Posted in Mèo và Báo

Tiểu kịch trường chương 76:

Từ khi nhân loại trở về hình dạng muông thú, lại xuất hiện một số chuyện kỳ dị.

Tỷ như có vợ chồng, chồng là côn trùng, vợ là gà trống: lại so với bây giờ, tiểu nãi miêu màu sắc khác biệt nằm trên sàn gỗ gáy o o, bên cạnh vây nằm là một bầy mãnh thú.

Không sai, sau khi biến thành thú, không biết được vì cái gì, Tần Mặc thuộc nhóm “ thụ thu xinh như hoa như ngọc” lại biến thành mèo con thuần sắc, khác nhau ở chủng loại cùng màu sắc.

Tần Mặc là mèo con màu tro, Quý Lam là tiểu hắc miêu, Vạn Sĩ Nhã là mèo bông, Kiều Tư Mộc biến thành mèo xiêm la, Mặc Trinh trở thành mèo con tinh khiết màu quýt.

Không có chỗ nào không nhỏ, cái đuôi ngắn củn, thân thể hình cuộn tròn, ngược lại nhóm “ Bạo tàn lão công” không chỉ có thân hình to lớn, chủng loại cũng không đồng nhất.

Thẩm Tấn là tuyết báo lớn lông nhung, Nghiêm Tịnh Dao trở thành sư tử uy vũ, Bùi Cẩm Tịch biến thành hổ, Thập Tam thành sói trắng, Quân Tâm lan là bạch hồ có con mắt dài nhỏ.

Một đống mãnh thú lại trông coi một nhóm mèo con, tràng diện có thể gọi là hùng vỹ.

Nhưng Mãnh thú lại cũng không giống nhau, mèo con vẫn là mèo con, Tần Mặc không biết vì sao đột nhiên bừng tỉnh, nhảy dựng lên khí thế hùng hổ giơ móng vuốt đánh lên đầu báo.

Đại khái là rời giường nên giận dữ ? Thẩm Tấn có chút ngơ ngác, đã thấy tiểu nãi miêu khác đều bị lây nhiễm, nhao nhao nhảy dựng lên giơ móng vuốt đánh lão công của mình.

“Meo meo meo!”

“…”

Tần Mặc đầu tiêu, âm thanh meo meo vang lên không ngừng, mãnh thú thế mà bị tập thể mèo con khi dễ.

Nhưng mà không ai dám phản kháng, đều nhìn tiểu nãi miêu trước mặt mình giương nanh múa vuốt, ngoan ngoãn cúi đầu.

Posted in Mèo và Báo

Chương 76: Khiêng mèo con tranh thủ chạy trốn (h)

Gió ban đêm, rất nhẹ rất lạnh, phất qua tóc mai bên tai, giống như nụ hôn mềm mại, làm lòng người say đắm.

Ừm…hừ~”

Tần Mặc ngẩng cằm, con mắt mê mang nhìn qua bầu trời đầy sao, cảm thấy trống trải trước đây chưa từng có

Nhất thời thất thần, mà chân thật nhất lúc này chính là hơi ấm cơ thể, đến từ Thẩm Tấn, vô cùng ấm áp.

“Mèo con ~”

Thẩm Tấn hôn cổ Tần Mặc, bờ môi cực kỳ ôn nhu, mút da thịt nàng, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm nàng.

Bên trong miệng thơm ngọt tuyệt không thể tả, càng khiến người ta mê muội chính là đầu ngón tay chạm vào chỗ kia ướt át trơn bóng.

Tần Mặc đã có chút ẩm ướt.

Quần an toàn rất mỏng, chất liệu mượt mà, Thẩm Tấn nhiều lần trêu đùa Tần Mặc, ngón giữa ở âm phùng nàng vừa đi vừa về khẽ vuốt.

“ừm~”

Giống như bị lông chim vuốt ve, Tần Mặc lại ngứa cùng cảm thấy dễ chịu, cảm giác kỳ lạ nóng ấm hơi choáng chỗ đó, chảy ra từng trận hơi nước.

Nàng không tự chủ được rên rỉ, Thẩm Tấn hôn nhẹ nhàng để nàng trầm mê.

Lọt vào trong tầm mắt là bầu trời đêm lốm đốm ánh sao, trên cầu rộng lớn không người, bên tai tiếng gió than khẽ…bí ẩn kích thích.

“Mèo con” Thẩm Tấn bỗng nhiên cắn vành tai nàng, cọ cọ chóp mũi “ Em ẩm ướt cũng rất đáng yêu”

Đầu ngón tay vẫn chạm hạ bộ, vẫn chưa kéo quần an toàn ra, bất quá có thể cảm giác được sự  ẩm ướt nóng bỏng.

Thanh dịch rỉ ra, dính tại quần an toàn,  nơi riêng tư nóng một chút một mảnh trơn nhẵn.

Không biết có thể lôi ra chút tơ bạc, Thẩm Tấn cọ xát nơi đó, búng ngón tay, thật rất mượt mà.

Mèo nhỏ đã bị dụ đến ẩm ướt, ngón tay Thẩm Tấn hoạt động, dễ như trở bàn tay sờ vào một viên nho nhỏ nhô lên.

Xem ra tiểu âm châu cũng cứng lên.

Mềm mềm thích hợp chà đạp, hai ngón tay Thẩm Tấn khép lại, hơi dùng sức đè ép âm thần trượt cọ trước sau, mỗi lần chạm vào đều va phải viên tiểu hạch kia.

“Ừm ?”

Xương đuôi hình như có dòng điện yếu ớt luồn lên, Tần Mặc không khỏi run rẩy, bắp đùi tê dại, theo ngón tay Thẩm Tấn mà tê dại.

Rõ ràng muốn tê dại chết rồi, nhưng lại thật thoải mái~

Hai chân đều mềm, Tần Mặc dựa vào hàng rào cơ hồ oặt ẹo, Thẩm Tấn kịp thời dùng tay trái giữ bờ mông nàng, miễn cho nàng ngã xuống.

Đương nhiên phải ngắt nhéo một cái, Tần Mặc ôm cổ Thẩm Tấn, thân thể lắc một cái, vậy mà nóng lên.

Nơi đó nóng đến nghiêm trọng, Thẩm Tấn hôn Tần Mặc, bỗng nhiên đem ngón trỏ chặn ngang tiến vào quần an toàn, uốn lượn hoạt động dưới hạ bộ.

“Ngô!”

Đột nhiên tiếp xúc, ngón trỏ Thẩm Tấn ôm lấy hạ bộ, ngón tay bị ướt át dán vào âm thần, rất nhanh cũng trở nên trơn ướt.

Nàng trượt lên trước sau, ngón tay ma sát âm thần nóng hầm hập “ Mèo con, dễ chịu không ?”

“Ừm…Ách~”

Không cách nào khuây khỏa, âm thần giống như phá lệ mẫn cảm, Tần Mặc khắc sâu cảm nhận được vuốt ve, nơi riêng tư bị xâm phạm làm nàng xấu hổ đến choáng váng.

“Tấn~”

Thần sắc Tần Mặc mê ly vô thức gọi tên, Thẩm Tấn nghe rất vui vẻ, nhịn không được lại đi hôn môi nàng.

Nước bọt trao đổi lẫn nhau, Thẩm Tấn cảm thấy mèo con này thật sự càng lúc càng mê người, không khỏi cong lên ngón tay, trực tiếp đi về hướng cửa huyệt.

Cánh  hoa tự nhiên bị mở ra, huyệt tâm càng thêm ướt át, Thẩm Tấn nhẹ nhàng đâm mấy lần, cuối cùng lui ra.

“Ba~”

Nàng quấn lấy cái lưỡi của Tần Mặc, dùng sức đặt nàng trên hàng rào, tay trái hung hăng vò mông thịt của nàng.

“Ngô…Ân~”

Hôn nồng nhiệt khiến người đáp ứng không xuể, Tần Mặc nắm lấy vai Tần Mặc, tay có chút phát run, bắp đùi càng tê tê co rút.

Thẩm Tấn lúc này kéo quần an toàn của nàng xuống, đến đầu gối, sau đó không kịp chờ đợi đem cả bàn tay áp lên âm bộ Tần Mặc.

“Ừm~”

Hai người đều run rẩy, hai bên đều hưởng khoái cảm, cũng không biết là ai  dắt vào trầm mê.

Thẩm Tấn không nỡ buông Tần Mặc, tiếp tục dây dưa nàng, khóe miệng đều chảy ra một tia óng ánh

“Ùng ục~” Thẩm Tấn nuốt nước bọt của Tần Mặc, ngón tay đặt trên âm thần nhẹ nhàng di động, chậm rãi xoa nắn.

Mèo nhỏ run rẩy lợi hại, nơi đó không chỉ có nóng nảy ẩm ướt, mà dần dần trống rỗng.

Một cỗ tê dại kỳ diệu tựa hồ nóng cả chỗ sâu nhất của mật huyệt, muốn có gì đó cắm vào…nghĩ bị xuyên qua.

“Ừm…”

Tần Mặc hoàn toàn trầm luân trong tình dục, ý thức phiêu lãng, thân thể rốt cuộc bị người khác điều khiển, biến thành một đoàn mềm nát.

Cái lưỡi cũng bị cuốn lấy tê dại, đang dày vò, tiểu huyệt đột nhiên siết chặt.

“Ách?”

Giống như là thu nạp trong nháy mắt, ngón tay bị chen gấp hút lấy, thịt mềm gạt ra như muốn tuôn nước.

Thẩm Tấn…cắm đi vào.

“mèo con~”

Rốt cuộc chia buông ra Tần Mặc, Thẩm Tấn dùng lực nắm mông nàng, mặt khác đem ngón tay đẩy vào trong.

“A~”

Tần Mặc càng chặt, tiểu huyệt tựa hồ muốn đem ngón tay đẩy ra ngoài, huyệt thịt không ngừng nhúc nhích, kết quả càng hút càng chặt.

“Tấn…Cô làm sao hừ hừ~”

hai gò má Tần Mặc bạo đỏ, muốn nghênh còn cự, Thẩm Tấn lại bắt đầu nhẹ nhàng ra vào, ngón giữa ở giữa triều dâng.

“Đừng nhúc nhích, chị đang làm tiểu huyệt của em” ngón tay cắm vào tận cán, lại chậm rãi rút  ra “ Buông lỏng một chút”

“Ngô…”

Huyệt siết quá chặt, đến mức ngón tay ra vào ma sát cảm giác được vô cùng rõ ràng, Tần Mặc rên rỉ lên tiếng, vách hang có chút ngứa.

Thật kỳ quái, nàng dùng sức nắm chặt áo Thẩm Tấn, hạ thể lại không thể không nhận lấy ra vào.

Ngón tay chậm rãi đẩy ra nhét vào, lại chậm rãi rút ra, mài kéo , tựa hồ đem nộn thịt bên trong muốn lật ra ngoài.

Thế nhưng bên trong càng ngày càng gấp, Thẩm Tấn thoáng móc, Tần Mặc a một tiếng, tiểu huyệt hung hăng co rụt lại.

Thẩm Tấn cũng không vội nóng nảy, dạng này chậm rãi làm nàng vài chục cái, mới mỉm cười trầm giọng nói “ Chị muốn thao em”

Lời còn chưa dứt, đột nhiên hai ngón tay mạnh mẽ cắm vào thủy huyệt Tần Mặc, cong đầu ngón tay móc vào điểm mẫn cảm nhô lên!

“A!”

Xương đuôi như bị điện giật, Tần Mặc không có chỗ để cong người, lại bị Thẩm Tấn đè ép nên không động đậy được gì.

“Phốc thử~”

Hai ngón tay thế như chẻ tre, cực nhanh đảo làm tiểu huyệt, không chút nào để ý huyệt căng lên, tiến vào sâu, hung hăng khuấy đảo Tần Mặc.

“A, a a…Ách~”

Thủy dịch đều chảy ướt lòng bàn tay, Thẩm Tấn thao huyệt đến mãnh liệt, Tần Mặc vô lực ngẩng cái cằm, cổ trắng nõn dưới bóng đêm phủ một tầng đỏ ửng

Thực tế nhiều quá, Tần Mặc muốn bị kéo tới nát, căn bản chịu không nổi cái trừu sáp cuồng loạn này!

Nội huyệt một trận gấp một trận chua, muốn thao thành thịt nhão, Tần Mặc nghẹn ngào ô ô, lại vẫn không thể kêu ra tiếng.

“A a a…Ân ách~”

“Cần phải đưa em lên cao trào rồi ?”

Thẩm Tấn trầm thấp thở gấp, ngón tay mãnh gấp ra vào mấy chục lần, xông vào chỗ sâu nhất di chuyển, mài điểm mẫn cảm, lại rút ra!

“A….”

Huyệt dịch văng ra, hai ngón tay Thẩm Tấn chạm vào âm thầm nở rộ rồi cắm vô, ngăn chặn tiểu huyệt muốn phun, thâm nhập hơi nông rồi rút, lại  cắm mấy chục lần!

Chướng bụng muốn bạo tạc, Tần Mặc thất thần kêu lên, nội huyệt muốn phun kích thích niệu đạo giống như muốn bài tiết không kiềm chế!

Tiếng rên rỉ kích tình hòa với gió đêm bay đi, Tần Mặc rốt cuộc toàn thân giật mạnh, nội huyệt co rút đạt đến cao trào!

Thẩm Tấn rút ngón tay ra, tiểu dịch cũng phun ra ngoài

Chỉ cần tiền hí đầy đủ, mèo con kỳ thật rất dễ dàng bị cắm đến cao trào, Thẩm Tấn đỡ được mèo con mềm oặt, hôn lên trán nàng một cái.

Ngón tay lại còn chưa đã cắm đi vào, huyệt thịt đều đang nhảy nhót, Thẩm Tấn thích cảm giác cắm vào Tần Mặc bị nàng bao khỏa, thế là vừa nông vừa cạn cắm vào.

“Ừm?” Tần Mặc thế mà rất mẫn cảm “Cô đừng ra~”

Phản ứng này rất là thú vị, Thẩm Tấn chính là đang nghĩ có nên thử một chút nữa không, đột nhiên cảm thấy có ánh sáng phía trước làm cho lóa mắt.

Lại có người đến rồi!

Là cảnh sát tuần tra ban đêm, xa xa nhìn thấy có người trên cầu, trước liền cho rằng đang muốn tự tử, khẩn trương nói “ Đừng nhảy!, chờ một chút a!”

Viên cảnh sát cũng là bảo đao chưa cùn, lập tức chạy nhanh đến cứu người, Thẩm Tấn nghe thấy không đúng, lập tức kéo quần an toàn của Tần Mặc lên, đem người vác lên vai chạy xuống cầu.

Tần Mặc còn mơ màng, đột nhiên cảm thấy một trận xốc nảy, là mình bị Thẩm Tấn khiêng đi rồi sao ?

Mặt đất lắc lư làm cho đầu nàng thoáng choáng, Tần Mặc phí sức ngẩng đầu, phát hiện đằng sau có người đuổi theo.

“Uy!”

Tần Mặc tóc rối tung, cho dùng khoảng cách hơi xa, cũng rất dễ dàng nhìn ra giới tính, là một viên cảnh sát già vừa đuổi vừa kêu “ Phía trước, mau thả cô gái kia xuống!”

“Là bạn gái của tôi” Thẩm Tấn không dừng chân, cũng không quay đầu lại, chỉ là thở phì phò hô “ tôi  không phải là bọn buôn người”

Tần Mặc “…”

Thanh âm mặc dù không quá rõ ràng, nhưng rất rõ ràng là con gái, lão cảnh sát già có chút sững sờ, mắt thấy Thẩm Tấn ngoặt vào con hẻm nhỏ, đuổi theo không kịp, bất đắc dĩ chỉ có thể dừng lại.

“Ôi” vị cảnh sát già thở hồng hộc, khẩu  khí không ngừng lo lắng, lập tức móc ra bộ đàm liên hệ phòng trực ban “ Tiểu Vương a, mau nhìn màn hình giám sát bốn con đường, có một nữ buôn người khiêng một cô gái chạy mất!”

Bên kia không dám trì hoãn, nghe ông lão dặn dò xong, lập tức chạy về phía phòng trực ban

Lúc ông xông vào phòng trực ban, đang muốn la hét hỏi đồng chí đâu, đã thấy Tiểu Vương không nhúc nhích nhìn màn hình theo dõi.

Đại gia đi qua xem xét, trên màn hình theo dõi chính là nữ buôn người mặc áo  trắng kia sao ?

Mà cô gái bị vác đi, thế mà nắm tay với bọn buôn người ?

“Chú” Tiểu Vương lúc này lên tiếng “ Sợ là người ta quen biết nhau, mà dù có là bọn buôn người ai lại khiêng người sống chạy khắp phố thế ?”

Ông lão cũng mơ hồ, gãi gãi đầu “….Đây là sao nhỉ?”

Posted in Mèo và Báo

Tiểu kịch trường chương 75:

Trên đường đi mới đặt mấy cái máy bán hàng tự động được cải tiến, cung cấp đồ uống cho động vật.

“meo meo meo!”

Tần Mặc chân trước chạm lấy máy bán hàng tự động, ngẩng đầu đối với Thẩm Tấn kêu to “ Tấn, mau đưa ta lên cao”

Nàng là mèo con, ngay cả kệ hàng đầu tiên cũng không thấy, muốn uống đồ uống chỉ có thể dựa vào báo tuyết lớn.

Không có cách, Thẩm Tấn cúi đầu ngậm lấy phần da gáy của tiểu nãi miêu, đem nàng đứng trước hàng thứ nhất của máy bán hàng tự động, đặt ở trên bàn nhỏ bằng kính

“Meo~”

Tần Mặc nện bước mèo con,  nhìn sang một dải, thế nhưng không có thấy đồ uống mình thích.

“ở tầng thứ  hai sao?

Tần Mặc meo meo gọi vài tiếng, để Thẩm Tấn nâng nàng lên tầng thứ hai.

Báo tuyết lớn chỉ có thể nghe lệnh, cúi đầu ngậm lấy mèo còn, đặt nàng lên tầng thứ ba.

Tần Mặc đong đưa cái đuôi mèo con ngắn, hấp tấp nhìn lại một lần, lại không nhìn thấy đồ uống muốn uống.

Đành phải tiếp tục đi lên, báo tuyết lớn ngậm tiểu nãi miêu đi từng tầng từng tầng, cuối cùng đến tầng thứ tám

Ở trên tầng thứ chín là đến đỉnh, thế nhưng Tần Mặc vẫn không chọn được.

“Meo meo meo!”

Tiểu nãi miêu cố chấp còn muốn leo lên, bất quá ở độ cao này, báo tuyết lớn cũng không tiện đưa lên.

Kỳ thật Thẩm Tấn có thể nhìn thấy tầng cuối cùng, thế nhưng mèo con lại muốn đích thân leo lên.

Thở dài, Thẩm Tấn ngao ngao hai tiếng, cúi đầu ở tầng thứ tám, để tiểu nãi miêu leo lên đầu mình.

“Mèo~”

Tần Mặc vui vẻ nhảy lên, toàn bộ úp sấp trên đầu báo tuyết lớn.

Đợi nàng nằm ổn định, Thẩm Tấn  mới chậm rãi ngẩng đầu, để tiểu nãi miêu có thể nhìn thấy tầng thứ chín.

Đầu báo lớn từ từ đưa lên, một con tiểu nãi miêu nằm trên đầu nó vung móng vuốt, chỉ huy báo lớn đi sang phải sang trái.

Thẩm Tấn chỉ có thể vừa di chuyển cái mông xem như một cái nệm đứng yên, để tiểu nãi miêu nhìn rõ đồ uống bên trong.

Rốt cuộc tiểu nãi miêu nhìn thấy một bình miêu miêu, đặc biệt thành phần còn có bạc  hà mèo.

“Meo meo meo!”

Nàng chỉ huy báo tuyết lớn di chuyển tới, cái mũi báo tuyết lớn phải đặt ở trên cửa kính, tiểu nãi miêu mới hưng phấn giơ  móng vuốt nhỏ, giẫm lên đầu báo lớn, nhấn vào nút bấm xuất hàng

“Loảng xoảng~”

Rốt cuộc mua được đồ uống

Posted in Mèo và Báo

Chương 75: không cẩn thận muốn ở trên cầu làm chuyện xấu hổ (hơi h)

Thẩm Tấn bỗng nhiên ý thức được: ta tại sao bởi vì bị khen mà xấu hổ?

Chẳng lẽ nên cảm thấy vui vẻ hay sao? Dù sao Tần Mặc “có mắt không tròng” lâu như vậy, rốt cuộc phát hiện ra nàng đẹp.

Mấu chốt là, nàng đem mèo nhỏ làm rất nhiều lần không phải sao ? Xấu  hổ cọng lông a?

“…”

Tóm lại xấu hổ thực tế rất “sợ”, Thẩm Tấn trong lòng bất mãn, bỗng nhiên dừng lại, cánh tay kéo Tần Mặc đi qua.

Các  nàng còn nắm tay, Tần Mặc không có phòng bị, nha một tiếng trực tiếp bổ nhào vào ngực Thẩm Tấn, một tay khác chiếm hữu chỗ mềm mại của nàng.

Động tác có thể so với đùa nghịch lưu manh, Tần Mặc bị dọa kém chút nhảy dựng lên, thân thể lắc một cái, mặt càng thêm nóng đến cực liệt.

Mèo nhỏ hoảng hốt muốn chạy, lại chân run, suýt té đương nhiên lại bị Thẩm Tấn ôm eo.

Chạy không được, tay còn đặt trên ngực người ta, Tần Mặc nghĩ thầm xấu hổ muốn chết.

“Thẩm, Thẩm Tấn…hả?”

Nàng nghĩ nói vài lời vớ vẩn để hóa giải cục diện trước mắt, cái  cằm đột nhiên bị nâng lên, đôi môi chạm vào cánh môi mềm mại.

Thẩm Tấn nhắm mắt lại, lấy môi nhẹ nhàng vuốt ve Tần Mặc.

Cảm giác ma sát tinh tế khiến người huyết dịch sôi trào, Tần Mặc bị ép cảm thụ nhiệt độ đối phương truyền đến, cũng rõ ràng nghe được nhịp tim đập của mình.

Bịch, bịch, bịch…rất nhanh rất loạn.

Nhưng nụ hôn này không xâm nhập, Thẩm Tấn rất mau rời đi, ôn nhu nhìn chăm chú Tần Mặc nói “ Tần tổng, chúng ta đến thôi”

“…”

Hết thảy giống như không hề xảy ra chuyện gì, Tần Mặc gượng cười hai tiếng, muốn tránh thoát khỏi tay Thẩm Tấn, sau đó vội vội vàng vàng quay lưng đi.

Lặng lẽ che ngực mình, tự nhủ đừng có đập mạnh, mèo nhỏ mờ mịt nâng ánh mắt, mới phát hiện thật đến.

Cầu tình nhân bắt qua sông, ở trên cầu ánh đèn chiếu rọi sự lộng lẫy bên dưới, giống như cầu ô thước mà Ngưu Lang Chức Nữ gặp nhau trong truyền thuyết.

Tần Mặc lại một lần nữa thất thần, Thẩm Tấn một lần nữa nắm tay dắt bé mèo con đang mơ mơ hồ hồ, đi lên cầu.

Ban đêm vì an toàn, bậc thang đi lên cầu bị khóa lại, Thẩm Tấn lại phát huy kỹ năng mở khóa siêu trộm, mở ra cửa dẫn lên cầu.

“…”

Xem như vi quy, Tần Mặc trong lòng lại một lần thở dài, hành động xem ra cũng rất thành thật, đi theo Thẩm Tấn lên cầu.

Cao độ nâng lên rõ rệt, Tần Mặc đứng ở phía trên, trước mắt là một mảnh bầu trời đầy sao, cùng sông đêm chạm vào nhau, như một mảnh trời chung.

Tầm mắt cực kỳ khoáng đạt, Tần Mặc có chút cúi đầu, dưới chân lẳng lặng nước chảy, hai bên bờ đèn sáng rỡ, đẹp như một bức tranh.

Không có một ai, tịch mịch cùng thần bí giao nhau, ở trong đêm vô hạn phóng đại.

Dường như đưa thân vào vùng quê tự do, Tần Mặc đột nhiên cảm thấy bành trướng cảm xúc, đặt hai bàn tay lên miệng làm thành cái loa, đối với biển trời một màu hô to “ Tôi ly hôn rồi”

Gió lướt qua, mang theo mùi biển tươi mát, đêm vô tận trống trải nuốt lấy âm thanh.

Không có người nghe thấy, lại như tuyên thệ với toàn thế giới, Tần Mặc biết mình rất ngây thơ, lại thích loại phóng túng dễ dàng này.

Nàng vui vẻ cười ra tiếng, đuổi tới giải thoát từ trước đến nay chưa từng có.

Thẩm Tấn lẳng lặng đứng sau lưng nàng, lúc này đột nhiên kéo Tần Mặc lại, đè ép ra phía sau, đặt lên hàng rào trên cầu.

Hàng rào trọn vẹn đến vai Tần Mặc, tay trái Thẩm Tấn đặt lên lan can, tay phải ôm eo tn, nghiêng người hôn lên.

Cánh môi ôn lương, mang theo khí tức quen thuộc của Tần Mặc, Thẩm Tấn nhẹ nhàng ngậm lấy môi của nàng, ôn nhu giao mài.

Vẻn vẹn trêu chọc  mút  vào bờ môi,  trong gió đêm đột nhiên dâng lên vài tia mập mờ, để Tần Mặc có chút không cách  nào suy nghĩ.

“Tần tổng~”

Cánh môi đều bị thấm ướt, Thẩm Tấn buông Tần Mặc ra, bất quá tay phải y nguyên đặt ở trên eo thon của nàng, đem nàng nằm ở trong ngực mình.

Tần Mặc có chút thở dốc, ngẩng đầu nhìn Thẩm Tấn.

Trong mắt thâm thúy hiện ra ánh sáng ôn nhu, ánh sáng mềm đến không thể nào tưởng tượng nổi.

“Chúc mừng Tần tổng ly hôn”

Gió đêm thổi tới, Thẩm Tấn có chút trầm thấp như tơ liễu, nhẹ nhàng mềm mại bay vào lỗ tai Tần Mặc.

Ly hôn ước chừng không phải chuyện gì đáng chúc mừng, nhưng đối với Tần Mặc, ly hôn so với kết hôn còn đáng chúc mừng hơn nhiều.

Bên tai rủ xuống sợi tóc bị gió phất qua, gãi đến người ngứa ngáy, Tần Mặc đưa tay vuốt tóc, đột nhiên  cảm giác được tràng cảnh trước mắt có chút lãng mạn.

Ở đêm khuya yên tĩnh, còn có người luôn bên cạnh nàng, nói với nàng “ chúc mừng ly hôn”

Đáy lòng mềm mại cứ như vậy bị đánh trúng, ánh mắt Tần Mặc cũng là mềm, nàng bình tĩnh nhìn qua Thẩm Tấn, khóe môi chậm rãi giơ lên đường cong xinh đẹp.

Trên mặt lộ ra nụ cười quyến rũ, đột nhiên, Tần Mặc ôm lấy cổ Thẩm Tấn, nghiêng đầu xích lại  gần nàng.

Môi cách nhau gang tấc, Tần Mặc thổ khí như lan, mang theo hương vị câu dẫn, từng tia mị hoặc nói “Đúng vậy, tôi đã ly hôn”

Khoảng cách quá gần, không khí quá mập mờ, Thẩm Tấn bỗng nhiên kịp phản ứng, nàng tựa như nàng bị giật mình.

“…”

Mèo nhỏ thật sự có chút đùa với lửa, Thẩm Tấn âm thầm vuốt đầu ngón tay, ngo ngoe muốn động.

Nàng lại có khát vọng, mèo nhỏ  câu người như thế, Thẩm Tấn nhíu mày cười một tiếng, đột nhiên đêm Tần Mặc đặt ở trên hàng rào, cúi đầu hôn.

Tay trái nâng sau gáy nàng, tay phải ấn lấy eo nàng, Thẩm Tấn thuần thục cạy mở hàm răng Tần Mặc, đem lưỡi duỗi đi vào.

“Ừm~”

Tư thái hôn nồng nhiệt, phía sau lưng Tần Mặc chạm vào hàng rào, cảm thấy giữa hai chân bị Thẩm Tấn dùng đầu gối đẩy ra.

Nàng mặc váy quá gối, thế nhưng là chất liệu mỏng, đầu gối Thẩm Tấn chui vào, trực tiếp chạm vào chỗ mềm mại kia.

Hoa hạch bị chạm vào, tê  dại kỳ dị một chút, Tần Mặc không kịp phản ứng, lại bị Thẩm Tấn quấn lấy kích hôn.

Cái lưỡi bị bắt lấy quấy làm, trao đổi nước bọt lẫn nhau, mèo nhỏ bị hôn có chút choáng, thế mà quên mình còn ôm cổ Thẩm Tấn.

Dạng này ở nơi này còn có thể buông thả, Thẩm Tấn một mặt đói khát  hôn nàng, một mặt đem tay phải chui vào giữa chân nàng.

Đầu gối đã đem chân đẩy ra, rất dễ dàng liền có thể sờ nơi đó, lòng bàn tay Thẩm Tấn hướng lên trên, hai ngón tay chạm vào chỗ riêng tư.

Cách vải áo, nhưng Thẩm Tấn đối với chỗ âm của Tần Mặc đã sớm quen thuộc, nàng biết nơi nào là chỗ mẫn cảm của nàng, ngón giữa bỗng nhiên tăng thêm lực, đối với tiểu hạch chạm một chút.

“Ngô~”

Hoa hạch mẫn cảm đùa bỡn như thế, Tần Mặc không khỏi run lên.

móng tay Thẩm Tấn bằng phẳng xinh đẹp, móc lấy hoa hạch đùa bỡn cũng sẽ không làm đau Tần Mặc, ngược lại có cảm giác tê ngứa.

Cái lưỡi y nguyên chiếm lấy, hạ thân lại bị đùa giỡn, Tần Mặc lúc này nghĩ đẩy Thẩm Tấn không kịp, chỉ có thể mềm mềm nằm ở trên người nàng.

Trong  lúc bất tri  bất giác nàng đã không còn mâu thuẫn bị Thẩm Tấn đụng vào, thậm chí có chút thích, cho nên thân thể càng ngày càng thuận theo.

Thẩm Tấn sơ đồ thăm dò được đáp lại, mừng rỡ như điên, nàng chậm rãi vén lên váy Tần Mặc,  đưa bàn tay vào.

Da thịt bên đùi bóng loáng tinh tế, nàng nhẹ nhàng vuốt ve trêu chọc, tiến lên một bước thăm dò.

Tần Mặc phản ứng rất đáng yêu, bắp đùi vậy mà có chút phát run, đại khái là dục cự còn nghênh.

“Ba~”

Rốt cuộc  buông ra mèo nhỏ, Thẩm Tấn đổi tay nâng sau cổ nàng, sau đó nghiêng đầu hôn cổ cùng xương quai xanh.

“ô…”

Da thịt Tần Mặc hơi lạnh, môi Thẩm Tấn lửa nóng, nàng bị cái nhiệt độ làm bỏng một chút, kìm lòng không được hất cằm lên.

Cái cổ đường nét tinh tế mà trôi chảy, nữ tính ôn nhu thể hiện trong đó, Thẩm Tấn si mê hôn, lại dùng đầu răng khẽ cắn.

“A~”

Giác  quan bị kích thích có chút đau, nhịp tim Tần Mặc đột nhiên nhanh, thở dốc cũng theo đó mà tăng lên.

Bên đùi bị mò đến phát nhiệt, Thẩm Tấn cuối cùng đưa tay lật qua, chạm vào âm bộ nàng.

Lòng bàn tay Thẩm Tấn ấm áp để Tần Mặc rung một cái, nơi đó có cảm giác xấu hổ.

không đợi trêu chọc dư thừa, âm thần liền có cảm giác sưng lên, tựa hồ muốn nở rộ, để cho người ta hái.

“ừm,  Thẩm Tấn ~”

loại địa phương này lại bị gợi lên tình dục, đã xấu  hổ lại kích thích, Tần Mặc mặt mũi xấu hổ đỏ ửng, đỉnh đầu giống như có bốc khói.

Muốn ở loại địa phương này sao ?

“Mèo con “ Thẩm Tấn hôn khuôn mặt xinh xắn của nàng “ Ngoan, không có ai, chị có thể buông lỏng một chút”

Quảng trường đêm khuya chỉ có hai người nàng, hoàn toàn ở chỗ công cộng lại có sức hấp dẫn khó cưỡng lại, Tần Mặc vậy mà mơ hồ hưng phấn lên.

Thẩm Tấn chậm rãi nhúc nhích bàn tay “  Tần tổng, chị ẩm ướt rồi.