Posted in Mèo và Báo

Chương 89: Thẩm Tấn bích đông Thập Tam

Thời gian cứ thế không mặn không nhạt trôi qua.

Thẩm Tấn vẫn không có dấu hiệu trở về.

Ngày hôm nay hết  giờ làm, Tần Mặc nhận được điện thoại của  mẹ nàng Tống Kiều.

“Mẹ”

“Mặc Mặc gần đây con sao rồi?” Tống Kiều hiển nhiên rất lo lắng cho con gái “ Mọi chuyện thuận lợi không?”

Ngày đó Tần Mặc ly hôn, quá trình thuận lợi đến kỳ lạ, lúc đầu Tống Kiều dự định ở Lê Thành với Tần Mặc mấy ngày, thế nhưng Tần Mặc đột nhiên muốn bọn họ trở về, thái độ rất kiên quyết.

Tống Kiều tự nhiên không biết bởi vì Tần Mặc bị Thẩm Tấn kích thích, lại không nghĩ để người nhà biết, cho nên mới đuổi bọn hắn về.

“Con rất khoẻ”

“Con a, đừng quá cực khổ, có chuyện gì thì nói với cha mẹ, một mình buồn bực trong lòng không tốt”

Kỳ thật Tống Kiều cùng Tần Kiến Quốc đối với con cái rất thoải mái, chỉ là tính tình của Tần Mặc có chút thích cậy mạnh, vừa vặn tương phản cùng Tần Trầm.

Cho nên Tống Kiều luôn phàn nàn với Tần Kiến Quốc, lúc trước lấy tên từ câu “ im lặng là vàng” hiện tại con gái thực sự quá im lặng đi.

“Mẹ, con thật không có việc gì” Tần Mặc kiên nhẫn trấn an, “Thật sự có chuyện, con sẽ nói với gia đình mà”

“…”

Đối với việc con gái thích cậy mạnh, Tống Kiều chỉ có thể than thầm “ Tốt, còn chỉ cần nhớ rõ vần có gia đình ở đây, con không có cô đơn một mình”

“Dạ”

hốc mắt Tần Mặc có chút nóng, nàng nói vài câu chuyện phiếm với Tống Kiều, cuối cùng nói chuyện ly hôn cực kỳ thuận lợi, không có hậu quả gì hết.

Cúp điện thoại, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm, xúc cảm của Tần Mặc khá hơn chút, xem đồng hồ  thấy còn sớm, liền ra ngoài ăn cơm.

Sau bữa ăn nàng không có vội về nhà, mà đi Causeway Bay, ở chỗ đó có quán bar tên là “ Chỉ Túy Kim Mê”, tuỳ tiện uống hai ly.

Không sớm không muộn, nhân viên nhẹ nhàng khoan khoái, Tần Mặc ngồi cạnh quầy bar, gọi một ly cocktail bọt biển, vừa từ từ uống, vừa nghe nhạc trong quán bar ngẩn người.

“Người đẹp~”

sau lưng đột nhiên có tiếng huýt sáo ngắn ngủi, sau đó là một tên đàn ông đi đến bên  người nàng.

Trang điểm kiểu Rock n Roll, cánh tay lộ ra một mảnh dấu xăm lớn, trên mặt biểu hiện phi thường ngả ngớn.

Vốn cho rằng người đàn ông muốn bắt chuyện, Tần Mặc trong lúc vô tình nghiêng mắt nhìn thấy cổ họng hắn, cũng không thấy yết hầu.

Ánh mắt tự nhiên trượt xuống, nhìn bộ ngực người kia.

Như long không phải long, lại là đàn ông đầu đinh, lại xăm hình khốc liệt, thanh âm còn có chút thô lỗ, nhưng nhìn kỹ lại giống con gái ?

Chẳng biết tại sao có chút phản cảm, Tần Mặc liếc mắt, không nguyện ý đáp lại.

Cô gái kia từ trong túi lấy ra một điếu thuốc, bật lửa, bất cần đời hút thuốc.

“…”

Khói thuốc tràn ngập, Tần Mặc càng thêm chán ghét.

Làm sao đều hút thuốc, so với Thẩm Tấn kém cỏi hơn nhiều ?

Đêm hôm đó ngẫu nhiên thấy Thẩm Tấn ở góc đường hút thuốc, Tần Mặc mặc dù nhanh chóng chạy mất, nhưng ấn tượng lưu trong đầu vẫn là nhẹ nhàng thoải mái.

Bóng hình kéo dài, khói thuốc lập lờ, Thẩm Tấn một thân tịch mịch… Tần Mặc đột nhiên cảm thấy có chút khó chịu.

Một lời cũng không thèm nói liền đi mất, mình lúc đó quả thật có chút  quá đáng.

Bất kể nói thế nào, người này quá dầu mỡ, Tần Mặc đút tay vào túi muốn trả tiền rời đi, bỗng nhiên nghe cô gái kia nói:

“Người đẹp, em một mình tới chơi hả? sao lại vội vã rời đi rồi?”

“Ông chủ, tính tiền”

Tần Mặc không để ý tới, đem tiền đặt lên quầy bar chuẩn bị rời đi.

Cô gái kia thế nhưng lại đuổi theo, đứng cản trước mặt nàng, cười đùa tí tởn.

“Người đẹp, kết bạn làm quen nha”

Tự cho là soái khí, thực tế khiến người chán ghét.

Bởi vì chuyện của Thẩm Tấn, hoặc ít hoặc nhiều cũng biết một chút gọi là “công”, người này tỏ ra cưỡng ép bắt chuyện cũng không ngạc nhiên.

Cũng không biết vì sao cảm thấy con gái liền phải thích những cô gái có ngoại hình gần giống con trai, Tần Mặc thì không thích.

“Tôi tâm tình không tốt, xin cô đừng có chọc tôi”

Đã coi như là khắc chế cự tuyệt, nhưng người nữ kia không định buông tha, vẫn ngăn cản nàng “ Ai, người đẹp, tâm tình không tốt càng muốn chơi chứ~”

“…”

Tử triền lạn đả, Tần Mặc nhớ tới lúc trước nói chuyện phiếm với Lê Ti Như, hữu ý vô ý đem chuyện trong giới nói đến một chút.

Lúc ấy Lê Ti Như cũng tràn đầy cảm xúc.

“Lúc đầu con gái với con gái ở với nhau cũng chẳng có vấn đề gì, đều giống nhau ở tình cảm, bất quá không biết vì chuyện gì, cô gái kia lại học theo chủ nghĩa đàn ông độc hại, còn học đùa giỡn lưu manh, thô bạo bắt chuyện”

Cho nên mình thật sự may mắn, Tần Mặc trong lòng thở dài, kéo dây túi xách ở trên vai, nghiêm mặt nói “ Phiền cô tránh ra”

Tần Mặc nghiêng người muốn đi, cô gái lại càng quá đáng nghĩ kéo tay nàng “ Ban đêm còn chưa trở về, còn đến chơi một mình, khẳng định là độc thân”

“Tôi có gia đình rồi”

Tần Mặc né tránh nhíu mày, thần tình nghiêm túc “ Làm phiền cô tự trọng”

Cô gái rõ ràng sững sờ, biểu lộ tỏ ra mười phần căm ghét

“Tôi thèm vào” ả nói thầm “ Nguyên lai từng bị đàn ông chơi qua”

Tần Mặc lại không bị điếc, huống chi khoảng cách gần như thế, nàng nghe xong liền giận quá hoá cười.

Cồn dâng lên, thêm nữa gần đây không gặp được Thẩm Tấn, Tần Mặc trực tiếp nổi giận nói : “Cô cũng không phải là đàn ông”

Người nữ biến sắc, Tần Mặc không cam lòng yếu thế, trong forum có bảo vệ nhìn thấy tình huống căng thẳng, đang muốn tiến lên xem có chuyện gì, ngoài cửa đột nhiên xuất hiện hai người.

“Làm gì vậy?”

Thập Tam vừa vào liền nhìn thấy “ Giả đàn ông” dây dưa với khách hàng, lông mày không khỏi nhíu lên “ chuyện gì xảy ra?”

Tần Mặc đột nhiên sửng sốt.

Người bên cạnh Thập Tam, chính là Thẩm Tấn !

Thẩm Tấn đương nhiên cũng nhìn thấy Tần Mặc, khẽ giật mình, ánh mắt lập tức nhìn về cái người “giả đàn ông” đang dây dưa với nàng.

Trong mắt nàng hiện lên một tia hung ác, thêm nữa bên cạnh nàng là Thập Tam đời thứ hai nhà xã hội đen hàng thật giá thật, một chút liền dâng lên khí thế.

“Không may…”

Ả  kia âm thầm lẩm bẩm một tiếng, dịch ra mấy bước, vội vàng bước đi.

Trong quán bar đột nhiên yên ắng, quang ảnh giao lại với nhau, Tần Mặc ngơ ngác nhìn Thẩm Tấn, bờ môi run rẩy giật giật

Thiên ngôn vạn ngữ đều giống như xương mắc ở cổ họng, hồi lâu đều không phát ra được âm thanh, đợi cho đến khi lấy lại dũng khí, muốn gọi một tiếng “ Tấn” với người mình thương nhớ ngày đêm, đột nhiên trông thấy Thẩm Tấn nắm lấy tay Thập Tam.

Tần Mặc lại lần nữa sửng sốt, đôi mắt chậm rãi trợn tròn.

So với nàng, Thập Tam càng khiếp sợ hơn,  Thẩm Tấn đột nhiên nắm lấy tay nàng, nàng chỉ cảm thấy cả người giống như bị sét đánh, vô cùng kinh ngạc.

Tao thao mày bây giờ ! bàn tay heo ăn mặn kia sao chưa buông ra?~

Những động tác sau đó càng tao lãng hơn: Thẩm Tấn đột nhiên nghiêng thân, đem Thập Tam đã  cháy khét lẹt bích  đông.

Tần Mặc: “!”

Bọn phục vụ trong quán bar: “ Trời đất!”

hai người chiều cao xấp xỉ, thế là khoảng cách mặt đối mặt nháy mắt không có gì sánh nổi, cơ hồ muốn dán vào nhau.

Thẩm Tấn, cái đồ tâm thần này!

Tâm tình Thập Tam giống như bị lật qua lật lại, gặp sét đánh mấy trăm trận !

Tao thao mày ! đừng có tới đây!

Thẩm Tấn cũng cảm thấy sọ não mình như bị cửa kẹp.

nhưng nàng chỉ có thể cắn răng nói nhỏ, ám chỉ với Thập Tam: “ Xin nhờ, giả bộ một chút”

Thập Tam chỉ muốn đá cho nàng một cái “ Giả bộ cái  đầu mày á!

xấu hổ cực tốc lan tràn, cũng may Thẩm Tấn chịu không nổi, nội tâm cuồn trợn trắng mắt, sau đó buông Thập Tam ra, không nhìn đến Tần Mặc trực tiếp đi lên lầu hai.

Thập Tam đi sát phía sau, đằng đằng sát khí.

Giống như tình nhân vội vàng lên lầu thân mật, hai người cứ như vậy biến mất trong ánh mắt nhiều chuyện của mọi người.

Bọn phục vụ ở Causeway Bay Chỉ Túy Kim Mê dù sao cũng thấy qua việc đời, yên lặng vài giây liền dứt khoát kiên quyết nên làm gì.

Duy chỉ có Tần Mặc, chỉ ngây ngốc đứng ở đó.

Nguyên bản bởi vì thấy Thẩm Tấn nên đang mừng thầm, đột nhiên liền chết không còn hơi thở.

Từng trận co rút đau đớn, đau đến tứ chi đều run lên, Tần Mặc ở thời khắc này rốt cuộc ý thức được: Nguyên lại mình quan tâm như thế.

Quan tâm ánh mắt Thẩm Tấn không đặt trên người nàng, quan tâm liệu trong mắt Thẩm Tấn phải chăng có hình bóng nàng không.

Nàng thật…quan tâm.

cái gì muốn hỏi mọi chuyện rõ ràng, mấy ngày liên tiếp làm mình nóng nực bực bội, nhưng thật ra là Thẩm Tấn !

trái tim tựa hồ tỉnh ngộ mà một lần nữa đập không ngừng, nhưng đập thực tế quá chậm, rất nhanh liền mới nhìn thấy, bóng lưng quyết tuyệt của Thẩm Tấn rời đi trong một thoáng chốc ngừng lại.

Cái mũi mỏi nhừ, Tần Mặc nhìn lên phía tầng hai, trong lồng ngực buồn bực đến ngạt thở, nàng lần đầu tiên thấy khó mà chịu đựng.

GIờ phút này nàng rốt cuộc biết, trong cổ họng nghẹn thiên ngôn vạn ngữ, nguyên lai chỉ là một câu:

Tấn…tôi cũng thích cô.

Lời editor:

Trong cảnh này tác giả có chút kỳ thị giới trans/tomboy. tuy nhiên mình vẫn xem đây chỉ là một case cá biệt. ai cũng vậy tóc dài tóc ngắn đều có kẻ xấu người tốt, nên sẽ không vì vài cá nhân mà kỳ thị hay cái nhìn không tốt về một giới nào đó. Cho nên mọi người đọc cho vui chứ đừng suy nghĩ quá nhiều

Posted in Mèo và Báo

Chương 88: Cô xem A Tấn là cái gì

Cảng  thành.

“Lão đầu nhi đúng thật khoe khoang”

Thừa dịp người không chú ý, A Huy vụng trộm xích lại gần, sát bên Thẩm Tấn thì thầm: “ Du thuyền này so với của lão đại nhỏ hơn nhiều?”

Cảnh Thành cùng Úc Thành gần biển, kẻ có tiền đều thích mua du thuyền tư nhân, đã xa hoa lại có thể chuyên cung cấp vài dịch vụ hoan lạc, vẹn toàn đôi bên.

Chiếc du thuyền này của Hứa Bách, mặc kệ vẻ ngoài vẫn là đón khách, đều so với du thuyền của Tần Mặc nhỏ hơn gấp hai.

Mà nàng đến Cảng thành được mấy ngày, lão đầu nhi mới “ hạ mình” mời nàng, đến đón tiếp.

Nói rõ chính là không để nàng vào mắt.

Trong lòng mỉm cười, Thẩm Tấn âm thầm quan sát hiện trạng du thuyền, mặt không đổi sắc, mang theo A Huy đi vào du thuyền.

Du thuyền xa hoa cơ bản tương đương biệt thự trên biển, cũng có khu đón khách rộng rãi.

Hứa Bách an vị trong khu đón khách trang trí xa hoa, chờ Thẩm Tấn.

Lão đầu nhi đã hơn sáu mươi, một thân âu phục màu xám, phối thêm cà vạt màu nâu, tinh thần quắc thước.

“Thẩm chất nữ” Hứa Bách chào đón, cười vui cởi mở “ Thật sự ít gặp khách quý, nể mặt lão hủ quang lâm du thuyền tư nhân, để lão hủ thụ sủng nhược kinh a”

Rõ ràng là hắn ảm đạm, còn muốn cậy già lên mặt, dường như là mình không cố ý không nể mặt mũi.

Thẩm Tấn cười cười, đưa tay bắt tay hắn “ Hứa bá là đại thần cánh tay trái của Thẩm thị con, trong lúc cấp bách còn có thể dành chút thời gian chiêu đãi, con mới cảm thấy vinh hạnh”

Thẩm thị kinh doanh sòng bạc đã hơn mười mấy năm, từ một địa điểm giờ thành ba địa điểm đánh bài, là một tay to ở Úc Thành.

Thẩm Tấn một chút không nể mặt mũi, kẹp súng mang gậy, Hứa Bá là cổ đông chỉ chiếm 40% nơi nào dám lãnh đạm với cấp trên như thế.

Nhưng bị trực tiếp đâm ngược như thế, trên mặt Hứa Bách nhất thời có chút không dễ nhìn.

Thẩm Tấn chỉ làm như không biết, trực tiếp ngồi xuống, dáng vẻ bình chân như vại.

A Huy đứng sau lưng nàng, thần sắc trên mặt cũng có vài phần khinh thường.

Không khí nháy mắt trở nên không thích hợp, Hứa Bá ngồi đối diện, mắt thấy hai người kẻ xướng người hoạ không coi trọng mặt mũi hắn, càng thêm không cam lòng.

Một con nhóc miệng còn hôi sữa, bất quá ỷ lại có chỗ dựa là Bùi thị, dựa vào cái gì đè đầu hắn.

Bàn đến đây, hắn mặc dù nhỏ hơn vài tuổi, nhưng cùng với tổ phụ Thẩm Tấn dốc sức tranh đấu, chỉ là con của hắn bất hạnh, không giống Thẩm Tu có tiền đồ rộng lớn như vậy, ngược lại vì ham mê đua xe mà bị liệt nửa người.

Hứa Bách âm thầm bấu tay vịn, dựa vào cái gì mà những thứ hắn dốc sức làm ra, Thẩm gia không chỉ xuôi thuyền mát máy, liền ngay cả ngoại tôn nữ mất tích mấy năm có thể hoàn hảo không chút nào thương tích trở về.

Nụ cười nhếch miệng có chút cứng nhắc, ánh mắt Hứa Bách u ám, đến mức mặt mo nhìn qua đều có loại cảm giác âm trầm khó đoán.

Du thuyền chạy ra biển chừng trăm thước, mấy người ở trong khu tiếp khách đều im lặng, hơi có chút giương cung bạt kiếm

Nhưng có một số việc không nên vạch trần, Hứa Bách gọi người mở một chai rượu đỏ thượng đẳng.

Chất rượu đỏ sẫm sáng long lanh, chậm rãi lắc lư trong ly thuỷ tinh, dưới ánh đèn tản mát ra một màu sắc hồng bảo thạch.

Hương thơm rượu nho nhàn nhạt tản mát, Thẩm Tấn nhìn rượu ở trong ly đế cao, lông mày nhướn lên, đột nhiên nói:

“Trong rượu có gì?”

Hàm ẩn sắc bén, những kẻ xung quanh đều sợ hãi, nhất là Hứa Bách, lúc này liền đổi sắc mặt

“Thẩm tổng” tiếng lão đầu nhi trầm thấp “ cô đây là có ý gì?”

Thẩm Tấn cười một tiếng, y nguyên khí định thần nhàn.

ngón tay tinh tế thon dài nhẹ nhàng nắm lấy ly đế cao, Thẩm Tấn lung lay chất rượu, đem miệng ly đặt ở trên môi, ưu nhã hớp một ngụm

“Hứa bá”

cuối cùng, nàng buông xuống ly đế cao, dựa vào ghế salon một chút, hai tay đan chéo đặt ở trên bụng

“Tôi xem bá là trưởng bối, bá đừng đè ép tiểu bối”

Âm điệu như cũ bốn bề yên tĩnh, nhưng sắc mặt Hứa Bách đã hoàn toàn thay đổi, âm trầm phi thường khó coi.

Thẩm Tấn khóe miệng giương lên, mắt sắt thâm thuý, một chút nhìn không thấy đáy.

“Ta không phải là người thích khiến người khác khó chịu “ nàng nói “ nhưng điều kiện tiên quyết là đừng quá đáng”

A Huy đúng lúc đưa đến một cái USB, Thẩm Tấn nhận lấy, ném lên bàn cái bộp.

“Tôi nhắm một mắt mở một mắt, không có  nghĩa chú có thể càng lúc càng quá đáng “ Thẩm Tấn có chút nâng cằm “ Chú ngược lại giải thích cho  tôi vài thứ, mấy khoản tiền trong này là thế nào?”

Một cái USB nho nhỏ đã đủ vạch mặt, đem những thứ khách sáo  thảo mai vỡ nát.

“Thẩm tổng” Hứa Bách hừ lạnh một tiếng “ chỉ bằng một cái USB như thế,  định tội của tôi sao?”

Dừng một chút, hắn lại hít  một hơi thật dài, nói : “Tôi tốt xấu gì cũng là cùng ông ngoại cô dốc sức xây dựng, cô đi hỏi ông ngoại cô, tôi  coi như không có công lao cũng có khổ lao, mà cô vì mấy cái bằng chứng hư ảo liền muốn định tội tôi?”

Ngôn từ chuẩn xác, Thẩm Tấn nghe tới đều muốn cười.

“Đúng vậy, chú là nguyên lão”

Thẩm Tấn cười như không cười nhìn Hứa Bách “ cho nên chú hiểu ông ngoại tôi, nhưng không thể hiểu tôi”

“Tôi đều nói đến mức  này, đương nhiên là có chứng cứ, mà tôi cũng không phải ông ngoại tôi, tôi không quen nể mặt”

Không cho Hứa Bách có cơ hội lên tiếng, Thẩm Tấn gọn gàng dứt khoát “ Chú không cảm thấy kỳ quái sao, cháu của chú mấy nay có chút quá mức yên tĩnh à?’

Một câu hù dọa tạo ngàn cơn sóng, xảy ra chuyện gì không cần nói cũng biết, Hứa Bách lập tức giận tím mặt “ Thẩm Tấn ! mày tính làm gì?”

“Không được đụng đến người nhà tao, mày muốn làm gì?!”

Hứa Bách gầm thét, ngoài khoang thuyền đột nhiên có năm sáu tên lưu mạnh xông vào, ánh mắt hung ác, trong tay cầm dao sáng loáng.

So sánh lực lượng, Thẩm Tấn bên này chỉ có hai người, lộ ra ở thế đơn độc.

“Đích xác hoạ không nên dây vào người nhà” Thẩm Tấn cúi đầu nhìn, nhàn nhạt  di chuyển vòng tay “ Nhưng cũng là một bước đi trước”

Lại ngước mắt, ánh mắt sắc bén như dao, không giận tự uy.

“Tôi tra xét vụ  rửa tiền trong sòng bạc mà thôi, còn nghĩ dây thêm, tôi xem ra khẩu khí của chú rất lớn!”

Đột nhiên huýt sáo vài tiếng, mấy tên bảo vệ cho Hứa Bách đột nhiên la lên rồi ngã xuống đất, mười mấy người mặc đồ lặn trèo lên, nhanh chóng khống chế toàn bộ du thuyền

Hứa Bách sắc mặt tái xanh, nhưng toàn bộ người của hắn đã bị đánh ngã.

Mày thực có gan động thủ trên thuyền?”

Du thuyền tư nhân chạy ra biển phải làm rất nhiều thủ tục, cho dù lái vào vùng biển quốc tế, cũng phải thông qua thủ tục chặt chẽ.

Thẩm Tấn đương nhiên sẽ không ngốc đến mức ra tay trên thuyền.

“Súng gây mê mà thôi” nàng đứng lên sửa sang y phục “ Lại nói, tôi cũng không tính làm gì ông”

“Mày…khụ khụ khụ!”

Hứa Bách tức giận đến ho một trận mãnh liệt, Thẩm Tấn đi qua, hảo tâm vỗ vỗ vai hắn “ Đừng nóng vội lão gia tử, cháu của  ông còn sống”

“Mày…”

Hứa Bách thở hổn hển “ Mày, mày đến cùng là muốn thế nào?”

“Yên tâm, tôi ít nhiều cũng nể mặt ông ngoại” Thẩm Tấn nở nụ cười nhàn nhạt, thực tế thanh âm rất lạnh lùng, lạnh đến thấu xương.

“Ở sở cảnh sát liêm chính chịu bị điều tra, sau đó rút toàn bộ cổ phần”

oOo

“Tần tổng, mời đi theo tôi”

Bởi vì trước đó không có hẹn trước, Tần Mặc chờ chừng nửa tiếng, Bùi Cẩm Tịch mới đi ra, để thư ký mời nàng vào văn phòng.

Văn phòng trang trí đơn giản, thư ký đưa người tới liền đóng cửa ra ngoài, không quấy nhiễu các nàng.

“Tần tổng”

Bùi Cẩm Tịch từ sau bàn đi ra, bắt tay với Tần Mặc, mời nàng ngồi xuống “ Không cần câu nệ như vậy”

Tần Mặc khẽ gật đầu, ngồi xuống ghế dựa mềm mại đối diện

Thiên Thu Tuế ở Lê Thành là một công ty tư vấn quan hệ công chúng rất nổi tiếng, hợp tác với Bùi thị nhiều lần, Bùi Cẩm Tịch đối với việc Tần Mặc dứt bỏ tình cảm với  Tần Mặc vẫn có chút công bằng đối xử.

“Tần tổng cố ý tới, là có chuyện gì sao?”

Bùi Cẩm Tịch dựa vào lưng ghế, hai chân nhẹ nhàng bắt chéo, tư thế buông lỏng

“Về công về tư, tôi có thể giúp một tay, cô có gì cứ thoải mái nói”

Tần Mặc ngược lại có chút khẩn trương, nàng mấp máy môi, do dự hồi lâu mới thử thăm dò hỏi: “ Bùi tổng…Thẩm tổng nàng…đi đâu rồi?”

Bùi thị có cổ phần của Loan Hoàng, Tần Mặc đã từng  làm người phụ trách kết nối Loan Hoàng, đương nhiên biết.

nhớ tới liền tìm Bùi Cẩm Tịch, cũng bởi vì nàng từng liên lạc với thư ký Thẩm Tấn hai lần, đều được thông báo Thẩm tổng đi công tác.

Loại lý do thoái thác để Tần Mặc cảm thấy có chút tận lực, cho nên mới nghĩ mở ra lối đi riêng, đến chỗ này nói bóng gió với Bùi Cẩm Tịch.

“Cô tìm Thẩm Tấn ?”

Bùi Cẩm Tịch thoáng chút kinh ngạc, lập tức dâng lên khí tức  bất bình.

“Cô tìm Thẩm Tấn có chuyện gì?” nàng hỏi Tần Mặc “ tôi nghe nói cô không còn phụ trách sự vụ của Loan Hoàng nữa”

Tần Mặc âm thầm bấm một cái ở trong lòng bàn tay “ tôi, tôi tìm Thẩm tổng có việc riêng”

Lý do này thực tế không đáng tin cậy, đầu ngón tay của Bùi Cẩm Tịch ở bàn gõ mấy cái, đột nhiên cười

Nhưng tiếng cười này không hề thân thiện

“Việc tư của Tần tổng là gì tôi có thể đại khái đoán được.

Bùi Cẩm Tịch nhìn qua Tần Mặc hơi kinh ngạc, ánh mắt có chút sắc bén “ tôi ngược lại muốn hỏi Tần tổng một câu, A Tấn chẳng lẽ là rác rưởi?”

“Tần tổng nghĩ nhặt liền nhặt, nghĩ vứt thì vứt sao?”

Lời này không phải là trong bông có kim, mà trực tiếp nói thẳng, Tần Mặc lúc này có loại cảm giác xấu hổ khó chịu.

Đúng vậy a, ban đầu là nàng đuổi Thẩm Tấn đi.

từ ngày đó về sau nàng liền muốn tìm Thẩm Tấn, có mấy lời nàng muốn hỏi rõ ràng.

thế nhưng từ đầu đến cuối đều không gọi điện được cho nàng.

“Tôi…”

Đột nhiên cái mũi chua chua, Tần Mặc âm thầm hít một hơi, cúi thấp đầu “ quấy rầy Bùi tổng rồi”

Nói xong liền đứng lên, cười cười áy náy với Bùi Cẩm Tịch, quay người liền rời khỏi văn phòng.

Bước chân có chút lộn xộn, Tần Mặc lúc này mới biết được, lúc trước mình là cỡ nào giễu  cợt tổn thương người.

Uể oải đứng trước thang máy, vừa mới nhấn nút, đột nhiên nghe tiếng Bùi Cẩm Tịch truyền đến sau lưng

“A Tấn đi Cảng Thành” Bùi Cẩm Tịch đút tay vào túi quần, cau mày, y nguyên vẫn khó chịu.

Nhưng có một số việc, chỉ có thể để người trong cuộc quyết định, nàng không có quyền gì  bởi vì tức giận bất bình mà tự tiện ném đi cơ hội tìm kiếm Thẩm Tấn của Tần Mặc.

“A Tấn đi làm việc, mấy ngày nữa sẽ về”

Posted in Mèo và Báo

Chương 87: Mèo to là Thẩm Tấn

Hộp chuyển phát nhanh khiến Tần Mặc xoắn xuýt , hai ngày sau đó vẫn không có “biến mất”, chỉnh tề ở trong góc phòng phủ bụi.

Tần Mặc rất muốn làm như không thấy, nhưng mà đồ dùng trong phòng nàng cũng không có bao nhiêu, trong phòng khách tuỳ tiện vẫn có thể trông thấy cái hợp.

Không biết ở trong hộp chứa cái gì, mỗi lần nghiêng mắt nhìn qua, liền khiến cho đầu Tần Mặc to như cái đấu.

Để ở trong phòng cũng không sao.

Càng nghĩ càng xoắn xuýt hồi lâu, Tần Mặc rốt cuộc hạ quyết tâm: trực tiếp đem sang Loan Hoàng, không thèm quan tâm nó có bị nhét vào kho nhận quà đóng bụi.

Bất quá trước khi đem đi  giao cũng cần phải mở ra xem xét, Tần Mặc suy nghĩ một lát, mặc dù không muốn nhìn đồ riêng tư của người khác, nhưng vạn nhất. bên trong có đồ không thể nói thì sao ?

Đạo cụ của Thẩm Tấn từng dùng qua với nàng, vừa mới mở hộp. liền xấu hổ.

Lý do bảo thủ, Tần Mặc quyết định mở thùng trước.

nàng ôm cái thùng đặt lên bàn trà, cầm cây kéo cắt niêm phong, mở ra băng dán.

Rốt cuộc mở ra, Tần Mặc xem xét, thấy bên trong chỉ có vài đồ lặt vặt lẻ tẻ.

Chén hình vuốt mèo, tập ghi chú hình mèo, mặt dây chuyền hình đuôi mèo nhỏ, còn có con rối mèo có  móng vuốt lớn.

Xem ra Thẩm Tấn rất thích mèo….

Tần Mặc lấy nó ra, nhìn con mèo cầu tài có chút suy nghĩ, bỗng nhiên không chắc chắn, đem cuốn ghi chú làm rơi xuống đất.

Góc sách va chạm xuống đất, trang bìa vỏ cứng lập tức văng ra, trong lúc vô tình lật ra, lộ ra nội dung trong tờ thứ nhất.

Vậy mà là bảng phác họa?

Tần Mặc nhặt nó lên, mở ra xem, phát hiện rải rác ở nhiều trang là hình phác hoạ của  quảng trường hoàng hậu.

Đèn đường, ghế dài, trung tâm thương mại….góc độ này, không phải là nàng ngồi ở quảng trường hoàng hậu hay sao ?

Trái tim không cách nào khống chế liền nhảy lên, Tần Mặc lật trang kế tiếp.

Vẫn là hình phác hoạ, lần này là một con mèo nhỏ, ôm viên thuốc Oden, hình vẽ mười phần đáng yêu.

Một góc chính là dòng chữ thanh tú bay bổng : mèo con thích ăn Oden.

Lật thêm một tờ, cũng là hình mèo, cũng viết một dòng “ Mèo con thích uống trà vị bưởi.

Tần Mặc cảm thấy yết hầu có chút căng lên, nàng lật từng tờ, nhìn những chữ kia nghĩ: hình vẽ mèo con…là nàng sao?

Đầu óc đột nhiên chập mạch không cách nào suy nghĩ.

Bức phác hoạ chỉ tầm mười trang, nàng rất nhanh lật hết, cuối cùng nhìn qua mấy đồ lẻ tẻ đặt trong phòng.

Những thứ này…vì nàng chuẩn bị sao?

Phía dưới tựa hồ còn có đồ, vằn  báo đen trắng, đặt rất sâu, nhìn xem giống như khăn tắm/

Tần Mặc đem tất cả đồ lấy ra hết, đặt trên ghế salon, bắt lấy đồ vật mềm mềm nhấc lên, lấy nó từ trong rương ra.

Nhét có chút gấp gáp, Tần Mặc dùng chút sức,  lúc cầm ở trong tay, phát hiện là một bộ con rối có bộ da mô phỏng như thật, có ống tay áo cùng khoá kéo.

Là trang phục con rối sao?

Không có che đầu, nhưng Tần Mặc nhìn thấy bộ đồ này có chút quen thuộc, trí nhớ xa xôi đột nhiên bừng tỉnh.

Lê Thành đại học, tiếng đàn du dương, “mèo to thành tinh” chật vật chạy trốn.

Trong phòng thể hình, “mèo to “bồi nàng phát tiết

Quảng trường hoàng hậu, vẫn là một con “mèo to”, vì nàng cầm dù che mưa.

Cây dù kia, đến nay lại ở bên trong nhà.

Đầu óc đột nhiên trống không, sau đó bên tai yếu ớt vang lên câu nói kia cùng tiếng mưa rơi “ Em thích Tần tổng thật lâu”

Thật lâu…là bao lâu?

Mèo to…là Thẩm Tấn ?

Suy nghĩ trở nên trống không, Tần Mặc nhìn những vật này ở trước mặt, đột nhiên cảm thấy không biết làm sao.

Thẩm Tấn còn có bao nhiêu điều nàng không biết?

“Đông đông đông” có người gõ cửa.

Ý thức lãng đãng bị kéo qua. Tần Mặc cuống quýt đem đồ nhét vào trong hộp, đi xem rốt cuộc là ai.

Hôm nay là cuối tuần, nàng cũng không có hẹn bạn bè tụ tập, Tần Mặc còn đang suy nghĩ là ai, lúc nhìn vào mắt mèo xem xét, lập tức sửng sốt.

Ba người mặc đồ đồng phục, một người cầm thẻ nhàng nâng lên trước mắt mèo “ Xin chào, chúng tôi từ viện kiểm sát”

Viện kiểm sát ?

Tần Mặc nghi hoặc mở cửa, sau đó đã nhanh chóng rõ ràng.

Nữ kiểm sát trưởng tư thế hiên ngang, giống như Tần Mặc là người Lâm Thành, hai ông bố đối phương đều biết nhau, sau này các nàng đều đến Lê Thành học đại  học, Tần Mặc học chính là quản lý công chúng, Mộc Thanh học tư pháp.

tóm lại là người quen, nhưng mà cũng chứng minh, quả thật từ viện kiểm sát.

“Chúng tôi đến tìm hiểu vài vấn đề” trước khi Tần Mặc kịp mở miệng, Mục Thanh nói: “ Hy vọng cô có thể phối hợp”

Nàng liếc mắt ra hiệu với Tần Mặc, Tần Mặc nao núng, lập tức kịp phản ứng, để bọn họ đi vào.

Hai người đi theo là thanh niên trẻ tuổi, nhìn có chút ngây thơ chưa hết, bọn hắn một mặt nghiêm túc, tiến vào liền đi  thẳng vấn đề.

“Trương Dân Sinh là chồng trước của cô”

Một người đưa ra tấm hình, phía trên là hình một ngôi biệt thự “ Cô có biết nơi này không, hoặc là từng đi qua?”

Ách” Tần Mặc cẩn thận nghĩ một hồi “ Không biết”

“Vậy cô có gặp qua hoặc nhận biết người này không ?”

Lại thêm một tấm hình, lần này là khuôn mặt của người đàn ông trung niên, cái mũi  có chút thấp, màu da ám trầm.

“Đây là cục trưởng của cục thuế nào?”

Tần Mặc lúc này có chút ấn tượng “ Trước kia Trương Dân Sinh từng mời ông ta về nhà ăn cơm, chỉ có một lần”

Khi đó họ mới kết hôn không lâu, Tần Mặc rất không thích Trương Dân Sinh mời lãnh đạo đơn vị về nhà dùng cơm, mà ánh mắt đối phương nhìn nàng khiến nàng khó chịu, về sau liền yêu cầu  Trương Dân Sinh không mang người về nhà chơi.

Lúc ấy còn ầm ĩ một trận, cho nên ấn tượng khắc sâu, Tần Mặc tự thuật chi tiết, kiểm sát viên trưởng rất chăm chú ghi chép lại.

Còn hỏi một câu liên quan đến Trương Dân Sinh, Tần Mặc lúc ở riêng với hắn, cùng thời gian lần cuối cùng nàng trông thấy hắn.

Làm xong thủ tục hỏi thăm, Mục Thanh cùng hai kiểm sát trưởng thương nghị một chút, để bọn hắn ra ngoài trước chờ nàng.

Hai người gật đầu, đợi bọn hắn vừa ra khỏi, Tần Mặc rốt cuộc có cơ hội, liền hỏi Mục Thanh: “ Các cô đang… điều tra tham ô ?”

Một công chức nhân viên cục thuế bị viện kiểm sát điều tra, Tần Mặc ngốc cỡ nào cũng đoán ra một chút, mà Mục Thanh quả nhiên cũng ừ xác nhận.

“Lúc mình thấy tên Trương Dân Sinh còn tưởng trùng họ trùng tên, bất quá bồ một chút nào cũng không biết sao?”

Tần Mặc lắc đầu, cười khổ. “Mình, mình và hắn gần như là ly thân đã một năm, bồ chắc cũng thấy mấy tư liệu ly hôn rồi đúng không “

Ánh mắt Mục Thanh có chút phức tạp, mang theo mấy phần lo lắng.

“Hắn trốn rồi” nàng nói “ cụ thể thì mình không biết nhiều, nhưng Trương Dân Sinh dính líu tới rửa tiền”

“Rửa tiền?”

Tần Mặc cũng chấn kinh, Mục Thanh lại nói tiếp “ Điều tra xa hơn, còn phát hiện hắn vay nặng lãi ở sòng bạc, tóm lại…”

Dừng một chút “ Tóm lại bồ cẩn thận một chút, nếu như hắn liên hệ với bồ, mặc kệ lý do lý trấu gì đừng đưa hắn tiền, chớ tin dân cờ bạc”

“Nếu có người lạ tìm bồ, ngay lập tức báo mình, bình thường có nhiều tin tức, mình sợ là vay nặng lãi”

“…”

Sự tình đột nhiên trở nên kịch tính, Tần Mặc nhớ lại đợt ly hôn vô cùng thuận lợi, Trương Dân Sinh bị Tần Trầm đánh không la một tiếng, còn không ra tòa vào ngày đó, rốt cuộc bừng tỉnh đại ngộ.

Nguyên lai hắn trốn rồi ?

Sau khi tiễn Mục Thanh, Tần Mặc dựa vào cửa, xuất thần hồi lâu.

Rửa tiền, vay nặng lãi, Trương Dân Sinh làm bao nhiêu chuyện sau lưng nàng ?

Chưa hề chủ động chia sẻ tiền thuê nhà, thậm chí còn đòi tiền với nàng, sau lưng lại đi đánh bạc, cùng hối lộ?

Thật sự là biết người biết mặt không biết lòng, Tần Mặc trở về phòng khách, trong đầu có chút loạn, lơ đãng đá thùng rác để bên cạnh bàn trà.

Bên trong  giấy lộn đổ ra, đồng thời một tiếng thanh thúy vang lên, hộp bánh tròn lăn ra ngoài.

Tần Mặc sửng sốt một chút, xoay người nhặt nó lên.

Bởi vì không có ăn cơm trong phòng, rác rất ít, đa số là giấy lộn, nàng thường xuyên vội vàng ra ngoài, gần đây đều không có rác.

Cho nên hộp bánh này mới còn lưu lại.

cạnh hộp hơi lõm một xíu, đại khái là ngày  đó ném vào thùng rác gây ra va đập.

Phía trên vẫn là hình bé mèo con hoạt bát đáng yêu, chỉ là dính chút bụi bặm.

Tần Mặc lau nó sạch sẽ, ngồi xuống ghế salon, ngón tay cạy mở nắp hộp, dùng sức mở nó ra.

Một hộp trâu yến đường, tản ra mùi thơm đậu phộng ngọt ngào.

Bên trong có một tấm giấy note được gấp lại.

tay Tần Mặc đột nhiên run rẩy, nàng do dự hồi lâu, rốt cuộc chậm rãi cầm lấy bức thư, mở ra.

Trên giấy có dòng chữ thanh tú:

Mèo con, xin lỗi..

Trương Dân Sinh lợi dụng sòng bạc để  rửa tiền, sòng bạc của Thẩm gia, tôi bởi vì điều tra mới biết em.

Tôi thích em.

Tôi tự mình sai người theo dõi Trương Dân Sinh, biết hắn bao nuôi tiểu tam, sau đó tôi đem những chứng cứ kia gửi cho em, tôi hy vọng em ly hôn, tôi muốn theo đuổi em.

Ngày đó tôi  nói thật với em, nhưng không ngờ em lại thương tâm như vậy, tôi không bao giờ nghĩ cố ý lừa em, cũng không muốn tổn thương em.

Thật xin lỗi.