Posted in Mèo và Báo

Chương 92: Tôi có thể theo đuổi cô lần nữa không?

Một bé mèo con oa oa khóc ở trong ngực nàng, đối với Thẩm Tấn mà nói, đủ khiến đại não của nàng chết máy.

Nàng đứng ở trước cửa, để cho Tần Mặc ôm thật lâu.

Cho đến khi bé mèo con nước mắt nước mũi chảy dài phát hiện sự thất thố của mình, mới nhanh như chớp chạy vào phòng tắm rửa mặt.

Thẩm Tấn “…”

Chí ít chiếc áo sơ mi trắng trị giá năm con số của Thẩm Tấn ướt một mảnh lớn, còn dính chất gì dính dính sáng lóng lánh…coi như bỏ.

Rất hiển nhiên, bữa cơm này có chút đắt.

“Thẩm, Thẩm Tấn…à, Thẩm, Thẩm tổng”

Thẩm Tấn cúi đầu nhìn áo sơ mi của mình, Tần Mặc mới từ phòng tắm xông ra, cầm một cái khăn mặt mềm mại.

Hốc mắt của nàng hồng hồng, cái mũi ngạo nghễ cũng thế, Tần Mặc còn khẽ hít hít, gương mặt nóng lên.

Cũng may Thẩm Tấn cao 179, đi giày cao 1 tấc, chỉ cần Tần Mặc cao tầm 168 không ngẩng đầu lên, liền có thể giả vờ không có chuyện gì xảy ra.

Tần Mặc cẩn thận dùng khăn mặt lau áo sơ mi trắng cho Thẩm Tấn, vô cùng xấu hồ lau đi chất dinh dính lóng lánh, sau đó buồn bực nói:

“Tôi, đồ ăn lạnh hết rồi, tôi hâm nóng cho cô dùng”

“…”

Tần Mặc nói chuyện từ ba thành bốn, xong lập tức treo khăn mặt vào nhà tắm, lại cầm một bộ sơ mi trắng khác đưa cho Thẩm Tấn.

“Tôi, tôi, cô có thể mặc đỡ”

dù sao cũng mặc kệ Thẩm Tấn có nhận hay không cũng nhét vào tay nàng, liền quay đầu bước đi, đem mấy dĩa đồ ăn lạnh lẽo đưa vào nhà bếp, bỏ vào nồi hâm nóng lại.

Trứng cà chua, thịt heo xào cà, cải ngọt xào chay, canh rau biển, mười phần bận rộn.

Bề ngoài không xấu, đáng tiếc đều là thức ăn hâm lại.

Tần Mặc trong lòng khó chịu, động tác vẫn nhanh nhẹn, lập tức đem bốn dĩa thức ăn nóng dọn lại lên bàn.

Nàng phát hiện Thẩm Tấn còn chưa thay áo sơ mi.

Là…ghét bỏ nàng sao?

Nhất thời nghẹn ở trong cổ họng, Tần Mặc mấp máy môi, ngồi xuống, cầm muôi múc cho Thẩm Tấn nửa chén cơm nhỏ.

“Tôi tự làm được rồi”

Thẩm Tấn đã khôi phục lại lý trí, lễ phép khách sáo nói.

Hai người tựa hồ cũng không có gì để nói, Thẩm Tấn trầm mặc uống canh, gắp chút đồ ăn, cũng không ngẩng đầu lên, ăn đến chuyên tâm.

“Ăn, ăn ngon không?”

Tần Mặc trái tim đập loạn, khẩn trương như lâm vào đại dịch “ Vị thế nào?”

“Ừm”

Thẩm Tấn không mặn không nhạt trả lời, sau đó lại tiếp tục im lặng.

Sau bữa ăn, Tần Mặc dọn dẹp chén dĩa để vào trong bồn rửa bát trong nhà bếp.

Lúc nàng mở nước, bên hông đột nhiên luồn một cái tay, đem hai đôi đũa thả vào trong bồn.

Đầu ngón tay lỡ đãng chạm vào mu bàn tay Tần Mặc.

Bất quá chỉ là chạm nhẹ, Tần Mặc lại như bị điện giật mà run rẩy.

“Cám ơn Tần tổng mời cơm” Thẩm Tấn vẫn là vô cùng khách khí cùng xa cách “ Thời gian không còn sớm, tôi trở về đây”

Nàng xoay người rời khỏi nhà bếp, cầm lấy nắm cửa chuẩn bị ra ngoài, đột nhiên cảm thấy trên lưng siết chặt.

Tần Mặc từ phía sau ôm lấy nàng.

Thanh âm mèo con phát run “ Tấn, tôi có thể theo đuổi cô không?”

….

“Sau đó thì sao?”

Màn hình  bên kia, Bùi Cẩm Tịch cùng Nghiêm Tịnh Dao biểu lộ vô cùng hứng thú, “ Bồ liền chạy mất à?”

“Ừm…”

Đường đường là Thẩm tổng, quen nhìn vô số mưa giông bão tố, lại bị bé mèo con ôm lấy lại co giò chạy mất.

“Cho nên bồ ngầm chấp nhận hay là cự tuyệt ?”

Nghiêm Tịnh Dao ôm cánh tay, dựa vào ghế dựa, một bộ tư thế phách lối của người từng trải “ A Tấn, nghe kinh nghiệm của  mình nè, loại thời điểm này, bồ liền để ngỏ chút mập mờ, để Tần Mặc ăn chút dấm, tựa như mình lúc đó…”

Lời còn chưa dứt, hình ảnh video đột nhiên bị che khuất, sau đó tắt đen thui, chỉ còn tiếng Nghiêm Tịnh Dao thất kinh la lên “ Lam Lam, em nghe chị giải thích!”

Lần này chỉ còn Bùi Cẩm Tịch, nàng tự nhận là tốt xấu gì đáng tin cậy hơn Nghiêm Tịnh Dao một chút, liền hỏi Thẩm Tấn “ Bồ nghĩ như thế nào?”

“Có thể nghĩ thế nào” Thẩm Tấn cười khổ “ Kỳ thật mình cảm thấy cô ấy thích…có lẽ là cảm giác có mình hầu bên cạnh cô ấy”

Thích được an ủi, mà không phải vì người đó.

Không phải, sao có thể nhanh như vậy mà quay ngoắt đi tìm nàng?

Bùi Cẩm Tịch trầm mặc một lát “ Vậy bồ xác thực phải suy nghĩ thật kỹ”

“Ừm, mình hiểu rồi”

Tắt video call, Thẩm Tấn ngồi yên trong chốc lát, quyết định tạm thời không nghĩ những thứ này, tắm rửa một cái, nhất quyết lên giường ngủ.

Sáng sớm hôm sau.

Nàng vừa tới văn phòng, thư ký liền tiến vào, thần sắc so với ngày thường có chút khác biệt, tựa hồ gặp đại sự.

“Thẩm tổng” nàng do dự trong chốc lát “ Ừ, dưới lầu có người gửi đồ cho cô”

“Cái gì vậy?”

Thẩm Tấn rất kỳ quái, hẳn là của Tần Mặc ?

Kết quả thư ký đáp “ là một bó hoa hồng 9 mươi chín bông”

“…”

Cái này thế nhưng không hợp thói thường.

“Trước đem bó hoa bỏ vào phòng văn thư đi, thấy ai đi ngang qua thì phát cho họ một cành”

Thẩm Tấn nói, đột nhiên nghĩ đến cuộc hẹn với cữu cữu Nguỵ Nam.

“Chờ một chút có người tới tìm tôi thì đưa qua phòng họp chờ”

Nàng bàn giao vài câu với thư ký, sau đó liền rời đi.

Đi lần này chính là mất hết phân nửa buổi chiều, cho đến khi Tần Mặc tan ca, lúc muốn tới tìm nàng, Thẩm Tấn cũng không có trở về.

bởi vì  Thẩm Tấn dặn dò trước, cho nên thư ký đem Tần Mặc đến phòng họp, để nàng đợi một lát.

Tần Mặc dù sao không vội, ở phòng họp từ từ chờ đợi.

ước chừng qua nửa tiếng, cửa phòng đột nhiên mở ra, đi vào phòng là một cô gái trang điểm thời thượng, sáng chói xinh đẹp.

Nàng đeo kính râm, nhưng gương mặt thực tế quá nổi tiếng, huống chi Tần Mặc là tay lão luyện trong giới truyền thông, lập tức nhận ra ngay.

Đinh Vũ Manh, là nghệ sĩ của Loan Hoàng đang thời kỳ đỉnh cao nổi tiếng nhất, đóng mấy bộ phim tỷ số xem đài cao, thành công đạt được vị trí phái thực lực.

Hai bên đều không ngờ gặp nhau tại chỗ này, quen biết qua loa nên cũng gật đầu chào hỏi, tuy nhiên vẫn có chút kỳ quái.

Cũng may đều là người trưởng thành, Tần Mặc khách khí chào hỏi Đinh Vũ Manh, sau đó trở nên xa cách, tự mình ngồi xuống.

Có thể đến phòng họp, đương nhiên là đều đến tìm Thẩm Tấn.

Cho nên nàng tới làm gì?

Con mắt vô tình hữu ý nhìn về phía Đinh Vũ Manh, Tần Mặc trên mặt bình bình đạm đạm, bất động thanh sắc, chỉ là trong lòng không khỏi suy nghĩ nhiều.

Nàng cầm cái tách, bờ môi nhẹ chạm vào vành tách,  thái ưu nhã húp một ngụm trà nhỏ.

Tần Mặc lại nghĩ tới cảnh mình thấy ở quán bar.

Thẩm Tấn bích đông một cô gái vẻ ngoài lạnh lùng….nhưng bây giờ lại có một cô gái khác mười phần xinh đẹp là Đinh Vũ Manh tìm nàng.

Hai loại hình khác biệt, đều có quan hệ với Thẩm Tấn !

nói không thèm để ý là gạt người, ngón tay Tần Mặc không tự giác dùng lực, trong lòng càng rối bời.

Tổng giám đốc công ty giải trí, dáng dấp đẹp mắt lại có nhiều tiền, kỹ thuật còn tốt như thế.. Tần Mặc không ý thức mình đã đại phát ghen tuông.

nếu như cảm xúc có thể hoá thú, Tần Mặc hiện tại chính là con mèo con đã mấy lần xù lông.

Kỳ thật nàng cảm thấy Thẩm Tấn đẹp đến có hiệu ứng gây choáng, người bình thường đều có cảm giác vết sẹo trên mặt Thẩm Tấn có chút hung ác.

Tóm lại là một khuôn mặt bị “ huỷ dung” bất quá không chỉ một mình Tần Mặc thấy nó đẹp mắt.

Ví dụ như Đinh Vũ Manh đang ngồi chờ trong phòng họp.

Nàng một mực lặng lẽ quan sát Tần Mặc.

Giác quan thứ sáu của phụ nữ từ trước đến nay đều chuẩn đến không có gì phải bàn.

Tần Mặc chỉ là yên lặng ngồi ở chỗ đó, nhưng Đinh Vũ Manh chính là có thể phát giác được không khí có chút vi diệu

Tình địch ?

“Tần tổng, cô có phải cũng có ý gì với Thẩm tổng không?”

Quanh co lòng vòng không bằng nói thẳng, Đinh Vũ Manh gỡ kính râm xuống, đôi mắt đào hoa có thâm ý khác nhìn về phía Tần Mặc.

Tần Mặc hơi sững sờ.

Không nói loanh quanh mà đi thẳng vào vấn đề, chỉ là từ “ cũng “ kia lại mang hàm ý sâu xa.

Tần Mặc trong lòng không quá thoải mái.

“Xem ra” nàng lập tức ném đá trở về “ Đinh ảnh hậu phải chăng có ý với Thẩm tổng?”

Trong bông có kim đâm nhẹ, Đinh Vũ Manh cũng không ngoài ý muốn, nàng phong tình vạn chủng vén tóc xoăn màu nâu bóng loáng, dứt khoát hào phóng thừa nhận “ Đúng”

“…”

“Thẩm tổng rất mê người” Đinh Vũ Manh cũng không cố kỵ dùng chữ mập mờ, nói thẳng “ Mới nhận biết nàng chưa bao lâu, tôi liền thất điên bát đảo”

Tần Mặc im lặng nghĩ: Hai người quen nhau bao lâu rồi?

Nghe ngữ khí của Đinh Vũ Manh, cũng là tình căn đã sâu.

Suy nghĩ không khỏi có chút loạn, Tần Mặc nắm tách trà trong tay, không nói gì, lại nghe Đinh Vũ Manh nói:

“Tần tổng, không bằng chúng ta cạnh tranh công bằng đi”

Posted in Mèo và Báo

Chương 91: Quỳ vô lại trong truyền thuyết

Thẩm Tấn không ngờ tới, Tần Mặc ngày mai lại đến.

vẫn cùng một lý do: Đưa đồ quan trọng.

Loại lý do kỳ thật sứt sẹo.

Hôm qua không phải không nhìn thấy trên bàn đặt mặt dây chuyền hình đuôi mèo, nhưng Thẩm Tấn ngoại trừ ngoài ý muốn, còn lại không cảm giác nào.

Nàng không biết lúc trước mình cố ý để ở trong phòng, nghĩ đến sẽ bị chủ thêu hoặc là dọn dẹp vứt cái hộp đi, vì sao lại chạy vào tay Tần Mặc.

Nhưng không quan trọng, Thẩm Tấn lúc trước không muốn Tần Mặc, hiện tại biết cũng không có nghĩa lý gì.

Tình yêu lại không bởi vì nhìn thấy người ta trả giá, ra ngoài bất an cùng cảm động liền bắt đầu đáp lại trao đổi đồng giá.

Nàng yêu nàng, đương nhiên sẽ vì nàng làm những chuyện này.

nhưng những thứ này không phải vì nàng muốn dùng để buộc lấy Tần Mặc, thẻ đánh bạc muốn nàng “ trả nợ”

Huống hồ, Tần Mặc cũng đâu có yêu nàng, không phải sao?

Thẩm Tấn cầm mặt dây chuyền đuôi mèo nhỏ, có chút xuất thần.

Thời điểm làm xong việc ở Cảng Thành nghỉ ngơi, nàng nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện, thí dụ như:

Tình yêu không nói logic, có đôi khi trong mắt người khác ngu xuẩn như đầu heo, y nguyên có thể khiến người khác yêu đến chết đi sống lại.

Trương Dân Sinh là thứ đàn ông cặn bã, nhưng không khiến hắn không có người thích hắn.

Trong lòng hiện lên từng tia phiền muộn, Thẩm Tấn không muốn nghĩ tiếp nữa, nàng chỉ cần thời gian để trải qua cảm giác thất tình.

“Thùng thùng”

Thư ký lại mở cửa đi vào,  “ Thẩm tổng, Tần tổng bên kia…”

Muốn nói lại thôi, Thẩm Tấn lúc này mới nhớ lại, thư ký vừa đưa Tần Mặc đến, mình còn không đáp là có muốn gặp hay không

“Nàng còn ở trong họp hả?”

“Dạ”

“Được thôi” Thẩm Tấn suy nghĩ vài giây “ cô  dẫn cô ấy tới đây đi”

Thư ký gật đầu, chỉ chốc lát đem Tần Mặc mang tới.

“Thẩm tổng”

Cảm xúc Tần Mặc hôm nay tựa hồ bình tĩnh rất nhiều, nhưng lại giống như buộc phải cẩn thận.

Nàng đem cái chén hình vuốt mèo đáng yêu được gói kỹ lưỡng đặt lên bàn làm việc của Thẩm Tấn, thanh âm mười phần nhu hoà “ đồ của cô”

Cẩn thận đẩy đồ ra phía trước, Tần Mặc nhìn Thẩm Tấn, trong mắt lóe lên hy vọng.

Thẩm Tấn  không biết mình nên nói gì.

Một lát, nàng ngẩng đầu “ Tần tổng, tôi đã không còn muốn những thứ kia

Tần Mặc ngơ ngẩn.

“Tôi lúc đầu đã không nghĩ giữ lại “ Thẩm Tấn đứng lên, đem mặt dây chuyền hình đuôi mèo nhỏ đặt lên bàn.

“Tần tổng có thể tùy ý xử trí, tôi không cần đến”

Tần Mặc không nói lời nào, dùng sức cắn môi.

Nàng…không muốn sao?

“Đều qua rồi”

Thanh âm của Thẩm Tấn rất bình tĩnh “ Tần tổng, không sao hết”

tựa như nói cô không thích tôi cũng không sao, bởi vì đều qua rồi

Tần Mặc lập tức liền giận, cũng không biết lấy ở đâu dũng khí “ có sao!”

Lúc  này đổi thành Thẩm Tấn kinh ngạc

“Cô nói không sao thì liền không sao sao?”

Tần Mặc lúc này mài qua mồm mép, như pháo liên châu “ Đồ vật của mình, cô tự mình xử lý, tại sao tôi phải xử lý, cô muốn ném hay giữ, tự mình đến nhà của tôi mang đi!”

Một mặt uỷ khuất, một mặt còn muốn giương nanh múa vuốt, nhìn thật giống con mèo con nhỏ, hung hăng dữ tợn.

Thẩm Tấn bị nàng nói đến mơ màng, lúc lấy lại tinh thần, lại nghe Tần Mặc nhẹ nhàng nói một câu: “ Thẩm Tấn tối nay tới nhà tôi ăn cơm”

Hả? ăn cơm ?

Đột ngột thay đổi…cách nói không khỏi có chút ngang bướng.

Nhưng Tần Mặc mới mặc kệ, đột nhiên đùa nghịch vô lại, nhìn chằm chằm Thẩm Tấn, khí thế  hùng hổ: “ Cô, cô phải tới đó !”

nói xong, dường như sợ Thẩm Tấn cự tuyệt, bàn chân như bôi dầu chạy mất.

Không khí đột nhiên yên tĩnh, cái cằm Thẩm Tấn kém chút rơi xuống đất.

Cái này… là quỷ vô lại trong truyền thuyết sao?

Thật sự là một màn kịch bị chuyển hướng đột ngột, Thẩm Tấn ôm trán, sau đó cả buổi trưa đều lẩm bẩm “ tôi là ai” “tôi vừa mới trải qua chuyện gì”

dạng này cứ thế tiếp tục tới chiều, thời gian trôi qua, bỗng nhiên trở nên rất quỷ dị.

Thẩm Tấn rất muốn thôi miên mình “ Tôi không nhớ rõ, tôi không nhớ rõ” đem “lời mời” của Tần Mặc ném ra sau ót, nhưng sự thật càng muốn quên lại càng không được.

Năm giờ chiều, Bùi Cẩm Tịch gọi điện thoại tới, hỏi nàng muốn tới Chỉ Tuý Kim Mê chơi không.

“…”

Người nào đó thể hiện rất rõ tâm tính ăn dưa “ nghe nói bồ cùng Thập Tam đánh nhau, mình tới tham gia náo nhiệt” Thẩm Tấn không khỏi đóng cửa tự vấn lòng mình “ mình đã chọc đến ai rồi?

được rồi, cuộc sống là một vở kịch, Thẩm Tấn vô tình hay cố ý liếc một cái, đáp ứng Bùi Cẩm Tịch sẽ đi qua.

Chỉ Tuý Kim Mê là chỗ quen thuộc hay đến của các nàng, bất quá lần này, tựa hồ có chút không giống.

Khi Thẩm Tấn đẩy cửa đi vào phòng Karaoke tư nhân, mấy ánh mắt liền cùng  hướng về nàng, thấm thoát bao phủ lấy nàng.

Trong đó đương nhiên bao gồm Thập Tam…u oán lại hung ác.

Thật một ngày khiến người khắc sâu ấn tượng.

Thẩm Tấn đi qua, kéo cái ghế, nhưng không có việc gì ngồi xuống, còn cố ý cười cười với Thập Tam.

Thập Tam sắc thép tự nhận thẳng nữ lập tức nổi giận “Nhìn gì?”

Những người đang ngồi ở đây đều muốn cười, cuối cùng vẫn là Bùi Cẩm Tịch, nhịn một chút, tằng hắng nói một câu:

“Chơi bài không?”

Nhóm đều rất quen thuộc nhau, đánh bài nói chuyện phiếm là hoạt đồng thường trực.

Nghiêm Tịnh Dao cầm bộ bài tây poker tới, Thẩm Tấn lúc này có chút xuất thần, nhịn không được liếc nhìn điện thoại.

Thời gian 17:49

Tần Mặc có phải đã dọn xong cơm rồi ?

Suy nghĩ có chút lãng đãng, Bùi Cẩm Tịch bên cạnh thúc cùi chỏ với nàng nói: “ Ai, làm gì đó, đến lượt bồ rút bài”

Thẩm Tấn lúc này mới hoàn hồn, vội vàng rút một lá bài.

Rút xong một vòng, đánh ra bài trong tay mình, mọi người đánh chính là dạng solitaire, Nghiêm Tịnh Dao rút ra một lá bảy bích, đi trước.

Tuỳ tiện đánh ra, nhưng Thẩm Tấn có chút không yên lòng, hai lần ra bài bị sai, chỉ còn một vòng cuối thì lại ngẩn người.

“Bồ làm sao ?”

Bùi Cẩm Tịch nhìn không ra, Nghiêm Tịnh Dao cũng ném bài xuống bàn, hai người nhìn về phía Thẩm Tấn, biểu thị lo lắng.

“Ách” Thẩm Tấn cũng không biết nói cái gì, nghĩ nghĩ đáp “ Mình có một người bạn, cô ấy…”

Lời vừa thốt ra liền không thể nói tiếp, Bùi Nghiêm hai người đưa mắt nhìn nhau hiểu rõ ràng không có cái gì gọi là “ tôi có một người bạn”

Tiểu tử, bạn bè của bồ đều ngồi đây hết rồi.

“…”

Nói không ra lời, Thẩm Tấn cười đến xấu hổ lại không dám thất lễ.

“Tốt a” nàng đổi cách nói “ nếu bồ thích người nào đó  thật lâu, nhưng cô ấy không biết, cho đến một ngày bất ngờ, cô ấy quyết định theo đuổi bồ…”

Bùi Cẩm Tịch cùng Nghiêm Tịnh Dao trong lòng đều “ A” lên một tiếng, ai chả biết người kia chính là tiểu yêu tinh Tần Mặc tra tấn bồ bao lâu nay.

Duy chỉ có Thập Tam chợt vỗ bàn một cái “ Đờ mờ bồ, thích mình lúc nào thế? ai nói muốn theo đuổi bồ hả ? mình tuyệt nhiên là thẳng băng!”

Thẩm Tấn “?”

Bùi Cẩm Tịch “…”

Nghiêm Tịnh Dao “…”

Trong không khí quẩn quanh mùi tự luyến của ai đó, Thẩm Tấn ôm trán, nháy mắt cảm thấy mình có tâm trạng nói tiếp

Lại nhìn thời gian 18:55

Nói chậm cũng không chậm, lúc này đã qua giờ cơm rất lâu, Thẩm Tấn hơi có chút buồn bực, nhưng mà lúc này thì…

Thập Tam cho người mang lên chút đồ ăn nhẹ, mấy người liền uống rượu, tuỳ ý nói chuyện phiếm.

Lần đầu tiên nàng nấu cơm cho Tần Mặc, Tần Mặc một miếng cũng không ăn, khóc thật lâu.

Trước đó Quý Lam từng nói gì nhỉ? Tần Mặc lúc chưa ly hôn, đã từng đặc biệt ở nhà nấu  thức ăn chờ Trương Dân Sinh về, kết quả….

Trái tim không cách nào kìm chế mà co rút lại, Thẩm Tấn bỗng nhiên đứng lên, cầm áo khoác, quay người liền đi ra ngoài.

oOo

trong căn hộ chung cư, ánh đèn ấm áp lại có chút tịch mịch.

Tần Mặc ngồi ở trước bàn ăn, nhìn bốn dĩa thức ăn đã nguội lạnh, nước mắt che mờ ánh mắt

“Ô…”

Ẩn nhẫn thút thít, Tần Mặc cúi đầu, một giọt nước mắt rơi xuống, chạm vào mu bàn tay đang cầm chặt tạp dề.

Nguyên lai, Thẩm Tấn cũng sẽ không đến.

Lòng nàng đầy mong đợi mua nguyên liệu rồi xuống bếp, rồi lẳng lặng chờ đợi, lại đến hoàn toàn sụp đổ hy vọng.

Tâm trạng lên xuống thế này, Tần Mặc không phải lần đầu tiên trải qua.

Trước kia trao trái tim cho  sai người, hiện tại thì trao quá trễ.

Kỳ thật kỹ thuật nấu ăn của Tần Mặc rất tốt, trong nhà luôn có cha nàng vì vợ mà rửa tay nấu canh thang…đó là một người đàn ông trầm tĩnh cùng dịu dàng.

Một bữa cơm đơn giản cũng chính là sự bình yên nhất của tình yêu, Tần Mặc cũng từng tin tưởng, không nghi ngờ, cho đến khi trái tim nàng phải chờ đợi chồng cũ mà bị dày vò đến lạnh lẽo.

sau đó nàng không còn làm cơm nữa.

Hiện tại nàng lại một lần nữa vất vả vào bếp nấu cơm, lịch sử lặp lại tiếp tục dày vò nàng.

Móng tay cấu sâu vào lòng bàn tay, nước mắt rốt cuộc rơi xuống một hàng lớn.

Tần Mặc khóc đến thương tâm, bả vai yếu ớt run rẩy.

Trái tim vừa được chữa lành tựa hồ “ xoẹt” một tiếng rách thêm một mảnh, Tần Mặc không thể không hoài nghi, bản thân nàng có phải không đáng…được yêu.

Lần đầu tiên là bị tên cặn bã tổn thương, lần thứ hai là gieo gió gặt bão.

Nhưng mặc kệ lần trước hay lần này, đều là vô duyên yêu đương.

Đã sắp tám giờ, Tần Mặc lau nước mắt, chính là muốn dọn mấy dĩa thức ăn lạnh ngắt, đột nhiên nghe tiếng gõ cửa.

“Đông đông đông ~”

Thẩm Tấn gõ rất mạnh rất gấp.

hơi  thở có chút nhanh, nàng vừa mới chờ không nổi thang máy, liền trực tiếp leo cầu thang bộ mà tới.

Đáng chết, nàng làm sao liền quên !

Tần Mặc bị Trương Dân Sinh cô phụ qua như thế, bất kỳ nỗi đau nào trải qua hai lần đều không thể nào xoá đi được.

nàng không có cặn bã như tên Trương Dân Sinh kia, cho dù không ở bên cạnh Tần Mặc cũng sẽ không nghĩ thô bạo tổn thương nàng lần nào nữa.

Một lần nữa, Tần Mặc sẽ rất khó mà vượt qua.

Dùng sức đập cửa nửa ngày, cửa rốt cuộc mở.

“Tần Mặc, thật xin lỗi a, tôi có chút chuyện nên đến trễ, cô có phải làm xong cơm rồi không? tôi…”

Khuôn mặt Tần Mặc đẫm nước mắt, đột nhiên liều lĩnh nào vào trong lòng Thẩm Tấn, nắm lấy áo nàng, oa oa khóc lớn.

“Tấn, thật, thật cám ơn cô…”