Posted in Mèo và Báo

Chương 114: Chồng trước xui xẻo

Kết quả điều tra nhanh hơn dự đoán, mà rõ ràng kinh người, không chút huyền niệm, thậm chí không có gì khó khăn trắc trở , rất nhanh tìm được người chủ mưu sau lưng.

Nhặt về một cái mạng, sát thủ thế nhưng mù một con mắt vừa tỉnh liền yêu cầu báo cảnh sát, tình nguyện ăn cơm tù cũng không nguyện ý ra ngoài, lý do là sợ người trả thù.

Đại khái thật sự là sợ  vỡ mật, thế là cảnh sát rất dễ dàng moi tin từ miệng hắn” hắn là người được người ta thuê năm vạn tiền để giết Tần Mặc, bởi vì thiếu nợ thiếu tiền, đầu óc nóng nảy bí bách hoá liều. Quê quán cách chỗ này mấy trăm cây số, thuê hắn là một lão thái thái, cũng là người trong làng, gọi là Đổng Thuý Hoa.

Người này không ai khác, chính là mẹ  của Trương Dân Sinh, Trương lão thái.

Tần Mặc nghe thấy đều ngơ ngẩn, trong đầu trống không thật lâu, không ngừng hoài nghi có phải mình  xuất hiện ảo giác hay là nghe lầm.

Nữ cảnh sát phụ trách điều tra biết nội tình, đây là  mẹ của chồng cũ thuê người giết nàng, trong lòng không khỏi đồng tình, thả nhẹ ngữ khí gọi mấy tiếng mới kéo Tần Mặc ngẩng người trở về, lo lắng hỏi nàng có cần uống một ly nước nóng không.

Tần Mặc lắc đầu, cuối cùng rủ mắt xuống, chằm chằm nhìn mặt đất xuất thần.

Mẹ của Trương Dân Sinh, nàng cũng từng gọi một tiếng “ mẹ “ vậy mà thuê người đến giết nàng sao?

Cái này nào chỉ nghe đến mà rợn người, quả thực là phát rồ!

hôn nhân cũ vốn đã tàn tạ không chịu nổi, thật sự không thể phủ nhận hiện tại càng bị phá hỏng thành từng mảnh nhỏ, biến thành điều châm chọc buồn cười nhất.

Tần Mặc đột nhiên cảm thấy muốn khóc, nàng đến cùng là gả cho một người sao? lại từng đem chân tình trao cho một gia đình như thế ?

nước mắt lộp độp rơi xuống, đột nhiên nghe thấy có người gọi nàng:

“Tần Mặc?”

Thẩm Tấn vẫn luôn chờ ở ngoài, nhìn thấy Tần Mặc ngồi bên trong như mất sức sống, ngốc ngốc ngơ ngơ, tâm bỗng nhiên siết chặt, tranh thủ thời gian đi đến, cẩn thận ngồi xổm trước mặt nàng.

Mèo con không ngừng rơi nước mắt, Thẩm Tấn đau lòng thay nàng lau đi, ôn nhu an ủi nàng không khóc, nữ cảnh sát phụ trách thấy cảnh này, khéo hiểu lòng người lui ra ngoài trước.

Tần Mặc lại nhịn không được bổ nhào vào ngực Thẩm Tấn, trầm thấp thút thít…vì chính mình giao thanh xuân cùng thực lòng, cũng vì chính mình trân quý mối tình đầu mà đêm đầu đau đến không muốn sống.

“Tấn, vì cái gì, vì cái gì em không thể gặp Tấn sớm hơn…”

Cuộc mưu sát hoang đường này cũng tính là kết thúc nhanh, cảnh sát mau chóng phối hợp, rất mau bắt Đổng Thuý Hoa trốn ở làng bên cạnh, không lâu toà án mở phiên toà, tuyên án cố ý xúi giục gây thương tích người khác chưa đạt được, phán xử hai năm tù, hung thủ cố ý gây thương tích không thành bị toà xử mười lăm năm tù.

Xét thấy lúc ấy dưới tình huống nguy cấp lại được người bị hại Tần Mặc làm chứng, Thẩm Tấn trong dự liệu được xem xét là phòng vệ chính đáng, không chịu trách nhiệm hình sự.

Sau đó em gái Trương Dân Sinh có ý định nhờ Tần Mặc nói giúp, nhưng đều bị Tần Mặc lấy lý do có việc bận, xảo diệu cự tuyệt gặp mặt, cũng không nhận lời xin lỗi.

Một tuần sau, mọi thứ được xử lý thỏa đáng, Tần Mặc một lần nữa đi làm công ty.

Thái Lan, Băng cốc.

Hứa Bách trần như nhộng nằm trên giường, ôm một kỹ nữ trẻ tuổi ngủ thật ngon, đột nhiên cảm thấy hơi thở ngừng lại, có gì đó bao lấy cổ.

Cô gái bên cạnh tựa hồ cũng bừng tỉnh, nhưng còn chưa kịp hốt hoảng hô lên, liền bị người bịt miệng ngất đi.

“Canh chừng cô ta” thanh âm Thẩm Tấn âm trầm vang lên “ Đừng để cô ta vướng bận”

Được”

Trong bóng tối có hình dáng có một cô gái khác, Thẩm Tấn kéo Hứa Bách từ trên giường xuống, trực tiếp kéo xuống lầu, đem lão đầu khô gầy trói ở trên ghế, hai tay dùng còng trói lại ở trên xà ngang phía trên mặt bàn.

Đèn sáng, soi sáng khuôn mặt hoảng sợ của Hứa Bách.

Thẩm Tấn ngồi bên cạnh bàn ăn, áo len màu đen mỏng, tây trang màu đen, thoải mái má vắt chéo chân dài, bình chân như vại.

trước mặt có một bình rượu đỏ, một cái ly đế cao, bên trong rượu màu hổ phách tản mát ra mùi thơm nhàn nhạt, ánh lên một chút đỏ sậm

Rượu chính là chai mà Hứa Bách cất giữ trân quý nhất

“Hứa bá”

Thẩm Tấn nhàn nhạt  nhìn thân thể trần truồng của lão đầu nhi khô quắt, từ góc độ của nàng nhìn qua, có thể nhìn thấy đồ vật của đàn ông, mềm mềm rủ giữa háng

Tư thái dường như chỉ là nói chuyện phiếm, lại lơ đãng nhìn chăm chút, tràn ngập vũ nhục cùng khinh miệt, còn đối với  một trưởng bối

“Thẩm Tấn !”

Hứa Bách tức giận giằng co, mặt mo trướng thành màu gan heo “ Liền xem cha mày con sống còn phải gọi tao một tiếng trưởng bối, mày đây là muốn làm gì~”

“Ở tuổi này còn cứng rắn được sao?”

Thẩm Tấn không thèm để ý sự phẫn nộ của hắn, thậm chí cảm thấy thanh âm của còng tay va vào kim loại lúc Hứa Bách giãy dụa thật êm tai, để nàng cảm thấy có chút hưng phấn…trộn lẫn một chút biến thái, một chút âm u, một cảm giác nào đó đã rất lâu.

Nói thẳng, nàng không thích loại hưng phấn này, chỉ là tiềm thức vẫn hưởng thụ sự hấp dẫn của nó.

Cầm ly rượu đế cao trên bàn, nhẹ nhàng lay động, Thẩm Tấn nhìn chăm chú rượu dịch sáng long lanh trong ly, cảm thấy giống máu, màu máu tiên diễm.

Hứa Bách còn đang hùng hùng hổ hổ gầm thét, Thẩm Tấn bỗng nhiên đứng lên, đi đến phía sau lưng hắn, bắt lấy tóc hắn thưa thớt, bỗng nhiên đập xuống bàn ~

Một lần, hai lần…

Giống như là động tác tinh chuẩn không cần canh chừng, Thẩm Tấn nắm đầu Hứa Bách không ngừng đập lên bàn, ánh mắt băng lãnh, hạ thủ ngoan lệ

Cho đến khi mép bàn ăn đắt đỏ nhiễm một mảnh máu đậm đặc, Hứa Bách rốt cuộc kêu không ra tiếng, Thẩm Tấn rốt cuộc mới đình chỉ.

“Tôi thật không thích động thủ với người khác” Nắm tóc Hứa Bách để hắn ngẩng mặt lên, Thẩm Tấn nhìn khuôn mặt già nua chảy máu, trong mắt lại có ánh sáng hưng phấn.

“Có tư cách nhắc tới cha tôi à? tiền Thẩm gia lúc ấy ông nuốt không phải rất yên tâm thoải mái sao? không phải Bùi gia xuất tiền, Loan Hoàng ngay cả cặn cũng không còn !”

Nửa bên giải trí Loan Hoàng, đã từng là công ty giải trí Loan hoàng vô hạn huy hoàng, Thẩm Tu Viễn sau khi chết cấp tốc suy tàn, kỳ thật vốn không đến mức như vậy, còn không bởi vì trong nội bộ có sài lang hổ báo, tham lam cá nhân, ông một miếng, tôi một miếng, nơi nào quản gì tới tình nghĩa.

Tiếp tục đập đầu Hứa Bách xuống mặt bàn “ Đổng Thuý Hoa thuê sát thủ phải chăng có liên quan tới ông ? cháu nội của ông còn nằm trong tay tôi, liền dám đi thuê sát thủ hả?”

Điện thoại đột nhiên rung lên, Thẩm Tấn dừng tay một chút, vẫn là  lấy ra xem một cái

Màn hình hiện ra: Tần  meo meo

Thời gian này, trong nước cũng không còn sớm, mèo còn của nàng sao còn chưa ngủ?

Thẩm Tấn buông Hứa Bách ra, nhận điện thoại

“Alo, Tần Mặc ?”

Cảm xúc nháy mắt biến hoá, thanh âm lập tức nhu hoà, Thẩm Tấn nở nụ cười, mang ngữ khí dỗ con nít hỏi bên kia “ Làm sao rồi?”

“Tấn đang bận hả?”

Tần Mặc nằm trên giường, nàng vừa mới tắm rửa  xong,  tâm huyết dâng trào, nhất thời nhịn không được liền gọi điện thoại  cho Thẩm Tấn “ Giống như hơi trễ, Tấn có phải ngủ rồi không?”

“Chưa a” Thẩm Tấn rất kiên nhẫn “ Meo meo có  phải muốn tôi rồi không ?”

“Ngô, không phải…”

Tần Mặc đỏ mặt, ôm con rối báo tuyết lớn trong ngực, bỗng nhiên trầm thấp nói với bên kia: “ mèo to, em nghĩ…muốn cùng Tấn ân ái”

Thẩm Tấn ngẩn ngơ, Hứa Bách bên người đột nhiên giằng co, may mắn nàng phản ứng cực nhanh, lập tức đem người đập vào bàn.

Ầm một tiếng trầm đục, Tần Mặc kỳ quái ừ một tiếng “ Tấn bên kia sao rồi?”

“Không có, làm rơi  đồ thôi” Thẩm Tấn nói đến vân phạm phong kinh “ Đúng rồi, meo meo, tôi đang ở Thái Lan, em có muốn mua gì hay không?”

“Thái Lan a” Tần Mặc nghĩ nghĩ “ Hình như không có gì, nếu có thể mang một ít đặc sản được rồi, còn có mứt dừa xốp giòn, em nhớ ăn ngon lắm, chính là quên hiệu”

“Vậy tôi rảnh liền quay cho em xem”

“Ừm”

Tần Mặc hoan hoan hỉ hỉ, Thẩm Tấn dỗ mèo con một hồi, cúp điện thoại.

Cất điện thoại di động, ôn nhu vừa mới nãy liền quét sạch, Thẩm Tấn chính muốn tiếp tục đánh người, đột nhiên nghe  thấy Hứa Bách run rẩy nói “ Trương, Trương Dân Sinh đang ở….ở Thái Lan”

Một đêm này, ở xa Lê Thành, vội vàng vì buổi trình diễn thời trang ra sản phẩm mới của Surprise, Tần Mặc sẽ không biết, ngoài vạn dặm tha hương nơi đất khách, mèo to của nàng lộ ra răng nanh hung ác.

Kỳ thật khoảng cách kết thúc phiên tòa đã qua gần nửa tháng, Tần Mặc trừ sợ cha mẹ lo lắng, đem chuyện giấu đến cực kỳ chặt chẽ, cái khác đều khôi phục thái độ bình thường, như cũ tan tầm.

Toàn bộ sự kiện đối với Tần Mặc mà nói, biết đến cũng bởi vì con trai mất tích mà điên cuồng, Đổng Thuý Hoa đem hết thảy trách nhiệm chụp lên đầu nàng, lòng mang oán hận, từ đó thuê người giết người, muốn báo thủ tiện nữ không biết sinh con, lại “ hại” con trai bảo bối của bà ta biến mất không tung tích.

Nhưng đối với Thẩm Tấn mà nói, nàng ngửi được khí tức lão  bản đến từ Trương Dân Sinh, cũng chính là Hứa Bách thế lực lớn đã mất, lui cổ phần trốn qua Thái Lan

Lúc đầu trên tay còn nắm át chủ bài của đối phương, không sợ lật lên sóng gió, nhưng Tần Mặc xảy ra chuyện, để Thẩm Tấn thần kinh nhạy cảm.

Hứa Bách không có ngốc đến mức bị người nắm cái đuôi còn muốn tìm cái chết, nhưng cho tới nay Trương Dân Sinh lén lút trốn ở Thái Lan, đột nhiên liên hệ với người của  Hứa Bách, nói trong nhà có giấu một thứ.

Hắn nói có thứ sẽ xoay chuyển tình thế hiện tại, dùng cái này đổi mười ngàn đô la đi ra nước ngoài. Hứa  Bách đương nhiên không tin, huống chi hiện tại công sở ở Cảng Thành đang tìm hắn, đồng thời  bị Thẩm Tấn nắm bắt uy hiếp không thể động đậy, có đồ để đổi với hắn hay không, không quan trọng.

Chỉ là may mắn ở chỗ, hắn một mặt đối với Trương Dân Sinh lá mặt lá trái, một mặt để thân tín đi tìm một chút. Nhưng thân tính còn chưa trở lại, Thẩm Tấn đã tìm tới cửa trước.

Nếu không phải điện thoại kia gọi tới, Hứa Bách đối với hai chữ Tần Mặc quen tai, nhớ tới là vợ của Trương Dân Sinh, lại nghe Thẩm Tấn ngôn từ mập mờ…

Chơi vợ người ta, đương nhiên không vừa mắt nhất là thằng chồng.

Một đêm này, chú định Trương Dân Sinh không may

Posted in Mèo và Báo

Chương 113: Mèo con là thuốc an thần (h)

Thẩm Tấn đem Tần Mặc bỏ lên giường

cố ý không kéo màn cửa, hiện tại sắp giữa trưa, chính là bầu trời sáng sủa,  không một gợn mây

Cho nên tất cả đều rất rõ ràng, bao gồm cả hoa huyệt của Tần Mặc.

“A…Tấn~”

còn ở trong dư vận cao trào dập dờn, thân thể Tần Mặc có chút phát run, hai gò má đỏ bừng, trong mắt vẫn là một mảnh mê ly.

“Tần Mặc, em thật đẹp~”

Thẩm Tấn y phục chỉnh tề, trừ ống tay áo dính chút dấu vết ẩm ướt, nàng quỳ gối cạnh giường, nâng lên hai chân Tần Mặc, ép về phía ngực nàng.

Chân tâm vì thế mà bị nhìn không sót cái gì, chỉ thấy nhục phùng tinh tế sưng đỏ, nên vừa vặn thao làm để nó sung huyết.

Đại tiểu âm thần đều nở rộ ló đầu ra ngoài, có chút tách ra, đồng dạng hồng hồng, khả ái nhẹ nhàng.

Miệng chảy ra nước hoa, nhìn kỹ còn đang ở biên độ rung động nhẹ.

Chất lỏng chảy tràn thực tế nhiều lắm, đến mức miệng tiểu cúc cũng bị dìm ngập, một cỗ tinh tế óng ánh từ đáy chậu lan tràn đến giữa đùi, thoáng mang chút bọt trắng bị làm ra.

đằng trước cỏ dại rậm rạp càng không cần nói, ẩm ướt đến rối tinh rối mù, Thẩm Tấn nhẹ nhàng đưa tay sờ lên, ngón cái đặt ở âm thần.

Một chút xíu xoa bóp, nàng bỗng nhiên nghĩ: huyệt dâm đãng như thế, làm sao lại không yêu bị cắm ?

Ngón tay chậm rãi vuốt cánh hoa, Tần Mặc có cảm giác, run lên, văng ra mấy giọt dâm dịch, gọi “Tấn~”

“Tôi ở đây” Thẩm Tấn nhu nhu đáp lại “ Đang chơi huyệt của em”

ngón cái xâm nhập nhục phùng, liền xoa bóp ướt át mấy lần, lôi ra một đường dâm tia dài ốm.

thực tế là vẻ đẹp mê người, Thẩm Tấn biết mình ẩm ướt đến kịch liệt, nàng cởi quần, lại kéo đồ lót, hạ bộ quả nhiên một mảnh ẩm ướt.

Sóng ngầm khô nóng, xem ra muốn mèo con bị làm chậm chút mới dễ chịu.

Nhưng trước lúc này, muốn để Tần Mặc triều phun mới ngừng

lưu loát cởi y phục xuống, Thẩm Tấn trần như nhộng đứng ở trước giường, tay trái nhẹ nhàng đè bắp đùa Tần Mặc, hai ngón tay đặt ở nhục huyệt.

Đã đủ ướt át, nàng liền không do dự, đâm vào nhục phùng, đẩy đến cùng, cắm vào thịt mềm thật sâu.

Bên trong trống trương lên, có chút co vào.

“Tần Mặc, phun ra ngoài có được không?”

Thẩm Tấn bắt đầu dỗ nàng, đồng thời đầu ngón tay cong lên, để Tần Mặc cảm thụ mình đang cắm cùng chiếm hữu “ buông lỏng, triều phun cho tôi nhìn”

“A~”

bụng dưới Tần Mặc lập tức kéo căng, không tự chủ được ưỡn ngực, lông mày khó chịu lại thoải mái mà nhăn lại “ Tấn…Không được, a…thật sâu ~”

cái tư thế này, cơ hồ tiến vào chỗ sâu nhất của thân thể, thịt mềm bị nàng chậm rãi móc, một chút xíu tê dại.

“Ngoan, buông lỏng~”

mèo con toàn thân phát run, Thẩm Tấn an ủi, đầu ngón tay từng chút đè lên vách trong, theo thứ tự xoa nắn chỗ mẫn cảm.

Huyệt thịt đã bị làm đến tê dại, khoái cảm không ngừng dâng lên, Tần Mặc phát ra tiếng rên rỉ, đầu ngực nhô lên, đầu ngực đột nhiên sưng.

Bị Tấn cắm vào…tốt trướng, thật nhiều ~

Huyệt đạo bị ngón tay chậm rãi xoa bóp mà mỏi nhừ mệt mỏi, có loại cảm giác giống như co rút, rất là khó chịu.

Nhưng tra tấn như vậy giống như không ngừng không nghỉ, trống rỗng cùng sung mãn tụ lại một chỗ, Tần Mặc cảm thấy huyệt càng kẹp chặt, cơ hồi gắt gao cắn Thẩm Tấn.

Bị cắm còn khát….thật dâm đãng a~

Thẩm Tấn cắm dâm huyệt, lặng lẽ để tay lên bụng chật căng của Tần Mặc, có chút vuốt ve.

đột nhiên, nàng đè bụng dưới Tần Mặc, tay phải chấm động cuồng loạn nội huyệt, đầu ngón tay nhanh chóng ma sát thô ráp.

“A~”

Tần Mặc đột nhiên bị tập kích, vội vàng không kịp chuẩn bị cũng đã bị nhục phùng lôi vào, hai chân co quắp, nước mắt tràn mi mà ra.

“Tấn, Tấn, không muốn…A a….Ô…A ân~”

ý thức đều trống không, chỉ nó bên trong huyệt đạo e ẩm sưng to muốn mạng cùng chân thật tê dại, thân thể yếu ớt bất lực đối kháng, chỉ có thể bị cảm giác thoải mái thuần tuý chiếm đoạt xâm nhập, trực kích vào chỗ sâu.

Tần Mặc nức nở thút thít, cao trào ngập đầu muốn vò nát nàng!

Ừm, ân….A, A ha a  a ~”

chỉ còn thở dốc cùng dâm khiếu, Thẩm Tấn nghe thanh âm của nàng, ngón tay ở trong huyệt nhanh chóng chấn động, thao làm nộn huyệt.

“Tần Mặc, phun ra đi”

bộc phát khoái cảm như dòng lũ mãnh tiết, Tần Mặc ngăn cản không nổi,  bụng dưới lại bị Thẩm Tấn trùng điệp nhấn một cái, càng muốn sụp đổ.

“Tấn, ân, thật nhiều…A ….A ~”

ngón tay điên cuồng chấn động,  tiểu huyệt run dữ dội hơn, tràn ra mấy giọt dịch trắng, sau đó càng lúc càng nhiều, phốc thử phun ra ngoài!

Thẩm Tấn thấy rõ ràng, vừa gảy, vừa bò lên giường nhắm ngay tiểu huyệt Tần Mặc ngồi xuống, hung hăng lề mề nàng.

Nàng cũng nhẫn đến cực hạn, một mặt hung hăng lề mề, một mặt chế trụ ngón tay Tần Mặc, cúi đầu hôn nàng.

“Tần Mặc, bắn cho tôi…tôi muốn em!”

Bụng dưới mềm mại không ngừng va chạm, xì xì rung động, Thẩm Tấn cũng đang phát tiết, một loại cảm xúc nào đó, kín kẽ dán chặt âm phụ Tần Mặc.

muốn lật sóng, nàng không biết mệt mỏi vận động, va chạm tiểu huyệt liên tiếp, đồng thời hút môi Tần Mặc, nuốt nước bọt của nàng.

“Ngô, ô….”

mười ngón dùng sức giữ chặt, Tần Mặc rốt cuộc hoàn toàn dâng lên, bụng dưới co quắp, bắn ra dịch trắng

Nước hoa nóng hổi phun ra khỏi cánh hoa của Thẩm Tấn, khiến nàng run rẩy kịch liệt, phát ra rên rỉ “Ây…mèo con~”

Hai người mười ngón đan xen, cùng nhau chìm trong trầm luân, miệng nhỏ phía dưới dâm thuỷ không ngừng chảy, miệng trên cũng dính vào nhau, khóe môi chảy ra nước bọt.

Thẩm Tấn rốt cuộc phóng ra, lâm vào cao trào.

ban ngày một trận nhẹ nhàng vui vẻ lâm ly, Tần Mặc mềm nhũn không biết người ở chỗ nào, Thẩm Tấn xoay người ôm lấy nàng, tuỳ ý vỗ về.

Cho đến khi điện thoại di động ở  trên sàn nhà cố chấp chấn động.

Thẩm Tấn khôi phục trước, nghe được tâm tình phiền phức, xoay người nhặt lên quần áo, lấy ra điện thoại di động.

“Bồ uống thuốc chưa?”

Thanh âm Nghiêm Tịnh Dao ở bên kia “ Cảm giác thế nào, còn tốt chứ?”

“Ừm…nhưng mình không có uống thuốc”

Bên trong kẹo bạc hà cho Thẩm Tấn có pha nửa viên thuốc an thần, Tịnh Dao nghe nàng nói không uống, không khỏi lo lắng “ Vậy bồ…”

“Mình ân ái”

Thẩm Tấn cắt lời nàng, quay đầu đem Tần Mặc ôm vào trong ngực, lại kéo chăn mềm che lại “ Không giống trước kia, lần này hiệu quả rất tốt”

Ân ái không có gì đặc biệt, nam nữ hoan ái, hoặc nói nữ hoan nữ yêu, cũng chỉ là dùng sinh lý để phát tiết tâm lý.

Thẩm Tấn  xác thực thử qua, người là do Bùi Cẩm Tịch lặng lẽ tìm cho nàng, có nam có nữ, hết thảy đều là mặt hàng sạch sẽ.

Nhưng không biết làm sao, so với ân ái, nàng càng muốn giết bọn họ hơn… Thẩm Tấn đem chuyện này quy kết thành ma chướng trong lòng mình.

Đương nhiên nàng không có làm như vậy, chỉ là thờ ơ ngồi ngay ngắn trên ghế salon, lặng lẽ lạnh lùng nhìn tiểu bạch kiểm được gọi tới làm sao để có tiền, chết  sống không cứng nổi, cuối cùng xám xịt kéo quần rời đi.

Hiện tại trong ngực là Tần Mặc, hạ thân vẫn còn ướt, cảm xúc nàng lạ thường bình tĩnh.

“Kia rất tốt” Nghiêm Tịnh Dao nhẹ nhàng thở ra, từ đáy lòng vui vẻ “ Bồ rốt cuộc cũng tìm được người thích hợp”

“Ừm” Thẩm Tấn cũng cười, ánh mắt ôn nhu rơi vào trên mặt Tần Mặc trong ngực, chuyên chú nhìn qua nàng.

Lòng tràn đầy hài lòng, đều là mèo con của nàng.

Nhẹ tay khẽ vuốt khuôn mặt đỏ thắm của Tần Mặc, Thẩm Tấn cẩn thận miêu tả mặt mày thanh diễm của nàng, lẩm bẩm nói:

“Tịnh Dao, mình, mình luôn cảm thấy mình từng gặp qua cô ấy, từ trước kia luôn, thế nhưng mình vẫn quên mất, cho nên lần đầu tiên gặp mình đã thích nàng, không nỡ tổn thương nàng, nhưng không phải vừa thấy đã yêu…mình khẳng định đã gặp qua nàng”

Đến tột cùng là ở nơi nào? nàng đã gặp qua mèo con của nàng.

“Không sao” Nghiêm Tịnh Dao cười nói “ Không nhớ được thì thôi, dù sao nàng đã tới bên cạnh bồ”

“Ừm”

Ôm chặt mèo con mệt mỏi vì bị chơi đùa trong ngực, Thẩm Tấn hôn nàng một cái, sau đó che dấu nhu tình hỏi “ Kết quả bên đồn cảnh sát thế nào rồi?”

“Tạm thời không có, bất quá  phòng vệ chính đáng tám chín phần rồi, dù sao kiểm tra vết thương của Tần Mặc, đối phương rõ ràng muốn giết chết”

“Nếu như không có lựa chọn mình sẽ dìm chết, lao ra đâm hai dao so với ghìm chết nhanh hơn nhiều, mà lại dễ dàng chí tử…cho nên loại trình độ nghiệp dư này, quả thực khiến người ta bật cười”

Lời nói lạnh lùng như băng, Nghiêm Tịnh Dao suy nghĩ chốc lát nói “ Ý của bồ là?”

“Gần đây mình có khúc mắc với lão đầu nhi nhưng mà ở nước ngoài, cháu trai của lão còn bị mình giam giữ, làm sao có thể thuê sát thủ giết người”

“Kia” Nghiêm Tịnh Dao giống như minh bạch “ Thật sự là vì Tần Mặc mà đến sao?”

Hiểu ngầm ý của nhau, chỉ trong chốc lát Thẩm Tấn cúp điện thoại,  Tần Mặc ở trong ngực ủi ủi, chóp mũi cọ lên đầu ngực nàng.

“Tấn, Tấn vừa mới nói cái gì nghiệp dư?”

Con mắt còn híp, Tần Mặc mơ mơ màng màng lắng nghe một chút, thế là bắt đầu lẩm bẩm: “ Em không muốn Tấn ngồi tù, không muốn luật sư nghiệp dư, em tìm cho  Tấn…người chuyên nghiệp”

Dừng một chút, nàng ôm lấy Thẩm Tấn, đem mặt vùi sâu vào bộ ngực hương mềm của đối phương, giọng mũi dày đặc nói thầm: “ cảnh sát hỏi kẻ thù của em, em nào có…em thế nhưng làm quan hệ công chúng, chuyên môn là làm mối quan hệ của người tốt hơn….”

“Trương Dân Sinh chạy rồi, không đến mức thế, nhà hắn chỉ còn mẹ hắn, em gái, đều về quê…có thể là tiểu tam?”