Posted in Mèo và Báo

Chương 134: Quà mới đính hôn

Nguỵ Nam mặt dày mày dạn ăn một bữa sủi cảo rồi mới chịu đi.

Tần Mặc trong nhà bếp rửa chén, chờ một lúc lâu mới thấy Thẩm Tấn trở về, nói “ Mèo con, thay quần áo chút đi, tôi đưa em ra ngoài”

“A?”

Tần Mặc còn đang rửa bát đũa hỏi “ đi đâu vậy?”

“Đi rồi thì biết” Thẩm Tấn đi lên kéo găng tay rửa chén “ mau tới phòng ngủ, tôi có đồ cho em”

Tần Mặc không hiểu ra sao, thế nhưng nàng đã nói như vậy, cũng chỉ đành lau tay đi theo.

vừa tiến vào phòng ngủ, Thẩm Tấn đột nhiên xuất hiện đằng sau lưng, đưa tay kẹp tóc Tần Mặc 

“Cái gì vậy ?”

Tần Mặc dùng tay sờ, gai nhọn chạm vào ngón tay “ lỗi tai?”

“Tai mèo ~”

Chính là kẹp tóc tai mèo có thể dễ dàng mua trên đường, Thẩm Tấn đưa Nguỵ Nam xuống  tiểu khu thuận tiện mua một cái.

Không thể không nói phụ nữ hơn ba mươi tuổi mà còn rất ngây thơ, nhưng Tần Mặc cảm thấy dáng vẻ Thẩm Tấn giống như là rất vui.

thế là đành theo ý nguyện của nàng, Tần Mặc rút tay về nắm lấy tay nhỏ, học dáng vẻ mèo con “ meo ~”

Thẩm Tấn sửng sốt trong chốc lát, đột nhiên đưa tay luồn qua nách Tần Mặc, tựa hồ muốn nàng giơ lên

trong mắt nàng Tần Mặc dường như là bé mèo con có thể đứng hai chân.

“Tần Mặc, em thật đáng yêu!”

mặc dù không có khả năng cao lên hơn nữa, nhưng không làm Thẩm Tấn ngừng thích….lỗ tai mèo nhìn thật dễ thương.

Lỗ tai nhỏ xám trắng, Tần Mặc có chút đỏ mặt, bề ngoài thanh diễm nội tâm manh manh quả thực không nên quá tương phản.

:Trước kia có người nào nói em đáng yêu không ?”

Thẩm Tấn ước gì có thể cắn bé mèo manh manh này một cái, Tần Mặc nhanh chóng dùng móng vuốt che mặt nàng cự tuyệt “ Tấn, Tấn không phải nói muốn ra ngoài sao?”

Người đã lớn thế này còn xem nàng như mèo, không xấu hổ sao!

“Trước hôn một cái~”

Thẩm Tấn lưu manh nhất định phải hôn, luồn qua nách Tần Mặc không thể trốn tránh, Tần Mặc vịn ngực nàng giãy dụa nửa ngày, cuối cùng chùn chân xuống, quả thực đào thoát khỏi ngực Thẩm Tấn.

Kẹp tóc tai mèo rơi trên đất, Tần Mặc ửng hồng, đem tóc vén ra đằng sau “ Nhanh nhanh….đi thay quần áo”

Miệng không cẩn thận nói lời đen tối, Tần Mặc phát giác đỏ mặt, đều nghĩ kéo áo che mặt.

Đều do mèo to! còn không biết xấu hổ mà cười !

Cánh tay bổ nhào lên người Thẩm Tấn, Tần Mặc vung áo lên cào bụng nàng “ không cho cười!”

Mèo con rất đáng yêu, cào một cái ngứa ngứa thật ngây thơ, Thẩm Tấn đem người ôm vào trong ngực, thừa cơ hôn một cái.

Hai người cứ vậy nháo một hồi, cho đến khi tóc tai bù xù, quần áo dúm dó mới ngừng lại.

Tần Mặc có một ít sức để chống đỡ, thở gấp nằm trên ngực mềm mại của Thẩm Tấn, dùng sức hít sâu

hương thơm nhàn nhạt, đều là mùi hương của đối phương.

“Tấn~”

nắm chặt áo Thẩm Tấn, Tần Mặc đem khuôn mặt nhỏ còn nóng hổi đỏ lên chôn vào giữa bộ ngực mềm của nàng “ em rất vui vẻ~”

“Ừm hử?”

Bởi vì đùa giỡn, nút đã bị đứt hai ba cái, áo ngực ôm lấy càng khiến bộ ngực trở nên ngạo nghễ.

Thẩm Tấn dứt khoát ưỡn ngực “ Mèo con háo sắc chui vào ngực tôi rất vui vẻ sao?”

Một câu liền đem bầu không khí huỷ diệt không còn gì, Tần Mặc hung hăng bóp Thẩm Tấn một cái “ Không để ý tới Tấn nữa”

Đem người đẩy ra đi thay quần áo, Thẩm Tấn lại túm dây áo ngực nàng, kéo ra “ ba “ một tiếng”

Ngây thơ đến như thế, Tần Mặc cầm con rối báo lớn ở trên giường đánh Thẩm Tấn, hai người lại đuổi bắt nháo một trận.

Thật vất vả mới đi ra ngoài, đã là chuyện nửa tiếng sau.

Thẩm Tấn lái xe tới Causeway Bay, xuống xe kéo Tần Mặc đi vào Chỉ Túy Khâm Mê, đi xuyên qua đám đông, đến phòng VIP lầu hai.

“Làm sao chậm quá vậy ?”

Bùi Cẩm Tịch , Thập Tam cùng Nghiêm Tịnh Dao đều đã ở đó, ngồi quanh bàn trà đánh một vòng ván bài.

“Không tính là quá muộn”

Thẩm Tấn kéo Tần Mặc qua ngồi, Tần Mặc thuận tiện liếc cái bàn, nhìn các nàng chơi cái gì.

Vạn vạn không nghĩ tới, thế mà là đại phú ông ?

Màu vàng “ cơ hội “ màu đỏ “vận mệnh “ tiền mặt xanh xanh đỏ đỏ, một đống nhỏ như mô hình, đại biểu nhân vật rùa đen, cá voi, ếch xanh…

Ách, thật là một ván bài trưởng thành làm sao!

Nhưng ba người ném xúc xắc quên cả trời đất, Tần Mặc đột nhiên cảm thấy Thẩm Tấn ngây thơ cũng không có gì là không thể.

“Tới chậm, đã đặt hết rồi” Bùi Cẩm Tịch sửa sang một xấp “ giấy tờ bất động sản” trong tay, ra hiệu đã hoàn thành ván bài.

Nhân vật chính hôm nay chính là Thẩm Tấn cùng Tần Mặc, Nghiêm Tịnh Dao cùng Thập Tam gật gật đầu, thu bài lại.

“Đến “ Bùi Cẩm Tịch từ người lấy ra một hộp quà, đưa cho Tần Mặc, cười nói, “ quà tặng chúc hai người trăm năm hảo hợp~”

Nghiêm Tịnh Dao cùng Thập Tam cùng đưa quà qua, chồng trước mặt Tần Mặc “ chúc trăm năm hảo hợp”

Quà tặng đầy người, Tần Mặc lập tức sửng sốt, có chút không biết làm sao liếc nhìn Thẩm Tấn.

“Nhận đi” Thẩm Tấn rất bình tĩnh cười cười “ đây là quà mới đính hôn”

Quà mới đính hôn… Tần Mặc nhìn qua gói quà xinh đẹp, chớp mắt mấy cái, đột nhiên cảm thấy mũi có chút chua xót.

Thân nhân cùng bạn bè đều chúc phúc cho các nàng, 

bầu không khí bỗng trở nên ấm áp, Thẩm Tấn cười kéo Tần Mặc đang ngơ ngác, ở trên trán nàng khẽ hôn một cái.

“Ài” Nghiêm Tịnh Dao đột nhiên nói “ trong chúng ta đều ba lần đưa quà nhưng lại có một người chưa từng được nhận…”

“Đúng đấy” Bùi Cẩm Tịch lập tức phụ hoạ “ Một lần đều không có, thậm chí còn chưa từng yêu đương….”

Thập Tam nghe được đầu đều cứng ngắt

Thẩm Tấn ôm mèo con nhà nàng, tiếp tục tấn công “ Mình nghe nói đồ ăn cho mèo, cẩu lương có rất nhiều, bao ăn no luôn”

“Làm gì mà ép buộc mình chứ?”

Thập Tam không còn nhịn được nữa, không phải ai cũng là đối tượng “ Ngày khác mình bao mười soái ca, còn là loại tiểu thịt tươi nữa”

“Lời này nghe tám trăm lần “ Bùi Cẩm Tịch chọc nàng “ Lại có thể bao nhiêu tuổi đây ? gói nhi đồng phục vụ bà thím sao?”

“Đây gọi là trâu già gặm cỏ non”

“….”

Một người không lại ba cái miệng, Thập Tam dứt khoát đập bàn “ Mấy người tự chơi đi, mình đi trước”

Kỳ thật mọi người đều quen đùa, chờ một lát Thập Tam cầm chai rượu đi lên, vừa uống vừa trò chuyện.

Từ bắc đến nam, bất tri bất giác tới mười hai giờ đêm, Bùi Cẩm Tịch phải đi bệnh viện đón Vạn Sĩ Nhã tăng ca ở bệnh viện, Nghiêm Tịnh Dao cũng bị Quý Lam gọi điện hối về nhà.

Lúc đến hai tay trống trơn, lúc về ôm ba gói quà, Tần Mặc trở lại xe mở quà ra, hỏi Thẩm Tấn :

“Mọi người đều sẽ tặng quà nhau như thế sao ?”

“Ừm” Thẩm Tấn ở bên cạnh giúp nàng gỡ quà “ trước đó Cẩm Tịch cùng Tịnh Dao xác định quan hệ, tôi cũng đưa lễ vật”

“Lúc đó cho gì vậy ?”

Tần Mặc rất là hiếu kỳ, Thẩm Tấn cười cười “ Quý Lâm tặng một cái bút máy khắc hình rồng, Vạn Sĩ Nhã một cây son đặt riêng”

Rất hợp ý, Tần Mặc lặng lẽ ghi ở trong lòng, cảm thấy sau này có đưa quà cũng có cái tham khảo.

Vừa đúng lúc mở toang hộp quà của Nghiên Tịnh Dao, Tần Mặc mở hộp ra, trông thấy một cái máy rung nhỏ

máy rung dài nhỏ, màu đen lạnh lùng, mặt ngoài có chút lồi lõm, tựa hồ là loại máy rung ẩn hình trên thị trường.

Trừ cái đó còn có chai dầu bôi trơn, một vòng cổ da màu đen mềm.

Thẩm Tấn nhìn mấy thứ đồ không đàng hoàng chỉ cảm thấy nóng máu, Tần Mặc ngược lại rất bình tĩnh, thấy bên trong nắp hộp hình như có chữ, liền mở đen ra xem.

“Máy rung im lặng có thể nhét vào, vòng cổ để ra đường dắt cho dễ, A Tấn có thể chịu được, dùng cái này điều giáo, để nó chịu không nổi~”

Chữ viết xinh đẹp, xem ra chính tay Nghiêm Tịnh Dao viết.

Thẩm Tấn có chút muốn đánh người, Tần Mặc ngốc một hồi, bỗng nhiên cầm máy rung nhỏ màu đen, nhìn Thẩm Tấn hỏi 

“Có muốn thử một lần không ?”

Posted in Mèo và Báo

Chương 133: Xem mèo của con nè

Nội tâm hoạt động như có một cơn bão lớn, Tần Mặc giờ phút này đây nhất định là con mèo nhỏ đang vươn móng đào hố lớn…dám cướp báo lớn của ta, cào chết ngươi nha !

Nhưng trên mặt y nguyên duy trì bình tĩnh, dù sao nàng cũng là Tần tổng, làm quan hệ công chúng còn chưa từng thấy cảnh nào ghê gớm hơn sao ?

Bản thể linh hồn là mèo con dùng móng vuốt nhỏ miễn cưỡng đem bình dấm chua đặt sau lưng, Tần Mặc trên mặt không đổi sắc ôm lấy cánh tay.

“Tấn ở nơi nào cô không biết hả?”

Nói đến trào phúng, lại dùng ánh mắt sắc bén quét qua Nguỵ Nam “ Xem ra cô và cô ấy cũng rất quen thuộc ? vậy làm sao không biết được ?”

“Đương nhiên không biết a~”

Nguỵ Nam nghe thấy ẩn tàng ghen tuông gần xa, đáy lòng cuồng tiếu, mặt ngoài làm như thẹn thùng, che miệng nói: “Bởi vì…chúng ta là bạn giường a, cho nên ngẫu nhiên sẽ liên lạc~”

Hình dạng nũng nịu phong tao diễn như thật, không hổ danh là vua màn hình nhiều năm nổi tiếng.

“Ngẫu nhiên ? gần đây cũng có sao?”

“Đương nhiên không có” Nguỵ Nam không chê chuyện lớn “ Bất quá không nhớ rõ bao lâu, tóm lại A Tấn còn hẹn tôi mướn phòng”

“….”

Làm bộ làm tịch khiến người nổi da gà, nhưng Tần Mặc ngược lại bình tĩnh hơn nhiều, bởi vì nàng chắc chắn Thẩm Tấn sẽ không như vậy.

Hừ, báo lớn của nàng vội vội vàng vàng làm nàng còn không kịp !

“Thật xin lỗi “ Tần Mặc vô cùng vững tin “ chỉ sợ cô tìm lầm người rồi”

Nói xong liền muốn đóng cửa, Nguỵ Nam vội vàng nói “ Cô không muốn biết tình sử trước kia của tôi và A Tấn sao?”

“…”

Động tác đóng cửa đột nhiên dừng lại, Tần Mặc mím môi, nhìn cô gái tóc vàng, bỗng nhiên cười.

“Nàng có hoặc không có, đối với tôi không quan trọng”

Thẩm Tấn đều không so đo quá khứ nàng, nàng có lý do gì nói ra nói vô quá khứ Thẩm Tấn.

“Tôi quan tâm cô ấy ở thì hiện tại”

Đã tự tin còn vững tin, Tần Mặc cảm thấy mình so với lúc trước thay đổi rất nhiều, chí ít có thể tin tưởng một phần tình yêu.

Đương nhiên, chuyện ăn dấm khi khác nói, thời khắc này Tần Mặc rất cao lãnh “ Cô tìm nhầm chỗ rồi, làm ơn rời đi”

Lần này Nguỵ Nam không nói gì, Tần Mặc lúc đóng cửa, đột nhiên hành lang truyền đến tiếng gọi “ Cậu ?”

Tựa như là tiếng của Thẩm Tấn, lỗ tai Tần Mặc dựng đứng, bận bịu nhìn ra ngoài thăm dò.

Thẩm Tấn cầm bao lớn bao nhỏ, đầu tiên cười với Tần Mặc, rồi mới nhìn Nguỵ Nam “ Làm gì giả dạng thành cái này ?”

Trong lời nói dường như rất quen thuộc, không chút nào bất ngờ

Cậu, giả dạng thành thế này…

khóe miệng Tần Mặc giật giật, đầu óc trong nháy mắt chết máy.

“A, Tiểu Tấn, con nhìn xem cậu mới mua ngực giả nè !”

Nguỵ Nam kéo cổ áo xuống, lấy ra một miếng ngực silicon chế tác như thật, vui vẻ bóp bóp “ Siêu mềm, cảm xúc cũng tốt”

Một bộ ngực giả như thật, Tần mèo con mở mắt trừng trừng giống như chuông đồng, trơ mắt nhìn bộ ngực Nguỵ Nam xẹp một bên, dùng sự tu dưỡng hết đời để không chửi ra chữ fuck.

Đây là tình huống gì ?

Thẩm Tấn đại khái không biết cậu của nàng vừa rồi “ xạo xạo giả giả”, dù sao đối với việc Nguỵ Nam giả nữ cũng không có gì kinh ngạc

“Mèo con” nàng rất tự nhiên giới thiệu với Tần Mặc “ Đây là cậu của tôi, Nguỵ Nam, em chắc cũng biết trước rồi đúng không”

Chẳng những biết, Tần Mặc quả thực muốn hoá đá.

Nội tâm chỉ là bé mèo con đang ôm tai điên cuồng a a a, vua màn ảnh sao lại cải trang thành phụ nữ !

So với hình tượng soái đại thúc hào hoa phong nhã trước công chúng, thì hoàn toàn không phù hợp chút nào!

Nhưng mà sự thật chính là như thế, Nguỵ Nam không chút hoang mang gỡ tóc giả xuống, xé toang cái cằm, lịch sự cười cười.

“Tần tổng, tôi là Ngụy Nam, cậu của Tiểu Tấn”

So với hí kịch còn đổi vai nhanh hơn, Tần Mặc hơi cứng đờ bắt tay Nguỵ Nam “ Chào, chào ngài”

thực tế không biết hình dung tâm tình hiện giờ thế nào, ba người cùng nhau vào nhà, nội tâm Tần Mặc là bé mèo con dùng móng vuốt che mặt.

Mình vừa nói cái gì a?

Thẩm Tấn rót một ly nước lọc cho Ngụy Nam, đang muốn hỏi làm sao lại tới đây, chuông cửa bỗng nhiên vang lên

Đại khái cũng đoán được, Thẩm Tấn một bước ra mở cửa trước, quả nhiên thấy bà ngoại của nàng đứng ở ngoài cửa.

Vân Ca bình thường thích mặc sườn xám, màu xanh cây sồi, cổ tròn, hiện nay trời vào thu hơi lạnh, liền khoác một kiện áo khoác ngắn bên ngoài.

Trang nhã động lòng người, tóc ngắn màu bạch kim chải vuốt chỉnh tề, khí chất lỗi lạc bất phàm.

Tần Mặc cũng không khỏi ngầm tán thưởng, Thẩm Tấn nắm tay nàng cười nói “ Đây là bà ngoại tôi, em gọi giống tôi là được rồi”

Xem ra muốn giới thiệu mình với người nhà, Tần Mặc mặt hơi đỏ lên, tranh thủ thời gian gọi bà ngoại.

“Xem ra ta với Tống gia có chút duyên phận” Vân Ca dịu dàng cười cười “ không phải cưới chính là gả”

Kỳ thật cưới hoặc gả không phải là vấn đề, Thẩm Tấn nháy mắt mấy cái, quay đầu nhìn Tần Mặc “ Tôi cưới cũng là gả”

Tần Mặc trong lòng vừa ấm áp vừa khẩn trương, thình lình nghe Vân ca hỏi “ Có phải còn đang chưng canh, chưa ăn cơm sao?”

“Chưa ăn ạ “ Thẩm Tấn trả lời “ chủ yếu mới ngủ dậy “

“Mới ngủ dậy?”

Vân Ca cười đến ý vị thâm trường, ánh mắt rơi trên người Tần Mặc “ xác định chắc là không ngủ quá nhiều chứ ?”

Người trí thức lái xe đúng là không tầm thường, Tần Mặc giật mình, tỉnh ngộ lại lập tức xấu hổ đỏ mặt.

Thẩm Tấn đối với việc bà ngoại nàng đôi khi nói vài câu kinh động người khác cũng không ngạc nhiên, hiểu rõ liếc nhìn Vân Ca, quay đầu đi lấy nước.

thừa dịp đứng không, Vân Ca lại gần, lặng lẽ meo meo nói “ Con chính là tiểu phú bà bao nuôi A Tấn nhỉ?”

Giống như một đứa bé tinh nghịch, lại khiến Tần Mặc càng đỏ mặt hơn.

Bị phát hiện rồi !

Bé mèo con ước gì có thể giơ tay che mặt, Vân Ca thế là xác định: người con gái đáng yêu như thế, chắc là bị Tiểu Tấn nhà bà ép là cái chắc.

“Nam Nam” không có trêu đùa Tiểu Tần Mặc, Vân Ca ngược lại quay nhìn Nguỵ Nam, có chút ghét bỏ “ Cất cái ngực giả của con vào đi, chờ một lúc….”

Lời còn chưa dứt, bỗng nhiên nghe tiếng gõ cửa.

Vân Ca nháy mắt với Nguỵ Nam, Tần Mặc lăng lăng nhìn đường đường là vua màn ảnh đang nổi tiếng lại như bị lửa cháy mỏng nhảy dựng lên chạy vào nhà vệ sinh trốn.

Ai….đến vậy ?

Vừa đúng lúc Thẩm Tấn bưng một ly nước lọc đặt lên bàn, Tần Mặc không chắc chuyển đến bên người nàng, kéo góc áo của nàng.

Thẩm Tấn an ủi nàng không có việc gì, lúc này ngoài cửa có một người đàn ông mặc quân trang trẻ tuổi, hướng Vân Ca chào một tiếng.

Chờ một lúc, hắn từ bên ngoài đẩy vào một chiếc xe lăn, Vân Ca tiến tới đón lấy, đẩy người ngồi trên xe lăn vào nhà.

Tuổi tác tương đương Vân Ca, mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn, đầu gối được đắp khăn lông.

“Ông ngoại ?”

Thẩm Tấn dị thường kinh hỉ, tiến đến ngồi xổm trước mặt Nguỵ Viễn, nói năng có chút lộn xộn “ ông không phải đang ở viện dưỡng lão sao ? làm sao….”

“Phương Nam mặc dù tốt, nhưng ông có chút không quen “ Ngụy Viễn sờ tóc cháu gái, lại nhìn Tần Mặc nói “ mà con không có ai muốn giới thiệu với ông sao?”

Thẩm Tấn lúc này mới nhớ tới mình có chút kích động, liền vội vàng đứng lên, đi đến bên người Tần Mặc, ẵm nàng kiểu công chúa mà đưa đến

“Ông ngoại, xem mèo của con nè !”

Chính là đang ôm trọn một bé mèo chổng vó, Tần Mặc đều mơ màng, trừ đỏ mặt vẫn chỉ có thể đỏ mặt.

Ngụy Viễn cởi mở cười to, cuối cùng quay đầu nói với Vân Ca: “ A Vân, bà xem, mèo vẫn là loài khiến người ta thích mà”

Một câu nói hai ý nghĩa, Ngụy Viễn trước kia cũng nuôi qua hai con mèo hoa, gây không ít tai họa cho Vân Ca.

“Mèo của Tiểu Tấn so với mèo của ông đáng yêu hơn nhiều “ Vân Ca nói “ Thanh thanh tú tú, tôi thật thích “

Giống như đang nói mình thì phải ? Tần Mặc tiếp tục mơ hồ.

Bất quá nguyên lai tưởng rằng sẽ gặp phải gia trưởng nghiêm khắc, vậy mà dùng phương thức này để gặp mặt

So với trong tưởng tượng nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cũng ấm áp hơn rất nhiều.

ông ngoại cùng bà ngoại Thẩm Tấn ngoài ý muốn đối với việc hai người con gái quen nhau lại bao dung đến thế.

Hai lão nhân ngồi trong nhà một chút thời gian, lúc rời khỏi Nguỵ Viễn đưa cho Tần Mặc một cái hộp nhỏ.

Bên trong là vòng ngọc cổ xưa xinh đẹp, màu sắc ướt át.

Quà tặng quý giá như thế, Tần Mặc thụ sủng nhược kinh, Ngụy Viễn lại nhất quyết muốn nàng nhận lấy, cười nói “ Về sau con ở với Tiểu Tấn, chúng ta không thể hai tay trống trơn, phải có một chút sinh lễ chứ”

Đã nới tới sính lễ, Tần Mặc cũng chỉ có thể nhận lấy, sau đó cùng Thẩm Tấn đưa tiễn hai vị lão nhân.

Dưới lầu đậu một chiếc xe hồng kỳ, hai lão nhân ngồi ở ghế sau, Tần Mặc lại đem vòng tay kia đưa cho Thẩm Tấn 

“Sao vậy ?”

Mèo con xấu hổ lại xấu hổ, Thẩm Tấn cầm vòng tay vuốt ve mấy cái, cười hỏi nàng “ Không muốn gả cho tôi hả?”

“không có” Tần Mặc đỏ mặt “ chủ yếu là đồ quá quý giá, em…. ông bà không phản đối là em hài lòng rồi”

Kỳ thật Tần Mặc làm sao biết, Thẩm Gia hay là Nguỵ Gia, đối với Thẩm Tấn cực kỳ yêu thương…bởi vì việc nàng còn sống chính là đặc ân lớn lao đối với hai nhà.

Bất quá không cần thiết phải nhắc tới, Thẩm Tấn kéo Tần Mặc, đem vòng tay đẩy vào cổ tay nàng:

“ Còng lại không cho chạy”

Ánh mắt thâm tình khiến cả người đều nóng bừng, tâm đều muốn mềm nhũn, Tần Mặc xấu hổ ừ một tiếng, nhào vào trong ngực Thẩm Tấn.

“Tấn~ rất thích Tấn”

Một con báo lớn cùng một bé mèo con ôm nhau nồng nhiệt, hoàn toàn quên trong nhà vệ sinh còn có Nguỵ Nam

“Ôi, Tiểu Tấn màu này không tệ nha”

Nguỵ Nam còn đội tóc giả màu vàng, tay cầm son môi quẹt lên cổ tay thử màu “ Ngày khác cậu phải mua một cái y hệt mới được ~”