Posted in Mèo và Báo

Chương 95: Ngăn tường có lỗ tai mèo con thật dài

Thẩm Tấn đi khu gần đó mua thuốc dạ dày về, trở về cho  Ngụy Nam uống xong, vội vội vàng vàng trở lại văn phòng.

Nàng gửi tin nhắn cho Tần Mặc, giải thích mình có  chút việc riêng, nhưng khi Thẩm Tấn đẩy cửa ra, lại không nhìn thấy Tần Mặc.

nàng đi đâu rồi ?

trong văn phòng đột nhiên trống rỗng, trái tim Thẩm Tấn cũng theo đó nhói lại, không khỏi hoài nghi những chuyện vừa rồi  có phải đang nằm mơ.

Tần Mặc…đi rồi sao?

Thất vọng mất mát, lúc này điện thoại di động rung lên, Thẩm Tấn bận bịu mở ra xem, thấy có tin nhắn.

Người gửi là Tần Mặc nói: Thẩm tổng, tôi có chút việc riêng, về trước.

Mười phần ngắn gọn, Thẩm Tấn xuất thần nhìn chằm chằm tin nhắn.

Nửa ngày, nàng nhấn vào khung trả lời, đánh xuống: Tần Mặc, lúc nãy cô hôn tôi là có ý gì?

Nụ hôn vừa rồi dường như còn lưu lại trên da nóng bỏng, Thẩm Tấn ngốc nghếch mười mấy giây, lại chậm rãi xóa dòng chữ này.

Suy tư hồi lâu, nàng nghĩ nghĩ muốn đánh gì đó, nhưng rốt cuộc chỉ có hai chữ “ Tần Mặc “ cô đơn ở bên trong khung chat.

Cuối cùng cũng không hỏi gì nữa.

….

Đêm nay, rối loạn.

Hôm sau sáng sớm, Tần Mặc phát hiện dưới mắt mình đã có chút nhàn nhạt lành lạnh.

Tựa hồ mấy ngày gần đây quá nặng ưu tư, đến ở mức trạng thái này.

Bất đắc dĩ trang điểm đậm một chút, Tần Mặc như thường lệ đi văn phòng, chuẩn bị một ngày làm việc.

Khởi động máy tính, Tần Mặc đi đến phòng giải khát lấy chút thức ăn.

Trở về thì màn hình máy tính vẫn còn ở tình trạng đang khởi động, Tần Mặc vừa cắn bánh mì, vừa tuỳ ý cầm điện thoại.

Dường như vô ý,  lại như cố ý, nàng ấn mở tin nhắn.

Thẩm Tấn có thể nào gửi tin nhắn ?

nàng cẩn thận mở ra tin nhắn người lạ, nhưng bên trong chỉ có tin tức giao hàng.

Xem ra là không có.. Tần Mặc thất vọng quay trở lại màn hình chính, miệng cắn bánh mì vậy mà không có hương vị ngọt ngào.

Trong lòng hoảng sợ, đúng lúc này, điện thoại đột nhiên chấn động.

Nghĩ rằng xem tin nhắn của Thẩm Tấn, Tần Mặc giật mình, vội vàng kéo thanh tin nhắn xuống, xem xét.

Kết quả là tin nhắn của Thân Du.

Hỏi Tần Mặc có ở văn phòng không, bất quá không đợi  Tần Mặc trả lời, Thân Du đã gọi điện thoại tới.

“Tần tổng có thể giúp tôi một chuyện không?”

Thân Du rất gấp “ Bảo bảo nhà tôi bỗng nhiên phát sốt, tôi phải đi bệnh viện, nhưng bên Loan Hoàng có buổi biểu diễn thời trang, tôi không qua giám sát được, cô có thể thay tôi đến đó được không ?”

“Ây…cô nói là Loan Hoàng sao?”

Tần Mặc có chút không dám tin tưởng, Thân Du bắt đầu giản lược tóm tắt kế hoạch cho nàng nghe.

“Gần đây Loan Hoàng mới khai máy một bộ phim, thuộc thể loại kiếm tẩu thiên phong, khó khăn lắm mới được duyệt, từ đạo diễn và diễn viên đã thay đổi mấy lần, lần này thật vất vả triển khai dự án, đặc biệt coi trọng”

Hôm qua Tần Mặc đi quá giang xe tới chỗ trình diễn thời trang, thực tế chỉ là diễn tập, hôm nay mới quan trọng chính thức.

Loại chuyện này không thể thiếu đội ngũ truyền thông, chỉ có tên đạo diễn không đủ, còn phải góp mồi lửa mới có thể đốt cỏ khô, huống chi còn phải đề phòng phim trường có chuyện bất ngờ xảy ra.

Đoán chừng Thẩm Tấn có thể phải xuất đầu lộ diện, Thân Du đương nhiên phải tự mình đi xem xét, nhưng con của nàng mới đầy tháng, bỗng nhiên phát bệnh, làm mẹ sao có thể bỏ mặc.

Càng nghĩ, cảm thấy Tần Mặc thích hợp giúp nàng vài phút.

“Tôi…tốt a, cô nói ở đâu?”

Cũng may mắn công việc của nàng bên này lại gặp được Lê Ti Như, cho nên nhanh chóng đạt được thỏa thuận chung, khách hàng không làm khó, xử lý được bảy tám phần.

Thân Du thấy nàng đáp ứng, bận bịu luôn miệng nói cám ơn, rồi đưa địa chỉ.

Quả nhiên là chỗ hôm qua, Tần Mặc cúp điện thoại, cắn hai ba lần nuốt trọn ổ bánh mì, uống chút nước liền ra ngoài.

Đường đi hơi kẹt, bất quá cũng không quá trễ, Tần Mặc đem xe đậu ở bãi xe ngầm, vội vội vàng vàng xuống xe đi lên tầng.

Tần Mặc nói chuyện với Thân Du, chuẩn bị cùng nhân viên truyền thông đi tiếp ứng, tới chỗ rẽ, điện thoại di động liền rung lên.

Không biết điện thoại của ai, nhưng Tần Mặc cúi đầu xem xét, phía trước bỗng nhiên xuất hiện một người.

Hai bên không chút nào chuẩn bị, huống chi người kia còn cầm cái hộp lớn, thế là hai người đụng mạnh vào nhau.

Tần Mặc thiếu điều làm rơi di động xuống đất, lúc lấy lại tinh thần, phát hiện ở trước mặt có người ngã xuống, đồ vật trong thùng văng tứ tung.

“Cô không sao chứ?”

Tần Mặc nhìn cô gái trẻ, mặc quần áo lao động, hẳn là nhân viên công tác chổ này, liền tiến tới đỡ nàng.

Cô gái trẻ mơ mơ màng màng đứng lên, lúc đầu thầm nghĩ nói cám ơn, xem xét nhìn thấy Tần Mặc lại bị dọa đến hoa dung thất sắc

“Cô, áo của cô…”

Tần Mặc cúi đầu, nhìn ở trên áo sơ mi trắng nhiễm một mảng đỏ tươi.

“…”

Thật đúng là tai hoạ bất ngờ, cô gái nhỏ muốn khóc, Tần Mặc thấy nàng nhỏ tuổi, lại có dáng vẻ thất kinh, cũng chí có thể nói không sao.

“Không được không được, cái này….”

tiểu cô nương nói năng lộn xộn, nàng nhìn cách trang điểm của Tần Mặc, hẳn là người phụ trách truyền thông “ Tôi tìm cho cô bộ quần áo, cái này, cái này, tôi giặt giùm cô”

“…”

Lâm thời lâm địa, giặt đồ chỗ nào ? lại nói cũng không kịp, bất quá Tần Mặc nhìn đồng phục làm việc của nàng, là áo thun màu trắng.

Mặc đỡ vài phút cũng không tệ, Tần Mặc liền hỏi “ Đồng phục làm việc của cô có dư không?”

Cô gái trẻ nghĩ nghĩ, giống như nhớ trong phòng nhân viên thay đồ còn một bộ sơ cua.

Tần Mặc liền nhờ nàng đi lấy, cô gái nhỏ gật gật đầu, nhặt đồ trên đất, vội vàng ôm đi.

cũng không biết thuốc đỏ trong hộp là gì, Tần Mặc thấy mọi người rời khỏi, cúi đầu nhấc cổ áo ngửi, có mùi khó tả.

Mùi này hun đến khó chịu, Tần Mặc ngẩng đầu thấy phía trước có toilet, liền đi về phía trước muốn lau chùi một chút.

Loan Hoàng ở trong ngành giải trí cũng nổi tiếng, thuê hội trường cũng không tệ, toilet cũng rất sạch sẽ, ngăn cách nhau cũng khá cao.

Rõ ràng được nghiêm túc quét dọn qua, mặt đất không chút bụi bặm, bồn rửa tay còn có đốt hương huân hương, không hề có mùi nào khác thường

Tần Mặc tuỳ tiện đẩy một phòng toilet đi vào, cởi áo khoác treo trên tấm ngăn, cởi áo, dùng khăn tay nhúng nước lau xăng dính trên người.

Lúc này mới lau sạch sẽ da thịt, đang nghĩ ngơi làm sao xử lý áo bị làm bẩn, đột nhiên nghe thấy bên ngoài có động tĩnh.

“Tách…”

Tựa là thanh âm bật lửa, Tần Mặc hiếu kỳ từ khe cửa vụng trộm nhìn ra ngoài.

Khe cửa nhỏ không nhìn thấy toàn cảnh, chỉ có thể nhìn thấy người tới mặc áo sơ mi trắng, một cánh tay đặt trên bồn rửa.

Có làn khói nhàn nhạt bay ra tràn ngập, Tần Mặc rất nhanh nghe thấy mùi thuốc lá…nguyên lại có người trốn ở đây hút thuốc.

Tần Mặc thu tầm mắt, tiếp tục dùng khăn ướt lau vạt áo, đột nhiên nghe tiếng giày cao gót va chạm trên sàn nhà

“Thẩm tổng”

Một tiếng gọi để trái tim Tần Mặc nhảy lên cổ họng, nàng lập tức ngừng động tác, lỗ tai tập trung lắng nghe.

Bên ngoài là Đinh Vũ Manh cùng Thẩm Tấn.

Thẩm Tấn đúng là tranh thủ lúc rảnh rỗi, trốn vào đây hút thuốc.

Mà Đinh Vũ Manh âm thầm theo nàng tới đây.

“là cô a”

Đã có người, Thẩm Tấn liền dập thuốc vào cái gạt tàn đặt trên bồn rửa tay, lễ phép cười cười “ Tìm tôi có việc gì không?”

Đinh Vũ Manh không khách khí “ Em tìm Thẩm tổng, đương nhiên là tỏ tình a

Gọn gàng dứt khoát, ngay cả quanh co lòng vòng cũng không có, Tần Mặc ở phòng kế bên đều nhanh đem lỗ tai áp trên vách cửa.

“A” Thẩm Tấn hơi có chút giật mình, bất quá rất nhanh liền điều chỉnh lại “ Xem ra gần đây tôi khá đào hoa”

Ngữ khí có phần nghiền ngẫm, Đinh Vũ Manh vũ mị cười cười, tay phải vén lên sợi tóc, “ Hoa hồng là em tặng”

“Ừm…”

Cũng chả có gì bất ngờ, nhưng Thẩm Tấn vô ý xoắn xuýt đề tài này.

“Cô tìm tôi…”

“Thẩm tổng có phải có rất nhiều người theo đuổi?”

Đinh Vũ Manh cắt lời Thẩm Tấn “ Thẩm tổng xem em là dạng nào?”

Đây chính là  có chút hùng hổ doạ người, nhưng đủ thẳng thắn, so với thủ đoạn nhỏ che che lấp lấp tốt hơn nhiều.

Thẩm Tấn không ghét loại phương thức giao tiếp này, huống chi Đinh Vũ Manh ở ngành giải trí danh tiếng đang rất tốt, làm người thẳng thắn, luôn muốn ký hợp đồng với Loan Hoàng, có thừa “ hào quang”, cũng chưa từng nhúng chàm.

Tầng quan hệ này, thái độ của Thẩm Tấn cũng không quá khắt khe.

“Có thật nhiều theo đuổi tôi”

Nàng có chút ý tứ trêu ghẹo, chỉ chỉ vết sẹo dài trên mặt mình “ Tôi cũng không biết sao mặt này cũng có người theo đuổi?”

Đinh Vũ Manh cười cười “ Tôi cảm thấy nhìn rất đẹp”

Thẩm Tấn nao nao, giống như nơi nào nghe qua lời này ?

“Tôi cảm thấy rất đẹp” …. Tần Mặc ?

trong đầu cứ thế mà loé lên,  thật tình không biết mình nhớ người này, ở nơi nào đó ở phòng kế bên, hết sức chuyên chú “ tai vách mạch rừng”

Tần Mặc đem lỗ tai dán trên ván cửa, nếu như có thể, nàng đại khái  hận không thể có một cái lỗ tai mèo nghe thấu mười mét , tiện đem cuộc đối thoại của hai người bên ngoài nghe rõ ràng một chút.

ttm nói cái gì ?  bị  rất nhiều người theo đuổi?

“Em có thể xếp hàng không?” Đinh Vũ Manh còn nói “ Mặc kệ là ăn cơm, nói chuyện phiếm, hay là…”

Ngừng lại một chút, đôi mắt  đào hoa phóng điện, lớn mật trêu chọc, môi son nàng khẽ mở, tao tình phun ra hai chữ “ Lên giường”

“…”

Quả thật quá thẳng thắn rồi, Thẩm Tấn  trong lòng thầm nghĩ.

mà Tần Mặc ở phòng kế bên nghĩ lại là: Đến cùng có bao nhiêu người a? tôi, tôi không muốn bốc số xếp hàng đâu ?

bình dấm chua bị đổ mấy trăm vò, ngay cả bản thân nàng còn nghe được vị chua.

Nhưng cuộc nói chuyện bên ngoài chỉ có thế.

“Phim mới sắp quay” Thẩm Tấn đút tay vào túi quần, nửa thật nửa giả cười cười “ Cô không sợ những lời này bị người ta  nghe thấy rồi viết bậy bạ sao?”

“Có Thẩm tổng ở đây ai dám công khai, lại nói…”

Đinh Vũ Manh ý vị thâm trường nháy mắt “ Có thể cùng Thẩm tổng có tin đồn, em cầu còn không được”

Thẩm Tấn  từ chối cho  ý kiến, cúi đầu nhìn đồng hồ “ Buổi trình diễn thời  trang bắt đầu rồi thì phải ? cô nên ra ngoài”

“Thẩm tổng thì sao?”

Đinh Vũ Manh có chút không buông tha “ Tôi có thể đứng xếp hàng sơ cua  không?”

Thẩm Tấn nhìn nàng, hơn nửa ngày mới nói “ Không thể nào sắp số cho cô được”

“Ăn cơm thì sao?”

Đinh Vũ Manh không nhụt chí, ngược lại tiến tới nửa bước, càng thêm thiên kiều bách mị “ Em có vinh hạnh hẹn Thẩm tổng một bữa cơm không?”

Thân là tổng giám đốc, nhiều ít gì cũng phải xã giao, mà Đinh Vũ Manh không chỉ là “lão công nhân” đào  chân tường không cho người khác  đi, càng khó rửa  sạch  danh tiếng.

Hiện tại liên quan tới phim mới, nàng cùng Thẩm Tấn ăn một bữa cơm quá bình thường, Tần Mặc không phải không biết, nhưng chính là nhịn không được chua xót.

Nhưng  lỗ  tai lại nghe thấy:

“Tốt,   định thời gian đi”

“Kia..vậy ngay tối nay được không?”

Posted in Mèo và Báo

Chương 94: Luận heo mẹ hậu sản hộ lý

“Thẩm tổng không thích nhất chính là sô cô la”

Giống như ma chú, những lúc Tần Mặc ngừng làm việc, bên tai liền sẽ ba lần bốn cữ vang lên câu nói của Đinh Vũ Manh.

Thẩm Tấn không thích nhất chính là sô cô la, mà mình tặng cho nàng lại chính là sô cô la.

Tần Mặc ôm đầu, ngón tay phải không ngừng bấm bút bi, tựa hồ có nôn nóng muốn giải quyết chuyện nào đó, “cộp cộp” tiết tấu có chút hỗn loạn.

Tặng quà đương nhiên hợp ý, nhưng Tần Mặc giờ phút này cảm thấy bất an cùng bực bội, không phải đưa sai sô cô la, mà chính vì Đinh Vũ Manh.

Cô ta  làm sao biết Thẩm Tấn thích gì?

So với việc nàng hoàn toàn không biết gì, tình địch lại hiểu rõ Thẩm Tấn hơn ai hết? có lẽ…quan hệ giữa các nàng so với nàng còn thân thiết hơn?

Trái tim giống như bị đung trên  lửa nóng, khiến Tần Mặc khó chịu đến cực điểm, nàng bỗng nhiên đặt bút bi lên bàn, từ trong ngăn kéo lấy ra tập hồ sơ, lập tức đứng dậy lấy túi khoác lên vai đi ra ngoài.

Đã đêm, Tần Mặc vội vàng xao động bấm thang máy, cảm giác ở trong óc có âm thanh thúc giục nàng: đi tìm Thẩm Tấn.

Mấy ngày liên tiếp gặp gỡ, Thẩm Tấn thuỷ chung vẫn lãnh đạm, cho dù  Tần Mặc tỏ tình cùng tiếp cận, thái độ của nàng vẫn mười phần mập mờ.

Tựa như do dự trước lằn ranh, do dự không ngừng, nàng vẫn không có ý xác nhận với Tần Mặc.

Lông mày vặn chặt, Tần Mặc vừa bước chân vào thang máy, bấm nút tầng lầu, sau đó bực bội nhấn nút đóng cửa mấy lần.

Thang máy khép cửa lại,  từ từ đi xuống cho cảm giác như mất trọng lực, Tần Mặc khoang tay, trong giây phút ngắn ngủi, thân thể cùng ý thức đều lơ lửng.

Bất ổn, không có chút một chút lực nào.

Thẩm Tấn đến tột cùng do dự cái gì? Tần Mặc nghĩ, có lẽ đang lựa chọn giữa nàng và Đinh Vũ Manh sao?”

Cái này khiến nàng không thoải mái, đáy lòng càng ghen tuông muốn dời sông lấp biển, vừa chua vừa chát, chắn lồng ngực muốn ngạt thở.

Rất nhanh, cửa thang máy mở ra, Tần Mặc rời khỏi không gian hẹp,  đứng ở hành lang, hít một hơi sâu.

Từ hàng lang đi xuống chính là bãi đậu xe ngầm, không khí lạnh lẽo tịch mịch, chung quanh vô tình an tĩnh, đèn u ám chiếu xuống mặt đất, càng thêm ảm đạm, vầng sáng lạnh lẽo.

“Cộc cộc”

Giày cao gót va trên mặt đất vang lên tiếng vọng yếu ớt, Tần Mặc bước nhanh đến trước xe nàng, kéo cửa ghế lái ngồi vào.

Nàng đem túi khoác vai cùng hồ sơ đặt ở ghế phụ, cắm chìa khoá khởi động xe

Rất mau lái xe rời khỏi bãi xe ngầm, đi thẳng về Loan Hoàng.

Thời gian này, khu thương mại đã vắng lặng, đường cũng không đông, Tần Mặc đậu đi qua hai cái đèn đỏ, đến dưới lầu Loan Hoàng.

Lúc đậu xe ở ven đường, trái tim Tần Mặc còn bực bội nhảy lên, nàng tựa hồ cái gì cũng không có cân nhắc, liền mười phần xung động mà tới.

Thậm chí không cần biết Thẩm Tấn còn ở đó không, đầu Tần Mặc trống rỗng, lúc này mới nhớ cầm điện thoại, muốn gọi điện cho nàng.

Thế nhưng lúc đầu ngón tay sắp chạm vào bàn phím, lại dừng.

Trong đầu kêu loạn, hình như cái gì cũng không tồn tại, Tần Mặc nhìn chằm chằm bàn hình, cảm thấy có cảm giác chưa xác định.

Thẩm Tấn đang làm gì ? Vẫn đang ở văn phòng không? có chê nàng phiền nhiễu không?

Do dự để một tiếng nói khác trong đáy lòng vang lên: Nếu không chờ chút ?

Không tự giác mà thở dài, kỳ thật Tần Mặc cũng không biết mình rốt cuộc chờ cái gì, chỉ là trong chớp mắt, không cách nào lựa chọn.

Nàng nới lỏng dây an toàn, dựa vào ghế lái, thở dài một tiếng, mệt mỏi gác trán.

Đối diện đường chính là khu ký túc xá của Loan Hoàng, giờ phút này chỉ có mấy tầng lầu sáng đèn, bất quá cửa ra vào vẫn y nguyên đèn đuốc  sáng trưng.

Tần Mặc nghiêng đầu, ánh mắt run rẩy liếc qua.

Cách miếng dán kiếng xe, bên ngoài hết thảy đều giống như phủ một lớp sương mù, rất không chân thực.

Tắt đèn trong xe, Tần Mặc có thể nghe được tiếng thở của mình, thậm chí có thể cảm thấy rõ ràng bộ ngực chập trùng.

Một loại cảm xúc vắng vẻ, lại khát vọng.

Ngồi yên thật lâu, Tần Mặc rốt cuộc cầm điện thoại, hạ quyết tâm, dùng sức bấm nút gọi Thẩm Tấn.

“Alo”

Đầu bên kia truyền đến thanh âm thanh nhã êm tai, trầm ổn như nước “ Tôi là Thẩm Tấn “

“…”

Rõ ràng quen thuộc đến cực điểm, Tần Mặc lại đột nhiên nghẹn ngào, như thế nào cũng không mở miệng được.

Hốc mắt đột nhiên có chút ẩm ướt, Tần Mặc không nói gì, cứ như vậy dùng sức cầm di động.

Cho đến khi đầu dây bên kia truyền tới một tiếng: “ Tần Mặc ?”

“Ngô…”

Tần Mặc bối rối trả lời, nàng cố gắng đình chỉ chua xót không rõ kia, vội vàng nói: “ Đúng, là tôi, Tần tổng”

Thẩm Tấn ngược lại so với tưởng tượng tự nhiên hơn “ Có chuyện gì không?”

“Tôi có, có việc muốn…làm phiền Thẩm tổng”

Tựa hồ cũng không nói gì, Tần Mặc ám đạo mình vô dụng, lại nghe bên kia nhẹ nhàng trả lời: “ Tôi ở văn phòng, cô có thể tới”

Chuồn chuồn lướt nước, nhưng trong nháy mắt đem tất cả do dự của Tần Mặc xua tan hết.

Nàng bình tĩnh trở lại, một lần nữa chỉnh lý cảm xúc, trả lời “ Được”

Thẩm Tấn ừ một tiếng, nói vài câu đơn giản, sau đó cúp điện thoại.

có một số việc không bết bát như tưởng tượng, Tần Mặc có chút vui vẻ, nàng rất mau cất điện thoại, cầm túi đeo vai cùng hồ sơ bước xuống xe.

Đi lại vậy mà rất nhẹ nhàng, Tần Mặc theo lời Thẩm Tấn nói, tìm tới thang máy chuyên dụng, đi lên lầu.

Đoán chừng thư ký đã tan tầm, lần này không ai đi về trước đón rước, Tần Mặc ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm.

Nàng muốn ở riêng với Thẩm Tấn.

Trong văn phòng ánh sáng tràn ngập, Thẩm Tấn mời Tần Mặc đi vào, khách khí hỏi nàng có muốn uống trà không.

“Thẩm tổng” trái tim Tần Mặc không ở chỗ này, nàng cơ hồ cấp bách lấy phần hồ sơ trong túi ra, đưa cho Thẩm Tấn

“Có thể giúp tôi nhìn một cái không?”

Thẩm Tấn nao nao.

Lần trước Tần Mặc tức giận rời phòng làm việc của nàng, Thẩm Tấn rất nhanh liền biết được, Tần Mặc đổi người phụ trách.

Hiện nay người khác phụ trách kết nối Loan Hoàng, Tần Mặc lại đưa hồ sơ kia là có ý gì?

“Vậy cô chờ một lát, tôi xem một chút”

Thẩm Tấn quay đầu ngồi xuống ghế salon, đem bộ hồ sơ kia lật nhẹ từng tờ.

Toàn là tiếng Anh, bất quá phiên dịch cũng rất tốt, Thẩm Tấn lập tức đọc tiên đề lớn phía trên : Luận heo mẹ hậu sản hộ lý

“…”

Cái này là cái gì?

tuỳ tiện lật vài tờ, đầu đề tiếng Anh kia lại không khớp với văn bản phía sau, căn bản là một mớ hỗn độn.

“…”

Không phải là giấy lộn dùng để khảo thí khả năng đánh máy của ứng viên chứ, Thẩm Tấn có chút lặng im, lại vào lúc này, cảm thấy Tần Mặc ngồi xuống bên cạnh nàng.

“…”

Mùi hương khiến người say mê chui thẳng vào mũi, Thẩm Tấn bỗng nhiên không dám động đậy.

Chỉ có thể giả vờ tiếp tục xem, tiếng trang giấy ma  sát vào nhau xào xạc vang lên trong văn phòng yên lặng tịch mịch, Thẩm Tấn nhìn không chớp mắt, tựa hồ đem toàn lực chú ý đọc văn bản.

“…”

Thẩm Tấn phản ứng bình thường, Tần Mặc không khỏi có chút nóng nảy, hai ngón tay bấu vào nhau có chút xoắn xuýt.

Liền…dạng này?

Trong lòng thùng thùng bồn chồn, Tần Mặc nhìn thấy Thẩm Tấn lạnh lùng không hề bận tâm lại cảm thấy có chút uể oải, một mặt lại cảm thấy không cam tâm.

Người yêu tốt nhất, bỏ lỡ chính là cả đời !

“Thẩm Tấn “

Âm thầm bấm lòng bàn tay, Tần Mặc lấy dùng khí, rõ ràng gọi tên Thẩm Tấn.

Âm cuối thế mà hơi run, nhưng giọng điệu này để bàn bạc việc công có chút nghiêm túc quá mức, Thẩm Tấn liền không để tâm, ừ một tiếng, quay đầu nhìn Tần Mặc.

Nàng nghĩ là đối phương muốn bàn bạc chút công chuyện, ai ngờ Tần Mặc bỗng nhiên nghiêng về phía trước , nghiêng đầu hôn lên  cằm Thẩm Tấn.

“Chụt~”

Cố ý hôn có âm thanh, Tần Mặc cũng xấu hổ không chịu được, nhưng vẫn giả bộ trấn định, ánh mắt chỉ là nháy một cái, liền chuyển chú ý về lại Thẩm Tấn.

Thẩm Tấn lại hoàn toàn sững sờ.

thân thể cùng linh hồn giống như bị nụ hôn này tách rời ra làm hai, bộ phận thuộc về linh hồn khiến tim Thẩm Tấn đập loạn không ngừng, phần thân thể của Thẩm Tấn lại ngây ra như phỗng.

Vài giây đồng hồ sau, Thẩm Tấn đột nhiên từ trên ghế salon nhảy dựng lên.

“Vậy vậy” mặt nàng có chút nóng lên “ Tôi đi đi nhà vệ sinh”

Nói xong liền đi mấy bước đến cửa, chạy ra ngoài trốn mất.

Tần Mặc “…”

Ngoài cửa.

Thẩm Tấn cầm nắm cửa, nhịp tim bất ổn.

Thực tế khó tưởng tượng: Tần Mặc vậy mà hôn nàng.

nhưng kích động ngắn ngủi qua đi, Thẩm Tấn không khỏi nghĩ đến mấy ngày nay, Tần Mặc làm đủ mọi chuyện.

Rõ ràng là lấy lòng, nhưng Thẩm Tấn càng thêm bất an

Hai người họ lại như trước kia, nàng…thật có thể không?

Rõ ràng như vậy…thật sẽ không còn không cần nàng nữa sao?

Suy nghĩ phân loạn, đột nhiên nghe tiếng bước chân.

Thẩm Tấn ngẩng đầu, phát hiện có một cô gái đi đến.

Ai tự tiện đến đây? Thẩm Tấn không vui nhíu lông mày, tiến lên muốn chất vấn, đột nhiên nghe một giọng nam từ tính

“Tiểu Tấn”

Cũng không có người khác, tự nhiên chính là cô gái trước mắt đang nói chuyện.

Thẩm Tấn trọn vẹn sững sờ trong vài giây “ Cữu cữu?”

Cô gái trước mắt lại là Nguỵ Nam, hắn một đầu tóc dài xoăn cuộn, còn phong tao mặc lễ phục trễ ngực.

Giày cao gót so với cô gái bình thường còn cao hơn, Thẩm Tấn nhất thời nhức đầu, nhìn hắn không nói nên lời “ Cậu làm gì vậy?”

“A….cải trang trang điểm chút”

Nguỵ Nam làm vua màn ảnh, nữ trang đương nhiên không phải chuyện lớn, bình thường hắn trốn bọn phóng viên chó săn, cũng thường dùng.

“….”

Một người đàn ông tuấn lãng lại mặc nữ trang, mà còn thiên kiều bách mị, nhưng Thẩm Tấn y nguyên không quen.

“Tiểu Tấn, con có thuốc dạ dày không?”

Nguỵ Nam ngượng ngùng có chút yểu điệu, ôm bụng chê cười nói “ Cậu hôm nay tụ tập với bạn, uống nhiều một chút, hiện tại hơi khó chịu”

“…”

Vốn còn nghĩ vén tóc giả của  hắn, nhìn tình hình này, Thẩm Tấn thực tế không tiện nói  gì, đỡ Nguỵ Nam nói “ Trước vào phòng làm việc con nằm đỡ, con đi mua thuốc”

Nguỵ Nam dựa vào  vai Thẩm Tấn, một đại nam nhân lại có chút nũng nịu “ Ai, Tiểu Tấn Tấn thật tốt”

Thẩm Tấn nghe thấy cả người nổi da gà nghĩ: May mà là mình, để Tần Mặc trông thấy, thì thật mất mặt.

Một bên oán thầm một bên đỡ Nguỵ nam đi về phía thang máy, thật tình không biết sau lưng, cửa ban công hé mở một lỗ nhỏ.

Tần Mặc trơ mắt nhìn Thẩm Tấn đỡ một cô gái đi vào thang máy

Đinh Vũ Manh?

Posted in Mèo và Báo

Chương 93: Thứ Thẩm tổng không thích nhất.

trên đời này không có bức tường nào mà gió không vượt qua được.

mặc dù nhân viên Loan Hoàng đều ký giấy thỏa thuận bảo mật, đều được huấn luyện không được đồn đại nhiều chuyện, nhưng vẫn có vài tin tức ngầm lan truyền nhanh chóng.

Nghe nói, Thẩm tổng có người theo đuổi.

Chuyện của tổng giám đốc đương nhiên không ai dám nói loạn huyên thuyên, tin tức truyền đi lại có mũi có mắt, nghe nói người theo đuổi có mười hai múi bụng, giá trị bản thân hơn trăm triệu, chẳng qua là loại tin tức của chó săn nhỏ.

Bất quá vẫn là một dạng tin đồn thất thiệt, ngược lại có người chú ý tới, lần trước có đoá hoa hồng đưa tới, văn phòng tổng giám đốc thỉnh thoảng lại có cành hoa hồng khô héo xuất hiện.

“Thẩm, Thẩm tổng”

Giờ phút này, chó săn nhỏ trong truyền thuyết “có mười hai múi bụng, giá trị bản thân hơn trăm triệu” Tần Mặc, liền ở trong phòng làm việc của Thẩm Tấn tặng hoa hồng.

Mà hoa hồng không phải thổi phồng, không phải một bó, mà chỉ là một cành.

“Cho, cho cô nha”

đầu ngón tay Tần Mặc cầm một cành hoa hồng, tay trái chắp sau lưng, khẩn trương nắm góc áo.

Nàng cúi đầu, giống như con mèo nhỏ lần đầu tiên ngậm “bảo bối” đưa tới trước mặt chủ nhân, có chút ngượng ngùng cùng một chút bá đạo “ cô không thể không nhận”

“…”

Gần đây hoa đào nở rộ, trước đó bị Đinh Vũ Manh tỏ tình, nhận một bó lớn hoa hồng, lại có người mang tới hoa hồng nữa.

Còn thật đặc biệt, không phải một bó, không phải một chùm, mà chỉ một cây… Thẩm Tấn rất hoài nghi Tần Mặc có phải một ngày đưa chín lần hay nhiều hơn thế.

Nhưng một bé mèo con như thế lại không cách nào khiến người tức giận được. nhưng Thẩm Tấn cảm thấy có chút khó chịu.

“Cô thích tôi sao?”

“Ừm, bởi vì cô so với Trương Dân Sinh tốt hơn”

Nàng mới trở về, thái độ mèo con đối với nàng liền thay đổi chóng mặt, có chút tự mình đa tình, Thẩm Tấn luôn luôn cảm thấy bất an.

Nói gì thì nói nàng vẫn rất để ý, mà nàng thật sợ sẽ nghe được câu trả lời như vậy.

Chỉ là so với chồng cũ tốt hơn nên thích, vậy nếu một người nào đó cũng tốt hơn so với chồng cũ, có phải nàng cũng muốn người đó không?

Đây là câu hỏi khiến lòng người đau đớn cùng không đành lòng nghĩ tới, lông mày Thẩm Tấn cau lại, nhìn chằm chằm đoá hoa hồng chìm vào trầm tư.

Vẫn là…không muốn sẽ tốt hơn sao?

“Tần tổng, hoa hồng này, tôi vẫn không…”

Chữ cần chưa kịp nói ra lời, Thẩm Tấn đột nhiên nhìn thấy Tần Mặc đỏ vành mắt.

Nước mắt rưng rưng, bộ dáng như muốn khóc.

“Ây…”

Thẩm Tấn đột nhiên cảm giác được lần trước đi tới nhà Tần Mặc ăn cơm , kỹ năng nước mắt của nàng tăng thêm vài bậc

Không có cách, Thẩm Tấn chưa kịp nhẫn tâm, thì trái tim đã mềm nhũn.

“Cám, cám ơn”

Thẩm Tấn chỉ có thể đặt hoa hồng xuống, sau đó xấu hổ lại không thất lễ nhìn Tần Mặc cười cười.

Tần Mặc tự nhiên vui mừng khôn xiết, đần độn cười theo.

“Đông đông đông”

có người gõ cửa, Thẩm Tấn bận bịu cắm cành hoa hồng vào bình nhỏ trên bàn, sau đó sửa sang y phục nói “ Mời vào”

“Thẩm tổng” thư ký theo lẽ thường mà thông báo “ Thời gian đã đến, cô còn phải đến phim trường?”

Hôm nay có một nghi thức khai máy quan trọng, diễn viên ngoài trừ vua màn ảnh vô cùng uy tín Nguỵ Nam, còn có ảnh hậu Đinh Vũ Manh cùng một nhóm diễn viên đang nổi tiếng.

Tuyên truyền tạo khí thế, đương nhiên không miễn được mấy chuyện châm củi thêm lửa, huống chi bộ phim này cũng tính tương đối khó khăn, Thẩm Tấn mặc dù không công khai lộ mặt trước truyền thông, nhưng nghi thức khai máy luôn cùng tham gia với đạo diễn.

“Tôi sẽ tới liền”

Thư ký nhẹ gật đầu, rời đi trước an bài công việc quan trọng.

Văn phòng chỉ còn lại hai người, Thẩm Tấn đang muốn nói “ Tôi đưa Tần tổng ra ngoài” thì bị Tần Mặc cướp lời “ Có thể cho tôi quá giang một đoạn không?”

“…”

Thẩm Tấn đối với việc cho quá giang có chút trì độn, Tần Mặc mặt đỏ ửng “tôi có chuyện cần làm gần đây”

“…”

Đến cùng không phải mọi chuyện đã rõ ràng, Thẩm Tấn không khỏi nghĩ : Đây chẳng lẽ là ỷ lại vào mình rồi sao?

Khó phân biệt thật giả, bất quá Thẩm Tấn vẫn gật đầu.

hai người cùng một chỗ đi thang máy xuống tầng dưới, trái tim Tần Mặc cứ đập mạnh liên hồi, ánh mắt luôn nhịn không được nhìn về phía Thẩm Tấn.

bãi đậu xe dưới lòng đất đã có tài xế  chờ sẵn, Thẩm Tấn ngồi vào hàng sau để Tần Mặc làm theo.

Ghế sau ngăn cách với hàng trước, còn có tác dụng cách âm, Tần Mặc ngồi ở bên phải, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ

So với bên ngoài, không gian đột nhiên thu hẹp, khiến người khô nóng khó chịu

“Phù phù, phù phù…”

Trái tim cứ thế va chạm vào lồng ngực, Tần Mặc cảm thấy hơi thở có chút gấp gáp, dường như bị cái gì đó dồn ép, không cách nào suy nghĩ.

Tựa hồ như  nam châm hút lấy, nàng luôn luôn không nhịn được muốn nhìn Thẩm Tấn, lại rốt cuộc ngượng ngùng, mỗi lần như thế lấy nhìn thẳng về phía trước, lại không dám nhìn lệch sang Thẩm Tấn.

Thẩm Tấn dựa vào một bên phía trái, mười phần yên tĩnh, Tần Mặc theo dư quang có thể thấy góc áo tây trang màu xám nhạt của nàng.

có lẽ là do khác biệt tâm cảnh, thế mà chỉ nhìn thoáng góc áo cũng đủ khiến nàng khẩn trương, Tần Mặc nghe trái tim mình đập cuồng loạn, không chịu được nghĩ: thật muốn Tấn ghê.

Chóp mũi ngửi được mùi thơm nhàn nhạt, thanh nhã mà dễ ngửi, tựa hồ là nước hoa trên người Thẩm Tấn, Tần Mặc mới chậm rãi lấy lại tinh thần.

Xuống xe, Thẩm Tấn cùng thư ký nói với thư ký một tiếng, để nàng cùng nhân viên đi vào trước.

Người đều đi, Thẩm Tấn một tay đút túi quần, đứng bên cạnh Tần Mặc, khách sáo hỏi nàng: “ Tần tổng muốn đi chỗ nào ? có cần quá giang xe một đoạn nữa không?”

“Ách, không cần…”

“Tiểu bạch kiểm” Thẩm Tấn trước kia không chút phí sức đối tốt với Tần Mặc, hiện nay Thẩm Tấn trở nên khách khách khí khí, vậy mà khẩn trương, muốn kéo góc áo.

Có chút  cúi thấp đầu, có chút trốn tránh nhìn sang chỗ khác, Thẩm Tấn lẳng lặng nhìn Tần Mặc, nửa ngày mới nói “ Vậy tôi đi trước”

Tần Mặc khẽ giật mình, lập tức ngẩng đầu, đưa tay nắm áo Thẩm Tấn

“Đừng…”

Bầu không khí thoáng chốc trở nên tế nhị, Thẩm Tấn cúi đầu liếc mắt nhìn góc áo bị Tần Mặc kéo, lộ vẻ kinh ngạc.

“Cô, cô đừng đi…” Tần Mặc mặt đỏ tới mang tai, cảm thấy đầu ngón tay của mình hơi run rẩy.

“Tôi, tôi còn đồ muốn đưa cô”

Thật vất vả buông ra góc áo của Thẩm Tấn, Tần Mặc mở khoá túi xách, cổ tay có chút run rẩy, lấy ra một hộp socola.

“Tặng cho cô”

nàng cẩn thận đem hộp socola đưa  cho nhân duyên của nàng, ánh mắt mong đợi nhìn Thẩm Tấn.

Thẩm Tấn giật mình, cau lông mày, một lát sau vẫn nhận lấy.

“Cám ơn”

Nàng nói, lại cúi đầu liếc nhìn đồng hồ “ Thời gian không còn sớm, tôi phải đi”

“Ừm…”

Tần Mặc mím môi, xấu hổ e sợ nói “ Tôi, tôi cũng có việc”

Nói xong,  nhanh chóng quay người chạy trước Thẩm Tấn.

Buồn bực nhìn về phía khác chạy đến thang máy, Tần Mặc không quay đầu lại, không biết Thẩm Tấn có phải còn ở chỗ đó không.

Tim đập nhanh, Tần Mặc đưa tay nhấn thang máy, nhỏ giọng thở nhẹ, hít thật sâu lắng nghe tiếng tim nàng đập.

Tốc độ dần dần ổn định, lúc này Tần Mặc đang xuất thân, vai lại bị một người nào đó ở phía sau vỗ lấy.

Nàng quay đầu lại, phát hiện chính là Đinh Vũ Manh.

Đối phương nhếch nụ cười chuyên nghiệp một cách hoàn mỹ, đây là kết quả trường kỳ huấn luyện, nhìn không ra bất kỳ cảm xúc nào.

“Tần tổng”

Đi đến trước mặt Tần Mặc, Đinh Vũ Manh cướp lời giải thích “ Tôi trùng hợp ở trong xe thấy cô tặng quà cho Tần tổng”

“…”

Không biết có dụng ý gì, Tần Mặc chỉ gật gật đầu “ ừ”

Đinh Vũ Manh cười một tiếng “ Lần trước chúng ta nói phải cạnh tranh công bằng, tôi hôm nay cũng có đồ muốn tặng Thẩm tổng”

Tần Mặc trong lòng bị đâm đau nhói, lại không chịu bộc lộ nửa phần, thế là cũng cười nói “ Cô muốn tặng thì nhanh chân lên”

“Đương nhiên rồi” Đinh Vũ Manh hất tóc, làm như  vô ý nói “ Lại nói Tần tổng có biết không ?”

Ngừng lại, nàng nhếch lên môi đỏ “ Thẩm Tổng thích gì?”

Giống như nàng hết sức quen thuộc Thẩm Tấn, Tần Mặc trong lòng lại bị đâm, nhưng vẫn cười nói “ Tôi đương nhiên biết”

“Phải không đó?”

Khoé môi của Đinh Vũ Manh nhếch lên, nàng nâng tay phải lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay của mình, tựa hồ đang ngắm nghía móng đẹp.

“Tôi vừa mới nhìn kỹ, quà tặng mà Tần tổng mới tặng, chắc sẽ không phải là socola chứ?”

“…”

Giác quan thứ sáu của phụ nữ luôn chuẩn đến lạ thường, Tần Mặc âm thầm siết dây đeo túi xách trong tay.

“Không phải”

“A” Đinh Vũ Manh cười một tiếng “ Vậy là tốt rồi, tôi nói rồi, Tần tổng không có khả năng không biết…”

“Thẩm tổng không thích nhất chính là socola”