Posted in Mèo và Báo

Chương 62: Đó không phải lỗi của chị ( khúc dạo đầu H)

Ở trong mắt Thẩm Tấn, một bữa ăn ngon liền bị quấy nhiễu như thế.

Nhưng càng làm cho nàng lo lắng chính là Tần Mặc.

Sau khi rời khỏi nhà hàng, Tần Mặc không nói một lời ngồi ở ghế phụ, sau đó lấy điện thoại ra gọi.

Thẩm Tấn chủ động lái xe, trên đường một mực nghe  Tần Mặc tỉnh táo liên hệ luật sư, rõ ràng nói tới chuyện mình dự định ly hôn.

Lúc này Thẩm Tấn biết, vì cái gì vụ án ly hôn của Tần Mặc kéo dài, chỉ vì nàng từ đầu tới cuối nuối tiếc tình đầu, không có nghiêm túc.

Bé mèo Kitty cũng không thường hung dữ, lần này hàng thật giá thật cào rách một đường.

Không chỉ trước đó nhận được hình ảnh ngoại tình, bản ghi camera nơi ở, lúc Trương Dân Sinh hèn mọn ăn nói lung tung, Tần Mặc liền dùng di động thu âm lại.

Hiện tại nàng đang gửi tất cả cho luật sư.

Rất hiển nhiên, những bằng chứng sai trái này có tác dụng không nhỏ đối với việc ly hôn, nhưng những thứ này không phải toàn bộ sự phản kích của Tần Mặc.

Nàng rất mau gọi cho Trình Tiêu, nói sơ chuyện trong nhà hàng, sau đó hỏi  phải chăng mình có thể đăng một bài phốt lên mạng, khuấy đảo dư luận, hậu quả sẽ không ảnh hưởng tới công ty.

Cái tên cặn bã đáng chết ở tuổi trưởng thành ăn nói lung tung, chưa kể Tần Mặc nếu không có mối quan hệ công chúng rộng lớn, thì cách sống buồn nôn của Trương Dân Sinh cũng đủ khiến dư luận phẫn nộ lên án.

Tần Mặc cứ như vậy thảo luận với Trình Tiêu thật lâu, nàng không có khóc lóc hay kể lể, toàn bộ hành trình đều là lý trí tỉnh táo.

Từ ghi âm điện thoại đến nhanh chóng phản kích như bây giờ, Thẩm Tấn đều nhìn ở trong mắt, cảm thấy càng ngày càng thích bé mèo Kitty này.

Nhưng khi hai người về nhà, khoảng khắc Tần Mặc đứng trong phòng khách  cúp điện thoại, đột nhiên khóc ròng ròng.

Nàng hai tay che mặt, trầm thấp nghẹn ngào, bờ vai  kịch liệt rung động, yếu ớt rối tinh rối mù.

Thật lâu chưa lành, đang trốn tránh che đậy những gì mưng mủ hư thối, Thẩm Tấn không có xuống tay cắt đi vết thương của nàng, rốt cuộc Trương Dân Sinh lại một “ dao” triệt để cắt đi.

Có lẽ trước đó còn nhớ tới tình cũ, hiện tại miếng thịt hư thối hoàn toàn được cắt đứt, đồng loạt biến mất.

Tần Mặc rất đau…đau đớn mình không biết nhìn người, đau đớn mình còn khờ dại nhớ đến tình cũ, đau đớn vì mình không sớm quyết đoán.

Trận này giống như khóc rống long trời lở đất, rốt cuộc khoan thai dừng lại.

“Tần Mặc “

Thẩm Tấn đi  đến bên cạnh nàng, êm ái ôm bé mèo kitty  yếu ớt vào trong lòng, chăm chú ôm lấy nàng.

Tần Mặc bỗng nhiên nằm trên vai Thẩm Tấn, đem tất cả bi thương hối hận không giữ lại mà trút ra hết.

“Ô, Thẩm, Thẩm Tấn, tôi không phải…”

Nàng nắm chặt áo Thẩm Tấn, đứt quãng nói “ Tôi không, không phải là lãnh cảm a, tôi là sợ, sợ đau…”

Sợ hãi không được thương tiếc, mà còn bị thô bạo cắm vào, để Tần Mặc cảm thấy tự tôn cùng thân thể chịu đủ tra tấn tình ái.

“Thật đau quá…”

Tim Thẩm Tấn như bị  dao cắt.

“Ngoan” nàng vuốt tóc Tần Mặc, cúi đầu ôn nhu hôn vành tai của nàng “ Đây không phải là lỗi của chị”

Nàng để Tần Mặc khóc trong chốc lát,  sau đó thoáng đẩy nàng ra, hai tay nâng khuôn mặt ràn rụa nước mắt của nàng.

“Đồ ngốc, đây không phải lỗi của chị, không hề luôn, chị xưa nay không có lãnh cảm”

Ánh mắt Thẩm Tấn đau lòng  lại ôn nhu, Tần Mặc dần dần ngừng nức  nở, bỗng nhiên hít cái mũi.

“Thế nhưng mà…”

“Không có thế nhưng !”

Thẩm Tấn yên lặng nhìn đôi mắt nàng, thâm tình nghiêm túc nói: “ Tần Mặc, chị rất bình thường!”

“Ừm…”

Khóe mắt bé mèo vẫn ướt nước, Thẩm Tấn mềm lòng lại đau đớn, dừng một chút

Nghiêng đầu hôn môi Tần Mặc.

Nhu tình gấp trăm ngàn lần, Thẩm Tấn dùng môi mình ngậm lấy môi Tần Mặc, chậm rãi thấm ướt, lại êm ái mút vào.

Giống như được thương yêu, Tần Mặc vậy mà vô thức đáp lại.

Thẩm Tấn lại kịp thời buông môi nàng ra.

“Tần Mặc “ đôi mắt đen nhánh thâm thúy trầm tĩnh nhìn ngắm nàng, hai tay Thẩm Tấn  nâng mặt Tần Mặc, nhẹ nhàng hít thở.

“Để em chứng minh cho chị xem” nàng nói “ chị quả thực  mẫn cảm muốn mạng, cũng vô cùng gợi cảm”

Ngữ khí nhu nhu, Tần Mặc lại nhìn thấy trong mắt Thẩm Tấn nhìn mình nóng rực, nhiệt  liệt lại thâm trầm.

Không có chút nào khinh bạc hay hèn mọn, đôi mắt kia đem bóng như gương, Tần Mặc nhìn chăm chú Thẩm Tấn, đột nhiên  trông thấy trong mắt của nàng có hình bóng mình.

Đó là người con gái tên Tần Mặc.

Hưởng thụ quyền ân ái không chỉ có đàn ông, phụ nữ cũng như thế, Tần Mặc không nhớ rõ kể từ khi mình kết hôn đến cùng qua bao lâu chưa làm tình, khi đó cho tới bây giờ nàng chỉ có chán ghét cùng sợ hãi.

Nàng lần đầu tiên cảm nhận được sự mỹ diệu dễ chịu, cùng cực hạn ôn nhu yêu thương, là nàng chưa từng để ý hay nghĩ qua, lại nằm trong tay một người phụ nữ.

Trái tim nàng lúc đầu rối loạn đột nhiên bình tâm lại, trước mặt nàng là một người phụ nữ có vết sẹo trên mặt, nhưng khiến cho  Tần Mặc cảm thấy thật an toàn.

“Thẩm Tấn “ nàng rốt cuộc thanh tỉnh “ chúng ta làm đi”

“Ừm”

Thẩm Tấn quay đầu, đem nụ hôn nhẹ nhàng đặt trên môi Tần Mặc, như một sợi lông vũ mềm mại rơi  trên mặt hồ, gợn sóng.

Tần Mặc chậm rãi nhắm mắt lại, cảm giác má phải hơi nhột một chút, tựa như lông mi Thẩm Tấn chạm đến da thịt nàng.

Cánh môi có chút ướt át, Thẩm Tấn cẩn thận hôn nàng, chỉ dùng đầu lưỡi khẽ liếm, để Tần Mặc cảm thụ chính mình

Một loại ẩm ướt ôn hòa, Tần Mặc có chút kiềm lòng không được, không khỏi  học theo, thoáng dùng đầu lưỡi dò xét.

Nàng hơi lạnh nhạt, Thẩm Tấn dường như thần giao cách cảm, cánh môi mở ra, đem lưỡi kịp thời đưa tới, cuốn lấy Tần Mặc.

“Ngô~”

Tay Tần Mặc đặt ở bên hông Thẩm Tấn có chút nắm chặt áo nàng, Thẩm Tấn bưng khuôn mặt nàng, tiếp tục dùng đầu lưỡi câu lấy, bắt lấy lưỡi Tần Mặc chơi đùa, lại dục cầm cố túng, ngẫu nhiên liếm môi nàng.

Ngoài ý muốn triền miên, Tần Mặc dần dần buông lỏng, thân thể nghiêng về phía trước, hai tay chậm rãi biến thành ôm eo  Thẩm Tấn.

Bất kể như thế nào, Tần Mặc đối với nụ  hôn của Thẩm Tấn, ít nhất cũng thích.

Môi lưỡi nhu tình chơi đùa như thế, một lát liền có cảm giác, trao đổi nước bọt, Tần Mặc lại cảm thấy không ngại.

Thẩm Tấn cho tới bây giờ đều rất thỏa đáng, sẽ không khiến cho Tần Mặc miệng đầy nước bọt, mà mùi của nàng rất tươi mát, không chút nào khiến người ta chán ghét

Cái hôn này không hiểu lại khiến người say mê.

“Tần Mặc ~”

Thẩm Tấn kết thúc nụ hôn, hướng Tần Mặc câu môi một chút “ Đến, ôm cổ em”

“Ừm…”

Tần Mặc có chút đỏ hồng, trong lòng ngượng ngùng nhăn nhó, hai tay lại không thể khống chế, tự tác chủ trương, ôm lên cổ Thẩm Tấn.

“Ngoan ~”

Thẩm Tấn vỗ vỗ Tần Mặc, tay phải đặt sau lưng nàng, có chút xoay người, tay trái từ đầu gối nàng luồn xuống, đem người ôm ngang.

Bé mèo Kitty kinh ngạc run rẩy, lại rất nhanh tựa vào Thẩm Tấn, ngoan ngoãn nằm trong ngực nàng.

Thẩm Tấn đem người ôm vào trong phòng ngủ, đặt lên giường.

Trước không vội cởi áo nới dây lưng, Thẩm Tấn hôn hôn bé mèo Kitty “ Đến, mở chân ra một chút”

nàng bò lên giường, quỳ một gối xuống tiến vào giữa hai chân Tần Mặc, thuận thế đè ép về phía trước, đem Tần Mặc ôn nhu đẩy xuống giường

“Ừm… Thẩm Tấn ~”

Bé mèo Kitty tựa  hồ không buông ra, Thẩm Tấn cũng không vội, chỉ cởi nút  áo sơ mi của nàng , hơi lộ ra áo lót bên trong.

Nàng đem tay Tần Mặc kéo  cao  áp lên giường, sau đó cúi đầu.

Mềm mại hôn, tựa như một đóa tiểu hoa nở rộ, Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm giác Thẩm Tấn hôn lên mí mắt nàng, rất nhẹ rất nhẹ.

“Buông lỏng một chút~”

Nàng chưa quên an ủi bé mèo này, sau đó hôn nàng một chút, từ  cái trán đến chóp mũi, lại đến cằm.

Nhu tình dập được lửa, Tần Mặc, hoàn toàn không có tâm tư nghĩ khác, nàng chủ động ngẩng đầu,  Thẩm Tấn vừa lúc hôn lên cổ nàng một cái.

Da thịt trơn mềm, Thẩm Tấn có mở ra  bờ môi, hút  một ít da thịt, toát ra hơi thở cỏ dâu nhàn nhạt.

“ừm~”

Cảm giác bị “ tiêu ký” rất kỳ diệu, cổ  hơi đau, sau đó liền nghe Thẩm Tấn hút ra một tiếng “ chụt”

Một dấu hôn đã được hình thành, Thẩm Tấn tiếp tục hướng xuống, ở trên xương quai xanh Tần Mặc bồi hồi, hút lấy liếm láp. Đem cổ trở nên ẩm ướt.

Trêu chọc chậm chạp mà tỉ mỉ, Tần Mặc dần dần chìm vào trong tiết tấu của  Thẩm Tấn, bộ ngực theo hơi thở gấp rút mà phập phồng.

Trong căn phòng an tĩnh vang lên tiếng thở dốc mê người, Thẩm Tấn lúc này cởi nút áo của Tần Mặc, đem áo mở ra hai bên.

đường cong trập trùng tinh tế bị nhìn không sót cái gì, bộ ngực xinh đẹp đẫy đà nửa  lộ nửa không, ở dưới áo ngực viền đen, càng thêm trắng trẻo.

Thẩm Tấn nhìn si mê,  lại dùng tay ôm lấy bộ ngực, cách nội y, xoa nắn mấy lần.

Tần Mặc nhỏ giọng kêu rên, ánh mắt sương mù mông lung nhìn qua Thẩm Tấn.

“Ừng ực~”

Thẩm Tấn đột nhiên nuốt nước bọt một cái.

bé mèo kitty này, đến tột cùng có biết nàng có bao nhiêu xinh đẹp không?

Hai tay không khỏi dùng sức xoa nắn ngực mấy lần, Thẩm Tấn xoay người, nằm ở trên thân Tần Mặc, hôn bụng của nàng.

Cái bụng mềm mại như bụng trắng của mèo con, Thẩm Tấn nhịn không được duỗi ra lưỡi, đem một mảnh da tuyết trắng liếm cho lóng lánh.

“Ừm ~”

Thực tế có chút ngứa một chút, nhịp tim Tần Mặc càng thêm kịch liệt.

“Thẩm Tấn ~”

Nàng ưỡn ngực, duỗi tay phải ấn đầu Thẩm Tấn, dục cự còn nghênh “ cô đừng liếm ~”

Thẩm Tấn cười một tiếng, ngẩng đầu, bắt lấy tay Tần Mặc, hôn một cái

“Tốt, em liếm phía dưới của chị nhe ~”

Posted in Mèo và Báo

Chương 61: Lại một lần nữa bị tổn thương

Tần Mặc đơ tại chỗ, vào một đêm mưa bụi miên man, bị một câu tỏ tình biến thành khối lập phương.

Không phải chưa từng được tỏ tình, nhưng đột nhiên như vậy…. Lại là lời tỏ tình chân thật từ một nữ tiểu bạch kiểm, làm sao đều khiến người muốn phát điên.

Tần Mặc nhớ lúc ấy nàng cầm ly lẩu Quan Đông nóng hổi, sau đó lại cảm giác nó không còn thơm nữa.

Ánh mắt hoàn toàn ở trạng thái đờ đẫn nhìn chằm chằm Thẩm Tấn, Tần Mặc ở trong đầu đều là: Cô thật cong sao?

Dù sao…nàng triệt để “đơ” rồi.

Sau đó ngơ ngác ngây ngốc bị Thẩm Tấn nhét lên xe, lại bị nàng kéo xuống xe, một đường hoảng hốt trở về.

Về tới nơi vẫn là vào nhà Thẩm Tấn, chỉ là trong mắt, Tần Mặc, có chút biến hóa không thể miêu tả được.

Thẩm Tấn thay nàng cầm tới dép lê, xoay người đặt dưới đất.

Tần Mặc cúi đầu nhìn nàng, Thẩm Tấn sau đó ngẩng người  lên, ánh mắt hai người đột nhiên ở trên không trung chạm vào nhau.

Trong mắt Thẩm Tấn y nhiên nhu tình như nước, nhưng  Tần Mặc nhìn thấy bốn chữ lớn “ Em rất thích chị

Không thể không thừa nhận vô cùng ôn nhu, nhưng đầu óc Tần Mặc lại kinh động, bốn chữ quỷ dị biến thành : Em thích làm chị.

Tranh đẹp thoáng chốc biến thành tranh khiêu dâm. Tần Mặc lau cái mặt đỏ chót, đỉnh đầu cũng phốc phốc bay lên làn khói nóng.

Đột nhiên Tần Mặc vô cùng ngượng ngùng, Thẩm Tấn mặc dù không biết nàng đang suy nghĩ gì, nhưng bộ dáng xác thực cực giống mèo con.

Dễ thương đến mức khiến  Thẩm Tấn bị nội thương, trên mặt cũng nổi lên chút đỏ ửng.

Bầu không khí đúng là mười phần ấm áp, dù sao cũng là lần đầu tiên tỏ tình, tâm Thẩm Tấn không tránh khỏi run rẩy.

“Tần Mặc ~”

Nàng cẩn thận vươn tay nắm lấy, muốn ôm bé mèo Kitty.

Nhưng Tần Mặc ngốc nghếch ngơ ngác, đột nhiên nhanh nhẹn ngồi xổm xuống, hạ thấp thân thể, cúi đầu chui qua nách Thẩm Tấn

Thẩm Tấn “…”

Quả thật  một bé mèo, Tần Mặc chấn kinh giống như chạy vào phòng ngủ, phanh đóng cửa lại.

Thẩm Tấn rõ ràng nghe âm thanh khóa cửa.

Xem ra lại tránh nàng, Thẩm Tấn bất đắc dĩ sờ sờ cái mũi, đột nhiên cảm thấy hông mình chấn động

Nàng  lấy ra điện thoại, đúng là do Tần Mặc gửi tin nhắn tới.

“Để cho tôi yên tĩnh”

“…”

Một trận tỏ tình giống như không khí mà biến mất, đêm đó Tần Mặc chiếm lấy phòng ngủ, Phòng chung cư chỉ có một phòng ngủ, Thẩm Tấn đành phải chấp nhận ở ghế sofa.

Ngày hôm sau Tần Mặc rất sớm đã ra ngoài, mấy ngày liền đều không  để ý  tới Thẩm Tấn.

Thẩm Tấn có chút không biết làm sao, cho đến thứ sáu, Tần Mặc đột nhiên mời nàng đi quán lẩu dùng bữa.

Nhà hàng ở Nam Kinh trên phố đi bộ, Tần Mặc cố ý vội vàng đem mọi chuyện xử lý tốt, sớm tan tầm đi nhà hàng.

Lúc đến mới năm giờ, nhân viên phục vụ dẫn Tần Mặc vào một gian nhỏ, đưa lên thực đơn.

Món đặc sắc nhất là lẩu Thái, còn có tôm chiên, cá chiên cùng đồ ngọt, Tần Mặc nhìn mấy tấm hình tinh xảo, đọc chọn thức ăn cho phục vụ.

Phục vụ nhanh chóng ghi lại món khách đặt, đưa lên một bình trà nhài sau đó lại đi ra, thuận tiện đem rèm cửa kéo lại.

Phòng ăn bố trí lịch sự tao nhã, hàng này gần cửa sổ đều dùng màn trúc ngăn cách thành những gian nhỏ, trái phải không liên quan tới nhau, rất có cảm giác riêng tư.

Tần Mặc tự rót cho mình chén trà nhài, cánh hoa tươi nhuận theo  màu trà xanh từ miệng ấm chảy vào trong chén, mùi thơm ngào ngạt, lại có chút hứng thú khác.

Hương trà thanh nhã, Tần Mặc phát ngốc nhìn màu cháo bột, mới nâng lên chén, nhấp nhấp một ngụm.

Thẩm Tấn còn chưa tới, Tần Mặc nhẹ nhàng chống cằm, nghiêng đầu nhìn cảnh đường phố ngoài cửa sổ

Thời gian còn sớm, trời sáng choang, người lui người tới đại đa số là học sinh vẫn còn ngây thơ, ước chừng thời gian này là giờ tan học, tới đây nhấm nháp ngọt ngào cùng hẹn hò.

Ánh mắt Tần Mặc buồn bực ngán ngẩm du đãng, đột nhiên trên đường phố có hai nữ sinh kéo tay nhau. Nàng tựa hồ từng quen biết.

Tựa như là thiên kim nhà Kiều chủ tịch, Tần Mặc nhớ kỹ gọi là Kiều Tư Mộc, vẫn còn  học đại học

Đi cùng nàng là một nữ sinh tóc dài bồng bềnh lượn sóng, Tần Mặc cũng biết nàng, tiểu cô nương tên là Mặc Trinh, con của nhà họ Mạc.

Làm quan hệ công chúng khó tránh khỏi nhận biết vô số người, Tần Mặc bởi vậy mới biết phụ huynh của các nàng.

Hai nữ  sinh tựa hồ là đi dạo phố, Tần Mặc lẳng lặng chăm chú nhìn các nàng, đột nhiên nhớ tới thời gian mình học đại học.

Nàng không hẹn hò bạn trai, cũng sẽ cùng bạn đi dạo phố.

Con gái với nhau luôn luôn thân mật, ngẫu nhiên sẽ nói đùa là “ bồ bịch” của nhau, gọi nhau là người yêu, bảo bối.

Nhưng kỳ thật chỉ là tình bạn thuần khiết.

Hai nữ sinh đi xa, Tần Mặc cũng thu hồi ánh mắt, lại nhìn cánh hoa nổi trên chén trà.

nàng hôm nay muốn từ chối Thẩm Tấn, hoặc là nói, nàng quyết định mối quan hệ giữa các nàng sẽ dừng ở đây.

Không phải Thẩm Tấn làm điều gì sai, mà Tần Mặc trắng đêm khó ngủ lại thận trọng suy nghĩ trong vài ngày, cảm thấy nàng đối với nàng không phải là “ tình yêu”

Tựa như  khuê mật thân thiết mà thôi, Tần Mặc cảm thấy mình đối với Thẩm Tấn cũng chỉ như thế.

Lúc trước xoắn xuýt mình cong hay không cong, mấy ngày nay rốt cuộc nàng có thể thanh tĩnh rồi.

Nàng phát hiện nàng đối với phụ nữ không sinh ra tình thú… Thẩm Tấn là ngoài ý muốn, nàng nhìn những cô gái khác cũng chỉ như đồng loại mà thôi.

Điểm này không phù hợp với sự miêu tả đồng tính luyến ái, Tần Mặc mặc dù không biết Thẩm Tấn nghĩ thế  nào, nhưng nàng trước kia từng làm tiểu bạch kiểm cho người khác, tám phần là hoàn cảnh mà “ cong”

Cũng không phải là “ tình yêu” đáng tin cậy, Tần Mặc không muốn nếm thử.

“Cộc cộc”

Cửa kính bỗng  nhiên bị người gõ vang, Tần Mặc vô thức nghiêng đầu sang chỗ khác, trông thấy Thẩm Tấn.

Nàng đứng ở ngoài cửa sổ, cầm một con rối hình mèo con ngọt ngào đáng yêu, lay động trước mặt nàng.

Có chút ý tứ muốn dỗ nàng vui vẻ, Tần Mặc trong lòng ấm áp, không tự chủ được mỉm cười.

Nguyên lai không để ý thời gian đã qua hơn mười phút, Thẩm Tấn đi vào trong nhà hàng, tìm tới gian nhỏ Tần Mặc ngồi, vén rèm lên

“Tần tổng ~”

Nàng cười ngồi đối diện Tần Mặc, đem con rối mèo con ngọt ngào đặt lên bàn, tặng cho Tần Mặc.

“Tặng cho chị” Thẩm Tấn hiển nhiên so với Tần Mặc dự đoán còn hào hứng hơn “ em ở trong tiệm đồ lưu niệm gần giao lộ mua đó, đáng yêu không ?”

con rối hình mèo con, đầu thật to thân nhỏ nhỏ, đường vân đen trắng, con mắt tròn trịa.

Xác thực rất dễ thương, Tần Mặc sờ sờ con rối, gật đầu với Thẩm Tấn.

Nhân viên phục vụ đi vào mang thức ăn lên, đặt một nồi lẩu Thái chua cay giữa bàn, rồi bày ra các món ăn kèm.

“Mời dùng thong thả”

Nhân viên phục vụ kéo rèm đi ra ngoài. Tần Mặc có chút không yên lòng, ngược lại Thẩm Tấn rất ân cần, dọn bộ bát đũa, đặt tới trước mặt Thẩm Tấn

“ Tần tổng thích ăn gì ?” nàng nhìn món ăn trên khay gỗ “ Không bằng ăn cá trước nhé?”

“…”

Tần Mặc lúc đầu nghĩ có thể cùng Thẩm Tấn ăn xong “ bữa cơm chia tay “ này, đã gặp nhau thì có lúc chia tay, cũng không biết vì cái gì trong lòng lại chần chừ.

Hẳn là  câu cuối cùng nói rằng “ chúng ta kết thúc quan hệ” giống như hiện tại quá sớm khiến cho Tần Mặc như nghẹn ở cổ họng.

Cho nên cũng không biết nói cái gì cho phải, Tần Mặc chỉ có thể gật gật đầu, Thẩm Tấn liền cầm dĩa cá, dùng thìa gắp  lấy từng viên cá bỏ vào nồi lẩu.

“Còn muốn ăn gì nữa ?” Thẩm Tấn bỏ xong cá,  lại nhìn rau củ trên bàn “ rau củ để lát nữa ăn nhỉ?”

Tần Mặc vẫn chưa trả lời, đột nhiên nghe thấy một thanh âm quen thuộc từ sau  lưng vọng lên.

Gian nhỏ là dùng màn trúc ngăn cách, ở bên cạnh là một bàn dài cùng với giọng đàn ông thô kệch to tiếng đàm luận.

“Anh nói chú  mày nghe,  Tiểu  Lưu, tìm đàn bà thì phải tìm người tốt, không thì khi kết hôn chú mày sẽ hối hận”

“Ai, Trương ca, lời này  là anh nói  à, em chỉ là một đống vớ va vớ vẩn, ai chả biết chị dâu ở nhà như hoa như ngọc”

“Không có  nói chị  dâu cậu, vợ lớn  hồi  nào”

“Sao Trương ca, chuyện thế nào?”

Tần Mặc toàn thân cứng đờ, nàng nghe được đây là tiếng ai… Chồng cũ Trương Dân Sinh.

Một bên khác như cũ đàm luận,  vẫn tiếp tục.

“nói câu không dễ nghe, Tiểu Lưu, vợ chính là kỹ nữ miễn phí, Trương Ái Linh từng nói hôn nhân chính là mại dâm lâu dài sao, cũng có lý”

“Cậu đừng hâm mộ anh cưới được người vợ xinh đẹp, nhưng thề với tổ tông, ba năm anh chịch  cô ta chưa được mấy lần”

“Ôi Trương Ca, cưới vợ là sinh hoạt, có thể chị dâu không thích chuyện đó, hiền lành là được rồi”

“Hiền lành cái rắm !”

Trương Dân Sinh tựa hồ càng nói càng hăng hái “ Được đà lấn tới thì có, mẹ anh tới chơi hai  ngày, kêu nó bưng nước rửa chân thì có sao, không chịu ! Khiến cho mẹ anh tức giận, anh chỉ có thể đưa mẹ  về quê”

“ Chuyện này…Trương Ca, là nàng dâu xinh đẹp, tâm cao khí ngạo, dù sao cũng nên bao dung chứ”

“Ngạo cái gì ngạo? Ba năm cô ta không sinh con trai cho anh mày, năm đó anh mày ăn nói khép nép theo đuổi cô ta, không phải do cô ta là sinh viên đại học danh tiếng, cưới về nhà đẹp mắt, còn có giá trị chút tiền. Kết quả thì sao, làm còn không bằng một con gà”

“ Cô ta chính là đàn bà có bệnh, loại đàn bà bị đàn ông chịch nhiều riết thành như cương thi . Anh nói cho mày biết, cô ta ở bên ngoài tao đãng, cô ta làm nghề quan hệ công chúng mà, ngày ngày ăn mặc thật xinh đẹp, cũng  không biết bồi bao nhiều khách lên giường, là quan hệ công chúng trên giường nha, ha ha ha…”

Tiếng cười hèn mọn không kiêng nể gì cả, Trương Dân Sinh đắm chìm trong ý dâm tố cáo vợ cũ, miệng đầy những câu đùa tục tĩu, không chút nào quản đây là nơi công cộng

“Xoẹt xoẹt”  rèm bỗng nhiên bị kéo ra, một chén trà còn ấm ở phía đối diện tạt thẳng vào mặt Trương Dân Sinh.

Tần Mặc trong mắt  kiềm chế lửa giận cùng không thể ngăn được sự buồn  nôn, nàng lần đầu tiên cảm thấy mình lúc trước không chỉ có mắt như mù, mà còn ngu đần như heo!

Phải có bao nhiêu đần độn mới coi trọng loại đàn ông này?!

Trương Dân Sinh hiển nhiên không ngờ Tần Mặc ở cách vách, không khỏi há to miệng, trừng mắt nói không nên lời.

Hắn cưới một người vợ xinh đẹp, sớm quen với việc thổi phồng chuyện phòng the. Ở mọi trường hợp có thể tùy ý khoe khoang về chuyện tình dục với Tần Mặc như tiết mục giải trí ngắn, phát tiết tính dục bất mãn của chính mình, cũng làm cho bọn cẩu bằng hữu  ngưỡng mộ.

Người chia theo nhóm, những người kia cùng giống Trương Dân Sinh, bọn hắn cho là đàn ông ở trên bàn ăn, kể vài chuyện tiếu lâm mặn coi như kích thích cảm giác hưng phấn.

Tần Mặc không biết đã bị Trương Dân Sinh ở trước mặt người khác “ ý dâm “ bao nhiêu lần, lại bị “ lột sạch “ soi mói bao nhiêu lần.

Từ trước đến nay Tần Mặc được giáo dưỡng cực tốt, lần đầu tiên tức giận đến mức đem trà nóng tạt vào tên cặn bã này.

“Trương Dân Sinh” nàng lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn, ở trước mặt ba tên đàn  ông, châm chọc nói “ Anh không được nhiều, nên trong lòng khó chịu à?”

Bị trào phúng  không chịu nổi, Trương Dân Sinh lập tức đỏ mặt, nghĩ muốn lớn tiếng mắng chửi, chợt trông thấy cô gái đứng sau lưng Tần Mặc.

Trên mặt một vết sẹo dài, trong mắt lộ hung quang, giống như là dã thú ăn quen máu tanh.

Loại ánh mắt kia, căn bản giống như âm lãnh từng đoạt mạng người khác, vậy là khiến Trương Dân Sinh chưa đánh đã thua.

Hắn không dám lớn tiếng, Tần Mặc cười lạnh tiến lên, đem chén trà đập ầm ầm lên bàn.

“Trương Dân Sinh,  anh xem thường tôi làm nghề quan hệ công chúng sao? Lần này tôi cho anh mở mang kiến thức một chút, cái gì gọi là quan hệ công chúng!”