Posted in Mèo và Báo

Tiểu kịch trường chương 74:

Vườn huấn luyện cho mèo.

Kỳ thật không phải là vườn huấn luyện, chỉ là quá trình thích ứng sự khác biệt thiên tính khi loài người biến thành động vật.

Tần Mặc biến thành động vật hình thái là tiểu nãi  miêu, thế là bị phân ở ban nhà trẻ, cùng mười mấy con mèo con muôn hình muôn vẻ cùng một chỗ.

Nhóm mèo con phần lớn cũng biến từ người trưởng thành, tựa như là mười người xa lạ ở chung một phòng, Tần Mặc nằm bên phải, nhìn một đống mèo con, nhàn nhã ngáp một cái.

Đưa chân rửa mặt, nàng nhìn màn hình chiếu tập tính cần biết của mèo con, cảm thấy thật nhàm chán.

Cũng không biết Thẩm Tấn có tới hay không ?

Tần Mặc nhìn về phía căn phòng bên phải, trên tường có một loạt cửa sổ.

Tường có chút cao, người trưởng thành cần nhướng chân mới có thể từ bên ngoài nhìn vào.

Còn có một lúc lâu thì chương trình học kết thúc, Tần Mặc nhìn chằm chằm cửa kính phát ngốc, đột nhiên phát hiện đằng sau tấm kính có đường vân đen trắng lóe lên.

Tựa hồ là màu sắc thuộc chủng loại báo tuyết, Tần Mặc hưng phấn, tập trung tinh thần nhìn chằm chằm cửa sổ.

“Ngao~”

Ngoài cửa sổ một con báo tuyết lớn nhảy lên cao, thoáng hiện lại rơi xuống, chập trùng lên xuống, giống như vận động viên chạy vượt  chướng ngại vật.

“Meo!”

Nhận ra là Thẩm Tấn, Tần Mặc vui sướng chạy về phía cửa phòng, tiếng chuông kết thúc đúng lúc vang lên, một đống mèo con chen chúc ra khỏi cổng.

Tần Mặc nháy mắt bị nhấn chìm bên trong, bị chen lấn xiêu xiêu vẹo vẹo, đang nghĩ cố gắng xô đẩy mấy bé mèo bên cạnh, không khí đột nhiên yên tĩnh.

Những mèo nhỏ bên cạnh tựa hồ phát run, cùng sợ hãi kêu ô ô, Tần Mặc kỳ quái ngẩng đầu, trông thấy báo tuyết lớn như ngọn núi chắn ở cửa ra vào, khí thế hung hăng nhe răng.

Ánh mắt Thẩm Tấn tụ lại thành một đoàn, liếc nhìn đám tiểu nãi miêu run lẩy bẩy, rất nhanh phát hiện ra Tần Mặc.

“Ba” nàng thô lỗ dùng móng vuốt lớn đánh bay mấy mèo nhỏ cản trở khác, đem mèo con màu tro nho nhỏ kia lộ ra bên ngoài.

Tần Mặc còn có chút ngơ ngác, Thẩm Tấn đã cúi đầu khẽ cắn chặt phần da gáy tiểu nãi miêu, đem nàng kéo lên

“Meo?”

Tiểu nãi miêu lập tức không động, báo tuyết lớn thỏa mãn phì mũi một hơi, cái đuôi đánh vòng, ngậm lấy mèo con rời đi.

Posted in Mèo và Báo

Chương 74: Cầu tình nhân (hơi h)

Thẩm Tấn đối với việc Trương Dân Sinh chạy trốn cũng không nóng nảy, bởi vì luôn có người sốt ruột hơn nàng.

Chuyện tham ô nhận hối lộ đương nhiên có thể lợi dụng, Nghiêm Tịnh Dao biểu thị nàng “thanh lọc” nội bộ, ai biết hành động tra xét sẽ vét được bao nhiêu “bùn”

Chỉ là một phó cục trưởng, thu  nhập mờ ám đã hết sức kinh người, phía sau chắc chắn liên lụy rất sâu.

Bất kể nói thế nào, mục đích Thẩm Tấn chính là liên quan đến tài khoản đen của sòng bài nhà nàng, đúng lúc danh chính ngôn thuận mà thanh lý môn hộ.

Nhưng không nhất thời vội vã, dù sao cũng phải để cho bên kia lên men, hoảng hốt lo lắng ra tay trước thì nàng mới tiện lợi đóng cửa đánh chó.

Tóm lại, Thẩm Tấn nghiêm trị, từ nhà Tịnh Dao đi ra, về chung cư trước

Mèo nhỏ còn chưa có trở lại, Thẩm Tấn lập tức cảm thấy chán, ngẫm lại buổi sáng đưa Tần Mặc đi tòa án nhìn thấy Tống Kiều, lúc này Tần Mặc đại khái ở chung với cha mẹ.

Trong điện thoại di động không hề nhận được tin nhắn của mèo con, Trương Dân Sinh chạy trốn, mẹ hắn biết chút nội tình đoán chừng cũng sẽ không làm loạn, ly hôn chắc chắn sẽ thuận lợi.

Thẩm Tấn ngáp một cái, có chút buồn ngủ, mấy ngày nay nàng đóng vai tiểu bạch kiểm, ban đêm dành thời gian cho công việc, ngày đêm điên đảo.

Cho nên nghĩ đến ngủ một giấc, tùy tiện vọt vào tắm, cùng A Huy bàn giao một số chuyện, nằm uỵch xuống giường liền ngủ mất.

Ngủ một giấc đến tối, bất quá Thẩm Tấn y nguyên có thói quen cảnh giác, nghe thấy tiếng bước chân đến bên cạnh giường liền lập tức tỉnh lại.

Kết quả trông thấy Tần Mặc.

Giờ này trời đã tối đen, trong phòng ngủ tia sáng ảm đạm, màn cửa đóng lại chỉ còn một chút khe hở, ánh đèn đường bên ngoài  xuyên qua một ít.

Sột sột soạt soạt, Tần Mặc đưa lưng về phía Thẩm Tấn, dự là sợ đánh thức nàng, nhanh chóng thay quần áo rất khẽ khàng, cũng không có bật đèn.

“…”

Thẩm Tấn nằm ở trên giường bên cạnh, con mắt âm thần thích ứng hoàn cảnh, dần dần có thể nhìn ra hình dáng mơ hồ.

Bóng lưng Tần Mặc yểu điệu, tinh tế ôn nhu, da thịt trắng noãn ở trong bóng tối mờ ảo lại trở nên tương phản

Thẩm Tấn an tĩnh nhìn ngắm, phía sau lưng Tần Mặc trắng nõn như ẩn như hiện, sau đó ngửi được một mùi thơm nhẹ nhàng quấn quanh.

Đột nhiên có ánh sáng màu quýt chiếu rọi, là  đèn ô tô bên ngoài đường lướt qua chiếu vào, xuyên qua màn cửa, bị kéo thành một đường nhỏ, trong phòng thoáng chớp nhoáng.

Giây phút sáng lên, còn như sấm sét thốt nhiên sáng lên chốc lát, Thẩm Tấn tiếp lấy ánh sáng kia, rõ ràng trông thấy dáng người uyển chuyển của Tần Mặc.

Hình ảnh này so với lúc ở ánh sáng đầy đủ lại không giống, hình ảnh giao thoa trong thoáng giấy, phần lưng mảnh mai cùng mông nhỏ ngạo nghễ ưỡn lên, giống như phim nhựa chớp tắt, khắc vào đáy mắt thật sâu.

Phòng ngủ không có mở đèn, Thẩm Tấn nhớ tới mèo yêu với cái đuôi vểnh lên đi dưới ánh trăng trên nóc nhà, mị hoặc đến cực hạn.

Nàng lặng lẽ ngồi dậy, chân trần bước xuống đất, đứng lên ôm chặt Tần Mặc, đặt nàng ở trên tủ quần áo

Tần Mặc rõ ràng bị hù dọa, thân thể cứng đờ.

“Cô, cô tỉnh rồi?”

Nhiệt độ cơ thể sau lưng rất ấm, Tần Mặc dần dần trầm tỉnh lại.

Nàng nghiêng đầu, hơi hơi hất cằm lên, nhẹ giọng hỏi “ Tôi đánh thức cô hả ?”

“Không có”

Thanh âm Thẩm Tấn còn mang một chút giọng mũi mới tỉnh ngủ, nàng nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo Tần Mặc, đặt cằm lên vai của nàng.

Người trong ngực chỉ mặc một bộ hung y, động tác của Thẩm Tấn lại không mang tình dục, chỉ là rất ôn nhu đặt tay ở  rốn nàng.

Tần Mặc đứng yên cảm thấy phần bụng ấm áp

Nàng có chút ngốc, bỗng nhiên nghe Thẩm Tấn ở bên tai nàng nhẹ nhàng hỏi:

“Hôm nay…thuận lợi  không ?”

Không nói ly hôn, nhưng Tần Mặc hiểu được “ Ừm, rất thuận lợi”

“Vậy là tốt rồi”

Bốn chữ mười phần nhu hòa, giống như lông vũ quét qua trong lòng, ôn nhu không thể tưởng tượng nổi.

Không hỏi bất kỳ câu hỏi dư thừa nào, chỉ là “ Vậy là tốt rồi”

“…”

Ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên tiếng kèn ngắn ngủi, bất quá thoáng qua lại biến mất, lại nổi bật sự yên tĩnh trong phòng ngủ.

Tần Mặc không hiểu sao lại cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm…đúng vậy a ly hôn liền tốt.

“Thẩm Tấn, Đi cùng tôi đến Vân Thành có được không

….

Vân Thành cách Lê Thành ba trăm cây số, lái xe nhanh một chút, ba giờ liền có thể đến.

Tần Mặc uốn người ở ghế phụ ngủ một giấc, về sau bị ánh đèn đường làm cho tỉnh giấc, híp mắt nhìn, đã đến trạm thu phí.

“Muốn đi đâu ?”

Thẩm Tấn giảm tốc độ để đi qua cửa trạm thu phí “ Tần tổng có ý định gì sao ?”

Các nàng xuất phát lúc chín giờ, hiện tại đã qua mười hai giờ, đã sớm sắp tới nơi

Hai bên đường rộng lớn, đèn đường chiếu sáng không biết mệt mỏi, Tần Mặc quay đầu nhìn đèn đường lướt qua bên ngoài cửa sổ, có chút ngơ ngẩn.

“Cô biết cầu tình nhân không?” nàng thu tầm mắt dựa vào chỗ ngồi “ Liền đi nơi đó đi”

Vân Thành gần biển, cầu tình nhân liền bắt qua khu ngoại ô phồn hoa, là một nơi du lịch nổi tiếng.

Bất quá đối với Thẩm Tấn mà nói, nơi đó còn mang ý nghĩa đặc biệt

Mười mấy năm trước là tập đoàn Thẩm thị đầu tư xây nên, về sau bởi vì Thẩm gia gặp biến cố, Bùi thị mua lại cổ phần liền tiếp nhận cải tạo cùng bảo trì.

Bất quá kiểu dáng mới cũng không thay đổi nhiều.

Chạy lên cái cầu cao, đêm khuya đường đi cũng không có xe khác, Thẩm Tấn rất nhanh đi đến khu ngoại cảnh Vân Thành.

Cửa sông không có bãi biển, hai bên sông nhà cao tầng đứng san sát, nghiễm nhiên là khu phồn hoa buôn bán.

Mặc dù đêm tối không còn cửa hàng kinh doanh, nhưng đèn đường không tắt, trông như ban ngày.

Thẩm Tấn đỗ xe ở  đầu phố, Tần Mặc xuống xe, nhìn phố đi bộ yên tĩnh.

Phồn hoa đi qua không còn một ai, u tĩnh vô cùng.

Dạng an bình này dễ dàng khiến người ta thất thần, Tần Mặc vô thức di chuyển hai chân, một người chậm rãi đi về phía trước.

Trong đầu giống như là không hoạt động, lại giống như dán thành một đoàn, Cái gì cũng không có, lại giống như lộn xộn ở một chỗ.

Đi khắp nơi không mục đích, Tần Mặc nhẹ nhàng thở một cái, dừng bước lại, ngẩng đầu nhìn đêm đen như mực.

Ánh đèn phổ chiếu, ánh sao đều bị làm mờ nhạt, Tần Mặc ngẩn người nhìn chằm chằm ánh sao nhỏ lập lờ không sáng rõ, đột nhiên cảm thấy một mảnh ấm áp.

Thẩm Tấn từ sau nắm chặt tay của nàng.

“Chúng ta không phải đang hẹn hò sao?”

Thẩm Tấn ôn nhu cười duyên, chuyên chú nhìn Tần Mặc, đôi mắt đen sâu tựa hồ ánh sao nhấp nháy.

Nàng dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay Tần Mặc “ Cho nên nắm tay có được không ?”

Thanh âm cũng rất nhẹ, giống như cầm xúc xích dụ dỗ mèo con.

Tần Mặc có chút ngốc, đợi nàng lấy lại tinh thần, đã cùng Thẩm Tấn mười ngón đan xen, sóng vai đi lên phía trước.

“…”

Mới ly hôn liền cùng tiểu bạch kiểm nắm tay ở trên đường không người đi dạo, tựa hồ có chút đột nhiên, nhưng lại hình như  nước chảy mây trôi.

Tay phải nắm rất  chặt, nhiệt độ đối phương truyền đến lòng bàn tay, ấm áp để người say mê.

Tần Mặc bị  ấm áp này sưởi ấm, lăng lăng nghiêng đầu, nhìn Thẩm Tấn.

Nàng đứng bên trái Thẩm Tấn, nhìn qua nàng, đột nhiên cảm thấy người trước mắt là một bức họa cực đẹp.

Vết sẹo trên mặt Thẩm Tấn kỳ thật nằm ở mặt phải, cách sóng mũi nàng một chút, nhìn từ bên trái, chính là mảy may không thấy

Không có vết sẹo bắt mắt kia, hình dáng mặt bên của Thẩm Tấn quả thực hoàn mỹ, nàng dường như tâm tình thoải mái, khóe môi giương ra độ cong đẹp mắt.

“Làm sao rồi ?”

Thẩm Tấn bỗng nhiên quay đầu, công bằng chạm vào ánh mắt ngốc nghếch của Tần Mặc.

Ách” Tần Mặc đột nhiên hoảng hốt, vội vàng nhìn sang chỗ khác “ cái kia, không có gì…”

Càng giấu càng lộ, Thẩm Tấn đang nghĩ trêu chọc nàng hai câu, đột nhiên nghe thấy “ Cô rất đẹp”

“…”

Đột nhiên khen nàng, Thẩm Tấn thế mà có chút ngượng ngùng, mặt lặng lẽ đỏ một chút.

Nàng không muốn để Tần Mặc biết nàng bị khen một câu liền đỏ mặt, cũng nhanh chóng quay đầu, ho  khan một tiếng.

“Chị cũng rất đẹp”

“…”

Đột nhiên khen qua khen lại, nhưng lại không có ý tứ, thế là Tần Mặc nhìn cửa hàng bên trái nàng, Thẩm Tấn nhìn đèn đường bên phải, riêng phần mình “ khiêm tốn” giữ yên lặng.

Bầu không khí tựa hồ xấu hổ, hai người đi về phía trước, liền xuất thần, thế là không có lưu ý

Các nàng mười ngón đan xen, nắm chặt như vậy.

Posted in Mèo và Báo

Tiểu kịch trường chương 73:

“Meo  meo meo”

Tiểu nãi miêu màu xám ép xuống chân trước, móng vuốt  nhỏ đập sàn nhà, meo meo gọi báo tuyết lớn.

Tần Mặc ý tứ rất rõ ràng “ Thẩm Tấn! ngươi liếm ta muốn trọc, hôm nay tới phiên ta liếm ngươi”

“…”

Thẩm Tấn ngồi xổm trên sàn nhà, cúi đầu nhìn tiểu nãi miêu ngao ngao kêu, cảm thấy nàng thật thật nhỏ.

Móng vuốt của nàng chỉ là lông mềm như nhung  đâu có cái móng vuốt của tiểu nãi miêu lớn.

Cái đuôi thô thô ở trên sàn nhà lắc qua lắc lại, báo tuyết  lớn  trong lòng cảm thán làm báo thật không dễ dàng, sau đó chậm rãi nằm xuống, đầu báo đặt trên sàn nhà.

Tiểu nãi miêu hưng phấn không thôi, bổ nhào qua ôm lấy báo tuyết lớn, chân sau đạp lên cái mũi của tuyết  báo, chân trước chạm vào cái trán, cố gắng trèo lên trên

“Meo~”

Chân chính là được đà lấn tới, Thẩm Tấn không dám có chỗ oán giận, chỉ có thể nằm sấp để nàng giày vò.

Tiểu nãi miêu bò nửa ngày rốt cuộc leo lên được đầu báo tuyết lớn, mặc dù chân sau còn giẫm mặt báo, nhưng nàng không kịp chờ đợi đã bắt đầu liếm.

“Meo meo meo~”

Đầu lưỡi màu hồng phấn ở trên điểm đen trên  lông liếm tới liếm lui, Tần Mặc khí thế hùng hổ, ta muốn đem ngươi liếm trọc!

Nhưng mà liếm có mấy lần làm sao được, Tần Mặc phát hiện nước bọt của mình không đủ, lông báo tuyết lớn chỉ hơi ẩm ướt một chút

“Meo ô…”

Tiểu nãi miêu ủ rũ co quắp trên đầu báo, Thẩm Tấn buồn cười phì một hơi từ mũi, hơi thở nóng ướt vừa đúng lúc  phun lên chỗ phía dưới cái đuôi của tiểu nãi miêu.

Lần này không được, Tần Mặc thẹn đến  đuôi nhỏ cong lên, vung lên đánh đánh, dùng đệm thịt cuồng gõ vào đầu báo !

“Đại biến thái !”

“…”

Posted in Mèo và Báo

Chương 73: Tự nhiên đưa tới cửa

Một số thời khắc, sự tình thường không bết bát như tưởng tượng.

Tần Mặc cầm tờ ly hôn đến cục dân chính, còn cảm thấy có chút khó tin.

Nhưng tờ giấy xin ly hôn trong tay nói cho nàng biết, chuyện thực sự đã xảy ra.

Cha mẹ cùng em trai nàng đều đang đợi nàng, người một nhà chỉnh tề đến ủng hộ nàng, đề phòng đối phương mặt dày mày dạn níu kéo không buông.

Nhưng hết thảy đều thuận lợi đến cực điểm.

Buổi sáng Tần Mặc bị Thẩm Tấn đưa đến tòa án, người một nhà đều sẵn sàng trận địa, Tống Kiều cũng biết chuyện con bà “ xét nhà”, còn cố ý tư vấn luật sư làm thế nào  để xử lý đề phòng người ta lợi dụng sơ hở.

Kết quá đến cửa tòa án, Trương lão thái  mang theo con gái mình, thế mà không hề náo loạn ồn ào.

Cô con gái thứ hai  nhà họ Trương xéo xắt vài câu, còn lão thái thái không nói một lời, luật sự trực tiếp nói với Tần Mặc, Trương Dân Sinh để hắn toàn quyền đại diện, đẩy nhanh tiến trình ly hôn càng nhanh càng tốt.

Cho nên đáp ứng rất nhiều điều kiện, luật sư hai bên hội đàm, thế mà ngay tại cửa tòa án đạt được thỏa thuận chung.

Kết quả chính là rút đơn kiện, Trương Dân Sinh không ra mặt, nhưng vật chứng đầy đủ, lại ủy thác toàn quyền cho luật sư, cho nên lập tức có thể đến cục dân chính nhận giấy ly hôn.

Tóm lại tờ giấy màu đỏ cứ như vậy mà cầm trong tay, vì thế ba năm hôn nhân của nàng cứ như thế hoàn toàn kết thúc.

Bên ngoài cục dân chính, em gái Trương Dân Sinh, Trương Chiêu Tài  vẫn không cam tâm, nhìn thấy Tần Mặc đi ra, âm dương quái khí hừ một tiếng.

“Bộ dạng nghèo kiết hủ lậu, lấy tiền lấy cho chết” Ả trợn mắt “ vẫn chưa bồi thường đánh anh tôi đấy”

“Cô nói ai đấy ?”

Tần Trầm nghe xong lại muốn xắn tay áo “ đừng cho rằng tôi không đánh con gái nha, loại người như cô… tôi không có nể nang đâu! Là anh cô ngoại  tình, đáng đời mất hết tất cả, nửa cái rắm còn không có!”

Trương Chiêu Tài nơi nào chịu thua, muốn cùng Tần Trầm cãi nhau, Tống Kiều nhanh chóng giữ chặt con trai  “ chớ có cãi nhau với chó dại”

Bị mỉa mai, Trương Chiêu Tài còn muốn mắng chửi, Trương lão thái kéo  tay của ả, ra hiệu cho ả rời đi.

Bà ta “nhẫn nhục chịu đựng” như thế khiến một nhà Tần Mặc phải kinh ngạc.

Bất quá cũng là chuyện tốt, Tần Mặc cùng cha mẹ và em trai leo lên xe, rời khỏi cục dân chính.

oOo

Chính là buổi sáng thanh thiên bạch nhật, trong phòng tắm lại có tiếng thở gấp.

Ngẫu nhiên, Quý Lam sẽ cảm thấy mình lúc trước đầu óc chắc là có bệnh,  làm sao lại coi trọng người đàn bà quỷ quái Nghiêm Tịnh Dao này.

Quỷ quái giữa ban ngày ban mặt lôi kéo nàng ân ái.

Quý Lam nghĩ, mình chỉ muốn tắm thôi mà.

Thế nhưng Nghiêm Tịnh Dao thật rất “ đói khát”, dưới mắt an vị trên người Quý Lam, dùng chỗ mềm mại chạm bụng nàng.

“…”

Bồn tắm lớn chỉ mới ở nửa mực nước, Nghiêm Tịnh Dao bày hông quấy đến nước văng tung tóe, bất quá nàng giống như không quan tâm, chỉ là vịn bồn tắm lớn, tiếp tục mài cọ.

Cánh hoa kiều nộn cách nước ở trên bụng Quý Lam vừa đi vừa về, giống như cực kỳ mềm mại, lại có chút hơi mở ra.

“Ừm~”

Cỏ dại trở nên giống như rong biển tinh mịn mềm mại, nhẹ nhàng quét qua cánh hoa Nghiêm Tịnh Dao, có chút ngứa.

Thịt trai ngậm lấy thịt châu, theo động tác đè ép xuống, tê dại khó tả tựa như điện lưu tán loạn, Nghiêm Tịnh Dao thở phì phò, tóc xoăn màu nâu xõa vai rung rung.

Thực tế có chút dễ chịu, Nghiêm Tịnh Dao thở ra một  hơi, tay phải vẩy tóc, lộ ra đầu vai tuyết trắng.

Nàng hất tóc ra đằng sau, mắt lơ đãng nhìn lên, trông thấy biểu lộ của Quý Lam.

Gương mặt có chút đỏ nhạt, trừ dấu vết động tình đó thì ánh mắt tĩnh lặng nhìn Nghiêm Tịnh Dao.

“…”

Tràng diện có chút xấu  hổ, Nghiêm Tịnh Dao cảm giác dường như là “ tự ngu tự nhạc”, không còn chút tình thú nào.

Dù sao ân ái cũng là chuyện hai người.

Nàng “héo “, lại không biết trong lòng Quý Lam rất muốn cười.

Ngẫu nhiên, người đàn bà quỷ quái này rất dễ bị “đả kích” tỷ như hiện tại…

“Lam Lam, em không có chút cảm giác nào sao?”

“Không có”

“…”

Nghiêm đại luật sư quả nhiên liền muốn chết tại chỗ, vẫn biết Quý Lam tính tình lạnh lùng nhưng cũng đủ khiến nàng nhận đủ đả kích, nàng đang biểu diễn như “ tự an ủi”

Sương đánh quả cà, đáng thương ủy khuất lại bất lực, Quý Lam không nhịn được cười ra tiếng “ Chị dễ bị gạt”

“…”

Này làm sao có thể khoan nhượng, Nghiêm Tịnh Dao quả quyết hôn Quý Lam, đang muốn đưa tay sờ cánh hoa nàng, đột nhiên bị Quý Lam đẩy ra.

“Lam Lam?”

Nghiêm Tịnh Dao mơ màng, đã thấy Quý Lam vũ mị cười một tiếng “ Ngoan, hôm nay em không có thời gian”

Thời gian ? Nghiêm Tịnh Dao không kịp phản ứng “ vậy em còn đi ngâm bồn tắm, em mau dậy đi….sớm mấy ngày rồi ?”

Nàng vội vội vàng vàng ra khỏi bồn tắm, ngay cả khăn cũng không kịp khoác, xoay người muốn ôm Quý Lam.

Tay phải luồn dưới đầu gối nàng, Nghiêm Tịnh Dao muốn dùng sức ôm lấy, đột nhiên nghe thấy bên tai một tiếng cười khẽ.

Một bên ngực bị Quý Lam tiện tay nắm lấy, vò thành  không ra hình dạng.

Người trong ngực như phóng điện nàng, đầu ngón tay nhiều lần lề mề đầu ngực tnd “ Nói chị dễ bị lừa mà~”

“…”

Bị đùa giỡn hai lần, Nghiêm Tịnh Dao dở khóc dở cười, nhưng tình thú mài Quý Lam đã không còn, nàng đành phải buông lỏng tay.

“Xác định không đến hả? Lần này nói nghiêm túc”

Quý Lam chủ động ôm cổ Nghiêm Tịnh Dao,  tinh nghịch thổi một ngụm khí lên môi nàng “ Yên tâm, không đến~”

Nghiêm Tịnh Dao yên tâm, đang muốn nói chuyện, đột nhiên nghe tiếng điện thoại rung lên.

Nàng đi mấy bước tới bồn rửa mặt, cầm điện thoại xem xét, là tin nhắn của Thẩm Tấn : Mình đang ở trước cửa nhà bồ.

Tên này đến đột ngột vậy, Nghiêm Tịnh Dao để Quý Lam tắm tiếp, đi ra ngoài cầm vào một bộ quần áo

Nói với Quý Lam rằng Thẩm Tấn đến,  nàng liền ra ngoài mặc một bộ áo ngủ, đóng kỹ cửa phòng ngủ, mới mở cửa nhà.

“Ai, mình tới tìm đồ”

Thẩm Tấn không khách khí, vừa nhấc chân vào đã giơ lên một cái USB màu lam “ Hẳn là tài khoản đen của Trương Dân Sinh”

Đồ đột ngột xuất hiện, Nghiêm Tịnh Dao có chút ngoài ý muốn, nàng tiện tay kéo cửa hỏi “ Bồ tìm được ở đâu ?”

“Một con gấu bông của Tần Mặc được đặt trong nhà Trương Dân Sinh, cái này giấu bên trong con gấu bông”

“A?”

Quanh đi quẩn lại, cuối cùng tự nhiên đưa tới cửa ? Nghiêm Tịnh Dao không khỏi cảm thấy đúng là trùng hợp đến cẩu huyết.

“Bồ lấy được chìa khóa mật mã” nàng nhận lấy USB từ Thẩm Tấn, cầm đi về hướng phòng sách “ Mình đã tra rồi, nếu Lâm Yên không có gạt bồ, vậy sẽ nhanh chóng tìm ra”

Hai người đi vào phòng ngủ, Nghiêm Tịnh Dao mở ra laptop, cắm USB, bật chương trình giải mã.

Giải mã cần một chút thời gian, nàng liền thu nhỏ cửa sổ chương trình, mở ra một folder

“Lần trước không phải bồ hỏi mình về tấm ảnh này sao?”

Nghiêm Tịnh Dao mở ảnh camera chụp Trương Dân Sinh cùng tiểu tam, phía trên đã bị vẽ một vòng tròn màu đỏ.

“Cái này cũng không có nhiều thông tin, mình dựa vào tiêu chí tìm điểm khác nhau mà kiểm tra”

Nàng vừa gõ bàn phím “ chính là chung cư Đức Thanh”

Mấy chữ hơi cũ kỹ, nhìn bố trí cửa, hẳn là chung cư cũ, không có gì đặc biệt.

Nghiêm Tịnh Dao chỉ vào một điểm “ bồ nhìn xem đây là ai?”

Một người đàn ông đội mũ lưỡi trai, vành nón kéo xuống thấp, thân hình béo ú, giống như một người đàn ông trung niên bị phát tướng.

“Đây là…”

“Bồ nhìn tấm này “ Nghiêm Tịnh Dao mở  ra một tấm ảnh chụp chính diện “ nhìn ra là ai chưa?”

Mặt mũi người đàn ông y nguyên không rõ ràng, nhưng đủ cơ sở để nhận ra là ai.

“Đây không phải là “ Thẩm Tấn hơi sững sờ “ Đây không phải là Phó cục trưởng sao?”

Lê Thành trực thuộc trung ương, cấp bậc hành chính tương đối cao, quy mô thành thị cũng rất lớn, chi cục thuế đều được phân cục khu riêng, Phó cục trưởng cũng là một trong những quan chức quản lý khu vực này.

“Hắn tới đây làm gì?”

“Còn có thể làm gì ?” Nghiêm Tịnh Dao chắt lưỡi “ tìm tiểu tam chứ sao”

Nàng mở một tấm khác cho Thẩm Tấn xem “ Đồng hành của bồ~”

“…”

Tên tiểu bạch kiểm này chịu không nổi đả kích, bất quá trêu chọc cho vui, Nghiêm Tịnh Dao vẫn là đưa ra bằng chứng.

“Trong khu chung cư không có nhiều camera, nhưng vẫn có thể chụp được hình hắn với tiểu tam”

Lời còn chưa dứt, khung thông báo bỗng bật lên, hoàn thành phân tích

USB có dung lượng 32G, chỉ ghi chép thông tin tài khoản đen vẫn còn rất dư dả, tạo ra một cái folder mới

“Ai?”

Nghiêm Tịnh Dao ấn mở, xem xét liền vui mừng “ Đây có tính là tự nhiên đưa tới cửa không ?”

Thẩm Tấn giật giật môi “ Đâu chỉ không uổng phí công phu, quả thực bên trong là hàng thứ nhất”

Bên trong folder, đều là thông tin Trương Dân Sinh đút lót phó cục trưởng, còn giúp hắn ghi chép thông tin rửa tiền.

Có lẽ lưu lại để bảo vệ tính mạng, đoán chừng, Trương lão thái biết chút nội tình, cho nên lúc nhìn tấm hình thần sắc liền có chút dị thường.

Cũng khó trách Trương Dân Sinh bị đánh mà về sau thả rắm cũng không dám thả, bệnh viện cũng không dám đi, vội vội vàng vàng chạy mất.

Posted in Mèo và Báo

Chương 72: Mèo may mắn Thẩm Tấn (h)

“Ách~”

Cảm giác chân kẹp lấy bị cắm vào…bên trong tiểu huyệt hoàn toàn bị chen kẹp , vẻn vẹn một ngón tay liền chiếm hết.

Ma sát cửa huyệt đặc biệt rõ ràng, Tần Mặc khẩn trương bắt lấy ga giường, tiểu cúc cũng theo đó rụt lại.

Thẩm Tấn chỉ đem ngón tay cắm vào bên trong, huyệt thịt có chút nóng ôm lấy ngón tay, bất quá không đủ ướt át.

Mèo con cần vuốt  ve, bất quá chính là dễ dàng chút đồ vật.

“Cô” ngón tay rút ra, Thẩm Tấn xuống giường mở tủ đầu giường lấy dầu bôi trơn “Tần tổng thích khẩu vị thế nào?”

“…”

Mấy bình xanh xanh đỏ đỏ, Tần Mặc cũng không biết trả lời thế nào, đã thấy Thẩm Tấn bắt đầu lựa chọn.

Cuối cùng chọn một chai dầu bôi trơn hương hoa quả nhiệt đới phong tình nóng hổi, Thẩm Tấn trở lại trên giường, tiếp tục nâng chân Tần Mặc.

“…”

Tần Mặc nằm, Thẩm Tấn quỳ, hai chân của nàng khoác lên vai Thẩm Tấn, có chút tách ra.

Thẩm Tấn bôi 1 chút dầu bôi trơn trên ngón tay, đang muốn bôi lên khe hở tiểu huyệt của Tần Mặc, đột nhiên nghe thấy:

“Cô đều hầu hạ các phú bà khác như vậy sao?”

Có thể bảo là ghen tuông, Thẩm Tấn liền giật mình, lập tức trông thấy Tần Mặc quay mặt hướng sang một bên, biểu lộ khó chịu.

Mèo con của nàng…quan tâm cái này sao?

Trái tim thốt nhiên một trận cuồng hỉ, Thẩm Tấn vứt chai dầu bôi trơn sang một bên, tay phải tùy tiện bôi lên mật huyệt của Tần Mặc.

“Em chỉ hầu hạ có mình Tần tổng”

Tay lau sạch sẽ, Thẩm Tấn lập tức cởi quần áo, ở trần nằm xuống, hai tay chống hai bên mặt Tần Mặc.

Lại dùng chỗ tròn trịa đè  ép Tần Mặc, đầu ngực cọ xát lấy vải áo.

“Em rất thích Tần tổng~”

Thẩm Tấn nhẹ nhàng ngậm tai môi Tần Mặc, thanh âm mang theo điểm kích khàn khàn “ Thật thích vô cùng”

“…”

Vành tai bị đầu lưỡi trêu chọc đến ướt át, Tần Mặc đỏ mặt, nhịp tim thế mà cũng đập nhanh.

Loại thời điểm bị tỏ tình hai lần thật đúng xấu hổ.

“Thẩm Tấn “ Tần Mặc rốt cuộc xoay mặt, tay phải sờ sờ mặt Thẩm Tấn, cũng để cho nàng dừng liếm lại.

“Tôi không biết tôi còn có thể thích người khác hay không “

Thanh âm nhỏ yếu, Tần Mặc có chút áy náy rủ mắt xuống “ Cho nên tôi mới nói…chỉ là thử hẹn hò “

Bản thân nàng cũng cảm thấy “hèn hạ”, Tần Mặc không dám nhìn Thẩm Tấn, cực giống mèo con làm sai mà cụp lỗ tai.

Lại vô ý bán manh, Thẩm Tấn có loại xung động dày vò nàng, sau đó thuận lợi cũng bị “dễ thương” của Tần Mặc đỏ mặt.

“Hẹn hò chính là nếm thử” cúi đầu hôn Tần Mặc, Thẩm Tấn cười “ chậm rãi sẽ tốt thôi ~”

“Ừm…”

Mèo con vô cùng ngượng ngùng, Thẩm Tấn cũng không muốn nói chuyện, giờ phút này lý trí đang thiêu đốt, nàng chỉ muốn hung hăng làm nàng.

Để mèo con ăn tủy biết vị, rốt cuộc chạy không được ~

“Tần tổng thật sự là con mèo nhỏ”

Thẩm Tấn hôn môi Tần Mặc, càng ép xuống thân thể Tần Mặc, cùng nàng dây dưa.

“Ba~”

Lưỡi mềm mại cạy mở hàm răng chui vào, Tần Mặc đồng thời cảm giác Thẩm Tấn dùng hông mạnh mẽ chạm nàng.

Một người để trần hạ thân, một người để trần thân trên, tứ chi quấn quanh lẫn nhau.

“Ngô~”

Đầu lưỡi bị Thẩm Tấn quấn lấy lăn tới, hôn kịch liệt để Tần Mặc không tự chủ nhấc cánh tay ôm Thẩm Tấn, tay tự nhiên chạm vào da thịt trần trụi.

Từng tia từng tia ấm áp ở trong lòng bàn tay tràn ra, da thịt tinh tế thuận hoạt như sữa, phần lưng nhu hòa đặc biệt co dãn, xương vai cùng xương sống rất có cảm giác mạnh mẽ.

Đột nhiên sờ lấy liền đủ nghiện, Tần Mặc trong đầu hiện lên áo lót ren duyên dáng của Thẩm Tấn, phần lưng hiện tại không có chút thịt thừa nào, xúc cảm cũng tốt lắm.

Thẩm Tấn đột nhiên dùng lực đứng thắng hạ eo xuống, hông hạ một chút, dây lưng kim loại vừa vặn chạm vào chỗ tư mật non mềm của Tần Mặc.

“Ô!”

Môi lưỡi bị chiếm, Thẩm Tấn mút lấy cái lưỡi của Thẩm Tấn rất cao hứng, Tần Mặc chỉ cảm thấy chỗ kia một trận kích lạnh, bị cái gì đó thô sáp chạm vào.

Là dây lưng phải không…a A~”

Kim loại lạnh buốt chạm vào chỗ huyệt lửa nóng, góc cạnh cứng rắn vừa lúc chạm vào tiểu huyệt, nhấn một cái.

Dây lưng ngoại trừ góc là hình tròn, lại có dầu bôi trơn, cho nên chạm một cái, ngược lại tạo thành không ít tê dại, để Tần Mặc phát run.

Thân thể mềm mại, Thẩm Tấn càng thêm kịch liệt, kình eo run run, chỉ đem dây lưng chạm vào chỗ non mềm của Tần Mặc.

“Ừm~”

Tiểu hạch bị dây lưng sờ tới sờ luoi, chạm vào đầu âm hạch nhiều lần, ngẫu nhiên chạm mạnh, Tần Mặc mẫn cảm, lập tức liền cương.

“Hừm hừ…”

Lại lạnh lại dễ chịu, Tần Mặc hai chân càng mở rộng ra chút, nàng xấu hổ đến cực hạn, nhưng lại nhịn không được muốn bị đụng một cái.

Thẩm Tấn dồn sức chạm nhiều lần, dây lưng hung hăng ma sát nơi riêng tư, cánh hoa cũng bị mặt kim loại nghiền ép, xốp giòn thành một đoàn.

“A~”

Thẩm Tấn rốt cuộc buông ra Tần Mặc, mèo con lập tức thở hổn hển rên rỉ, hai chân run lấy nhanh không khép được.

Loại cảm giác thật thoải mái ~

Cánh tay cũng bởi vì bị khoái cảm khuấy động không ngừng ôm lấy Thẩm Tấn, Tần Mặc mềm mềm hồ hồ như muốn buông lỏng, Thẩm Tấn thừa cơ ưỡn thẳng lưng, có chút thở dốc.

Cúi đầu, nhìn thấy thắt lưng của mình ẩm ướt một mảnh nhỏ, ngoại trừ bị dâm dịch thấm ướt một mảnh, tinh sáng long lanh lôi ra tơ mỏng, miệng nhỏ liên tiếp đóng mở không ngừng.

Cực kỳ dâm sắc, Thẩm Tấn nhìn chằm chằm tơ mỏng không ngừng dính nhớp, mắt sắc ám ám, dục hỏa càng thêm tràn đầy.

Mèo nhỏ này! Hiện tại liền thao lật nàng!

Quả quyết cầm dầu bôi trơn, Thẩm Tấn trực tiếp đem bình nhỏ chen vào giữa hai cánh hoa nở ra.

Tựa như vắt sữa, trực tiếp đem dầu bôi trơn chen vào bên trong tiểu hoa, cảm giác nóng bỏng thoáng chốc khuếch tán, nóng đến Tần Mặc run lên.

“A a~”

Dầu bôi trơn nóng nảy dán ở cửa huyệt, Thẩm Tấn bỏ qua cái bình, tay phải tách ra âm thần, ngón giữa nhắm ngay cửa huyệt cắm đi vào.

“Phốc thử~”

Nàng xoay tròn đem dầu bôi trơn bôi đều một lượt, lại thật sâu cắm vào tiểu huyệt, bôi lên vách trong, để bên trong hoàn toàn trơn bóng.

“Phốc phốc~”

Dâm thủy cùng dầu bôi trơn chảy ra, giữa đùi ẩm ướt, tiểu cúc co rút lại như đang phun ra nuốt vào.

“ừm, a…A a~”

Tần Mặc rơi vào bên trong vi diệu, ngón tay Thẩm Tấn ở nơi đó ra vào, mỗi lần xâm nhập, nàng liền không nhịn được hút gấp.

Thật nóng!

Huyệt thịt nhuyễn cắn ngón tay nhanh chóng ra vào, nơi đó trầm tích quen thuộc ê ẩm sưng đỏ, tất cả giác quan giống như đều hội tụ ở  nơi đó, nhè nhẹ ngứa, Tần Mặc chỉ có thể không ngừng phun ra nuốt vào làm dịu.

Tiểu huyệt thật ra rất căng, ngón tay cơ hồ bị hút không thể động đậy, lòng bàn tay Thẩm Tấn ép lên trên, cọ xát lấy vách trong rồi rút ra.

Dâm thủy lôi ra sợi tơ, Thẩm Tấn một lần nữa đem chân Tần Mặc khép lại rồi nâng lên, để gót chân nàng khoác lên vai nàng.

Dạng này kẹp chặt Tần Mặc hẳn sẽ càng thêm mẫn cảm, Thẩm Tấn sờ đến chỗ kẹp lại, khép lại thành một tuyến nhục phùng, dễ như trở bàn tay cắm vào.

Lần này hoàn toàn ướt át đủ rồi, thậm chí bởi vì kẹp bắp đùi mà tràn ra không ít thủy dịch, chảy xuống dưới.

Lần này có thể thao nàng!

“Phốc” Thẩm Tấn hơi dùng sức, ngón tay chui vào huyệt thịt thật sâu.

Đầu ngón tay có chút cong lên móc lấy vách hang, Tần Mặc quả nhiên kịch liệt lắc một cái, kêu ra tiếng

“A a, a…Nơi đó ~”

Tiểu huyệt vốn gấp, còn muốn bị Thẩm Tấn cưỡng ép kẹp chặt, hiện tại căng thành một đám lửa nóng, căn bản muốn tiết cũng không tiết được.

Chỉ có ngón tay Thẩm Tấn một đường thông thấu, Tần Mặc nghe thấy một tiếng vang, giống như mì vắt lên men cực hạn đâm thủng một cái lỗ thoát khí, để bên trong huyệt tê rần.

Ngón tay ở bên trong móc lộng lấy, cảm giác tê dại mắc tiểu làm cho bụng dưới đều trướng chua, khó chịu.

Bên trong huyệt dâng lên cỗ tê dại, giống như muốn tiểu mà không tiểu được nghẹn trướng, Tần Mặc bất lực nắm lấy gối đầu, muốn đem chân mở ra.

“Ừ…A a A ha~”

Nhưng Thẩm Tấn nhấc lên chân nàng, ép buộc nàng kẹp chặt bắp đùi, nơi đó chỉ có thể càng lúc càng trướng, như khí cầu phồng to.

Ngón tay ôn nhu ra vào, Thẩm Tấn không hề làm ác liệt như trước kia, mà ở chỗ sâu đào khoét, mài nhiều lần.

“A a…Đừng, đừng móc ~”

Ngón tay lại rút ra, nhục phùng chen thành một đường, Tần Mặc tiết không được, bụng dưới phình lên khó chịu

Thẩm Tấn hơi dừng lại, ngón tay lại một lần cắm đi vào, ở chỗ sâu chậm rãi đào khoét.

“A ha~”

Bị móc đến mẫn cảm, Tần Mặc nhịn không được, lúc Thẩm Tấn rút ngón tay ra, tiểu huyệt liền theo đó mà phun mấy giọt tung tóe.

“Ngô…A a ha~”

Huyệt thịt cho vào, ngay cả tiểu hạch đều bị âm thần gạt ra tiểu cao triều, Tần Mặc thực tế không chịu nổi, nội huyệt ê ẩm sưng run lên, thế mà liền cao trào.

Thẩm Tấn nhìn nhục phùng chen thành một đường nhỏ, không ngừng cổ động, mới mở chân Tần Mặc ra.

“A~”

Chợt buông lỏng, phốc thử một tiếng, huyệt phùng bắn ra một cỗ hoa dịch, phun trên bụng Thẩm Tấn.

Sau cao trào toàn thân đều cực kỳ mệt mỏi, Tần Mặc xụi lơ thở dốc, Thẩm Tấn theo thường lệ giúp mèo con dọn dẹp sạch sẽ, để nàng nằm nghỉ ngơi.

Tần Mặc vậy mà ngủ thiếp đi, Thẩm Tấn hôn nàng, nhẹ nhàng kéo cửa ra ngoài.

tiểu dịch của Tần Mặc dính trên người nàng lại không nở tẩy đi, dứt khoát giữ lại, trực tiếp mặc áo sơ mi.

Đem đồ ăn lạnh đặt vào trong hộp chứa, bỏ vào lò vi ba hâm nóng, Thẩm Tấn cầm đũa đang muốn bắt đầu ăn, không biết sao chợt nhớ đến lời Tần Trầm hỏi “ Chi có phải cũng  đang theo đuổi chị em không?”

Chữ “ cũng “ mang ý vị sâu xa, hẳn là còn có người khác theo đuổi Tần Mặc sao?

Có lẽ chính là linh quang chợt hiện, Thẩm Tấn càng nghĩ càng thấy kỳ quái, lại nhớ vào buổi  sáng xét nhà trở về, Tần Mặc mở ra rương hành lý, bên trong còn có một con gấu bông.

Không tự chủ liên hệ tới chuyện kia, Thẩm Tấn suy nghĩ, nếu như gấu nhỏ mang biểu tượng nào đó, chẳng lẽ trong lòng Tần Mặc còn ẩn chứa một người nào khác ?

Một cỗ ghen tuông, Thẩm Tấn quyết đi phòng khách, đem hành lý của Tần Mặc không khóa đặt trong góc phòng mở ra.

Gấu bông được đặt trên quần áo, Thẩm Tấn cầm lấy con gấu, cau mày, trong lòng suy đoán hỗn loạn.

Ngón tay không tự giác nắm chặt gấu bông, đột nhiên cảm thấy ngón cái đề vào cái gì đó thô sáp.

Posted in Mèo và Báo

Chương 71: Em nghĩ ăn Tần tổng ( hơi h)

Ăn cơm trưa xong, Tần Mặc để Thẩm Tấn về nhà trước, nàng tự mình đưa Tần Trầm ra tàu cao tốc “ đóng gói đưa về”

Thẩm Tấn nghĩ chị em họ có lời muốn nói, liền tự mình lái xe, đi về nhà

Nàng vừa đi khỏi, Tần Trầm liền âm thầm hỏi Tần Mặc “ chị, cổ có phải đang theo đuổi chị không?”

Lúc hắn hỏi Thẩm Tấn đúng lúc Tần Mặc quay lại, cho nên cắt lời, Tần Trầm vốn hổ báo, dứt khoát trực tiếp hỏi chị hắn

Tần Mặc sững sờ ra mặt, trong đầu xuất hiện câu hỏi đầu tiên chính là: Mình sẽ nói đang hẹn hò với một tiểu bạch kiểm hay sao?

Lúc trước nói hẹn hò, Tần Mặc không nghĩ nhiều, có lẽ sau khi thất vọng đến tột cùng liền muốn được ôm ấp an ủi, nàng liền nói ra hãy hẹn hò mà thôi.

Nhưng bây giờ Tần Trầm hỏi nàng, Tần Mặc đột nhiên ý thức được, Thẩm Tấn là một tiểu bạch kiểm, dỗ ngon dỗ ngọt nàng vốn là “ chuyên môn nghề nghiệp”

Thuần thục kỹ năng trên giường, cũng không biết trước đó có bao nhiêu phú bà bao dưỡng qua, dạng người này, miệng nói “ thích nàng”, tin được bao nhiêu phần ?

Không hiểu có chút ghen tuông, Tần Mặc vẫn xuất thần, cho đến khi Tần Trầm giật tay áo nàng “ chị?”

“A?” Tần Mặc có chút xấu hổ “ không, không có, cổ là phụ nữ, sao có thể theo đuổi chị?”

Tần Trầm cảm thấy biểu hiện của chị hắn không quá bình thường “ Làm sao không thể hả chị, chị trước kia cũng từng có con gái theo đuổi mà, lúc chị học cấp 3, không phải có một người…”

“Được rồi”

Hết chuyện để nói, Tần Mặc cắt lời hắn “ nói cho em biết là em nghĩ quá nhiều…đi đi đi nhanh lên”

Dù nói như vậy, Tần Mặc trên đường vẫn nhịn không được nhớ đến nữ sinh từng theo đuổi nàng lúc cấp 3.

Người đó là học tỷ của nàng, là con gái hiệu trưởng, gọi là Lê Ti Nhược.

“Chị thích em”

Năm đó ngây ngô “ tỏ tình “ như vậy, mang theo ý vị đùa giỡn, chỉ là Tần Mặc chợt phát hiện người trong trí nhớ đột nhiên biến thành Thẩm Tấn.

Cái ngày trời mưa mênh mông,  Thẩm Tấn vì nàng che ô, khóe miệng nhếch lên ý cười ôn nhu

“ Em thích Tần tổng thật lâu.”

Mặt đột nhiên có chút đỏ, Tần Mặc hoàn toàn không nghe thấy giờ phút này Tần Trầm lải nhải cái gì, nàng giống như bị cất vào bên trong chai thủy tinh.

Nhìn em trai đang lái xe, Tần Mặc quỷ thần xui khiến lại hỏi “ Tiểu Trầm, em nói xem nếu cùng người đó chỉ có quan hệ xác thịt, có phải là có chút…không ổn lắm không?”

“Xì…..”

Xe xoay vần ngừng ngay bãi đậu xe, Tần Trầm không kịp chờ đợi nghiêng đầu nhìn Tần Mặc ở ghế sau, con mắt đều tỏa sáng.

“Chị, chị ngoại tình hả?”

“…”

Tần Trầm giống như kích động gì đó, chợt vỗ đùi “ Ngoại tình thì tốt hơn!”

“…”

Thằng em trai này thật là… Tần Mặc thở dài, cảm thấy mình ném não đi mới nói chuyện được với hắn.

Kéo giỏ xách xuống xe, mau chóng đem tên gây rối này đóng gói trả về nơi sản xuất, nhưng Tần Trầm cũng nhanh chóng rút chìa khóa xe, kéo áo của chị hắn.

“Chị “ hắn hai tay nắm lại, đặt ở dưới cằm, làm động tác thủ thế.

“Có một số việc tựa như quyền kích, chị xem” Tần Trầm đánh một quyền lên trước “ Cứ dựa vào thân thể, tự nhiên đánh ra chuẩn xác, không cần nghĩ quá nhiều”

“Quản gì chuyện quan hệ xác thịt tốt hay không tốt, chị nếu cảm thấy ở bên cạnh nhau dễ chịu, vậy liền cứ triển thôi “ Tần Trầm hạ giọng “ người kia có đẹp trai không?”

Vẫn cái tính nhiều chuyện không đổi, Tần Mặc buồn cười, đưa tay nắm lỗ tai Tần Trầm “ Đẹp trai, đẹp trai đến chịu không nổi “

Tần Trầm không tin hỏi lại “ Đẹp trai hơn cả em ?”

Tần Mặc nửa thật nửa giả gật đầu,  Tần Trầm nhìn nàng chằm chằm trong chốc lát, rốt cuộc nhịn xuống không hỏi thêm nữa.

“Chị “ hắn lại  hỏi “ vậy lúc nào thì chị ly hôn hoàn toàn ? sao chưa nói với cha mẹ?”

“Chị lát n-a sẽ gọi cho cha mẹ” Tần Mặc thay Tần Trầm sửa lại áo “ em sao này đừng có hở cái đi đánh người, không thì chị lại phải đi bồi thường”

“A, tựa  hồ có lòng tốt làm chuyện xấu, Tần Trầm gãi gãi sau gáy, có chút ngượng ngùng “ em biết rồi”

Tiễn Tần Trầm đi xong, Tần Mặc lái xe tiện đường ghé ngang công ty, tìm Trình Tiêu nói chuyện xảy ra gần đây.

Dù sao cũng là công ty cao cấp, Tần Mặc phải làm tốt chuẩn bị, rồi làm báo cáo xong đó liền trực tiếp đi tìm luật sư.

Phiên tòa ly hôn sẽ được mở vào chiều ngày mai, Tần Mặc cùng Tống Kiều nói chuyện điện thoại xong, nói rõ ràng tính toán của mình.

Bận rộn như vậy đến xế chiều, Tần Mặc mới nhớ tới nàng “thả” Thẩm Tấn ở trong nhà.

Kỳ thật sớm nhận được tin nhắn của Thẩm Tấn, chỉ là Tần Mặc vội vàng coi nhẹ, hiện tại nàng tưởng tượng dạng “ hẹn hòi” này giống như không thật sự đúng

Thẩm Tấn tựa hồ còn chưa ăn cơm, Tần Mặc ra chỗ gần đó mua chút đồ ăn nhanh, gói mang về nhà.

Bốn mươi phút sau.

“Thẩm Tấn ?”

Tần Mặc mở cửa, xách thức ăn nhanh đi vào phòng khách đặt trên bàn, nhìn bốn phía tìm người.

“Thẩm Tấn ?”

Lại gọi vài tiếng, Tần Mặc rốt cuộc trông thấy người từ trong phòng ngủ chậm rãi đi ra.

Nàng còn mặc quần áo cũ trên người, chỉ là biểu lộ tựa hồ có chút không đúng lắm, không nói một lời nhìn chằm chằm Tần Mặc.

“Ách “ ít nhiều có chút chột dạ, Tần Mặc cười xấu hổ “ ừm. Tôi mang cơm cho cô “

Thẩm Tấn vẫn nhìn nàng, nhìn Tần Mặc chằm chằm đến run rẩy, mới đem ánh mắt nhìn sang chỗ khác, liếc nhìn hộp cơm trên bàn.

Bầu không khí có chút kỳ quái, Tần Mặc đành phải qua loa nói “ tôi không biết cô thích ăn gì, liền mua đại”

Nói xong liền muốn chạy, Thẩm Tấn lúc này nhanh chóng, tiến lên cản nàng.

“Tần tổng muốn đi đâu?” nàng cố ý tới gần Tần Mặc “ không phải nói chúng ta đang hẹn hò sao?”

Tần Mặc thoáng chốc đỏ mắt, lập tức nghĩ tới lúc đứng ở ga tàu cao tốc mà xoắn xuýt.

Hẹn hò a…nàng giống như không có cảm thấy như vậy.

Tổn thương vì hôn nhân giống như trái tim đã chết lặng, Tần Mặc cảm thấy mình tựa hồ không có khí lực đi yêu người.

Thế nhưng nàng nhớ kỹ Tần Trầm từng nói, không nên nghĩ quá nhiều.

Mình sẽ cùng một tiểu bạch kiểm phát triển đến mức nào ? Tần Mặc cũng không rõ ràng

“Tần tổng~”

Thẩm Tấn thừa cơ bắt lấy bé mèo, nâng cằm của nàng “ em muốn ăn chị~”

Lập tức hôn lên, chuẩn xác phong bế môi Tần Mặc.

“Ô~”

Môi đối phương vẫn mềm mại như vậy, Tần Mặc đột nhiên không nghĩ xoắn xuýt.

Được rồi, vò đã mẻ không sợ sứt, đi một bước tính một bước.

Nàng hé miệng ngầm đồng ý, Thẩm Tấn thuận lợi tấn công, cuốn lấy lưỡi nàng, nhiều lần cọ cọ liếm hôn.

Mèo nhỏ vẫn ngọt như trước đây, Thẩm Tấn ôm lấy nàng, nhanh bước vào phòng ngủ.

Đặt người lên giường, Thẩm Tấn nhanh chóng kéo cánh tay Tần Mặc chặn nàng lại, vội vã nhịn không nổi lại hôn xuống.

Chỉ có Thẩm Tấn rõ ràng, nàng hôm nay chờ tin nhắn của Tần Mặc có bao nhiêu khó chịu.

Các nàng hẹn hò giống như hữu danh vô thực, Thẩm Tấn mơ hồ cảm giác Tần Mặc vẫn đặt nàng ở bên ngoài cửa trái tim nàng.

Khiến cho Thẩm Tấn cảm thấy bất an.

“Ừm~”

Ngậm lấy bờ môi Tần Mặc trùng điệp hút vào mấy lần, Thẩm Tấn  ngẩng đầu mắt đen nhìn chăm chú Tần Mặc “ thích tư thế nào ?”

Câu hỏi sắc tình, Tần Mặc đỏ mặt nóng lên, tim đập rộn ràng, bộ ngực có chút chập chùng.

Nàng muốn kêu ngừng lại, lại cảm thấy không ổn lắm.

“Hôm nay thử tư thế mới đi”

Thẩm Tấn thấy Tần Mặc không nói lời nào, liền tự tác chủ trương, nhanh nhẹn cởi quần nàng “ Tôi sẽ khiến Tần tổng thoải mái “

Cặp đùi đẹp thon dài thẳng tắp, Thẩm Tấn di chuyển đến cuối giường, đem quần lót Tần Mặc cởi đến đầu gối, sau đó nâng hai chân của nàng lên.

“ Thẩm Tấn ?”

Tựa như ở trên giường tập thể dục chân, hai tay Tần Mặc giữ chặt giường, nỗi xấu hổ khó tả xông lên đầu nàng.

Không cẩn thận lại bị Thẩm Tấn làm thành dạng này rồi ?

Nhưng hối hận không cách nào hối hận kịp, Thẩm Tấn muốn chính là thừa dịp Tần Mặc mơ  hồ đưa nàng lên giường.

“Tần tổng buông lỏng liền tốt”

Hai chân nâng cao, lại không có quần lót che chắn, mông thịt trắng nõn bị nhìn không sót cái gì, chỗ bắp đùi kẹp chặt, màu đen cỏ dại như ẩn như hiện.

Không giống lúc mở chân ra, có  cỏ cây che chắn, hiện tại ở tư thế này, nhục phùng bị đóng chặt, lại không cách nào che đi.

Màu sắc phấn phấn mê người, âm thần từ trong nhục phùng lồi lên, bất quá tiểu cúc cũng bị lộ ra nhiều  hơn.

Nếp uốn kiều nộn kỳ thật rất  xinh đẹp, bất quá Tần Mặc hiện tại có chút kháng cự phía sau, Thẩm Tấn sẽ không động vào.

Nàng cúi người, hai tay ôm lấy đùi Tần Mặc, sau đó lè lưỡi liếm khe hở yêu yêu non mềm kia.

“ừm !”

Tần Mặc so  với bình thường còn muốn mẫn cảm hơn run lên.

Hai chân kẹp lấy, khe hở cánh hoa  tất  nhiên bị chen lấn chặt, tiểu hoa môi bị kẹp lấy, từ trong  khe lộ ra một chút, dị thường mẫn cảm.

Đầu lưỡi Thẩm Tấn bất quá liếm một cái, liền đem Tần Mặc  cả kinh loạn chiến, một mảnh địa phương xốp giòn ngứa ngáy.

Mèo nhỏ mẫn cảm như thế, Thẩm Tấn rất vui vẻ, dứt khoát nhắm ngay cánh hoa, mãnh liệt liếm láp mấy lần.

“A, hừ hừ~”

Lại tê dại ngứa ngáy, đầu lưỡi Thẩm Tấn nhấp nhô quét lấy nơi đó, kích thích dâng lên thủy triều giống như có vô số con kiến đang gặm cắn.

“Ô~”

Mấy lần làm Tần Mặc tơi bời, chỗ kia ngoan ngoãn chảy ra một ít hoa dịch

Đầu lưỡi nếm được mùi hương quen thuộc, lôi ra tơ mỏng, Thẩm Tấn ngồi dậy, để hai chân Tần Mặc khoác lên vai mình.

Bắp chân mở ra, quần lót hoàn toàn bị lột bỏ, ướt át điểm điểm choáng mở, Thẩm Tấn tìm được cánh hoa lộ ra, tùy tiện gẩy gẩy.

“A~”

Mèo nhỏ mẫn cảm đến không còn hình dáng, xem ra tư thế mới rất khiến người ta vui sướng.

Ngón tay trượt vào một chút, Thẩm Tấn hơi dùng sức gạt mở âm thần kẹp vào, rồi ướt át cắm vào.