Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 28:

“Bà chủ, là giết…giết người!” thấy Ấn Sư Mân bỗng nhiên ngã trên đất, An Thất Thất lớn tiếng kêu la, hai người nghe tiếng bước chân, không chút suy nghĩ vội vàng đỡ Ấn Sư Mân lên, chạy về phía xe hơi. may mà khoảng cách cũng gần với đường, coi như những người kia có đuổi kịp cũng không sao.

Hoắc Duẫn Anh nghe tiếng mấy người đằng sau la hét bảo các nàng đừng chạy, trong lòng thầm mắng Ấn Sư Mân quả nhiên phiền phức. mà bảo tôi không chạy thì tôi ngừng à, coi tôi là đồ đần sao? thật vất vả đem Ấn Sư Mân cao một mét 78 đặt lên xe, hai người đều bị máu nhuộm đỏ hết  áo, nếu là ban ngày bị người nhìn thấy sẽ bị cảnh sát gọi lên uống trà.

“Bà chủ, làm sao bây giờ?”

“Nàng có vết thương đạn bắn, không cách nào đi bệnh viện, quán bar khó giữ bí mật vì nhiều người biết, vẫn là đưa vào nhà của tôi. cô gọi điện cho tiểu Ngũ, để hắn tới xem một chút, hắn từng làm qua bác sĩ, cấp cứu chắc không vấn đề”

“Được”

hai người thương lượng xong, Hoắc Duẫn Anh nhấn chân ga, lái về hướng nhà mình. Cũng may là ban đêm không nhìn thấy người nào, mà quần áo Ấn Sư Mân mặc cũng là màu đen, vết máu trên người cũng không bị phát hiện. hai người đưa nàng về nhà Hoắc Duẫn Anh, lại đặt lên giường. Nhìn thấy ga giường màu trắng của mình bị nhuộm đỏ, Hoắc Duẫn Anh cau mày cởi áo khoác của Ấn Sư Mân, đang lúc nàng muốn cởi luôn áo sơ mi, người trên giường bỗng nhiên tỉnh lại, nắm chặt tay nàng.

“Cô tỉnh rồi hả? nơi này là nhà tôi, cô có vết thương đạn bắn, không có cách nào đi viện, tôi đã nhờ gọi bác sĩ tôi quen tới rồi”

“Không cần” Ấn Sư Mân hiển nhiên đã khôi phục thanh tỉnh, bởi vì đau xót, sắc mặt của nàng rõ ràng không tốt lắm, có chút trắng bệch. Nàng động thủ sờ lấy vết thương, ngay lúc này thế mà nhếch miệng cười

“Vết thương không sao, không có tổn thương nội tạng, lấy đạn ra là được rồi. Tôi không nghĩ sẽ gặp em, để tôi cảm thấy có chút vui vẻ, lại cảm thấy tình trạng này đối mặt với em có chút mất mặt”

“Ây…cô muốn nói là chờ hay có lấy đạn ra không thì nói?”

Hoắc Duẫn Anh nhìn Ấn Sư Mân không nói gì, nàng cảm thấy người này thật sự đủ rồi, loại thời điểm này thế  mà còn dỗ ngon dỗ ngọt với mình. mà ngữ khí ôn nhu như vậy làm gì, Ấn đại tỷ không thích  hợp đi con đường này a.

“Em không cần gọi người tới, tôi có thể tự mình lấy ra, ít người biết càng tốt, càng an toàn. Trong nhà em có dao, rượu trắng, nước khử trùng cùng băng vải không?”

“Ngoài rượu ra thì mấy cái khác không có….tôi kêu An Thất Thất xuống lầu mua, cô muốn mua loại dao nào?”

“Dao gọt trái cây là được”

“À….”

Nghe Ấn Sư Mân muốn dao gọt trái cây, Hoắc Duẫn Anh suy nghĩ một chút dặn An Thất Thất mua con dao gọt trái cây đắt nhất, đối mặt với việc nghiêm túc, hiệu suất làm việc của An Thất Thất cũng nhanh chóng đặc biệt, không lâu lắm liền mua đồ trở về. Thấy Hoắc Duẫn Anh cùng An Thất Thất đứng ở bên giường nhìn mình, Ấn Sư Mân tròn mắt nhìn về phía An Thất Thất, trong mắt có ý vị cảnh cáo rõ ràng.

“Ách, bà chủ, tôi đi trước nha, cô ấy nhìn có vẻ không có việc gì” Có thể trừng người…đương nhiên câu sau chỉ là An Thất Thất để trong lòng, nàng tùy tiện mượn cớ trực tiếp chuồn đi, thấy nàng đi, Hoắc Duẫn Anh trực tiếp ngồi xuống, nàng chưa thấy qua người trúng đạn, loại chuyện lấy đạn cũng chỉ có xem trên TV. Mắt thấy Ấn Sư Mân ở ngay trước mặt mình cởi xuống áo bị nhuốm máu, chỉ mặc độc chiếc áo lót

Hoắc Duẫn Anh không tử tế đánh giá một phen, Ấn Sư Mân thân cao chân dài, đồng thời cũng rất  gầy, ngực tuyệt đối không lớn như mình, giống như so với Ấn Kỷ Tuyền còn nhỏ hơn một chút, thế nhưng mà…phần bụng kia quá gợi cảm đi.  Bởi vì rèn luyện lâu dài, dáng người Ấn Sư Mân ngoại trừ ngực nhỏ một chút, cơ hồ không có gì bắt bẻ, giờ phút này, da thịt nàng trắng nõn bị máu nhuộm đỏ lại nổi bật hoa văn trên phần bụng cơ bắp. theo hơi thở của nàng, bắp thịt hoa văn kia phồng lên xẹp xuống lại phồng lên…. Hoắc Duẫn Anh trợn mắt há mồm nhìn, mà Ấn Sư Mân cũng thấy mắt nàng nhìn

“Em nhìn cái gì?” Ấn Sư Mân thấp giọng hỏi, có chút chuyện nàng không nghĩ để Hoắc Duẫn Anh trông thấy, cũng giống như hiện tại. nàng hy vọng mình ở trước mặt người quan trọng vĩnh viễn chỉ có mặt tốt, càng để ý nàng phải trở nên mạnh mẽ hơn. Đêm nay nàng không nghĩ tới sẽ gặp phải Hoắc Duẫn Anh,  nếu như được lựa chọn, nàng thà không gặp được, cũng tốt hơn để nàng thấy dáng vẻ chật vật của mình.

Ấn Sư Mân nhất định phải hoàn mỹ cường đại, chỉ có thế này, nàng mới có thể bảo vệ tất cả những người nàng để ý.

“Không có gì, chỉ là muốn nhìn công phu dùng dao của cô mà thôi”

“Máu sẽ chảy rất nhiều, tôi  sợ làm em giật mình” Ấn Sư Mân nói, hơi cong lưng, lần này trúng đạn ngay phần bụng, liền xoay lưng lại để sau lưng hiện rõ trước mắt Hoắc Duẫn Anh. Nhìn thấy lưng nàng nhiều vết sẹo, những vết  sẹo này thật sự xấu  xí, rắc rối phức tạp từng đường màu hồng chằng chịt với nhau. Nhưng Hoắc Duẫn Anh cẩn thận nhìn hồi lâu, nàng không cảm thấy khó coi, ngược lại đối với Ấn Sư Mân có thay đổi

“Đau lắm hả?” Nhìn sau lưng Ấn Sư Mân bắt đầu rỉ mồ hôi ướt nhẹp, mà tay nàng cầm dao cũng vì quá sức mà phát run. Hoắc Duẫn Anh trơ mắt nhìn nàng tự tay dùng dao rạch da thịt mình, hơn nữa còn ở tình trạng không dùng thuốc tê. Đây là việc mà người hung ác mới làm được, mà Ấn Sư Mân lại có thể chịu được.

“Còn may, nếu như em có thể cho tôi dựa một chút, tôi nghĩ sẽ đỡ hơn” Ấn Sư Mân nhẹ nói, bởi vì tiếng nói quá hư nhược không giống như bình thường lạnh như băng, còn mang theo chút mềm mại. Hoắc Duẫn Anh có chút do dự, sau đó vẫn là ngồi lên giường, nhẹ ngang nhiên xông qua. Hai người tựa lưng vào nhau, nhìn thấy tay Hoắc Duẫn Anh đặt lên giường, Ấn Sư Mân đưa bàn tay trái còn trống qua, nhẹ nhàng nắm chặt. trên tay nàng dính máu sền sệt, nếu như bình thường Hoắc Duẫn Anh nhất định sẽ tức hổn hển mà hất ra, nhưng lúc này nàng lại lựa chọn im miệng không nói.

“Tôi muốn nắm tay em”

“Cô nắm rồi mà”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 27:

“Tôi muốn ngủ” Hoắc Duẫn Anh nhìn đồng hồ, kim phút chỉ hướng 12h, kim giờ chỉ số 9 thì nói câu này, trực tiếp để An Thất Thất ngồi bên cạnh phái kích động nhảy dựng lên

“Bà chủ, chị bệnh hả ? sớm như vậy chị đã muốn ngủ rồi sao?”

Cho  người khui chai rượu, thức đêm dậy sớm là chuyện bình thường,  bất quá Hoắc Duẫn Anh vẫn là người thích chưng diện, trước kia mặc dù thích ngủ trễ, lại không vượt quá 11 giờ, nhưng coi như bình thường ngủ sớm cũng sẽ không ngủ lúc 9 giờ. Nàng mới uống vài ly rượu đã rùm beng đòi ngủ, An Thất Thất lại liên tưởng đến lịch trình Hoắc Duẫn Anh làm việc nghỉ ngơi mấy ngày nay

10 giờ tối đi ngủ, sáng sớm bảy tám giờ sẽ thức, không ra khỏi cửa không mua quần áo không mua túi  xách, không mua giày, liền ngay cả người đẹp dáng người nóng bỏng đi trước mặt nàng cũng làm bộ không thấy. mà chuyển biến này, cũng đều bắt đầu khi đi gặp đại tỷ kia trở về.

An Thất Thất vô số lần mắt thấy Hoắc Duẫn Anh thụ, nàng đã cảm thấy toàn thân Hoắc Duẫn Anh đều tản ra vô cùng…. hơi thở rất câu người, để cho người có dục vọng muốn áp nàng. nhưng đại tỷ kia quả thực trên dưới toàn thân tản ra công khí, đêm hôm đó hai người ở phòng VIP một đêm. An Thất Thất không tin không xảy ra chuyện gì.

Cho nên nói, chẳng lẽ bà chủ đã quen bị thụ, cho nên ngay cả người đẹp cũng không còn hứng thú, quyết định an tâm nằm hưởng thụ ?

“Không có việc gì làm, không ngủ thì làm gì nữa?”

“Bà chủ, chị không thể làm như vậy được, chị có phải bệnh rồi không ? không phải tôi dặn chị đi xem bác sĩ “ nghe Hoắc Duẫn Anh nói ra những lời này, An Thất Thất càng thêm cảm thấy có vấn đề,  trước kia Hoắc Duẫn Anh thế nhưng chán ghét chuyện đi ngủ. đối với nàng mà nói, không có người đẹp bên cạnh không ngủ được, vậy là tốn tiền gọi điện thoại.

“Cô thôi đi, bớt lắm mồm, không phải tôi đưa cô ra ngoài hóng gió một chút được không?”

“Đi bằng xe gì?”

“Chiếc cô thích nhất được chưa?”

“Đi, hiện tại liền đi”

Nghe Hoắc Duẫn Anh lái xe chở mình ra ngoài. An Thất Thất trăm lần vạn lần vui lòng. Hoắc Duẫn Anh có tiền, mặc dù không phải giàu đến khoa trương, nhưng ít nhất đủ khiến An Thất Thất nhìn mà thèm. nàng xưa này phô trương, mua xe cũng là vì hài lòng, trừ chiếc kia còn thường đi chiếc thể thao màu đỏ, đương nhiên cũng có xe khác. lúc Hoắc Duẫn Anh tiến vào nhà xe, nhìn thấy nàng cho mình ngồi lên chiếc Aston Martin màu đen trong ga ra, An Thất Thất nháy mắt liền mê muội Hoắc Duẫn Anh. Mặc dù….nàng thường xuyên bị biến thành đen.

“Đi đâu dạo?” Hoắc Duẫn Anh theo thói quen lấy  điếu thuốc ra ngậm lên miệng, mười phần khốc kình hỏi thăm, An Thất Thất tiện tay chỉ vào nơi nhiều người đi nhất. Hoắc Duẫn Anh không nói gì liếc nàng một cái. liền biết nàng thích ồn ào, nhưng vẫn đưa nàng đi đường phố phồn hoa của Gia Hải Thị.

Hai người ngồi trên xe thể thao mui trần, lại là hai mỹ nữ, hết lần này đến lần khác Hoắc Duẫn Anh vẫn là một người có giá trị nhan sắc nghịch thiên. Không ít người qua đường đều hận không thể dính mắt trên xe ngắm nghía, hư vinh trong lòng An Thất Thất hoàn toàn được thoả mãn.

“Ài, bà chủ, tôi vừa đúng lúc nhìn thấy người quen trong hẻm nhỏ, chính là người kia…. tên gì á, là đại tỷ” ngay lúc xe dừng đèn đỏ, An Thất Thất bỗng nhiên mở miệng nói.

“Cô nhìn lầm rồi, cô ta sao lại  ở đây” nghe An Thất Thất nói trông thấy Ấn Sư Mân, Hoắc Duẫn Anh mặt mũi tràn đầy không tin, nàng cảm thấy Ấn Sư Mân là loại người ghét náo nhiệt, làm sao tới chỗ này.

“không có a, thật là cô ta, phía sau cô ta hình như còn có rất nhiều người”

“Chúng ta đi xem một chút” Hoắc Duẫn Anh nghe An Thất Thất chắc chắn nói liền đem xe quay đầu trở lại ngõ hẻm lúc nãy, hai người ở đường nhỏ đen kịt cẩn thận từng li từng tí đi vào, mới vừa đi vào góc rẽ, Hoắc Duẫn Anh bỗng nhiên có người va vào ngực mình

hơi thở của nàng rất gấp, vật thể lạnh buốt đặt trên cổ nàng. đợi cho hai người bốn mắt nhìn nau, trong mắt nhìn thấy đối phương, liền nhẹ nhàng thở ra.

“Ấn Sư Mân sao cô lại ở đây?”

“Có vài chuyện phiền toái nhỏ”

Ấn Sư Mân bỗng nhiên ôm chầm Hoắc Duẫn Anh, trước ánh mắt kinh ngạc của An Thất Thất, nhẹ nhàng hôn lên trán Hoắc Duẫn Anh, ngay sau đó liền ngã trên đất

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 26:

“cho nên cô tìm tới tôi  là vì muốn xem những thứ này sao?” Hoắc Duẫn Anh trợn  mắt há mồm nhìn hộp gỗ đỏ tinh xảo  chứa đĩa DVD, bên trong có phim porn  Âu Mỹ, cấp ba Hàn Quốc, phim JAV Nhật Bản, cả Thái Lan cũng có, hơn nữa bao bìa tuyệt đối không phải dĩa lậu, hẳn là Ấn Sư Mân vận dụng bối cảnh xã hội đen của nàng dùng tiền mua được. Có vài bộ Hoắc Duẫn Anh đã xem qua trên mạng, nhưng đại đa số đều là hàng hiếm

“Ừm, xem một mình hơi chán, muốn ăn gì không ? bắp rang nha?” Ấn Kỷ Tuyền quay người ngồi xuống ghế salon, chân dài bắt chéo. tóc dài màu đen của nàng tản ra, hai tay đeo găng, dùng một tay chống đỡ đầu, lưng thẳng tắp. Trên người nàng mang theo mùi bạc hà nhàn nhạt lành lạnh, rất nhạt rất dễ chịu, sống mũi bởi vì góc mặt bên càng cao hơn. Bộ dáng này để bất kỳ người nào nhìn cũng cực kỳ đẹp mắt, nhưng hết lần này đến lần khác…nàng chuẩn bị muốn xem mấy bộ phim không thích hợp với thiếu nhi…

“Ấn đại tỷ, tôi cảm thấy quan hệ của hai chúng ta, không thích hợp cùng xem loại phim này. vạn nhất có cảm giác, liền sẽ xấu hổ” Hoắc Duẫn Anh thấp giọng nói, nàng biết Ấn Sư Mân muốn cùng mình làm cái gì, nhưng Hoắc Duẫn Anh nàng không phải xe bus, coi như bên ngoài  nàng nổi tiếng hoa tâm, nàng cũng không tuỳ tiện lên giường cùng người khác. Ấn Kỷ Tuyền là ngoài ý muốn, mà chính nàng dung túng cho cái ngoài ý muốn này. nhưng cùng Ấn Sư Mân là không được.

“Không sao, tôi sẽ không có cảm giác gì” Ấn Sư Mân đã đưa dĩa vào nhấn bắt đầu. nhìn xem X-art đầu tiên, lại thêm âm nhạc duy mỹ. Hoắc Duẫn Anh liếc nhìn nàng một cái, ở trong lòng nhắc lại, cô không có cảm giác, nhưng tôi sẽ có a. Đương nhiên nàng sẽ không nói ra, không chừng đêm nay nàng sẽ bị Ấn Sư Mân làm thế nào

Toàn bộ phòng VIP đều an tĩnh lại, chỉ có âm nhạc duy mỹ dụ hoặc vang lên. không thể không thừa nhận, series này có nữ diễn viên rất đẹp, không chỉ bề ngoài xuất chúng, dáng người cùng vô cùng đẹp. Hoắc Duẫn Anh cúi đầu so sánh với bản thân mình, ân, ngực mình lớn hơn các nàng, mặc dù không cao bằng các nàng, nhưng eo nhỏ chân dài. khe ngực giữa áo lót các nàng mặc mình cũng có, hơn nữa còn rõ ràng hơn một chút.

Xem là thế, Hoắc Duẫn Anh cũng cảm thấy chán, nhìn những thứ này chính là mở đầu đẹp mắt, về sau cơ bản đều cảm thấy buồn ngủ. Hoắc Duẫn Anh ngẩng đầu uống rượu, chỉ là nàng chưa uống được mấy ngụm, Ấn Sư Mân ở bên cạnh bỗng nhiên xích lại gần, vòng tay ôm lấy nàng vào trong ngực.

“Rất nhàm chán hả?”

“Ừm, rất nhàm chán, nhìn mấy cái  này thì coi thế giới động vật hay hơn”

Hoắc Duẫn Anh mệt mỏi nói, Ấn Sư Mân yên lặng lắng nghe, nhịn không được, khóe miệng khẽ cười. thế giới động vật, nàng thật không nghĩ đến Hoắc Duẫn Anh lại ví von như thế. bất quá những bộ phim này cũng đích thật vô vị. Ấn Kỷ Tuyền  dứt khoát tắt máy tính, để gian phòng triệt để tối một màu đen kịt. Nàng ôm Hoắc Duẫn Anh, để Hoắc Duẫn Anh tựa lên vai mình. Mới đầu còn có thể cảm thấy sự kháng cự của đối phương, nhưng qua thời gian, người trong ngực mình cũng dần thư giãn xuống.

“Ấn Sư Mân, cô vì sao ghét mặt người dạ thú vậy?” có lẽ chịu không được bầu không khí an tĩnh, Hoắc Duẫn Anh lại kiếm chuyện nói. Nàng luôn cảm thấy Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền không bình thường, chị em không giống nhau, nhưng lại không nói lên được không giống chỗ nào.

“Em sai rồi, không phải tôi  chán ghét chị ấy, mà là chị ấy tránh né tôi”

Bỗng nhiên hỏi đến chuyện của Ấn Kỷ Tuyền, Ấn Sư Mân có chút giật mình. Nàng đều quên lần cuối cùng hảo hảo nói chuyện với Ấn Kỷ Tuyền, lúc cha còn sống, các nàng không phải như thế. thế nhưng sau khi cha rời khỏi, nàng không thể không trở nên cường đại, gánh vác gia tộc. Có lẽ đây cũng là nguyên nhân Ấn Kỷ Tuyền xa lánh mình, nàng không thích mình giết người, không thích Ấn gia lại đi theo xã hội đen. Nhưng Ấn Sư Mân không chịu buông tay, trắng với đen trước giờ đều đối lập, cho dù  giữa hai chị em nàng,  cũng là như thế.

“Nàng tại sao phải tránh cô” Hoắc Duẫn Anh không hiểu Ấn Sư Mân sao lại nói như thế, dưới cái nhìn của nàng, Ấn Kỷ Tuyền rất quan tâm Ấn Sư Mân, cũng từng nói với mình về chuyện Ấn Sư Mân.

“Em hỏi nhiều quá, thế nhưng đều liên quan tới chị tôi, em thế này khiến tôi không vui đâu”

“A, vậy tôi không hỏi”

Hoắc Duẫn Anh bỗng nhiên an tĩnh lại, Ấn Sư Mân càng không thích nói chuyện. Bên trong phòng chỉ có tiếng hai người hít thở giao nhau, Hoắc Duẫn Anh muốn đứng dậy, nhưng Ấn Sư Mân lại ôm chặt nàng không để nàng rời đi. Nàng nghe mùi thơm nhàn nhạt trên người  Ấn Sư Mân, rất dễ chịu. Hoắc Duẫn Anh dùng mũi ngửi, gương mặt bỗng nhiên có bàn tay, nâng mặt của nàng lên. Nàng chưa kịp mở miệng hỏi Ấn Sư Mân muốn làm gì, đối phương đã hôn lên.

so với hai lần cưỡng hôn trước đó lỗ mãng cùng lạnh nhạt, lần này Ấn Sư Mân ôn nhu không ít. nàng cũng không hiểu, rất chậm rãi  khẽ liếm bờ môi mình. hơi thở của nàng cũng rất sạch sẽ, là khoan khoái băng băng lành lạnh. Hoắc Duẫn Anh nhẹ nhàng đẩy nàng một chút, lại không hiệu quả, nhưng Ấn Sư Mân chủ động buông nàng ra.

“Hoắc Duẫn Anh, nếu như tôi tốt một chút, em sẽ thích tôi sao?”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 25:

Khi Hoắc Duẫn Anh ngáp lần thứ 13, thở dài lần thứ 17, An Thất Thất rốt cục  nhịn không được đem rượu mình mới điều chế đặt trước mặt nàng. Mắt thấy Hoắc Duẫn Anh không có ý định động khẩu, nhưng lại ngáp một cái, An Thất Thất trực tiếp ngồi bên cạnh nàng, nhìn nàng mấy phút. Hoắc Duẫn Anh mấy ngày nay  một mực cứ thế này, buồn bã ỉu xìu giống như túng dục quá độ, liền giống bây giờ, chính mình cũng chủ động đưa rượu cho nàng, nàng thế mà một bộ muốn chết không muốn sống.

“bà chủ, chị có phải lại phát thần kinh rồi hả? đây là rượu, cũng là rượu chị yêu thích nhất mà”

“Tôi biết, tôi không có mù”

‘“A, tình trạng này so với mù còn đáng sợ hơn, bà chủ, chị nói cho tôi biết, cô có phải mắc bệnh ung thư, không phải ngay cả rượu chị cũng phải kiêng chứ?”

“Đi chết đi, tôi sống rất khoẻ, đừng có rủa tôi” Hoắc Duẫn Anh lười nhác cùng An Thất Thất trò chuyện, ngược lại nhìn chằm chằm ly rượu trên bàn có chút xuất thần. Sinh nhật Ấn Sư Mân đã qua mấy ngày, mà Ấn Kỷ Tuyền ngày thứ hai cũng không chào hỏi mà liền rời đi. mấy ngày nay cũng không liên lạc với mình. Cái này khiến cho Hoắc Duẫn Anh cảm thấy có chút kỳ lạ, lại không biết tại sao mình lại thấy kỳ lạ.

theo lý thuyết các nàng chẳng qua là hai lần lên giường, liền ngay cả bạn giường cũng không tính được, Ấn Kỷ Tuyền đi đâu không cần thiết cùng nàng bàn giao, mình cũng không cần quản quá nhiều, thế nhưng hết lần này đến lần khác khi  rảnh rỗi lại nghĩ tới cô ta, cảm thấy người này không chào một tiếng liền đi, thật không có lễ phép. Cuối cùng Hoắc Duẫn Anh quy tội cảm giác thất lạc cho thân thể mình.

Mặc dù nàng chán ghét tính cách Ấn Kỷ Tuyền, thế nhưng không thể không thừa nhận, lúc cùng nàng làm rất dễ chịu, mình cũng đích thật rất lâu không có ăn mặn. Nắng hạn lâu ngày gặp trận mưa, tự nhiên sẽ quen thuộc. Hoắc Duẫn Anh chính là kết luận như thế, nàng chỉ cho là thân thể nàng lo lắng cho Ấn Kỷ Tuyền, tuyệt không phải là phương diện khác.

Nhìn điện thoại ngoại trừ Ấn Sư Mân gửi tin nhắn không có cái khác, Hoắc Duẫn Anh không tốt đẹp cũng không thể không trả lời tin nhắn đối phương, dù sao đối phương của là đại  tỷ xã hội đen. Nghĩ như vậy, Hoắc Duẫn Anh đọc tin nhắn Ấn Sư Mân gửi tới, nội dung chỉ có ba chữ, Ấn Sư Mân. Mặc dù không rõ đối phương gửi tên mình làm cái gì, nhưng Hoắc Duẫn Anh cảm thấy tư duy của Ấn Sư Mân so với Ấn Kỷ Tuyền còn kỳ quái hơn, trừ tướng mạo không giống nhau, não mạch không tầm thường thì cái khác y như đúc.

“Ài ài, bà chủ, mỹ nữ cao lãnh kia lại tới” ngay lúc Hoắc Duẫn Anh đọc tin nhắn, cái người  vừa gửi tin lại xuất hiện trước mặt nàng. lần này Ấn Sư Mân chỉ mang theo mấy tên đàn em, không khoa trương như ngày thường. Nhìn nàng mặc áo sơ mi màu đen, đem vạt áo bỏ vào quần, lộ ra dây nịt màu đen bên eo.

Quần bó sát ôm lấy hai chân thon dài của nàng, một đôi giày cao gót khiến nàng cao nổi bật, nếu như không phải quen biết nàng, Hoắc Duẫn Anh cảm thấy ám chính là người mẫu, mà không phải bà trùm trong giới xã hội đen Hoắc Duẫn Anh liếc mắt nhìn khe mông kiều đỉnh của Ấn Sư Mân, có chút nhíu mày, vỗ một cái nhất định rất dễ chịu. Đương nhiên, nàng sẽ không khùng mà đi vỗ mông lão hổ.

“Ấn đại tỷ, cô tới đây làm gì ? uống rượu ? vừa đúng lúc Thất Thất đang pha chế, liền để nàng phục vụ cô đi” Hoắc Duẫn Anh cười nhìn Ấn Sư Mân, đẩy An Thất Thất về phía nàng, nhìn thấy động tác của nàng,Ấn Sư Mân theo thói quen lui về sau một bước, né tránh An Thất Thất, , động tác này khiến cho An Thất Thất nhận song trọng đả kích. nàng không thể tin nhìn Hoắc Duẫn Anh, bày ra một bộ thiên đại uỷ khuất.

“Bà chủ, tôi xem cô  là bạn bè, kết quả cô thế mà muốn bán tôi ra ngoài, sau đó tôi còn bị ghét  bỏ, thời gian này thật không chịu được”  An Thất Thất tức giận nói, cũng không quay đầu lại, Hoắc Duẫn Anh nhìn Ấn Sư Mân,  đốt một điếu thuốc.

“Cô né tránh làm gì, tổn thương trái tim điều  chế sư của tôi”

“Em có thể gọi tôi là A Mân, gọi là Ấn đại tỷ  không dễ nghe”

Ấn Sư Mân không có ý  định trả lời Hoắc Duẫn Anh, mà là trực tiếp mở ra câu chuyện, lôi kéo Hoắc Duẫn Anh đứng lên, đi đến phòng VIP duy nhất trong quán bar. Gian phòng này là do Hoắc Duẫn Anh luôn dành riêng cho Ấn Sư Mân, dù sao thân phận đối phương đặc thù, Ấn Sư Mân cũng ngầm nhận căn phòng này.

“Nói đi, tới làm cái gì” Hoắc Duẫn Anh vẫn là mở chai rượu rót hai ly, Ấn Sư Mân khẽ nhấp một ngụm,  lúc này mới lên tiếng

“Sau khi em đi, tôi muốn tìm gái thử một chút, nhưng tôi phát hiện mình không cách nào hạ thủ, cho nên tôi tìm một người khác làm cô ta”

Ấn Sư Mân thấp giọng nói, thanh âm cực kỳ trầm thấp, mặc dù  dễ  nghe, lại cho người ta cảm giác lạnh như băng. Nghe nàng dùng loại giọng này nói ra những chuyện đó, Hoắc Duẫn Anh kém chút bị sặc rượu, còn may nàng vội vàng uống xuống. nàng cảm thấy Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền không hổ danh là hai chị em, luôn luôn có thể nghiêm trang nói mấy chuyện dâm dục.

“Ây…Ấn đại tỷ, cô có  phải hiểu lầm gì đó không, tôi luôn giải thích rõ ràng với cô rồi mà, tôi mặc dù cùng với Ấn Kỷ Tuyền, chính là chị gái cô làm chuyện đó, nhưng không có nghĩa tôi liền tuỳ tiện làm chuyện đó với người khác” Hoắc Duẫn Anh nhíu mày nói, nàng sẽ không vì tính dục mà lên giường cùng người khác, nhiều năm chưa làm qua nàng cũng sống rất tốt.

“Tôi nói gọi tôi là A Mân” chợt Ấn Sư Mân vươn tay giữ chặt Hoắc Duẫn Anh, lập tức kéo nàng vào ngực mình. Tay của nàng ôm eo mình, tay khác đặt trên lưng mình.

“Tốt a, A Mân, tôi có thể làm bạn của cô, nhưng tôi sẽ không lên giường với cô”

“Điều này cô không có lựa chọn khác.”

Biểu lộ của Ấn Sư Mân vẫn lạnh nhạt, mà là nhẹ nhàng sờ lấy vai Hoắc Duẫn Anh, an tĩnh trầm mặc. An tĩnh như vậy rất ít thấy ở quán bar, Hoắc Duẫn Anh cũng không thể không thừa nhận, Ấn Sư Mân ôm ấp rất dễ chịu, thậm chí đủ khiến nàng cảm thấy buồn ngủ.

“Cho nên cô qua đây chính là muốn nói với tôi, cô tìm người lên giường, kết quả không làm tiếp được, đành phải coi chương trình truyền hình thực tế hả?”

“Rất là vô vị”

“Đương nhiên, chả ai vô duyên vô cớ nhìn người khác làm loại chuyện đó”

“Cho nên tôi tìm cuốn DVD khác, mang đến cùng xem với em”

“Hai phụ nữ, không mặc quần áo?”

Hoắc Duẫn Anh lăng lăng hỏi, sau đó liền thấy Ấn Sư Mân vỗ tay  ra tiếng, không biết từ khi nào, bảo vệ đã đem máy tính chuyển vào, bên cạnh còn có một xấp…DVD không thích hợp với trẻ em

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 24:

Hoắc Duẫn Anh nói xong, bên trong gian phòng lại an tĩnh lại, Ấn Sư Mân nghĩ nửa ngày mới nghĩ rõ ràng nàng thật sự có chút thất lễ, mặc dù trong lòng không cảm thấy thoải mái, nhưng Ấn Sư Mân quen cường thế, tự nhiên không cho phép Hoắc Duẫn Anh tuỳ  tiện nói chuyện với mình như vậy.

Nàng bỗng  nhiên đứng dậy xốc chăn bông trên người Hoắc Duẫn Anh, hạ thể bại lộ trước mắt, chính là như trong lòng dự đoán, trên thân thể  trắng nõn nà lại tràn đầy vết tích mập mờ phóng đãng, dáng người cũng đẹp hạng nhất. Ấn Sư Mân nhíu nhíu mày, lúc Hoắc Duẫn Anh chuẩn bị phản kháng liền chụp lấy tay nàng

khí lực Ấn Sư Mân so với Ấn Kỷ Tuyền còn mạnh hơn, khí thế còn hơn một bực. Hoắc Duẫn Anh không nghĩ tới người này đột nhiên nổi điên, lập tức ngay cả phản kháng cũng từ bỏ. dù sao nàng có giãy dụa thế nào, cũng không có cách.

“Thân thể của cô rất mê người, liền ngay cả tôi cũng nhịn không được  muốn va vào”

“Tôi nhớ tới tối hôm qua tôi cùng chị cô làm, cô cảm thấy làm như thế có phù hợp không?”

“Hai người chẳng phải chỉ là bạn giường thôi sao ?”

“Nhưng tôi cùng cô cũng đâu phải bạn giường, cô nghĩ muốn cưỡng gian hay sao?”

“Nếu như tôi nhớ không lầm, cô thích vậy mà”

Ấn Sư Mân từ trên cao nhìn xuống Hoắc Duẫn Anh, hai tay giữ chặt tay nàng, đầu gối cũng đè vào giữa hai chân nàng. Hai người bốn mắt nhìn nhau, tóc dài của Ấn Sư Mân rũ xuống, để Hoắc Duẫn Anh không nhìn thấy rõ ánh mắt nàng, nhưng nghĩ sơ cũng biết, nhất định là dáng vẻ không chút biểu tình. Nàng đã sớm biết không dễ chọc tới Ấn Sư Mân, thế nhưng thật không nghĩ tới, nàng thế mà trong một ngày gây sự với chị cô ta rồi gây sự với nàng.

“Thật có lỗi, tôi không muốn làm” Hoắc Duẫn Anh nhìn thẳng vào Ấn Sư Mân nhẹ nói. Nhưng đối phương không  cho nàng cơ hội cự tuyệt mà dùng bàn tay khác sờ lấy xương sườn nàng, sờ lên vết thương của nàng.

“ STRIDER MANTRACK tạo thành vết thương, bất quá người ra tay không hẳn là muốn giết cô, mà là cô  lao vào. Nếu không vết thương này sẽ không kéo ngang, mà là một dao đâm xuyên thân thể cô”

“Cô rất hiểu biết nhỉ ?”

“Tôi dùng cái này giết không ít người”

“Tôi muốn báo cảnh sát”

“Vô dụng”

Mắt thấy Hoắc Duẫn Anh dùng bên tay tự do làm  ra cái tư thế muốn gọi cảnh sát, Ấn Sư Mân khó được mà cười lên, thừa dịp nàng thư giãn, Hoắc Duẫn Anh nắm lấy gối đánh vào mặt nàng. Nàng muốn mượn cơ hội né tránh, ai ngờ mới vung lên gối, gối kia liền bị Ấn Sư Mân nhanh tay cướp đi, căn bản không phải là giật từ tay mình, mà là…trực tiếp lấy đi

“Tôi muốn rời  khỏi” Hoắc Duẫn Anh lui  về phía sau, mở ra chút khoảng cách, mà Ấn Sư Mân lại cố ý đè lên, dùng găng tay nhẹ chạm lên cằm nàng.

“Tôi thích mang găng tay, bởi vì  tôi thích cảm giác dao đâm vào da thịt, thế nhưng mà…tôi lại ghét đồ không sạch sẽ chạm vào tay tôi.”

“A, cho nên cô muốn nói tôi không sạch sẽ hả?” Hoắc Duẫn Anh bỗng nhiên cười lên, nhưng nụ cười có chút đắng chát, nhìn trong mắt nàng chợt lóe lên thuỷ quang. Ấn Sư Mân bỗng nhiên đưa tay để lên miệng, cắn lột ra găng tay, lộ ra bàn tay phải trắng nõn mảnh mai

Nàng không có đeo nhẫn gì, chỉ là một bàn tay vô cùng sạch sẽ. hiện ra có chút quen thuộc, Hoắc Duẫn Anh theo thói quen nhìn chiều dài, nghĩ đến Ấn Kỷ Tuyền  nói ngón tay Ấn Sư Mân so với nàng dài hơn, hiện tại xem ra, quả nhiên là…

“Nghe nói gái với gái khi ân ái sẽ dùng tay, hôm qua nhìn cô làm cùng Ấn Kỷ Tuyền, tôi cũng muốn thử một chút. Nhưng tôi không muốn tìm những cô gái khác, chỉ muốn làm với cô”

“Ấn đại tỷ, tôi không phải bán dâm”

“Tôi biết, thế nhưng cô rất thú vị, cũng rất xinh đẹp, tôi rất thích”

“Nhưng tôi không thích cô”

Hoắc Duẫn Anh lẳng lặng nhìn Ấn Sư Mân, nàng biết rằng dù có dứt khoát cự tuyệt, nhưng biểu lộ của Ấn Sư Mân vẫn không thay đổi gì. cảm thấy nàng duỗi ngón tay khẽ vuốt ve mình, có lẽ vì cầm dao cầm súng thường xuyên, ngón giữa  có chút chai, nhưng lúc  sờ lên gương mặt cũng rất dễ chịu

“Mặc  kệ có thích hay không, cô là của tôi” Ấn Sư Mân nói xong lại không làm gì mà đứng dậy rời đi. thấy nàng một trận phát bệnh tâm thần liền rời đi. Hoắc Duẫn Anh nhẹ thở phào. nàng vội vàng mặc quần áo tử tế, cảm thấy mình thật sự muốn ra ngoài đi du lịch. Không phải cứ tiếp tục như vậy, nàng sẽ bị hai người Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân làm phiền chết.

Sau khi mặc quần áo tử tế, Hoắc Duẫn Anh mở điện thoại gọi xe, nàng không có ý định về quán bar, ngược lại muốn về căn nhà đã lâu không về. Hoắc Duẫn Anh lúc trước mua nhà không có chọn mua biệt thự, bởi vì biệt thự quá an tĩnh, mà nàng sợ hãi sự yên tĩnh. Nàng cầm chìa khoá đi lên lầu, phát hiện bên cạnh đang sửa chữa, cảm thấy mình  trở về cũng không  phải lúc. Nàng thật vất vả mới về nhà một lần, kết quả còn bị tạp âm quấy rối.

Đang lúc Hoắc Duẫn Anh chuẩn bị quay người rời đi, đằng sau bỗng nhiên đâm phải một người đi tới. Người kia là phụ nữ, mặc đồ màu trắng đơn giản, mang giày xăng đan, so với Hoắc Duẫn Anh mang giày cao gót thấp hơn rất nhiều. Nàng cầm trong tay rất nhiều  ảnh chụp, cùng Hoắc Duẫn Anh va chạm, chớp mắt đều rơi lả tả trên mặt đất.

“Thật bất cẩn” Hoắc Duẫn Anh vội  vàng ngồi xuống, giúp cô gái kia nhặt mấy tấm hình rơi. nàng phát hiện đa số ảnh đều  là hình bánh ngọt tinh xảo, tỉ như  bánh gato cùng cà phê, nhìn hình ảnh đã cảm thấy ăn thật ngon.

“Không sao, là tôi lỗ mãng, vốn muốn tới chào hỏi hàng xóm, không nghĩ tới lại gây phiền phức cho cô”

Cô  gái mở miệng nói, thanh âm rất nhẹ, giống như mưa phùn nhè nhẹ vào mùa hè. nghe được vô cùng dễ chịu. Hoắc Duẫn Anh lúc này mới nhìn kỹ hình dáng cô gái. Tóc dài đơn giản màu trà nhạt, tóc bị nàng thắt lại thành cái bím, để ở một bên vai, lộ ra lỗ tai sạch sẽ. ngũ quan rất thanh tú, phối hợp cùng  một chỗ, cho người cảm giác rất nén lòng cùng thoải mái.

“A, nguyên lại cô là người mới chuyển tới” Hoắc Duẫn Anh nhìn từ trên xuống dưới xong, nhẹ nói.

“Tôi là gần đây mới tới, không biết có hàng xóm xinh đẹp như vậy, tôi tên là Diệp Lê San”

“Hoắc Duẫn Anh” hai người giới thiệu tên nhau, Hoắc Duẫn Anh liền nghĩ đi ra ngoài, nhìn nàng rõ ràng mới về lại muốn đi, Diệp Lê San nhẹ nhàng nắm vạt áo nàng, nở nụ cười với nàng

“Xem ra là tôi trang trí lại nhà cửa làm phiền tới cô, bất quả sẽ mau kết thúc thôi. để nhận lỗi lầm, lần sau gặp lại tôi mời cô ăn bánh gato.”

“Được” Hoắc Duẫn Anh tùy ý nhận lời liền đi, mặc dù dáng dấp cô gái không tệ, tính cách tựa hồ cũng là loại nàng thích, thế nhưng mà…

Vẫn là quên đi.

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 23:

Hoắc Duẫn Anh lúc tỉnh lại đã là trưa ngày hôm sau, nàng xoa xoa đầu, cảm thấy toàn thân nhũn ra, làm không lên nửa khí lự. Nàng nhớ kỹ tối hôm qua mình đau dạ dày đến muốn mạng, giống như lại nôn, sau đó thì sao? tựa như Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân hai tên biến thái đến nhà mình, các nàng làm sao tìm được ? chìa khóa ở đâu ra?

Hoắc Duẫn Anh trước khi mở mắt, đem  chuyện hôm qua loại bỏ một lần, nhưng mà sau khi mở mắt, liền phát hiện tư tưởng cũng không đúng, bởi vì hiện giờ nàng không phải đang ở nhà mình, mà là nằm trên một cái giường xa lạ, nàng đứng dậy, nhìn thân thể mình ngay cả quần lót cũng không có, rốt cuộc đã tỉnh táo lại

Ân, tối hôm qua lại bị Ấn Kỷ Tuyền thượng, mình còn có dáng vẻ hưởng thụ. Mặc dù nơi đó đau đến chảy máu, nhưng không có đau nghiêm trọng như lần trước, kỹ thuật của Ấn Kỷ Tuyền cũng không tệ lắm, rất thoải mái. Hoắc Duẫn Anh ở trong lòng tổng kết xong, nghĩ đến mình làm như thế nào rời đi. Không hề nghi ngờ, bộ váy tối qua không thể mặc lại, phía trên đều dính chút nước, trong phòng này hiển nhiên không còn bộ quần áo nào khác.

Hoắc Duẫn Anh than thở nằm trên giường, quyết định sẽ nằm lại, lúc này  cửa phòng đột nhiên bị người đẩy ra, nàng nhướn mày nhìn thấy Ấn Sư Mân chân dài đi vào, đằng sau con có 1 người phụ nữ mặc âu phục đeo kính đen. Hai người khí thế mười phần, nếu như cô gái kia không cầm bữa sáng, cùng quần áo, sẽ tưởng là tới bàn chuyện làm ăn

“Ấn đại tỷ, chào buổi sáng”

“Ân, cô khi nào thì đi”

Đem nụ cười xán lạn của Hoắc Duẫn Anh nhìn vào trong mắt, Ấn Sư Mân đứng ở bên giường từ trên cao nhìn xuống nàng. Nghe nàng  hỏi mình lúc nào rời đi, Hoắc Duẫn Anh ngầm xem đây là lệnh đuổi khách, cảm thấy Ấn Sư Mân nhất định chán ghét mình nằm quá lâu.

“Đúng lúc, tôi cũng muốn rời đi, y phục kia chắc là cho tôi đi” Hoắc Duẫn Anh chỉ chỉ cô gái mặc âu phục, người sau không để ý tới nàng, ngược lại nhìn Ấn Sư Mân, lúc Ấn Sư Mân gật đầu, mới đem bộ  quần áo đặt trên giường, lại đem bữa sáng đặt xuống bên cạnh, lúc này mới lui xuống

Mặc dù chuyện tối hôm qua cùng Ấn Kỷ Tuyền bị Ấn Sư Mân nhìn hết, nhưng Hoắc Duẫn Anh còn không có thói quen mặc quần áo trước mặt người khác. Nàng nhìn Ấn Sư Mân không có ý định rời đi, ho khan một tiếng, rõ ràng ám chỉ như vậy, đại đa số người sẽ hiểu, nhưng Ấn Sư Mân hết lần này đến lần khác bền lòng vững dạ đứng chổ kia

“Mặt người dạ thú đâu?” Hoắc Duẫn Anh phát hiện lúc mình tỉnh lại cũng không thấy Ấn Kỷ Tuyền, mở miệng hỏi

“Chị ấy có việc ra nước ngoài”

“À”

Hoắc Duẫn Anh thấy Ấn Sư Mân liền đoán được mặt người dạ thú là ai, nhịn không được nhếch khóe môi, xem ra hình tượng này của Ấn Kỷ Tuyền không ít người thấy đúng. chỉ là nghĩ tới người đó tối hôm qua ôm mình còn nói muốn ở bên cạnh mình, nhưng hôm nay không nói tiếng nào rời đi. nụ cười trên mặt Hoắc Duẫn Anh dần dần nhạt xuống dưới, quả nhiên nàng vẫn thích hợp ở một mình

“Cô tựa hồ rất mất mát” đem phản ứng của Hoắc Duẫn Anh nhìn trong mắt, Ấn Sư Mân hơi híp mắt, xích lại gần nàng một chút.

“Đúng vậy, tôi lại mất một bạn giường nữa rồi”

“A, nguyên lai quan hệ của hai người chỉ là bạn giường”

“Không phải sao?”

Hoắc Duẫn Anh nói xong, trong phòng lại an tĩnh lại. Nhìn vai cùng cổ của nàng lộ ra ngoài, phía trên còn vết tích mập mờ, mà Ấn Sư Mân biết, hạ thể dưới chăn bông còn nhiều hơn nữa.

“Tiếng rên rỉ của cô tối hôm qua cũng không tệ lắm, tôi nghe rất có cảm giác” nghĩ hồi lâu, Ấn Sư Mân tìm chuyện để tiếp tục nói với Hoắc Duẫn Anh, không nghĩ nàng vừa nói xong, Hoắc Duẫn Anh liền mở mắt ra, dùng ánh mắt kỳ quái nhìn nàng.

“Cô ướt thì tìm người giúp cô đi, nói với tôi làm cái gì”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 22:

Sau khi nói chuyện, bởi vì Hoắc Duẫn Anh bày khuôn mặt thối vô tận mà đành chấm dứt, Ấn Kỷ Tuyền không có cách, chỉ có thể tắm rửa nằm trên giường. Lúc đầu nàng có tưởng Hoắc Duẫn Anh không nguyện ý cùng nàng ngủ chung, kết quả sự nghi  ngờ hỏi ra miệng lại bị Hoắc Duẫn Anh khinh bỉ. Nói lên giường bao nhiêu lần, làm cũng làm, ngủ một giường thì có vấn đề gì.

Được trả lời như vậy, Ấn Kỷ Tuyền cười cười gật đầu, nằm xuống bên cạnh Hoắc Duẫn Anh.  Hoắc Duẫn Anh lười nhác vận động, lúc ngủ ngược lại không hề gọn gàng. Cảm thấy nàng ở trong chăn loạn động, một hồi lòi chân ra ngoài, một hồi lại co thành một đoàn, Ấn Kỷ Tuyền nhìn nàng làm loạn chăn mền, chỉ có thể quay người ôm nàng, phòng ngừa nàng nửa đêm cảm lạnh

Ban đêm ngủ đến mơ mơ màng màng, Ấn Kỷ Tuyền chỉ cảm thấy thân thể càng nóng, giống như rơi vào phòng tắm hơi. Nàng mơ mơ màng màng mở mắt, liền thấy Hoắc Duẫn Anh không biết từ lúc nào đã chui vào ngực nàng, giống như gấu túi, đem mình ôm chặt. chỉ là như vậy cũng được, trên thân Hoắc Duẫn Anh rất nóng, tựa như lò sưởi. Ấn Kỷ Tuyền gấp vội vươn tay sờ đầu nàng, nhiệt độ nóng hổi, hẳn là phát sốt.

“Duẫn Anh, dậy, em bị sốt rồi” Ấn Kỷ Tuyền không nghĩ chỉ hứng chút gió biển Hoắc Duẫn Anh liền sinh bệnh, bởi vì nguyên nhân thân phận của Ấn Sư Mân, nàng đi tới chỗ nào cũng đều mang theo bác sĩ riêng, Ấn Kỷ Tuyền  nghĩ nghĩ, chuẩn bị đi tìm Ấn Sư Mân nhờ vả, ai ngờ nàng vừa động đậy, Hoắc Duẫn Anh liền ôm chặt nàng, khí lực cực kỳ lớn.

“A Thanh, đừng đi….đừng rời bỏ em, chị không  phải nói muốn ở bên cạnh em sao? tại  sao phải đi…” Hoắc Duẫn Anh hiển nhiên là đang nói mớ, mặc dù không chìm vào giấc ngủ, nhưng lại một mực nói mê sảng. Phát hiện mình bị xem như là A Thanh kia, Ấn Kỷ Tuyền nhíu nhíu mày, cảm thấy phải tìm cơ hội hỏi rõ ràng người kia là ai, cảm giác bị nhận lầm, thật sự không thoải mái

“Duẫn Anh, buông tôi ra, tôi đi tìm bác sĩ” toàn thân đều bị Hoắc Duẫn Anh cuốn chặt, mà áo ngủ trên người nàng đã sớm lỏng ra, lộ ra da thịt. Ấn Kỷ Tuyền không có cách, chỉ có thể dùng sức gỡ tay Hoắc Duẫn Anh, lúc này mới bò xuống giường được. nàng tuỳ tiện mặc áo khoác, đi đến phòng của Ấn Sư Mân, biết đối phương đêm nay cũng ngủ trên thuyền

“A Mân, là chị, chị tìm em có chút chuyện”

“Chuyện gì” Ấn Sư Mân mở cửa rất nhanh, trên thân còn mặc lễ phục, hiển nhiên chưa chuẩn bị nghỉ ngơi, thấy nàng chỉ mở hé cánh cửa, bên trong còn quanh quẩn mùi kỳ quái, Ấn Kỷ Tuyền khẽ nhíu mày, nàng đẩy cửa ra đi vào, quả nhiên nhìn thấy trên bàn để đầy mấy ống tiêm, mà một người đang ngậm điếu thuốc, đang cầm ống tiêm đâm vào động mạch tiêm gì đó,  nhìn thấy nàng còn quay đầu cười cười với nàng.

“Tiểu  Tuyền Tuyền, đã lâu không gặp a, có muốn hay không?” cô gái vẫn mặc đồng phục cảnh sát, dựa vào thân phận làm chuyện không hợp, nghe nàng gọi mình như vậy, sắc mặt Ấn Kỷ Tuyền càng kém.

“ Đái Thư Bạch, đừng có gọi tôi như vậy, làm phiền đem mấy món đồ của cô đi đi, tôi không hy vọng A Mân dính vào những thứ này”

“Tiểu Tuyền Tuyền, cô nói như vậy thật không đúng, cái này là đồ tốt mà, mà mấy thứ này là A Mân cho tôi” Đái Thư Bạch không ngại khiến Ấn Kỷ Tuyền mặt đen, nàng có chút nhếch khóe miệng, mắt xanh sẫm hiện lên một tia nghiền ngẫm.  bên trong phòng bỗng nhiên trầm mặc xuống, cuối cùng vẫn là Ấn Sư Mân mở miệng trước.

“Chị tới làm cái gì?” câu hỏi này hiển nhiên là hỏi Ấn Kỷ Tuyền, nghe nàng nói vậy, Ấn Kỷ Tuyền từ  Đái Thư Bạch nhìn sang Ấn Sư Mân 

“A Mân, Duẫn Anh phát sốt, em gọi bác sĩ riêng tới xem đi”

“Ồ? phát sốt hả? còn không phải hai người quá kịch liệt sao, mới sẽ…”

“Đủ rồi, đừng nói nữa” thấy Đái Thư Bạch nghe được cái gì quay đầu nhìn lại, Ấn Kỷ Tuyền vội vàng ngăn Ấn Sư Mân lại

“Tốt, tội gọi cho Lý Kha đi cùng chị” Ấn Sư Mân nói xong sớm ra ngoài, gọi  cho bác  sĩ riêng. Hai người cùng trở lại phòng của Ấn Kỷ Tuyền, kết quả không còn thấy người trên giường, Ấn Sư Mân cùng Ấn Kỷ Tuyền hai mặt nhìn nhau, nghe trong phòng tắm có âm thanh, vội vàng chạy tới, liền thấy Hoắc Duẫn Anh nằm trên bồn cầu ho khan, Ấn Kỷ Tuyền đỡ nàng dậy, súc miệng cho nàng.

“Hai người sao tới nhà tôi, còn bày cái mặt thối” nhìn thấy Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân, Hoắc Duẫn Anh méo mó nhìn các nàng, bất mãn nói. thấy nàng quay người ôm lấy dạ dày, trên mặt không có chút huyết sắc lại không quên mắng các nàng, Ấn Kỷ Tuyền bất đắc dĩ đỡ nàng đi vào phòng ngủ, Ấn Sư Mân cười như không cười nhìn Hoắc Duẫn Anh.

“Đây là thuyền của tôi” đi vào trong phòng, Ấn Sư Mân nhẹ nói, Hoắc Duẫn Anh nằm trên giường mơ mơ màng màng nhìn Ấn Sư Mân, đưa tay chỉ vào nàng

“Giường của cô thì sao? tôi không thể nằm hả”

“Cực kỳ vinh hạnh”

Thấy Hoắc Duẫn Anh bị sốt cao hoàn toàn không còn thần trí, Ấn Sư Mân cũng không có nói thêm cái gì, lúc này Lý Kha cầm túi thuốc đi tới, nhìn thấy Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân thế mà đều ở đây, hơi sững sờ, lại nhìn Hoắc Duẫn Anh ở trên giường, liền biết bệnh nhân đêm nay

“Đại tiểu thư, nhị tiểu thư”

“Kha Tử, anh xem cho cô  ấy thử”

“Dạ, Nhị tiểu thư”

Lý Kha lấy ra nhiệt kế, ống nghe bệnh, kiểm tra một phen, tiêm một liều thuốc hạ sốt cho Hoắc Duẫn Anh liền rời  khỏi, Ấn Kỷ Tuyền ngồi bên giường, nhìn người đã ngủ, tâm tình cũng nhẹ nhõm.

“Chị rất thích cô ta nhỉ?” Ấn Sư Mân nhìn thấy sự quan tâm của Ấn Kỷ Tuyền, nàng lại nhìn Hoắc Duẫn Anh, trong mắt hiện lên tia hiếu kỳ. Nàng lúc đầu cảm thấy Hoắc Duẫn Anh không có chỗ nào đáng để Ấn Kỷ Tuyền nhìn nàng với con mắt khác, thế nhưng người này xác thực rất xinh đẹp, cho dù bộ dáng hiện tại tuỳ tuỵ cũng không khó coi. Mà lại, nghĩ đến nàng vừa rồi muốn “ ngủ “ trên giường của mình, Ấn Sư Mân nghĩ nghĩ, ngủ giường của mình, bình thường đều phải trả giá một chút

“Vâng rất thích”

“Vậy thì làm sao bây giờ, tôi vừa mới phát hiện, tôi đối với cô ấy có một chút hứng thú”

“A Mân, lần này, em không đoạt được của chị đâu”

“Ấn Kỷ Tuyền, tôi cho tới bây giờ đều không muốn đoạt gì của chị cả”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 21:

Ấn Kỷ Tuyền chào mấy vị khách quý, mang theo Hoắc Duẫn Anh đi vào phòng ngủ du  thuyền. Chiếc du thuyền này thuộc quyền sở hữu của Ấn gia, trước kia Ấn Kỷ Tuyền cũng thường cùng Ấn Sư Mân lái thuyền ra biển, chỉ bất quá  gần đây quan hệ giữa hai người kém đi, cũng chỉ khi sinh nhật mới tới.

Trên đường đi, Hoắc Duẫn Anh từ đầu đến cuối, kéo áo khoác che đến trán, che khuất nửa khuôn mặt, đồng thời che đi cảm xúc của nàng. Cảm thấy thân thể bị đặt lên giường, Hoắc Duẫn Anh mở mắt ra, nhìn thấy căn phòng sắp xếp giống như ở trong nhà, nghĩ thoáng cũng biết đây là phòng Ấn Kỷ Tuyền.

“Tôi muốn tắm, làm phiền tìm cho tôi một bộ quần áo” Hoắc Duẫn Anh không muốn ở lại trên thuyền, càng không muốn ngủ chung với Ấn Kỷ Tuyền, mặc dù hai người vừa mới thân mật, cũng không đại biểu còn muốn thân mật ngủ cùng.

“Duẫn Anh, đêm nay liền lưu lai ngủ ở đây đi” nghe Hoắc Duẫn Anh nói muốn đi,  Ấn Kỷ Tuyền nhíu mày, nàng nhìn quần  áo Hoắc Duẫn Anh xốc xếch, da thịt bại lộ ra ngoài tràn đầy dấu vết mình lưu lại, ở dưới ánh đèn nhìn thấy cực rõ ràng, để Ấn Kỷ Tuyền lại có xúc động muốn tiếp tục việc làm trên boong tàu.

“Làm sao ? tiếp tục ở lại để bị cô thượng hả? tôi không nghĩ lại bị làm đến mấy ngày không rời giường được” Hoắc Duẫn Anh nói xong liền muốn đứng dậy đi vào phòng tắm, đáng tiếc nàng đánh giá năng lực của chính mình quá cao, bình thường Hoắc Duẫn Anh hết ăn lại nằm, hút thuốc uống rượu thức khuya, không vận động, ăn không ngon, thể lực tự nhiên không khoẻ, thêm nữa chân tâm bị đau,  hai chân vừa mới chạm đất, nàng liền trầm mặt đáng chết, làm sao mỗi lần ân ái với Ấn Kỷ Tuyền, đều làm nơi đó đau như vậy…

“Tôi đỡ em đi, đêm nay xem như em muốn đi cũng đi không nổi” đem sự khó chịu của Hoắc Duẫn Anh nhìn trong mắt, Ấn Kỷ Tuyền ôm nàng, cởi y phục của nàng, đem nàng đặt vào bồn tắm xả đầy nước ấm. thấy Ấn Kỷ Tuyền cũng cởi quần áo ra ngồi vào, Hoắc Duẫn Anh ngẩng đầu nhìn thân thể của nàng một chút, cảm thấy mình làm sao liền cùng người này dây dưa không rõ ?

Rõ ràng đều bo  bo giữ mình nhiều năm, kết quả hết lần này đến lần khác để cho tên mặt người dạ thú này thượng. mà loại người như Ấn Kỷ Tuyền nhìn qua đứng đắn như vậy, thế mà trên giường hoàn toàn biến thành người khác. Hoắc Duẫn Anh cảm thấy, đau dạ dày, dĩ nhiên không phải tâm lý phản ứng đau mà là đau dạ dày thật

“Duẫn Anh, tôi giúp em” Ấn Kỷ Tuyền ngồi sau lưng Hoắc Duẫn Anh, đỡ nàng để nàng dựa vào ngực mình, Ấn Kỷ Tuyền không dùng bông tắm mà dùng tay xoa lên sữa tắm, xoa lên trân thân Hoắc Duẫn Anh, cảm thấy bàn tay ấm áp ở trên người mình dao động, thỉnh thoảng giúp mình xoa bóp thân thể, Hoắc Duẫn Anh dứt khoát buông lỏng thân mình, dựa vào người Ấn Kỷ Tuyền.

“Không nghĩ tới cô còn biết xoa bóp”

“Trước kia học võ tự do cũng học qua một chút”

“A, trách không được, lại mạnh như vậy”

Hoắc Duẫn Anh nói, nhìn ngón tay Ấn Kỷ Tuyền, cái này nàng chưa quên, vừa rồi người này dùng ngón tay đi vào thân thể mình, cảm giác vừa đau vừa thoải mái hiện nay nhớ lại giữa hai chân không khỏi phát run. Hoắc Duẫn Anh không muốn thừa nhận, nàng đích xác thích cảm giác này. Chỉ là dưới  tình huống đó nàng mới không cần nghĩ cái gì, chỉ chuyên chú phóng thích dục vọng liền xong.

“tốt, tôi ôm em ra ngoài” Hai người tắm rửa xong, Ấn Kỷ Tuyền ôm Hoắc Duẫn Anh ra ngoài, để nàng dựa vào người mình, lại giúp nàng thổi khô tóc, sau khi thổi tóc khô xong cũng không để cho Hoắc Duẫn Anh lập tức nghỉ ngơi mà dốc lòng xoa sữa dưỡng thể cho nàng. Cho dù quan hệ hai người không thân, cũng chỉ là loại quan hệ 419, nhưng Hoắc Duẫn Anh thật đúng là không ngại để Ấn Kỷ Tuyền làm phục vụ

“Tôi buồn ngủ” Hoắc Duẫn Anh mơ mơ màng màng nói, Ấn Kỷ Tuyền nhìn nàng thật buồn ngủ, ngồi trên giường tách ra hai chân nàng

“Ừm, em ngủ đi, tôi giúp em bôi chút thuốc ở nơi này”

“A…”

Hoắc Duẫn Anh nói, thật đúng là đại đại liệt liệt ngủ mất, nhìn nàng nhắm mắt lại, Ấn Kỷ Tuyền bất đắc dĩ cười cười, đem ánh mắt đặt giữa hai chân nàng, nơi đó không còn phấn nộn như trước đó, mà bởi vì mình thô lỗ lại có chút sưng đỏ. Bôi một ít thuốc mỡ lên ngón tay, Ấn Kỷ Tuyền đem thuốc mỡ sờ sờ nhè nhẹ, lại bôi chút nữa lên ngón tay, chậm rãi tiến vào thân thể Hoắc Duẫn Anh. nàng biết người này chưa ngủ, nếu không nơi đó sẽ không co lại chặt như vậy

“Duẫn Anh, em giả vờ ngủ “

“Tôi lúc đầu muốn ngủ, lại bị cô làm tỉnh”

Hoắc Duẫn Anh có chút ghét bỏ nhìn Ấn Kỷ Tuyền, nàng làm sao lúc trước không có phát hiện người này rất cầm thú. Nơi đó của mình đều sưng đến chảy máu, thế mà còn khi dễ nàng. Hoắc Duẫn Anh cảm thấy Ấn Kỷ Tuyền không khỏi quá dục cầu bất mãn.

“Duẫn Anh hiểu lầm tôi rồi, tôi chỉ muốn bôi chút thuốc ở bên trong em mà thôi. Còn có, i chúng ta hẹn hò đi” Ấn Kỷ Tuyền khẽ cười nói, Hoắc Duẫn Anh nghe thấy, hai mắt híp lại ngắm nàng một lát,  giờ phút này, ngón tay Ấn Kỷ Tuyền ở trong thân thể mình, mà một giờ trước còn đem mình không còn xử nữ làm ra máu, hiện tại còn không biết xấu hổ đề nghị hẹn hò

“Tôi cự tuyệt” Hoắc Duẫn Anh ngay cả liếc mắt đều chẳng muốn cho Ấn Kỷ Tuyền, trực tiếp phủ nhận

“Vì sao ? tôi làm không tốt hả? là em nói thích đau không phải sao?”

“Ấn Kỷ Tuyền, nếu như cô không muốn chết, liền cách xa tôi một chút”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 20:

Hoắc Duẫn Anh thích kịch liệt, cũng thích phô trương, nàng không phủ nhận mình cực đoan, một số thời khắc thậm chí cực đoan đến có chút thần kinh. Dạng tính cách cũng từ ngày thường cho đến lúc lên giường, nàng còn nhớ rõ Chung Tử Thanh nói qua,  mình tựa như một con báo mới ra đời, đi còn chưa được, liền nghĩ muốn chạy. thế nhưng nàng nói thích loại người như mình, Hoắc Duẫn Anh ở trước mắt nàng xưa nay chưa từng che giấu cái gì.

“Em đang thất thần nghĩ đến ai?” tiếng Ấn Kỷ Tuyền lơ lửng bên tai, để Hoắc Duẫn Anh hoảng hốt tìm thần trí trở về. Phát hiện mình gần đây cứ nhớ về người kia, Hoắc Duẫn Anh lắc đầu, dùng chân kẹp eo ak, đem thân thể của mình chủ động nhảy lên ngón tay của nàng.

Ấn Kỷ Tuyền tuân theo ý  nguyện của nàng, lại dò xét đưa vào một ngón tay, khiến cho đường vốn hẹp lại từ từ mở ra.

Bước đi khó khăn, thậm chí mang chút ma sát nhói nhói, Hoắc Duẫn Anh liền ưa thích dạng này, trong khoái cảm xen lẫn đau đớn để nàng thích nổi điên, loại cảm giác này mới là thứ nàng muốn.

“Tôi nghĩ tới ai cũng không liên quan tới cô, ân…nhanh lên….” đây là lần đầu tiên Hoắc Duẫn Anh cam tâm tình nguyện cùng Ấn Kỷ Tuyền làm loại chuyện này, mà Ấn Kỷ Tuyền cũng không nghĩ Hoắc Duẫn Anh lại đồng ý thật. dưới cái nhìn của nàng, người này che giấu nhiều chuyện, nhưng nàng còn không có ngốc đến hỏi bản thân,  bởi vì càng tra hỏi, Hoắc Duẫn Anh liền sẽ đem sự thật chôn giấu sâu hơn, đêm nay Hoắc Duẫn Anh sẽ đồng ý cùng mình yêu đương tuyệt không phải vì yêu mình, điểm này  Ấn Kỷ Tuyền rất rõ ràng, nhưng một phương diện khác, Ấn Kỷ Tuyền cũng biết, Hoắc Duẫn Anh cần phóng thích, nàng cần mình đến giúp nàng. Cho dù bị xem là công cụ tiết dục, nhưng Ấn Kỷ Tuyền lại có chút cam tâm tình nguyện

nói đến kỳ quái, Ấn Kỷ Tuyền cũng tò mò mình làm sao đối với Hoắc Duẫn Anh nảy sinh tình cảm vi diệu như vậy. Nàng hẹn hò bạn gái không ít, dựa vào hình dáng lẫn địa vị của Ấn Kỷ Tuyền, tìm bạn gái đương nhiên phải môn đăng hộ đối. Hoắc Duẫn Anh bề ngoài xác thực rất xuất chúng, dáng người nhất đẳng rất tốt, nhưng âm tình bất định lại  xấu tính, trong giới  danh tiếng cũng không tốt, đổi lại là người khác, sợ đều không lọt vào mắt xanh của Ấn Kỷ Tuyền.

Nhưng Hoắc Duẫn Anh không giống, Ấn Kỷ Tuyền đối với nàng hiếu kỳ, muốn biết quá khứ của nàng, đối với nàng sinh ra lòng chiếm hữu mà trước đó không có. Tựa như  vừa rồi, Ấn Sư Mân hôn Hoắc Duẫn Anh, trong nháy mắt, Ấn Kỷ Tuyền cảm thấy không thoải mái, cảm thấy khó chịu, cho dù người kia là em gái ruột của mình, nhưng Ấn Kỷ Tuyền vẫn có lòng đố kỵ mãnh liệt. Cho nên nàng mới kéo Hoắc Duẫn Anh đi, muốn chiếm hữu người này.

ngón tay ở trong hành lang ấm áp vừa đi vừa về, vừa vào vừa ra,  Ấn Kỷ Tuyền dùng hết kỹ xảo phong phú của mình, nhưng thân thể Hoắc Duẫn Anh dần dần trở nên khô khốc. Ấn Kỷ Tuyền khẽ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn về phía Hoắc Duẫn Anh, nhìn thẳng vào con ngươi trong suốt, đôi mắt đen thuần tuý như trân châu, bởi vì quá tối mà tỏa sáng, nhưng ánh mắt thanh tịnh hiện ra dưới tình huống như vậy, hiển nhiên đả kích Ấn Kỷ Tuyền, chẳng lẽ kỹ thuật  mình kém như vậy ?

“Phía dưới em tôi đều làm, tôi liền không làm em thoải mái sao?”

“Không phải vấn đề của cô” phát giác được Ấn Kỷ Tuyền khó chịu được thất bại, Hoắc Duẫn Anh nhẹ nói, bỗng nhiên tiến lên, ôm lấy  Ấn Kỷ Tuyền, cắn vành tai của nàng. Một cái cắn không nhẹ, Ấn Kỷ Tuyền bị đau, nhưng không né tránh.

“Em muốn nói là vấn đề của em sao ?”

“Ừm, tôi không thích cô tiến vào thân thể của tôi, không có quá nhiều khoái cảm. khi cô làm đau tôi, tôi liền sẽ cảm thấy dễ chịu. Cho nên tôi để cô thô lỗ chút, cũng đang giúp cô không phải sao ?”

“Cho nên đêm đó em cao trào nhanh như vậy, là bởi vì tôi ép buộc em sao…”

Ấn Kỷ Tuyền là lần đầu tiên gặp thể chất như  Hoắc Duẫn Anh, nhưng đối phương rõ ràng giải thích  rằng không phải vấn đề kỹ thuật của cô, nhưng nghe người kia nói không thích, vẫn khiến nàng có chút khó hiểu. Ấn Kỷ Tuyền cúi đầu xuống, gỡ mắt kính xuống, lộ ra con ngươi lãnh ý không bị che khuất bởi mắt kính, nàng há miệng cắn xương quai xanh của Hoắc Duẫn Anh, dùng sức gặm nuốt xé mài, Hoắc Duẫn Anh bởi vì đau đớn mà thân thể run rẩy, nhưng hết lần này đến lần khác, chỗ chân tâm đó lại dần dần ẩm ướt.

“Ừm…lại có cảm giác, Ấn Kỷ Tuyền, đừng dừng lại!” Hoắc Duẫn Anh lần này nghĩ phải thật phóng túng, mới đem nhược điểm thân thể nói  với Ấn Kỷ Tuyền, nàng thở phì phò, dựa vào sự tiến vào chập trùng của Ấn Kỷ Tuyền, một lần nữa Ấn Kỷ Tuyền không còn lưu tình, không ngừng dùng hai ngón tay chạm  vào thân thể nàng, mỗi một lần đều không lưu tình mà đi vào tận cùng bên trong, dùng móng tay sờ lên từng tầng nếp gấp trong cơ thể nàng, đi vào phần nhói nhói bên trong, Hoắc Duẫn Anh không ngừng run rẩy,  thở dốc, phát ra tiếng ngâm khẽ vỡ vụn.

“Dùng sức…đau….A….” Ấn Kỷ Tuyền bỗng nhiên há miệng cắn ngực  mình, Hoắc Duẫn Anh khó nhịn kêu ra tiếng, lần này khác lần trước, vừa rồi Ấn Kỷ Tuyền chỉ ngậm lấy, nhưng lúc này đây là cắn thật, lực đạo mạnh đến mức Hoắc Duẫn Anh cảm thấy ngực mình đều muốn bị đối phương cắn thành một cục.

“Tôi biết em đau, thế nhưng em càng ướt” Ấn Kỷ Tuyền xem như biết nhược điểm của Hoắc Duẫn Anh, nhưng trong lòng vẫn đối với  câu tôi không thích cô mà canh cánh trong lòng, để hơi thở của nàng biến thành âm đế. Dù  sao không có bất kỳ người nào thích lúc làm tình, nghe đối phương nói không thích mình, nhất là Ấn Kỷ Tuyền có lòng tự trọng cực mạnh.

“ừm….liền muốn đến….lại nhanh chút…..” Hoắc Duẫn Anh ôm chặt Ấn Kỷ Tuyền, phần dưới bụng đều không bị khống chế mà run lẩy bẩy. nàng muốn cao triều, ở trên du thuyền, cùng một người mình không thích nhưng ân ái, sau đó bị làm nàng đến cao trào. Nếu như Chung Tử Thanh biết, nhất định sẽ chán ghét mình, thế nhưng có liên quan gì,  các nàng đã sớm chia tay, cho nên nàng không có tư cách chán ghét mình.

“Như thế này thoải mái hơn rồi” Ấn Kỷ Tuyền bỗng nhiên đưa ngón áp út, cắm vào trong thân thể Hoắc Duẫn Anh, thế nhưng hai ngón tay đã rất miễn cưỡng, nay thêm ngón thứ ba, căn bản không cách nào miễn cưỡng đi vào. Ấn Kỷ Tuyền biết sẽ làm đau Hoắc Duẫn Anh, nhưng nàng biết, người này liền ưa thích cảm giác này.

nàng mặc kệ nơi đó chặt chẽ, dùng sức đem ngón tay thứ ba cắm đi vào, thế nhưng miễn cưỡng cũng chỉ có thể  thăm dò vào nửa đốt  ngón tay, liền rốt cuộc không cách  nào đi vào, chỉ có thể ở lối vào. Nhưng dù cho như thế, Hoắc Duẫn Anh bị mở ra đau đớn khiến nước mắt sinh lý chảy ra, nàng hoảng hốt nhìn Ấn Kỷ Tuyền, thân thể từng đợt co vào, sắp tiến đến cao trào, Ấn Kỷ Tuyền vẫn không ngừng nhanh chóng muốn mình, Hoắc Duẫn Anh không chịu nổi cuộn người lại, cuối cùng nhịn không được lớn tiếng kêu, xụi lơ  trong ngực Ấn Kỷ Tuyền.

“Em la quá lớn tiếng” đem ngón tay rút ra, nhìn chất lỏng óng ánh trên ngón tay, còn có một chút máu đỏ. Ấn Kỷ Tuyền nhíu nhíu mày, nàng còn là lần đầu tiên làm một người ra máu, bất quá cũng do Hoắc Duẫn Anh yêu cầu nàng.

“Thả tôi ra, tôi muốn đi” Hoắc Duẫn Anh đẩy Ấn Kỷ Tuyền ra, nàng tựa trên lan can, duỗi ra hai tay muốn kéo váy lên, nhưng thân thể nhũn ra căn bản không có khí lực, mấy lần đều là thất bại. Ấn Kỷ Tuyền dứt khoát ôm nàng, đưa nàng về phía thuyền.

“Em như bây giờ, ra ngoài mấy bước liền bị người ta ngăn lại, nếu em không nghĩ người ta nhìn ra em đã làm cái gì, vậy cùng tôi đi vào phòng, sắp xếp một chút mới tốt”

“A, cho nên đây là đền bù sau khi cô làm tôi ra máu  sao ?” Hoắc Duẫn Anh thấp giọng nói, nàng mặc dù rất thích đau, thế nhưng cũng vô cùng bảo vệ thân thể mình. nàng chỉ lên giường với Ấn Kỷ Tuyền hai lần, lần đầu tiên nơi đó sưng đỏ không xuống giường được, lần thứ hai nghiêm trọng hơn, rõ ràng không còn là xử nữ mà còn chảy máu

“Duẫn Anh đang trách tôi hả? rõ ràng là em…”

“Hai người rất kịch liệt” đang lúc Ấn Kỷ Tuyền muốn đưa Hoắc Duẫn Anh xuống boong tàu, một bên khác bỗng xuất hiện một người. Nghe tiếng nói kia, không phải là Ấn Sư Mân thì còn ai ? Ấn Kỷ Tuyền vội vàng kéo váy Hoắc Duẫn Anh, động tác này của nàng không thoát được con mắt Ấn Sư Mân.

“Em thấy” Ấn Kỷ Tuyền thấp giọng nói, không phải câu nghi vấn, mà là trần thuật điều mà nàng thấy.

“Không chỉ có nhìn thấy, còn nghe được, không nghĩ tới Hoắc tiểu thư có loại đam mê này, tôi cũng không nghĩ hai người vội vàng như vậy”

“Lần sau đừng làm những chuyện này”

Ấn Kỷ Tuyền cảm thấy xấu hổ, mặc dù không phải nàng để Ấn Sư Mân nhìn thấy, nhưng đến cùng vẫn bị nhìn thấy. Nghĩ đến bộ dáng cùng thanh âm của Hoắc Duẫn Anh vừa nãy bị đối phương nhìn thấy, trong lòng Ấn Kỷ Tuyền càng thêm khó chịu. Nhưng cúi đầu nhìn lại, liền phát hiện Hoắc Duẫn Anh vùi mặt vào trong ngực mình, lộ ra lỗ tai đỏ thấu.

“Duẫn Anh, em đây là đang xấu hổ sao?”

“Khi tôi còn là xử nữ còn chưa biết xấu hổ”

“Thế nhưng mặt của em rất đỏ”

“Cùng cô  có liên quan sao ?”

“Tốt, là tôi nhiều chuyện”

Posted in Vô Pháp Khắc Chế

Chương 19:

Buổi tối gió biển nhàn nhạt, cẩn thận lắng nghe, thậm chí còn có thể ngửi được mùi nước biển. vì để cho Hoắc Duẫn Anh dễ chịu một chút, Ấn Kỷ Tuyền ôm nàng, đem nàng đặt ngồi trên lan can, Hoắc Duẫn Anh cũng không sợ mình sẽ rơi xuống, mà nhắm mắt lại, hưởng thụ cảm giác bị người ta khống chế.

Ấn Kỷ Tuyền lần này thật ôn nhu, không có thô bạo  xé toang y phục của mình, càng không dùng đồ vật kỳ quái nào trói tay nàng lại.Phía sau lưng lộ ra bên ngoài, có chút lạnh, nhưng tay Ấn Kỷ Tuyền lại rất ấm áp, tay trái nhẹ nhàng vuốt ve, tay phải thuận thế tiến vào, luọn theo eo lướt lên trên xoa nắn, Hoắc Duẫn Anh nhẹ hừ một tiếng ôm lấy Ấn Kỷ Tuyền, hai chân có chút khó chịu cọ sát xương hông của nàng.

“Duẫn Anh, hiếm khi em chịu phối hợp như vậy, tôi rất thích bộ dáng bây giờ của em”

“Ấn Kỷ Tuyền, cô muốn làm gì liền làm đi, đừng có mà nói nhảm nhiều như vậy”

Ấn Kỷ Tuyền vẻ mặt thành thật càng chọc cười Hoắc Duẫn Anh, nàng nửa khép mắt nhìn về phía người ôm mình,  kỳ thật liền ngay cả chính nàng cũng không nghĩ sẽ thỏa hiệp. có thể là kiên trì quá nên mệt mỏi, cũng có thể nói Ấn Kỷ Tuyền quá mức mệ người, Hoắc Duẫn Anh bị trời xui đất khiến đồng ý.

Dù sao không có gì không đúng, bản thân mình độc thân, Ấn Kỷ Tuyền cũng độc thân, các nàng đều là phụ nữ, làm rồi cũng không mang thai, xem như tự sướng cũng tốt, Hoắc Duẫn Anh thế nhưng tự nhủ trong lòng, đồng thời đưa tay qua nắm lấy tay Ấn Kỷ Tuyền đặt trước ngực.

“Ấn Kỷ Tuyền, cô hôm nay uống thuốc rồi mới tới hả? bình thường không như vậy, nên tôi có chút không quen”

Hoắc Duẫn Anh dùng móng tay bấu nhẹ lên mặt Ấn Kỷ Tuyền, bị nàng nói kiểu này, Ấn Kỷ Tuyền cười lên, tay phải thuận thế trượt vào trong váy,  vò bộ ngực không mặc áo ngực của Hoắc Duẫn Anh. Nơi đó đã trở nên cứng rắn, đầu ngực dán nhũ hoa, ảnh hưởng tới xúc cảm của Ấn Kỷ Tuyền, nàng có chút tùy hứng đem miếng dán ngực mỏng manh xé đi, một lần nữa sờ lên.

“Làm sao ? Duẫn Anh thích tôi thô lỗ một chút hả?” Ấn Kỷ Tuyền dùng bàn tay ấn nặn lấy ngực Hoắc Duẫn Anh, nơi này rất lớn, cũng rất mềm mại, thịt mềm màu mỡ có lực đàn hồi tựa như bóng da mới vừa được bơm căng, sờ lên rất dễ chịu. Nàng cảm thấy thân thể Hoắc Duẫn Anh được chiếu cố quá nhiều, hoàn mỹ như vậy, là người bình thường không có được.

“Đúng vậy a, tôi chính là thích kịch liệt, chơi như vậy tôi muốn đi ngủ” Hoắc Duẫn Anh dùng giày cao gót cọ lên khe mông Ấn Kỷ Tuyền, cách lễ phục dạ hội nhẹ nhàng cọ sát. Trêu đùa như vậy để hơi thở Ấn Kỷ Tuyền dồn dập, nàng trực tiếp kéo váy Hoắc Duẫn Anh, để nửa người trên của nàng bại lộ trước mắt. Nhìn hai viên trắng nõn đầy đặn lập tức nhảy lên, bị nguyệt quang phản chiếu lập loè tỏa sáng, Ấn Kỷ Tuyền chỉ cảm thấy mình trong nháy mắt biến thành hành giả trên sa mạc, cổ họng khô ngứa thấy đau, đói khất, không phải đói khát khó nhịn bình thường.

Phát giác được ánh mắt Ấn Kỷ Tuyền, Hoắc Duẫn Anh ưỡn ngực, vẫn đem cái kiêu ngạo tròn trĩnh này câu dẫn lấy nàng, tầm nhìn rõ rành rành. Ấn Kỷ Tuyền lui lại một bước, cúi đầu hôn lên hai viên khiêu động trắng nõn.

Như là thạch trượt  vào trong miệng để nuốt vào, để nó nhảy múa trên đầu lưỡi của mình. đầu ngực gắng gượng đâm vào đầu lưỡi mình, thịt mềm ma sát đầu lưỡi khô nóng, mang tới xúc cảm khiến người mê say.

“ừm…” đầu ngực mẫn cảm bị Ấn Kỷ Tuyền ngậm cắn như thế, Hoắc Duẫn Anh thấp giọng hừ nhẹ, hai tay nắm thật chặt lan can. Ấn Kỷ Tuyền phát hiện tiếng của Hoắc Duẫn Anh cũng không như nàng làm càn trương dương, ngược lại mang chút kiềm chế. hơi thở nàng hỗn loạn, thân thể không ngừng phát run, yết hầu không ngừng than nhẹ. Thanh âm như vậy vào tai Ấn Kỷ Tuyền như là trí mạng, nàng có chút hưng phấn, mãnh liệt hưng phấn để ánh mắt nàng biến đổi càng sâu, nàng nhịn không được cắn ngực Hoắc Duẫn Anh, răng xé rách đỉnh núi tuyết màu đỏ, thịt quả, hận không thể hái nó xuống

“Ô…Đau…đừng ngừng, tiếp tục….” Hoắc Duẫn Anh theo bản năng kêu đau thành tiếng, cảm thấy lực đạo Ấn Kỷ Tuyền nhẹ một chút, lại vội vàng đổi giọng. Cho dù hai người mặc rất ít, mà gió biển có chút lạnh, nhưng các nàng một thân mồ hôi. giày cao gót của Hoắc Duẫn An ở khe hở mông nhẹ nhàng hoạt động, Ấn Kỷ Tuyền có thể cảm giác rõ ràng được Hoắc Duẫn Anh đang khó nhịn dùng chân kẹp mình

“Duẫn Anh rất ẩm ướt” tay phải lặng lẽ vô thanh vô tức đi vào chân tâm của Hoắc Duẫn Anh, cách quần lót đơn bạc. Ấn Kỷ Tuyền sờ lên một mảnh dính dính ẩm ướt. ở trong đó suối nóng xuyên thấu qua vải vóc dính vào lòng bàn tay nàng, trong khe hở, cánh hoa run rẩy khép mở, viên trân châu ở đỉnh cao nhất, lung lay sắp đổ, run rẩy không thôi.

“Đổi thành cô bị thế này, cô cũng sẽ ẩm ướt thôi” Hoắc Duẫn Anh ngược lại không cảm thấy có cái gì, dù sao cũng là phụ nữ, lúc động tình, bị như vậy rất là bình thường. Hoắc Duẫn Anh nắm lấy tay Ấn Kỷ Tuyền, nhét vào trong quần lót, đặt lên đài hoa mẫn cảm có chút đau buốt của nàng, Ấn Kỷ Tuyền hiểu ý, ra  tay xoa nắn, rất nhanh liền cảm thấy chân tâm Hoắc Duẫn Anh càng ướt.

“Duẫn Anh,  em giống như thật thích nơi này” Ấn Kỷ Tuyền mặc dù chỉ làm với Hoắc Duẫn Anh một lần, nhưng đối với thân thể phụ nữ nàng không xa lạ gì. So với bị tiến vào,  viên đoá  hoa  trong hạch tâm tựa hồ càng thêm mẫn cảm.

“Tôi thích bị đụng nơi này, mỗi lần đều có cảm giác muốn chết, tôi thích cô sờ chỗ này, thoải mái đến đột tôi muốn lớn tiếng kêu ra.”

tác phong Hoắc Duẫn Anh to gan không phải giả, nàng ở bên tai Ấn Kỷ Tuyền, nhẹ nhàng nói, mà giây sau, Ấn Kỷ Tuyền đã đưa ngón giữa tiến vào thân thể của nàng. bị lấp đầy khiến cho Hoắc Duẫn Anh không nhịn được mà mất thăng bằng thân thể, thế nhưng nàng muốn không chỉ là loại này, trình độ như vậy, còn thiếu rất nhiều.

“Ấn Kỷ Tuyền, cô chưa ăn cơm hả? dùng sức chút đi, dùng hai ngón tay chơi tôi, giống như lần đầu tiên cô thô bạo với tôi vậy đó”