Posted in Mèo và Báo

Tiểu kịch trường chương 132

“Có nhìn thấy  mèo của mình không?”

Sáng  sớm báo lớn liền tìm mèo, ở trong phòng đi tới đi lui, đem mấy sư sư hổ hổ đánh thức

“Bồ vào ổ mèo tìm đi” Bùi Cẩm Tịch ngáp một cái, đuôi hổ vẫy vẫy lộng lẫy “ không ở bên kia sao?”

Báo lớn còn chưa phục hồi ký ức, chẳng qua cảm thấy mèo nhỏ này rất đặc biệt, chơi rất vui “ Mình mới đi tìm một vòng, không có ở đó”

“Khả năng trốn rồi” Nghiêm Tịnh Dao  trở mình, lại nhắm mắt “ thùng giấy, bình lọ….bồ tìm xem”

Tất cả mọi người rất buồn ngủ, Thẩm Tấn hỏi một vòng không có kết quả, đành phải vung vẫy đuôi mình đi tìm.

Bên trong ổ  mèo một đống mèo con xếp chồng lên nhau, nhưng Tần Mặc không có ở đó, Thẩm Tấn chạy tới mấy góc khuất mở ra thùng giấy, cũng không có.

Nệm, ghế sofa đều tìm qua, đến cùng ở nơi nào ?

Báo lớn tìm mèo con giống như con ruồi không đầu bay tới bay lui, đem từng cái gối trên sofa lật lên hết, vẫn không có.

Dạng này tìm xung quanh, quay trở về đến phòng bếp, Thẩm Tấn nhìn thấy một vạc gốm lớn để thức ăn cho mèo, nghiêng một chút đầu nghĩ:  chẳng lẽ ở  trong đây sao?

Vạc lớn được che kín vải đỏ, báo lớn cẩn thận đi vòng quanh, tựa hồ có mùi mèo khác biệt.

Đi tới bình lớn, dùng răng cắn giấy đỏ, báo lớn duỗi đầu vào nhìn, vươn thẳng cái mũi ngửi.

Tia sáng không quá rõ ràng, thấy không được nhiều, nhưng mùi rất nồng….chính là mùi của mèo con kia.

Ân… Thẩm Tấn đem móng vuốt lớn luồn vào trong sờ qua sờ lại, quả thật đụng phải một đống lông mượt mà.

À~

Vui vẻ  vớt ra, báo lớn mở ra lòng  bàn chân, quả thật là Tần Mặc.

Đoàn đoàn nho nhỏ, ngủ đến mơ mơ màng màng

Giống như quả cầu bông, Thẩm Tấn đem nàng đặt xuống đất, chà chà.

Tần Mặc tự nhiên bị đánh thức, mở mắt  nhìn thấy báo lớn, nháy mắt nhảy dựng xù lông lên.

“Meo meo meo”

Ngươi ầm ĩ không cho ta ngủ sao? bé mèo con rất tức giận, vươn móng vuốt nhỏ loạn đả “ ngươi có thấy phiền không!”

Báo lớn chịu đựng mấy cái đánh,  bất quá lực đạo chỉ đủ gãi ngứa, dứt khoát đặt mông xuống nhìn mèo con làm ầm ĩ

Bé mèo con nha nha nha “ đánh “ trong chốc lát, mệt mỏi, hầm hừ meo ô hai tiếng, quẫy đuôi rời đi

“Phiền chết !”

Thân thể nho nhỏ muốn tạo ra khí thế lão đại, nhưng không biết có phải hơi hồ đồ, chân trước cùng sau đều lướt lên phía trước.

Tư thế tựa như con cua hoành hành, báo lớn nhìn xem, nhịn không được nhắc nhở “ ài, em đi  cẩn thận”

Bé mèo lại xù lông, móng vuốt lại chạm đất rống nàng:

“Việc gì tới ngươi!”

Posted in Mèo và Báo

Chương 132: Luận nữ trang đại lão bản tu dưỡng bản thân

Hơn nửa năm vừa ly  hôn, ruột thừa, bị tấn công….toàn những chuyện bị tổn thương không tránh khỏi, Trình Tiêu đều cảm thấy Tần Mặc có chút “ thảm” nên vô cùng phóng khoáng cho nàng nghỉ.

Liền đến cuối tuần khoảng chừng năm ngày, cha mẹ đồng ý cho các nàng hẹn hò, Tần Mặc càng thích đi về một đôi, thỉnh thoảng lôi kéo Thẩm Tấn ra ngoài một mình.

Ân, đương nhiên bao gồm mướn phòng.

Thẩm Tấn đối với nàng giống như không cách nào khống chế, chính là người điển hình mạnh mẽ vô cùng, Tần Mặc mỗi lần nghe Vạn Sĩ Nhã nhắc tới dụ hoặc “ ngơ ngác có chủ ý”, hơn phân nửa liền bị làm đến “ mệt mỏi thảm hại”

thế là khó tránh mấy lần về nhà vẫn còn mặt đỏ, Tần Kiến Quốc  ở phương diện này không nghĩ nhiều, nhưng trong lòng Tống Kiều tựa như gương sáng.

Bà đúng là không phản đối các  nàng phát sinh quan hệ, nhưng tần suất không phải hơi nhiều sao?

Ôm tấm lòng mẹ già lo lắng, Tống Kiều cố ý len lén tra một chút, tựa hồ cũng chưa tìm ra vì sao con gái với con gái làm nhiều thế nào, thì tỷ lệ tránh thai tự nhiên là trăm phần trăm.

tâm tư rẽ trái lượn phải, Tống Kiều ngay cả lúc  ăn cơm cũng quan sát

“Tấn, ăn cái này đi~”

Tần Mặc gắp thức ăn cho Thẩm Tấn, thân thể cơ hồ dính chặt lên người nàng, trong mắt sự yêu thích đều không giấu diếm được.

xem ra thật sự rất vui vẻ.

Tống Kiều nhai kỹ nuốt chậm, nghĩ lại lúc đó kết hôn, Tần Kiến Quốc cẩu thả  đều không tránh được làm bị thương chính bà.

Hết lần này đến lần khác con gái tìm con rể, không được tốt còn làm nàng bị thương

chuyện này đều khiến Tống Kiều canh cánh trong lòng, nếu như tên Trương Dân Sinh kia ra tù  trong tương lai, tốt nhất tìm đại lý do đá hơn quay về lại.

So sánh như thế, nhìn Thẩm Tấn đột nhiên đặc biệt thuận mắt.

trong lúc còn có chuyện Tống Kiều không nghĩ tới, bà ngoại Thẩm Tấn là Vân Ca thế mà tự mình gọi điện tới.

Luận bối cảnh, Vân Ca là trưởng bối, cùng Tống Nguyên Sách là tri kỷ  chi giao, Tống Kiều còn nhớ lúc ấy cha nàng nửa đùa nửa thật muốn tác hợp cho con gái hai nhà.

Thế nhưng lão đại Ngụy Tấn là nữ, cuộc sống khó lường, hai nhà qua lại dần dần phai nhạt, ai có thể suy nghĩ nhiều năm sau con gái mình mang về lại là cháu ngoại nhà người ta.

Trong chuyện này không thể nói hết được sự rõ ràng.

Ý tứ Vân Ca là thay Thẩm Tấn “ hỏi cưới. điều kiện tuỳ ý bên kia ra, phòng ở hay xe đều có đủ.

Tống Kiều đối với trưởng bối đương nhiên không thể nói được gì, huống chi nhà mình cũng không thiếu thốn, ngược lại là môn đăng hộ đối.

Quan trọng là con gái bà thích.

Thế là cứ như vậy định ước.

Thứ hai phải đi làm, Tần Mặc ở nhà ôm ổ ba ngày, buổi chiều thứ bảy liền chuẩn bị về Lê Thành.

Tần Kiến Quốc tranh thủ thời gian làm món sủi cảo trứng mà con gái thích nhất, bỏ vào hộp, xếp gọn gàng đưa nàng, tiễn các nàng ra nhà ga.

Tần Mặc cùng cha mẹ lưu luyến một hồi lâu, kéo tay Thẩm Tấn, cầm hộp thức ăn vui vẻ đi vào ga tàu.

“Ai nha” Tần Tràm đưa mắt nhìn chị hắn đi  xa, kéo túi cảm khái nói “ tình yêu giữa những người con gái cũng thật đẹp a~”

Tần Kiến Quốc nghe xong, đột nhiên cảnh giác, đưa tay bóp cổ Tần Trầm “ tiểu tử mày đang tính gì hả?”

Tay to mười phần có lực, Tần Trầm có chút sợ “ không có gì a~”

“Ba nói cho mày biết, chị mày là chị mày” Tần Kiến Quốc mắt hổ trừng trừng, ồm ồm cảnh cáo hắn “ mày mà dám mang bạn trai về, cha mày lập tức chặt mày ra làm tám khúc!”

Tay dùng sức siết, Tần Trầm oa oa kêu to “ trọng nữ! đây là trọng nữ, không công bằng! đều là tình yêu vì sao con không được ?”

“Mày chính là không được” Tần Kiến Quốc kéo con trai hạ giọng nói “ mày nghĩ bị làm hoa cúc tao không xen vào, nhưng tao không thể để mẹ mày không có hậu nhân”

“Mẹ mày có tri thức, hiểu lễ nghĩa, nguyện ý gả cho tao là phúc phần của tao, chưa nói còn vì tao mà sinh con, ngày đó kết hôn tao từng nói với mẹ mày, về sau có cháu trai, liền mang họ Tống”

Tần Trầm không hiểu thấu tự nhiên bị thồn một miếng cẩu lương, không kịp phản kháng

Cẩu lương ăn đến khóc, thế là làm cho lợi hại hơn “ bằng cái gì vì  tình yêu của cha mà bắt con hy sinh, không công bằng…con muốn nói cho chị con biết!”

“Con trai muốn bị đánh hả, con gái phải thương chứ, với tư cách tao là cha mày, mày liền phải thành thành thật thật nối dõi tông đường cho mẹ mày!”

oOo

Lê Thành trời tối, là thời tiết buồn ngủ.

Tần Mặc về đến nhà liền muốn đi ngủ, tắm rửa sơ liền bò lên giường, kéo ổ chăn, chờ một lúc Thẩm Tấn cùng xốc lên chui vào.

Ôm mèo con trong ngực liền nhịn không được vuốt ve, tay tự nhiên duỗi vào chỗ kia, cách  quần lót vuốt hoa huyệt của Tần Mặc 

“Tấn” lại đùa bỡn nàng, Tần Mặc kẹp lại chân, rút tay Thẩm Tấn ra “ em buồn ngủ…”

Hừ hừ vẫn là chui vào trong ngực Thẩm Tấn, mềm mềm làm người ta yêu thương, giống như một con mèo ngáy ngủ.

Cô gái này thật đáng yêu ~

Quả thật hoả tinh đụng cỏ khô, Thẩm Tấn lập tức nhịn không được, xoay người ép Tần Mặc đang buồn ngủ mông lung, cúi đầu hôn lên người nàng.

Váy ngủ vốn rộng rãi, tuỳ tiện có thể vén lên, mắt thấy da thịt trắng nõn bại lộ, Thẩm Tấn liền cảm thấy xuân tình đốt người.

Tần Mặc ba ngày bị dụ đến thảm, một ít dục vọng lại dâng lên, càng ngày càng không biết xấu hổ mà nóng nảy.

Tần Mặc không muốn động đậy, Thẩm Tấn hôn môi nàng cũng không có phản ứng, dứt khoát đi thẳng vào vấn đề, ánh mắt chuyển hướng về phía quần lót meo meo.

Vừa vặn Tần Mặc trở mình, Thẩm Tấn thừa cơ mở chân nàng ra, ngón tay trước tiên sờ hạ bộ, nhìn xem có ướt át hay không.

Hoa huyệt hoàn toàn như trước đây hơi hơi nóng nóng,  ướt át  cũng không có nhiều lắm, bất quá không ảnh hưởng đến việc liếm  mèo con.

Ngón tay ở bên trong đũng quần hoạt động, Tần Mặc bình thản ngủ ngon, Thẩm Tấn sờ trong chốc lát, ngón cái gạt mở đáy quần lót, cúi đầu hướng tiểu huyệt liếm láp một trận.

Không nói đến kỹ xảo, chỉ là thuần tuý liếm, hạ bộ đồ lót bị kéo ra, lộ hai bên âm thần, vừa khít để Thẩm Tấn liếm, còn đâm đâm vài cái.

Mặt lưỡi quét qua chỗ non mềm, hâm nóng ẩm ướt, Thẩm Tấn bỗng nhiên đẩy môi nhỏ của nàng, thử thăm dò đâm vào miệng nhỏ

Mèo con thực sự quá ngọt~

Liếm láp hồi lâu, đang muốn ngậm viên tiểu non châu kia, Tần Mặc đột nhiên ngồi dậy, dùng sức đẩy  Thẩm Tấn ra.

Nghĩ là mèo con không muốn, không ngờ  hốc mắt Tần Mặc đỏ lên, giống như chịu thiên đại uỷ khuất

“Tấn” giọng nghẹn ngào lên “ em… em giống như….”

Mèo con ấp úng, Thẩm Tấn cho là nàng giật nảy mình, dục vọng cũng tiêu tán, vội vàng ôm mặt Tần Mặc  “ Tôi làm đau em hả?”

“Không phải….”

Tần Mặc cắn cắn môi “ Em chợt nhớ một chuyện chưa nói với Tấn, em…”

Muốn nói lại thôi, điềm đạm đáng yêu, Thẩm Tấn đang muốn an ủi nàng, Tần Mặc đột nhiên cười một tiếng, nhanh chóng kéo ổ chăn chui vào.

“Em muốn đi  ngủ~”

Bọc lấy chăn thành một đoàn “ không cho phép Tấn quấy phá em”

Thẩm Tấn “…”

Coi bộ  rất vui vẻ nhỉ?

Ngủ  một giấc tự nhiên tỉnh, lúc mở mắt ra đã bảy giờ rưỡi.

Tần Mặc ở trong chăn quấn như sâu róm, uốn qua uốn lại nửa ngày, mới leo ra ngoài, sờ soạng rời giường.

Thẩm Tấn để lại ghi chú nói đi  siêu thị gần nhà, đoán chừng mới đi không lâu, mèo con thư thư phục phục duỗi lưng một cái, lắc lắc đầu đi ra ngoài.

trong nhà sớm không còn đồ ăn, may mắn cha nàng làm sẵn sủi cảo trứng, Tần Mặc nấu nước bỏ vào nồi, nghĩ đến nếu như Thẩm Tấn mua đồ ăn trở  về, tuỳ tiện cũng có ăn mà uống.

Mèo con vội vội vàng vàng đem sủi cảo trứng bỏ vào bên trong, vừa mới đậy nắp nồi, đột nhiên nghe có người gõ cửa.

“Tấn?”

Thẩm Tấn trở về chắc chắn tự mình mở cửa, Tần Mặc kỳ quái nhìn vào mắt mèo, vậy mà thấy bên ngoài đứng một cô gái tóc vàng!

là  cô ta !

Phụ nữ ăn dấm có chút chịu không nổi bị trêu chọc, huống chi Tần Mặc có năng lực nhớ mặt rất giỏi, lập tức nhớ lại ngày đó ở văn phòng từng gặp qua, Thẩm Tấn đỡ một cô gái tóc vàng!

đột nhiên tình địch tới cửa, mèo con muốn xù lông!

nếu không cách cửa, tuyệt đối  xắn tay áo đánh cô ta  !

Tần Mặc hoả tốc về phòng ngủ, thay quần áo, vén lại tóc tai, xuất  ra khí thế  chính cung ra ngoài mở cửa.

“Cô tìm ai?”

Ngữ khí bất thiện, Tần Mặc lạnh lùng đánh giá cô gái ngoài cửa cao  dong dỏng, nội tâm chửi bới: Dáng người cao cũng không tầm thường nhỉ?

ánh mặt tiện thể trượt lên bộ ngực đối phương, hừ, đồ ngực to không có não!

Tần tổng  toả ra khí thế hai mét tám, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm tình địch.

“Tôi đến tìm….”

Nguỵ Nam cố ý  ưỡn chút “ngực”, vẻ mặt tươi cười, chỉnh lại cuống họng nói “ A Tấn có nhà không ? cô ấy rất lâu không có tới tìm tôi~”