“Hiệu trưởng, nơi này là lịch trình của cô hôm nay, đêm nay nhân viên nhà trường sẽ đàm phán với phía đầu tư về xây dựng sân vận động, đã đặt trước khách sạn, đối phương hy vọng có thể gặp cô” trong văn phòng, Ấn Kỷ Tuyền nhìn tin nhắn Ấn Sư Mân gửi cho nàng, chăm chú nhíu mày, thấy nàng tựa hồ không lắng nghe mình, thư ký có chút không biết làm sao đành đứng tại chỗ, không biết là có nên lặp lại hay không, hoặc là nhắc nhở Ấn Kỷ Tuyền.
“Còn có chuyện gì sao ?” ngay lúc thư ký do dự, Ấn Kỷ Tuyền đã ngẩng đầu, nhìn về phía nàng. Bị đôi mắt của Ấn Kỷ Tuyền nhìn chăm chú một hồi, tiểu thư ký tranh thủ thời gian lắc đầu.
“Không có….không có, chính là những thứ này”
“Ừm đêm nay tôi sẽ có mặt, ngoài ra đặt khách sạn nào ?”
“là khách sạn SAS”
Nghe tới tên khách sạn, Ấn Kỷ Tuyền nghĩ vài giây, trong đầu hiện lên thân ảnh quen thuộc. Nàng nghĩ nghĩ, bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía thư ký, khoé miệng thế mà mang theo nụ cười yếu ớt khi có khi không.
“Tiểu Trương, cô gọi điện cho phía khách sạn, nói tiệc tối đêm nay rất quan trọng, hy vọng chủ khách sạn có thể trực tiếp ra mặt”
“Dạ, hiệu trưởng” mặc dù không rõ Ấn Kỷ Tuyền tại sao phải làm như thế, nhưng thư ký không dám hỏi, cũng không tiện hỏi, chỉ có thể ôm hồ sơ đi ra ngoài. chuẩn bị gọi điện thoại. Sau một lát, thư ký nói với Ấn Kỷ Tuyền, khách sạn đồng ý yêu cầu lần này. Ấn Kỷ Tuyền xoay bút máy trong tay, ở trên giấy trắng nhẹ nhàng viết chữ ngạn, sau đó cảm thấy quá ngây thơ vội vàng gạch bỏ.
“Bà chủ, sao hôm nay chị ăn mặc đứng đắn vậy ?” ở trong quán bar, An Thất Thất nhìn Hoắc Duẫn Anh phát bệnh vài ngày, hôm nay lại có tinh thần, khó hiểu hỏi. Vài ngày trước, cô gái công Hoắc Duẫn Anh lại tới quán bar. An Thất Thất vốn cho rằng Hoắc Duẫn Anh thật thích hẹn hò với cô gái kia, còn dự định đứng ngoài cửa nghe lén tiếng Hoắc Duẫn Anh kêu rên sẽ như thế nào. kết quả nàng chưa kịp nghe rõ ràng thì cô gái muội tao Ấn Kỷ Tuyền liền đi về.
An Thất Thất vội vàng vào phòng, liền phát hiện Hoắc Duẫn Anh hai mắt ngây ngốc nằm trên giường, tay còn bị cột chặt, quả thực là bộ dáng yếu đuối hiếm có. An Thất Thất xưa nay quen bạn gái tự cho là mình hưởng thụ, cũng tự cho mình là thụ. nhưng nhìn Hoắc Duẫn Anh quần áo không chỉnh tề, tóc tai lộn xộn, môi đỏ yên nhiên, nàng với tâm thế vạn năm thụ lại nổi lên gợn sóng muốn quật khởi.
Bà chủ a, cô có biết dạng này của cô dễ khiến cho người ta phạm tội không, để vạn năm thụ như tôi cũng muốn đề cô a, khí thế tổng công của cô đi đâu mất rồi ?
Thế là dưới con mắt chế nhạo của An Thất Thất, Hoắc Duẫn Anh lại bắt đầu hình thức nằm trên giường, nằm cả ngày không chịu ngồi dậy. Thật vất vả hôm nay, người kia thế mà không mặc những bộ váy phong tao, mặc vào một thân chính trang. Về phần chính trang có bao nhiêu chính, thật đúng là có một phen tư vị đặc biệt
căn cứ vào ghi chép của An Thất Thất, Hoắc Duẫn Anh trong 365 ngày thì mặc váy 200 ngày, đa phần mặc y phục hở hang, đại khái chiếm 300 ngày, còn 65 ngày vì trời lạnh nên nằm trên giường. Dù sao đối với Hoắc Duẫn Anh mà nói trên cơ bản không mặc chính là yêu diễm cực điểm, không tao lãng thì không là nàng.
mà bây giờ, nhìn Hoắc Duẫn Anh ăn mặc. một bộ âu phục xanh ngọc dài, chân mang giày gót nhỏ màu đen. bên trên là tây trang bóp eo, bên trong là áo sơ mi màu đen. gương mặt xinh đẹp của Hoắc Duẫn Anh, mặc thành dạng này cũng rất đẹp, thế nhưng bộ trang phục với khí chất của nàng không giống nhau lắm. người khác mặc như vậy, nhất định sẽ cho người ta cảm giác là nữ cường nhân đứng đắn đi làm
nhưng Hoắc Duẫn Anh mặc như thế, để người nhìn có cảm giác như nàng chỉ mặc đồ đạo cụ, dường như chính là ám chỉ với người đối diện, tranh thủ thời gian mau cởi áo tôi đi, tranh thủ thời gian dùng cà vạt trói chặt tôi đi…Dạng này ám chỉ tính dục, làm khuôn mặt của Hoắc Duẫn Anh càng thêm xinh đẹp vô hạn, An Thất Thất che mũi quay đầu, nàng xong rồi, nàng lại bắt đầu mê luyến mỹ nhan của Hoắc Duẫn Anh rồi.
“Làm sao ? ý của cô là tôi bình thường ăn mặc không đứng đắn hả ?” Hoắc Duẫn Anh liếc mắt nhìn An Thất Thất nhíu mày nói. Nàng đứng trước bàn trang điểm, dựa theo tiêu chuẩn quốc tế mà tô son đỏ. An Thất Thất vừa muốn nói gì đó, Hoắc Duẫn Anh bỗng nhiên xoay người lại. đưa tay đặt nàng lên tường. Mũi quẩn quanh hương thơm của Hoắc Duẫn Anh, không phải mùi nước hoa, mà là thanh hương nhàn nhạt trên người nàng, phối hợp với khuôn mặt gần bên kia, An Thất Thất phát hiện cằm của nàng bị một bàn tay hơi lạnh nâng lên, ngay sau đó Hoắc Duẫn Anh đã xông tới
“Thất Thất, cô tại sao lại bày ra bộ dáng muốn bị tôi cưỡng hôn như thế hả?” Hoắc Duẫn Anh nhẹ nói, nói xong còn nhắm mắt, cười với nàng. Nếu như là trước kia, An Thất Thất tuyệt đối sẽ hô to trong lòng, bà chủ, thao khóc em đi. Thế nhưng mà…lúc này nhìn thấy, An Thất Thất bỗng nhiên muốn đè Hoắc Duẫn Anh lên tường, cưỡng hôn nàng.
“Bà chủ, tha thứ cho tôi nói thẳng, từ khi phát hiện chị là thụ, trong đầu tôi chỉ có dáng vẻ tiểu thụ của chị, chị câu dẫn tôi, sẽ khiến tôi nhịn không được muốn làm gì đó với chị” An Thất Thất thấp giọng chế nhạo nói, nghe nàng nói thế, Hoắc Duẫn Anh khinh thường liếc nhìn nàng một cái, quay người cầm lấy túi lắc mông rời khỏi, vẫn không quên trào phúng An Thất Thất một câu
“Dù có thụ cũng không để cô thượng.. Đúng nếu như con đàn bà Ấn Kỷ Tuyền muội tao kia lại tới, làm phiền kêu bảo vệ mời ả ra ngoài, sau này cô ta nằm trong sổ đen của THE ONE”
Hoắc Duẫn Anh rời khỏi quán bar, đi vào gara lấy xe, một chiếc lamborghini đầy sang trọng quý phái của nàng hiện ra. Hoắc Duẫn Anh thích màu đỏ, quần áo của nàng đa phần là màu đỏ, bao gồm cả xe. lái xe một đường đến Danh Hoàng, Hoắc Duẫn Anh bước xuống, khiến nhân viên đón ở cửa nhà hành phải giật mình, giống như minh tinh đi trên thảm đỏ.
“Bà chủ, chị tới rồi” Vừa mới đến chính sảnh, Hoắc Duẫn Anh liền thấy một người mặc vest đi ra, mặc dù hắn gọi nàng là bà chủ, mà Hoắc Duẫn Anh cũng biết hắn vốn là quản lý quán rượu. thế nhưng mà….không phải mỹ nữ, nên căn bản Hoắc Duẫn Anh cũng chẳng thèm nhớ tên
“Ừm, khách đến rồi sao?” Hoắc Duẫn Anh gật gật đầu, ngồi xuống ghế salon, người quản lý này làm được hai năm, trừ lần đầu tiên nhận chức, sau hai năm đây là lần đầu tiên nhìn thấy Hoắc Duẫn Anh, hắn muốn nói với bà chủ khách chưa đến, liền thấy một đám người đi vào.
Cầm đầu là một người phụ nữ mặc tây trang màu trắng, dáng người cao gầy, mang giày cao gót màu bạc, trong lúc giơ tay nhấc chân đều lộ ra chút ưu nhã. Nhìn thấy bọn họ, quản lý vội vàng chạy ra nghênh đón, dù sao đây cũng là người đêm nay bao toàn bộ Danh Hoàng, trong đêm nay, không thể gây lỗi bất cẩn, quản lý đương nhiên khuôn mặt tươi cười đón tiếp, phục vụ viên càng nhiệt tình hơn thường ngày, nhìn chung cả đại sảnh, chỉ sợ mặt thối còn có mình Hoắc Duẫn Anh.
Nàng hai mắt híp lại, khinh thường phun ra một chuỗi khói thuốc, nàng cảm thấy vận rủi của mình đến cực hạn, không phải sao lại hết lần này đến lần khác chạm mặt Ấn Kỷ Tuyền….
Bệnh tâm thần.