Posted in Mèo và Báo

Chương 78: Thẩm Tấn quay ngựa

hôm sau, chuông báo vang lớn.

Tần Mặc từ trong mộng bừng tỉnh, mò mẫm điện thoại xem xét, nguyên lai đã bảy giờ rưỡi.

Hôm nay cũng không phải cuối tuần, tối hôm qua điên cuồng đến lợi hại

Dụi dụi mắt, Tần Mặc cố gắng đuổi đi những chuyện vớ vẩn, cào tóc  cho gọn rồi rời khỏi giường.

Thoáng thanh tỉnh một chút, nàng liền nhìn sang bên người, trống trơn, Thẩm Tấn cũng không có ở bên cạnh.

Đối với người bên gối này, Tần Mặc có lẽ đã bắt đầu từ khó chịu thành quen thuộc, hiện tại có chút cảm giác ỷ lại.

Nhưng mặc kệ như thế nào, đi làm vẫn là quan trọng, Tần Mặc bước xuống đất, mang dép lê, ngáp một cái đi ra cửa toilet.

Vật dụng bài trí đều như được nàng thích ứng, đầu óc còn hơi chút bột nhão, tựa hồ quên mất đây là nhà của Thẩm Tấn, căn kia của nàng vẫn ở tình trạng không có điện.

Tóm lại ào ào rửa mặt xong, Tần Mặc lau khô cái cằm dính nước, chải tóc

Dọn dẹp tốt liền ra ngoài, Thẩm Tấn vậy mà không có ở nhà, Tần Mặc tìm một vòng, cuối cùng trông thấy ở phòng bếp có đặt tờ giấy ghi chú, nói có chuyện phải ra ngoài.

Có một phần sữa đậu nành cùng bánh bao đặt trong  nồi, hiển nhiên Thẩm Tấn mua về cho nàng.

“Tiểu bạch kiểm” quả nhiên quan tâm chu đáo. Tần Mặc không biết sao lại có chút vui vẻ, sau đó có vẻ như thuận theo tự nhiên nảy ra một suy nghĩ: kỳ thật cuộc sống cũng không quá tệ.

Mặc dù không biết đoạn quan hệ này còn duy trì bao lâu, nhưng quả thật làm cho mình cảm thấy dễ chịu.

Khẽ lắc đầu, Tần Mặc quyết định không nghĩ nhiều nữa, trước tiên đem sữa đậu nành cùng bánh bao từ trong nồi ủ lấy ra ngoài, ăn một chút.

Dùng xong bữa sáng cũng không còn nhiều thời gian, Tần Mặc lấy thẻ tới phòng làm việc, vừa đem túi xách treo lên kệ, chuẩn bị pha một ly trà, thư ký liền tiến đến gõ cửa.

“Tần tổng, bên giải trí Loan Hoàng, Thẩm tổng đến hẹn trước nói muốn gặp chị một lần, nói là muốn trao đổi nguyên tắc hợp đồng”

“Chi tiết hợp đồng sao?” Tần Mặc nhíu mày “ làm sao ? Không phải trước đây đâu có thảo luận gì?”

Nàng hợp tác với Loan Hoàng cũng không phải một hai năm, dưới trướng đối phương có tham gia tuyên truyền cho vài nghệ sĩ, không thể xem là sách giáo khoa, cũng coi là có hiểu biết.

Đại thể hai bên hợp tác vui vẻ, hợp đồng cũng luôn thuận lợi ký, làm sao đột nhiên muốn trao đổi chi tiết hợp đồng ?

Trợ lý cũng không nói ra được nguyên nhân “ em cũng không rõ lắm, tổng giám đốc bọn họ đột nhiên gửi mail nói thế, yêu cầu đích thân chị phải đi”

“…”

Chức vị Tần Mặc không cần phải đi làm mấy chuyện nghiệp vụ cụ thể, nhưng về phương diện trao đổi với Loan Hoàng, luôn là nàng trực tiếp chỉ đạo.

Đối với yêu cầu của tổng giám đốc, đại khái muốn thay đổi vài nội dung, Tần Mặc cũng nên đi một chuyến.

“Được thôi” Tần Mặc nói “ làm phiền em thay đổi lịch trình hôm nay của chị, hỏi bên đó muốn hẹn mấy giờ”

oOo

Thẩm Tấn cố ý chọn một bộ âu phục màu xanh đậm ôm người, bên trong mặc áo sơ mi màu đỏ, cả người tỏa ra cảm giác ngự tỷ.

Bộ dạng này, mèo nhỏ của nàng sẽ thích không nhỉ ?

Chậm rãi sửa sang lại cổ áo cùng ống tay áo, khóe miệng Thẩm Tấn không khỏi nở nụ cười nhàn nhạt, tưởng tượng đến khuôn mặt kinh hỉ của Tần Mặc.

Hiện tại đã năm giờ, chờ “kinh hỉ” qua đi sẽ cùng nhau ăn cơm, Thẩm Tấn vui vẻ nghĩ, nàng ngay cả nhà hàng cũng đã đặt trước chỗ ngồi tốt.

“Thẩm tổng” lúc này thư ký đẩy cửa tiến vào “ Tần tổng đến, đang ở trong phòng họp”

“Ừm” Thẩm Tấn gật gật đầu “ Làm phiền cô trước tiên đưa cô ấy một mình lên phòng”

Thư kỳ đáp vâng, Thẩm Tấn phun chút nước hoa ở vành tai cùng cổ tay, cảm thấy đã đầy đủ, mới kéo vạt áo, đứng ở cửa.

Nhịp tim có chút gấp rút, Thẩm Tấn âm thầm chờ mong tình cảnh lúc mở cửa, chuẩn bị sẵn lời giải thích với mèo nhỏ.

Không tự giác nuốt một ngụm nước bọt, bất quá là ngắn ngủi vài phút, Thẩm Tấn đột nhiên có cảm giác dằn vặt

Bộ dáng của nàng hẳn là tạm được đúng không? Thẩm Tấn tổng lo lắng mình không đúng chỗ nào, hấp dẫn không được sự yêu thích của mèo nhỏ.

Như thế hơi thấp thỏm, rốt cuộc vang lên tiếng gõ cửa.

Tim Thẩm Tấn nhảy lên một cái.

“Hô~” nàng hít một hơi sâu, chậm rãi, chậm rãi vặn tay nắm cửa, chậm rãi mở cửa.

Ngoài cửa là Tần Mặc

“Ha ha, Tần Mặc “ Thẩm Tấn lộ nụ cười ôn nhu “ Cô hẳn là không quên tôi là ai chứ ?”

“Cô….”

Tần Mặc đã sững sờ, trừng to mắt không dám tin nhìn Thẩm Tấn “ cô là… Thẩm, Thẩm tổng?”

“Đúng là tôi” Thẩm Tấn gật gật đầu, đưa tay nắm lấy tay Tần Mặc “ tôi là tiểu bạch kiểm của em, bất quá…”

Bất quá tôi muốn hảo hảo theo đuổi em, mèo nhỏ.

Nhưng lời vẫn chưa tới miệng, sắc mặt Tần Mặc đột nhiên đại biến, bỗng nhiên thoáng giãy dụa, giật tay ra khỏi Thẩm Tấn !

“Cô gạt tôi?!”

Thanh âm Tần Mặc cơ hồ run rẩy, trong mắt kinh ngạc cấp tốc biến thành kinh sợ.

“Tần… Tần Mặc ?”

Thẩm Tấn hoàn toàn không ngờ nàng phản ứng như vậy, chính là không biết làm sao đột nhiên nghe thấy tiếng Tần Mặc nức nở:

“Cô vậy mà cũng gạt tôi?!”

Chảy nước mắt, Tần Mặc lảo đảo lui về sau hai bước.

“Cô gạt tôi…”

Khàn giọng đến biến âm, Tần Mặc biểu lộ tổn thương sâu sắc vì  bị  lừa gạt cùng khóe miệng châm chọc lại bi thương, cười khổ thật sâu làm Thẩm Tấn đau nhói.

Nàng tiến lên nghĩ nắm tay Tần Mặc,  lần nữa bị nàng không chút lưu tình hung hăng hất ra !

Nàng làm sao có thể lừa nàng!

Tần Mặc suýt chút nữa ức chế  không nổi mà khàn giọng la hét, nàng không thể không che miệng lại, không ngừng nói với mình đây chỉ là ảo giác.

Nàng làm sao lại lừa nàng!

Tại  sao vào thời điểm nàng mở cửa lòng mình, lại có thể đi lừa nàng ? Thẩm Tấn làm sao có thể lừa nàng ?

Không! Tần Mặc ướt đẫm nước mắt, trong mắt ẩn giấu thống khố  thụ thương, ánh mắt bất lực mà ủy khuất.

Nàng nhìn qua Thẩm Tấn, bỗng nhiên lại lắc đầu.

Đây không phải là thật! Nhất định đang nằm mơ!

Nàng phải thoát khỏi ảo cảnh này, người này nhất định không phải Thẩm Tấn!

Tần Mặc cũng chịu không nổi lần nữa bị lăng trì dày vò, quay đầu liền chạy.

“Tần Mặc !”

Thẩm Tấn tâm loạn như ma, hai bước xông về phía trước  bắt lấy cánh tay Tần Mặc, dùng sức kéo nàng  vào một góc hành lang.

“Cô làm sao thế Tần Mặc ?”

Nàng vội vàng muốn giải thích “ cô đừng như vậy, tôi sẽ giải thích với cô, tôi không phải cố ý muốn…”

“Cô cùng Trương Dân Sinh khác nhau chỗ  nào ?”

Không chờ Thẩm Tấn nói xong hai chữ “ lừa cô”, Tần Mặc liền kích động cắt lời nàng.

“Cô đến cùng khác hắn chỗ nào ?” Tần Mặc lệ rơi  đầy mặt, hốc mắt đỏ ửng “ các người toàn là lừa đảo!”

Đều muốn lừa nàng! Một tên đàn ông lúc trước nói yêu nàng, lại ngoại tình để cuộc hôn nhân bọn họ tan vỡ, một người là Thẩm Tấn ở bên cạnh nàng nói thích nàng nhất, nguyên lại vẫn đang lừa nàng, đùa bỡn nàng!

Tần Mặc cảm thấy máu trong trái tim đều muốn khô, dựa vào cái gì mà tất cả mọi người đều muốn gạt nàng!

Che miệng, Tần Mặc ngay cả tiếng khóc cũng không phát ra được, Thẩm Tấn cũng bị dáng vẻ thương tâm muốn chết của nàng giày vò đến tan nát cõi lòng.

Nàng hạ giọng, thanh âm mang theo nghẹn ngào “ Tần Mặc, tôi không phải là cố ý…”

“Cô đừng nói nữa!”

Tần Mặc không một chút nguyện ý nghe nàng giải thích, cắn môi, tràn đầy oán khí buồn bực mà nhìn chằm chằm nàng, sau đó bỗng nhiên hung hăng đẩy Thẩm Tấn ra.

Thẩm Tấn không có phòng bị, bị nàng đẩy lui mấy bước, Tần Mặc mang giày cao gót liền chạy ra phía thang lầu.

“Tần Mặc !”

Thẩm Tấn lại lần nữa xông lên ngăn Tần Mặc, hai tay nắm vai nàng chất vấn “ Tôi cùng Trương Dân Sinh không có khác nhau sao? Hả?”

“Tần Mặc, cũng bởi vì cô bị tên rác rưởi kia tổn thương, cho nên ngay cả những thứ tôi đã làm vì cô đều có thể tùy tiện xóa bỏ sao?”

Thẩm Tấn mắt đỏ, gần như muốn bật khóc, cấp bách hỏi lại Tần Mặc, nàng không thể tin đã lâu như thế, nàng thực tình cho đi không ngờ lại không  hề được đáp lại.

Nàng căn bản không có quan tâm nàng! Một chút cũng không có !

Thế nhưng Tần Mặc không hề mảy may xúc động.

“Thẩm Tấn “ nàng dùng sức gỡ tay nàng, hít một hơi, lại không có một chút tình cảm, huyết dịch toàn thân đều ngưng kết trong nháy mắt.

Trái tim đau đến tận cùng, nàng trơ mắt nhìn Tần Mặc vô tình rời khỏi trước mặt mình, bước nhanh về phía cầu thang bộ.

Cảm giác ngạt thở lan tràn  trong lồng ngực nàng, hơi thở ngừng lại, Thẩm Tấn chỉ có thể dùng khí lực sau cùng chống đỡ, ngăn lại ở bậc cầu thang đầu tiên

“Đừng đi cầu thang, cô mang giày cao gót, chỗ này là lầu ba mươi mấy, cô đi thang máy đi…. Tôi sẽ không ngăn cô”

Trong cổ họng đắng chát căng tràn, Thẩm Tấn khó khăn nói ra những lời này, nhìn Tần Mặc lạnh như băng quay người đi về phía thang máy.

Nàng thậm chí căm ghét không thèm nhìn nàng một cái.

“Đinh….”

Thang máy rất mau đến, Tần Mặc một giây cũng không muốn chờ lâu, cộc cộc giẫm giày cao gót đi vào, phát tiết ra sức nhấn nút đóng cửa.

Thang máy chậm rãi khép lại, Thẩm Tấn cũng mất sực dựa vào cửa.

Posted in Mèo và Báo

Tiểu kịch trường Chương 77

Lại một ngày thời tiết tốt, lãnh đạm, ánh nắng tươi sáng, các vị lão công đều đem bé mèo con nhà mình ra đồng cỏ phơi nắng.

nhóm tiểu thụ xinh đẹp như  hoa đều là hình dạng mèo con, trên đồng cỏ không tránh khỏi một trận meo meo.

Thẩm Tấn ghét vào đồi cao, nhìn các chủng loại mèo con đang nũng nịu

“Meo~”

Mèo con Xiêm La Kiều Tư Mộc, đang dán vào bạch Lang do Thập Tam biến thành mà nũng nịu, một bên mềm thanh manh manh kêu, một bên dùng thân thể lông xù nhỏ nhắn cọ cọ chân bạch lang, ấm áp rất dính người.

Dù sao cũng là cô gái ngoan ngoãn, Thẩm Tấn nhìn bạch hồ cùng mèo quýt nhỏ.

Mười con mèo quýt nhỏ chín con béo, còn có một con đặc biệt béo, may mắn Mạc Trinh vẫn là mèo con, bởi vậy chỉ là có chút tròn vo.

Bạch hồ chính là sinh vật  cao quý mỹ lệ, ở bên cạnh một con mèo quýt thích đùa tựa hồ có chút không hài hòa.

Bất quá mèo quýt rất nhanh “ biến mất”….”Meo?”

Không để ý, Mạc Trinh mèo quýt đột ngột lăn xuống sườn dốc đầy cỏ , dọa cho bạch hò nhảy dựng lên nhanh chóng kéo nàng lại.

Mạc Sĩ Nhã biến thành mèo bông xinh đẹp đáng yêu, chừng một tuổi, vậy mà cái đuôi lông nhung đen còn ngắn đong đưa, lắc cái mông nhỏ, ở trước mặt hổ Bùi Cẩm Tịch bước đi, rõ ràng là đang dụ dỗ câu dẫn.

Tiểu hắc miêu Quý Lam là an tĩnh nhất, ra một góc nằm sấp cuộn tròn ngủ, bởi vì nàng màu đen, Nghiêm Tịnh Dao sợ nàng hút nắng bị nướng cháy, liền ngậm một cái lá sen lớn che nắng cho nàng.

Sư tử uy vũ ngậm lá sen che cho mèo nhỏ ngủ trưa, nhìn qua có chút buồn cười a, Thẩm Tấn hai chân trước nâng lên xem hài kịch, đột nhiên cảm thấy cái đuôi tê  rần.

“Ngao~”

Kéo chút nhảy dựng lên, Thẩm Tấn quay đầu nhìn, là bé mèo xám trắng Tần Mặc, chính là đang cắn chơi cái đuôi nàng.

“…”

“Meo meo!”

Tần Mặc tựa  hồ chơi đến vui vẻ, đột nhiên chạy mấy bước, nâng lên móng vuốt nhỏ, nhào lên trên mông đầy lông của báo tuyết lớn.

Lay động bò lên trên lưng báo tuyết lớn, bé mèo hưng phấn phủ phục tiến lên, kêu meo meo lại bò lên đầu báo.

Oa~, lỗ tai A Tấn~”

Bé mèo ngao ô một miệng, ngậm chặt tai báo tuyết lớn tròn trịa, nhẹ khẽ cắn kéo.

“….”

Mèo con nhà mình tựa hồ rất thích leo lên đầu nàng chơi đùa, báo tuyết lớn sợ nàng đứng không vững, chỉ có thể ngày ngày phủ phục trên đồng cỏ.

Ai, cuộc sống thật không dễ dàng, báo lớn thở dài.

Posted in Mèo và Báo

Chương 77: Không có khăn ướt làm sao đây (h)

Tần Mặc cảm thấy, mình cho tới bây giờ chưa từng “nhẹ” như vậy.

Bị khiêng đi chạy trên đường, coi bản thân mình như một túi bông, mà kỳ lạ ở đằng sau còn ông lão đuổi theo.

Mèo nhỏ ước chừng chỉ muốn gọi meo meo, cũng may không bao lâu liền cắt đuôi ông lão, bị Thẩm Tấn để xuống.

Thẩm Tấn vác người trên vai thở  hồng hộc, hít một hơi sâu để lắng lại  vẫn không quên tiến tới hôn lên gương mặt hồng  hồng của mèo nhỏ

“Chụt~”

“…”

Tần Mặc y nguyên không  có lấy lại tinh thần, chỉ là trong đầu bỗng nhiên có hình ảnh kỳ quái: một con mèo to duỗi ra đầu lưỡi hồng hồng liếm mèo con.

Cũng có chút không hiểu thấu, Tần Mặc cảm thấy mạch não của mình không thể nào hiểu được.

Hai người im lặng nhìn nhau một hồi, cuối cùng mèo nhỏ nhìn vào ánh mắt Thẩm Tấn, người sớm giác ngộ đến cực kỳ thẹn, không khỏi ừng ực nuốt nước miếng.

Thật xấu hổ…

Ngẫm lại ở trên cầu làm như thế, lại bị vác thế này, tim Tần Mặc càng đập nhanh hơn, vội vàng quay lưng lại, vỗ vỗ gương mặt mình nóng lên.

Không biết người kia còn đuổi theo hay không, mèo nhỏ có loại cảm giác bị làm cho hoảng loạn…hẳn là được mời đến đồn công an uống trà, nói nàng bị tổn thương mà phong hóa đi.

Một đêm cũng trôi qua điên cuồng, Tần Mặc hít một hơi sâu, quay đầu kéo tay Thẩm Tấn, cũng không dám nhìn nàng liền kéo đi

Đông đông đông, hai chân mèo nhỏ ra sức, đi nhanh, Thẩm Tấn bị nàng nắm lấy tay, phút chốc mơ mơ màng màng.

Hả? Mèo con xấu hổ rồi sao?

Không chỉ vội vội vàng vàng, tay đang nắm tay mình như là rất nóng, hơi ấm vẫn nóng lên.

“…”

Thẩm Tấn đưa mắt nhìn cái tay đang nắm mình, đột nhiên cũng bị hơi ấm lây nhiễm, cảm thấy thân thể cũng ấm.

Nhất là trái tim ở trong lồng ngực, một chút dùng sức đập mạnh, khiến nàng chấn động cơ hồ tê dại.

Gương mặt tự nhiên cũng bị nóng bỏng, hơi thở Thẩm Tấn có chút không thông suốt, nàng tranh thủ thời gian nghiêng nghiêng đầu, dịch chuyển ánh mắt sang chỗ khác, lặng lẽ hít sâu.

Trời, mèo con làm sao có thể đáng yêu như thế ?

Quả thực muốn bị manh hóa, Thẩm Tấn cũng hồ hồ ngốc ngốc, cho đến khi Tần Mặc nắm tay nàng tới trước xe, mới thoáng hoàn hồn.

Quần lót ẩm ướt cộc cộc, Tần Mặc ngồi vào ghế , lục tìm ở thân ghế tìm giấy ướt, nghĩ lập tức lau chùi một chút.

Ở nơi công cộng ân ái, thật sự quá điên cuồng!

Khăn ướt, khăn ướt… Tần Mặc trong lòng lẩm bẩm, thế nhưng có vẻ như nàng đã dùng hết khăn rồi, lục nửa ngày cũng không tìm ra nửa mảnh.

“Tìm khăn ướt hả?”

Thẩm Tấn đột nhiên xuất hiện, Tần Mặc bị giật mình, theo phản xạ nhìn lại, đỉnh đầu bị đập lên trần xe

“Đau~”

Tần Mặc sờ lấy đầu bị đụng đau, bộ dáng như có tật giật mình, Thẩm Tấn buồn cười nhìn nàng, đưa tới một mảnh khăn ướt.

“Muốn cái này hả?”

“..”

Quả nhiên là xấu  hổ, Tần Mặc mặt ửng hồng nhìn Thẩm Tấn một chút, đang muốn nhận lấy khăn ướt, Thẩm Tấn đột nhiên rụt tay lại.

“Em giúp Tần tổng nhenàng ý vị thâm trường nhíu nhíu mày, ngữ khí mập mờ “ Nhất định sẽ sáng bóng sạch sẽ”

“…”

Lời nói như lang như hổ, Tần Mặc càng xấu hổ, thầm nghĩ tiểu bạch kiểm này trong đầu chỉ có ba cái thứ đen tối.

“Không cần” tất nhiên muốn cự tuyệt, Tần Mặc nghiêng đầu né tránh ánh mắt Thẩm Tấn “ Tôi, tự  mình lau”

Mèo nhỏ  cố chấp lại xấu hổ, một chữ manh hiện lồ lộ, Thẩm Tấn nhất thời bị nàng chọc chịu không nổi.

Đầu ngón tay không tự chủ nóng lên, Thẩm Tấn âm thầm nuốt nước miếng.

Rất muốn làm nàng…nghĩ bị huyệt của nàng chặt chẽ bao lấy.

“Tần tổng~”

Thanh âm khàn đến nghe không nổi, Tần Mặc khẽ giật mình, đột nhiên bị Thẩm Tấn lao tới ôm eo!

“Thẩm, Thẩm Tấn…cô, muốn làm, làm gì ?”

Mèo nhỏ hoảng loạn giãy dụa, tay trái Thẩm Tấn chụp lấy eo thon của nàng, cưỡng ép đem người uốn éo, để phía sau lưng nàng ép vào lồng ngực mình.

“Xuỵt, đừng nhúc nhích “ tay phải Thẩm Tấn luồn lên phía trước chui vào  váy, thuần thục kéo xuống quần an toàn “ Dùng huyệt kẹp lấy tôi”

“Cô…A~”

Nhục phùng dính hoa lộ, hai phiến âm thần còn hơi mở, ngón tay Thẩm Tấn ở khe hở trượt vào, đầu ngón tay dính nước ẩm ướt.

Cánh hoa mềm mềm nhơn nhớt, Thẩm Tấn nhắm ngay huyệt tâm, ngón giữa dùng sức nhấn, thuật hoạt đi vào.

“A…”

Trực tiếp cắm vào, Tần Mặc theo phản xạ kéo căng bụng dưới, huyệt nhục dùng sức kẹp chặt, khỏa cắn ngón tay Thẩm Tấn.

Vách trong ẩm ướt nính nóng, ngón tay xoắn dị thường tiêu hồn, Thẩm Tấn hoàn toàn hưng phấn, dứt khoát cắm vào tận cây.

Tần Mặc nghẹn ngào một tiếng, tiểu huyệt siết đến chặt, hai gò má cấp tốc đỏ lên màu tình dục.

Tình triều trước đó rất  nhanh trỗi dậy, Tần Mặc lập tức bất lực, tựa ở trong ngực kiều nhuyễn thở dốc.

“Thẩm Tấn !”

Nàng nghiên răng nghiến lợi, nhưng hoàn toàn giống như dục cự còn nghênh, Thẩm Tấn càng thêm hưng phấn, trừu sáp huyệt trong nàng mấy lần.

Lòng bàn tay ép xuống, nội huyệt nhất thời dâng lên một trận tê dại, thân thể Tần Mặc run lên, huyệt thịt ngược lại càng chen thêm một đoàn.

“Cắn gấp như vậy sao?”

Thẩm Tấn cố ý nói vài lời thô tục kích thích Tần Mặc “ tiểu huyệt khát thành như vậy còn không muốn tôi cắm vào?”

Ngón tay càng thêm quá phận đi vào, ở chổ sâu nhất di chuyển, lòng bàn tay ngăn chặn chổ thô ráp kia, bắt đầu trừu sáp có tiết tấu.

“Ngô~”

Tần Mặc run rẩy đến lợi hại, nội huyệt cơ hồ ngứa ngáy, một lần bị Thẩm Tấn chạm vào một lần, ngứa đến tận xương tủy.

Nhưng loại ngứa này từ đầu đến cuối không làm dịu được, như là gãi không đúng chỗ ngứa, càng sờ càng đi vào trong huyệt, ngược lại mang tới cảm giác trống rỗng, chịu không nổi.

“Ây…Tấn….cô…đừng làm a~”

Ẩn ẩn bị dày vò, muốn ngừng không được, Tần Mặc ở trong ngực Thẩm Tấn vặn vẹo, bản thân chậm rãi  nâng lên bộ ngực.

Thẩm Tấn biết nàng động tình, ngón tay tăng tốc độ, chậm rãi chui vào bên trong, lại rất nhanh rút ra

Phốc xuy phốc xuy làm lấy nộn huyệt, Tần Mặc bất tri bất giác mở ra hai chân, nửa nằm ở ghế sau, váy trượt xuống che kín bụng dưới.

Quần an toàn bị tuột đến đầu gối, một bàn tay mảnh khảnh trắng muốt che ở trên rừng rậm màu đen, ẩn ẩn rung động, đút vào trong huyệt.

Tiếng nước không ngừng vang lên, nhiệt độ trong xe cực nóng, huyệt dịch cốt chốt chảy ra, phủ đầy xe mùi tình dục.

“Tiểu huyệt thật non” Thẩm Tấn ôm Tần Mặc,  si mê nhìn chỗ huyệt bị mình trừu sáp “ càng cắm càng chặt”

Huyệt thịt kẹp đặc biệt chặt, Thẩm Tấn có chút nghĩ : huyệt này sẽ kẹp đến mức tối thiểu, nạn nhân nhất định sảng liền bắn ra.

“Phụt~”

Ngón tay đâm sâu một chút, Thẩm Tấn làm lấy huyệt, đem âm thần Tần Mặc đẩy sang hai bên, chỉ có thể dâm đãng chảy ra nước.

“A, a, a a….”

Nội huyệt  bị mài đến nóng, thịt mềm đều điên cuồng tụ lại một chỗ, lại không ngừng bị gạt mở trừu sáp!

“Ây…A, a,” bên trong tiểu huyệt Tần Mặc cực ngứa, nàng rốt cuộc khó mà tự kiềm chế run lên phần hông, tựa hồ là nghênh hợp.

“Tấn…Không muốn a~”

Lại kháng cực cũng phí công, ngón tay đột nhiên làm đến chỗ sâu nhất, dùng sức móc, lại từng chút từng chút đè ép lên vách.

Lòng bàn tay ở chỗ thô ráp  cọ sát mấy lần, Tần Mặc hoàn toàn bị ném lên cao triều, hai chân phát run, bụng dưới đột nhiên co rụt lại.

“A~~”

Lại bị làm đến triều phun! Thẩm Tấn y nguyên chặn lấy cửa huyệt, thế là huyệt dịch chỉ có thể ở bên trong kìm nén, giống như đi tiểu bị xịt ra vậy.

“A…khó chịu~”

Nhìn mèo con không kiên nhẫn run rẩy, Thẩm Tấn lúc này mới đem ngón tay rút ra, mài cửa huyệt một cái, Tần Mặc nhất thời lại sảng.

Thoải mái chảy ra dịch ẩm ướt, thậm chí phun ra mấy giọt nhỏ, Tần Mặc mệt mỏi ngủ thiếp đi, mềm oặt trong ngực Thẩm Tấn, gương mặt hay cổ đều đỏ ửng cao trào.

Xinh đẹp tuyệt luân, Thẩm Tấn hảo hảo ôm bé mèo, cúi đầu hôn lên cổ nàng, cũng chầm chậm để cho bản thân mình bình ổn lại.

Mình cũng có thể cảm thấy ẩm ướt, đáng tiếc không thể nào cắm thêm mấy lần, Thẩm Tấn dừng lại chốc lát, trước giúp Tần Mặc rửa ráy cho sạch.

Mới giúp nàng lau xong, điện thoại đột nhiên rung lên, Thẩm Tấn vừa ôm mèo con ngủ quên, một bên lấy điện thoại ra nghe.

“Tư liệu của Trương Dân Sinh không khác mấy” tiếng Nghiêm Tịnh Dao truyền đến “ Cha mình nói, đưa lên, những tài khoản này, đoán chừng chưa tới mấy ngày thanh tra ban kỷ luật sẽ đưa người tới, bồ chuẩn bị khi nào đi Cảnh thành?”

“Nhanh thôi” Thẩm Tấn nhìn Tần Mặc ở trong ngực, ánh mắt tỏa ra ôn nhu “ Bên kia cũng không ngồi yên, không đi qua trước, thì mình cũng có việc cần làm”

“Được thôi, vậy mình đem tài liệu xử lý, đóng gói rồi báo cáo”

Thẩm Tấn ừ một tiếng, cúp điện thoại.

Trong xe toàn là tiếng thở của mèo nhỏ, Thẩm Tấn yên tĩnh trong chốc lát, luồng tay lên bụng trước Tần Mặc, cằm đặt lên vai nàng

“Mèo con, cùng tôi yêu đương đi”

Bên môi nhàn nhạt nở nụ cười, Thẩm Tấn đã quyết định, đợi ngày mai, nàng liền nói thân phận thật cho Tần Mặc biết.