Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 01:

“Cái này quá nhạt, uống không trôi”

“Bà chủ, chị vừa uống bốn chén ly của tôi đêm nay, rượu cũng có giới hạn, coi như chị là bà chủ, cũng không thể uống như vậy được”

An Thất Thất, một cô gái cao mét sáu, có khuôn mặt trẻ con, âm thanh nãi thanh nãi khí như một con cừu non, nhưng nghề nghiệp của nàng là điều chế cho quán bar THE  ONE, đồng thời, nàng đã trưởng thành được 7 năm. Lúc trước quen Hoắc Duẫn Anh, An Thất Thất tin rằng, mối quan hệ giữa  con gái và con gái chính là thuần khiết không tì vết nhất, tựa như hoa sen trong hồ sen, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, 

Nhưng mà…

Sau khi quen biết Hoắc Duẫn Anh một tháng, An Thất Thất cảm thấy, thân thể phụ nữ đẹp đến mức không gì so sánh được, so với đàn ông đẹp mắt hơn nhiều. Sau khi quen biết Hoắc Duẫn Anh ba tháng, An Thất Thất lại cảm thấy, chỉ cần hai người con gái ở bên nhau, một người chính là Hoắc Duẫn Anh, họ nhất định sẽ xảy ra một thứ nào đó. Bây giờ, làm cho Hoắc Duẫn Anh ở quán bar năm năm, An Thất Thất cảm thấy mình xong rồi.

Nhìn thấy hai người con gái ngồi cùng nhau, nàng liền sẽ nhịn không được mà hưng phấn, nhìn thấy thân thể phụ nữ, nàng ẩm ướt so với nhìn cơ bụng đàn ông còn nhiều hơn. Nàng giật mình nhận ra, nguyên lai giữa phụ nữ với phụ nữ không chỉ có tình bạn thuần tuý, mà khắc sâu nhận thức nhất chính là, chỉ cần Hoắc Duẫn Anh chủ động đáp lời một người phụ nữ khác, cuối cùng nhất định sẽ cùng Hoắc Duẫn Anh lên giường.

Đêm nay tân tân khổ khổ bưng lên những chai rượu quý hiếm có hạn, An Thất Thất nhíu mày nhìn Hoắc Duẫn Anh thoải mái uống cạn một ly. Nàng đếm, tổng cộng năm mươi ly tài hoa của nàng, nàng vì bồi cô gái này mà uống chỉ tầm 6 ly, cho nên nói, Hoắc Duẫn Anh muốn khui rượu chính là muốn mình uống sao?

“Bà chủ, chị cũng không thể lại uống,  vạn nhất chị uống say rồi, lại muốn cùng em xảy ra chuyện gì thì làm sao hả?” An Thất Thất thấy Hoắc Duẫn Anh còn muốn uống rượu, vội vàng ngăn nàng lại, ai ngờ đối phương lại thuận thế dựa vào người nàng. lúc Hoắc Duẫn Anh tới gần, mùi hương dầu gội trên tóc nàng nhàn nhạt thoảng qua, khiến An Thất Thất nhịn không được phải hít một hơi sâu, lại nuốt nước miếng.

Ân…nên nói như thế nào đây, bà chủ chính là Hoắc Duẫn Anh, là một vưu vật, mà vưu vật này  hết lần này đến lần khác thích một người con gái khác. Hoắc Duẫn Anh năm nay 26 tuổi nhưng đều nói rằng mình chỉ mới 16 tuổi, đương nhiên không ai tin. cha mẹ trước kia bị tai nạn giao thông, tài sản liền giao cho cô của Hoắc Duẫn Anh tạm thời quản lý, mà Hoắc Duẫn Anh sau khi trưởng thành, cô nàng cũng ra nước ngoài, Hoắc Duẫn Anh tiếp quản tài sản, liền nhờ cha mẹ mà có nhà có xe đúng chuẩn phú nhị đại.

Hoắc Duẫn Anh có cái miệng rất tiện, người cũng nói ngược nói xuôi. nàng nói mình vừa sinh ra đã thích con gái, đối với đàn ông không hề có hứng thú, càng đừng đề cập đến tình thú. Hoắc gia lúc đầu rất hạnh phúc, một nhà ba người hoà thuận vui vẻ, kết quả lúc đi coi bói bỗng nhiên xuất hiện thần côn như trong phim, ám chỉ Hoắc Duẫn Anh có bát tự ẩn sát, khắc người bên cạnh, hơn nữa còn nói Hoắc Duẫn Anh sống không quá ba mươi tuổi.

Vừa nghe sơ qua, Hoắc Duẫn Anh tuổi còn nhỏ tự nhiên không hiểu, còn bị dọa đến hết hồn, mà Hoặc ba Hoặc mẹ cũng không coi  ra gì. cho đến khi cả hai người đều mất trong tai nạn máy bay, Hoắc Duẫn Anh mới nhớ lại chuyện này. Về sau, có một số việc ứng nghiệm với thần côn kia, Hoắc Duẫn Anh mới bắt đầu còn nghĩ cách giải quyết, về sau bỏ mặc không quan tâm, tuỳ số phận.

Sản nghiệp Hoắc gia rất nhiều, không chỉ có chuỗi khách sạn, sau khi Hoắc Duẫn Anh tiếp nhận còn mở không ít quán rượu, dựa vào lời Hoắc Duẫn Anh hay nói, nàng còn mấy năm liền chết rồi, nàng muốn uống rượu mạnh nhất, nằm trên cô gái đẹp nhất. An Thất Thất làm chứng, rất có trách nhiệm mà xác nhận, Hoắc Duẫn Anh đều đem hai việc này làm đến hoàn mỹ

Mặc dù Hoắc Duẫn Anh trong giới mệnh danh là hoa hồ điệp, nhưng nàng mặc dù là hoa, lại không hề khiến người ta ghét được, duyên phận của nàng nhiều đến không đếm nổi. Mỗi khi có sinh nhật, Hoắc Duẫn Anh thu quà mỏi tay, mở quà, lao vào mọi loại buổi tiệc sinh nhật. Mỗi năm sinh nhật Hoắc Duẫn Anh đều nói, nàng lại cách thần chết gần hơn một bước, nàng phải tranh thủ thời gian tìm khoái hoạt, lại tìm phụ nữ ngủ một đêm. Bất quá theo An Thất Thất, nàng bất quá dục cầu bất mãn mà thôi.

Từ suy nghĩ nghiêm túc mà nói, Hoắc Duẫn Anh tướng mạo kỳ thật rất giống yêu tinh trong phim. nàng thích mái tóc màu đen, vặn năm không đổi kiểu tóc mà trên weibo được bỏ phiếu cao nhất, tóc đen dài thẳng, chẻ ngôi giữa, tiêu chuẩn của một nữ thần. bởi vì mặt của nàng rất nhỏ, loại kiểu tóc này đối với nàng rất nhẹ nhàng. mà  ngũ quan của nàng càng thêm tinh xảo không nói nên lời, lông mày dài nhỏ đen nhánh, sống mũi cao đến mức An Thất Thất thấy nàng lần đầu còn nghĩ rằng nàng làm phẫu thuật thẩm mỹ, về sau vô số lần bóp cái mũi này mới biết là hàng thật

Về phần con mắt, đôi mắt Hoắc Duẫn Anh rất xinh đẹp, dùng một câu vùng Đông Bắc để hình dung chính là sơn đen bôi  đen, đã sáng càng loáng! còn muốn nói một điều chính là, Hoắc Duẫn Anh đối với môi đỏ liệt diễm không như bình thường nóng lòng cùng chấp nhất, mỗi lần An Thất Thất nói nàng tô son mà uống rượu sẽ bị phai màu, Hoắc Duẫn Anh đều sẽ khinh thường liếc nhìn nàng một cái, ném ra một câu.

“Con gái không có ngực không có mông thì thôi đi, ngay cả son môi cũng không tô, chỉ cầu sinh tồn, có khác gì con cá mặn không ?” tới lúc này, An Thất Thất bị đánh bại hoàn toàn. nàng cảm thấy đi theo Hoắc Duẫn Anh bên người, mình đã nếm đủ loại đả kích trên thế giới, từ tướng mạo, đến chiều cao, lại đến ngực, vòng mông, chất tóc dài, ngón tay dài ngắn, liền ngay cả chuyện lên giường, Hoắc Duẫn Anh đều phải bức nàng so tài một phen. An Thất Thất cảm thấy mình thật kiên cường, có thể  ở bên cạnh Hoắc Duẫn Anh năm năm còn không bị nàng làm cho tức chết

“bà chủ, chị làm gì mà ngẩn người vậy ? lại coi trọng ai rồi  hả?” sau một lát, Hoắc Duẫn Anh uống ly thứ tám vào bụng, thấy nàng nhìn một chỗ nhìn người, An Thất Thất hỏi, thuận tầm mắt nàng nhìn qua, lập tức biết vì sao Hoắc Duẫn Anh lại nhìn bên kia.

Chỉ thấy bên góc quán bar có một cô gái đang ngồi, cô gái mặc quần áo nghiêm túc, kiểu tây, áo sơ mi màu trắng, cài nút toàn bộ, mặc váy ôm  chặt mông cùng đùi, tất chân màu đen che đi  cặp đùi đẹp, lại che không được ánh mắt người khác rơi trên người nàng.

Cô gái cuộn tóc,  đeo một bộ kính trắng, tay trái cầm hồ sơ, cả người cho cảm giác nghiêm túc sạch sẽ, hoàn toàn không giống người đến quán bar. Nàng ngồi ở chỗ kia cho người nhìn cảm giác trang nghiêm, dường như hoàn cảnh xung quanh đều biến thành phòng họp,  mà không phải quán bar

Hoắc Duẫn Anh sớm chú ý cô  gái  này khi nàng vừa vào cửa, cũng chú ý có thật nhiều người tiến đến bắt chuyện với nàng, lại đều đụng phải đinh. Không phải  sao, một cô gái trang điểm nhẹ, cùng nàng nói vài câu liền mặt đen rời đi. Hoắc Duẫn Anh khinh thường nhếch môi, nếu như vậy đoán chừng là người trong giới đây, dù số lượng ít, thế nhưng không có nghĩa trình độ hay tiêu chuẩn phải hạ xuống nha

“Bà chủ, chị định ra  tay hả? em đoán chừng, độ khó ở mức 9 nha””

“Tiểu An Tử a, em phải biết, ở trước mặt chị, bất kỳ độ khó nào đều không là vấn đề. Đêm nay chị liền hạ cô ta cho em xem, thế nào ?” Hoắc Duẫn Anh nói xong, cầm thẻ phòng quán bar của mình, cười  đứng dậy, đi về phía cô gái kia.

An Thất Thất ngồi vào chỗ nàng vừa ngồi, nhìn Hoắc Duẫn Anh mặc váy đen lộ lưng phong tao lắc mông đi tới. An Thất Thất luôn cảm thấy lần này không có đơn giản như vậy, nàng ngược lại muốn nhìn một chút, nếu như Hoắc Duẫn Anh có bất ngờ, là tình huống thế nào.

“Cô không thích uống rượu đỏ, uống cái này đi” Hoắc Duẫn Anh không giống những người khác tới bắt chuyện, mà là trực tiếp đến bên cạnh cô gái, cầm ly rượu vừa lấy từ quầy rượu đưa cho cô gái. nhìn thấy ly rượu  trắng đặt trước mặt mình, Ấn Kỷ Tuyền ngẩng đầu liếc mắt nhìn người vừa tới, khẽ gật đầu, cũng tiếp nhận rượu trắng nàng đưa tới, uống nửa ly.

“A, cô uống rượu của  tôi, chính là thiếu nợ nhân tình của tôi rồi” Hoắc Duẫn Anh vừa cười vừa nói, Ấn Kỷ Tuyền cũng biết nàng đang đùa, cũng đáp lại bằng nụ cười nhẹ. Chỉ là một lát sau, nàng lại cười không nổi. Bởi vì Hoắc Duẫn Anh đã nâng cằm của nàng, không đợi nàng  nói cái gì, bỗng nhiên hôn nàng.

Hai cô gái  hôn nhau là chuyện bình thường trong giới, nhưng Hoắc Duẫn Anh là danh bài nổi tiếng, cũng không ít người vì  muốn gặp nàng mới tới THE ONE, nhìn thấy Hoắc Duẫn Anh trực tiếp hôn lên, đối tượng vẫn là cô gái được bắt chuyện hai mươi mấy lần không ai thành công, không khỏi huýt sáo, một mảnh âm thanh ồn ào.

Hai người hôn hồi lâu, mà  An Thất Thất bên kia đã sớm  mở to hai mắt  nhìn, vẫn không nghĩ tới Hoắc Duẫn Anh như vậy.

thành tích bất bại  tiếp tục được duy trì. Một nụ hôn qua đi, Hoắc Duẫn Anh ngồi trên đùi Ấn Kỷ Tuyền, người này chỉ nhíu mày cười nhìn nàng, hòn toàn không có bất mãn đột nhiên bị nàng hôn.

“Cô tên gì? không quen có thể dùng tên giả” Hoắc Duẫn Anh nhẹ nhàng sờ cái  cằm của Ấn Kỷ Tuyền, nhìn môi của nàng còn lưu lại dấu son đỏ của mình, tiến tới giúp nàng liếm sạch.

“Ấn Kỷ Tuyền “ nàng không ngại nói thật tên mình, dù sao nàng cũng không phải người nổi tiếng gì.

Ồ? xem ra là tên thật nha, đã như vậy, Ấn tiểu thư  chắc nguyện ý cùng tôi giao lưu sâu hơn rồi nhỉ, đây là thẻ phòng của tôi, cô đêm nay có thể đến tìm tôi” Hoắc Duẫn Anh nói, dùng thẻ phòng chậm rãi  cởi nút áo sơ  mi của  Ấn Kỷ Tuyền, một nút, hai nút ba nút, ba hàng nút bị cởi ra, nàng nhìn nịt ngực bên trong của Ấn Kỷ Tuyền màu trắng, còn có khe rãnh thâm thuý kia, trước mắt hiện lên một tia hiểu rõ, thuận tay đem thẻ phòng nhét  vào giữa khe  thịt kia.

“Tôi cảm thấy, cô mặc màu đen sẽ đẹp lắm đó”

Posted in Mèo và Báo

Chương 140: Đại kết cục hạ

Nơi tư mật ấp ủ hơi nóng

hôn đến kịch liệt, hai người tách ra cùng nhau thở dốc,  bờ môi sưng đỏ che  kín nước.

Nhịp tim Tần Mặc rất nhanh, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm nàng, mèo con ngượng ngùng cúi đầu, không tự giác nắm chặt tay Thẩm Tấn

Không ngoài ý muốn trông thấy mình bị nâng đùi lên

Nơi đó hoàn toàn lộ ra, Tần Mặc càng xấu hổ.

Thẩm Tấn thích dáng vẻ xấu hổ của Tần Mặc, nàng thoáng rời đi,  Tần Mặc trông thấy bụng dưới bằng phẳng của nàng,  cỏ dại rậm rạp đều dính óng ánh, quấn lại thành một đoàn.

“Mèo con~”

Thẩm Tấn  lại ma sát gần hơn, dùng cỏ dại phá hoa huyệt của nàng “ thư thái như vậy sao?”

Tiếng ma sát nhẹ vang lên để người nghe đỏ mặt đến mang tai, khe hở huyệt non bị cỏ dại thô ráp làm xốp giòn ngứa ngáy, cỏ dại cũng bị làm cho ướt át sáng bóng

Hai nơi  tư mật giống nhau, ma sát lại dâng lên khoái cảm, cỏ dại ướt át mềm nhuận giống như mài ra bọt trắng, cùng Thẩm Tấn quấn cùng một chỗ.

Nhục phùng bị cọ sát từng tia tê dại, lại  không tự chủ được co rụt lại, gạt ra chút dịch nóng 

Thẩm Tấn ép Tần Mặc lên tường mà run lắc, đầu ngực cũng đụng vào Tần Mặc hung hăng ma sát, hưởng thụ đầu ngực có chút đau.

“Tấn…A~”

Hơi thở nóng rực quanh quẩn bên tai, đầu ngực có chút nhói nhói, hạ thân nhớp nhúa, từng trận căng lên.

Ẩm ướt, ẩm ướt… Tần Mặc rên rỉ, thân thể  nhẹ nhàng run rẩy, ngón tay gắt gao chế trụ Thẩm Tấn.

“Ngô…mèo to, a a….”

thế mà dễ dàng bị  nâng lên, khoái cảm so với lúc trước càng mãnh liệt hơn, tiểu hạch mơ hồ  phồng lên.

bộ ngực có chút chập trùng,  đầu ngực trướng trướng hơi đau, Thẩm Tấn bỗng nhiên rời đi một chút,  buông tay Tần Mặc, duỗi xuống phía dưới

“Mèo con ẩm ướt rồi sao?”

Lâu như vậy không có chạm qua kiều huyệt, Thẩm Tấn cực kỳ nhớ nhung, ngón giữa vùi sâu vào huyệt phùng, đầu ngón tay móc trong miệng nhỏ.

“Thật mềm, thật ẩm ướt  ~”

nhẹ nhàng đè ép huyệt phùng, Thẩm Tấn đùa bỡn âm thần “ nhiều nước như vậy, muốn tôi cắm sao?”

Dù sao rất lâu không có đụng, dục hỏa so với ngày thường thiêu đến hừng hực, Thẩm Tấn bôi bôi nộn huyệt nho nhỏ, hận không thể lập tức cắm vào thao hạ mấy trăm cái, đem chất lỏng cắm phun ra ngoài.

Nhưng nàng vẫn nhịn xuống, tay xoa gương mặt đỏ bừng của Tần Mặc, nghiêm túc hỏi nàng “ Tần Mặc, em còn giận tôi không?”

Nhẹ nhàng chạm vào trán mèo con, Thẩm Tấn trầm thấp đáp “ thật xin lỗi, tôi lúc ấy chỉ nghĩ..tôi không biết phải làm sao”

cẩn thận từng li từng tí, Tần Mặc kỳ thật đã sớm mềm lòng “ Tấn~”

“Em đã không còn trách Tấn”

mặc dù vẫn cảm thấy khi đó chiếm tiện nghi thực sự có chút quá đáng, thế nhưng Thẩm Tấn đối xử với nàng cũng rất tốt.

“Mèo con, tôi biết khi đó không đúng, là tôi sai”

Hôn môi Tần Mặc một cái, Thẩm Tấn nhìn nàng, rất chân thành nói “ Tôi chỉ nghĩ mau chóng cùng  em phát sinh quan hệ, cho nên lỗ mãng…thật xin lỗi”

“ừm hừ?”

Tần Mặc nhíu mày, đưa tay móc sợi tóc Thẩm Tấn, quấn quanh trên đầu ngón tay nhẹ nhàng đùa bỡn “ Kỳ thật sau này em có suy nghĩ, chứng cứ Trương Dân Sinh ngoại tình là Tấn gửi đúng không?”

Chuyện vụng trộm hôn nàng đã bại lộ, sau đó  tin nhắn vạch trần tiểu tam, chẳng  phải tới quá đúng lúc sao ?

Thẩm Tấn quả thật lại bắt đầu ấp úng, Tần Mặc cười cười, bỗng nhiên xấu xa hỏi nàng “ Hiện tại ngừng được không ?”

“…”

xem ra lại bị trừng phạt, Thẩm Tấn âm thầm thở dài, nhưng thật nhịn xuống, xoay người tìm khăn ướt lau chùi

Đứng đắn đến ngay cả Tần Mặc cũng không quen, thật sự nghĩ làm thật hả ?

Cũng không biết có nên bớt cứng rắn cái miệng lại không, nhưng nói ngừng là ngừng sao A Tấn, rất thích nha!

“Có phải mệt mỏi quá không “ Thẩm Tấn ôn nhu lau chùi cho mèo con “ tôi đưa em đi ăn gì đó, về nhà nghỉ ngơi”

Tần Mặc gật  gật đầu, cuối cùng bắt đầu lo lắng “ nhà Tấn, có phải có nhiều trưởng bối không ?”

Mèo con não bổ ra  tràng cảnh làm dâu gia tộc: rất nhiều trưởng bối đông như nêm cối, phía trước có hai trưởng bối lạnh lùng âm trầm, nàng bưng khay trà quỳ trên đất không ngừng run rẩy

Nếu không nữa thì chính là Lâm Đại Ngọc vào Giả phủ, ngẫm lại sau này có lục đục với nhau, Tần Mặc cảm thấy mình muốn ngạt thở

Mắt thấy bé mèo muốn  mất hồn, Thẩm Tấn liền đuổi theo nắm chặt nàng  lắc lắc “ Tần Mặc,  Tần Mặc ?”

“Em suy nghĩ gì đó” nàng sờ sờ cái mũi của mèo con “  người nhà của tôi không nhiều, ông bà tôi là hoa kiều về nước, hai ông bà rất phóng khoáng, sẽ không phong kiến với em đâu”

Xòe ngón tay đếm người trong nhà, để Tần Mặc biết mình không có khoa trương, trấn an mèo con.

Cuối cùng mới dỗ bé mèo về nhà, Thẩm lão gia tử cùng vợ đối với Tần Mặc rất ôn hoà,  tựa như đối với cháu gái ruột của mình

Bé mèo con được trưởng bối khoan dung thân thiết chào hỏi, còn được ăn một bữa rất ngon

Sau bữa ăn, Thẩm Tấn bồi tiếp nàng về phòng ngủ nghỉ ngơi.

Tần Mặc nằm trên giường, rất tình nguyện để Thẩm Tấn ôm, gối lên cánh tay nàng, nghe nhịp tim đều đều của nàng.

Hết thảy đều để người an tâm

Tần Mặc nhìn Thẩm Tấn thay áo ngủ cổ tròn, lộ ra vết sẹo hình chữ thập trên ngực.

“….”

Vết sẹo  thế này rất ít gặp trên người phụ nữ, Tần Mặc bỗng nhiên cảm thấy đau lòng….nàng không thực sự hiểu rõ Thẩm Tấn.

Chuyện đã qua Thẩm Tấn cũng cố ý không nhắc tới, Bùi Cẩm Tịch cũng giữ  kín như bưng, nhưng từ Quý Lam cùng mẹ nàng, vẫn có thể nhìn thấy một ít mảnh vỡ nho nhỏ

Giáo  sư của Quý Lam từng là bác sĩ tâm lý cho Thẩm Tấn, Tống Kiều đối với chuyện lúc đó cũng biết một ít, nhưng bất kể là nghe ai nói, Tần Mặc đều cảm nhận được lời nhắc nhở: Trong quá khứ Thẩm Tấn từng trải qua những chuyện không tốt lắm

Nàng không có hỏi, nhưng nàng đau lòng

“Tấn~”

“Hửm?”

Tần Mặc cười một tiếng, ôm lấy Thẩm Tấn, đem đầu chôn vào bộ ngực mềm mại của nàng, cùng nàng mười ngón đan xen

Lần này ngủ phá lệ ngon ngọt, hai người lúc tỉnh lại thì xung quanh đã tối đen

Tần Mặc nhớ tới liền bật đèn, Thẩm Tấn sau lưng đột nhiên ôm lấy eo nàng, quả thực kéo nàng lại

“Tấn…Ô~”

Bờ môi  bị Thẩm Tấn hôn, Tần Mặc không chút nào phòng bị, đầu lưỡi đối phương thừa cơ chui vào khuấy động, liều mạng hút

“Ngô, ân….”

gian phòng hắc ám chỉ có tiếng hai người hôn nhau, Tần Mặc dần dần mềm xuống, giơ cánh tay ôm lấy Thẩm Tấn.

Thẩm Tấn từ sau ôm nàng, hôn nhiệt tình, mấy lần cuốn lấy lưỡi của nàng, vừa đi vừa về đùa giỡn

“Miêu miêu, để  tôi mài một chút được không, một chút à”

Thở dốc nóng rực, nàng kỳ thật đã sớm tỉnh, nhưng Tần Mặc ngủ say nhấc chân gác lên hông nàng, khiến nàng thật khó chịu

Nơi đó thật nóng, muốn cùng nàng mài mài một cái

“Tấn…”

Trong bóng tối, Tần Mặc cảm giác được đôi mắt tràn ngập tình dục nhìn mình chằm chằm, để nàng bắt đầu động tình.

“Tấn muốn liền…làm đi~”

chổ kia của nàng giống như cũng ẩm ướt, Thẩm Tấn mừng rỡ như điên, hôn Tần Mặc, tay từ  trên ngực nàng mò xuống dưới.

Đi vào quần lót, tuỳ tiện nắn tiểu hạch

Mềm mềm, rất nóng,, Thẩm Tấn dùng ngón giữa xâm nhập móc nhục phùng mấy lần, quét chút nước dâm bôi lên âm hạch

Tần Mặc nằm nghiêng, Thẩm Tấn dán sát sau lưng  nàng, hôn cổ nàng, dùng đầu gối đẩy chân nàng.

tay phải vuốt ve âm đế, chậm rãi đem dâm dịch bôi lên khe hở, kích phát dục vọng của Tần Mặc.

Một chút tê dại, nụ hoa bị kích phát từng tia khoái cảm, Tần Mặc nhịn không được hừ một tiếng, cánh tay ôm lấy cổ Thẩm Tấn 

“Mèo con~”

dùng hai ngón tay đè lại  âm hạch trơn ướt, Thẩm Tấn ngậm lấy vành tai Tần Mặc, không chút lưu tình run mạnh,  chà đạo chỗ yếu ớt mẫn cảm kia

Tần Mặc run lên, lập tức nhô lên bụng dưới, nàng muốn ngăn Thẩm Tấn lại nhận được sự  xoa nắn cuồng loạn hơn

“A…A~”

chổ kia xông lên khoái cảm bén nhọn kịch liệt, vừa vội vừa nhanh, âm đế trong nháy mắt cứng lên, đem thân thể làm cho mềm nhũn.

“Thoải mái không ?”

cảm thấy âm huyệt dưới tác động của ngón tay đã cứng, Thẩm Tấn ngay lập tức dùng ngón giữa tìm tòi, cẳm vào bên trong âm huyệt đang cổ động

Đẩy vào, rời khỏi, lại đẩy vào, lại rời khỏi…nàng chậm rãi cắm nộn huyệt chặt chẽ, cảm thụ khoái cảm bị hút.

Phốc thử, nàng gạt mở âm thần đi  vào, liền mượt mà cắm vào chỗ sâu, để tiểu huyệt dâm đãng nuốt ngón tay nàng.

Tần Mặc trầm thấp rên rỉ, Thẩm Tấn chậm rãi cọ xát lấy bên trong vách hang “ Tần Mặc, tiểu huyệt lại gấp  nè”

Đầu ngón tay lúc rời khỏi, cửa huyệt theo đó co rụt lại, ba ngón tay của Thẩm Tấn chậm rãi đặt trên khe thịt, hai ngón tay tách âm thần ra.

“Đều ướt” ngón giữa lại lần nữa trượt vào âm huyệt, Thẩm Tấn cố ý đùa giỡn nàng “ Tôi giúp em hảo hảo mở rộng”

“Tấn….A, a  a~”

đột nhiên bị mãnh cắm, Thẩm Tấn nhanh chóng dùng ngón giữa trừu sáp, thâm nhập thật sâu móc nội huyệt, đem tiểu huyệt khạc ra nước.

Bỗng nhiên lại chậm, dần dần rút ngón tay ra, cửa huyệt đảo quanh, mở rộng cho nàng.

“ừm, a~”

Tần Mặc mẫn cảm mà run lên chân, Thẩm Tấn hôn khuôn mặt nàng, lại đem ngón tay cắm vào thật sâu.

“Tiểu huyệt nóng quá”

Chậm rãi đi vào, cố ý khuếch trương nội huyệt nói “ Thật mềm”

Hồi  lâu không làm, ngón tay mài chỗ trống rỗng kia, Tần Mặc không khỏi nắm chặt gối, rên rỉ “ Tấn~”

“Đừng vội”

Lại sâu sắc nhàn nhạt cắm mấy lần, tốc độ y nguyên rất chậm, cho đến khi Tần Mặc rên rỉ nghĩ nâng lên bụng dưới, Thẩm Tấn mới rút ngón tay ra hoàn toàn.

Tiểu huyệt trống rỗng càng rõ, lại nhịn không được văng ra mật dịch

Không sai biệt lắm, Thẩm Tấn vén chăn lên, quỳ giữa hai chân Tần Mặc, ngăn bắp đùi nàng, hai ngón hung hăng đi vào nộn huyệt, cắm vào chỗ sâu nhất

“A, a a….A ~”

Tiểu huyệt chặt chẽ còn không kịp hút liền bị làm mãnh liệt, huyệt thịt bị thao đến lật ra ngoài, dòng nước ẩm ướt chảy xuống tay Thẩm Tấn.

Trong bóng tối, Thẩm Tấn trầm mặc làm nộn huyệt, chỉ nghe tiếng nước vang lên

Hai ngón ở huyệt đạo  đảo quanh, nặng nề mài móc vách trong, tiểu huyệt hồi lâu chưa đỉnh, so với ngày thường càng mẫn cảm hơn.

Tần Mặc trừu sáp không ngừng nghỉ, Thẩm Tấn dùng tay sờ soạng âm châu đã cứng, ngón cái nhẹ nhàng xoa bóp nó

tuỳ theo mà trừu sáp mãnh liệt hơn, nàng nhanh chóng cắm dâm huyệt đang run rẩy, đem bên trong chất lỏng làm ra hết

“A…a…Tấn” Tần Mặc triệt để bị khoái cảm bao phủ, khóc kêu ra tiếng “A, a a…em…không được”

Muốn tới rất nhanh, chất lỏng cũng ướt nhẹp ga giường, Tần Mặc nắm chặt gối, dùng sức nhô lên bụng dưới “ Tấn…A, muốn ra~”

may mắn lần này chỉ cao trào một lần, Thẩm Tấn nghĩ Tần Mặc chưa ăn bữa tối, hôn nàng để nàng lắng lại

Lau chùi sạch sẽ Tần Mặc, Thẩm Tấn xuống lầu  nhìn bếp còn món gì không, trở về hỏi mèo con có đói bụng không.

“Em cũng không có đói” Tần Mặc có chút mềm nhũn, dựa vào Thẩm Tấn, sờ sờ  cằm nàng “ có thể không ăn được không ?”

“Dạng này a” Thẩm Tấn sờ mèo con “ chổ này có một tiệm đồ nướng bán tiểu hoàng ngư ăn rất ngon, em không nghĩ…”

lỗ tai Tần Mặc dựng thẳng đứng nói “ Em muốn ăn!”

Quả thật là mèo ăn cá, bé mèo con nào đó eo không đau, chân không mỏi, trơn tru xuống giường chuẩn bị ra ngoài.

Thẩm Tấn sờ cái mũi một cái, muốn cười

Hiện tại cũng tầm mười giờ tối, đúng lúc thời gian chợ đêm náo nhiệt nhất, Thẩm Tấn lái xe chở Tần Mặc đi đường bờ sông, ở một nhà hàng nổi tiếng mua hai mươi xâu tiểu hoàng ngư

Gọi thức ăn còn phải chờ mười phút, Tần Mặc trông thấy ven đường có bán sữa dừa nóng, liền chạy tới mua hai chén

Ăn uống no đủ, hai người chậm rãi đi dọc bờ sông

Rời  khỏi khu chợ đêm, con đường yên tĩnh đi rất nhiều, ngày đông gió thổi cũng rất nhẹ nhàng, không giống phương bắc lạnh  thấu xương

Tần Mặc dựa vào hàng rào, từ nơi này nhìn ra ngoài, mặt sông rộng lớn nghe tiếng sóng ngầm rì rào, nơi xa lóe lên du thuyền lui tới không dứt

Nhìn về bên kia sông, bên kia đèn đóm lấp loé, một mảnh phồn hoa.

Thẩm Tấn nhìn gió thổi phần phật, liền mở áo khoác, đem  Tần Mặc mặc áo lông cừu cổ cao tiến vào trong ngực

“Ngày mai dẫn em đi Úc Thành chơi”

“Tấn, em nghe nói Úc Thành có rất nhiều sòng bạc?”

“Ừm” Thẩm Tấn nhàn nhạt trả lời “ nhà tôi chiếm một phần ba”

“…”

Đột nhiên cảm thấy mình như tiểu bạch kiểm bị phú bà bao nuôi, Tần Mặc xoắn xuýt một hồi lâu, không có chú ý trên cổ quấn khăn lụa mỏng, đúng lúc một trận gió lớn, làm nó bay đi

“Meo meo meo?”

Mèo con gấp đến độ trảo mấy lần, nhưng khăn lụa kia vẫn bay đi, trơ mắt nhìn nó bay xuống dòng sông đen sì

Tần Mặc vịn lan can, rướn cổ nhìn xuống dưới, mắt thấy không cách  nào kiếm về.

“Tấn, lần này làm thế nào nha, khăn lụa mất rồi…”

“Không sao” Thẩm Tấn dỗ dành nàng, an ủi “ ngày mai tôi đưa em đi mua cái mới”

Cũng đành như thế, mèo con nhìn dòng sông thở dài, đi ăn bữa khuya còn bay mất khăn lụa

Bàn tay lộ ra bên ngoài có chút lạnh, Tần Mặc xoa xoa tay, quay người ôm lấy Thẩm Tấn, đem khuôn mặt nhỏ chôn vào trong ngực nàng

“Mèo to~”

“Ừm ?”

“Em yêu Tấn”

“Ừm”

Thật lạnh nhạt!

Tần Mặc không hài lòng, dứt khoát nhón chân lên, nắm lấy cổ áo Tần Mặc, ngửa đầu hôn lên vết sẹo  trên mặt nàng.

Thẩm Tấn trong lòng khẽ run,  càng ôm chặt mèo con hơn

“Tần Mặc, ngày mai chúng ta đi mua nhẫn cưới đi”