Posted in Mèo và Báo

Chương 37: Lần đầu tiên thổ lộ hết

Tần Mặc an bài chổ ở cha mẹ xong, liền tranh thủ thời gian tìm cớ chạy trốn.

Nàng rất sợ cha mẹ nàng nhắc tới chuyện nàng ly hôn, đương nhiên bọn họ sẽ không ép nàng nói, nhưng Tần Mặc bây giờ dù chỉ là đề cập chút xíu thôi, đều cảm thấy khổ sợ.

Chật vật không chịu nổi ra khỏi khách sạn, không ở trước mặt cha mẹ, Tần Mặc rốt cuộc có thể cởi xuống ngụy trang, lộ ra vết thương yếu ớt.

Nàng đi đến giao lộ, nghĩ gọi một chiếc taxi, nhưng lại chợt phát hiện mình căn bản không biết đi đâu.

Tự giễu lắc đầu, tài xế muốn dừng xe thấy nàng không phải bắt xe, liền giẫm mạnh chân ga, chạy đi.

Tần Mặc xoay người, cúi đầu đi về phía đường dành cho người đi bộ phía trước.

“Tần tổng ?”

Bỗng nhiên nghe thấy thanh âm quen thuộc, Tần Mặc ngẩng đầu, phát hiện ra Thẩm Tấn.

“Cô, cô làm sao ở chổ này?”

Thẩm Tấn y nhiên mặc quần áo “tiếp đãi” cha mẹ của nàng, chỉ bất quá khoác ngoài một kiện âu phục hưu nhàn

Mười phần già dặn tiêu sái, Thẩm Tấn lập tức lộ nụ cười ôn hòa với Tần Mặc “ Em trùng hợp đi ngang qua”

“…”

Tựa hồ là 1 lý do sứt sẹo, nhưng Tần Mặc khẽ ngẩng đầu nhìn cô gái cao gầy mảnh khảnh, nàng đột nhiên cảm thấy trên người nàng có khí chất rất cao quý.

Ước chừng là mình nghĩ quá nhiều.

Thẩm Tấn nhẹ nhàng nắm tay của nàng.

“Tần tổng có phải không biết đi đâu không ?” nàng dường như nhìn thấy tâm sự của Tần Mặc.

“ Hay là đi chung với em đi, vừa đúng lúc để cho cha mẹ chị nghỉ trưa một chút, ban đêm chúng ta đón họ đi ăn cơm”

“Ây…”

Nói thế nào có cảm giác giống như cha mẹ nàng là…cha mẹ vợ của nàng vậy, Tần Mặc nhíu nhíu mày lại, Thẩm Tấn cũng giơ tay vẫy một chiếc taxi.

“Đi thôi”

Nàng đẩy Tần Mặc vào trong xe, mình cũng tự mình ngồi ở phía sau xe, sau đó vui vẻ nói  với tài  xế: “ Đi đường Nam Kinh, chổ dành riêng cho người đi bộ”

“…”

Lúc này tầm một giờ chiều, người no bụng mệt mỏi, đường dành cho người đi bộ có bao nhiêu người.

Thẩm Tấn kéo Tần Mặc xuống xe, cũng không đi về phía cửa hàng, trực đi đến tiểu dương lâu kiểu dân quốc bên cạnh tòa nhà  lớn

Tầng một tựa như là cửa hàng bán quà vặt, Thẩm Tấn kéo Tần Mặc đi vào thông đạo sát vách, đi thang máy lên lầu hai.

“Thẩm, Thẩm Tấn” Tần Mặc không hiểu thấu “ cô đây là muốn đưa tôi đi đâu?”

“Chị đi liền biết”

Thang máy mở ra, lầu hai bố cục rất có phong vị dân quốc, một dãy hành lang hẹp dài, cửa gỗ tường trắng, hai bên có tổng cộng bốn gian phòng.

Thẩm Tấn trước tiên đem cửa thủy tinh phòng trộm quét qua, sau đó dùng mật mã đánh vào cánh cửa bên trái, mời Tần Mặc đi vào.

Bên trong gian phòng phi thường sạch sẽ, gọn gàng, sàn nhà phủ bằng gỗ, không nhuốm bụi trần, bình phong một mặt treo trên tường, đối diện bày biện ghế sofa tatami màu xám

Nhà nhỏ này có cảm giác ấm áp, Tần Mặc đều nhìn đến sững sờ.

“Cái này, nơi này là đâu?”

“Rạp chiếu phim tư nhân”

Thẩm Tấn mở ra tủ gỗ lấy ra một đôi dép  lê nhẹ nhàng đặt trước mặt Tần Mặc.

“Đổi giày đi”

Thẩm Tấn một mặt nói, một mặt đổi dép lê, kéo màn cửa che nắng dày đặc kéo xuống

Gian phòng nhất thời tối đêm, Thẩm Tấn mở ra đèn nhu hòa đặt trên đất, đồng thời đem màn hình mở

“Tần tổng thì xem loại phim nào?”

“Ây…”

Tần Mặc có chút co quắp, vén tóc trả lời “ Tùy cô”

Thẩm Tấn cười cười, từ trong ngăn kéo lấy ra một đĩa DVD.

Nàng đem đĩa cổ hiếm có bỏ vào máy chiếu phim, khởi động

Bên trong gian phòng cũng có đồ uống, Thẩm Tấn để Tần Mặc ngồi xuống, tự mình mở tủ lạnh mini, lấy ra một bình Brandy.

Tìm tìm kiếm kiếm một hồi, Thẩm Tấn cầm ly rượu trở về, đã thấy Tần Mặc nhìn chằm chằm màn hình thất thần

Thẩm Tấn chọn phim rất nổi danh, cũng rất “cũ” gọi là “ tàu Titanic”

“Làm sao rồi?”

Thẩm Tấn nâng ly đặt lên bàn nhỏ cạnh ghế sofa, hỏi Tần Mặc “ Không vui sao?”

“Không phải” Tần Mặc lắc đầu “ chỉ là tôi…được rồi, không có gì”

Muốn nói lại thôi, Thẩm Tấn nghĩ nghĩ, bỗng nhiên bấm dừng phim

“Tần Mặc “ nàng nghiêm túc nhìn nàng chăm chú, khó có được nghiêm túc “ chị có phải rất không vui ?”

“Ây…”

Tần Mặc vô thức tránh né tầm mắt của nàng “ tôi, tôi không có gì không vui, tôi rất tốt…Hả?”

Thẩm Tấn đột nhiên đưa tay qua, nhẹ nhàng xoa gương mặt Tần Mặc, để nàng đối mặt với mình

“Tần Mặc”

Thanh tuyến nàng trầm ổn có chút nhu hòa “  em không chỉ là tiểu bạch kiểm của chị”

Đôi mắt thâm thúy nhìn chăm chú Tần Mặc, Thẩm Tấn hơi tới gần Tần Mặc một chút: “ Chị có thể thổ lộ hết với em”

“…”

Bên trong gian phòng ánh sáng nhu hòa rất an tịnh

Dạng không gian  mật tịnh nhã, để người rất dễ dàng thổ lộ hết thảy dục vọng.

Huống chi ánh mắt Thẩm Tấn chân thành, cũng làm cho Tần Mặc dao động.

Các nàng không giống như người xa lạ.

“Tôi…”

Tần Mặc suy nghĩ thật lâu, mới hạ ánh mắt xuống, rất nhẹ nói: “ Tôi ly hôn”

Thẩm Tấn không có thúc nàng, lẳng lặng chờ đợi.

“Tôi cùng anh ta từng yêu đương ba năm, hôn nhân ba năm”

Dừng một chút, Tần Mặc hít một hơi thật sâu “ Lúc đó tụi tôi lần đầu hẹn hò, xem chính là bộ “ tàu Titanic này”

“Ừm” thanh âm tn càng thêm mềm mại “…kia…là bởi vì sao?”

Tần Mặc im lặng thật lâu, mới trầm thấp nói “ Anh ta ngoại tình”

“Đối phương so với tôi trẻ hơn, mà lại…”

Do dự, Tần Mặc rốt cuộc vẫn không nói tiểu tam so với nàng “ khỏe mạnh”, bởi vì nàng lãnh cảm.

“Tóm lại chính là như vậy, tụi tôi ly hôn”

Tần Mặc lại hít sâu một hơi, cảm giác khóe mắt có chút ướt át.

“Tôi từ lúc đại học chỉ có một người bạn trai là anh ta, chính là lúc làm nghiên cứu sinh”

“Lúc ấy ngu a, phòng túc xá chia chia hợp hợp, tạo thành mấy đôi, chỉ có ta…giống như đặc biệt ngu”

Nàng tự giễu cười cười, lặng lẽ lau khóe mắt một cái.

“Thẩm Tấn, cô biết không, người khác yêu đương là vì muốn thể nghiệm sự ngọt ngào cùng người khác, chỉ có ta ngu xuẩn lại bảo thủ, là chạy đi kết hôn”

“Mọi người nói tôi quá trực tính, kỳ thật tôi chỉ là không muốn khó khăn trắc trở, hoặc là bỏ quá nhiều tinh lực tìm kiếm tình yêu khắp nơi, tôi muốn một đoạn an ổn, hảo hảo che chở liền tốt”

“Lúc đó chồng cũ của tôi đã  tốt nghiệp được một thời gian, cô xem, anh ta lúc đó rất quy củ, đối với tôi cũng ân cần”

“Có nhà có xe, điều kiện cũng không tệ, chí ít về phương diện hôn nhân cân nhắc ở trình độ trên trung bình”

“Tôi học ngành xã hội học, lấy bằng thạc sĩ liền làm công ty, vừa mới thăng chức, tôi nếu thành công sẽ gây thù rất  nhiều, nghĩ đến chồng cũ của tôi trước cũng từng làm bên quan  hệ mấy năm, hắn sẽ tương đối thành thục, có thể bao dung ta, tạm thời cũng không quá khe khắt

Trương Dân Sinh ngay lúc  đó công việc bên ngoài có thể gọi là không thể chê vào đâu được, chí ít không có bảo thủ, Tần Mặc không có kinh nghiệm tình cảm cũng không nhìn ra.

Mà Tần Mặc nghĩ đặc biệt đơn giản, không màng đối phương có nhà có xe, nhưng Trương Dân Sinh là một người đàn ông thành thục, có thể lý giải công việc quan hệ xã hội của nàng, bao dung nàng thường xuyên cần xã giao

Ai ngờ, Trương Dân Sinh bề ngoài thành thục bao dung, mục đích sau lưng chỉ là muốn thao một xử nữ xinh đẹp

Vì mục đích này, không tiếc ngụy trang ba năm

“Không sao”

Thẩm Tấn an tĩnh nghe xong Tần Mặc kể rõ, cuối cùng, nàng nhẹ nhàng tiến tới,  hôn một cái lên trán nàng.

“Trong mắt của em, từ bỏ chị, là tổn thất lớn nhất của hắn”

“Thẩm Tấn…”

Con mắt Tần Mặc đột nhiên mông lung.

Có lẽ đối với người khác nói ra nhiều về tình cảnh lúc đó, Tần Mặc không hiểu liền nghĩ ỷ lại vào nàng, để nàng an ủi.

Nàng giấu trong lòng thật lâu

“Ngoan, Tần Mặc, không có việc gì”

Thẩm Tấn nâng lên khuôn  mặt đẫm nước mắt của bé mèo Kitty, bờ môi vạn phần ôn nhu chạm vào nàng, hôn nàng.

Một chút thăm dò chạm vào, bờ môi kề nhau liền mở ra, Thẩm Tấn kiên nhẫn chờ đợi, đợi Tần Mặc chậm rãi hé môi, nàng mới đưa đầu lưỡi cẩn thận tiến vào.

Ngô ~

Bên trong miệng đột nhiên bị đầu lưỡi mềm, ẩm ướt xông vào, Tần Mặc không quá thích ứng nhíu mày lại, nhưng rất nhanh liền triền miên

Con mắt mông lung, tầm mắt đã không rõ ràng lắm, Tần Mặc nửa thần du không biết lúc nào bị Thẩm Tấn ôm đến ghế salon rộng nhưng thấp

“Ngoan ~”

Thẩm Tấn giống như đang dỗ một con mèo con bị thương, nàng ngậm một ngụm Brandy, mớm cho Tần Mặc.

Rượu thơm ngọt, từng tia từng tia chảy ra từ khóe môi, chảy tới cổ.

“Ừm~”

Thẩm Tấn dùng đầu lưỡi ôm lấy bé mèo Kitty, đợi đến mùi rượu từ từ tan đi, nàng mới liếm cổ Tần Mặc

Xốp giòn ngứa ngáy nháy mắt khuếch tán, Tần Mặc bất an  nghiêng đầu, thì thầm gọi “ Tấn ~”

Thẩm Tấn tâm đều xốp giòn, tiến tới liếm vành tai nàng, chậm rãi trêu đùa bé mèo Kitty.

Từng mảnh từng mảnh quần áo của Tần Mặc bị mở ra, đem mỹ nhân trần trụi đặt ở dưới thân,  kéo cao cánh tay nàng, cùng nàng mười ngón đan xen.

Tần Mặc hai mắt đẫm lệ mông lung, nhắm nửa con mắt, giống như mộng giống như tỉnh.

Thẩm Tấn đem thân thể chen vào giữa chân nàng, dùng eo bụng cọ cỏ dại màu đen của Tần Mặc.

Nàng sẽ khiến nàng vui vẻ, không chỉ là thân thể.

Posted in Mèo và Báo

Chương 36: ba mẹ vợ từ trên trời rơi xuống

“Mặc Mặc con gầy quá”

Ghế sau xe, Tống Kiều nhẹ nhàng cầm tay Tần Mặc, tinh tế dò xét con gái của bà.

“Con không có, là mẹ lâu không thấy con thôi” Tần Mặc cười cười, hết sức làm cho mình nhìn như nhẹ nhõm “ Mà gầy là do di truyền a”

Tống Kiều trong lòng tê rần, bà biết con gái càng khổ sở càng biểu hiện điềm nhiên như không có việc gì.

Huống chi con mắt của nàng rõ ràng có chút sưng, dù trang điểm để che dấu đi, nhưng Tống Kiều vẫn có thể nhìn ra một chút.

Bà ở trong lòng thở dài thật sâu, âm thầm may mắn còn tốt kịp thời đem Tần Kiến Quốc giữ chặt, không để tiểu tam kia nhìn ra đầu mối.

Nếu không, liền với tính tình con gái bà, bọn họ đến nhà Trương Dân Sinh đột ngột, nàng lại phải tổn thương hai lần.

Tần Mặc tâm tư linh khiếu, không nghĩ để mẹ nàng lo lắng quá nhiều, vội vàng liền hỏi bọn họ giữa trưa muốn ăn gì.

Ai ngờ Tống Kiều lại hỏi nàng: “ Con hiện ở đâu ?”

Chuyện ly hôn, Tần Mặc hiển nhiên không đề cập, Tống Kiều cũng không miễn cưỡng, nhưng tóm lại lo lắng chổ nàng đang ở.

“Con tạm thời ở chung cư, hoàn cảnh cũng tốt” Tần Mặc an ủi mẹ nàng, “ con đều có sắp xếp qua rồi, rất thoải mái”

“Mẹ có thể đến xem một chút không ?”

“…”

Tần Mặc không ngờ mẹ nàng sẽ nói như vậy, trên thực tế, nàng gọi là sắp xếp qua, bất quá chỉ mang vài bộ quần áo vào mà thôi.

Đồ dùng đơn giản trong nhà cũng tự mang, Tần Mặc nào có tâm tư sắp xếp. Trong căn hộ ngay cả nồi bát đều không có một cái.

Huống chi hôm nay còn mất điện, Tần Mặc không khỏi lo sợ, nhà trọ của mình so với Thẩm Tấn cũng không bằng.

Trái tim đột nhiên nhảy một cái, Tần Mặc nhớ tới Thẩm Tấn.

“Đương nhiên là được rồi”

Cũng nên để cho cha mẹ an lòng, Tần Mặc quyết định “ chính là con còn một người bạn, ở chung với con…ách, cùng thuê”

Không có khả năng nói mình bao nuôi tiểu bạch kiểm, Tần Mặc lâm thời đem hai chữ cuối đổi thành thuê chung.

“Cùng thuê hả?”

Tống Kiều không khỏi kỳ quái, với năng lực hiện tại của con gái bà, còn cần thuê chung với người khác sao? Phòng ở kia là đắt cỡ nào ?

“Ách, chính là nàng mới tốt nghiệp không bao lâu, cũng xem là học muội của con” Tần Mặc bắt đầu bịa chuyện “ liền tùy tiện chiếu cố một chút”

Nói xong tranh thủ thời gian lấy điện thoại ra, mật báo cho Thẩm Tấn.

Thẩm Tấn giờ phút này đúng lúc ngồi ở dưới lầu.

Lúc trước, Tần Mặc ngay cả “ đồ ăn cho mèo” chưa ăn đã vội vàng ra ngoài, Thẩm Tấn sau đó cũng lái xe đuổi theo.

Nàng nhìn thấy Tần Mặc về cư xá, sợ nàng đánh không lại tiểu tam bị thiệt thòi, vội vàng đi theo sau, nhưng nhìn Tần Mặc cùng cha mẹ ở bên nhau, liền không có lại đi theo, lặng lẽ về trước.

Ai ngờ hiện tại  nhận được tin nhắn “ xin giúp đỡ” của Tần Mặc.

Thấy cơ hội tiếp cận cha mẹ vợ từ trên trời rơi xuống như thế, Thẩm Tấn không biết nàng ở trong miệng Tần Mặc biến thành “ tiểu học  muội” vừa mới tốt nghiệp, bận bịu vui vô cùng mà đáp ứng.

Cha mẹ vợ quang lâm, Thẩm Tấn lập tức chạy tới siêu thị mua chút rau quả, thuận tiện mang tới một đóa hoa hồng.

Về nhà cắm vào bình hoa nhỏ, bày lên mấy chổ, lại đem tủ lạnh trống không nhét đầy đồ ăn, lộ ra ấm áp

Thẩm Tấn còn chọn một bộ quần áo đẹp, trang điểm một chút.

Đem chung cư dọn dẹp thật xinh đẹp, Thẩm Tấn rót trà ngon, rửa mắt mà đợi cha mẹ vợ quang lâm.

Không bao lâu sau, Tần Mặc mang cha mẹ về “ nhà”

“Chú, cô”

Thẩm Tấn mở cửa so với ai khác đều nhiệt tình hơn, nhất là áo sơ mi tràn đầy chuyên nghiệp cùng quần bó màu trắng

Tay áo hợp quy tắc vén lên khủy tay, tóc cũng cẩn thận buộc lên thành đuôi ngựa đơn giản, Thẩm Tấn dáng người cao gầy, giờ phút này đâu giống “ tiểu bạch kiểm” rõ ràng là bạch lĩnh cao cấp

Vẫn là một người tướng mạo tuấn mỹ bạch lĩnh.

Trước kia Tống Kiều còn tưởng rằng tiểu cô nương nhỏ tuổi, kết quả xem xét, trực tiếp sững sờ.

Trên mặt còn có vết sẹo, đay là học muội yên lặng sao ? Làm sao nhìn cảm giác giống như là cấp trên a?

Tần Mặc đứng bên cạnh Tống Kiều, khéo miệng có chút nghĩ run rẩy, nàng bận bịu nháy mắt với Thẩm Tấn, muốn nàng đừng như vậy xốc nổi.

Nhưng Thẩm Tấn ngược lại càng thêm nhiệt tình.

Ân cần dẫn Tần cha Tần mẹ vào nhà, Thẩm Tấn “ tiểu bạch kiểm” chuyên nghiệp phát huy rất ưu việt, lại bưng trà rót nước, lại gọt trái cây thêm điểm tâm, kém nữa là xuống bếp nấu đồ ăn.

Tần Mặc chỉ cảm thấy sợ hãi càng lớn, sợ cha mẹ nàng sơ ý một chút, phát hiện sự thật về tiểu bạch kiểm

May mắn Tống Kiều cùng Tần Kiến Quốc vẫn còn tương đối “ đơn thuần” không nghĩ quá nhiều.

Hai người lớn tuổi dưới sự chiêu đãi nhiệt tình của Thẩm Tấn tạm thời ngồi xuống ghế sofa, Thẩm Tấn lập tức đem trái cây vừa cắt xong đặt trước mặt hai người, mời bọn họ nhấm nháp.

Tống Kiều đối với “ học muội” nhiệt tình này của con gái mình ngược lại có chút ngoài ý muốn, không khỏi hỏi nàng: “ Cô nương, con tốt nghiệp bao lâu rồi?”

“Ây…”

Coi như là khen mình trẻ tuổi, Thẩm Tấn chính là suy nghĩ làm sao báo cáo tuổi tác với cha mẹ vợ, cũng để bọn họ sau này đối với người theo đuổi con gái họ có chút khái niệm, bỗng nhiên trông thấy Tần Mặc đối với nàng nháy mắt ra hiệu

Đây là muốn nàng giả dạng  như nhỏ tuổi hả?

Tốt a, tiểu bạch kiểm đều phải tươi non nha, Thẩm Tấn phản ứng rất nhanh, lập tức bắt đầu diễn xuất:

“Con năm nay mới vừa tốt nghiệp”

“Không trách được, nhìn thấy tuổi nhỏ như vậy”

“Cô cũng rất trẻ trung nha, Tần…tỷ còn chưa từng nói với con là có một bà mẹ xinh đẹp như vậy đâu !”

Nói ngọt như mật ong, Tống Kiều đối với Thẩm Tấn hảo cảm tăng thêm mấy phần.

Thế là tiếp sau đối thoại bắt đầu hướng  chi hương lệch hướng:

“Cô nương là người địa phương Lê Thành hả?”

“Dạ, hộ khẩu đầy đủ”

“Vừa mới ra làm việc sao? Làm gì đó?”

“Vừa mới tốt nghiệp, chủ yếu là liên lạc đón tiếp khách hàng, thành lập quan hệ xã hội tốt đẹp”

“Công việc so với tính tình tĩnh lặng không hợp lắm, cũng là phương diện quan hệ xã hội sao?”

“Có chút khác nhau ạ, nghề nghiệp này của tụi con xem thể nghiệm của khách hàng là tối thượng, tư nhân hóa dùng miệng để làm việc, có chuyện gọi đến liền đến, phải nghiên cứu cả kỹ thuật, , xâm nhập liên lạc để nắm chắc tiến độ, để khách hàng có cảm giác vui thích nhất”

QUả thực nói đến đạo lý rõ ràng, Tần cha Tần mẹ đều nghe được liên tục gật đầu, cảm khái ngành dịch vụ thật sự là biến chuyển từng ngày, nhanh như vậy bọn hắn liền có cảm giác không còn quen thuộc lĩnh vực này.

Chỉ có Tần Mặc nghe được nghĩ đến đỏ mặt: dùng miệng phục vụ, gọi liền đến, kỹ thuật tốt, xâm nhập liên hệ, vui vẻ nhất…đây đều là những việc tiểu bạch kiểm phục vụ đi, khẩu giao, dính người, cắm vào giao lưu…

Tóm lại nghĩ đến phương diện kỳ quái, Tần Mặc cảm thấy không thể để cho Thẩm Tấn tiếp tục bịa chuyện, bận bịu tìm cơ hội cắt ngang.

“Cha, mẹ, cũng nhanh đến trưa rồi, chúng ta ra ngoài ăn cơm đi “ nàng liếc Thẩm Tấn một cái, tiếp tục hướng nàng nháy mắt “ tiểu học muội hẳn là cũng đói”

Tần Cha Tần mẹ mời Thẩm Tấn cùng nhau ăn trưa, Thẩm Tấn lập tức phối hợp chối từ, không quấy rầy một nhà ba miệng.

Tần Mặc tính nhẹ nhàng thở ra, không phải nàng không muốn để tiểu bạch kiểm với cha mẹ nàng cùng ăn cơm, lúng túng khó xử cùng xấu hổ là đương nhiên, Thẩm Tấn cái miệng nói hưu nói vượn, còn không biết sẽ nói ra tới cái gì.

Bất kể nói  thế nào “ kiểm tra phòng” coi như cho qua, căn cứ Tống Kiều vừa bí mật quan sát, chung cư sắp  xếp xác thực như Tần Mặc nói, ấm áp đồng thời thoải mái dễ chịu.

Cảm thấy vui mừng, Tống Kiều cảm thấy bên cạnh con gái có cô nương cùng nghề nghiệp tiếp xúc bên cạnh thật tốt, tâm tư khẳng định tinh tế, người nhìn cũng rất nhiệt tình, nói không chừng có thể kéo tốt cảm xúc của Tần Mặc.

Thậm chí, Tống Kiều có chút muốn thuê Thẩm Tấn phục vụ cho con gái bà, theo lời nàng nói là quan hệ sâu sắc giao lưu gần gũi, đại khái cùng phụ đạo tâm lý không kém bao nhiêu.

Đương nhiên lời này tạm thời không nói, Tống Kiều cũng không biết con gái bà đã cùng người ta giao lưu “ xâm nhập” đến mấy lần.

Tóm lại sung sướng kết thúc chuyến “ thăm hỏi gia đình”  Thẩm Tấn liên tục từ chối có việc xong, Tần cha và Tần mẹ liền cũng không miễn cưỡng.

Nàng nhìn Thẩm Tấn một cái, bỗng nhiên cười một tiếng

“A Tấn, có thể phiền em giúp chị mở cửa không”?”

Mặc dù biết Tần Mặc cố ý ở trước mặt cha mẹ cùng nàng thân thiết, nhưng một tiếng “ A Tấn” vẫn là kém chút làm xương cốt Thẩm Tấn nhũn xuống

Mèo con của nàng lần đầu tiên gọi nàng như thế.

“Ây…được “ Thẩm Tấn tranh thủ thời gian kiềm chế nội tâm cuồn cuộn sóng cả, cùng Tần Mặc đi chung

Nàng cầm chìa khóa mở cửa ra vào, đang nghĩ hỏi Tần Mặc quên gì hả, đột nhiên bị nàng ôm lấy.

Tần Mặc từ sau lưng Thẩm Tấn nhẹ nhàng ôm nàng một cái

“Thẩm Tấn, cám ơn cô”