mình hằn đỏ do đai lưng áo choàng tắm, trong lòng đã coi Ấn Kỷ Tuyền chính là đối tượng nàng cần phải trả thù.

“Bà chủ, chị tỉnh chưa? chị nếu không mở cửa, tôi sẽ dùng chìa khoá dự bị đi vào” Lúc này An Thất Thất đã gõ cửa lần thứ ba liền quát lên, nghe nàng nói muốn vào, Hoắc Duẫn Anh vẫn như cũ phờ phạc nằm trên giường. Mặc dù bộ dáng bây giờ của nàng không cách nào gập người, thế nhưng nàng không thể động đậy a….xương sống cùng thắt lưng đau muốn chết, giữa hai chân cũng đau đến không chịu nổi. So với chết đói trên giường hay chết trong khó chịu, nàng vẫn lựa chọn để An Thất Thất tự đi vào.

Quả nhiên, không nghe Hoắc Duẫn Anh trả lời, An Thất Thất cầm chìa khoá dự bị mở cửa, ngay sau đó Hoắc Duẫn Anh liền thấy dáng vẻ cẩn thận từng li từng tí của nàng đi vào, khi nhìn thấy mình còn thở dài một hơi, Hoắc Duẫn Anh nhìn An Thất Thất liền biết nàng bổ não một trận âm mưu như trong phim

“Bà chủ, chị còn sống a, thật tốt, tôi thấy cô gái kia chính là kẻ thù của cô phái tới ám sát cô, tôi thật sợ mở cửa ra nhìn thấy chính là thi thể chị” Nghe An Thất Thất lo lắng nói, Hoắc Duẫn Anh mặc kệ nàng, chỉ khinh bỉ nhìn nàng một cái.

“Cô lấy cho tôi ít thuốc giảm đau, còn có thuốc bôi nữa”

Hoắc Duẫn Anh suy nghĩ một hồi, liền mở miệng, bởi vì tối hôm qua kêu gào một đêm, nàng cảm thấy cuống họng khô khốc căng lên, giống như mấy ngày không uống nước. Nghe Hoắc Duẫn Anh muốn lấy mấy thứ này, An Thất Thất mặt mũi nghi hoặc. Lại nhìn bộ dáng Hoắc Duẫn Anh nằm trên giường tuyệt vọng. lập tức càng thêm hiếu kỳ.

“Bà chủ làm sao rồi ? có phải nữ cấm dục kia có đam mê đặc thù ? nàng dùng roi đánh chị ? hay là dùng sức thao chị bị thương” An Thất Thất nói, không đợi Hoắc Duẫn Anh mở miệng, liền động thủ xốc lên chăn mền của nàng. sau cũng không nghĩ tới An Thất Thất sẽ đột nhiên như vậy, trong lúc nhất thời, chăn lông đơn bạc bị xốc lên, An Thất Thất mở to hai mắt nhìn, nhìn một thân đầy dấu hôn, trên cổ tay Hoắc Duẫn Anh còn lưu lại vết dây trói, biểu hiện có thể nói tương đối đặc sắc.

Căn cứ vào cuốn sổ thống kế của An Thất Thất, hiện tại nàng nhận biết Hoắc Duẫn Anh từ số không đến ba tháng đến hiện tại là năm năm, Hoắc Duẫn Anh quan hệ không dưới mấy trăm cô gái, ai cũng từng lên giường với nàng. Nhưng căn cứ số liệu mà ngoại giới nhận định về Hoắc Duẫn Anh, Hoắc Duẫn Anh là công, mặc dù bề ngoài đều khiến người ta hận không được đè nàng dưới đất, đè trên tường, đè xuống giường, dù sao đặt ở mọi loại tư thế vị trí đều có thể trông thấy khuôn mặt và dáng người xinh đẹp tuyệt hảo, nhưng nàng đích xác là công. mà trong trí nhớ của An Thất Thất, nàng cũng chưa từng thấy Hoắc Duẫn Anh làm thụ.

Nhưng mà thời điểm này, mắt thấy Hoắc Duẫn Anh người đầy dấu hôn, đầu tóc rối bời, còn có vết tích trên cổ tay, lại nghe tiếng nàng nói chuyện, còn ngủ đến xế chiều, thấy thế nào cũng như bị chà đạp một đêm.

“Bà chủ, người phụ nữ kia đối với cô làm cái gì vậy ? cô ta có phải hạ dược chị không ? có phải ép buộc chị không ? chị….không phải công sao ?” An Thất Thất mở to hai mắt nhìn, làm như bị lừa mà chất vấn. nhìn nàng như thế, Hoắc Duẫn Anh nhíu mày, hoàn toàn không muốn trả lời nàng. Sớm biết vậy nàng sẽ không để An Thất Thất đi vào, để bây giờ cảm giác như bí mật bị vạch trần…

“Ngẫu nhiên nằm hưởng thụ một lần không được sao ? Đừng nói nhảm nữa, tóm lại lấy thuốc cho tôi mau” Hoắc Duẫn Anh thấp giọng nói, nàng nói đến mức này, An Thất Thất tự nhiên minh bạch nàng nói thuốc bôi loại gì. nàng nhìn thân thể Hoắc Duẫn Anh, ánh mắt rơi vào vết cắn trên ngực nhọn, không khỏi phía sau lưng mát lạnh.

nàng cảm thấy mình nay mới biết được bà chủ của nàng cũng có những chuyện không để cho người khác biết…không, là Hoắc Duẫn Anh, nàng….nàng thế mà bị người ta thượng một đêm, còn cần thuốc bôi đặc trị, có thể thấy được rất là kịch liệt a.

trong ánh mắt An Thất Thất ý vị thâm trường, Hoắc Duẫn Anh cuối cùng cũng nhận được thuốc. nàng có chút khó khăn ngồi dậy, dự định đem bộ vị khó chịu nhất giải quyết. nhưng ngẩng đầu nhìn lên, An Thất Thất thế mà vẫn còn đứng ở chỗ kia, hoàn toàn không có ý định rời khỏi. Hoắc Duẫn Anh nhíu lông mày, cười nhìn An Thất Thất.

“Làm sao ? cô muốn giúp tôi xoa thuốc hả?”

“Ừm, có thể chứ?” An Thất Thất nghe Hoắc Duẫn Anh hỏi như vậy, vội vàng trả lời, kỳ thật…nàng là muốn nhìn bộ vị kia của Hoắc Duẫn Anh một chút…tổn thương thế nào. nàng luôn cảm thấy Hoắc Duẫn Anh bên ngoài cuồng ngạo, nhìn xem chắc cũng không sao chứ?

“An Thất Thất nếu cô muốn sáu tháng cuối năm đều tăng ca, liền tiếp tục ở chỗ này”

“Bà chủ, tôi đi, cô bảo trong nha” An Thất Thất nhanh nhanh rời khỏi phòng, chỉ để lại một câu nói. Nhìn nàng đi thật, Hoắc Duẫn Anh mới tách ra chân, đem thuốc bôi lên chỗ khó chịu. bất quá chỉ bôi bên ngoài cũng không tác dụng nhiều. bên trong thì bôi không tới. Nhìn xem tuýp thuốc, Hoắc Duẫn Anh bôi nó lên ngón tay, trên mặt hiện lên một tia không được tự nhiên. Cuối cùng vẫn là khẽ cắn môi, đưa tay dò xét đi vào.

“Ừm…” thuốc bôi mát lạnh bỗng nhiên đi vào thể nội, Hoắc Duẫn Anh nhịn không được khẽ hừ một tiếng, nàng kéo căng hai chân, đem thuốc bôi vào bên trong, sau đó rút ngón tay ra một chút. Dọn dẹp xong xuôi, nàng cầm lấy hộp thuốc lá bên cạnh, rút ra một điếu đặt lên miệng, lẳng lặng nhìn tờ lịch trên tường

“Còn bốn năm nữa”