Posted in Mèo và Báo

Chương 46: Cứ như vậy đừng có ngừng (h)

Tần Mặc bị Thẩm Tấn ôm lấy, ghé vào bên trên cửa kính.

Bóng đêm mỹ lệ rơi ngoài cửa sổ lẳng lặng, ánh đèn xen lẫn thành một mảnh, điểm điểm óng ánh, tựa như ánh sáng minh châu yếu  ớt trong biển sâu

Tay phải Thẩm Tấn ấn lấy mu bàn tay Tần Mặc, đưa cánh tay nàng đặt lên trên cửa kính, thân thể dán thật chặt phía sau lưng nàng.

Một cái chân chen vào giữa hai chân Tần Mặc, Thẩm Tấn có ưu thế chiều cao ở “tường kính” hoàn toàn nằm tư thái chiếm hữu

Nàng có chút cúi đầu, đem cằm đặt trên vai Tần Mặc.

“Tần Mặc”, ánh mắt nhìn về phía trước, trong phòng không có mở đèn, Thẩm Tấn thấy  rõ ràng cái bóng được phản chiếu trên cửa kính.

Hai cái bóng phụ nữ dính vào nhau, hai khuôn mặt phụ nữ khác nhau, hai đôi mắt phụ nữ hoàn toàn khác nhau.

Thẩm Tấn trông thấy nước mắt lấp lóe trong mắt yên lặng của Tần Mặc.

“ nếu chị không nguyện ý “ nàng nói “ liền bảo dừng lại”

lực đạo ôm lấy mu bàn tay Tần Mặc thật chặt, Thẩm Tấn trấn an chờ đợi  đáp lại, mặc cho hơi thở nhẹ nhàng quét vào trong tai nàng.

“Đừng có ngừng”

Tần Mặc rốt cuộc nói chuyện, nàng nhìn cái bóng của mình trên mặt kính, bờ môi chậm rãi đóng mở.

“Cứ như vậy, đừng có ngừng”

“…”

Dường như đang tìm chổ phát tiết, Thẩm Tấn mắt sắc có chút ngầm sa sút, bất quá nàng rất nhanh liền ngậm lấy vành tai Tần Mặc.

“Như chị mong muốn “ đầu răng nhẹ nhàng cắn vành tai non mềm, thanh âm Thẩm Tấn trầm thấp như nước, “ Đừng có ngừng “

Nụ hôn ấm nhu bắt đầu  nở rộ ở cái cổ, tay trái Thẩm Tấn từ bên hông Tần Mặc sờ một cái, kéo ra khóa kéo trên váy bao mông.

Một đường mở ra, Thẩm Tấn đem tay trượt đi vào, dọc theo mông của nàng du tẩu, vuốt ve qua hông, sau đó nhẹ nhàng dán ở bụng dưới.

Nội địa ấm áp, lĩnh vực nữ tính mềm mại cùng thần bí.

ngón tay Thẩm Tấn có chút hướng xuống, ngón út chạm vào nơi nào đó.

Thịt trai của Tần Mặc bên trong ngậm lấy tiểu trân châu.

“Ừm ~”

Không tính mẫn cảm, nhưng cách đồ lót bị chạm vào nơi đó, vẫn sẽ có phản ứng xấu hổ.

Thẩm Tấn bỗng nhiên đem bốn ngón tay trượt vào giữa hai chân, vừa vặn bao lấy âm phụ cùng tiểu châu kia, sau đó dùng lực câu ngón tay, bóp nén.

Tần Mặc theo bản năng giãy dụa, thế nhưng cánh tay bị Thẩm Tấn chăm chút giữ lấy, thân thể cũng bị nàng ngăn chặn, không cách nào động đậy.

Thẩm Tấn hôn da thịt phát nhiệt trên cổ nàng, tay rời khỏi chổ kia, hướng lên vén góc áo, chui vào.

Vòng eo tinh tế chặt chẽ, da thịt hương trơn, Thẩm Tấn ở hông nhiều lần nhào nặn, vuốt ve, cuối cùng tìm tới rốn, ngón tay ở bên trong nhấn một cái.

Chổ mẫn cảm của Tần Mặc, trên thân lập tức ngứa ngáy.

ngón tay Thẩm Tấn vòng quanh cái rốn nàng vài đường, lập tức thuận theo đường bụng mà di chuyển, cắm vào áo ngực.

Áo ngực trực tiếp bị đẩy cao, bắn ra đôi thỏ trắng bị bao khỏa ra bên ngoài, Thẩm Tấn bỗng nhiên có chút vội vàng xao động, cấp tốc cởi bỏ áo sơ mi của Tần Mặc, kéo váy của nàng xuống.

“Ừm~”

Tần Mặc bị đè chặt trên cửa, Thẩm Tấn chen chân giữa hai chân nàng, nhấc lên một bên, dùng đầu gối  mài âm bộ nàng.

Nụ hôn khuếch tán từ  bên cạnh cổ, tay trái Thẩm Tấn nắm chặt ngực trái Tần Mặc, chậm rãi nhào nặn.

Bên trên kính phản chiếu âm sắc, Tần Mặc trông thấy mình quần áo tán loạn, áo ngực màu đen bị đẩy lên cao, ngực bị một bàn tay trắng nõn nắm chặt đùa bỡn.

Đối mặt đường lớn mà ân ái, cảm giác xấu hổ nháy mắt bạo mãn.

“Thẩm… Thẩm Tấn…”

Tần Mặc lùi bước, Thẩm Tấn trừng phạt bóp đầu ngực của nàng một cái, nói thật nhỏ “ Chị đã nói không ngừng “

Tay trái bỗng nhiên buông ngực nàng ra, cấp tốc nắm cằm Tần Mặc chuyển nhìn mặt nàng, nghiêng đầu hôn lên.

“Ngô~”

Môi lưỡi bá đạo chiếm cứ, Thẩm Tấn tiếp tục nắm chặt ngực trái, dùng kỹ xảo gảy đầu ngực nàng, xoa nắn nhũ thịt.

Đầu gối cũng đâm vào âm bộ một chút, ma  sát âm châu kia.

Tần Mặc tránh cũng không thể tránh, lưỡi Thẩm Tấn rất mau đem nàng dụ dỗ, tương hỗ ma sát giao nhau.

“Ừm…ngô ~”

Hai đầu lưỡi dần dần chơi đùa, Tần Mặc tựa  hồ có chút buông lỏng, cũng thử đáp lại.

Là nàng nói “ đừng có ngừng “

Ngực trái bị xoa có chút hồng nhiệt, Thẩm Tấn  mới đem tay duỗi ra, nắm chặt ngực phải, lại xoa nắn trong chốc lát.

Tần Mặc bị hôn buồn bực có chút không thở nổi, Thẩm Tấn lúc này mới buông ra cho nàng lấy  hơi, đồng thời đem bàn tay di chuyển xuống dưới.

“A ~”

Thân thể lần nữa lại bị ép lên cửa kính, ý lanh khiến cho đầu ngực thít chặt.

Tần Mặc sắc mặt ửng hồng ghé vào bên trên cửa kính, hạ thân  mật đã bị Thẩm Tấn khống chế.

Đầu gối mở ra, để đùa bỡn tốt hơn, Thẩm Tấn cách đồ lót tiếp tục vuốt ve.

Toàn bộ bàn tay lúc này ma sát trước sau, Thẩm Tấn nhẹ nhàng hôn phần gáy Tần Mặc, an ủi nàng “ buông lỏng, cảm thụ em”

“ừm…”

Tần Mặc đã không tự chủ được, thân thể bị một người phụ nữ khác khống chết, dần dần dâng lên cảm giác khác thường.

“Cảm nhận được rồi chứ?”

Thẩm Tấn bắt đầu ở bên tai nàng dùng ngôn ngữ trêu chọc “ tiểu muội muội của Thẩm Tấn bị em sờ, rất mềm rất mềm nha”

Ngón trỏ cùng ngón giữa tách ra, cố ý dọc theo hai bên âm thần chậm rãi lề mề hình dáng.

“Đây là âm thần của Tần tổng, giống như thịt trai, thật chặt mỗi lần chị khẽ  động tình, nói  liền sẽ trở nên  khô nóng “

“Còn có màu sắc thật đẹp, màu hồng đậm”

Đầu ngón tay chạm mấy lần, lại trước  lên đằng trước, tìm tới viên tiểu châu kia”

Tùy ý xoay  một vòng, Tần Mặc không khỏi rung lên.

“Đây là tiểu hoa hạch của Tần tổng” Thẩm Tấn cố ý làm “ cũng rất xinh đẹp, màu sắc phấn nộn”

Đột nhiên cong lên ngón tay vuốt một cái.

“Ừm ~”

Có chút quá khích thích, Thẩm Tấn lại nói tiếp “ có phải tê tê dại dại không ? Nơi này của Tần tổng mẫn cảm nhất, lúc nó cứng, tiểu châu  sẽ ngẩng đầu thật cao”

Nàng nhẹ nhàng đè hai bên hoa hạch, ngón tay chạm vào chổ tụ lại, lợi dụng gạt ra âm thần để đùa bỡn.

Ngôn ngữ kích thích tăng thêm trêu chọc, Tần Mặc đã chịu không nổi, hơi thở dồn dập, bộ ngực khẽ run.

Thẩm Tấn mỉm cười, tiếp đó ngón giữa trượt ra sau, vuốt vè thịt trai ở giữa khe hở.

“Khe thịt Tần tổng nhỏ cũng rất đẹp, rất căng, lúc nước chảy là đẹp nhất”

Lặng lẽ vén lên chút vải vóc, Thẩm Tấn bỗng nhiên trực tiếp tiếp xúc

“Ừm a~”

Đột nhiên tiếp xúc sâu hơn, để toàn thân Tần Mặc lắc một cái.

Thẩm Tấn đem một đốt ngón tay chui vào nhục phùng, có chút đong đưa, ở khong khe trơn mềm dao động.

“Tần tổng…nước chảy nữa nè”

Rõ ràng cảm nhận được đầu ngón tay ngâm một mảnh khí ẩm, Thẩm Tấn thoáng đẩy âm thần một chút, đem nước chổ kia thấm ngón tay, sau đó toàn diện bôi lên phía trước.

Tuyệt không cởi xuống quần lót, Thẩm Tấn cố ý đem vải vóc che chắn âm phụ đẩy ra một chút, để viền vải cọ xát tiểu  hoa hạch.

Dạng này bị ghìm một bên, một bên bị bôi nước ẩm ướt, Tần Mặc khó mà chịu nổi, liền run lên, chỉ cảm thấy chổ kia tê dại, giống như dâng lên một nỗi khát vọng

Nghĩ bị nặn một cái, nhưng thân thể không thể động đậy.

“ừm…Ừ…”

Thẩm Tấn nghe nàng rên rỉ nho nhỏ, bỗng nhiên kéo vải về chổ cũ, lại dùng đầu gối đâm lấy lề mề

Trêu đùa âm đế mẫn cảm, lại bị ma sát như thế, chính là kích thích gấp bội

Đầu gối không thể so ngón tay, cường độ lề mề càng lúc càng lớn, gây ra sóng tuyến chập trùng, chợt cao chợt thấp, từng trận sóng tuôn.

“Ừm ân…ngô ~”

Có chút dễ chịu, lại có chút khó chịu, Tần Mặc nhíu lông mày, kiều nhuyễn nằm trên cửa kính.

Đầu ngực bị ý lạnh kích thích thít chặt, dưới bụng ẩm ướt, hai cảm giác trọng kích, khát vọng kêu gào.

Thẩm Tấn chậm rãi cọ xát, rốt cuộc, đem bàn tay đặt ở âm bộ Tần Mặc, cách đồ lót bóp tiểu trân châu

“Có chút cứng rắn nữa nha, Tần tổng nghĩ sao?”

Nàng cười một tiếng, không đợi Tần Mặc  trả lời liền kéo quần lót của nàng xuống đùi, đem toàn bộ âm hộ bại lộ.

Loại trần trụi đột nhiên để Tần Mặc có  loại cảm giác muốn bị xâm phạm, nhớ tới một ít hồi ức không thoải mái, thân thể phát run.

“Đừng sợ~”

Thẩm Tấn an ủi, kịp thời di chuyển đầu nàng, lại lần nữa nghiêng đầu hôn nàng.

Êm ái cuốn lấy lưỡi nàng, mang theo nụ hôn an ủi, Thẩm Tấn nắm lấy khu rừng rậm rạp của nàng, vuốt ve

“Ừm ~”

mọi cử động đang nhắc nhở Tần Mặc, Thẩm Tấn không phải đàn ông cặn bã kia sẽ tổn thương đến nàng.

Rốt cuộc thư giãn một chút, Thẩm Tấn lúc  này mới đè xuống đài hoa đang cứng của nàng, nhẹ nhàng vò.

Khoái cảm càng lúc càng sâu, thân thể Tần Mặc mềm nhũn, cảm thụ được dưới thân từng đợt gợn sóng.

Có một chút trướng, có một tê dại…thật thoải mái.

Dịch ẩm ướt đã đủ, Thẩm Tấn biết Tần Mặc không sợ nữa, liền buông môi nàng, để nàng thở.

Bốn ngón tay nghiền ép hoa hạch, nàng giữ chặt mu bàn tay Tần Mặc, ở bên tai nàng nhẹ nhàng nói “ thoải mái không ?

Tần Mặc bị hỏi thẳng vấn đề xấu  hổ, nghĩ đào hố chui xuống đất, nhưng bỗng nhiên nhìn lại, nàng đang ở trên cửa sổ sát đất bị…

Trái tim đập dồn dập, mềm mị thở  gấp từ môi tràn ra.

“Ừm…A a ~”

Nàng có thẻ cảm nhận rõ ràng đài hoa đang từ từ cương lên, tiểu hạch dường như đang chất chứa một cỗ thoải mái.

Rất muốn phóng xuất ra…

Thẩm Tấn bỗng nhiên dừng lại, Tần Mặc lập tức cảm giác cỗ cảm giác phồng lên một chút lại bị xẹp xuống.

Cũng không hoàn toàn lắng lại, Thẩm Tấn lại vò hai lần.

“Ngô…Ân ~, Thẩm, Thẩm Tấn… Ân ~”

Lại bị vò mấy lần, bất quá y nhiên treo không cho phóng thích, cảm giác giống như ở trên lửa thiêu đốt, cỗ nóng trướng phóng thích không được, chỉ có thể trầm tích trong bụng

Tựa như bị nghẹn nước tiểu, nhưng cỗ ghen tuông lại nằm trên đài hoa, lại từ từ xông vào âm huyệt.

“Ừm ách….”

Bất quá nghĩ kẹp chân, Thẩm Tấn vào lúc này đột nhiên đè lại âm hạch nàng, kịch liệt run lên !

“A!”

Xảy ra tiểu cao triều bất ngờ, trướng ý bị nghẹn lâu được phóng thích, hoa hạch đứng thẳng, âm tâm cùng niệu đạo đều quả quyết

Dâm dịch chầm chậm chảy ra, Tần Mặc mềm thân, mặc cho Thẩm Tấn đem nàng ôm ngang hông.

“Ngoan, chúng ta lên giường”

Posted in Mèo và Báo

Chương 45: Sợ không phải may mắn

Tần Mặc đứng ở trước khách sạn Dật Phu lâu, đối mặt với pho tượng cupid, đầu óc không nghi ngờ có chút ngây ngô

Nàng thế nào bị Thẩm Tấn “ dụ “ đến ?

Bất quá vài phút trước, Thẩm Tấn cười híp đôi mắt với Tần Mặc nói : “tầng cao nhất của Dật Phu Lâu khách sạn có một phòng đối diện với quảng trường thiên nga, là nơi tốt nhất để xem cảnh đêm toàn thành phố”

Tựa như kẻ lừa gạt của khách sạn, nàng hết sức giật dây kim chủ đại nhân: “ Hôm nay nghe nói Dật Phu lâu khách sạn có một phòng trống, Tần tổng có muốn đi xem thử không?”

“Không chỉ có toàn thành phố cảnh đẹp ý vui, mà nghe nói người cũng sẽ được phương diện chúc phúc tình cảm đó”

Từng cái lý do thoái thác, cuối cùng vẫn thuyết phục được Tần Mặc.

Lần đầu tiên nghe kể về chuyện tình liên quan tới quảng trường thiên nga, Tần Mặc trải qua tình cảm long đong cùng phản bội, xác thực sinh ra một tia mong mỏi.

Tựa như lưu truyền tướng công chính vì vợ yêu Mỹ Linh mà gieo trồng một cánh đồng Ngô Đồng, mặc kệ thời gian thế nào trôi qua, mọi người vẫn sẽ bị tình yêu chung thủy lãng mạn làm cảm động.

Pho tượng cupid cùng pho tượng thiên nga lớn nhỏ, ngoan đồng mọc ra cánh nhỏ tay cầm cung nhỏ, hơi hơi chĩa xuống dưới, muốn bắn một cung tên tình yêu.

Mũi tên  hình trái tim đúng lúc chỉ vào Tần Mặc, Tần Mặc nhìn chằm chằm pho tượng thuần trắng, bỗng nhiên xuất thần.

Đều nói những người bị trúng tên tình yêu sẽ yêu nhau cả đời, nhưng thế gian vẫn có nhiều chia ly như vậy, cùng chuyện phản bội lừa gạt.

Có lẽ ngoan đồng Cupid này căn bản là bắn loạn xạ một trận, Tần Mặc nghĩ, những người từng bị “bắn” đều là bắn lầm.

Tim chua xót dị thường, đúng vào lúc này, cảm giác có người nhích tới gần, chăm chú sát bên gần nàng.

“Tần tổng ?”

Thẩm Tấn lôi kéo tay nàng, nụ cười mười phần ôn nhu “ Chúng ta đi vào chứ?”

“…”

Một loại thị cảm đi mướn phòng đột nhiên sinh ra, Tần Mặc không có chú ý tới, Thẩm Tấn cùng nàng, chính là đều đang bị thần tình yêu nhắm chuẩn.

“Cái kia…”

Tần Mặc cười có chút cứng đờ.

Nàng hối hận, không quản Thẩm Tấn nói thế nào, như thế đến với nàng “ mướn phòng “, cũng nhiều ít cảm thấy xấu hổ.

Chính suy nghĩ làm sao không có dấu hiệu biểu hiện mình” đổi ý”, đột nhiên nghe người nói chuyện.

“Đây không phải là Tần tổng sao ?”

“ Stacey…Tư tổng?”

Tần Mặc kinh ngạc nhìn mỹ nhân tóc ngắn có tông màu tóc nâu “ dịu dàng nóng bỏng”, khí chất tuyệt hảo.

Stacey, xem như là bạn đồng cấp với Tần Mặc, trước khi làm phó tổng quan hệ công chúng ở Hải Thành, ở trong giới có chút danh tiếng.

Đáng tiếc, kế thừa  công ty là một tiểu ngốc bạch, chỉ biết yêu đương ngọt ngào, tự tay mình đem công ty phá sản.

Stacy cố gắng ngăn cơn sóng dữ, Tần Mặc còn nhớ rõ nàng tựa như có tin đồn yêu đương với tiểu nãi cẩu

Bất quá những thứ này cũng không quan trọng, quan trọng chính là, Tần Mặc không có phát hiện Thẩm Tấn ở sau lưng hướng Stacey ra dấu hiệu im lặng.

Có thể làm dưới trướng của Thẩm Tấn, vô luận nam nữ, không thể không có khả năng diễn kịch.

Dù là bị ép “ xuất đạo” hay là lái xe.

Dưới mắt, Stacy kéo căng năng lực phản ứng cùng khả năng diễn xuất hạng nhất, nàng tự nhiên cùng Tần Mặc nắm tay, giả vờ lần đầu tiên quen biết Thẩm Tấn.

“ Tần tổng đến thật đúng lúc” âm thầm đọc lén tin nhắn Thẩm Tấn vụng trộm gửi cho nàng, Stacey bắt đầu nói mò “ Hôm nay khách sạn của chúng tôi có hoạt động đặc biệt”

Tần Mặc sững sờ nghĩ  Thật có loại hoạt động giảm giá này sao?

“Tư Tổng” Thẩm Tấn hợp thời dẫn dắt “ có phải rút thăm may mắn số điện thoại di động, có thể miễn phí tùy ý chọn một phòng thiên nga chi mộng đúng không?”

Stacey  khóe miệng có chút run rẩy.

Một khách sạn bốn sao đặc sắc, làm loại hoạt động gân gà không cần thiết này sao? Sợ không có bao nhiêu não”

Nhưng ngoài mặt vẫn là hàm dưỡng mỉm cười hồi đáp “Đúng rồi “

Thẩm Tấn lập tức hưng phấn lấy điện thoại di động ra, vui sướng lung lay cổ tay Tần Mặc, cười nói “ Em trúng thưởng rồi!”

Tần Mặc “…”

Stancey “…”

Trong thang máy.

Tần Mặc từ đầu đến cuối có chút buồn bực, nàng vụng trộm dùng ánh mắt nhìn Thẩm Tấn đứng bên cạnh, nghĩ thầm người này cũng quá may mắn đi ?

Đón xe thì xe đến là xe sang, đến khách sạn có thể rút thăm ở miễn phí, còn chính là phòng cao nhất dùng để ngắm cảnh!

So với việc nàng từng trúng thưởng cao nhất là hai túi quần áo, hoàn toàn giống như là chùy đánh vào ngực nàng.

Thật đúng là người so với người, tức chết người.

“Thẩm Tấn “ Tần Mặc chung quy nhịn không được, quay đầu kỳ quái hỏi nàng “ vận khí của cô tốt vậy sao?”

Thẩm Tấn chớp chớp mắt, cười đến dị thường chân thành

“Vận khí không tốt sao được Tần tổng bao nuôi?”

“….”

Âm thầm lấy lòng mình sao? Nhưng lý do này thật không thể phản bác được.

Thang máy đinh một tiếng mở ra. Đã đến tầng cao nhất.

Thẩm Tấn đi trước đèn ấn phím mở cửa, dùng tay ra dấu mời.

Tần Mặc bị nàng chọc cười, lập tức rời khỏi thang máy.

Dựa vào thẻ mà tìm tới phòng miễn phí, Tần Mặc mở cửa, đặt thẻ lên máy quét

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng hiện thực vẫn y nhiên khiến nàng sợ hãi.

Một cái cửa sổ sát đất lớn dùng để ngắm cảnh, phòng bố trí đồ trang nhã cao cấp, đồ dùng thiết yếu đều đầy đủ.

Ánh đèn màu ấm, không khí ấm áp, Tần Mặc lại ở trong lòng kêu lên May mắn quá!

Thẩm Tấn thuận tay đóng cửa khóa lại, sau đó đem chốt tổng trong phòng mở ra, nắm tay Tần Mặc đi tới cửa sổ.

Tầng cao thứ 16, đằng trước là giáo khu thiên nga của đại học Lê Thành, tầm mắt nhìn hết sức khoáng đạt.

Giờ phút này bầu trời đen tuyền, xa xa là xe chạy như nước, ánh đèn lấp lánh, cùng tinh không sáng chói hô ứng lẫn nhau.

Tần Mặc đưa mắt nhìn lại, phía dưới đường đi thu nhỏ mấy lần, hai hàng đèn đường sáng tỏ, nối liền thành vần sáng, ở giữa thỉnh thoảng có mấy chiếc xe ô tô nho nhỏ.

Quảng trường thiên nga bốn phía sáng trưng, suối phun thiên nga chính giữa tụ lại một mảnh quang huy thuần khiết, vừa vặn cùng pho tượng Cupid ở trước cửa  nằm trên một trục trung tâm.

Thiên nga, thần tình yêu, một đời một thế nhiều một chút… Tần Mặc đem cái trán nhẹ nhàng đặt lên cửa kính sát đất.

Ngón tay vô thức sờ lấy họa một vòng, Tần Mặc không khỏi xuất thần, nghĩ vợ của vị tiên sinh kia, rất hạnh phúc a.

Nhất thời không biết mình rốt cuộc ăn “ cẩu lương” vẫn là thật tin vào mánh lới chúc phúc tình yêu kia, đang lúc lòng của nàng có chút xoắn xuýt, thanh âm Thẩm Tấn đột nhiên truyền đến.

“Tần tổng ~”

Thanh âm thư giãn êm ái quanh quẩn bên tai, một giây sau Thẩm Tấn liền dán sau lưng Tần Mặc, tay phải chậm rãi đặt lên mu bàn tay nàng

Tay trái ôm vòng eo Tần Mặc, Thẩm Tấn cúi đầu xuống, mềm mại thân mặt hôn lên cổ nàng.

Ngón tay dần dần đi vào khe hở của Tần Mặc, chế trụ mu bàn tay bàn.

Hôn bé mèo Kitty trong ngực, Thẩm Tấn không nóng không vội, chỉ dày đặt hôn  kéo dài  đến có khả năng chạm đến mỗi tấc da thịt

Ấm ôn nhu nhu không hề hàm chứa chút xâm lược nào, Tần Mặc có chút trầm mê nghiêng đầu, đem cổ thon dài hoàn toàn triển lộ.

Bờ môi nóng hổi ở bên cạnh cổ, hôn đến cái cằm bên dưới, Thẩm Tấn du tẩu một chút xíu, đem  trêu chọc rót vào da thịt.

Tần Mặc mặt dần dần nổi lên đỏ ửng

Thẩm Tấn bỗng nhiên ngậm lấy vành tai nàng, thè ra lưỡi, chậm rãi hút hút thấm ướt.

“Ừm ~”

Thân thể đột nhiên có chút xốp giòn cùng ngứa mềm.

tựa hồ đang dần dần thích ứng với việc nuôi tiểu bạch kiểm, loại kích tình này không xen lẫn với lợi ích tình cảm.

Không hiểu cảm thấy không thoải mái, Tần Mặc cảm xúc chập chùng, đột nhiên thoáng giãy dụa, quay người đẩy Thẩm Tấn ra

“Cô, đừng như vậy…tôi đêm nay không muốn”

Không tự giác mà cúi đầu, nghĩ che giấu xuân tình trên mặt mình, Tần Mặc kỳ thật có thể cảm giác được thân thể không kháng cự.

Nàng không phải lãnh cảm thật sự, chỉ là sợ hãi chuyện giường chiếu sẽ gây ra đau đớn cùng chảy máu.

Cái tuổi này, thân thể đã hoàn toàn thành thục, bất luận sinh ra bất kỳ dục vọng sinh lý đều bình thường.

Nàng chỉ là từ đáy lòng bài xích dục vọng không có tình cảm.

“Tần Mặc ~”

Thẩm Tấn bỗng nhiên nâng mặt nàng, áp bách nàng ngẩng đầu, cùng nàng đối mặt

“Liền hôn một chút cũng không được sao?”

“…”

Ánh mắt muốn tránh cũng không thể tránh, thẳng tắp chạm vào đôi mắt sâu thẳm của Thẩm Tấn.

Không có ép buộc hoặc là dục cầu đơn thuần, đôi mắt nàng rất đen, giờ phút này bị xuyên thấu vào tinh quang tỏa sáng, chiếu sáng rực rỡ.

Tần Mặc ngơ ngác nhìn Thẩm Tấn, đôi mắt kia, gương mặt kia, đều mê người như vậy.

Cho dù ở giữa mũi có một đường sẹo dài, cũng không có chút nào hao tổn vẻ đẹp của nàng, ngược lại càng  khiến nàng thêm đặc biệt.

“Hôn một chút” Thẩm Tấn  thật sâu nhìn Tần Mặc, lại một lần nữa cầu khẩn “ Có thể chứ?”

“…”

Tần Mặc không có cách nào đáp lại câu hỏi này, nhưng cũng không cách nào kháng cự  Thẩm Tấn tới một xíu

Môi đối phương mang theo nhu thuận quang trạch, Thẩm Tấn hơi nghiêng đầu, chậm rãi,  chậm rãi tiếp cận  Tần Mặc.

Cách nhau không quá một centimet, Thẩm Tấn  khẽ run lông mày tựa hồ quét gương mặt mình, ngứa một chút

Nàng rõ ràng cảm giác được đối phương thở ra khí ẩm nóng ấm, nhẹ nhàng quét môi nàng.

Gần trong gang tấc, Thẩm Tấn  thật lâu không tiếp tục tiến tới một bước, chỉ như vậy đứng yên, cùng Tần Mặc hơi thở giao thoa.

Nàng đang do dự sao ? Nhịp tim Tần Mặc đột nhiên nhanh lên

Trong đầu y nguyên vẫn là hai cái “ tiểu nhân” một người khuyên nàng cự tuyệt, một người khuyên nàng phóng túng.

Xoắn xuýt hồi lâu, Tần Mặc có chút nhíu lông mày, lúc này, cảm thấy môi mềm lại áp bách.

Suy nghĩ im lặng mà dừng.

Hoàn toàn là nụ hôn ôn nhu như trước đây, Thẩm Tấn đụng vào Tần Mặc, dùng môi mình chậm rãi vuốt ve  nàng.

Tần Mặc bỗng nhiên có chút tự giễu.

Nàng đang già mồm chứ gì ?

rõ ràng đều phát sinh quan hệ nhiều lần như vậy…nàng còn dục cự còn nghênh, giả bộ sao?

Đã không thể quay về, mặc kệ nàng lúc trước là tình yêu, hay là nàng coi hôn nhân chính là thiên trường địa cửu.

Hết thảy đều không còn sót chút gì, nàng còn muốn cố chấp  cái gì ?

Tần Mặc bỗng nhiên chủ động ôm cổ Thẩm Tấn, đáp lại nụ hôn của nàng.

Thẩm Tấn không khỏi ngơ ngẩn, nàng đáp lại nàng rồi sao?

Ánh mắt nóng bỏng nhìn chăm chút Tần Mặc, trái tim Thẩm Tấn nhảy loạn, hơi thở đều có một chút bất ổn.

Tinh quang hơi sáng, nhu nhu chiếu vào căn phòng, khuôn mặt Tần Mặc ở vầng sáng nửa tối nửa sáng, đặc biệt thanh diễm.

Nàng nhìn Thẩm Tấn, ánh mắt lấp lóe, giống như ánh trăng hiện dưới đáy hồ.

“Tần tổng…”

Nhìn đôi mắt đẹp phía dưới, giấu quá nhiều cảm xúc, Thẩm Tấn tâm kích động, bỗng nhiên lại đau.

Thẩm Tấn giật giật bờ môi, muốn nói điều gì đó, lại đột nhiên nghe thấy Tần Mặc nói:

“Lấy lòng tôi đi”

Posted in Mèo và Báo

Chương 44: Em có thể hôn chị một cái không ?

Thẩm Tấn từ khách sạn Tinh Tuyển đi ra, lập tức đến gần hiệu may gần nhất mua một bộ quần áo, lại mua đôi giày mới.

Mặc kệ giá cả bao nhiêu, miễn là sang trọng

Nàng đổi lại quần áo, vừa định gọi điện cho A Huy, đột nhiên nhận được cuộc gọi từ Tần Mặc.

Bé mèo Kitty ít khi liên hệ nàng, Thẩm Tấn lập tức nghe, ôn nhu nói “ Tần tổng?”

“Thẩm Tấn, cô…có thời gian không?”

Câu hỏi này dường như triệu hoán nàng  đi thao nàng, Thẩm Tấn thoáng chốc thấy trong lòng ngứa ngáy.

“Tôi ở đường Nam Kinh gần khu dành cho người đi bộ “ Thẩm Tấn nói dối “ làm sao rồi?”

Ách” Tần Mặc tựa hồ muốn nói lại thôi “ Cô, có thể tới đây một chút không?”

Dừng một chút, thanh âm của nàng tận lực đè thấp, “ cái kia, cha mẹ tôi nghĩ mời cô uống cà phê”

Cha mẹ vợ đột nhiên muốn gặp mình, Thẩm Tấn hơi có chút ngoài ý muốn, nhưng nghĩ lại cũng hợp tình hợp lý.

Cha mẹ Tần Mặc trước kia gặp Thẩm Tấn, ở rạp chiếu tư nhân phiên vân phúc vũ xong, Thẩm Tấn không quên đặt trước một phòng ăn tốt, để Tần Mặc có thể dẫn cha mẹ đi dùng cơm.

Theo tính cách Tần Mặc, đoán chừng là cha mẹ đề cập cái gì, thuận tiện nói là Thẩm Tấn an bài phòng ăn, hai vợ chồng tự nhiên cũng khách  khí, mời Thẩm Tấn  đi uống cà phê xem như có qua có lại.

Thẩm Tấn đương nhiên cầu còn không được, lập tức đồng ý.

Đến quán cà phê gần đó mấy trăm mét, Thẩm Tấn cho xe đậu ở ven đường, xuống xe hơi chỉnh sửa quần áo, sau đó nhẹ nhàng đi lên phía trước.

Mẹ Tần Mặc là Tống Kiều, ở Lâm Thành là mắt xích xuất bản sách,  một nơi luôn ấm áp sáng rực, ở phố xá phồn vinh , rất có cảm giác nơi chốn thành thị chỉ có lo cho thân mình

Trong tiệm rất an tịnh, âm nhạc êm dịu, Thẩm Tấn đẩy cửa đi vào, trên cửa treo chuông gió vang lên đinh đang

Tống Kiều nghe thấy, nghiêng đầu vừa vặn trông thấy Thẩm Tấn, không khỏi cười với nàng, vẫy gọi.

“Dì”

Thẩm Tấn lễ phép chào hỏi bà, Tống Kiều đứng lên ôn hòa kéo tay Thẩm Tấn, muốn nàng ngồi chung với mình

Tống Kiều trời sinh có cảm giác ấm áp thân cận, nàng nở nụ cười từ ái của trưởng bối, ánh mắt nhu hòa, tựa hồ đem “học muội” cùng thuê phòng với con gái mình thành con của mình.

“Tiểu Tấn”

Bà tự nhiên gọi cái tên này, Thẩm Tấn lại chấn động mạnh một cái, con ngươi thu  nhỏ lại, ý thức thoáng chốc trống  không.

Dưới ánh đèn ấm áp, Thẩm Tấn kinh ngạc nhìn  Tống Kiều, thời gian tựa hồ ở thời khắc  này phi tốc đảo lưu xuyên quan, cho đến khi diện mục Tống Kiều trước mắt mơ hồ, huyễn hóa thành khuôn mặt nữ nhân khác.

Tướng mạo đồng dạng với Ôn Uyển Thanh, đồng dạng ôn nhu gọi nàng “ Tiểu Tấn”

Người kia, là sau khi nàng bị bắt cóc, liền chưa thấy qua mẹ nàng, Ngụy Tấn.

Thẩm Tấn lần đầu tiên phát hiện Tống Kiều có cảm giác giống như mẹ nàng

Tâm thần rung mạnh, cái mũi vậy mà có chút chua chua, Thẩm Tấn ngây người như phỗng, chỉ cảm thấy vết thương sâu tận xương tủy lại ẩn ẩn làm đau.

Trừ phi nửa đêm tỉnh mộng, nếu không nàng  rốt cuộc nghe không được tiếng mẹ nàng  kêu nàng “ Tiểu Tấn”

“Con làm sao rồi?”

Tống Kiều thấy nàng đột nhiên ngơ ngẩn, có chút kỳ quái, không khỏi sờ lên cái trán Thẩm Tấn.

“Có phải không thoải mái không ?”

Thẩm Tấn mạnh mẽ thu liễm cảm xúc, tròng mắt che đậy sự vỡ vụn, trấn định nói: “ Không có chuyện gì đâu dì”

Tống Kiều có chút nhíu mày, đúng lúc  này, Tần Mặc cùng Tần Kiến Quốc tay cầm thức ăn cho riêng mình vừa tới.

Tần Mặc nhìn thấy mẹ mình lôi kéo tay Thẩm Tấn, đầu tiên là giật mình, lập tức cầu nguyện hẳn là Thẩm Tấn còn nói cái gì.

Ánh mắt ở trên thân hai người du tẩu, Tần Mặc cảm thấy trạng thái của Thẩm Tấn không đúng lắm

“Mặc Mặc “ Tống Kiều bỗng nhiên nói: “ con không phải nói có chuyện cần xử lý sao ? Liền cùng tiểu Tấn đi về trước đi”

A? Tần Mặc có chút mơ hồ, nhưng Tống Kiều nháy mắt với nàng.

Tựa hồ là nói Thẩm Tấn ?

Tần Mặc vẫn là lĩnh hội ý tứ của mẹ, lại nhìn Thẩm Tấn một chút, phát hiện nàng xác thực không thoải mái.

Là không thoải mái sao?

Tốt xấu gì cũng là tiểu bạch kiểm của mình, Tần Mặc liền thuận theo trả lời “ Ây…đúng vậy, vậy con trước  hết trở về cùng A Tấn”

Nàng đem đồ uống đặt lên bàn, chào hỏi Thẩm Tấn cùng với nàng đi

“Mẹ, vậy muộn chút con gọi điện cho mẹ cùng cha “

Tống Kiều gật gật đầu, Tần Mặc liền dẫn Thẩm Tấn ra ngoài.

Tần cha mặt ngơ ngác, muốn nói gì đó, lại bị Tống Kiều giữ chặt lại.

Ngoài cửa hàng.

“Cô làm sao rồi ?

“Không có gì “ Thẩm Tấn miễn cưỡng cười cười, lần đầu tiên không nghĩ để Tần Mặc ở bên cạnh nàng.

“Chính là…”

“Tâm tình không tốt hả?”

Tần Mặc không đợi Thẩm Tấn nói xong liền đưa ra phán đoán.

“…”

“Vậy tôi dẫn cô đến chổ này”

Thẩm Tấn sửng sốt, Tần Mặc cười cười, đưa tay vẫy một chiếc taxi.

Giáo khu đại học Lê Thành, quảng trường Thiên Nga.

Thẩm Tấn làm sao cũng không nghĩ tới Tần Mặc sẽ mang nàng tới nơi này.

Gió đêm phơ phất, quảng trường bốn phía ánh đèn óng ánh, cây phong chập chờn, ở giữa có một tòa suối phun, bên trong có hai con thiên nga cao cổ chụm đầu vào nhau, , tạo thành hình trái tim.

Giáo khu hiện tại có rất nhiều di tích lịch sử, cũng không có ai du ngoạn, Tần Mặc kéo Thẩm Tấn đi qua, đưa lưng về phía suối phun ngồi ở trên đá cẩm thạch bên cạnh hồ nước.

Tiếng nước thanh u, cây phong sàn sạt, bầu trời đêm sao sáng một mảng, giáo khu cổ kính tựa như một nơi tránh né sự ồn ào náo động của thành thị.

“Có phải đỡ hơn một chút không ?”

Tần Mặc sát bên Thẩm Tấn, nâng tay trái vẩy một ít tóc mai, thanh âm êm dịu nói: “ Trước kia khi tôi chưa tốt nghiệp, nếu có chuyện phiền lòng, liền đến giáo khu ngồi một chút”

Giáo khu tịch mịch lại tràn đầy cảm giác cổ kính, luôn có thể dễ dàng phủi sự nôn nóng, phiền toái trong lòng người.

Thẩm Tấn bỗng nhiên cười.

“Tần tổng biết vì sao tòa suối phun này tạo hình đôi thiên nga không ?”

“Cái này…”

Tần Mặc có chút trả lời không được, nghiêm túc nghĩ chốc lát mới trả lời “ Tôi nhớ là, tựa như trước kia có một vị tiên sinh quyên tặng cho trường, sau đó lập pho tượng đôi thiên nga này, có hơi giống lâu Dật Phu”

Thẩm Tấn gật gật đầu, lập tức chỉ chỉ phía trước.

Giáo khu này không lớn bằng khu mới, từ cổng lớn của trường nhìn ra ngoài, xa xa có thể nhìn thấy một tòa nhà theo kiến trúc xô viết, đã từng được dùng để chiêu đãi chuyên gia xô viết ở tạm, sau đó bị thua mua cải tạo thành khách sạn.

“Rất nhiều năm  trước kia, một vị phú thương họ Thẩm quyên một khoảng tiền lớn cho đại học Lê Thành, ra điều kiện, chính là xây suối phun tượng thiên nga, đối diện với lâu Dật Phu.”

“Ông ta đồng thời cũng thu mua Dật Phu lâu đổi lại làm khách sạn, khách sạn được khai trương cùng ngày, nơi đó được tổ chức chuyện vui nhất đời của vị phú thương họ Thẩm chính là đám cưới ông ấy”

“Ông ấy cùng vợ lần đầu tiên gặp nhau là ở chổ này, cho nên ông ấy muốn xây một suối phun hình thiên nga, từ nơi này đến cửa khách sạn Dật Phu lâu có pho tượng thần Cupid, khoảng cách vừa vặn đúng 1314 hạt gạo.

“Một đời một thế nhiều một chút, mà thiên nga là biểu tượng trung trinh không đổi, cũng là thứ mà vợ ông ấy thích nhất”

Thẩm Tấn êm tai nói, Tần Mặc nghe được ngây người, hồi lâu mới thu hồi ánh mắt, kinh ngạc nhìn về phía Thẩm Tấn.

“làm sao cô biết rõ như vậy?”

Thẩm Tấn không nói, chỉ là khẽ cười cười.

Nàng đương nhiên biết rõ, bởi vì phú thương kia chính là cha của nàng.

“Em nghe người khác nói “ Thẩm Tấn nhìn Tần Mặc, nhếch miệng lên “ chổ này không phải cũng là điểm du lịch sao ? em đi ngang qua nghe hướng dẫn viên du lịch nói”

Tần Mặc “…”

Sao mình không từng gặp hướng dẫn viên du lịch nhỉ, bé mèo Kitty có chút buồn bực, ngay lúc này lại nghe thấy:

“Tần tổng, em có thể hôn chị một cái không?”

Tiếng nói vừa dứt, mùi thơm ngát khiến người say mê ập tới, Thẩm Tấn nghiêng đầu, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, đặt nụ hôn nhu hòa lên môi Tần Mặc.

Tần Mặc thân thể cứng ngắt, không dám động, trợn tròn to mắt, nhìn chằm chằm khuôn mặt gần trong gang tấc.

Thẩm Tấn lông mi thật dài, mà nàng… Cũng thật đẹp.

Chẳng biết sao lại xuất hiện suy nghĩ này, Tần Mặc quỷ thần xui khiến, cũng chậm rãi nhắm mắt lại.

Đêm, rất yên tĩnh.