Posted in Mèo và Báo

Tiểu kịch trường chương 98

“Meo~”

Tần Mặc sáng sớm tỉnh lại, thư thư phục phục ngáp một cái, móng vuốt  nhỏ ép xuống đất, ưỡn mông nhỏ duỗi lưng một cái.

từ trong ổ mèo chui ra, như thường lệ muốn tìm Thẩm Tấn, lại  trông thấy nhóm lão công đang đứng ở trước cửa kính vây xem cái gì

Nàng tò mò bước nhỏ chạy tới, đang nghĩ muốn xem náo nhiệt, Quý Lam lại gần nói với nàng:

“Thẩm Tấn mới trí nhớ”

Hả?

Tần Mặc mơ màng, đảo mắt trông thấy bên ngoài tuyết trắng đất, có một con báo tuyết quét đuôi qua lại, mặt ngửa 45 độ nhìn trời, dáng vẻ rất u buồn

Mất…ký ức?

Tần mèo con lệch đầu dò xét một lát, cảm thấy có chút khác thường, nhưng không chờ nàng hỏi, đột nhiên nhìn bên kia thấy xa xa xuất hiện một con mèo rừng!

rõ ràng là giống cái, thân thể nhỏ nhắn xinh xắn, tai so với mèo thường dài một chút, tai nhọn hình vòng tròn, lộ ra màu sắc phấn hồng

Dáng người tinh tế, vằn điểm lấm tấm giống như báo, gợi cảm yểu điệu, nàng tựa hồ vô tình đi ngang qua nơi này, đi tới nhìn một cái

Đại khái đối với Thẩm Tấn ngửa đầu nhìn trời trong lúc tuyết rơi mà có hứng thú, mèo cái cẩn thận từng li từng tí tiếp cận “meo

“Ngao~”

Thẩm Tấn  lên tiếng chào, cái đuôi quét lên, biểu thị hữu hảo.

mèo cái bởi vậy càng tới gần hơn, dứt khoát đặt cái mông xuống, ngồi bên cạnh Thẩm Tấn hàn huyên.

Một màn này khiến Tần Mặc tức giận không nhẹ “ meo” một tiếng nhảy dựng lên,  thoát ra ngoài liền chạy qua bên kia.

đáng tiếc chỉ là mèo con, lại nhỏ lại  thấp, nhảy lên nhảy xuống bị hụt tuyết, chôn vùi dưới cái hố nhỏ.

Tần Mặc lắc đầu cố sức ngẩng lên, trông thấy mèo cái kia  đang ngồi càng lúc càng gần hơn.

Không được không được !

bé mèo con đâm đầu  vào tuyết, dùng sức ủi về phía trước, cố gắng mở ra một con đường

thế là trên mặt đất đầy tuyết lại có một con đường nhỏ lộ ra, di động về phía Thẩm Tấn.

Bất quá Thẩm Tấn cùng mèo cái trò chuyện vui vẻ, không mảy may chú ý ở đằng sau có đụm tuyết nhô lên

Tần Mặc nha nha nha hướng đất mà ào lên phía trước, cho đến khi đụng vào cái mông của Thẩm Tấn.

“Ngao~”

báo lớn chấn kinh, ở trên đất nhảy dựng lên, rơi xuống liền nhìn sang sau lưng xem xét, thấy một đụm tuyết nhỏ.

Đồ chơi gì a?

Mèo cái cũng tới xem, Thẩm Tấn thì tò mò chạm vào, cẩn thận hít hít

“Meo!”

Tần Mặc bỗng nhiên chui ra ngoài, cái đầu nhỏ còn dính tí tuyết, liền thở phì phò đối với mèo cái nhe răng trợn mắt.

“Meo meo ! meo meo meo meo, meo meo!”

móng vuốt nhỏ cào loạn xạ, quả thật là khí thế muốn hỏi thăm tổ tông mười tám đời của người ta, mèo cái đều sửng sốt.

Chính là mắng đến sảng khoái,  Thẩm Tấn bỗng nhiên đưa móng đè nàng lại, nhấn nàng vào trong đống tuyết.

Đồ chơi này sao lại nháo nháo như thế?

Báo tuyết lớn mất trí nhớ cũng không nhớ rõ Tần Mặc, quay người đá đạp chân sau mấy lần, đem mèo con nhao nhao  chôn trong đống tuyết.

Lần  này yên tĩnh rồi.

Báo tuyết lớn vung vẩy đuôi rời đi.

Posted in Mèo và Báo

Chương 98: Cô đánh rắm thật dễ nghe

Trước đó lúc đi bệnh viện, Tần Mặc hy vọng Thẩm Tấn sẽ xuất hiện, hiện tại liền có mong muốn để nàng biến mất.

“Bẹt bẹt~”

Giải phẫu xong hai ngày không thể ăn uống, chỉ có thể truyền dịch, còn luôn thoát khí.

Loại chuyện này không thể nào khống chế, có thể.. Tần Mặc muốn mắng người.

Ông trời a, Thẩm Tấn vì cái gì an tĩnh như vậy !

ngồi bên cạnh một cách nghiêm chỉnh, không nói một lời, căn bản là nghiêm túc lắng nghe âm thanh đánh rắm

phòng bệnh dành cho hai người, nhưng tạm thời chỉ có mình Tần Mặc, vốn là yên tĩnh, Thẩm Tấn lại  an tĩnh nhất, âm thanh đánh rắm liền không chút nào kiêng nể.

Thuốc giảm đau mặc dù hiệu quả không tệ, nhưng uống nhiều cũng không tốt, huống chi vết thương cũng đang từ từ khép lại, Tần Mặc liền trải qua đêm đầu tiên.

Đương nhiên cảm giác đau vẫn phải có, khó chịu nhất là bị cắm ống tiểu, chổ kia cùng âm đạo  nằm gần nhau, khiến cho Tần Mặc khó chịu.

“Tấn…A, a a ~”

“Mèo con, nghĩ muốn sâu một chút sao?”

Lúc mơ màng cạn ngủ, thế mà liền ảo tưởng những lời khó miêu tả, Tần Mặc giật mình, đang tỉnh càng thêm xấu hổ.

cũng không biết trong đầu mình làm sao lại kỳ kỳ quái quái

Trái lại Thẩm Tấn, tỉnh táo như Diệt Tuyệt sư thái, chiếu cố Chu Chỉ Nhược thật chu đáo, sửng sốt không nói câu nào.

“…”

Bầu không khí hoàn toàn xấu hổ đến chịu không nổi, Tần Mặc ngẫm lại trước đó Thẩm Tấn trò chuyện với Đinh Vũ Manh, liền đổ một bình dấm hề hề

Cho nên trong lòng một đống suy nghĩ không muốn nói với Thẩm Tấn, hoặc là giả vờ ngủ, hoặc là đem đầu nhìn sang bên tường.

Bộ dạng này của nàng, Thẩm Tấn lo sợ bất an nghĩ : Tần Mặc quả nhiên không muốn mình tới chăm sóc sao?

Tưởng tượng nhiều liền khiến tâm thần sa sút, càng không muốn nói.

Hai người cứ như vậy im lặng không nói gì với đối phương, bên trong phòng chỉ có tiếng đánh rắm không dứt bên tai, duyên dáng quanh quẩn.

Về mặt này đương nhiên sẽ gây lúng túng hơn, nhất là người đánh rắm là Tần Mặc, mặt ngoài nhìn như điềm nhiên không có việc gì, kỳ thật tay dưới chăn đều muốn móc rách ga giường

Hoàn cảnh khiến người hít thở không thông trong truyền thuyết, Tần Mặc đến cùng nhịn không được, quay đầu đối với Thẩm Tấn rống một câu: “ Cô, cô liền không thể nói một tiếng sao?”

Hốc mắt Tần Mặc có chút phiếm hồng, Thẩm Tấn sửng sốt, sau đó tựa hồ rất vô tội mà nháy nháy mắt.

Ách…tại sao lại khóc nha?

Có chút không biết làm sao, vừa đúng lúc lại sản xuất thêm một tiếng rắm, Thẩm Tấn lúc này ước chừng đầu bị kẹp, há mồm liền nói

“Cô đánh rắm thật là dễ nghe”

Nháy mắt, cả phòng như bị đông cứng, dường như có gió lạnh thổi ù ù vào, còn có tiếng quạ đen kêu to bay ngay qua.

Tần Mặc cảm thấy khóe miệng run rẩy, nàng nhìn người trước mắt, rất muốn tát một bạt tay.

Mẹ nó cái gì mà đánh rắm thật êm tai!

Thẩm Tấn lúc này rốt cuộc ý thức được cái gì, vội vàng nghĩ bổ cứu “ không phải, tôi không phải nói cô đánh rắm êm tai, chính là…”

Đột nhiên không nói được, bởi vì ánh mắt giết người của Tần Mặc phóng tới, như tia laser bắn vào mặt nàng.

Ách… Thẩm Tấn tức thời ngậm miệng.

Tần Mặc ở trong lòng thiên biến vạn biến hỏi: Lúc ấy làm sao coi trọng tiểu bạch kiểm ngu ngơ này được nhỉ? trước kia không phải rất biết ăn nói sao?

nhưng nàng làm sao biết Thẩm Tấn thời khắc này đang dày vò.

kỳ thật lúc làm tiểu bạch kiểm, Thẩm Tấn cũng tuyệt không tính là loại người ăn nói ngọt xớt, biết ăn nói, nàng làm chính là người bạn ở bên cạnh an ủi

lúc đầu cũng là người không am hiểu sử dụng ngôn từ, từ khi bị Tần Mặc đuổi đi, Thẩm Tấn càng không biết làm sao ở chung với nàng.

Như giẫm trên băng mỏng, có mấy lời muốn nói, luôn luôn đến  nửa đường thì biến thành bột nhão, để nàng cảm thấy không cách nào bắt đầu.

Muốn nói với  Tần Mặc cái gì ? hỏi nàng vì cái gì đột nhiên tiếp nhận mình ? hỏi nàng có phải muốn biết tin tức của chồng cũ ?

Cái này tựa hồ là lý do duy nhất khiến nàng đột nhiên cải biến, Thẩm Tấn suy đoán, Tần Mặc đối với chồng cũ vẫn sẽ mềm lòng.

Không hiểu lại nghĩ tới những lời của Quý Lam, Tần Mặc bởi vì đêm đầu tiên không quá vui sướng mà trở nên lãnh cảm, thế mà nguyện ý dùng thuốc.

Vì chồng cũ… mà dùng thuốc.

mặc kệ là  dầu bôi trơn dùng ngoài, hay là thuốc kích thích hormone để dễ dàng giao hợp…. Thẩm Tấn nghe xong lại chịu không được.

Cũng không phải quan tâm Tần Mặc phát sinh quan hệ với người khác, mà dụng tâm để nghênh hợp như vậy đối với một kẻ cặn bã.

Nói với nàng bỏ liền bỏ, đối với chồng cũ không cách  nào vứt bỏ, Thẩm Tấn cảm thấy mình chính là “đồ vật” có cũng được không có cũng không sao

Ném đi nhặt về, sau này thì thế nào? lại nhặt rồi ném sao?

Càng nghĩ càng khó chịu, ngực bị ép buồn bực đến không thở nổi.

“Ừm, tôi đi hút thuốc  một chút” Thẩm Tấn miễn cưỡng cười cười với Tần Mặc, đúng lúc điện thoại di động vang lên “ Thuận tiện nhận điện thoại luôn”

Nàng đứng dậy đi ra ngoài, Tần Mặc lại chú ý màn hình di động của nàng.

Điện thoại ? Đinh Vũ Manh gọi sao?

xuất thần trong chốc lát Thẩm Tấn đã rời khỏi, Tần Mặc nhìn chằm chằm trần nhà nửa ngày, ngơ ngác

Nếu thật là Đinh Vũ Manh, có phải nói rõ ràng rằng Thẩm Tấn đã quyết định?

Rốt cuộc còn không biết có giữ lại được không..

Nước mắt lại rơi mấy giọt, Tần Mặc nghẹn ngào một tiếng, giống như con mèo nhỏ bị thương, đem đầu chui vào trong chăn.

Thẩm Tấn không bao lâu liền trở lại, xem xét thấy Tần Mặc đem mặt chui vào trong chăn, cho là nàng ngủ, liền lẳng lặng ngồi trông coi.

Tần Mặc kỳ thật căn bản không có ngủ, nhưng hai người cứ như vậy tôi không biết cô, cô không biết tôi.

Thương tâm như thế giấu trong lòng không cách nào sáng tỏ, ngay cả ở chung cũng biến thành máy móc, Thẩm Tấn chu đáo, Tần Mặc khách khí, lại không có chút nào ấm áp.

May mà giải phẫu viêm ruột thừa rất nhanh hồi phục, Vạn Sĩ Nhã cũng thường xuyên tới kiểm tra, một tuần sau, Tần Mặc đã có thể xuất viện.

Bác sĩ rút ống tiểu cho nàng, hai ngày luyện tập đi lại, hết thảy hồi phục thật nhanh,  trừ lúc rút ống thì niệu đạo hơi đau.

Không ảnh hưởng đi đứng, Tần Mặc nhẹ nhàng thở ra.

Phí tổn đều đã thanh toán, nàng gửi tin nhắn cho Trình Tiêu, nói mình xuất viện, sau đó đơn giản thu dọn đồ đạc.

Vật dụng hằng ngày đều do Thẩm Tấn mua, nàng đã sớm gói ghém kỹ lưỡng.

cho nên không có gì hao tâm tổn trí, Tần Mặc cùng Thẩm Tấn xuống vào thang máy xuống bãi đỗ xe

Tần Mặc là do xe cứu thương đưa tới, cho nên nàng tự nhiên sẽ về bằng xe Thẩm Tấn, Thẩm Tấn cũng không có gọi tài xế, tự mình lái xe.

trên đường hai người tuỳ ý trò chuyện những thứ vu vơ, nhưng tựa hồ cũng có chút không yên lòng

Tần Mặc đã sầu não lại chua chát, luôn cảm thấy sau này khi họ gặp nhau… Thẩm Tấn đã là người khác.

cái mũi lại chua chua, lời nói không thốt ra được, Thẩm Tấn nhìn mặt nói chuyện, cũng liền không nói chuyện phiếm với nàng.

Chỉ chốc lát Tần Mặc đã ở nhà chung cư, Thẩm Tấn đem xe dừng lại, đang muốn mở cửa xuống xe, uốn éo thân để mở chốt cửa xe, liền cảm giác phía sau lưng bị Tần Mặc ôm lấy.

Nàng không khỏi cứng đờ, động cũng không dám động.

“Ô…”

Tần Mặc ra sức ôm lấy eo Thẩm Tấn, mặt dán trên lưng thẳng tắp ấm áp của nàng, trầm thấp nghẹn ngào.

Đây là lần cuối cùng…nàng nghĩ giữ lại lần cuối !

“Tấn” Tần Mặc tiếp tục hướng áo sơ mi trắng đắt đỏ mà cọ nước mắt nước mũi, hề hề khóc nói “ Tôi còn có cơ hội không?”

Dây thanh quản nghẹn ngào, nhu nhu nhược nhược cầu khẩn “ Tấn, cô đừng đi~”

đầu óc Thẩm Tấn nhất thời ông một tiếng.

“Tấn…tôi thích cô, thật, nhưng khoảng thời gian kia….tôi chỉ là không biết làm sao tiếp nhận cô”

Tần Mặc cố gắng hít cái mũi một cái “ Tấn, cô biết không, đêm đó tôi kết hôn liền được đưa vào bệnh viện, lý do…bị rách âm đạo”

Thẩm Tấn đau lòng đến tê rần, vội vàng cắt lời nàng “ Những chuyện này đã qua rồi, đừng nhắc lại”

“Không” Tần Mặc dùng sức cọ vào lưng nàng hai lần, lại nói tiếp “ Tấn, tôi cũng từng dùng qua vài biện pháp”

“Tôi nghĩ là do lỗi tôi lãnh cảm, cũng muốn lựa chọn duy trì hôn nhân, nhưng sau này mới biết, không chỉ là sinh hoạt tình dục, ngay cả sinh hoạt vợ chồng cũng không tốt đẹp như tưởng tượng”

“Tôi xác thực yêu Trương Dân Sinh, nhưng lúc đó không có kinh nghiệm yêu đương, đã dễ dàng lý tưởng hóa mọi chuyện, lại không cân nhắc đến nhược điểm”

“Bây giờ nghĩ lại, Trương Dân Sinh lúc theo đuổi tôi, tính cách rất trầm lặng, mà tôi khi đó cân nhắc điều kiện kết hôn chỉ là có nhà có công việc”

“Sau khi cưới không bao lâu thì chúng tôi bắt đầu chiến tranh lạnh, cãi nhau, hắn muốn cùng tôi quan hệ, nhưng tôi lại không được”

“Tấn, thời điểm tôi gặp cô cũng không tốt, hoàn toàn bị kẹt trong vũng bùn hôn nhân thất bại, cũng không có cách nào sinh hoạt tình dục bình thường, nên canh cánh trong lòng, lại rất mẫn cảm, căn bản không rảnh chú ý những thứ khác.”

“Tôi cũng không có phát hiện tôi đối với cô  đã động lòng” Tần Mặc nắm chặt cánh tay, lại cẩn thận từng li từng tí lặp lại:

“Tấn, hiện tại tôi còn có cơ hội không?”

Tần Mặc ôm Thẩm Tấn, giống như bé mèo con ôm bắp đùi, rung rung từng hồi, thấp thỏm chờ đợi tuyên án.

Tựa hồ dài dằng dặc cả một thế kỷ, rốt cuộc Thẩm Tấn thở dài.

thanh âm của nàng có chút phát run.

“Mèo con, Tôi còn tồn tại, em mãi mãi luôn có cơ hội”

Posted in Mèo và Báo

Chương 97: Tiểu hoa cúc xin mày có liêm sỉ một chút!

Thẩm Tấn kém chút chạy với tốc độ cao nhất.

nàng chỉ muốn đi nhanh một chút, cũng rất muốn đánh mình một bạt tay.

khi đó lại  không nghe được Tần Mặc có chút dị thường sao?

nếu không phải nàng nói tiếng xin lỗi…chỉ sợ chính mình cũng không gọi lại.

Gắng sức đuổi tới bệnh viện, Thẩm Tấn cho xe dừng ở ven đường, chạy chậm đến  vào tìm Vạn Sĩ Nhã

“Ai!”

Vạn Sĩ Nhã chờ ở đại  sảnh, thấy Thẩm Tấn đến, bận bịu  vẫy gọi nàng “ Thẩm Tấn, bên này nè”

Thẩm Tấn chạy tới, bắn liên thanh  hỏi nhanh “ Thế nào ? Tần Mặc có gì nghiêm trọng không ? giải phẫu bao  lâu rồi?”

“Không có việc  gì, chỉ là viêm ruột thừa” Vạn Sĩ Nhã đem một đống giấy tờ nhét cho nàng “ Giường bệnh đã lo xong, chờ một lúc người được đẩy ra thì cô có thể  tự mình xem, mấy ngày nay chăm sóc cô ấy cho thật tốt”

…”

Nghe tới Tần Mặc không sao, nỗi lòng lo lắng lập tức rơi xuống, Thẩm Tấn đột nhiên do dự “ Cô ấy sẽ để tôi chiếu cố sao?”

Vạn Sĩ Nhã nghe xong, chán nản trợn mắt “ Cô làm sao đột nhiên khó hiểu như thế hả?”

Thẩm Tấn không nói lời nào, trọn vẹn mấy chục giây mới nói “ Cô ấy sớm không còn cần tôi, cô ấy ghét tôi, tôi…”

Nói không nổi, cho dù gần đây, thái độ Tần Mặc đối với nàng đã có chuyển biến, Thẩm Tấn y nguyên phi thường bất an.

Tôi dựa vào, Vạn Sĩ Nhã hai mắt trợn to “ Cô ấy ghét cô còn gọi cho cô làm gì hả? não cô có phải bị cửa kẹp nát rồi không?”

Dứt khoát  giật lại tờ đơn trên tay Thẩm Tấn, Vạn Sĩ Nhã quay đầu bước đi “ Cô chăm sóc hay không chăm sóc”

Thẩm Tấn sững sờ, lại hoảng, gấp đến cản lại Vạn Sĩ Nhã “ Đừng! tôi chiếu cố cô ấy là được chứ gì”

Thoáng cái cướp tờ đơn lại, bảo hộ trong tay.

Giống như nhìn kẻ ngu, Vạn Sĩ Nhã thở dài nói “ Được rồi, đừng xoắn xuýt, cô muốn cái gì, trực tiếp hỏi Tần Mặc không phải tốt hơn sao?”

“…”

Giải phẫu tiến hành rất thuận lợi, Tần Mặc rất nhanh được chuyển vào phòng bệnh.

Thẩm Tấn liền đi theo, mắt thấy sắc mặt Tần Mặc tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền nằm trên giường bệnh, còn bị cắm ống tiểu, không khỏi đau lòng.

Mèo con…

Thẩm Tấn cẩn thận từng li từng tí đưa tay ra nhẹ nhàng sờ sờ gò má nàng, Tần Mặc tựa hồ khóc, hốc mắt có chút phiếm hồng

Thừa dịp lúc còn đang giải phẫu, Thẩm Tấn chạy tới siêu thị gần đó mua chút vật dụng hằng ngày, thuận tiện chiếu cố Tần Mặc đang nằm viện.

Dược hiệu gây tê còn chưa tan, Tần Mặc mê man nặng nề, trong phòng bệnh tạm thời chỉ còn mình nàng, bỗng nhiên trở nên vô cùng yên tĩnh.

Thẩm Tấn đem cái chén mới mua, pha chút nước đường glucose đặt ở tủ đầu giường, sau đó lẳng lặng ngồi trông coi Tần Mặc.

nàng ngồi trên ghế cạnh giường, thân thể nghiêng về phía trước, mười phần êm ái nắm tay Tần Mặc, nắm thật chặt.

Bờ môi  thành kính hôn lên đầu ngón tay nàng, Thẩm Tấn ở trong lòng cầu nguyện : Mèo con, mau khoẻ lên.

Chờ đến nửa đêm, Thẩm Tấn đột nhiên cảm thấy tay Tần Mặc khẽ động.

Nàng vẫn luôn ngồi trên ghế không hề ngủ, giờ phút này tinh thần chấn động, nhanh chóng đứng lên “ Tần Mặc, cô tỉnh rồi?”

Tần Mặc nằm trên giường bệnh không có trả lời, bất quá nhẹ nhàng động đậy.

ánh mắt còn bị khăn mặt che kín, âm ấm rất dễ chịu, Tần Mặc có chút choáng váng, tay phải khẽ động, phát hiện đang bị nắm.

“Tần Mặc, vết thương còn đau không?”

Lời nói bên tai nhu hoà như thế, cũng quen thuộc như thế, ý thức của Tần Mặc nháy mắt bay ra ngoài, thật lâu không bình tĩnh nổi.

“Cô…Tấn sao?”

Bờ môi rốt cuộc có thể chậm rãi nhúc nhích, thanh âm Tần Mặc phát run, nàng không thể tin được phát ra  cái tên kia, sợ mình đang nằm mơ

“Là tôi” Thẩm Tấn trả lời ngay “ Có cảm giác gì không?”

Thật là nàng!

Thời gian lập tức ngưng kết, thân thể thống khổ dần dịu bớt, tâm lý đau đớn một lần nữa lại chiếm thế thượng phong.

Cái mũi có chút chua, Tần Mặc không khỏi nhỏ giọng nghẹn ngào.

“Cô, cô làm sao lại khóc rồi?”

Thẩm Tấn tâm hoảng ý loạn “ Đừng, đừng khóc a! có phải vết thương đau không? tôi đi gọi bác sĩ cấp cứu!”

Nói xong muốn đi, tay lại bị Tần Mặc dùng sức níu lại.

Mới được gây tê qua, Tần Mặc không sử dụng được bao nhiêu sức lực, nhưng Thẩm Tấn vẫn bén nhạy bắt được động tác của nàng.

“làm sao rồi?”

“Ô…”

Phòng bệnh y nguyên yên tĩnh, chỉ là lần này, có Tần Mặc kiềm chế tiếng khóc.

Thẩm Tấn dường như cũng đau đớn theo, vội vàng dùng tay lau nước mắt cho Tần Mặc “ Không có việc gì, không có việc gì, tôi tìm cho cô viên thuốc giảm đau, ngoan, không khóc”

Một mặt dỗ  dành một mặt liếc ống tiểu thò ra từ dưới chăn.

Giải phẫu cơ bản đều cần cắm ống tiểu, bệnh nhân bình thường sau khi gây tê liền nhét vào, đợi đến lúc phục hồi lý trí, cảm giác xâm nhập sẽ có chút đau.

Cho nên mèo con khẳng định khá đau, huống chi vết thương của nàng vẫn chưa hồi phục.

Thẩm Tấn tưởng tượng lại càng thêm lo lắng, nhưng lúc này Tần Mặc buông lỏng, nàng nhu nhu an ủi, đem tay Tần Mặc nhét vào  trong chăn.

“Ngoan, một hồi tôi liền trở về”

Thẩm Tấn hơi dịch dịch chăn mền, vội vàng chạy khỏi tìm bác sĩ.

“…”

hai  mắt  Tần Mặc còn che  kín khăn mặt, giờ phút này một mảnh tối đen, khăn mặt che mí mắt ấm áp, nước mắt lại đem gương mặt thấm lạnh

yết hầu  cứng ngắt, Tần Mặc hít mạnh mũi một cái,  xoang mũi ông ông, ở bên trong có cảm giác hơi nhớp nhúa.

Xem ra khóc đến chảy nước mũi rồi…

Thân thể mềm nhũn, hạ thể có cảm giác dị  vật, nàng hơi động đậy, bàng quang chính là chua xót, ức chế không tiểu nổi

Còn cắm ống tiểu sao?

Bộ dạng này chật vật muốn có bao nhiêu thảm liền có bấy nhiêu thảm, Tần Mặc nghĩ đến Thẩm Tấn, cảm thấy ngượng ngùng, gương mặt lập tức nóng muốn phỏng.

Cho dù ai bị như thế….bị người mình thích  trông thấy, đều chịu không nổi.

“Tôi lấy một viên thuốc giảm đau, chờ một chút cô uống nửa viên nhỏ, dược hiệu có thể duy trì tầm mười mấy tiếng, cô có thể hảo hảo ngủ một giấc.

“Ngô…”

Khóc đến nước mắt nước mũi  hoà  vào nhau, Tần Mặc chỉ có thể khẽ  rên một tiếng, ai ngờ cứ như vậy mà lỗ mũi thở ra bong bóng nước mũi!

Bản thân nàng cũng cảm nhận được chóp mũi có một cái bong bóng không thể nào  khống chế mà phồng lớn, vô cùng co giãn đung đưa trong gió.

KHông được ! mình phải hút nó vô lỗ mũi lại!

Tần Mặc lập tức hít sâu, đem cái bong bóng nước mũi kia hút ngược lại.

Nhưng hít vào duy trì được bao lâu? vết thương ở bụng dưới tê rần, Tần Mặc không thể thở ra hơi.

Theo cái đà này mà thở thì bong bóng nước mũi lại rất đáng yêu phồng lên, tiếp tục đong đưa trong gió.

A!

bé mèo quả thực sắp điên, lập tức bắt đầu hít sâu.

kết quả đương nhiên tương tự, Tần Mặc không ngừng hít vào thở ra, bong bóng nước mũi kia lại ngoan cường ở trên mũi lúc lớn lúc nhỏ, chính là không bị vỡ

Thẩm Tấn đứng bên cạnh giường nhìn đến sững sờ, trơ mắt nhìn mèo con đem bong bóng nước mũi thở ra hít vào, thổi ra hít vào…

Ách, trò này chơi vui sao?

bong bóng nước mũi co giãn tốt như vậy, hẳn là rất hiếm thấy, nhưng Thẩm Tấn mèo to cũng có lúc trỗi dậy tính cách thiếu  nhi, không khỏi duỗi đầu ngón tay, nhẹ nhàng đâm một cái.

“Bóc ~” hoàn mỹ nổ tung.

Phòng bệnh nháy mắt yên tĩnh đến không gì so sánh nổi, kỳ quái  là không khí giữa hai người bắt đầu phun trào.

Giống như có chút xấu hổ ?

“Ách, tôi xem vết thương của cô thử”

Thẩm Tấn dùng khăn giấy giúp Tần Mặc lau nước mắt nước mũi nhỏ xuống, ở không đi gây sự, vén một góc chăn mền nhìn vết thương,  lại bỗng nhiên nghe một tiếng “ Bẹt”

“…”

Ách, tựa hồ âm thanh đánh rắm ?

mặc dù trên mặt Tần Mặc bị che kín khăn, nhìn không thấy, nhưng mặt thật sự đỏ rực, lại không cởi xuống được.

Hết lần này đến lần khác căn bản không có cách khống chế, theo đó lại là một tiếng “ bẹt”

Ngay cả thả hai cái rắm, còn ngay trước mặt người mình thích, không quan tâm ai sẽ xấu hổ  chết.

“Cô ra ngoài !”

Tần Mặc gấp đến độ muốn đuổi Thẩm Tấn đi, làm sao không có hiệu quả gây tê, thân thể mền đến kịch liệt, nhưng vừa căng thẳng như thế, vết thương vốn đã có cảm giác đau nay còn đau hơn

“A~”

Nhịn không được hít một hơi, Tần Mặc có thể nói vừa hoảng vừa bất đắc dĩ, hận không thể lập tức nhảy xuống giường chạy thật xa tám ngàn thước.

Thật sự là mất mặt đến tận nhà được không ?

“Đừng nhúc nhích” Thẩm Tấn ngược lại không nghĩ nhiều như vậy “ Cô hảo hảo nằm yên đừng nhúc nhích, đây là thoát khí thôi”

“…”

Thoát khí ? đánh rắm ? Tần Mặc bỗng nhiên hối hận để Thẩm Tấn ở chỗ này, chẳng lẽ sau đó lại tiếp tục nghe nàng đánh rắm hay sao”?

Cõi lòng thích chưng diện bỗng nhiên như mảnh pha lê tan nát từng mảnh nhỏ, Tần Mặc giống như con mèo nhỏ vểnh cái mông lên đánh rắm bẹt bẹt

Trời ạ…

mèo còn chỉ có thể nằm dưới đất dùng móng vuốt che mắt, cái đuôi cứng ngắc rũ xuống, sau đó không ngừng nghĩ : Tiểu hoa cúc xin mày có liêm sỉ một chút! đừng có lại thả rắm nữa !

nhưng hiện thực là không thể nào không thả rắm…

“Bẹt bẹt bẹt ~”

Cảm giác tiết tấu như do DJ tạo ra, tạo ra tiết mục hòa nhạc cuối năm vui vẻ.

Ở trong phòng vui mừng hân hoan tiếng rắm, Tần mèo con rốt cuộc không chịu nổi áp lực của tác dụng gây tê, trực tiếp xấu hổ đến hôn mê bất tỉnh.