Posted in Mèo và Báo

Tiểu kịch trường chương 102

Bông tuyết bồng bềnh, gió bắc phiêu diêu~

bé mèo con bị báo lớn chôn trong tuyết bi thương co lại một đoàn, cho đến khi bé mèo đen Quý Lam cùng Vạn Sĩ Nhã chạy tới đào đào, mới kéo Thẩm Tấn từ  trong đống tuyết ra ngoài.

“Ô…”

Tần Mặc vẫn là thương tâm, vùi đầu trong móng vuốt nhỏ, thút thít run rẩy.

xem ra,  báo lớn Thẩm Tấn xác thực mất trí nhớ.

Ở trong tuyết lạnh cũng không phải việc gì tốt, Bùi Cẩm Tịch  đi tới hỗ trợ đem bé mèo  nhỏ đông cứng trở về phòng, đặt ở bên lò sưởi hảo hảo ấm áp

Tần Mặc cuộn tròn thân thể nhỏ, run lên một cái, hữu khí vô lực mười phần bi thường, rất lâu đều không có tinh thần.

Dạng này mãi cho đến ban đêm, Thẩm Tấn cùng mèo rừng gợi cảm tản bộ tới tối mới về

Trăng treo trên đầu ngọn liễu, mèo hẹn hoàng hôn gặp lại, cùng nhau tiêu sái chơi đùa.

Hai con mèo trong sân lưu luyến không rời mà từ biệt, Thẩm Tấn vung vẩy đuôi to chậm rãi đi vào nhà

Trong phòng ấm áp, báo lớn lắc lắc bông tuyết trên người, chân trước ép xuống duỗi lưng một cái, ngáp một cái

Tựa hồ có chút đói, Thẩm Tấn chép miệng một cái, muốn đi tìm đồ ăn cho mèo làm bữa ăn khuya

Lỗ tai khẽ động, lại nghe trong góc có động tĩnh.

Nàng vô thức liếc một cái, tựa  hồ thanh âm phát ra từ ổ mèo.

Động vật họ mèo đều không tránh khỏi hiếu  kỳ, Thẩm Tấn ngoẹo đầu nhìn trong chốc lát, nhẹ nhẹ nhàng nhàng đi tới, cúi thấp đầu, cẩn thận từng li từng tí hít hà động tĩnh trong ổ mèo

“Meo !”

ổ mèo chấn động, Thẩm Tấn bị doạ lập tức ngẩng đầu, cảnh giác lui về phía sau.

Hẳn là bên trong có chuột?

móng vuốt lớn ngo ngoe muốn động, đã thấy ổ mèo kia chấn động mấy lần, sau đó lăn ra ngoài một bé mèo xám trắng

Mèo con còn ngậm một cành hoa hồng lớn, xem ra cực kỳ không cân đối.

báo lớn bị động tác này làm cho kinh ngạc đến ngây người, cái mông ngồi xuống, dứt khoát ngồi nhìn bé mèo con rốt cuộc muốn làm cái gì.

“Meo!”

Hoa hồng quá lớn, Tần Mặc rất phí sức, nàng cắn cành hoa thật dài, móng vuốt nhỏ dùng sức đạp đất, dùng lực mới ngậm hoa hồng quay đầu lại.

“Ô ô ô…”

bé mèo con lẩm bẩm, cố gắng nâng  hoa hồng lên, một bước run rẩy, cong vẹo đi đến trước mặt Thẩm Tấn.

“Tấn….”

âm thanh nhỏ nhỏ mơ hồ không rõ, Thẩm Tấn cúi đầu nhìn bé mèo con phí sức ngẩng đầu dâng lên cành hoa hồng, có chút choáng váng

Chỉ là muốn làm cái này sao?

Bên trong sọ não lớn bỗng nhiên có rất nhiều chấm hỏi lớn nhỏ, Thẩm Tấn đang muốn cúi đầu ngửi ngửi bé mèo con kỳ quái, bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng mèo kêu vũ mị.

“Meo ~”

Uyển chuyển đa tình, lỗ tai Thẩm Tấn dựng lên, hấp tấp chạy ra cửa, nhổ ra nửa người.

“Ngao~”

Quả nhiên là con mèo rừng kia, Thẩm Tấn vui sướng đi ra ngoài đụng đụng mũi với cô ta, ngồi xổm dưới mái hiên, cùng nàng trò chuyện trên trời dưới đất

Cái đuôi to xù lông ở trên sàn nhà quét tới quét lui, mười phần vui sướng

Trò chuyện lửa nóng, Thẩm Tấn căn bản không có chút ý bé mèo ngậm cành hoa hồng đã xù lông

Ba câu bốn chữ? Tần Mặc tức giận đến bốc khói

Quả quyết nhả ra cành hoa hồng, bé mèo hô hô tiến lên, hé miệng đối với cái đuôi quét tới  quét lui meo ô cắn  một cái

“Ngao ngao ngao!”

lần này cắn không hề nhẹ, Thẩm Tấn đau đến nhảy dựng lên, cao đến vài thước, đem đèn treo cung đình ở sân đụng rơi xuống sàn.

báo lớn rụt đuôi lại ngao ngao kêu lớn, lúc rơi xuống không có chút ý, trực tiếp ngồi trên con mèo rừng kia

“Meo!”

Mèo rừng bị mông báo lớn đè ép, móng vuốt nắm bắt loạn xạ, liều mạng giãy dụa

Dưới mái  hiện lập tức một mảnh báo mèo đánh nhau, Tần Mặc cao ngạo hất cằm, cái mũi nhỏ không ngừng hừ ra tiếng

cho chừa Tấn cùng mèo khác không minh bạch !

cái mông hất lên, Tần Mặc duỗi đuôi nhỏ, ưu nhã không hoảng hốt bước chân nhỏ xinh, nghênh nganh rời đi.

Posted in Mèo và Báo

Chương 102: Thẩm Tấn bị bích đông

ăn cơm trưa, Tần Mặc bối rối,  nghỉ ngơi một lát liền meo meo muốn chui  vào ổ mèo ngủ.

Thẩm Tấn đem hộp thức ăn nhanh đặt  ở trước cửa, trở lại phòng ngủ xem xét, Tần Mặc đã biến thành bé mèo con cuộn tròn trên giường.

đại khái bởi vì mới xuất viện, Thẩm Tấn kéo màn cửa, lại rón rén đến bên giường, phủ phục xuống hôn nàng một cái.

lặng lẽ kéo cửa đi ra ngoài, Thẩm Tấn cầm điện thoại, ấn mở group chat bốn người…

Thập Tam Đao: hôm nay ở tiệm mới nhập chai rượu ngon, tới không ?

Tổng giám đốc Bùi heo  gà đều muốn được gả: Rượu ngon ? ngon cỡ nào? mình cam đoan  rượu danh tiếng nhất thế giới  số lượng có hạn đều nằm ở hầm rượu nhà mình !

Thập Tam Đao: khỉ họ nhà bồ…có tiền đúng là không tầm thường

Ách Bích Nghiêm: nhàm chán, có thời gian khoe khoang thì dành thời gian đó làm một màn đi

Thập Tam Đao: bồ khi nào lại biến tính như thế !

Tổng giám đốc Bùi heo gà  đều muốn được gả: Bồ có phải lai đang xem AV không hả ?!

Ách Bích Nghiêm: HD full không che, còn duy mỹ, đã không ?

Thẩm Tấn : nước nào? kích thích không ?

Bùi Cẩm Tịch: cùng câu hỏi

Thập Tam Đao: có thể hay không có tiền đồ chút đi ? cẩn thận lao lực mà chết đó.

Tổng giám đốc Bùi heo  gà đều muốn được gả: A, đồ cẩu độc thân.

Thẩm Tấn: ha ha…ách, không phải, mình mới  nuôi mèo, là mèo con,  mấy bồ có hứng thú đến xem giáo huấn mèo con không?

Tổng giám đốc Bùi heo  gà đều muốn được gả: Gớm !

Ách Bích Nghiêm: giáo huấn nó !

Thập Tam Đao: tối nay mang tới chỗ cũ đi, rượu miễn phí, đồ ăn cho mèo bao no!

Thẩm Tấn : OK

….

Tần Mặc đang còn nằm mơ mộng đẹp sẽ không biết, mình bị Thẩm Tấn “ bán “ ra ngoài.

Vừa đúng xế chiều ba bốn giờ, Tần Mặc mới ung dung tỉnh lại.

“Tấn!”

Mới tỉnh phản ứng đầu tiên chính là tìm Thẩm Tấn, nhưng tay không sờ thấy người, Tần Mặc gấp, lập tức xuống giường ra ngoài.

“Tấn?”

“Ừm?”

Thẩm Tấn nghe thấy động tĩnh, bận bịu từ bếp đi ra,  “ Mèo con? làm sao rồi? có phải không ổn không?”

Vội vàng cuống cuồng lập tức đem người ôm đi bệnh viện, Tần Mặc sững sờ, lập tức mặt lại đỏ lên

Vội vàng ngăn cản Thẩm Tấn “ Không, không có việc gì…”

nàng chỉ là lo Thẩm Tấn sẽ đi thật, cho nên mới gấp gáp gọi nàng…

Bản thân có chút dính người, nghĩ đến đều cảm thấy mình không có ý tứ, Tần Mặc yếu ớt liếc mắt nhìn sang, rủ mắt, ngón tay lặng lẽ nắm góc áo

Thần thái thẹn thùng, gương mặt đỏ bừng, Thẩm Tấn nhìn một chút, mình cũng không nhịn được đỏ mặt

Tần Mặc thật là manh ! nghĩ chơi ! nghĩ thao!

trong đầu lại bắt đầu biến thái, Thẩm Tấn trong suy tưởng hoá thân thành báo đen, đem bé mèo con bổ nhào cuồng liếm, sau đó hung hăng làm nàng!

nhưng hiện thực thì không được, Thẩm Tấn âm thầm hít một hơi sâu, lắng lại những ham muốn điên cuồng kia, sau đó tiến tới hôn Tần Mặc một cái.

“Ngô!”

khuôn mặt có chút phát sốt lúc nàng càng bỏng, Tần Mặc như cô bé nhỏ xấu hổ, cúi đầu không dám nhìn Thẩm Tấn.

bộ dạng này càng thêm đáng yêu, trái tim Thẩm Tấn thẳng thắn nhảy lên, nhịn không được   đi ngậm vàng tai đỏ thấu của Tần Mặc, trầm thấp nói: “ Mèo con, tôi thật muốn ăn em ngay lập tức…”

“Ừm…Tấn~”

vành tai bị liếm ướt lại nhột nhè nhẹ, Tần Mặc không chịu được, nhanh đẩy Thẩm Tấn “ Tấn đừng…”

muốn nghênh còn cự, Thẩm Tấn càng muốn làm nàng, nhưng vẫn nhịn một chút

“Ngoan” sờ sờ bé mèo nhỏ, Thẩm Tấn nói “ tôi nấu chè củ sen cho em, em đến nếm thử, ban đêm tôi đưa em đi ăn ngon”

Nàng từ phòng bếp lấy ra một chén chè củ sen, Thẩm Tấn còn bỏ một miếng xoài tươi mới cùng hoa bách hợp, rải chút hoa quế.

Hương khí thanh nhã, Thẩm Tấn dùng muỗng múc một miếng đút cho Tần Mặc.

Quả ngọt cùng mùi hoa quế  lưu lại dư vị trên đầu lưỡi ung dung, Tần Mặc ngoan ngoãn bị đút ăn hơn phân nửa, còn lại thì Thẩm Tấn liền ăn hết.

Đồ mình từng nếm qua, bị người mình thích không chút nào để tâm  mà ăn hết, Tần Mặc chỉ là nhìn động tác Thẩm Tấn ngậm muỗng đã cảm thấy phát  nhiệt.

Đây coi như là hôn gián tiếp đi.

Thẩm Tấn cầm chén đi vào nhà bếp rửa, Tần Mặc đuổi tới,  từ phía sau ôm eo nàng, cả người dán ở  trên lưng Thẩm Tấn.

Giống  thuốc dán hiệu con mèo.

“Tấn ~”

Tần Mặc nũng nịu gọi tên nàng, lại dán ở sau lưng Thẩm Tấn cọ qua cọ lại “ Chờ em khoả, nấu  cơm cho Tấn ăn”

Mèo con dính người đều rất đáng yêu, Thẩm Tấn câu khoé môi, tâm bị Tần Mặc làm cho dặt dẹo “ tốt đến lúc đó chúng ta cùng nhau làm”

“Ừm~”

Tần Mặc bỗng nhiên ôm Thẩm Tấn chặt hơn, đem mặt chôn ở sau lưng nàng, tham lam ngửi mùi thơm của đối phương

Nàng đã rất lâu không có làm cơm cho người khác ăn.

ở trong lòng Tần Mặc, vì một nửa rửa tay nấu canh thang chính là sự tình vô cùng lãng mạn, thế nhưng bởi vậy mà bị tổn thương qua.

Đồ ăn trở nên lạnh lẽo, lần lượt bị thất vọng, giội tắt trái tim lửa nóng mềm mại của Tần Mặc.

Hiện tại, tim của nàng được một  người khác cứu sống.

Tần Mặc bỗng nhiên đem áo thun rộng rãi của Thẩm Tấn kéo lên, trùm lên thân, đem đầu tiến vào trong áo của Thẩm Tấn, hưng hăng hút một ngụm “mèo to”

“Oa, Tấn thơm quá~”

“..”

Phía sau lưng một đống lớn cọ cọ, áo của Thẩm Tấn đều bị Tần Mặc kéo thành một bụng, không khỏi bất đắc dĩ.

Hành động mặc chung áo với người khác, thật sự là của con mèo rồi.

Buổi chiều hai người đi ra ngoài ăn cơm chiều,  Tần Mặc vẫn là gọi cháo thanh đạm

sau bữa ăn, dỗ dành Tần Mặc đi Causeway bay, nói là giới thiệu mấy người bạn cho nàng quen.

Tần Mặc “ đơn thuần” cho  rằng chỉ là một buổi gặp mặt bình thường, vạn vạn không nghĩ  tới…

Trong phòng VIP rộng thoáng, cầu tuột cho mèo, cây chơi với mèo, ổ mèo, bồn cát mèo, sữa bột mèo, chậu nước cho mèo, thần khí cho mèo…

Tất cả đều là đồ dành riêng cho mèo.

Trên mặt lễ phép hài hoà mỉm cười đều không nhịn nổi, Tần Mặc không thể tin được giờ phút này ngồi trên ghế salon, một tay ôm ổ mèo, một tay ôm tháp cho mèo bò chính là…Bùi tổng?

Cho nên, tập đoàn Bùi thị chuẩn bị tiến quân vào lãnh vực đồ cho mèo à?

Ở bên cạnh là một cô gái cầm hai cái cây để đùa giỡn mèo, tựa hồ là…Nghiêm luật sư?

Là mỹ nữ đại luật sư có gai trong truyền thuyết?

“Ai, mèo con không phải là không thể…”

Thập Tam ôm một túi đồ ăn cho mèo con, tuỳ tiện đẩy cửa bước vào.

Nhưng trong phòng lạnh ngắt như tờ, bầu không khí vì sao lại xấu hổ như thế?

Không biết rõ tình trạng, Thẩm Tấn gãi gãi tóc, đang muốn làm gì vậy, đột nhiên thấy Tần Mặc ngồi cạnh Thẩm Tấn

Hả? người này nhìn quen mắt a!

nàng suy nghĩ có phải trước kia từng gặp qua không, bỗng nhiên cảm thấy ánh mắt đối phương nhìn mình không quá hữu hảo?

Con mắt trừng như chuông đồng, là mèo xù lông.

Thập Tam đương nhiên không biết Tần Mặc nhận ra nàng, bị nàng dán cho dấu hiệu nhận biết: là cô gái trước kia bị Thẩm Tấn bích đông!

“Ách, cô này là…

Thập Tam vô thức nhìn về phía Thẩm Tấn, nhưng hành động này trong mắt bé mèo con, chính là trần truỵ uy hiếp.

Không được! trước khi cô ta được bích đông! mình phải hành động trước !

thế là, Thập Tam còn chưa dứt lời, Tần Mặc bỗng nhiên đẩy Thẩm Tấn ra sau, hai tay khẽ chống, quả thức đem người cao hơn nàng bích đông trên tường

Trời ơi~

Trừ Tần Mặc, tất cả mọi người trong phòng đều đồng loạt kêu lên.

Nhưng Thẩm Tấn còn chưa xong, gương mặt đều đỏ thấu, Tần Mặc đột nhiên nhón chân lên, hôn lên môi Thẩm Tấn!

cái này dùng sức cực lớn, Thẩm Tấn cảm thấy môi muốn biến hình

lại có người bích đông Thẩm Tấn sao? Bùi Cẩm Tịch cùng Nghiêm Tịnh Dao kinh ngạc đến nỗi bóp mặt đối phương, bảo đảm không nằm mơ.

A, thật đau

Thập Tam theo thói quen thích xem kịch, vô thức mở túi thức ăn mèo con, lấy một nắm nhét vào trong miệng, lập tức thè lưỡi nhả ra…trời, mình ăn cái gì vậy ?!

Tần Mặc không ngừng hút môi Thẩm Tấn, thậm chí dùng sức đem chân chen giữa hai chân Thẩm Tấn, chạm vào nơi đó của nàng

dù nàng thấp hơn người ta một chút, nhưng bé mèo con lúc này “ mười phần công khí” Thẩm Tấn bị nàng chạm mấy lần, nháy mắt muốn bạo tạc.

Thật sự quá làm càn, nàng dứt khoát cưỡng ép vác Tần Mặc lên, chân dài đi một bước, chạy vào phòng nghỉ, phanh đóng cửa lại

“…”

Trong phòng VIP hoàn toàn yên tĩnh, Thập Tam sững sờ  trọn vẹn mười giây, một mặt nôn ra đồ ăn cho mèo, một mặt cắn răng mắng: “ Má! đừng có bắn pháo bên trong nghe chưa!”

Đây là việc cực kỳ  tà ác đối với cẩu độc thân!

“Mèo con~”

Thẩm Tấn kéo cánh tay Tần Mặc, ép lên đỉnh đầu, đem mèo con làm càn châm lửa đặt trên cửa, dừng lại nụ hôn hung ác.

Ngậm lấy môi nàng còn cắn còn hút, Thẩm Tấn hiện tại chỉ có một ý niệm trong đầu, để mèo con dừng lại

Nhưng mèo con không nguyện ý, lợi dụng đúng cơ hội mà chạm vào phía trước, vừa vặn va vào mũi Thẩm Tấn.

Cảm giác ê ẩm quen thuộc, Thẩm Tấn a một tiếng, bất đắc dĩ buông tay.

“Tấn, Tấn nói” Tần Mặc thở  phì phò, mười phần mùi dấm “ cô gái bên ngoài kia, có phải đang muốn bích đông Tấn không?”

“…”

Ách, đến cùng là ai bích đông ai vậy?

Posted in Mèo và Báo

Chương 101: Ngốc phu phu (hơi H)

Tần Mặc chưa hề giống bây giờ, một mặt tim đập rộn lên huyết dịch sôi trào, một mặt lại cảm thấy toàn thân không có chút sức lực nào, không cách nào kháng cự.

Nàng ghé người trên tường gạch men lành lạnh, đầu ngực nhỏ cứng đến nỗi cảm thấy có chút đau.

Mông không ngừng co rút, thậm chí có thể cảm thấy tiểu hoa cúc  vừa thu vừa mở lại nhúc nhích, dường như…khát vọng cái gì.

Mà  nơi riêng tư thì trướng đến mỏi nhừ, Tần Mặc nhỏ giọng hừ ra, cảm thấy nơi đó của mình giống như đóa hoa nở rộ,  để mặc cho người hái.

Thẩm Tấn hôn gáy nàng, bờ môi mềm mại dọc theo sống lưng, trượt một đường dài, trải dài một chuỗi nụ hôn ôn nhu

“Ngô…”

Tần Mặc cảm giác được Thẩm Tấn tiếp cận, càng hướng xuống dưới nàng càng khẩn trương, mông thịt đều kẹp chặt.

Thật là mắc cỡ a, như thế nào là…không muốn ~

“Tấn~  Tấn đừng chạm chỗ ấy~”

mông  thịt thế mà bị đẩy ra, Thẩm Tấn lấy lưỡi chạm vào cúc huyệt phấn hồng sạch sẽ kia, liếm một vòng nếp uốn của cửa huyệt.

Ngứa một chút, Tần Mặc cũng là lần đầu tiên bị người liếm chỗ đó, không khỏi co lại càng chặt hơn “ Tấn, đừng…A~”

cái mông đột nhiên bị hung hăng vò mấy lần, Thẩm Tấn vách mông của nàng ra, hung hăng liếm tiểu cúc huyệt, đầu lưỡi đâm ra đâm vào.

Có cảm giác rất muốn ra, Tần Mặc bị dọa đến phát run, đem tiểu cúc kẹp chặt hơn.

Mặc kệ nơi đó chính là…Tấn thật biến thái.

Mặt cũng không biết đỏ thành dạng gì, Tần Mặc chỉ cố gắng kẹp chặt tiểu cúc, không muốn Thẩm Tấn liếm nàng.

đều muốn kẹp ra rắm, may mắn Thẩm Tấn không tiếp tục đùa bỡn cúc huyệt, ngược lại liếm hoa huyệt của Tần Mặc.

Chỗ  sưng non bị đầu lưỡi liếm, hơi khác thường, Tần Mặc lúc này mới dám nới lỏng tiểu cúc, ai ngờ…

“Phốc ~”

thật có một tiếng rắm vang lên rồi!

mặc dù không hôi, cũng chỉ một tiếng nho nhỏ, nhưng Tần Mặc xấu hổ a, lông tơ đều dựng đứng!

tựa như mèo nhỏ xù lông, nàng nha một tiếng che mông, vẻ mặt đưa đám nói “ Tấn, Tấn mau tránh ra~”

thực sự  hận không thể lấy nút gỗ  chắn cái chỗ này lại, sao có thể đánh rắm vào lúc này?

tóm lại mất mặt muốn xỉu, hết lần này đến lần khác Thẩm Tấn còn nho nhỏ nói một câu: “ Em đánh rắm không thúi chút nào”

A~

Tần Mặc nháy mắt bay ra thái dương hê, cái này…A!”

cái trán đặt trên gạch men đều không muốn ngẩng lên, mèo nhỏ rất muốn đập đầu vào tường, tự sát, chính là bé mèo không có cách nào gặp người~

Không nghĩ để Thẩm Tấn làm nữa, nhưng hai chân đột nhiên bị một sức mạnh tách ra, Tần Mặc suýt nữa đứng không vững, trọng tâm ngã về một hướng

A~”

Hoa huyệt trực tiếp bị cái lưỡi mềm mềm ẩm ướt bao lấy, Thẩm Tấn ngửa mặt lên, cơ hồ dán ở nơi riêng tư của Tần Mặc, liếm nàng.

Giống như con lươn chui tới chui lui, Tần Mặc lập tức bị liếm chịu không nổi, phát ra âm thanh rung động.

“A…Tấn~ ân a….”

bên trong khe nhỏ tự nhiên chảy mật dịch, Thẩm Tấn liếm từng cái, hai tay nâng mông Tần Mặc, dùng sức liếm nơi riêng tư

mèo con của nàng ngọt ngào, đáng tiếc hiện tại không thể quá kịch liệt, Thẩm Tấn cũng chỉ có thể kiềm chế.

Linh hoạt đảo qua chỗ non mềm, cọ động trong khe thịt, lại câu lên đầu lưỡi hung hăng đâm vào huyệt động

Tần Mặc không ngừng rên rỉ, tiểu dịch cốt cốt, Thẩm Tấn uống một chút, lưu luyến không nỡ rời đi.

Toàn bộ cánh hoa đều có chút sưng, phồng lên run rẩy, Thẩm Tấn nhìn nơi riêng tư không có cỏ dại, thấy một giọt mật dịch thế mà chảy xuống

Thực tế cực kỳ mê người.

nghĩ lại muốn ăn mèo con một miếng, nhưng Tần Mặc đến cùng mới xuất viện, không có khả năng làm ở phòng tắm

Cho nên tạm thời như thế thôi.

Há mồm tạo một dấu “cắn yêu” trên cặp mông, đột ngột khẽ hấp, đem mèo con dạo đến kẹp chặt hoa cúc.

Thật không thể lại “thoát hơi”…

may mà lần này tiểu  hoa cúc không chịu thua kém, không có lại đánh rắm, Tần Mặc cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Mèo con~”

Thẩm Tấn đứng lên, một lần nữa ôm mèo con vào trong ngực, hôn lên mấy cái, nói “ Em thật mềm~ ăn ngon~”

vừa nói vừa xoa đôi tuyết nhũ kia, Tần Mặc lẩm bẩm đậu hũ bị Thẩm Tấn ăn no bụng

“Tấn~”

Tần Mặc ngẩng cằm nhìn Thẩm Tấn, nhớ tới nàng còn mặc quần áo ướt, lại dính người, đoán chừng sẽ cảm mạo, vội vàng mở nước nóng

Nhiệt độ phòng tắm trong nháy mắt tăng lên, Tần Mặc xoay người, giúp cởi quần áo cho Thẩm Tấn.

Áo sơ mi trắng ẩm ướt bị kéo xuống lộ ra áo ngực màu tối, vạt áo mở rộng lộ ra tuyết trắng, xương quai xanh xinh đẹp của Thẩm Tấn cùng eo da mạnh khoẻ bị nhìn không sót cái nào.

Hai đầu dây áo lướt nhìn hết sức rõ ràng, hình dáng vừa vặn, cơ bụng nữ tính khác nam tính ở chỗ khỏe đẹp cân đối cùng gợi cảm.

Oa, Tần Mặc ở trong lòng nho nhỏ hò reo, nàng chậm rãi kéo áo sơ mi ẩm ướt, hai  tay xoa eo Thẩm Tấn.

ngón cái chạm vào áo lót, cảm giác  có chút cứng rắn, bất quá cũng co giãn, Tần Mặc bóp eo Thẩm Tấn, cảm giác cơ thật săn chắc.

tuyệt đối là vết tích thường xuyên luyện tập, mà tựa hồ không giống như được tập luyện trong phòng thể hình, Thẩm Tấn thiên về chút dã tính.

dần dần nhìn say mê, Tần Mặc âm thầm hỏi mình trước kia sao không chú ý dáng người của Thẩm Tấn đẹp vậy.

Ánh mắt không đứng đắn nhìn lên xuống, hai  tay trượt dọc theo hai bên eo, cho đến khi  chạm đến móc lưng áo ngực

Nhịp tim không quá ổn, Tần Mặc nhẹ nhàng mở móc, sắc sắc nhìn hai viên nhũ châu cứng rắn bật ra ngoài

bộ ngực cũng có vết tích rèn luyện, quầng ngực đỏ đẹp một cách bất ngờ, không lớn không nhỏ lại vừa vặn, đầu ngực nhô lên một chút.

Một bên ngực có vết sẹo hình chữ thập, nhục thể mỹ lệ cùng vết sẹo  do  dao sắc cắt, mâu thuẫn lẫn nhau, va chạm giữa hoang dã và mê người.

Tấn…rất đẹp, rất soái, lại đẹp ~

Tần Mặc nhìn ngốc, gương mặt đỏ lên, trong đại não nhào nặn lung tung

Thẩm Tấn chính là nhắm mắt để hưởng thụ nước xả xuống, bất quá lúc áo lót bị cởi ra, cảm giác thư giãn lại càng thêm rõ ràng

nàng nghĩ là mèo con đang giúp nàng cởi quần áo, nhưng Tần Mặc cứ như vậy dừng lại, nửa ngày không có động tĩnh.

thế là đành phải khoá nước, hai tay vuốt mặt, ngẩng cằm.

cái cổ thon dài, giọt nước dọc theo cổ họng trượt xuống, cảm giác khao khát đến muốn mạng.

Tần Mặc lặng lẽ  oa một tiếng trong lòng

Thẩm Tấn không có nuôi tóc dài, so với Tần Mặc ngắn hơn,  tóc dài tới bả vai, nàng đưa tay vén tóc ra đằng sau vắt nước, mở to mắt

“Làm sao rồi ?”

Không phải muốn giúp nàng cởi quần áo sao?

“Ô…”

Tần Mặc nhào tới, thân thể trần trùng trục dán lên người Thẩm Tấn, bộ ngực chạm vào, dán ở dưới ngực Thẩm Tấn, kín kẽ.

“Ây…”

Thẩm Tấn có chút mơ màng, nhưng ngọc thể nóng hầm hập trong ngực đã hiểu rõ: Tần Mặc giống như lại nũng nịu

mèo con vừa vặn cao đến cằm của nàng, Thẩm Tấn ôm người trong ngực, cảm giác như ôm một bé mèo nhỏ đang vui vẻ ngoắc đuôi với nàng.

Nhịn không được liền học tư thế ôm mèo, tay phải đặt ở mông Tần Mặc, Thẩm Tấn ôm sát bé mèo nhỏ, vuốt ve lưng nàng, mặt cũng đỏ bừng

Cô gái này…thật là đáng yêu a!

một người soái khí, một người manh hoá, hai người cứ như vậy ôm ôm, thật vất vả mới tắm rửa sạch sẽ cho nhau.

lúc ra phòng tắm cũng đã tốn kha khá thời gian, Thẩm Tấn xem điện thoại, hai cuộc gọi nhỡ, đều  là từ giao hàng.

mặt khác nhận được tin nhắn, nói  thức ăn đã được đặt trong buồng giữ nhiệt dưới lầu.

Xem xét thời gian đã qua mười lăm phút, Thẩm Tấn bận bịu  thay quần áo đi xuống lấy thức ăn.

Lúc mang lên hai túi thức ăn giữ nhiệt,  Tần Mặc đang thổi  khô tóc, ở phòng khách chờ nàng

“Tấn”

đi tới nhận hai bịch thức ăn, đặt lên bàn, Tần Mặc nhớ Thẩm Tấn còn chưa kịp thổi khô tóc, vội vàng đưa  khăn lau tóc cho nàng

Thẩm Tấn ngược lại rất ngoan, để mặc Tần Mặc vò  loạn tóc mình, sợ tay nàng mỏi, còn lặng lẽ cong đầu gối xuống một chút.

Thế là Tần Mặc càng vò mạnh hơn, cảm thấy mình như đang lau khô con mèo !

Không sai, chính là đang lau khô một con “mèo to”

đợi đến lúc tóc đã được lau khô, tóc của Thẩm Tấn đều biến thành “ tổ ong vò vẽ” Tần Mặc giảo hoạt cười cười gọi nàng “ mèo to mèo ~”

cũng là bất đắc dĩ, Tần Mặc tựa hô đột nhiên “to”

Đợi hai người ngồi xuống, túi  cháo đã phủ một tầng sương mù thật dày.

may mắn cháo còn nóng, Thẩm Tấn gỡ trứng vịt, dùng đũa cạy lòng đỏ trứng đưa cho Tần Mặc.

Cháo nhuyễn thịt mềm, hai người vừa ăn vừa nói chuyện phiếm, vui vẻ hài hoà.

“Tấn” ăn một nửa, Tần Mặc đột nhiên hỏi” cái kia…hắn thiếu Tấn bao nhiêu tiền  a?”

“Ừm?”

Hỏi không đầu không đuôi, Thẩm Tấn hai giây mới phản ứng được nàng hỏi chính là Trương Dân Sinh thiếu nàng bao nhiêu tiền.

trong lòng có chút khó chịu, không phải Tần Mặc muốn giúp hắn trả tiền chứ?

thế là do dự nên trả lời thế nào, Tần Mặc lập tức lại gần, bộ dáng rất lo lắng

“Tấn, tiền bồi thường sòng bạc, kinh doanh phải chăng có chút khó khăn không?”

“…”

Hỏi đến đây, Thẩm Tấn xem như biết mình sai, hoá ra mèo con đang lo lắng nàng có bị phá sản hay không?

Không bằng trêu chọc nàng

“Có khả năng” Thẩm Tấn giả bộ lo lắng “ tôi…điều chỉnh nguồn tiền có chút khó khăn”

“Vậy để em giúp Tấn” Tần Mặc lập tức nói “ Tấn muốn bao nhiêu tiền?”

Đều không hề do dự, Thẩm Tấn bỗng nhiên không biết làm sao vẽ chuyện

Tần Mặc xác thực nghiêm túc, lấy điện thoại di động ra  mở tài khoản ngân hàng, bắt đầu  tính toán rút bao nhiêu tiền.

“Số dư còn lại, vay thêm một ít…không được a, nếu không em đem tranh ông ngoại đi bán..”

Nhìn mèo con tính sổ sách, khi thì xoắn  xuýt vò đầu, khi thì sầu mi khổ kiểm..hiển nhiên đang ở tư thế “ phá sản thì cứ dựa  vào em”

Thẩm Tấn vừa cảm động vừa buồn cười, nhớ  tới Vạn Sĩ Nhã nói “ Tần Mặc chính là loại người khi yêu đương liền tranh chịu trách nhiệm”

các nàng đều chưa có tờ hôn thú, Tần Mặc liền tranh  cướp giành giật muốn đem trách nhiệm gánh vác kinh tế gia đình đặt lên vai nàng

Cho nên a, lúc trước vì  sao lại bị  chồng cũ lợi dụng, bắt trả tiền vay mua nhà, đến cuối cùng một chỗ tốt cũng không tìm ra

toàn bởi vì  Tần Mặc chính là mèo nhỏ “  ngay thẳng” đều không suy nghĩ thiệt hơn.

“Tần Mặc, nếu tôi thật phá sản…”

“Có em mà” Tần Mặc không chút nghĩ ngợi “ Tấn nghỉ ngơi cho khoẻ một thời gian, công việc có thể để sau tính”

Thẩm Tấn im lặng thật lâu, cuối cùng đưa tay búng lên trán Tần Mặc.

“Ngốc phu phu…”

đột nhiên bị búng, mặc dù không đau, nhưng Tần Mặc vẫn bất mãn, lầm bầm lầu bầu “ Em sao lại thành ngốc phu phu?”

Thầm mắng: Tấn mới là ngốc phu phu!

cầm thìa quấy cháo thịt  bò, Tần Mặc cúi đầu xuống, u oán đâm đáy chén mấy cái “ Yêu đương Không xem việc  kết hôn  làm mục đích đều  là đùa nghịch lưu manh, cho nên yêu đương cùng kết hôn thì phải chịu trách nhiệm, cùng nhau gánh vác lúc phong hiểm… em lại không phải là công tử phóng đãng, đùa giỡn muôn hoa, phiến lá không dính vào người”

mèo con thầm thầm thì thì, Thẩm Tấn lại muốn cười.

hiện tại có bao nhiêu người ngay vừa mới  yêu liền nghĩ đến chuyện kết hôn, lại có bao nhiêu người cảm thấy hôn nhân cùng yêu đương đều phải chịu trách nhiệm?

cho nên, Tần Mặc đối với trách nhiệm có cảm giác vô cùng mạnh mẽ, có chút giống yêu đương năm 60-70, thật sự là đáng yêu…cố chấp đến đáng yêu.

“Như vậy”

Thẩm Tấn quay đầu, chống cằm, nghiêm túc nhìn Tần Mặc, khoé môi nở nụ cười ý vị thâm trường.

“Tần tổng nghĩ đối với  tôi đùa giỡn lưu manh hay là…”

Ngữ khí thật sự là mập mờ lại ngả ngớn, gương mặt xinh đẹp của Tần Mặc lúc này dùng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy đã đỏ bừng lên

“Tấn, Tấn mới là người đùa nghịch lưu manh!”

rống lên khí thôn sơn hà, nhưng lập tức vừa thẹn không có gì so sánh nổi, Tần mèo con e lệ cúi đầu, mặt muốn chôn vào trong hộp cháo.

Thẩm Tấn rất hoài nghi nàng có thể bị cháo thịt bò làm cho ngạt chết.

bất quả mèo nhỏ cũng ý thức được mình quá hoảng, di chuyển quai hàm, bỗng nhiên ngẩng đầu lên.

chóp mũi còn dính một hạt cháo, mặt đỏ bừng, Tần Mặc vội vội vàng vàng hung hăng:

“Nói,  nói em sẽ theo đuổi Tấn mà!”

Mèo con ăn từ từ thôi ~