Posted in Mèo và Báo

Chương 128: Mẹ đi uống nước nghe thấy

Suýt nữa suốt một đêm phiên vân phúc vũ, may mắn Thẩm Tấn còn nhớ đang ở nhà  Tần Mặc, chỉ  làm nàng phun một  lần.

Ga giường  đều ẩm ướt, bất quá Tần Mặc không còn sức để ý, cực kỳ buồn ngủ, đem móng vuốt cào  người Thẩm Tấn, cứ như vậy nhắm mắt rơi  vào  trạng thái ngủ say.

Hôm sau.

Ngủ một giấc đen ngọt, lúc mơ mơ màng màng tỉnh lại, thoáng nhìn đồng hồ báo thức đầu giường, đã nhanh tới mười một giờ.

Ngủ lâu như vậy sao?

Tần Mặc cuống quýt ngồi dậy, xem xét bên người đã trống rỗng,  Thẩm Tấn đã không còn ở đó.

Mèo to đâu?

một mặt run run cái  mũi nhỏ ngửi ngửi trong không khí có mùi của nàng hay không, một mặt tròng áo ngủ vào, Tần Mặc đưa chân xuống đất tìm dép lê, vội vội vàng vàng xuống giường, mở cửa ra ngoài.

Thời điểm này ba nàng hẳn là mua nguyên liệu  về nấu ăn, Tần Mặc nghĩ đến  liền đi vào nhà bếp.

Mơ hồ có thể nghe thấy tiếng động, nhưng không đợi nàng vào xem ngọn ngành,  sau lưng đột nhiên vang lên thanh âm “ Mặc Mặc”

Là Tống Kiều, Tần Mặc xoay người “ mẹ ?”

“Rửa mặt chưa?”

Tống Kiều đứng ở cửa thư phòng, bĩu môi với nàng “ Nếu như không bận bịu gì, xong việc vào thư phòng một chút”

Nói xong liền đi vào thư phòng, để mặc Tần Mặc  đứng ở đó, nghi hoặc chớp mắt, không rõ ràng lắm.

Đột nhiên kêu mình vào thư phòng, sẽ không phải là…phản đối chứ>

Trong lòng lập tức như đu dây, Tần Mặc đứng ngốc một hồi mới đi rửa mặt, sau đó thấp thỏm đi vào thư phòng.

Tống Kiều cũng không có như nàng đoán mò, câu lệ thanh sắc, sắc mặt hoàn toàn như trước đó bình thản, ngồi ở trước bàn đọc sách.

Tần Mặc quay đầu nhẹ nhàng đóng cửa, nỗi lòng vừa lo lắng vừa buông thõng một chút, thình lình nghe tiếng mẹ nàng nói:

“Buổi tối hôm qua tụi  con lên giường hả?”

Lúc này Tần Mặc mới tỉnh ngủ, đầu óc còn không rõ ràng lắm, thế là ngốc phu phu  hỏi lại “ Sao ạ?”

“Mẹ nói” Tống Kiều nhìn nàng,  biểu lộ có chút vị diệu “ con tối hôm qua có phải cùng Thẩm Tấn ở trong phòng lên giường không?”

Lên giường ? Tần Mặc ngây ra như phỗng…là cái gì?

Tống Kiều dứt khoát bồi thêm một câu “ Tối hôm qua mẹ đi uống nước, đi ngang qua phòng con, nghe thấy tiếng con rên rỉ”

Nghe, thấy, con, rên rỉ, trên giường!

Quỷ mới biết vì sao mẹ nàng có thể dùng ngữ khí bình thản nói ra những lời này, Tần Mặc chỉ cảm thấy “ ầm “ một tiếng

Nổ tung.

Tống Kiều trông thấy mặt của con gái nhà mình, nổi lên chút xích hồng, toàn thân gần như đỏ thấu, so với tôm bị luộc còn đỏ hơn.

Chưa từng thấy Mặc Mặc đỏ mặt qua như thế.

Nhưng hình ảnh bề ngoài chỉ có thế, nếu như một người có thể hình tượng hoá nội tâm, Tống Kiều tuyệt đối sẽ có thể nhìn ra.

Một bé mèo con đỏ thấu xì hơi ở tiểu hoa cúc, trái phải loạn nhảy, trước sau dựng đứng, dường như là một quả  bóng bị xì hơi bay tới bay lui trong phòng

Cuối cùng rơi xuống mặt đất, ngã chổng vó, thân thể nhỏ bé bốc lên từng luồng khí xanh, kinh ngạc, triệt triệt để để  xẹp lép

Ô…cái đuôi nhỏ cuốn lên che lấy bụng, móng vuốt che mặt, bảo toàn mặt mũi.

Tần Mặc sinh ra không thể không yêu.

Ngược lại Tống Kiều so với nàng lại bình tĩnh hơn, “ lên thì lên, nó hôm qua  uống không ít, khả năng chắc cũng khá cao?”

Đương nhiên, trọng điểm chính là “ cao”

“Mẹ, đừng nói~”

Tần Mặc che mặt, xấu hổ muốn đào đất chui xuống “ hôm qua, tối hôm qua chúng con…”

“Tốt” Tống Kiều nhanh chóng cắt lời nàng, không muốn nghe ba cái chuyện phòng the “ Mẹ chính là tùy tiện hỏi một chút”

Ngừng lại, bà đứng lên, nhẹ nhàng đóng sách lại, đi  đến trước kệ sách đặt nó lại chỗ cũ.

“Hồi trước cha con nói với mẹ, sợ con ly hôn cô đơn, nghĩ muốn tìm đối tượng cho con…”

“Mẹ…” nghe tới tìm đối tượng, Tần Mặc gấp nói “ Con đã có Tấn, nàng đối với con rất tốt, trước đó đều nhờ nàng bồi tiếp con…”

Lời còn chưa nói đột nhiên phát giác, hoá ra mẹ nàng đang hỏi bẫy nàng sao?

Tống Kiều cười cười, đóng lại kệ sách, đi đến trước mặt con gái ngắm nghía nàng, ngón tay chỉ vào mi tâm “ Cái này, con biết không?”

Hỏi chính là vết sẹo trên mặt của Thẩm Tấn, Tần Mặc ngẩn người, đột nhiên nghiêm mặt  nói “ mẹ, con không có hỏi qua nàng, nhưng con rất xác định, mặc kệ có quá khứ thế nào,  đều không ảnh hưởng việc con thích nàng”

“Nàng, nàng không giống Trương Dân Sinh!”

Nói xong nàng cắn môi, Tống Kiều nhìn chăm chú con gái, bỗng nhiên giơ tay lên, rất ôn nhu sờ tóc nàng.

“Con a…. luôn như thế mà chịu đựng”

“Mẹ đương nhiên biết nàng không giống Trương Dân Sinh, tối hôm qua mẹ đã biết, con chịu cùng nàng lên giường, nhất định bởi vì…..”

Ngữ khí dừng một chút, ánh mắt Tống Kiều ôn nhu đột nhiên dâng lên chút đau lòng “ Mặc Mặc ngốc, sẽ không đau liền tốt”

Tần Mặc ngơ ngẩn, ngơ ngác nhìn Tống Kiều “ Mẹ, chuyện kia…mẹ cũng biết sao?”

Tống Kiều gật gật đầu, lại thở dài “ Mẹ biết, con trở về mấy ngày, băng dùng đều dính máu…mẹ làm sao không biết”

Tần Mặc vừa kết hôn không lâu, bỗng nhiên xin nghỉ phép về nhà nghỉ ngơi, nói là nhớ nhà, thế nhưng Tống Kiều thận trọng, chú ý cảm xúc con gái không đúng lắm, mà còn thường đi nhà vệ sinh

Thoáng lưu tâm liền phá thiện băng dính máu, vết máu kia nhàn nhạt , màu sắc không giống kinh nguyệt, Tống Kiều liền cảm thấy không đúng

Sau đó, Tần Mặc lặng lẽ đi bệnh viện kiểm tra vết thương bị xé rách nơi âm huyệt, Tống Kiều bí mật đi theo, ở khu phụ khoa gặp được Trương Dân Sinh, cũng nhìn thấy hắn cầm tờ đơn kiểm tra.

Tần Mặc cũng không biết, Tống Kiều vốn được tu dưỡng cực tốt, giơ tay tán một bạt tay Trương Dân Sinh.

Đây cũng là lý do sau này, Tần Mặc không còn nguyện ý lên giường cùng hắn, Trương Dân Sinh cũng không dám ép buộc.

Mẹ nàng tỏ ra không có gì nhưng sau lưng âm thầm bảo vệ nàng khiến cho  Tần Mặc cảm động, cái mũi nàng có chút chua, liền ôm lấy Tống Kiều.

Con gái nhỏ nũng nĩu, lúc này đột nhiên nghe tiếng cửa thư phòng vang lên, Tần Mặc vội vàng buông ra, Tống Kiều cười cười, lên tiếng mời vào.

“Cô” Thẩm Tấn thò nửa người vào “ Có thể dùng cơm rồi”

“ừm” Tống Kiều gật gật đầu, liếc mắt nhìn con gái, đột nhiên cười hỏi Thẩm Tấn “ Định gọi là cô luôn hả?”

Thẩm Tấn chớp mắt sửng sốt, Tần Mặc mau chóng xoa vành tai nàng “ sao lại không nói gì, Tấn mau gọi đi…”

Gọi ? gọi cái gì?

đầu óc Thẩm Tấn chết máy vài giây, mới khôi phục chuyển động,  thử thăm dò gọi một tiếng “ mẹ….”

Tống Kiều mỉm cười ra hiệu,  Tần Mặc mừng rỡ như điên, bổ nhào ôm nàng “ Mẹ, con yêu mẹ”

oOo

Lúc chiều, Thẩm Tấn nhàn rỗi không có việc gì làm, liền cùng Tần Trầm đi phòng tập thể thao  học tập quyền cước.

Tần Trầm so với Tần Mặc nhỏ hơn năm tuổi, mặc kệ tính cách hay tuổi  tác đều là người đàn ông trưởng thành, Tần Mặc sợ hắn không biết nặng nhẹ, tranh thủ thời gian cùng đi phòng tập thể thao, sợ hắn đánh Thẩm Tấn bị thương.

Nhưng ngoài ý muốn, Thẩm Tấn lại vượt qua ải này vô cùng thuận buồm xuôi gió.

Tần Mặc đứng ở bên cạnh lôi đài nhìn, Thẩm Tấn mặc đồ bảo hộ màu đỏ, quần đùi, tóc buộc cao thành đuôi ngựa, mười phần soái khí.

Nàng đánh giống như không hề phí sức, cho dù Tần Trầm là huấn luyện viên quyền kích chuyên nghiệp, cũng không chiếm được bao nhiêu thượng phong.

Nàng đón đỡ không có kẻ hở, Thẩm Tấn nhẹ nhàng linh hoạt nhảy bước, lúc Tần Trầm tấn công thẳng nàng nhanh nhẹn tránh né, sau đó linh hoạt đánh trả.

Hai bên đánh qua đánh lại một hồi, Tần Mặc không hiểu  quyền kích cho lắm, chỉ lo nhìn Thẩm Tấn, nhìn nàng bình thản đong đưa vai, cơ bắp ở hai tay cũng vừa đủ.

Bụng dưới hiện rõ hai đường,  theo sự vận động của nàng mà có chút co vào, phần bụng hơi mơ hồ, lộ ra dã tính cùng gợi cảm.

Một kích đánh gọn gàng, trầm ổn mà có lực, Tần Mặc đều nhìn đến ngốc, biết Thẩm Tấn kết thúc, đi tới đè dây xuống, đối với nàng huýt sáo trêu chọc.

“mèo con, nhìn gì đấy?”

Tần Mặc lúc này mới hoàn hồn, mặt hơi đỏ lên, mau chóng dùng khăn mặt nhẹ nhàng lau mồ hôi cho Thẩm Tấn.

Bởi vì vận động mà tỏa ra hơi nóng, giống như hormone nữ tính thơm tho, hun đến Tần Mặc tim đập chân run.

ánh mắt không tự chủ mà nhìn xuống, vừa vặn nhìn vào bộ ngực của Thẩm Tấn, nhìn hai đoàn sung mãn, một bên ngực còn có vết sẹo hình chữ thập.

dã tính kết hợp với ôn nhu, Tần Mặc bị soái đến rối tinh rối mù, nhìn chằm chằm bộ ngực của Thẩm Tấn, giống như con mèo nhỏ sắc tình mị mị dùng móng vuốt cào lấy quần áo.

“Mèo con!’

Cái cằm đột nhiên bị Thẩm Tấn nâng lên, Tần Mặc đỏ mặt nhìn qua nàng….mặt sẹo nghiêng xâu, đồng thời mặt cũng đẹp đến mức không thể tưởng tượng được

Mèo to của nàng, làm nàng muốn  bổ nhào lên người.

“Chụt~”

Thẩm Tấn hôn môi Tần Mặc, buông tay ra nói “ Tôi đi tắm chút, em chờ  tôi một lúc”

Posted in Mèo và Báo

Chương 127: Miêu miêu ngậm quần lót (h)

“Ừm…ô~”

Nhũ thịt bị hút, phía dưới bị đùa bỡn ướt át, Tần Mặc ý loạn tình mê, mơ hồ chỉ nhớ cắn chặt bờ môi, không muốn  gọi  ra tiếng.

Thẩm Tấn  chậm rãi  trượt ngón giữa, dần dần cong lên đầu ngón tay mò lấy huyệt phùng, đem vải chui vào huyệt phùng.

Mèo con ướt át là cảm giác nàng thích nhất, đầu ngón tay trượt  về phía trước, bỗng nhiên dùng sức, âm châu dưới lớp vải nhô ra bị nàng móc mấy lần.

“Ô….”

Nơi này của Tần Mặc rất mẫn cảm, trải qua trêu đùa như vậy, lập tức tê dại, bắp đùi đều run lên.

Thẩm Tấn biết chổ mẫn cảm của nàng, móc mấy lần, tay sờ  xoạng thò vào quần lót, trượt phía trước móc nước chảy ra từ nộn huyệt, bôi lên âm huyệt đằng trước.

Non châu trơn bóng, hai ngón tay Thẩm Tấn án lấy âm thần, ngón giữa đè nén âm đế, để nó  tả  hữu trượt vòng quanh, đùa  bỡn nó.

“A~”

Tần Mặc quả thực mềm đến kịch liệt, Thẩm Tấn nắm chặt liếm đầu ngực nàng, đồng thời dùng hai ngón tay đè âm châu, xoa bóp vòng quanh trước sau.

Kích thích lúc lên lúc xuống, âm thần khẽ dâng lên khát vọng, âm châu tê dại muốn cương.

Cảm giác dòng điện lưu thoán, toàn bộ hạ thể đều tê dại, Tần Mặc miễn cưỡng chống  đỡ thân thể, không cẩn thận vẫn là kêu ra tiếng.

“A, ân….ngô~”

Người như bị cắn, Thẩm Tấn tiếp tục xoa nắn, cong ngón tay ngoắc ngoắc tiểu âm đế, để Tần Mặc chuẩn bị, tập trung lực chú ý.

tiểu âm đế nhuyễn  nở, Thẩm Tấn chậm rãi câu lộng lấy, bàn tay đều dính nước của Tần Mặc, ẩm ướt cùng ấm áp.

Như thế đương nhiên trơn trượt, nàng tìm chổ hoa phía trước, ba ngón tay đè ép xoa bóp cánh hoa mấy lần, sau đó ngón giữa móc lấy đi vào một chút.

Âm thần khẽ nhếch lên, rất dễ dàng tìm tới của ra vào, Thẩm Tấn đem ngón giữa trượt vào chầm chậm, đi vào tiểu huyệt.

Cửa huyệt co rụt  lại, cảm giác xâm nhập khiến  Tần Mặc siết chặt, thở dốc càng nặng nề hơn.

Lại bị mèo to cắm đi vào~

Từ khi gặp Thẩm Tấn, nộn  huyệt liền bị  đùa giỡn nhiều  lần, nhất là sau khi hiểu  rõ tâm ý của nhau, số lần bị cắm càng lúc càng nhiều, thậm chí một đêm mấy lần.

Tần Mặc bỗng nhiên có chút ưu sầu: Cứ thế này…tiểu huyệt sẽ bị Thẩm Tấn làm cho khô héo đi.

Nhục huyệt chảy ra chất lỏng đi dọc theo đầu ngón tay cắm vào, bao lấy, siết lại, nhưng Thẩm Tấn đột nhiên lui ra.

lúc Tần Mặc chưa kịp phản ứng, nàng đè lại âm đế, mãnh liệt  xoa lấy run mạnh.

“Ừm…Nơi đó ~ a~”

âm hạch chua thành một mảnh, Tần Mặc mềm đến muốn nằm sấp, chỉ cảm thấy chổ lan toả  thoải mái muốn  ngừng mà không được, lại dày vò lại dễ chịu, muốn ngừng lại, nhưng hận không thể bị vò nhiều hơn một chút.

Không chịu được mà rên rỉ ừ ô, Thẩm Tấn bỗng nhiên chậm lại tốc độ, càng ngày càng chậm, cuối cùng tuỳ ý quét qua, thậm chí không còn  đụng vào tiểu hạch sắp cương của nàng.

Mất đi an ủi,  trong khe suối đột nhiên trống rỗng, Tần Mặc khó chịu kẹp lấy, lại lần nữa chảy nước.

Mèo  con run rẩy đến kịch liệt, Thẩm Tấn rốt cuộc phun ra ngực của nàng, cười nói : “Muốn rồi sao?”

Gạt mở đáy quần lót, đem ngón giữa trượt vào huyệt phùng ướt át của nàng, nhàn nhạt cắm cắm, sau đó liền bất động.

thịt mềm bọc lấy ngón giữa nhúc nhích, dịch nhờn chảy xuống, Tần Mặc mặt mũi ửng hồng thở dốc, lại không dám làm càn phát ra tiếng rên, chỉ có thể ô ô ừ ừ lẩm bẩm.

Thẩm Tấn chậm rãi trừu sáp tiểu huyệt của nàng, một tay khác vuốt ve bên cạnh nàng “ Tôi mệt quá, mèo con, muốn làm tự mình làm đi”

vừa nói vừa  trừu sáp, một mực để huyệt trống ngậm lấy ngón tay, không nhúc nhích.

“Ô…”

Huyệt thịt hút lấy ngón tay, tràn ngập, thế nhưng không có chút một khoái cảm nào, Tần Mặc khó  chịu lắc eo.

Muốn tự mình động…Tấn  xấu xa~

Cảm giác xấu hổ bạo rạp, hết lần này đến lần khác ngứa ngáy không thể  giải, chỉ có thể trông cậy vào đầu ngón tay cắm vào tiểu huyệt.

Cái mông nhỏ lắc lắc nhúc nhích, thân thể lắc trước lắc sau, ngón tay Thẩm Tấn tuỳ theo  đó mà nhàn nhạt cắm vào một chút.

Vẻn vẹn thờ ơ một chút, chổ sâu trống rỗng càng thêm ngứa ngáy hơn.

“Tấn~”

Tần Mặc mềm nhũn cầu xin, nhưng Thẩm Tấn kiên định bất động “ Tự mình đến đi~”

Ba phần đắc ý bảy phần trêu đùa, đùa cợt mèo con.

Bại hoại.. Tần Mặc trong lòng mắng  thầm, đột nhiên nhớ tới lời Vạn Sĩ Nhã nói với nàng.

“Câu dẫn, chính là dựa vào chữ tao lãng, ai tao hơn tự nhiên khiến đối phương tự tan rã, người đó liền thắng”

“Tuyệt  đối không được xấu hổ, dù sao cuối cùng người thua không phải bồ, mà là cô ấy~”

Phí thời gian cùng lão đại mặt lạnh Vạn Sĩ Nhã học thánh kinh “ câu dẫn, chẳng lẽ không có tác dụng

Không được !

Tần Mặc nhịn một chút, bỗng nhiên nhất cổ tác khí dâng lên, một lần nữa điều chỉnh tư thế, ưỡn hông chậm rãi nuốt ngón tay Thẩm Tấn.

Ngón giữa đâm vào sâu một chút, Tần Mặc nháy mắt kẹp chặt, nhưng nàng quả thực có  xúc động muốn gọi ra tiếng.

“Tấn~”

hai tay rung động khép  lại bộ ngực, từ kẽ ngón tay lòi ra một viên tiểu quả hồng hồng.

Mị nhãn như tơ, Tần Mặc kiệt lực câu dẫn Thẩm Tấn “ em đẹp không?”

Thẩm Tấn mở to hai mắt nhìn, nhìn Tần Mặc dạng chân ngồi trên ngón tay của mình, nhìn nàng đùa bỡn chính mình.

Ngọc  thủ mềm mềm, nhũ thịt bị nhào nặn đến hơi hơi biến  hình, đầu ngực sưng đỏ từ ngón tay chui ra, đẹp để người ta điên cuồng.

Yết hầu đột nhiên đói khát khó nhịn, ngón tay bị bao lấy đột nhiên có cảm giác bị ma sát kỳ dị

tựa như có gì đang hút, ánh mắt Thẩm Tấn chuyển xuống từng tấc từng tấc, trông thấy bụng dưới Tần Mặc có chút chuyển động.

Âm mao  từ quần lót ướt  đẫm mà ló đầu ra, trong mơ hồ trông thấy  môi thịt bị gạt ra, giống con trai tươi ngon nhất.

“Ùng ục~”

Nuốt chút  nước bọt, Thẩm Tấn không chớp mắt  nhìn chằm chằm, đã sắp không nhịn nổi nghĩ cắm nộn huyệt!

“Tấn~”

Nhịn xuống, không thể thua!

Xoa  bộ ngực, Tần Mặc hít sâu, sau đó  từng chút từng chút lắc hông, để tiểu huyệt của mình rút khỏi ngón tay,

Ướt át cùng óng ánh dính đầy trên ngón tay Thẩm Tấn, Tần Mặc rất cố gắng, cửa huyệt  trống rỗng, lúc trầm eo xuống, một lần nữa ăn ngón tay.

Thịt mềm sung huyết cứ như vậy bọc lấy lôi kéo ngón giữa, hơi thở Thẩm Tấn đều nhanh ngừng lại, ngơ ngác nhìn tiểu huyệt phun ra nuốt  vào

Cảm giác  trơn mềm ma sát một lần lại một lần, Tần Mặc dần dần thích ứng loại trừu sáp thượng vị này,  giãy dụa eo nhỏ, có tiết tấu phun ra nuốt vào ngón giữa Thẩm Tấn.

Thân thể hơi nghiêng về phía trước, hai tay vịn chặt eo Thẩm Tấn, mật huyệt chăm chú hút lấy ngón tay, bắt đầu có chút run run.

Cánh tay, gạt ra  tuyết nhũ, thế là hai đoàn càng thêm sung mãn, theo thân thể run run mà lắc lư.

Sóng nhũ trận trận, một đôi hồng run rẩy, Tần Mặc cắn chặt răng, dùng huyệt mút vào ngón tay, cố ý tràn ra tiếng dâm khiếu xốp giòn.

Thẩm Tấn rốt cuộc nhịn không được.

Men say sớm bị bóc hơi sạch, nàng xoay người, ôm lấy Tần Mặc, ngón giữa rút khỏi nội huyệt của nàng.

Hơi vội vàng xao động mà đem người đè xuống giường, Thẩm Tấn cởi xuống quần lót của mình, co lại chân của Tần Mặc, thân thể nằm sấp ra đằng trước, tiện thể đem nộn huyệt nước chảy lột trần.

tư thế như vậy, từ phía sau có thể rõ  ràng trông thấy toàn bộ nhục huyệt hồng hồng, âm thầm mở ra hai bên, mép thịt nhỏ xấu hổ miễn cưỡng  che cửa huyệt.

Thiếu thao~

Đầu ngực Thẩm Tấn cũng cứng rắn không chịu được, nàng phấn khởi nhìn chằm chằm tiểu hoa huyệt của Tần Mặc, chỉ muốn hung hăng làm nàng!

Đem cái kẻ câu dẫn này thao đến hư tiểu huyệt mới được !

Tần Mặc run lẩy bẩy, muốn gọi Thẩm Tấn, lại đột nhiên bị nàng nhét cái gì đó vào miệng

Đúng là quần lót của mình !

Tần Mặc không ngờ tới, xấu hổ muốn khóc

Ô ô nghĩ phun ra, Thẩm Tấn cố ý đem quần lót  ướt đẫm để nàng ngậm vào, trầm giọng nói “ Cắn chặt, đừng gọi ra tiếng”

Lời còn chưa dứt, nàng bóp mông Tần Mặc, tay trái sờ vào tiểu cúc phấn hồng, ngón cái xoa bóp miệng cúc khẩu nhăn nhúm.

Tay phải không kịp chờ đợi mở ra chổ dâm của Tần Mặc, khép lại ngón trỏ cùng ngón giữa, tinh tế xát chất lỏng lên.

Môi nhỏ hơi thu lại, ánh mắt Thẩm Tấn lửa nóng nhìn chằm chằm không buông tha, thấp giọng nói “ Tiểu tao meo, , liền đâm nát tiểu huyệt của em!”

Hai ngón trực tiếp phá vỡ âm thần, hung hăng cắm vào mật huyệt, đi vào sâu nhất, lại hung hăng rút ra.

Như lang như hổ.

Ngón tay di chuyển đè vào chổ thô ráp, đầu ngón tay nhất câu, lập tức thao làm nhàn nhạt, móc huyệt thịt chặt chẽ.

“Ngô….”

Quần lót bị nhét vào miệng, bị ép nếm mùi vị dâm đãng của mình, Tần Mặc so với quá khứ xấu hổ gấp trăm lần nghìn lần, thân thể bị thao đến căng cứng về phía trước.

Giường ken két vang lên tiếng, Thẩm Tấn làm đến kịch liệt, ngón cái sờ lấy cúc khẩu chậm rãi cắm vào nửa ngón tay, hai ngón tay phải ở bên trong huyệt chấn động mãnh liệt, đảo đến nhanh chóng.

“Phốc thử phốc thử~” một lần cắm mấy chục lần, tiểu  huyệt bị thao đến không còn  hình dáng, tiểu âm thần bị ma sát đến lật ra ngoài sưng đỏ, vô lực hấp thu ngón tay, bị làm đến mền nát.

Cửa huyệt một vòng nhạt nhạt, Tần Mặc ô ô, rên rỉ, dâm huyệt lay động tràn ra tao thuỷ.

Trừu sáp nhập sâu, huyệt thịt dường như bị quấy thành bùn nhão, lại giống như bị ngâm vào bình dấm, tất cả đều xốp giòn đến chua xót!

một cỗ tê dại  cùng khoái cảm xung kích, hai ngón tay hung hăng kích thích mẫn cảm, ở chổ thô ráp móc lấy!

Chua xót thoải mái đến muốn tè ra quần, tiểu cúc bị nhét đến thoả mãn, Tần Mặc vô lực cắn quần lót ngẩng đầu lên, ánh mắt say mê.

“Ngô….Ô ô….Ân…”

huyệt thịt chua đến cực kỳ, Thẩm Tấn tấn công không chút nào yếu ớt, thân thể Tần Mặc run đến lợi hại, ý thức muốn bị rút sạch.

Thật nhiều….tiểu huyệt, tiểu huyệt bị làm đến hỏng rồi!

lại hung hăng đâm mấy chục cái, tao thuỷ vung vẩy khắp nơi, Tần Mặc vô thức  mân mê mông, tiểu huyệt kẹp quá chặt chẽ

Nhục huyệt bị đảo muốn nát, mỗi một lần  ma sát đều rõ ràng như muốn mạng,dâng lên sóng lớn.

Thẩm Tấn  đem ngón tay móc vào sâu hơn, hơi chậm, hai lần sau lại đâm sâu, đột nhiên mãnh liệt chấn động, đem Tần Mặc đẩy lên cao trào.

“Ô~”

lưng dùng sức mà cong lên, ngón chân cuộn lại, hoa huyệt chua nát run rẩy, nước trắng bỗng nhiên chảy ra.

ý thức trống rỗng, cửa huyệt tiết  ra, giữa hai chân co rút chảy ra dâm thuỷ.

Bị Tấn cắm mà đến….

Cắn đến nhả ra quần lót, thân thể Tần Mặc dâng lên cao trào, khoé môi không tự giác chảy ra một tia dịch óng ánh