Posted in Mèo và Báo

Chương 60: Em thích Tần tổng thật lâu

Vạn Sĩ Nhã vào buổi sáng một tuần sau mới nói với Bùi Cẩm Tịch “ Chị biết phí bao nuôi của Thẩm Tấn là bao nhiêu không ?”

Lúc ấy hai người ngồi đối diện bàn ăn dùng điểm tâm đơn giản ngon miệng, Bùi Cẩm Tịch cho là Vạn Sĩ Nhã hiếu kỳ, liền thuận miệng trả lời: “ Chị trước đó có hỏi qua một lần, nó không nói, bất quá…”

Đâm một miếng trái cây nhỏ bỏ vào trong miệng, Bùi Cẩm Tịch vừa nhấm nháp, vừa cẩn thận suy nghĩ, “ Khả năng một tháng hơn mười vạn đi, không tính tiền tiêu vặt, dựa vào tiền lương Tần Mặc cũng cỡ đó”

“…”

Vạn Sĩ Nhã rơi vào trầm tư, Bùi Cẩm Tịch còn rất kỳ quái “ Em sao đột nhiên hỏi cái này?”

Qua hồi lâu, Vạn Sĩ Nhã rốt cuộc đình chỉ động tác đâm trứng chần trong dĩa “ Tiểu Tịch, nghề quan hệ công chúng kiếm nhiều tiền không ?”

“Tạm được” Bùi Cẩm Tịch nhấp một hớp sữa “ Tần Mặc làm công ty tư vấn cũng đã lâu, theo tư lịch cùng chức vị thì tám phần đã có cổ phần, lương một năm chia hoa hồng tính cùng một lúc, trừ thuế, hai trăm vạn trở lên cũng không thành vấn đề”

Dừng một chút, nàng lại nhìn Vạn Sĩ Nhã, cười nói “ Em làm sao ? Không phải tính đổi nghề chứ ?”

“Không” Vạn Sĩ Nhã vuốt cằm, tay phải cầm đũa, lại bắt đầu nhàn nhã đâm đâm thọt thọt

“Em chính là đang suy nghĩ lời Tần Mặc trước đó nói với em”

“Nói gì?”

“Nàng nói nàng bao nuôi Thẩm Tấn, có giảm giá, không có mua xe mua nhà, một tháng gồm tiền thuê nhà là năm vạn”

“PHỐC~”

Bùi Cẩm Tịch vừa nhấp một ngụm sữa kém chút phun ra hết.

“Năm vạn ?” Nàng lau khóe miệng, biểu lộ cực kỳ chấn kinh “ Trời ạ,  giá này so với cải trắng còn bèo hơn?”

Có tiểu bạch kiểm nào nhận làm tình nhân nguyện ý không xe không nhà, tiền bao dưỡng một tháng năm vạn còn bao gồm tiền điện  nước, tiền thuê nhà không ?

Vạn Sĩ Nhã gật gật đầu, nghĩ nghĩ lại cảm thấy không đúng

“Cải trắng nhà chị giá năm vạn hả?”

“Ừm” Bùi Cẩm Tịch bình tĩnh nói “ Cải trắng,  trăm đồng, là tượng trang trí ở trong thư phòng cha chị, được làm bằng ngọc dương chi thượng đẳng, cái bệ là đàn mộc thiên nhiên, lúc ấy mua giá tầm ngàn vạn”

Vạn Sĩ Nhã “…”

Có tiền chính là tùy hứng,  Vạn Sĩ Nhã mặc mặc thở dài.

“Hắt xì ~”

Thẩm Tấn đang ở sân bay đột nhiên lại hắt xì thêm một cái thiệt lớn

May mắn nàng đang ở trong toilet, Thẩm Tấn vuốt vuốt cái mũi, thầm nghĩ dạo  này mình làm sao giống như bị cảm rồi, luôn nhảy mũi.

Nàng rửa tay xong, A Huy chờ nàng bên ngoài, thấy Thẩm Tấn, liền bận bịu lấy vé cùng passport ra

“Lão đại” hắn đưa passport cho Thẩm Tấn “ Hành lý gửi vận chuyển, vé khoang hạng nhất”

“Cám ơn” Thẩm Tấn nhận lấy nhìn đồng hồ “ Cũng sắp tới giờ rồi, cậu về đi, tôi đi thông đạo rất nhanh”

“Dạ” A Huy gãi đầu, bỗng nhiên lại hỏi “ Lão đại.  Bên Hứa Bách…chị cứ như vậy sắp đặt thôi hả?”

Thẩm Tấn lúc đầu muốn quay người rời đi, nghe vậy thì dừng lại, nghiêng đầu liếc nhìn hắn một cái, cười cười.

“Gấp cái gì. Hắn không phải công bố quy y cửa Phật sao, liền để hắn thanh tâm quả dục mấy ngày đi”

Triệu A  Công suy yếu, ngoại trừ Chu lão đầu ở nước ngoài không màn thế sự, bên Cảng Thành, cơ hồ chỉ còn mình Hứa Bách độc chiếm.

Lòng người bành trướng, hắn ngay cả Thẩm Tấn là chính chủ cũng không để vào mắt, nghe nói Thẩm Tấn đến Cảng Thành, liền bày cả bàn thức ăn chay chiêu đãi, nói mình cái gì quy y Phật Môn.

A Huy trong lòng đương nhiên sinh khí, may mắn hắn làm việc cho Thẩm Tấn cũng lâu, cho nên trên mặt cơ bản có thể kéo căng, không lộ sơ hở.

“Không phải, Lão Đại, không cần em làm chút chuyện sao ? Lâm Yên lẳng lơ kia không phải muốn phản sao ? Liền để nó…”

Hắn lặng  lẽ làm hành động “ xử lý” “ Thế này không phải sẽ sạch sẽ bớt việc đi ?”

Thẩm Tấn cười cười, vỗ vỗ vai hắn

“Chúng ta là người văn minh”

A Huy  “…”

“Tốt, thời gian tới rồi “ Thẩm Tấn ý vị thâm trường nhếch môi “ Tôi đi”

Nhìn Thẩm Tấn đi vào cổng dành cho khách VIP, so với lữ khách phổ thông không có gì đặc biệt, A Huy đột nhiên bĩu môi “ hứ” một tiếng.

Nếu không phải biết Thẩm Tấn trước kia có bao nhiêu hung tàn, thì hắn đã tin lão đại của hắn “ văn minh” thật.

oOo

Lê Thành

Tần Mặc một tuần gần đây giống như bị “tẩu  hỏa nhập ma”

Trước đó nhìn quảng cáo “ cong “ thì thôi, hiện tại nhìn cái gì cũng thấy cong !

Nghiêm trọng nhất chính là…nàng trên đường nhìn thấy hai con chó cái nhỏ, đều cảm thấy bọn chúng có gian tình.

Thật cũng không thể dùng lẽ thường để suy xét chính mình, nội tâm Tần Mặc kêu rên, nàng làm sao đột nhiên bị “ ăn mòn” mất rồi ?

Trong đầu mười vạn câu hỏi quay mòng mòng, Tần Mặc ôm lấy đầu, buồn bực nhìn chằm chằm bồn Hàm Tu Thảo, đột nhiên cầm bút chọt chọt lá của nó.

Bồn Hàm Tu Thảo này tựa hồ cũng trì độn như chủ nhân của nó, Tần Mặc đâm nó nửa ngày cũng không phản ứng

Đang suy nghĩ lung tung, đột nhiên có người gõ cửa.

“Mời, mời vào”

Tần Mặc cuống quýt thu thập xong tâm tình của mình, ngồi nghiêm chỉnh, nhìn trợ lý Tiểu Chu đi vào “ Có chuyện gì hả?”

Tiểu Chu ngẩn người.

“Không phải, Tần tổng phải chăng là quên rồi sao ?” nàng nói “ Vừa mới nãy chị nói với em, phải nhắc chị tan tầm còn đi họp lớp”

“…”

Tốt a, đầu óc gần đây có chút hồ đồ, Tần Mặc rốt cuộc nhớ tới, là nàng nhờ Tiểu Chu nhắc nhở mình, nàng có họp lớp.

Đã sáu  giờ rưỡi chiều, Tần Mặc lặng lẽ thở  dài, nói cám ơn với trợ lý, sau đó nhanh chóng thu thập túi xách.

Lúc ra cửa, Tần Mặc không có phát hiện, bồn Hàm Tu Thảo trên bàn của nàng, hậu tri hậu giác cong lại một đoàn.

Hôm nay là ngày họp lớp đại học,  loại sự kiện này lúc đầu Tần Mặc không muốn đi, nhưng bị lớp trưởng mời  liên tục.

Xuống lầu ngồi vào xe, Tần Mặc nhìn xem  màn hình rồi chọn điểm đến, vặn chìa khóa mở động cơ.

Thời gian tan tầm, trên đường không tránh khỏi có chút kẹt, Tần Mặc vừa di chuyển trong đoàn xe chen chúc, một bên suy nghĩ buổi họp lớp.

Kỳ thật nàng không sợ họp lớp, chỉ là…sợ…

Ngón tay không tự chủ nắm chặt tay lái, Tần Mặc nhớ  trong nhóm, có những bạn học nữ ganh ghét chồng cũ của nàng, đều ao ước cuộc sống hôn nhân mỹ mãn hạnh phúc như nàng.

Nhưng nàng làm sao có thể mỹ mãn ? Chỉ là nàng không quen khoe khoang, cho nên hạnh phúc cùng bất hạnh, đều là người khác đơn phương mơ ước mà thôi.

Mặc kệ ra sao cũng tới chổ họp lớp, Tần Mặc đậu xe ven đường rồi bước xuống, ngẩng đầu nhìn tên đường, đi vào một nhà hàng trang hoàng hoa lệ trước  mặt.

Nàng vốn là muốn trực tiếp lên lầu, quỷ thần xui khiến lại đi toilet, nghĩ dặm lại chút phấn.

Bao nhiêu lo lắng bất an, Tần Mặc nhìn mình trong gương chốc lát, dưới tác dụng tâm lý, cảm thấy mình rất tiều tụy

Người trong gương, là mình, lại hình như không phải.

Tướng mạo rõ ràng không có thay đổi nhiều, lại làm cho Tần Mặc cảm thấy cô gái trong gương rất lạ lẫm, rất buồn cười.

Buồn cười nhất là lần họp lớp này…  Tất cả mọi người coi nàng có cuộc hôn nhân hạnh phúc nhất, thực tế khi lớp mặt nạ rơi xuống, phía dưới hư thối không chịu nổi.

Đột nhiên có người đi vào toilet, Tần Mặc giật mình, lấy lại bình tĩnh, cuống quýt đóng túi xách, cúi đầu ra  ngoài.

Đặt phòng karaoke ở tầng hai, Tần Mặc đi lên tìm số phòng, hít một hơi sâu, đẩy cửa đi vào.

Bên trong ồn ào náo động trong phút chốc an tĩnh, một lát sau, ánh đèn lóe lên, thanh âm hát hò, tiếng quỷ khóc sói gào từ trong micro vang lên, dẫn đến một trận cười vang.

Lớp trưởng đi tới trước chào hỏi Tần Mặc, Tần Mặc đáp lại, theo nàng đi vào trong.

Có lẽ ở tuổi này không còn nhiều cảm xúc phóng túng, cũng quá đa tâm biết rõ ràng nhưng sẽ không bóc trần sự thật, họp lớp không như Tần Mặc ban đầu dự đoán.

Ca hát, ca hát, chơi bài, chơi bài. Phòng Karaoke chỉ có một cái ghế dài, ba năm người tụ lại nói chuyện phiếm.

Tựa hồ không có tệ  như vậy.

Tần Mặc mới thả lỏng một chút,  vừa đúng lúc đến trò chuyện với bạn học cũ quen biết,  nàng cùng với mọi người chơi đùa vui vẻ.

Nhưng náo nhiệt là người khác, Tần Mặc mặc dù cũng uống nước nói chuyện phiếm, nhưng thủy chung cảm giác mình giống như một tầng màn mỏng bao vây lấy, không hòa quyện được với không khí chung quanh.

thế là nửa lừa gạt nửa xã giao nước chảy bèo trôi, ngơ ngơ ngác ngác  đến hơn mười giờ.

Đều  không còn ở tuổi tùy ý huy sái, đến giờ liền giải tán, mọi người đều mang về đồ tốt của riêng mình, lục tục ngo ngoe xuống lầu.

Trên đường ánh đèn sáng tỏ, Tần Mặc hít lấy không khí lành lạnh ban đêm, rốt cuộc có thể triệt để trầm tĩnh lại.

Nàng cùng mọi người chào hỏi, tiến  đến chổ góc đường, tìm một cửa hàng giá rẻ, mua một bát thức ăn nhanh.

Bên trong cửa hàng giá rẻ rất  vắng, thời gian này không có nhiều người vào mua, trong không khí ẩn ẩn mùi thức ăn Quan Đông.

Tần Mặc không ăn tối trong nháy mắt bụng đói kêu vang, nàng đến trước hàng chọn hai gói mì, đến quầy phục vụ thanh toán, thuận tiện mua mấy xâu Quan Đông.

Trong tiệm không có nước nóng để nấu mì. Tần Mặc một tay nhấc túi, một tay cầm Quan Đông, đẩy cửa đi ra ngoài

Thực tế có chút đói, Tần Mặc chờ không  nổi trở lại xe, ở trước cửa kính cửa hàng giá rẻ, cúi đầu ăn Quan Đông.

Nhưng mới ăn một miếng cá viên, đột nhiên cảm thấy mu bàn tay hơi lạnh, một cơn mưa nhỏ không báo trước liền rơi xuống

“Tí tách tí tách…”

Mưa bụi nghiêng nghiêng bay vào dưới mái hiên, hoặc như tình nhân lướt qua mặt Tần Mặc, hoặc nhẹ chạm vào người nàng.

Tần Mặc giật mình, sau đó nhớ tới mình không mang theo dù.

Đường Phục cổ đối diện cửa hàng, bởi vì cơn mưa đột nhiên rơi xuống phủ một tầng  lụa mỏng, lúc ánh đèn chiếu vào mông lung, một vầng sáng nhiễm nhiễm, giống như mỹ nhân say sưa.

Tiếng mưa rơi miên miên, quanh nàng đều yên tĩnh lại, Tần Mặc ngốc nhìn ánh đèn cửa hiệu lòe lòe đối diện, nhất thời hoảng hốt

“Tần Mặc ?”

Một cây dù đột nhiên xuất hiện trên đầu nàng.

“Cạch cạch”

Nước ngưng tụ ở mái hiên rơi xuống, chạm vào mặt dù trong suốt, phun ra đóa bọt nước nhỏ nhắn.

Tần Mặc lăng lăng quay đầu, trông thấy người quen.

Mặc âu phục truyền thống ôm thân, chổ cổ áo lộ ra áo sơ mi trắng bên trong.

Không có cài hai nút áo trên cùng, lộ ra cái cổ tuyết trắng,  cùng xương quai xanh như ẩn như hiện.

Ánh mắt Tần Mặc nhìn lên.

Một khuôn mặt có vết sẹo dài, lại làm cho người cảm thấy vô cùng tuấn mỹ.

Đôi mắt kia, hoàn toàn như trước đây ôn hòa thâm thúy.

“Ngô…”

Tần Mặc đại khái không nghĩ tới ở dưới tình huống nàng đang ngậm cá viên trong miệng, lại gặp Thẩm Tấn có chút đẹp trai.

Không biết là mặt có phải hơi đỏ không, động tác thứ nhất của Tần Mặc đúng là mười phần không ngừng nhai cá viên, ùng ục nuốt xuống hết.

Bé mèo Kitty tham ăn phồng má quả thực dễ thương không tưởng tượng nổi, Thẩm Tấn  trông thấy khóe miệng của  nàng dính tương ớt đỏ, cười cười, đưa tay thay nàng lau đi.

Lòng bàn tay đối phương mang theo một chút ấm áp, Tần Mặc lúc này đột nhiên giống như đầu óc kinh động.

“Thẩm Tấn, cô có thích tôi hay không ?”

Thẩm Tấn sững sờ, nhưng trong mắt  hiện lên một tia kinh ngạc, đồng thời khóe môi không tự chủ lại nở ra nụ cười so với thường ngày ôn nhu gấp trăm lần.

Chỉ nghe nàng nhẹ nhàng nói:

“Em thích Tần  tổng thật lâu”

Posted in Mèo và Báo

Chương 59: Là ai đang mắng mình (h)

Trên đường về nhà, Tần Mặc trong đầu vẫn nghĩ là: Mình cong rồi sao?

Bé mèo Kitty không dám tin, xu hướng tính dục ba mươi năm qua thẳng tăm tắp cứ như vậy cong rồi sao?

Đây là  điều không thể nào tưởng tượng nổi.

Thời gian còn sớm, chưa tới chín giờ rưỡi, tàu điện ngầm còn mở, Tần Mặc lúc đến định uống rượu  nên không có lái xe, cho nên cần phải đến trạm tàu điện ngầm gần nhất.

Kiểm an. Xoát mã số thẻ, Tần Mặc có chút không yên lòng, vẫn nghĩ đến vấn đề triết học cong hay không cong.

Đứng ở trên thang cuốn xuống đón tàu đi về, vừa ngay lúc tàu về hướng Kim Đài dừng lại, Tần Mặc liền lên tàu.

Giờ này phải đứng, người không tính nhiều, nhưng cơ bản cũng hết chỗ ngồi, Tần Mặc liền đứng ở bên trong toa xe, nắm lấy tay vịn treo trên trần.

Vài giây sau, tàu điện ngầm phát ra âm thanh tích tắc thông báo, khép  lại cửa tàu, chậm rãi chạy về phía trước.

“Các vị hành khách,  đoàn tàu đang đến trạm Thiên Môn, hành khách xuống trạm xin mời chuẩn bị sẵn sàng. Đến trạm Thiên Môn xin hãy đứng sẵn ở cửa đổi trạm,hành khách đổi tàu sang chuyến số 5, mời xuống ở trạm Thiên Môn”

 “The   next   station   is   Yingtianmen.Please   get   ready   for   your   arrive.Yingtianmen   is   change   station.Passenger   can   take   the   subway   line.”

Tiếng phát thanh rõ ràng, tàu điện ngầm lại tăng tốc vùn vụt, hai bên cửa sổ tối đen như mực, bên trên kính cửa sổ xuất hiện quảng cáo.

Tần Mặc chính là đứng đối diện cửa sổ tàu, trùng hợp nhìn tấm quảng cáo  quảng cáo bia Bá nhạc Bảo gia truyền, người phát ngôn Lý Vũ Xuân mặc vest đen bên trong là áo sơ mi trắng kẻ sọc rộng rãi, tay trái cầm chai bia, tay phải nâng lên nắp chai, ở phía trên xuất hiện hình ảnh.

Phía sau nàng có một dòng rượu màu hổ phách vờn quanh, bên cạnh là chữ viết nghệ thuật màu trắng chạy ra, vui vẻ chính là hiện tại.

Nhưng mà Tần Mặc chú ý không phải quảng cáo, mà là  dòng chảy bia uốn quanh thành hình vòng…tại sao lại cong nha?

Bé mèo Kitty vẫn ngẩn người, quảng cáo đột nhiên nhoáng một cái, biến thành áp phích của nữ vương Nhậm Nhã Hi độc tấu violon

Váy dài thanh lịch, khí chất lãnh ngạo, đáng tiếc mặc dù là nữ thần, Tần Mặc lại chú ý đến nghệ thuật hóa sau lưng nàng, như khuông nhạc gợn sóng chập chùng vô cùng hấp dẫn.

Ân…khuông nhạc tại sao lại cong a?

Ước chừng nhìn cái gì cũng cảm thấy nó “cong”, Tần Mặc về sau đưa tầm mắt cong cong nhìn xuống sàn sắt, nhìn xuống đất thấy tấm dán chỉ đường cũng nhịn không được xuất thần : nó vì cái gì cong rồi?

Tóm lại hết thảy đều cong, cho đến khi Tần Mặc mang dấu chấm hỏi cực lớn trở lại chung cư, mới phát hiện mình vẫn tự nhiên trở về  nhà Thẩm Tấn.

Thế là lời Quý Lam như câu linh hồn lại xuất hiện trong não nàng:  Bồ là thèm thân thể  nàng.

không  hiểu lại thấy tim đập rộn lên, mặt lập tức nóng hổi, Tần Mặc vội vàng vỗ hai gò má, chạy tới phòng tắm vỗ nước lạnh

Đợi cầm khăn mặt lau sạch giọt nước còn dính lại, Tần Mặc ngẩng đầu nhìn mình trong gương, đột nhiên đối với “bản thân” vẫy vẫy tay

Động tác như mèo cầu tài, mèo tính của Tần Mặc phát tác, không tự chủ đem “ móng vuốt” cào lên gương.

“Mày thật giống như cong rồi sao?”

Lẩm bẩm, Tần Mặc chốc lát lại lắc đầu, tự mình nhắc nhở “ Không có khả năng, không có khả năng, mình đã kết hôn rồi…”

Bé mèo Kitty tin tưởng mình thẳng băng, rốt cuộc dùng sức lắc đầu, quyết định đem những chuyện loạn thất bát tao ném đi.

Đem khăn mặt đặt lại trên kệ, làm bộ điềm nhiên không có gì, Tần Mặc ra khỏi phòng tắm, ở phòng khách đi hai vòng, lại ra ban công.

Kỳ thật nàng căn bản mộng du như người mù đi dạo, bất quá cũng xảo diệu,nàng nhìn về phía ban công, vừa vặn thấy dây phơi mấy bộ đồ lót.

Không biết là lực lượng quỷ dị gì. Ngay lúc Tần Mặc ngẩng đầu vài giây, một cái từ dây phơi rớt xuống, đúng lúc ập xuống mặt Tần Mặc.

Bé mèo Kitty giật mình, lông tơ dựng đứng, nàng lập tức gỡ đồ lót xuống, mặt đỏ đến mang tai giống như là bị đùa giỡn

Đồ lót sạch sẽ làm bằng cotton, xúc cảm tương đối mềm mại.

Nhưng Tần Mặc rất nhanh nhận ra…đây không phải là quần lót của nàng sao!

Đó đương nhiên chỉ có thể là Thẩm Tấn, Tần Mặc nhất thời giống như cầm bom, trên mặt một mảnh đỏ thẫm.

Nàng vô thức ném đồ lót ra xa “ A ! Thẩm Tấn ! Cô là đồ đại biến thái !”

Ở Cảng Thành cách đó ngàn dặm, Thẩm Tấn ở trong xe đang uống nước đột nhiên lỗ tai nóng lên, vội vàng không kịp chuẩn bị lại hắt xì một cái thật to.

Lần này làm cho nước chảy ngược vào xoang mũi, Thẩm Tấn lập tức cảm thấy cái mũi một trận đau xót, bận bịu rút khăn che lại

Chết tiệt, là ai mắng mình?

oOo

Quý Lam mới vào cửa, liền bị Nghiêm Tịnh Dao ôm lấy

“Lam Lam~”

Đại luật sư ngày thường phách lối, giờ phút này như con cún con, mặc đai đeo  gợi cảm, phát lãng phát tao cọ lên người Quý Lam.

Hormone cầu hoan tràn ngập, Quý Lam hơi ghét bỏ đẩy Nghiêm Tịnh Dao đang ủi ủi trên cổ nàng ra, không ngừng lắc đầu: “ Thế nào, tự mình không giải quyết được hả?”

“Không có  em, giải quyết thế nào được” Nghiêm Tịnh Dao lấy lòng kéo tay của nàng, đặt lên ngực mình “ Em không nghĩ  muốn sao?”

Dưới lòng bàn tay là mềm mại quen thuộc, một viên nhũ châu thô sáp đâm lên, Quý Lam tâm niệm tà thuật, nhưng vẫn giả bộ lãnh đạm.

“Em hôm nay không muốn” nàng rút tay về “ mệt mỏi”

“…”

Quý Lam lách người đi vào phòng khách, đem áo khoác treo lên, trực tiếp đi phòng tắm thay quần áo rửa mặt.

Nàng không nguyện ý, Nghiêm Tịnh Dao lập tức bực bội, ủ rũ cúi đầu về phòng ngủ. Lên giường đi ngủ.

Nhưng nàng nào biết được, Quý Lam chính là trộm cười, cảm thấy phụ nữ hơi tao lãng một chút mới đáng yêu.

Nhanh chóng rửa mặt xong, Quý Lam thay đổi áo ngủ, nghĩ nghĩ, cắn răng một cái không mặc đồ lót.

Nàng đi vào phòng ngủ, Nghiêm Tịnh Dao đã nằm ở trên giường, Quý Lam liền tắt đèn, từ một bên khác leo lên giường.

Trong bóng tối có một hình dáng mơ hồ, Nghiêm Tịnh Dao lật người, vươn cánh tay, để cho Quý Lam nằm xuống mà gối lên.

Phát giác động tác của Nghiêm Tịnh Dao, Quý Lam đột nhiên dừng lại.

Không rõ từ khi nào, mình thật sự thích gối đầu lên cánh tay cô gái này chìm vào giấc ngủ.

Kỳ thật cái này cũng không phải là thói quen thoải mái với người khác, ngẫu nhiên Quý Lam gối đầu quá lâu, cánh tay Nghiêm Tịnh Dao bị ép tới hoàn toàn cứng đờ, rút trở về đều trở nên chậm chạp

Nhưng mặc dù như thế, Nghiêm Tịnh Dao y nhiên phóng túng với thói quen bốc đồng này của Quý Lam.

“Tịnh Dao”

Quý Lam kêu một tiếng, đột nhiên đè lên người Nghiêm Tịnh Dao, nhấc chân ngồi lên háng nàng.

Nghiêm Tịnh Dao giật mình, lập tức toàn thân bị kích động đến phát nhiệt.

“Lam Lam?”

“Đừng nhúc nhích!”

Quý Lam sờ lên phần hông nàng, đem dây buộc hai bên của quần chữ T cởi xuống, ném xuống giường.

Sau đó liền đem âm bộ của mình dán vào.

Hai nơi non mềm thân mật vô gian, bất quá cũng không  có ẩm ướt, chỉ phát ra ấm áp.

Nghiêm Tịnh Dao hưng phấn ưỡn hông, đỡ lấy eo Quý lam nói “ Chúng ta dùng dầu bôi trơn”

Trong bóng tối, mặt Quý Lam kỳ thật đã nóng đỏ.

“Không cần” thanh âm của nàng phát run “ cứ như vậy…”

Có chút giật giật, Quý lam thử ma sát một chút.

Bất quá còn không ẩm ướt, âm thần va chạm lẫn nhau cùng cảm giác kề cận không thuận hoạt như lúc trước, có chút nóng, một chút khô khốc.

Thế là cọ xát mang tới dính kéo rất nhỏ, có từng tia từng tia không trôi chảy hơi đau dâng lên, Nghiêm Tịnh Dao sợ Quý Lam khó chịu, liền đưa tay muốn tìm dầu bôi trơn.

Lại bị Quý Lam ngăn cản “ Đừng có dùng, em muốn như thế này”

Muốn cùng nàng hòa hợp, chậm rãi ướt át.

Nàng cẩn thận lề mề âm bộ đối phương, bởi vì khô khốc, âm thần bị cọ xát dần dần dâng lên cảm giác ướt át.

“Ngô~”

Nghiêm Tịnh Dao là có cảm giác, tiểu hoa môi bị ép lấy có chút khẽ động, không lưu loát mà mài đau âm ỉ, nhưng khoái cảm ngầm sinh, có tình thú khác.

“Lam Lam~”

Nàng một bên gọi, một bên phối hợp cọ xát.

“ừm~”

Quý Lam động rất chậm, bộ vị mềm non va chạm vào nhau, âm thần đè vào nhau biến hình.

Quá trình thực tế có chút quá mức kéo dài, Nghiêm Tịnh Dao lại dần dần ướt, Quý Lam cảm giác nàng đã ẩm ướt cùng nóng lên, bản thân nàng cũng chảy một ít dịch.

Ướt át  óng ánh từng chút, âm thần cọ xát trở nên thuận hoạt, Quý Lam xưa này lạnh tình đột nhiên nâng lên mông, lại dùng lực cọ lên phía trước.

“A ha~”

Tiểu hạch cương cứng của Quý Lam ngậm lấy khe thịt của Nghiêm Tịnh Dao cọ cọ, hai người đều bị sự thoải mái bao lấy, phát ra rên rỉ vui vẻ.

Nghiêm Tịnh Dao liền ưỡn hông, dùng sức chống đỡ người Quý Lam mài mài, khô khốc hóa thành tê dại dập dờn.

Ma sát đụng phải âm hạch, dần dần đột nhiên trướng không còn hình dáng, Quý Lam ưỡn một cái, hoa văn mẫn cảm tê dại.

“Ừm ~”

Quý Lam thấp giọng thở dốc, ưỡn hông ngồi xuống tăng nhanh động tác ma sát, nàng dùng tiểu âm hạch va vào  Nghiêm Tịnh Dao, dẫn tới đối phương cũng rên rỉ như mình.

“Xì…~”

Thủy dịch từ ít đến nhiều, cỏ dại dần dần lâm vào vũng bùn, tiếng cọ sát lẫn nhau vang lên, nương theo tiếng rên rỉ trầm thấp của phụ nữ.

“A, Lam Lam” Nghiêm Tịnh Dao có chút chịu không nổi, nắm chặt vòng eo của Quý Lam “ Em lại mau mau~”

Lúc vừa va chạm vừa thẩm tra đối chiếu, hoa văn tê tê mang lại khoái cảm cùng kích thích khó chịu, Quý Lam thở dốc gấp rút, chợt bị một trận thoải mái tê dại dâng lên, thân thể lắc một cái.

“A~”

Nàng hoàn toàn ngồi xuống, âm thần hung hăng đặt lên Nghiêm Tịnh Dao,  bị chen lấn  tách ra hai bên.

Cửa huyệt mơ hồ không có chút nào ngăn cản, Nghiêm Tịnh Dao sớm đã chảy nước, mị dịch cốt cốt nóng rực.

Ngô…dịch của Tịnh Dao thật  nóng a…

Dâm thủy đối phương giống như muốn chảy vào nơi đó của mình, Quý Lam kém chút run lên muốn tiết thân, bắp đùi có chút đau xót.

“Ừm~”

Còn không được, nàng chịu đựng chuyển xuống tới, dùng tay vuốt ve Nghiêm Tịnh Dao.

“A~”

Tiểu hạch sung huyết bị Quý Lam nhấn lắc một cái, Nghiêm Tịnh Dao chờ mong đã lâu liền kích động run rẩy, nàng lập tức duỗi bàn tay, bắt lấy Quý Lam, để nàng cắm vào bên trong huyệt.

“Lam Lam, chị không được, em cắm xuống đi”

Quý Lam nghe nàng, vuốt ve nhục phùng ẩm ướt, hai ngón chụm lại, cắm vào huyệt nàng.

“A~”

Thịt bị làm trong nháy mắt mềm nhũn, dồn ép tựa như giếng phun, Nghiêm Tịnh Dao dùng sức cắn chặt ngón tay Quý Lam, không ngừng run rẩy.

Quý Lam xoay tay một cái, ở bên trong huyệt của nàng trừu sáp.

“Ngô…A a~”

Trừu sáp không có quá nhiều kỹ xảo, chỉ là đơn thuần ra vào, đâm thẳng vách trong cùng đường ẩm ướt, mà Quý Lam cũng mềm đến lợi hại

Huyệt dưới thân cũng đóng mở, nhỏ ra dâm dịch…nàng rất muốn rất muốn  bị Tịnh Dao cắm a~”

“Phốc thử phốc phốc”

Ngón tay làm được mau như vậy, Quý Lam dùng sức làm chỗ sâu, cong lên ngón tay chạm vào nơi thô ráp bên trong

“A~”

Một cỗ đau xót thoải mái, Nghiêm Tịnh Dao đối với việc bị Quý Lam trừu sáp đặc biệt mẫn cảm, nàng nâng hông lên lay động mông ngọc, để cho Quý Lam cắm càng sâu.

“Chính là chỗ đó~ Lam Lam sâu  một chút…A~”

Nệm lắc lư, dâm dịch chảy ngang cùng thanh âm thao kiều nghe được mười phần tiêu hồn, Quý Lam cố gắng đẩy nhanh ra vào, kéo ra hoa dịch cốt cốt, bàn tay ẩm ướt.

Ừm a ~ nhanh mau, a ~”

Nghiêm Tịnh Dao càng lay động bờ mông, trên mặt  tràn ngập xuân tình.

Nàng muốn ra…Ân~

Huyệt đạo siết chặt, rốt cuộc có triều ý, Nghiêm Tịnh Dao cũng không kiêng kỵ bị cắm đến cao trào, lớn mật phun ra.

Song phương đều đổ mồ hôi lâm ly, Quý Lam rút ra ngón tay, mềm mềm miên miên nằm ở trên thân Nghiêm Tịnh Dao, tiểu huyệt co rụt khạc nước.

Nàng lên tiểu cao triều, lại muốn một lần nữa chậm vài phút, Quý Lam  liền ôm Nghiêm Tịnh Dao, thuận miệng nói với nàng: “Tần Mặc bao nuôi Thẩm Tấn, một tháng chỉ tốn năm vạn”

“…”

Bầu không khí đột nhiên buồn cười, Nghiêm Tịnh Dao rốt cuộc nhịn không được, phốc phốc cười ra tiếng.

“A Tấn dễ dãi thế sao ? thua cả cải trắng”

….

“Hắt xì~”

Ở ngoài ngàn dặm, Thẩm Tấn lại hắt xì một cái thật to.

Cũng may lần này không có uống nước, nàng xoa xoa cái mũi, buồn bực nghĩ : lần này lại là ai nói xấu mình?