Posted in Mèo và Báo

Chương 86: Thẩm tổng rất xấu xí

Về đến nhà.

Tần Mặc cũng không biết mình có gì không đúng, càng không hiểu vì sao tới chỗ môi giới hôn nhân, cả người mồ hôi khó chịu.

Được rồi, tắm rồi buông bỏ tất cả.

Tần Mặc đặt túi xuống, đang muốn đi phòng ngủ thay quần áo, đột nhiên nghe thấy tiếng chuông “ leng keng~”

chuông cửa vang lên, Tần Mặc sững sờ, lập tức đi tới cửa.

“Ai đó?”

“Nữ sĩ, tôi là bên dọn dẹp”

Người trả lời là nữ, Tần Mặc nhìn vào mắt mèo, thấy một cô gái mặc đồng phục, ôm cái thùng.

Đúng là người dọn dẹp, Tần Mặc lúc đi thuê phòng cũng từng gặp qua cô này, liền mở khoá

“Tần nữ sĩ, làm phiền”

Cô gái áy náy cười cười với Tần Mặc “ Người thuê đối diện chuyển đi, hôm nay chủ nhà nhờ chúng tôi đến kiểm tra, chuẩn bị dọn dẹp để cho người khác thuê, liền phát hiện còn cái hộp này.”

Chuyển nhà…tim Tần Mặc đột nhiên nhói một cái, vô thức nhìn đối diện.

Cửa phòng mấy ngày nay đều đóng chặt, nguyên lai bên trong đã trống rỗng rồi sao?

Vậy mà liền có chút thất thần, Tần Mặc trong chớp mắt kỳ thật cũng không nghĩ gì, chỉ là cả người hụt hẫng.

Cho đến khi nhân viên dọn dẹp lên tiếng kéo nàng về hiện thực.

“Vài ngày trước người thuê có gọi người đến dọn dẹp, cũng không phải là công ty chuyên trách, chúng tôi liên lạc không được”

“Cái hộp này bị nhét ở gầm giường, đoán chừng bị lãng quên, cũng không biết là cái gì, chúng tôi không tiện mở ra, liền muốn hỏi cô một chút, có phải là bạn của người thuê đối diện không ?”

“…”

Câu hỏi này Tần Mặc không biết trả lời thế nào, muốn nói là không, bờ môi lại không cách nào nhúc nhích, phát không ra âm thanh.

Cuối cùng lề mề nửa ngày, dưới ánh mắt chờ mong của nhân viên dọn dẹp, Tần Mặc mới miễn cưỡng gật đầu “ Ừm”

“Tôi đã nói rồi” cô gái cười lên “ thường xuyên nhìn thấy hai người ra vào cùng nhau, khẳng định là có quen biết”

“..”

“Đã có quen biết vậy nhờ cô giữ cái hộp này” cô gái nhẹ nhàng đưa cái hộp ra trước, hộp này giống hộp chuyển phát nhanh, vuông vức, không quá lớn, dùng băng dán, dán kín lại.

“Chúng tôi không biết có vật gì quý giá không, cô có thể giúp chúng tôi chuyển được không”

“…”

Kỳ thật hy vọng nàng nhận lấy, Tần Mặc im lặng, nhìn chằm chằm cái rương không lớn không nhỏ hồi lâu.

Thần sắc có chút phức tạp, tay vịn khung cửa không tự  giác bấu giấy mềm niêm phong phía trên.

Nội tâm rất là xoắn xuýt, nhưng từ nơi sâu xa, tựa hồ có gì đó dẫn dắt nàng, Tần Mặc cuối cùng không cách nào tự điều khiển vươn tay ra.

“Thật sự cảm ơn cô”

Nhân viên dọn dẹp vô cùng cảm kích, vội vàng đặt cái hộp lên tay Tần Mặc, luôn miệng nói “ Phiền cô chuyển dùm”

Tần Mặc trong đầu đều là mơ màng, giống như bị chết máy, nàng thậm chí không biết làm sao tạm biệt nhân viên dọn dẹp, ôm cái hộp đi vào phòng khách.

Chờ ý thức phiêu phiêu trở lại, nàng đã đặt cái hộp lên bàn trà.

“…”

Một người trong phòng thực tế rất yên tĩnh, Tần Mặc cứ như vậy đứng trong phòng khách, mắt nhìn cái rương kia rất lâu.

Làm sao bây giờ a?

Trong điện thoại xác thực còn có số của Thẩm Tấn, nhưng vấn đề là Tần Mặc không muốn bấm gọi.

Tần Mặc nghĩ: Hay là gửi chuyển phát nhanh đưa đến Loang Hoàng.

Nhưng vạn nhất đồ đạc tư nhân có nội y quần lót…hiện tại chuyển phát nhanh cũng phải mở hộp ra kiểm tra, đây không phải sẽ gây xấu hổ sao?

Huống chi Loang Hoàng khác với những công ty bình thường, có không ít chỗ làm việc của nghệ sĩ nổi tiếng, fan hâm mộ thường gửi quà đến cho thần tượng, vạn nhất đồ của Thẩm Tấn bị trộn lẫn, đặt trong kho nhận, ngày tháng năm không ai quản, thì cũng không ổn sao?

Trừ phi tự mình đưa qua, nhưng cũng nên thông báo thư ký một tiếng, nếu đem đồ đến quăng cho tổng giám đốc liền vỗ mông rời đi, có khác gì người bệnh tâm thần không thoả đáng sao?

Nhưng nếu nói với thư ký, không phải cũng bằng nói với Thẩm Tấn ? để Thẩm Tấn hiểu làm mình cố tình bắt chuyện thì làm sao?

tóm lại xoắn xuýt nửa ngày, Tần Mặc đều không nghĩ ra biện pháp trả đồ mà không lưu lại vết tích.

nàng không phải spider-man, hơn nửa đêm nhảy lên lầu lột ngói, trực tiếp đập cửa kính đem đồ vật đặt ở trong văn phòng nàng.

Cho nên cũng là gây phiền toái lớn, Tần Mặc ôm trán, đầu lớn hơn cái đấu.

Được rồi, trước để đó thôi.

CỨ như vậy làm bộ không có cái hộp. Tần Mặc đem cái hộp đặt ở góc phòng khách, tắm rửa, lau lau tóc liền lên giường ngủ

Hôm sau, như thường lệ tới đi làm.

Công ty vẫn là những chuyện kia, Tần Mặc đến văn phòng cảm thấy đói bụng gần chết, bởi vì tham ngủ gần chết mà chưa kịp dùng bữa sáng.

may mắn công ty đãi ngộ vẫn khá nhân tính, phòng giải khát thường xuyên có chút phiến mạch cùng hạt vừng đóng bao. Tần Mặc cầm cái chén đi tới, nhìn bên trong cái rổ có ngũ cốc dùng thay bữa sáng, liền định xông tới lót dạ một chút.

Đang chờ nước sôi, bỗng nhiên có người đi vào.

“Ai, Tần tổng?”

Đi vào là Thân Du, chính là nghỉ thai sản vừa quay lại làm việc, vừa đúng lúc tiếp nhận chức phó tổng phụ trách Loan Hoàng  Tần Mặc để lại.

“Thân tổng”

Tần Mặc chào hỏi với nàng, tuỳ ý hàn huyên vài câu.

THân Du đến phòng giải khát pha cà phê hoà tan, cũng đang chờ nước nóng, hai người cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy, đã là đồng sự lại đồng cấp, không khỏi trò chuyện vài lâu làm dịu đi nhu cầu không cần thiết.

nhưng quan hệ không tốt đến mức không có gì giấu nhau, chủ đề chuyện phiếm chỉ liên quan tới công việc.

Vừa đúng lúc Thân Du có vài chuyện, nhưng biết trăm cái lợi không bằng 1 cái hại, liền muốn thỉnh giáo Tần Mặc.

“Tần tổng, cô trước kia có từng tiếp xúc với Thẩm tổng chưa?”

Tần Mặc trong lòng lập tức giật mình, có tật giật mình, nắm cái chén trong tay.

“Ách, cô nói Thẩm tổng nào?”

Rõ ràng suy nghĩ hồ đồ, Thân Du ngược lại không nghi ngờ gì, còn nói thêm “ Chính là Thẩm tổng của Loan Hoàng a”

“…”

Xem ra nghĩ may mắn giả bộ hồ đồ là thất bại, Tần Mặc trên mặt nhàn nhạt, trong lòng thực tế bắt đầu nói thầm.

thật sự là gặp quỷ, làm sao chổ nào cũng liên quan tới Thẩm Tấn ?

“Tôi sớm nghe đồn Thẩm tổng rất kín tiếng, không thường xuyên xuất hiện trước công chúng…giống như cũng không tiếp xúc bên B”

Theo lý thuyết, Loan Hoàng là công ty giải trí lớn, nhu cầu quan hệ công chúng rất nhiều, làm ở cấp cao, phải nói hoặc ít hoặc nhiều sẽ cùng Thiên Thu Tuế gặp mặt bàn bạc.

Hết lần này đến lần khác Thẩm Tấn không có như thế, nếu không phải Tần Mặc cũng sẽ không nhận ra tiểu bạch kiểm của mình là bên A.

trong lúc nhất thời nghĩ tới chuyện bao dưỡng, Tần Mặc bỗng nhiên cảm thấy phiền muộn, nhưng ngoài mặt vẫn giải thích với Thân Du: “ Cô có quen liền tốt, cô ấy luôn thần long kiến thủ bất kiến vỹ”

Thân Du gật gật đầu, Tần Mặc ở trong lòng cầu nguyện nàng đừng có nhiều chuyện, hỏi mình vì sao muốn đổi nhiệm vụ.

may mắn Thân Du không phải hết chuyện để nói, nhưng phụ nữ nhiều chuyện là thứ mà chưa bao giờ khiến người ta thất vọng.

“Cô từng gặp qua cô ấy chưa?” Thân Du hỏi “ Tôi nghe nói từng gặp một lần, nghe nói Thẩm tổng rất cao…”

“Một lời nói khó hết?”

Tần Mặc không biết làm sao tiếp lời, Thân Du sững sờ, sau đó cười cười.

“Cũng không phải, tôi chính là đơn giản hiếu kỳ, bên ngoài đồn đãi rất nhiều, tôi có nghe một chút chuyện, liền vô cùng…cô biết đó”

Nhưng phàm là nhân vật có mặt mũi, chỉ cần công chúng biết, tướng mạo hoặc ít hoặc nhiều sẽ trở thành thứ đáng quan tâm.

“Cô nghe nói gì rồi ?” Tần Mặc hỏi lại “ nói cô ấy xấu hả?”

‘…”

Lần này Thân Du không có gì trao đổi, thực tế không ngờ lão cẩu của công ty quan hệ công chúng lại thẳng thắn như vậy.

“Cho nên” Thân Du nhìn nàng, thế mà có chút chờ mong “ Tần tổng đã gặp qua Thẩm tổng sao?”

Nào chỉ có gặp qua, Tần Mặc nghĩ, còn cùng nàng tắm rửa, hôn nhau, lên giường, da thịt va chạm.

Một ít hình ảnh sắc tình hiện lên, trong trí nhớ mờ mịt xen lẫn những thứ không thể nói ra, còn không ngừng nghỉ rên rỉ.

“Tần Tổng, em giúp chị liếm ~”

Lời nói hạ lưu cùng sắc tình, Tần Mặc nhất thời cảm thấy hạ thân siết chặt, chỗ thần bí của phụ nữ nhẹ nhàng kẹp lấy.

Điên…lại có cảm giác ?

Không thể nghĩ tiếp nữa, Tần Mặc bóp cái chén, nụ cười không thay đổi nói “ Gặp qua, dung mạo của cô ấy thực sự xấu”

Dừng lại một chút, lại cường điệu nói thêm một lần “ Đặc biệt xấu”

Thân DU…”

Xấu còn đặc biệt xấu… Mặt nọng đầy dầu, bụng phệ sao?

Hai chữ Thẩm tổng bị sương mù bao phủ đầy thần bí, đột nhiên tan tản ra, bày biện trước mặt một “người quái dị” khó mô tả.

Cho nên Thẩm tổng có bao nhiêu xấu? Thân Du bắt đầu có chút hối hận mình lại hỏi điều này, không phải thì có thể ảo tưởng mông lung sao.

Phòng giải khát nhất thời im lặng như tờ, hai người đều có thứ phải suy nghĩ, cho đến khi ấm siêu tốc phát ra âm thanh.

“Tần tổng, cô cùng Loan Hoàng hợp tác rất lâu, không biết…Thẩm Tổng có cái gì cần phải lưu ý hoặc thói quen gì không?”

Thực tế hỏi Thẩm Tấn có yêu thích hay ghét cái gì? hai bên hợp tác đều dò hỏi để ngẫu nhiên hợp ý, chớ nói chi là đối đãi bên A, phải thận trọng, đừng giẫm phải bom mới tốt.

Huống chi tổng giám đốc này…xấu ?

Tần Mặc lâm vào trầm tư: Thẩm Tấn thích gì? tổng là thích liếm tiểu muội muội của nàng thì có tính không ?

Hình ảnh kỳ quái lẫn vào suy nghĩ.

Tốt, quả nhiên nhắc tới Thẩm Tấn liền suy nghĩ tầm bậy tầm bạ, Tần Mặc bưng chén nước, trong lòng hung hăng mắng : biến thái!

“Cô ấy không có thói quen gì” Tần Mặc trả lời đoan trang hào phóng, không chút nào nhận vừa nghĩ sai.

“Dù sao cô ấy không thường ra mặt, cụ thể nào tôi cũng không biết”

Nói xong, nàng lễ phép gật gầu với Thân Du, mở cửa ra ngoài.

Posted in Mèo và Báo

Chương 85: Không chê nàng là người ly hôn

Cửa hàng điểm tâm trang trí rất lịch sự tao nhã.

Tần Mặc cùng Lê Ti Như vừa ngồi xuống không lâu, ngoài tiệm bỗng nhiên xuất hiện một người đàn ông cao lớn, đi thẳng đến hai người.

Đây chính là chồng của Lê Ti Như, Chu Phác Hậu, bởi vì để quên chìa khoá ở nhà, lúc này liền đến tìm Lê Ti Như lấy.

Lê Ti như cũng đơn giản giới thiệu Tần Mặc với chồng của mình, Tần Mặc gật gật đầu, khách sáo gọi một tiếng “ Chu tiên sinh”

Chu Phác Hậu lễ phép mỉm cười thăm hỏi, người này rất nhẹ nhàng khoan khoái, cũng không giống những người đàn ông cùng tuổi thường béo tốt, bụng bự, ánh mắt của anh ta rất sạch sẽ cùng thành khẩn, bắt tay với Tần Mặc, rất mau buông ra

Cũng không có ánh mắt dư thừa mạo phạm Tần Mặc, Chu Phác hậu rất nhanh nhìn về phía vợ mình, Tần Mặc ở bên cạnh, vô ý phát hiện ánh mắt của hắn nhìn rất đặc biệt.

Dịu dàng ôn nhu, giống như tơ tằm trắng noãn, từng ánh nhìn long lanh như tơ, thấm đầy sự yêu thương sâu nặng

Cảm giác không hiểu rất quen thuộc, Tần Mặc nhìn hai người trước mắt, tinh thần lại như ngựa chạy trên mây, nháy mắt trở lại quá khứ

Trời tối tăm mờ mịt, một cô gái cao gầy xuất chúng cầm cây dù trong suốt, cười ôn nhu với nàng.

Mặt mày đều nhu hoà, mang theo sự cưng chiều, ánh mắt của nàng giống như hoa đào nở rộ trong ngày xuân, nhuộm hồng sự ái mộ.

“Em thích Tần tổng thật lâu”

Bỗng nhiên thất thần, lúc Lê Ti Như đưa tay xua xua trước mặt nàng, Tần Mặc mới như trong mộng tỉnh lại, mang theo sự mê mang nhìn nàng.

Chu Phác Hậu đã rời khỏi, Lê Ti Như nhìn nàng mất hồn, không khỏi buồn cười “ Làm sao ngốc nghếch đi?”

“…”

Gương mặt lặng lẽ nổi lên đỏ ửng, Tần Mặc càng che dấu càng lộ, tranh thủ thời gian cúi đầu uống một ngụm hồng trà.

Lê Ti Như cười thầm, nhưng cũng không vạch trần, chỉ nhìn chén hồng trà, thoáng nâng cằm

“Khẩu vị của em vẫn giống như ở cao trung” nàng có chút trêu chọc nói “ Luyến tiếc tình cũ hả?”

“…Cũng không phải”

Tần Mặc không biết làm sao, bởi vì nói câu này mà không khí đột nhiên kỳ quái, mà nàng đang không ngừng suy nghĩ

Lê Ti Như cười nhạt một tiếng, khuấy cà phê trong ly, đang muốn uống một ngụm, đột nhiên nghe Tần Mặc nói “ học tỷ, em…”

Em có một người bạn, Tần Mặc rất muốn kể câu chuyện của “ bạn” nhưng nghĩ lại, cảm thấy bản thân mình cũng không hiểu rõ.

Chuyện nàng cùng Thẩm Tấn có gì để hỏi? bất quá là kẻ ngu bị một tên lừa đảo đùa bỡn xoay quanh.

trong lòng có chút buồn bực, lại không như mấy ngày trước còn hoảng loạn, Tần Mặc cuối cùng vẫn nuốt lời muốn nói xuống.

Sau đó chủ đề nói chuyện đều liên quan đến công việc, hai người bàn bạc rất thuận lợi, cuối cùng liền trở về khu làm việc.

Đã có chung nhận thức, còn lại cân đối đều dễ nói chuyện, tự có người phụ trách các hạng mục công việc cụ thể, công việc của Tần Mặc xem như tạm thời ngưng

Đang lúc muốn đi vào, Lê Ti Như lại cho Tần Mặc một viên socola nhỏ.

“Socola nhân duyên ở chùa Hoa Đào” nàng nháy mắt với Tần Mặc, có chút thần bí nói “ Rất linh nghiệm a, ăn xong có thể gặp được một nửa của mình”

Tần Mặc đối với loại “ mê tín” này, có chút im lặng, chưa biết từ chối làm sao thì Lê Ti Như đã đút socola vào miệng nàng “ Cũ không đi thì mới không tới, chúc may mắn~”

Trở lại công ty, Tần Mặc mở một cuộc họp nhỏ, trình bày lại những hạng mục mà đối tác muốn, để sau này có thể tiếp tục hợp tác.

Bất tri bất giác liền hơn sáu giờ, Tần Mặc sau khi tan việc lái xe đi đến vùng phụ cận phía nam, chuẩn bị đến nhà trọ mà nàng thường đến.

Xuống xe, đang muốn đi tiếp, tự nhiên nhìn thấy bên đường có văn phòng môi giới hôn nhân, có tên là Kim Ngọc Lương Duyên.

Cũng không biết có phải vì câu nói của Lê Ti Như “ Cũ không đi mới không tới” đầu óc Tần Mặc co lại, đi đến văn phòng môi giới hôn nhân.

Mặt tiền văn phòng không lớn, trên tường dán đầy tin tức về tìm bạn trăm năm, đơn giản viết tên nam và nữ cùng điều kiện riêng của mỗi người.

Người phụ trách đăng ký là một phụ nữ hơi lớn tuổi, bà ta vừa đúng lúc in xong một tờ thông tin mới, nhìn thấy Tần Mặc đến, liền nhiệt tình chào hỏi nàng:  “Người đẹp, tìm bạn trăm năm sao?”

“Ách”, đến cùng đã đến, Tần Mặc mặc dù hậu tri hậu giác xấu hổ, nhưng miệng cũng nói: “ Vâng, muốn xem chơi thế nào”

“Ôi” người đăng ký cười tươi rạng rỡ, quả nhiên là bà mối “ Chỗ môi giới chúng tôi chất lượng không tệ, xác suất giới thiệu thành công rất cao”

Lời này có chút là lạ, Tần Mặc gật gật đầu, trong lòng âm thầm hối hận, sao lại tự nhiên đi vào.

“Người đẹp nói ra điều kiện thử” người đăng ký đã chuẩn bị giấy “ Tôi xem thử, nói không chừng lập tức tìm được thì sao?”

“Nào nào nào, tên? tuổi?”

Tần Mặc sững sờ, nghĩ nghĩ, vẫn là trả lời “ Tần Mặc, 30”

“Lập gia đình chưa?”

“Đã kết hôn, vừa ly hôn”

Người đăng ký nghe thế, dường như lơ đãng mở to mắt ngắm nhìn nàng.

“Kết hôn bao lâu rồi? nguyên nhân ly hôn?”

“Ba năm, nguyên nhân….”

trong lòng có cảm giác quái dị, Tần Mặc dừng một chút “ thật có lỗi, không tiện nói ra”

Người đăng ký lại nhìn nàng một cái.

“Có con không?”

“Không có”

Ánh mắt người đăng ký thêm chút khác thường, nàng bắt đầu dò xét Tần Mặc trên dưới “ Vậy cô làm việc gì?”

“PR”

Thanh âm đánh chữ đột nhiên ngừng, người đăng ký ở sau bàn nhìn Tần Mặc, rõ ràng có ý vị thâm trường dòm ngó.

Ba mươi tuổi không có con, nguyên nhân ly hôn không tiện nói, làm PR…chẳng lẽ loại người làm chuyện kia kiếm sống”

Không tự chủ được nghĩ đến chữ “ phóng đãng” “làm gái” “không đẻ được”. người đăng ký phỏng đoán lung tung : ly hôn là muốn tiếp khách sao?”

Âm thầm liền có mấy phần khinh thường, người đăng ký mặc dù trên mặt vẫn nở nụ cười, thái độ lại không hề nhiệt tình.

bà ta in bảng tin muốn tìm bạn trăm năm ra, đẩy về phía trước “ cô ba mươi, lại là phụ nữ đã ly hôn, ở chỗ chúng tôi có thể xếp ở loại hai, cũng may cô không có con, tìm đàn ông tái hôn cũng không quá muộn”

“ứng viên nam ở chỗ chúng tôi cũng chia ra đẳng cấp cùng tài sản, điều kiện này của cô, chỉ có thể tìm ở loại hai, loại mà….”

Không biết có cố ý hay không, người đăng ký kéo dài ngữ điệu “ Chậc chậc, liền có chút khó, tìm anh chàng trai trẻ chưa lập gia đình cùng công việc tốt thì điều kiện này của cô có chút khó khăn”

Trong câu chữ có phần khinh mạn, Tần Mặc nhíu nhíu mày, trong lòng không quá dễ chịu, liền hỏi ngược lại “ điều kiện của tôi thì sao?”

“Không có sao, hiện tại cứ theo nguyên tắc” người đăng ký chỉ chỉ lên cột tìm bạn trăm năm bên trái “ cô nhìn xem đây đều là loại hai”

“Phụ nữ ly hôn đều nằm ở bên cột này, dù sao cũng từng cưới qua một lần, đàn ông chưa lập gia đình khẳng định khó để ý, cũng không xứng đôi, cô tính ra không có con, nếu có con, công việc còn không đàng hoàng, thì lại tụt thêm một hạng”

Chính là nói đến cao hứng, ngoài cửa đi vào một người, là đàn ông, xem ra tinh thần không thật tốt, trung niên.

“Lệ Lệ” hắn giống như quen với người đăng ký “ Tôi hôm nay đến xem, có người thích hợp với tôi hay không”

“Nha” người đăng ký đứng lên, trực tiếp cầm tấm đăng ký tìm bạn trăm năm kia, mừng khấp khởi giới thiệu với người đàn ông kia “ vị mỹ nữ kia vừa đến, loại hai, nếu không hai người làm quen một chút?”

“Loại hai?”

Người đàn ông tò mò nhìn Tần Mặc “ Đã ly hôn sao?”

Tần Mặc còn chưa lên tiếng, người đăng ký không kịp chờ đợi đã đáp “ Đã ly hôn, nhưng mới ba mươi tuổi, không có con”

“A, ba mươi tuổi a” người đàn ông gãi gãi cái ót, ánh mắt lộ ra sự không thoải mái

Tần Mặc thật sự rất im lặng: hắn dạng này lôi thôi lếch thếch còn chê bai người khác ?”

Nhưng phụ nữ đã ly hôn không đáng một đồng, đàn ông ly hôn là vàng bạc.

Người đàn ông lại hỏi “ Làm công việc gì ?”

“PR”

Người đàn ông so với Tần Mặc còn gấp gáp trả lời hơn, người đàn ông lúc này mới hèn mọn cười một tiếng, ánh mắt nhìn nàng “ Làm gái?”

Trong giọng nói thể hiện sự vũ nhục rõ ràng, Tần Mặc lúc này bị hắn vô tri chấn kinh.

“Vị tiên sinh này” nàng nói “ Công việc của tôi là tư vấn quan hệ công chúng, nếu như anh không hiểu rõ, xin không nên tùy tiện vũ nhục”

Dưới đất có thanh âm, người đàn ông sững sờ, ngượng ngùng cười cười.

Thấy bầu không khí có chút căng thẳng, người đăng ký bận bịu hoá giải:

“Cường Ca cũng từng ly hôn, chớ nhìn anh ấy bề ngoài thế này, kỳ thật rất thương người, trong nhà mặc dù chưa có con, nhưng điều kiện không tệ, một năm thu nhập mười mấy vạn”

Đàn ông thu nhập một năm mười mấy vạn mà dám làm mai cho mình, Tần Mặc thật đúng là mở mang tầm mắt, quả nhiên mình đã ly hôn thì không đáng một đồng?

Từ trong túi móc ra năm mươi đồng đặt lên bàn, Tần Mặc lười nhác lại nói nhảm, thẳng thắn “ Anh ta kiếm tiền quá ít, tôi chướng mắt, năm mươi đồng này coi như phí  in ấn, tôi không chấp nhận”

Nói xong liền xoay người đi ra ngoài, người đăng ký giật mình, lại đuổi theo nói vọng từ đằng sau:

“Ai, cô nương, không phải tôi nói, hiện tại hoàn cảnh của cô đã ly hôn thì không còn đáng tiền, tìm đối tượng cũng phải có điều kiện ngang hàng, cô lớn rồi, phụ nữ ba mươi đã không thể so được với tiểu cô nương, đều nhanh như rau úa vàng…người ta chịu cô là mừng rồi”

Tần Mặc kéo cửa xe, nghe vậy quay đầu nhìn người phụ nữ kia.

“Ly hôn là sự bắt đầu lại của tôi, không phải là làm giảm giá trị của tôi”

Người phụ nữ ngơ ngác, Tần Mặc nhìn bộ dáng của bà ta, cảm thấy mười phần buồn cười.

Lấy chuyện ly hôn hay không làm “cấp bậc bình xét” tìm bạn trăm năm, vốn chính là điều hoang đường.

“Đúng,  cô nhớ nói với vị tiên sinh vô tri bên trong kia, tôi làm tư vấn quan hệ công chúng, lương một năm hơn anh ta gấp mười lần”

Tần Mặc nói xong, trực tiếp ngồi lên xe, nghênh ngang rời đi.

Một khúc nhạc dạo ngắn không quá thoải mái, nhưng Tần Mặc rất nhanh cũng thoải mái, dù sao nàng lần đầu tiên tới chỗ môi giới hôn nhân, coi như mở mang hiểu biết.

Bất quá đối với phụ nữ mà nói, ly hôn xác thực…nói một câu không dễ nghe, đều là hàng “secondhand”?

Tựa hồ ly hôn liền đại biểu cho việc không ai muốn, Tần Mặc nghĩ đi nghĩ lại, đột nhiên xuất hiện một ý niệm trong đầu:

Thẩm Tấn, không chê nàng ly hôn sao?